Hoa hồng giấy_Chương 68


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 68: Trên đời làm gì có dây tơ hồng (6)

Tình yêu, đôi khi cũng chẳng vĩ đại.

Suốt một buổi chiều, không lúc nào Bạch Nhạn có thể yên lòng.

Tuy thân thể cô vẫn ra ra vào vào phòng phẫu thuật, người khác hỏi gì, cô trả lời đâu ra đấy, y tá trưởng cần cái gì, cô liền đưa cái đó, nhưng tâm hồn cô đã thoát khỏi xác từ lúc nào.

Thật ra, cái này có thể coi là dấu hiệu của chứng rối loạn.

Bạch Nhạn không thể không thừa nhận, hiện giờ cô và Bạch Mô Mai đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng nước giếng hay nước sông cũng đều là nước, Bạch Mộ Mai là mẹ cô, đây là điều không thể phủ nhận. Chuyện của Bạch Mộ Mai, cô không có cách nào nghe xong mà không để trong lòng, lại cộng thêm cuộc gặp gỡ với ba của lãnh đạo Khang, chuyện này vừa rối loạn lại vừa phiền toái.

Nhưng cô thấp cổ bé họng, không thay đổi được cái gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn bí thư Khang nhảy vào hố lửa, không thể ra tay cứu giúp. Thật sự rất buồn cười, bí thư Khang đã lăn lộn trên quan trường nhiều năm lại không thể nhìn rõ bộ mặt thật của Bạch Mộ Mai. Ông ta không nghĩ rằng nhiều năm như vậy Bạch Mộ Mai chưa lập gia đình là vì không thể quên được ông ta đấy chứ? Nếu Bạch Mộ Mai thật sự si tình như vậy, Bạch Nhạn cô từ đâu chui ra?

Tình yêu thật sự là già không bỏ, nhỏ không tha, làm chỉ số thông minh của người ta biến thành con số không, hai mắt mù lòa.

Trong mắt Bạch Mộ Mai, Khang Vân Lâm của hiện tại chỉ là một lão già, đối với cuộc sống đề cao dục vọng của Bạch Mộ Mai, ông ta không có chút giá trị. Bạch Mộ Mai sẽ không vì tình yêu mà dùng nửa đời sau để hầu hạ một lão già.

Tình yêu, đôi khi cũng chẳng vĩ đại.

Bạch Nhạn chỉ hy vọng Khang Vân Lâm vẫn chưa kích động thông báo quyết định này cho vợ lớn, vợ bé của ông ta, như vậy, số người bị tổn thương có thể ít đi một chút. Trải qua những năm tháng đằng đẵng như vậy, không biết khả năng tiếp nhận của Lý phu nhân những năm gần đây có mạnh mẽ hơn nhiều hay không.

Bốn giờ, Lãnh Phong đúng giờ gọi điện tới cho Bạch Nhạn. Bạch Nhạn nói trong người không thoải mái, muốn về nhà nghỉ ngơi. Lãnh Phong nghe vậy, nói nhất định là cô đói, lập tức định tới đây đưa cô ra ngoài ăn.

Bạch Nhạn nắm chặt di động, trong lòng không phải không xúc động. Nhưng con bướm bị thương cũng sẽ biết lựa chọn, không thể vừa nhìn thấy nguồn sáng ấm ấp đã nhào tới. Lãnh Phong rất tốt, cũng rất quan tâm đến cô, ý định muốn theo đuổi cô của anh, cô cũng đã biết. Nói đến đây mới thấy cô may mắn hơn Liễu Tinh không biết bao nhiêu lần. Sau khi ly hôn còn có một người đàn ông tốt như vậy chờ đợi, cũng đủ hư vinh. Giá trị bản thân phải tự mình hiểu lấy, dưới tình cảm của Lãnh Phong, Bạch Nhạn đặt tay lên ngực tự hỏi: điều Lãnh Phong muốn, cô có thể cho hay không?

