Hoa hồng giấy_Chương 71


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 71: Trên đời làm gì có dây tơ hồng (9)

“Tôi thì ngược lại, tôi không phải quá hận cô ấy. Chỉ là, trong lòng cảm thấy vô cùng lạnh, mấy trăm ngày đêm, sao có thể nói quên liền quên.”
“Nếu còn ấm áp thì có thể gọi là chia tay hay sao?”

“Làm ơn đi, anh tư duy giống người bình thường một chút được không? Là mười năm quen biết, bốn năm sống chung, được chưa?” Hôm nay, Liễu Tinh giống như gặp được tri âm, nói chuyện như nước chảy. Cũng có thể cô cảm thấy Giản Đan và cô ở trong cùng một hoàn cảnh, tâm trạng của anh, cô có thể hiểu được, nỗi mất mát của cô, anh cũng đã trải nghiệm, người ta gọi đây là tri kỷ gặp nhau, ngàn lời còn chưa đủ. Liễu Tinh không đứng nữa, kéo ghế lại, tự nhiên ngồi xuống, kể lể với Giản Đan: “Mười bốn năm trước, khi tôi mới mười tuổi, cho dù phát dục đầy đủ, có thể sống chung, anh ta mới mười ba, làm gì có khả năng kia!”

Giản Đan chậc lưỡi, gật đầu: “Nói có lý, đàn ông trưởng thành chậm hơn phụ nữ, mười ba tuổi, mới là một thằng nhãi, không hiểu gì.” Anh cầm lấy chai rượu, rót một ly đầy cho Liễu Tinh, cũng tự rót một ly đầy cho mình, híp mắt nói: “Vậy là dù tình cảm của cô có trụ cột vững chắc cũng không chịu nổi tác động bên ngoài?”

“Quân địch quá đông và hung hãn, hơn nữa còn xuất hiện kẻ phản bội ngay trong hàng ngũ.” Liễu Tinh nhớ tới sự việc ngày đó, nghiến răng nói.

“À.” Giản Đan giơ tay chống cằm, ánh mắt buồn bã: “Thì ra trên đời này, người bị tổn thương không phải chỉ có một mình tôi.”

“Như anh không gọi là đau, như tôi mới là đau. Trong tim giống như bị chọc ra một cái lỗ, máu chảy đầm đìa.”

Giản Đan nhẹ hít một hơi, nhìn chằm chằm ngực Liễu Tinh một lúc lâu: “Nghiêm trọng như vậy sao?”

“Tôi còn từng nghĩ đến cái chết, nhưng sau này nghĩ lại cảm thấy không đáng, tôi phải sống thật tốt, nhìn bọn họ sống với nhau đến già, sinh ra một đứa bé không có hậu môn.”

“Không có hậu môn có thể phẫu thuật.” Giản Đan trừng mắt nhìn Liễu Tinh: “Tôi thì ngược lại, tôi không phải quá hận cô ấy. Chỉ là, trong lòng cảm thấy vô cùng lạnh, mấy trăm ngày đêm, sao có thể nói quên liền quên.”

“Nếu còn ấm áp thì có thể gọi là chia tay hay sao?”

Giản Đan ngồi thẳng lên một chút, đột nhiên hỏi thật nghiêm túc: “Y tá Liễu, cô có tin vào số mệnh không?”

“Gì?” Liễu Tinh không hiểu.

Giản Đan thần bí hạ giọng: “Cô xem, khi trợ lý Khang kết hôn, tôi và cô là phù rể, phù dâu.”

“Đúng rồi!”

“Nhưng hiện giờ, trợ lý Khang ly hôn, cô chia tay với bạn trai, tôi cũng chia tay với bạn gái, sao có thể khéo như vậy? Chuyện này chứng minh vận mệnh của phù rể và phù dâu có liên hệ chặt chẽ với vận mệnh của cô dâu, chú rể. Bọn họ hạnh phúc, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc. Đúng không?”

Liễu Tinh mở to mắt: “Hình như cũng có lý.”

“Đây gọi là vận mệnh tương liên. Không thể tùy tiện đồng ý làm phù rể cho người ta nha!” Giản Đan rất hối hận.

“Vậy có cách nào giải quyết không?”

Giản Đan dùng ngón tay gõ bàn mấy cái, cau mày, suy nghĩ một chút: “Nếu trợ lý Khang và y tá Bạch phục hôn, nói không chừng bạn gái tôi và bạn trai cô cũng sẽ trở về bên cạnh chúng ta.”

