Hoa hồng giấy_Chương 66


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Sâu + Pachan

~*~

Chương 66: Trên đời làm gì có dây tơ hồng (4)

“Em không ở đó, nhưng em ở trong lòng anh, không xua đi được.”
“Theo quan điểm đạo đức, sau khi ly hôn, phải sáu tháng sau mới được tiếp xúc với người khác phái. Phải chờ hai bên thích ứng cuộc sống không có đối phương mới có thể bắt đầu tình cảm mới. Khả năng thích ứng của anh rất kém, chúng ta chờ một năm đi!”

Lãnh Phong nhìn Khang Kiếm đang vùi đầu sửa bản thảo qua kính chiếu hậu, trong lòng bực bội. Nhưng anh là một người đàn ông thông minh và tự tin, không thể bộc phát trước mặt Bạch Nhạn.

Ngày hôm nay đúng là náo nhiệt, sáng sớm vừa tiễn bước Minh Thiên, nay lại tình cờ gặp chồng trước của Bạch Nhạn.

Lãnh Phong biết giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn có một loại tình cảm vô cùng tốt đẹp, tình cảm này như đã vượt ra khỏi tình cảm nam nữ, thậm chí vượt qua cả tình yêu, gần giống như tình thân, thật tự nhiên, tuyệt đối sẽ không lệch khỏi quỹ đạo.

Anh không có cách nào tức giận với Minh Thiên và Bạch Nhạn, anh quen biết Bạch Nhạn muộn hơn, không phải sao?

Nhưng ông Trời vẫn còn quan tâm đến anh, anh có cơ hội gặp mặt Bạch Nhạn của hiện tại, Bạch Nhạn đã lấy lại được tự do.

Trong cuộc sống của Lãnh Phong đã có duyên với không ít phụ nữ, nhưng không biết có phải vì mất cha mẹ quá sớm hay không mà tiêu chuẩn của anh đối với phụ nữ rất khác bình thường. Đầu tiên anh hy vọng đối phương biết săn sóc, sau đó phải dịu dàng, tính cách trầm ổn, ấm áp như gió tháng ba. Khi đi học và sau khi đi làm, anh từng có hai người bạn gái, đều qua lại không lâu. Con gái bây giờ có lẽ vì là con một, gia đình lại có điều kiện, giống như những cô tiểu thư.

Bọn họ yêu cầu bạn trai phải đưa họ đi khắp nơi, động một chút là khóc, giận dỗi, tùy hứng, ham hưởng thụ, phi hiện thực. Lãnh Phong dần dần có chút nản lòng, anh an ủi chính mình rằng có lẽ duyên phận chưa tới, không cần nóng lòng tìm bạn gái, chuyên tâm làm việc. Khi anh biết Bạch Nhạn qua lời kể của Minh Thiên, anh thật sự không thể tin, đây rõ ràng là cô gái mà anh đã tìm kiếm từ lâu!

Lãnh Phong thầm nói với chính mình, không cần để ý đến Khang Kiếm. Nếu Bạch Nhạn còn có chút tình cảm với anh ta thì lúc trước cô đã không ly hôn. Bạch Nhạn không phải người dễ bị kích động, nếu đã ly hôn, nhất định cô đã suy nghĩ thật cẩn thận.

Lãnh Phong nghĩ vậy, trong lòng liền cảm thấy thoải mái hơn. Anh tự quay đầu trò chuyện với Bạch Nhạn về những việc trong bệnh viện, coi như Khang Kiếm không tồn tại.

“Lần này có một số y tá mới vào, Mã Gia để ý một người, hai hôm nay đang theo đuổi cuồng nhiệt đấy!” Phía trước có đèn đỏ, Lãnh Phong dừng xe lại, nhìn Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn không thể tưởng tượng được dáng vẻ cuồng nhiệt của Mã Gia, trong ấn tượng của cô, Mã Gia thật ít nói, rất thâm trầm, nói chuyện chỉ nói nửa câu, để lại nửa câu.

“Vậy cô gái kia có đáp lại không?”