Ít nhất, tại thời điểm hiện tại, cô không có tâm trạng, cũng không đủ tự tin để cho. Bởi vì người đó là Lãnh Phong, cô càng phải cẩn thận. Minh Thiên nói, Lãnh Phong vì cô mới tới Tân Giang. Khi đó, những chuyện về cô, Lãnh Phong mới chỉ nghe tiếng mà chưa thấy người.

Bất cứ một cô gái nào sau khi nghe được điều đó đều sẽ cảm động rơi nước mắt vì sự cố chấp và lãng mạn này. Nhưng cô thuộc một kiểu người khác, nghe xong, cô chỉ im lặng thật lâu rồi nhẹ nhàng thở dài.

“Tôi muốn về nằm nghỉ một lát, trước khi đi ngủ tôi sẽ nấu chút cháo.” Bạch Nhạn nói.

“Khi tan tầm tôi tới thăm cô nhé?”

“Ngày mai chúng ta gặp ở bệnh viện đi.”

“Bạch Nhạn?”

“Vâng?”

Lãnh Phong dùng sức mím chặt môi, hít sâu rồi nói: “Làm bạn gái tôi, được không?” Bạch Nhạn thông minh, xảo quyệt thế nào, anh biết. Nếu không đi thẳng vào vấn đề mà cứ quay vòng vòng, cô sẽ càng ngày càng xa anh.

Một câu hỏi thật trực tiếp, suýt chút nữa Bạch Nhạn đã giật mình kêu ra tiếng.

“Em đã ly hôn mấy tháng, tâm trạng có lẽ đã bình tĩnh lại nhiều. Trước kia tôi từng thổ lộ với em, nhưng khi đó không thích hợp. Hiện giờ, có thể không?” Lãnh Phong lại bỏ thêm vài câu giải thích.

Bạch Nhạn cẩn thận lựa chọn từ ngữ rồi mới uyển chuyển cười: “Bác sĩ Lãnh, tôi không biết phải làm thế nào nữa, có lẽ là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, tôi mắc chứng sợ hãi hôn nhân mức độ nhẹ, chỉ cần nghe đến kết hôn đã đổ mồ hôi lạnh.

“Chúng ta làm người yêu trước, kết hôn ít nhất phải hai năm sau. Khi còn đi học, tôi có học qua lớp tâm lý, nhất định sẽ có cách xóa bỏ nỗi sợ hãi của em.” Lãnh Phong binh đến tướng chặn, không nhanh không chậm.

Bạch Nhạn lập tức đỏ mạt, nhất thời nghẹn lời: “Nhưng… tôi sợ khiến anh lỡ dở.”

“Bạch Nhạn.” Giọng nói của Lãnh Phong đột nhiên thật dịu dàng, giống như gió xuân ấm áp làm cho đất trời bừng tỉnh: “Tôi mất cha mẹ từ nhỏ còn có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh đó. Một chút lầm lỡ của em có là gì? Đừng sợ, có tôi ở đây! Chúng ta thử kết giao đi!”

Bạch Nhạn ngẩn người khép di động lại, tình trạng hoảng hốt lại càng thêm nghiêm trọng.

Thật sự là mẹ con cùng một thể nha, hôm nay Bạch Mộ Mai có chàng hoàng tử già cầu hôn, cô cũng lọt vào mắt xanh của người đàn ông tốt. Hôm nay chỉ là một ngày bình thường, đâu có phải là lễ tình nhân phương Đông, phương Tây gì đâu nhỉ!

Ngồi trên xe buýt, Bạch Nhạn xuất thần, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Người ngồi cạnh ngạc nhiên nhìn cô, có lòng tốt đẩy cô một cái: “Di động của cô kêu kìa.”

“A!” Lúc này Bạch Nhạn mới nghe được tiếng chuông điện thoại.

“Tiểu nha đầu, cô lại lừa gạt tôi.” Nhấn nút nhận điện thoại, giọng nói khàn khàn thu hút của Lục Địch Phi lập tức vang lên bên tai.

Giao tiếp với Lục Địch Phi vài lần, Bạch Nhạn đã quen với cách nói chuyện mờ ám, đùa cợt của anh ta, chỉ coi như gió thoảng qua tai, không để trong lòng.