Liễu Tinh lắc đầu: “Anh ta đã để người ta nhìn hết, sờ từ đầu đến chân, có trở về bên cạnh tôi tôi cũng không cần.”

“Bạn gái tôi vì sự nghiệp nên mới chia tay, chỉ cần cô ấy chịu quay lại, tôi sẽ chờ cô ấy.”

“Chí không hợp nên con đường cũng khác nhau.” Liễu Tinh đột nhiên có chút giận, đứng bật dậy.

Giản Đan túm được góc áo cô, tầm mắt hướng xuống dưới đất, im lặng thở dài: “Ngồi lại một lát đi! Chúng ta không nói chuyện này nữa, chúng ta uống rượu nhé.”

Đêm nay, trong lòng anh vô cùng vắng lạnh, không chảy máu, chỉ giá rét tới mức đông lạnh, anh khát vọng có một người có thể ở bên anh, trải qua nỗi chua xót ngập lòng cùng cái lạnh như đêm đông này.

“Anh không uống lại được tôi.” Tửu lượng của Liễu Tình được xưng là nữ vương, nghìn chén không say.

“Xì.” Giản Đan bĩu môi: “Từ bé đến giờ tôi còn chưa biết từ say viết thế nào đâu!”

“Phải không? Vậy hôm nay tôi sẽ phá kỷ lục của anh.” Liễu Tinh ngoắc tay, gọi nhân viên mang hai chai rượu trắng đến.

Giản Đan hất cằm, vẻ mặt khinh thường.

“Tiểu nha đầu, đang nghĩ đến ai mà mất hồn mất vía như thế?” Lúc Địch Phi giơ ly rượu lên chạm vào ly của Bạch Nhạn, nhìn Bạch Nhạn đã một lúc lâu vẫn chưa nói gì.

Bạch Nhạn dựng thẳng lỗ tai, muốn nghe xem Liễu Tinh và Giản Đan nói cái gì, nín thở lắng nghe hồi lâu vẫn chưa thu được gì. Liễu Tinh này làm lá chắn mà không có chút đạo đức nghề nghiệp, cô đành tác chiến một mình.

“Bí thư Lục, tất cả âm mưu đều không giấu được dưới ánh sáng, anh mời tôi đến nhà hàng nổi đắt tiền như vậy rốt cuộc có mục đích gì?” Bạch Nhạn nhẹ nhấp một ngụm rượu, ung dung vào ngay vấn đề, không hề nhiều lời.

“Lại như vậy.” Lục Địch Phi rất bất mãn: “Nha đầu, lời này của cô khiến tình ý giữa chúng ta hoàn toàn về con số không rồi. Tôi có ý kiến, về sau không được gọi tôi là bí thư Lục, xưng hô này kéo dài khoảng cách giữa chúng ra, cứ gọi tôi là Địch Phi. Hôm nay chúng ta chỉ thuần túy chúc mừng một bữa thôi.”

Bạch Nhạn cười thản nhiên: “Anh trở về độc thân có cả đàn phụ nữ danh môn thục nữ tranh cướp, đối với anh là một chuyện tốt. Còn tôi là phụ nữ đã một đời chồng, cơm thừa canh cặn, có gì đáng chúc mừng?”

“Sao có thể không đáng chúc mừng? Ít nhất cô đã có lý do quang minh chính đại để ngã vào lòng tôi nha!” Lục Địch Phi cười tình tứ, ngập trong gió xuân.

“Aiz, Địch Phi, cuối cùng anh vẫn không hiểu tôi nha!” Bạch Nhạn khẽ thở dài: “Tôi ấy à, con người tôi có vẻ cố chấp, ích kỷ, cả người cả vật đều không thích dùng chung với kẻ khác.”

“Vì vậy cô mới ly hôn?” Mí mắt Lục Địch Phi lóe ra một tia sáng, dịu dàng dẫn dắt Bạch Nhạn, dụ dỗ cô nói tiếp.

Bạch Nhạn biết điều Lục Địch Phi đêm nay muốn nghe nhất chính là điều này, ngày nào cô cũng gặp phải chuyện này: “Aiz, chuyện đau lòng, đừng nhắc đến nữa.” Cô cố ý dùng giọng nói thật ưu thương.