“Lúc đầu cô y tá kia còn tưởng được tiền bối quan tâm, cảm kích đón nhận. Đến khi người khác giúp Ma Gia chỉ ra, cô ấy mới xấu hổ nói với Mã Gia cô ấy đã có bạn trai rồi. Mã Gia tức giận đến mức nghiến răng, chạy thẳng tới văn phòng viện trưởng, nói sau này nhận y tá mới nhất định phải viết rõ người nào đã có bạn trai trên lý lịch.”

Bạch Nhạn bật cười: “Thật chứ?”

Lãnh Phong nhìn khóe miệng cô có mấy sợi tóc bị gió thổi vào, anh vươn tay giúp cô đẩy ra, gật đầu: “Đương nhiên là thật, khi nào chúng ta ra ngoài khám bệnh, cô có thể hỏi Mã Gia. Đúng rồi, Bạch Nhạn, gần đây Liễu Tinh xem mặt đã có kết quả chưa?”

Bạch Nhạn khoát tay: “Đừng nói đến chuyện này nữa, Liễu Tinh nói cô nàng là cái nam châm hút “hàng thượng hạng”, không biết vì sao mà loại hàng thượng hạng nào cũng bị con bé bắt gặp. Người hôm trước con bé gặp, nói là tóc như lưới sắt, bụng như núi Phú Sĩ, cao như Hitlle, cô nàng còn khóc thét trước mặt người ta.”

Đèn xanh bật sáng, Lãnh Phong khởi động xe, liếc thấy Khang Kiếm ngồi ghế sau đã cất bút đi, bỏ bản thảo vào trong tập tài liệu, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía sau của Bạch Nhạn.

“Tôi nghe nói có lần cô ấy ép cô đi xem mặt cùng, người ta không để ý đến cô ấy mà vừa ý cô.”

Bạch Nhạn đỏ mặt: “Đừng nghe Liễu Tinh nói bậy, đấy là con bé không vừa ý người ta mới lấy tôi ra trêu đùa, tìm cớ bỏ trốn.”

“Cô cũng không phải người giới thiệu, lần sau những chuyện như xem mặt này, cô không cần đi cùng cô ấy. Được không?” Lãnh Phong nhấn mạnh vào âm cuối, liếc mắt nhìn cô.

Nếu Khang Kiếm không ở đây, Bạch Nhạn sẽ dùng đủ mọi cách trêu chọc Lãnh Phong. Nhưng hiện giờ trên xe có ba người, nếu như cô vội vàng phủ nhận, vậy sẽ giống như đang nóng lòng phủi sạch quan hệ với Lãnh Phong, chứng minh cho lãnh đạo Khang xem. Nếu cô ngoan ngoãn đồng ý, lại giống như có chuyện gì đó mờ ám với Lãnh Phong.

Cô đơn giản là không nói nữa, chỉ mỉm cười.

Khang Kiếm không có biểu hiện gì, giống như đang dạo chơi ở chỗ nào, nhưng Lãnh Phong vẫn phát hiện lông mày của Khang Kiếm khẽ nhíu lại.

Xe đến dưới nhà trọ của Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghĩ chỉ thay bộ quần áo, sẽ không tốn nhiều thời gian, nhưng anh lại lo lắng Khang Kiếm ở một mình với Bạch Nhạn, vì vậy cũng theo hai người lên lầu.

“Lãnh đạo Khang, anh có thể chuyển hết đồ đạc đi trong một lần không? Đừng như con chuột khiêng gạo như thế. Mỗi lần chuyển một ít. Nếu anh sợ phiền phức, tôi có thể gọi xe giúp anh chuyển qua đó, thuận tiện tặng anh một cái tủ quần áo.” Bạch Nhạn mở tủ, tìm ra bộ Âu phục mà Khang Kiếm cần, cố gắng ra vẻ hòa ái, dễ gần, còn mang theo chút hài hước, vừa giống yêu cầu lại vừa giống lơ đãng đề xuất, giọng nói cũng không quá lớn, tránh cho Lãnh Phong đang uống trà trong phòng khách nghe được.