“Bí thư Lục, không phải tôi không chủ động gọi cho anh, mà tôi thật sự không dám làm kinh động lão nhân gia anh.”

“Tôi chỉ lớn hơn cô tám tuổi, đây không gọi là già, mà là trưởng thành.” Lục Địch Phi bất mãn nói thầm.

“Chào bí thư Lục trưởng thành!” Bạch Nhạn ngoan ngoãn chào một tiếng.

Ở đầu kia điện thoại Lục Địch Phi cười ha hả, rất hưởng thụ: “Tiểu nha đầu, nghe nói hiện giờ cô đã trở về làm người độc thân như tôi rồi, hai kẻ độc thân chúng ta phải chúc mừng một chút, được không?”

Bạch Nhạn cắn răng, thật xấu hổ thay cho Đảng cộng sản vì có một cán bộ như vậy: “Lãnh đạo Lục, gần đây khu vực mở rộng đều ổn chứ?”

“Tiểu nha đầu, trời có sập xuống cũng không quan trọng bằng cô.” Lục Địch Phi là người có cái miệng ngọt ngào trời sinh, anh ta đương nhiên hiểu được ngụ ý của Bạch Nhạn: “Khang Kiếm là đồng nghiệp, là bạn của tôi, tiểu nha đầu cô cũng là người quan trọng của tôi. Con người tôi không có ưu điểm gì, nhưng tôi yêu ghét rất rõ ràng. Cậu ta là cậu ta, cô là cô. Hai người đã ly hôn, nhưng đối với tôi mà nói, tiểu nha đầu vẫn là tiểu nha đầu như trước, ở trong lòng tôi, cô luôn luôn vẹn nguyên như lúc ban đầu.”

Bạch Nhạn che miệng, sợ mình sẽ nôn ra. Đối phó với Lục Địch Phi, biện pháp tốt nhất chính là chỉ cười mà không đáp. Lục Địch Phi này nói năng ngọt xớt, không biết đúng mực, không phân biệt hoàn cảnh, Bạch Nhạn cảm thấy thật ra đây chỉ là cách thức che dấu của Lục Địch Phi, trên thực tế, lòng dạ của Lục Địch Phi không thể nông cạn hơn lãnh đạo Khang, dã tâm cũng sẽ không nhỏ hơn lãnh đạo Khang.

Sau một hồi cười đùa, Lục Địch Phi vừa dụ dỗ, vừa ép buộc khiến cho Bạch Nhạn cuối cùng phải đồng ý tối thứ Bảy này cùng anh ta ra ngoài ăn cơm.

Không phải Bạch Nhạn không có cách từ chối, mà cô biết nếu cô không đồng ý, Lục Địch Phi sẽ giống một con ong kêu vo ve bên tai cô, không phân biệt ngày đêm, không chịu bỏ cuộc.

Hiện tại có phải Lục Địch Phi còn đang tính toán hợp tác với cô đá lãnh đạo Khang rớt đài? Bạch Nhạn cười khổ, có chút bất lực.

Tiểu khu Bạch Nhạn đang thuê hiện giờ thật sự rất tiện lợi, đối diện có một cái chợ, sáng sớm và chiều tối mỗi ngày thường bán tôm cá, rau dưa tươi mới.

Bạch Nhạn đi làm về sớm, trước khi về nhà thường hay dạo qua đó một vòng.

Bạch Nhạn vừa bước vào chợ đã nhìn thấy vài người đang vây quanh khu hải sản, cô đi qua nhìn, thấy trong mấy cái sọt đựng đầy cua đang giương nanh múa vuốt, bò lên bò xuống, con nào cũng rất béo, vỏ cứng càng dài, vừa nhìn đã biết là cua tươi, giá cả cũng không coi là quá đắt.

Những người vây quanh tôi vài con, cô vài con, rất nhanh trong sọt đã chẳng còn lại mấy con.

“Cô gái, cô có muốn mua mấy con về ăn thử không? Cua mùa này là béo nhất đấy.” Chủ quán thấy Bạch Nhạn chỉ nhìn mà không mua, cười hỏi.