“Nha đầu, hận hắn không?” Lục Địch Phi gắp cho Bạch Nhạn một con sò.

“Có thể hoàn toàn quên đi một người, đó là không yêu cũng không hận. Hiện giờ, đối với tôi, anh ấy chỉ là một người qua đường.”

“Nói dối.” Lục Địch Phi nhướn mi, nhìn Bạch Nhạn giống như nhìn một con mèo không biết nghe lời. Hắn không tin, hắn và vợ trước chia tay trong hòa bình, sau này hai người nói chuyện qua điện thoại, vợ trước của hắn vẫn không nói được với hắn những lời nhẹ nhàng, không phải hận cũng là oán trách. Bạch Nhạn vùi mặt trong lòng bàn tay, cố hết sức để không cười ra tiếng.

“Nha đầu, cô còn chưa thật sự tin tưởng tôi. Nói thật, tôi chưa từng quan tâm đến ai như quan tâm đến cô. Tôi cứ nghĩ suy nghĩ của cô cũng giống của tôi.” Lục Địch Phi lại ra vẻ tổn thương: “Đêm nay, tôi vốn muốn dành cho cô một sự ngạc nhiên, hiện giờ, quên đi.”

Bạch Nhạn thật thức thời ra vẻ vội vàng, đôi mắt mở thật to: “Ngạc nhiên gì?”

Lục Địch Phi lườm cô một cái: “Hắn đã là người qua đường rồi, cô vẫn còn muốn nghe?”

“Sự ngạc nhiên này có liên quan đến anh ấy?” Bạch Nhạn ngửi được mùi lạ, tim đập thình thịch.

Lục Địch Phi nâng ly rượu lên, chậm rãi thưởng thức.

Bạch Nhạn thản nhiên cười, ăn tôm, ăn cá, ăn cua, giả vờ thâm trầm giống anh ta.

Lục Địch Phi đã quen biết vô số phụ nữ, ngay cả cô gái Tây xinh đẹp qua đường đều bị sự hấp dẫn của hắn thu hút, mềm yếu phục tùng trong tay hắn, chỉ có mình Bạch Nhạn, trưởng thành lão luyện, cứng mềm đều không ăn, cừng đầu cứng cổ. Cuối cùng, hắn mất kiên nhẫn trước: “Tháng sau, bởi vì nhiều lần nhận được hồi báo, ủy ban kỷ luật của tỉnh cử một tổ chuyên án đến Tân Giang, điều tra vấn đề hủ bại, tham nhũng trong bộ máy cán bộ lãnh đạo Tân Giang.”

“Xem anh nói thần bí chưa kìa, cũng chẳng phải viện kiểm soát tới bắt người, ủy ban kỷ luật có thể làm gì?”

“Nha đầu, đã từng nghe đến hai từ “song quy*” chưa?”

*Song quy: thẩm vấn điều tra những quan chức tham ô. Địa điểm “song quy” thường là một khách sạn nào đó, nhân viên điều tra và đối tượng bị triệu đến đây coi như bị giam lỏng để phục vụ việc điều tra, không thể tiếp xúc với bên ngoài trong suốt quá trình làm án, chức vụ và quyền lực của người đó bị “đóng băng”, không còn giá trị nữa.

Bạch Nhạn lắc đầu.

“Song quy này là quá trình mà ủy ban kỷ luật đặc biệt sắp xếp vì những cán bộ Đảng cộng sản có liên quan đến vấn đề kinh tế, nó nằm giữa phạm tội và vô tội. Chỉ cần bị song quy, trên người người đó sẽ có vết nhơ, vấn đề lớn sẽ bị chuyển giao cho viện kiểm sát, vấn đề nhỏ, bên ngoài lại có người nói giúp thì người đó sẽ bình yên chạm đất.”

“Vậy anh đã từng bị song quy chưa?” Bạch Nhạn hỏi.

Lục Địch Phi suýt chút nữa bị sặc: “Nha đầu, tôi là công dân lương thiện.”

Bạch Nhạn hạ khóe miệng: “Trong những cán bộ Đảng cộng sản tôi quen biết, dường như chỉ có anh là có khả năng bị song quy. Quần áo anh mặc trên người đều có giá trên bốn con số, giày da hôm nay anh đi là hàng Italy nhập khẩu đúng không, một bàn hải sản và rượu vang này nữa, một người hai mươi mấy tuổi có khả năng như vậy sao? Tiền lương một tháng của anh có đủ cho một bộ quần áo, một bàn tiệc này sao? Không đủ đúng không, vậy tiền này từ đâu ra? Cướp ngân hàng? Anh không dám! Ăn xin trên đường? Anh không làm được! Chỉ có nhận hối lộ.”