Khang Kiếm cởi Âu phục trên người xuống, ném lên giường, nhận lấy bộ Âu phục mới, chậm rãi mặc vào, sau đó tới bàn trang điểm của Bạch Nhạn nhìn thoáng qua, giống như đã chú ý nghe lời nói của Bạch Nhạn, sau đó nói:

“Bạch Nhạn, trưởng phòng xây dựng của tỉnh là một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, nghe nói rất chú ý cách ăn mặc, yêu cầu đối với người khác cũng rất cao. Em nói bộ Âu phục này của anh hợp với cái caravat nào?” Giọng nói của Khang Kiếm không cao không thấp, nhưng đủ để từng ngóc ngách phòng trọ này đều nghe thấy.

“Anh muốn bà ấy có cảm tình với anh à?” Bạch Nhạn nghiêng đầu đánh giá Khang kiếm, thầm nghĩ: thì ra cũng có lúc các lãnh đạo phải hy sinh sắc đẹp nha!

“Anh muốn bà ấy có thể vui vẻ phê duyệt mấy hạng mục xây dựng mới của Tân Giang, không cho bà ấy cơ hội né tránh.” Khang Kiếm trừng mắt lườm cô một cái.

Bạch Nhạn nở nụ cười, khóe miệng nhếch lên thành một vòng cung: “Nếu bà ấy dám không phê duyệt, anh tìm ba anh ép chết bà ấy. Không phải quan to đè chết người sao?”

“Ba anh là ba anh, anh là anh.” Khang Kiếm làm vẻ lạnh lùng, tự mình đi tới trước tủ quần áo tìm caravat, lấy bừa ra một cái hoa văn màu tím đậm, Bạch Nhạn vỗ tay anh, chọn ra một cái khác màu xanh nhạt hoa văn chìm: “Cái này.” Cô gật đầu với anh.

Khang Kiếm thắt xong, đóng cúc tay áo, thắt lưng thẳng tắp: “Nhìn thế nào?”

“Đẹp trai đến bốc khói.” Bạch Nhạn không nhìn anh, đi ra ngoài, bĩu môi, không phải chỉ đi gặp phụ nữ trung niên thôi sao, làm như đi xem mặt vậy.

Khang Kiếm nhếch môi cười.

“Dạ dày em không được tốt lắm, đừng ăn đồ nướng thường xuyên, hơn nữa, ăn nhiều đồ nướng rất dễ béo.” Trước khi xuống dưới lầu, Khang Kiếm quay lại nói.

Bạch Nhạn tươi cười đáng yêu vẫy vẫy tay với anh rồi “rầm” một cái đóng cửa lại.

Lãnh Phong uống xong một cốc trà, hai người xuống lầu ra ngoài ăn cơm. Khang Kiếm đã đi, Lãnh Phong mở cửa xe, đột nhiên hỏi một câu: “Bạch Nhạn, cô thật sự đã ly hôn với anh ta sao?”

Vẻ mặt Bạch Nhạn buồn bực: “Tôi có con dấu đỏ chót của cục dân chính làm chứng, chắc là không phải giả rồi!”

Lãnh Phong bất lực cắn môi, yên lặng lên xem, dọc đường không nói gì.

Khi ăn đồ nướng, hai người cũng chăm chú ăn, không ai hé răng nói câu nào, ăn xong, Lãnh Phong đưa Bạch Nhạn về nhà trọ, sau đó lái xe đi.

Bạch Nhạn đứng yên dưới lầu một lúc lâu rồi mới lên nhà.

Vào phòng ngủ, nhìn thấy quần áo lãnh đạo Khang cởi ra vất trên giường, cô lầm bầm vài câu rồi mở tủ, phủi phủi quần áo treo vào.

Bạch Nhạn muốn gọi cho Liễu Tinh kể chuyện hôm nay bắt gặp Lý Trạch Hạo và Y Đồng Đồng cãi nhau. Cầm di động trên tay, cô lại gập lại. Không thể nói, hiện giờ Liễu Tinh vẫn còn nhớ tới Lý Trạch Hạo, nghe được chuyện này nhất định trong lòng sẽ trông chờ.