Bạch Nhạn nghe vậy cũng động lòng, vừa lúc hôm nay không được ăn bữa cơm nào ra hồn, đã đói đến mức tim sắp dán vào phổi, nghĩ rằng ăn cua sẽ không tăng cân: “Cho tôi bốn con!”

“Bốn con không tròn tiền, sáu con nhé!” Chủ quan nhanh nhẹn bắt lấy sáu con ném lên cân: “Một trăm hai mươi đồng.”

Bạch Nhạn đau lòng, quên đi, hiếm khi nào được xa xỉ một lần, cô khẽ cắn môi, lấy tiền ra trả.

Xách túi cua, Bạch Nhạn lại đi sang hàng khác, mua mấy quả dưa chuột, một ít cà chua bi, mấy bó mầm đậu, thêm mấy gói mì khô, mấy cọng hành.

Trên đường về, cô nghĩ về nhà sẽ nấu một nồi cháo yến mạch, làm ít bánh trứng, đun một bát canh mầm đậu, sao đó làm dưa góp, cà chua bi làm hoa quả tráng miệng, cua dùng dây buộc lại rồi hấp, một bữa đại tiệc buổi tối. Tối nay coi như tự chúc mừng mình đã trở về làm người độc thân, ngày mai lại bắt đầu giảm béo!

Bạch Nhạn rất thích nấu ăn, trong phòng bếp tràn ngập hơi nước, dầu trong nồi “lép tép” nổ, cô cảm thấy vô cùng có hương vị gia đình.

Trước kia khi còn ở huyện Vân, bọn họ rất nghèo, không mua nổi thứ gì. Nhưng mẹ Thương Minh Thiên là cao thủ nhà bếp, cô ngồi trong sân, nhìn bà Thương dùng những loại rau dưa đơn giản chế biến thành những món ăn đầy đủ sắc hương vị, cô nhìn thôi đã thấy thèm. Sau khi đi làm, cô cũng học nấu ăn, chậm rãi luyện được một tay nghề không tệ.

Bạch Nhạn đeo tai nghe, lẩm nhẩm hát theo, vui vẻ cắt cắt thái thái trong phòng bếp. Khi trời sắp tối đen, cái bàn nhỏ trong phòng khách đã bày đầy bát đĩa, có xanh có hồng, vị trí đặc biệt ở giữa là mấy con cua, thân mình đỏ hồng, vỏ cua căng nứt, chỉ nhìn thôi đã chảy nước miếng. Bạch Nhạn nghĩ nhiều nhất cô chỉ có thể ăn hết một con, mấy con còn lại ngày mai sẽ mang tới bệnh viện cho Liễu Tinh và mấy người nếm thử.

Trước khi ăn, Bạch Nhạn đi lau mặt, cởi tạp dề, vừa đi ra đã có người gõ cửa.

Cô nhìn ra bên ngoài qua mắt mèo, thắt lưng lãnh đạo Khang đang thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc.

Cô tắt đèn “tách” một tiếng, mở cửa ra.

“Đèn hỏng rồi à?” Khang Kiếm buồn bực hỏi, trước khi anh lên lầu còn đặc biệt nhìn lên đây, trong nhà đèn vẫn sáng trưng.

Bạch Nhạn đứng chắn trước cửa: “Ừ, hôm nay anh muốn mặc bộ nào?” Lãnh đạo Khang này càng ngày càng quá đáng, nay còn không thèm gọi điện trước.

Khang Kiếm cảnh giác đánh giá căn phòng tối om một lượt, cái mũi mẫn cảm ngửi được hương vị quen thuộc.

“Trong nhà còn ai khác à?” Giọng nói của anh làm người ta không rét mà run.

“Chỉ có một mình tôi.”

Khang Kiếm không tin, đẩy Bạch Nhạn ra, quen tay tìm được công tắc, “tách” một tiếng, căn phòng lại bừng sáng.

Đầu tiên, anh khó tin trừng mắt nhìn đồ ăn trên bàn, yết hầu giật giật, sau đó, lập tức chạy vào bên trong, phòng ngủ, ban công, phòng bếp, thậm chí cả toilet cũng xem một lượt, rồi vẻ căng thẳng trên mặt mới thả lỏng.