Lục Địch Phi có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười: “Nha đầu, cô không biết mẹ tôi là ai đúng không?”

“Tôi có nhất định phải biết không?”

“Mẹ tôi là chủ tịch công ty dệt Phi Vũ của tỉnh, nhân viên trong công ty bình thường đều nhận sáu vạn tệ tiền lương một năm.”

“Ý của anh là đến giờ mẹ anh vẫn còn cho anh tiền tiêu vặt?” Bạch Nhạn lại nhìn anh ta như nhìn gấu trúc.

Lục Địch Phi khoát tay: “Cô không hiểu. Tôi không thiếu tiền, điều tôi cảm thấy hứng thú là làm thế nào để chứng minh bản thân, để đề cao bản thân.”

“Vậy những người nhận hối lộ đều là những người nghèo khổ hay sao?”

Lục Địch Phi nở nụ cười, nha đầu này thật đơn thuần nha, giống như một tờ giấy trắng vậy: “Những kẻ thu hối lộ bình thường bề ngoài đều rất chính nghĩa, làm người khiêm tốn, đơn giản. Nha đầu, nếu hắn bị song quy, trong lòng cô có cảm thấy được giải hận không?”

“Tôi đã nói rồi, hiện giờ anh ta không có bất cứ quan hệ gì với tôi.”

Lục Địch Phi cười ý vị: “Tôi nói rồi, nếu cô hợp tác với tôi, tôi sẽ chỉ làm cho cậu ta bị xử phạt nhẹ nhàng, nhất định đảm bảo cậu ta bình an vô sự. Nhưng cô không chịu nói gì, tôi không thể chuẩn bị gì, cũng không thể giúp được cậu ta. Cô cũng biết cha cậu ta đã lùi về tuyến dưới rồi chứ?”

“Bí thư Lục, vì sao anh lại giống như đang xui khiến người ta khai tội vậy?” Bạch Nhạn liếc mắt nhìn Lục Địch Phi: “Hơn nữa anh cũng quá đề cao bản thân rồi, nếu anh ấy thật sự có vấn đề, anh có thể thay đổi pháp luật hay sao?”

“Nha đầu, cô là người ngoài nên không biết. Xử lý song quy này khác với hình pháp, nếu cô nhận hối lộ, chỉ cần có người thông báo trước cho cô, trước khi song quy, cô kịp thời giao nộp tiền đó cho cơ quan nhà nước thì sẽ không có chuyện gì. Nhưng hầu hết mọi người đều có tâm lý trông chờ vào may mắn, không nỡ nôn tiền ra.”

Bạch Nhạn à một tiếng, không nói gì nữa. Quan trường thật sự hiểm ác, Lục công tử lúc nào cũng cố gắng hết sức mình để kéo lãnh đạo Khang xuống ngựa nha!

Lục Điểm Phi có chút mất mặt: “Nha đầu, thật ra cô rất có tình có nghĩa với hắn.” Cuối cùng, Lục Địch Phi cảm thán một câu, trong đó có chút hâm mộ Khang Kiếm.

Bạch Nhạn ngẩn người, đứng dậy đi tìm Liễu Tinh.

Ơ, không biết từ lúc nào Liễu Tinh và Giản đã đã đi rồi.

“Hai người đều hơi say, cô gái còn khá hơn một chút, họ dìu nhau ra ngoài, sau đó gọi taxi ra về.” Nhân viên nhà hàng nói cho Bạch Nhạn.

Liễu Tinh, đồ gặp sắc quên bạn, Bạch Nhạn oán thầm một câu, không còn cách nào khác đành đề Lục Địch Phi đưa cô về.

Gió đêm thanh mát, trăng sáng trên cao, có hai ba vì sao, làm đẹp cho bầu trời đêm trong trẻo.

“Đúng là thời gian tốt để tâm tình yêu đương.” Lục Địch Phi dừng lại dưới nhà trọ của Bạch Nhạn, mở cửa xe, hít sâu một hơi, cảm thán.

“Vậy anh nắm chặt thời gian, đừng để lỡ thời điểm tốt.” Bạch Nhạn nháy mắt với Lục Địch Phi, cười cười đi lên lầu.