Trong thâm tâm, Bạch Nhạn không muốn Lý Trạch Hạo và Liễu Tinh gương vỡ lại lành. Người ta nói “lãng tử quay đầu đáng giá ngàn vàng”, nhưng Lý Trạch Hạo trước kia không phải lãng tử, mà là một chính nhân quân tử, nếu anh ta đổ đốn sẽ không giống như lãng tử. Lãng tử hư hỏng do chịu một ít ảnh hưởng tử hoàn cảnh, một khi gặp được hoàn cảnh thích hợp, người thích hợp, lãng tử sẽ nở thành bông hoa rực rỡ. Còn quân tử, hoàn cảnh ban đầu đã tốt, người xung quanh không phải hiền lành cũng là thuần khiết, nếu hắn biến chất, vậy hoàn toàn không còn thuốc chữa.

Bạch Nhạn ném ý định này ra sau đầu, cảm thấy nhiệt độ trong phòng rất cao, vì vậy cô đi tắm rửa, gội đầu, dọn dẹp nhà cửa, chờ tới khi tóc đã khô liền lên giường, bắt đầu đi vào thế giới của những giấc mơ.

Đang ngủ say sưa, di động đặt bên gối đột nhiên vang lên.

Cô giật mình mở mắt, trong lòng vô cùng hoảng sợ, nhất thời không rõ đang là đêm hay ngày, nhìn bốn phía tối om, chỉ có một tia sáng phát ra từ điện thoại.

“A lô.” Cô hoảng hốt mở di động ra, tay còn đang run run.

“Anh uống say.” Ban đêm tĩnh lặng, từ đầu kia của điện thoại truyền đến tiếng thở của lãnh đạo Khang.

Bạch Nhạn chậm rãi ngồi xuống, hơi bình tĩnh lại: “Vậy anh lên giường ngủ đi!” Cô tức giận lẩm bẩm, cô cũng không phải thuốc giã rượu, gọi cho cô làm gì?

“Tối nay đi ăn cơm không đông lắm, anh vốn không muốn uống nhiều, nhưng không hiểu sao lại uống quá mấy chén.”

“Ừ!”

“Em có biết vì sao không?”

“Vì sao?”

“Đều vì em.”

Bạch Nhạn nhăn mặt: “Lãnh đạo Khang, tôi nghĩ anh thật sự say rồi. Mau đi ngủ đi nhé!” Giọng nói cô có chút dỗ dành.

“Anh vừa mới nôn xong, tạm thời không buồn ngủ. Bạch Nhạn, thật sự là lỗi của em.”

“Lãnh đạo Khang, hình như tôi còn không ở đó thì phải!”

“Em không ở đó, nhưng em ở trong lòng anh, không xua đi được.”

Bạch Nhạn thở chậm lại, không dám nói tiếp.

“Chúng ta mới ly hôn một tháng, em không chỉ có đôi có cặp với người đàn ông khác, còn đi xem mặt. Sau khi em rời khỏi anh, cuộc sống của em thật sinh động, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của anh. Anh có chút khổ sở, vì vậy uống quá mấy chén.”

“Lãnh đạo Khang, tôi có… quyền lợi này, đúng không?” Bạch Nhạn thật cẩn thận hỏi.

“Theo quan điểm đạo đức, sau khi ly hôn, phải sáu tháng sau mới được tiếp xúc với người khác phái. Phải chờ hai bên thích ứng cuộc sống không có đối phương mới có thể bắt đầu tình cảm mới. Khả năng thích ứng của anh rất kém, chúng ta chờ một năm đi!”

“Một năm?” Bạch Nhạn không biết nên khóc hay nên cười, có quy định này sao?

“Em kêu lớn như thế làm gì, một năm sau, em mới hai mươi lăm tuổi, còn anh đã ba mươi mốt, anh còn không vội, em vội cái gì?” Khang Kiếm tức giận bất bình.