Bạch Nhạn đi theo phía sau anh dứ dứ nắm đấm, đồ đa nghi! Anh bỗng quay đầu, cô chưa kịp rụt tay lại, cười trừ, làm bộ sờ sờ đầu: “Anh nhanh đi thay quần áo đi!” Đi mau, đi mau, cô còn phải ăn cơm!

Khang Kiếm gật đầu, vào phòng ngủ, cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo len đi ra ngoài, sau đó vào phòng tắm rửa tay, thuận tiện cầm bát đũa từ trong phòng bếp ra.

“Anh… làm gì vậy?” Bạch Nhạn trợn trừng mắt.

“Ăn tối!” Khang Kiếm nói một cách đương nhiên.

“Đây… là cơm tối của tôi.”

“Một mình em ăn hết nhiều như vậy à?” Khang Kiếm tháo cà vạt ra, tự mình múc một bát cháo.

“Tôi để đến ngày mai, ngày kia.” Bạch Nhạn nổi nóng.

“Đồ ăn vẫn nên ăn nóng mới ngon, để lại mất hết hương vị. Mau ngồi xuống, ăn đi, trong nhà có rượu không?” Khang Kiếm nhìn mấy con cua giữa bàn và món “độc môn tuyệt nghệ” của Bạch Nhạn, đôi mắt đen sáng lấp lánh.

Bạch Nhạn bĩu môi, đứng cạnh bàn: “Chúng ta đã ly hôn, những thứ này là tôi bỏ tiền mua, không có phần của anh.”

“Sau này anh sẽ trả phí cơm nước cho em là được. Cuối thu rồi, những thứ này phải ăn ngay khi còn nóng.” Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống ghế, đưa bát đũa cho cô, bưng bát cháo rồi tự mình vươn tay cầm lấy con cua trước.

Bạch Nhạn liếc mắt khinh thường, đập đôi đũa lên tay anh: “Cua ngon nhất, phải ăn sau cùng, nếu không những thứ khác sẽ mất ngon.” Lãnh đạo Khang này cầm tinh con chó, mũi thật thính. Đây là lần đầu tiên cô nấu ăn đàng hoàng kể từ khi chuyển ra ngoài, cuối cùng lại bị anh túm được.

“Ừ!” Khang Kiếm mỉm cười, uống một ngụm cháo, gắp một miếng bánh rán lớn, ngay cả gia vị cũng không cần, ăn rất thỏa mãn, vừa ăn còn vừa nói: “Bạch Nhạn, tay nghề của em càng ngày càng tốt, ngon thật.”

Bạch Nhạn rầu rĩ ăn dưa chuột, ăn mầm đậu, không để ý tới anh.

Điều này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Khang Kiếm, anh uống hết hai bát cháo, dọn sạch một đĩa bánh, cuối cùng, còn ăn hai con cua lớn.

“Chỗ còn lại, ngày mai anh sẽ tới ăn.” Khang Kiếm lưu luyến nhìn ba con cua trên bàn.

“Đây là phần của người khác.” Bạch Nhạn hừ một tiếng.

“Của Liễu Tinh?” Khang Kiếm nhướng mày.

Bạch Nhạn không trả lời.

Khang Kiếm chủ động giúp thu dọn bát đũa, tỏ vẻ chăm chỉ tranh phần rửa bát. Phòng bếp không lớn, hai người ở bên trong thỉnh thoảng lại chạm vào vai nhau, đụng vào chân nhau, nhìn thế nào cũng giống một cặp vợ chồng ân ái.

Bạch Nhạn liếc Khang Kiếm, ném khăn lau sang một bên, anh thích thể hiện thì để anh thể hiện cho chán đi, ăn trực cũng không dễ dàng như vậy đâu.

Cô mở ti vi lên, đang ở kênh tin tức, cô không thích xem tin tức nên cầm lấy điều khiển từ xa.