“Tôi không phải… vội…”

“Vậy là được rồi. Anh lại muốn nôn…”

Bạch Nhạn nhếch khóe môi, nghe được bên kia truyền đến tiếng nôn, sau đó là tiếng bồn cầu xả nước.

Vừa rồi, lãnh đạo Khang vừa ngồi bên bồn cầu vừa gọi điện cho cô?

Bạch Nhạn liếc mắt lườm cái di động, hừ một tiếng, cô chắc chắn là đêm nay lãnh đạo Khang thật sự uống quá nhiều.

~ Hết chương 66 ~

Lãnh đạo Khang đáng yêu chết đi được ấy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Advertisements

37 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 66

  1. chương này anh KK đáng yêu quá, đấy, cứ phải mặt dày vào mới cướp chị Nhạn lại được. thank Sâu nhiều lắm ý *chụt chụt*

  2. Chậc chậc sao mà các nàng nhẹ dạ thế hả, người ta mới sử dụng tý khổ nhục kế với mỹ nam kế đã gục hết thế này *gào thét*
    Nỡ lòng nào quên hồi trc BN khổ sở thế nào sao :)
    Mặc dù phải công nhận anh chai mặt quá *thở hắt ra*
    :) sâu ah nàng típ tục tiến độ nhé ^3^

    1. Thật ra, đầu tiên mình cũng nghĩ BN khổ sở lắm, nhưng đọc mấy chương sau mới thấy thật ra BN không cảm thấy chính BN khổ sở như chúng ta vẫn tưởng, chỉ có chúng ta cảm thấy khổ sở hơn cả BN thôi.
      Với lại nỗi khổ của BN chủ yếu là vì Bạch Mộ Mai chứ không phải vì KK

    1. uhm, đúng rồi.
      nhưng điều mình thik ở chị BN là dù trước đây chị ấy có đau khổ gì thì hiện tại chị ấy cũng rất lạc quan chứ ko bi quan như một số người.

  3. Mới đầu anh Kiếm dây dưa với Y đồng đồng, thấy ghét anh kinh khủng. Bi giờ thấy anh đáng yêu wá trời.^^. Tks chủ nhà nha

  4. Hehe lại có chuyện đoc,nàng Sâu của ta,nàng đáng yêu kinh khủng:)
    Ta đang mê anh KK của ta quá cơ,càng đọc cang mê,anh này yêu nhỉ,trơ mặt nhưng mình thích:)
    BN ơi,mau mau động lòng đi,ta thương anh bị ngược,huhuhu

  5. Minh rat thich tinh cach cua BN, lac quan, khong uy mi.

    Theo minh BN da yeu KK tu lau roi, chu neu khong lam sao ma ly hon roi van diu dang, an can the kia

    1. Uk, nếu BN không yêu KK, BN sẽ không ly hôn, đọc chương 76 mới hiểu. Hai người yêu nhau và hiểu nhau đến mức có thể thản nhiên chấp nhận ly hôn để đưa mọi thứ về từ đầu :)

  6. ôi đọc chương này yêu chết đi được. Yêu nhất là người edit nhé, có những câu hay đáo để “đẹp trai bốc khói” hự, … *chụt*
    Tiếp đến lãnh đạo Khang trời ơi dễ thương quá. Ở đâu ra cái luật khỉ gió của anh ý vậy, còn thích ứng chậm với cả 1 năm nữa. Em thấy lãnh đạo Khang mặt dày hơn cả xi măng, từ thời cưa cẩm chị Nhạn từ thời xưa. Ẹc em không thể tưởng tượng được người nhu vậy trong đời thực.

    ah đọc câu “em ở trong lòng anh, không xua đi được” làm em nhớ đến đợt coi “Không kịp nói yêu em” anh Mộ Dung Phong nói với Cẩn Chi là ” Tôi chỉ không thể quên được, không thể quên được” haizzzzz. SS có coi phim đấy ko?

Đã đóng bình luận.