“Đừng, đừng, vừa rồi là khu vực mở rộng của tỉnh nào vậy?” Khang Kiếm chạy vào, trên tay còn đầy nước

“Dù sao cũng không phải tỉnh chúng ta.”

“Không phải tỉnh chúng ta cũng phải quan tâm.” Khang Kiếm cướp lấy điều khiển từ xa, ngồi xuống bên cạnh cô, chăm chú nhìn màn hình.

Bạch Nhạn nghiêng đầu, tay chống cằm, giống như lần nhìn thấy lãnh đạo Khang, nhìn trái một cái, nhìn phải một cái, người này thật sự là ông chồng cô đã ly hôn ba tháng trước?

“Lãnh đạo Khang, sang năm anh sẽ ba mươi mốt, phải không?”

Khang Kiếm không dời mắt: “Ừ.”

“Anh nhiều tuổi rồi, có phải nên lo lắng đến chuyện gia đình rồi không?”

“Không vội.”

“Hay là không tìm được người thích hợp, y tá trưởng của chúng tôi quen biết rất rộng, có cần tôi nhờ chị ấy giới thiệu cho anh vài người không?”

Những lời này cuối cùng cũng thành công dời sự chú ý của lãnh đạo Khang, anh nghiêng người, mặt mày nhăn nhó: “Bạch Nhạn, sao hôm nay em lại giống mẹ anh vậy?”

Bạch Nhạn khẽ cong khóe miệng cười: “Đúng rồi, việc này hẳn là mẹ anh hỏi mới đúng. Điều tôi muốn nói là, đã muộn như vậy anh còn ở trong phòng của vợ cũ, như vậy có thích hợp không?”

“Có gì không thích hợp, chúng ta cũng không làm chuyện trẻ con không nên làm.”

Vừa dứt lời, ánh mắt đang đối diện nhau của hai người lại không kìm được mà tránh đi, tai Khang Kiếm đỏ bừng, bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi cong lên.

“Nhưng tôi không muốn bị hàng xóm nói ra nói vào. Lãnh đạo Khang, anh cầm quần áo của anh rồi… về sớm một chút đi!”

Bạch Nhạn lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.

~ Hết chương 68 ~

Sâu sẽ off từ giờ đến đầu tháng 7

Đang nghĩ có nên tung giới thiệu truyện mới lên rồi lặn mất tăm cho cả nhà tức chơi hay không =))))

Advertisements

42 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 68

  1. ^_^, hình như phụ nữ sau khi ly hôn có sức hấp dẫn đặc biệt thì phải, được một đám zai bu vào. Chọn chọn lựa lựa đi BN, ^o^. Gặp lại nàng sau nha.

  2. Sao lại yêu truyện của nhà nàng thế nhỉ, truyện gì cũng thích, ngày nào cũng hóng… chỉ lười com… mong nàng đại xá.
    Nàng ui, cái chùm bóng bay của Nàng mà đọc trên iphone là bị che hết màn hình, nàng chiếu cố chuyển hình khác được không???

  3. Huhu nàng ơi đừng bỏ chúng ta mà lặn mất tăm thế chứ :((
    Hic, chap sau liệu Kiếm ka và chị BN có tí tiến triển nào ko nàng?

  4. Mình chỉ thông báo sẽ off chứ không phải xin phép các bạn.
    Mình có việc của mình. Thích kêu ca thì ra chỗ khác kếu.
    Đừng có nói ở đây làm mình khó chịu.
    Mình không có nghĩa vụ hy sinh bản thân vì lợi ích chung.
    Thế nhé, sự thật mất lòng. Ai không muốn nghe thì đành chịu!

    1. Ta đang có trong tay bản convert.bản raw.rất muốn giúp nàng một tay.nhưng ta cũng thi đến đầu tháng 7 mới xong.truyện này rất hay.chẹp

    2. Độc giả chỉ luôn muốn có truyện để đọc, biết bạn cũng có cuộc sống của mình, nhưng thấy bạn thông báo như thế nên mới comment để bạn có thể bớt chút ít thời gian để mà post truyện hay ko? có ai nói gì quá đáng đâu, làm gì mà bạn khó chịu như vậy? Mình xem truyện cũng nhiều trang web, cũng cm rất nhiều và cũng tôn trọng các bạn khổ công edit, nhưng chưa bao giờ họ trả lời khó chịu như bạn. Độc giả xem truyện, nếu truyện hay họ mới mong mỏi để đọc tiếp, và những lời cm luôn động viên tinh thần cho những người edit truyện.

      1. Uk. Mình cũng biết những lời của mình khó chịu. Chính mình cũng tự nhận như thế. Nhưng nếu không nói thẳng, mình còn khó chịu trong lòng hơn, mình chẳng việc gì phải tự hành xác.
        Nếu bạn đọc comment ở nhà mình thường xuyên, sẽ thấy bình thường mình rất kiên nhẫn trả lời những vấn đề như bao giờ có chương mới, bao giờ mình bận không thể online được. Khi nào mình offline mất vài ngày, mình đều thông báo trước, trừ khi nhà mình đột nhiên mất mạng và mình không thể online được. Có nhiều bạn thỉnh thoảng còn tâm sự với mình, mình cũng rất vui vẻ đọc hiểu và chia sẻ.
        Nhưng suốt 1 tháng nay mình bị stress từ việc học, việc nhà, còn thi cử nữa. Cả tháng nay mình chỉ edit được mấy chương HHG và post lên, vì vậy mà chính mình cũng thấy rất áy náy, lần nào mình cũng xin lỗi, cũng hứa hẹn, cũng nhắc lại rằng tháng này là tháng bận rộn của mình. Nhưng dường như một số bạn chỉ lướt vào, đọc truyện rồi lướt ra, không hề để ý đến những lời thông báo đã được mình in đậm trong bài viết, lần nào cũng thúc giục mình phải làm thế này, phải làm thế kia. Mình rất mệt mỏi. Con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi mình còn là người. Rốt cuộc các bạn ấy có tôn trọng mình hay không?
        Những lời comment từng là động lực của mình, hiện giờ vẫn là như vậy. Nhưng comment nó cũng có năm bảy loại bạn ạ. Có những comment chẳng liên quan gì đến truyện cả, nhưng đọc xong mình thấy ấm áp và nhiệt huyết hơn nhiều. Cái mình cần là sự chia sẻ, không phải những lời bảo mình phải làm thế này, phải thế kia, đừng làm cái này, đừng làm cái kia. Mình chỉ có 1 người mẹ thúc ép mình những chuyện đó, mình không muốn bất cứ ai nói với mình những câu như thế.
        Mình biết chuyện này không thể hoàn toàn trách các bạn đọc, dù sao bọn họ cũng không biết mình là người làm việc theo cảm hứng, thích tự do và là con ngựa bất kham thế nào. Nhưng lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Lời nói của một số bạn khiến mình cảm thấy mình phải post truyện, đây là nghĩa vụ của mình. Mình edit vì sở thích, không vì lợi nhuận, danh tiếng, cũng chẳng vì bất cứ ai cả. Mình kiên trì hơn một năm nay chỉ vì mỗi lần bước vào blog này mình lại thấy vô cùng vui vẻ. Nay chốn yên bình, vui vẻ này của mình bị đe dọa bởi những lời nói hoặc vô tình, hoặc vô tâm như thế, mình tất phải đứng ra bảo vệ. Nói nhẹ nhiều không được thì phải nói nặng. Đấy là điều tất nhiên thôi.
        Bạn đọc mong mỏi để được đọc tiếp, những mình cũng có cảm xúc, có cảm nhận, mình đang ở trong 1 giai đoạn vô cùng mờ mịt và nhiều áp lực, vì thế, ít nhất mình cũng phải nói cho thật với lòng mình.
        Hơn nữa, mình thà nói thẳng rồi khiến các bạn mất lòng còn hơn “bằng mặt nhưng không bằng lòng”, trong lòng khó chịu nhưng nói cười thơn thớt, mình không muốn biến bản thân thành con người giả tạo như thế.

      2. Mình chỉ cảm thấy bạn ấy trả lời khó chịu thôi, và cũng nói để bạn ấy rõ, còn vẫn tôn trọng những cảm xúc và thời gian cống hiến quý báu của bạn ấy. Thanks bạn và chúc bạn thi tốt

  5. đẹp chai không bằng chai mặt…. Lãnh đạo lại có cả 2 thứ ấy =))
    Lãnh đạo ngày càng dễ thương.

    Bạn Sâu đừng lặn mất tăm nhé, truyện đang đoạn hay mà

  6. Sâu ơi, cô để ý mấy cái đó làm gì, bọn họ cũng chỉ là thích truyện của cô nên mới nói vậy thôi a (tuy vậy tôi không nói là cô sai, đúng là bạn ý sai thật)
    Mà dạo này đang stress, chả onl được nhiều mặc dù có máy cô ơi T_T
    Đang tính đi ẩn cư này *khóc lóc*
    Hay đến đầu tháng 7 cô xong việc, vứt lên mấy cái giới thiệu cho các bạn ngóng rồi ẩn cư cùng tôi đi *mắt sáng như ánh sao trên trờ cao*
    Lời cuối của cái cmt: Sâu thân yêu fighting!!! ^^

      1. Cứ đến cái chỗ nào nó gay cấn nhất thì lặn cô ạ =))
        Chắc còn lâu, nhưng cứ chuẩn bị trước tay nải nhé, tôi sẽ lặn trước rồi về kéo cô đi cùng, đảm bảo về đúng lúc gay cấn nhất của truyện cho xem =))
        Mà sao cô yêu tôi thế *cười thục nữ* cổ động cô là 1 việc nên làm của 1 người bạn mà ;)

  7. Ly dị rồi mà KK cứ làm như là ông chồng bắt gian tại trận vậy :)
    Mà Sâu ơi, ta thắc mắc là “ăn trực” hay “ăn chực” nhỉ. Ở quê ta thì vẫn dùng là ăn chực, nhưng mà hỏi bác google thì cả 2 đều có đáp án.
    Chỗ này nàng gõ thiếu nè.
    “Bạch Nhạn nghiêng đầu, tay chống cằm, giống như lần nhìn thấy lãnh đạo Khang”
    “Bạch Nhạn nghiêng đầu, tay chống cằm, giống như lần đầu nhìn thấy lãnh đạo Khang”

  8. Sâu ời. Bỏ nhà theo ai hử, t cũng đang đau đầu nhức óc tóc tai bù xù đây, cũng muốn bỏ việc đi chơi cho bõ tức nhưng haizzz. “2 vai nặng gánh ja đình, nuôi 1 mình mình nuôi mãi ko xong”. Cô đi nhanh về nhanh nhe, ko tôi nhớ cô nhớ lãnh đạo nhà BN lắm lắm đấy, cô off zui ze nha.

  9. Cuc cu nang Sâu thi xong chua? Hy vong nang se co ket qua tot, chuc mot ki nghi he vui ve, cu choi cho thoai mai, tuoi tre tan dung cho suong de den khi gia nhu ta roi lai hoi tiec. :)

  10. da thua nang sau, ta biet tr cua nang thong wa con ban ta
    ta cung vua doc het mot leo tr cua nang ne
    ta cung rat cam on nang da bo thoi gian edit mot tr hay nhu vay
    mong nang som way lai nha
    YEU NANG NHIEUUUU
    P/S: nang dung lan lau wa
    i wen, nang noi ko thich moi nguoi bao nang lam nay lam no
    thoi thi ta chi noi nang lan theo ai thi lan, neu co ke dam ru re nang lan lau thi ke do tu mua wan tai di la vua ( ta ham doa ke ru re nang chu ko phai la nang dau nha)
    cuoi cung la mong cho den thang 7 de dc doc tr nang

    1. Mình về rồi đây, gần chục ngày không sờ đến edit truyện mà chân tay bồn chồn. Giờ bắt đầu tăng tốc :))
      Hôn nàng một cái, gửi ngàn nụ hôn đến bạn nàng vì đã kéo nàng về đây =))

Đã đóng bình luận.