Lục Địch Phi muốn xung phong nhận việc đưa cô tới cửa, nhưng lời đề nghị còn chưa ra khỏi miệng, cô đã biến mất ở đầu cầu thang. Lục Địch Phi đánh giá tòa chung cư, Khang Kiếm thật sự rất keo kiệt với tiểu nha đầu kia, nha đầu kia vì sao còn bảo vệ hắn như vậy?

Đêm nay, hắn không nghe được bất cứ thông tin gì từ Bạch Nhạn, còn bị chế nhạo vài câu. Lục Địch Phi vậy mà lại không thấy khó chịu, có phải hắn ngứa xương cốt, có khuynh hướng thích bị ngược đãi hay không? Hắn thật sự càng ngày càng có hứng thú với Bạch Nhạn.

Đáng tiếc hoa rơi có ý, nước chảy vô tình!

“Thật ra, cô rất có tình có nghĩa với cậu ta.” Bạch Nhạn trở lại nhà trọ, trong đầu vẫn nghĩ tới những lời nói của Lục Địch Phi.

Cô có sao?

Chưa nói đến có tình có nghĩa, ít nhất cô còn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm tổn thương lãnh đạo Khang. Không giống anh, tiếp cận cô vì trả thù. Mỗi khi nhớ tới chuyện này, trái tim cô lại quặn đau.

Hôn nhân là một việc thần thánh, trang trọng cỡ nào, sao có thể khinh thường như vậy?

Bạch Nhạn yên lặng thở dài, rửa mặt, đánh răng, uống một cốc sữa rồi lên giường đi ngủ.

Ngủ đến nửa đêm, Bạch Nhạn bị một tiếng động lạ thường đánh thức, cô tưởng có chuột. Loại nhà trọ cũ như thế này thỉnh thoảng sẽ có chuột chạy qua. Cô trở mình, chuẩn bị ngủ tiếp. Lúc này, cô nghe được tiếng mở ngăn kéo rất rõ ràng. Cô rất quen thuộc với tiếng động này, cô tin chắc rằng có người đang mở ngăn kéo của cô.

Từng lỗ chân lông của Bạch Nhạn đều căng cứng, trong đầu nhớ tới thông báo mà cục cảnh sát dán trong bệnh viện, gần đây, có một đám trộm cắp mới lẻn vào thành phố Tân Giang.

Cô chậm rãi chống tay ngồi dây, cấp tốc nghĩ xem trong tay có vật gì có thể tự vệ hay không.

“Ai…?”

Câu nói ngừng lại, một bóng người đứng bất động trước cái bàn, cũng chính là cạnh giường của Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn kêu lên một tiếng sợ hãi, không ngồi thẳng nổi. Tên kia nhào đến, dao xẹt qua cánh tay phải của Bạch Nhạn. Không sâu, nhưng chảy máu. Gần như cùng một lúc, hắn bịt chặt miệng cô: “Không được lên tiếng, tao chỉ cần tiền.”

Bạch Nhạn ôm cánh tay, liều mạng gật đầu, trong giọng nói của hắn đầy vẻ hung dữ, làm cho cô vô cùng sợ hãi.

“Có dám kêu không?”

Bạch Nhạn lắc đầu, dùng sức lắc đầu.

Bàn tay rời khỏi miệng cô, cái dao trước ngực cũng rừi xa một chút. Xa xa, phía đối diện có một chiếc đèn công suất lớn của một công trường, xiên ngang vào cửa sổ, có thể nghe được tiếng trộn vữa ầm ầm, tuy hơi xa nhưng trong tiếng vang quanh quẩn như vậy, Bạch Nhạn thoáng bình tĩnh lại, nhưng vẫn bị vẻ dữ tợn kẻ đột nhập dọa đến rùng mình.

Tên kia dùng một dao cắt qua ga trải giường, con dao kia hiển nhiên rất sắc bén, Bạch Nhạn còn chưa kịp phản ứng, tên kia đã bẻ hai tay cô ra sau lưng, dùng ga giường trói lại. Động tác của hắn vừa nhanh, vừa thô bạo, Bạch Nhạn không khỏi kêu lên.

Gã dùng sức túm tóc cô, xuống tay rất nặng, Bạch Nhạn không dám kêu ra tiếng.

“Tiền ở đâu?”

“Túi… Trong túi xách, bên cạnh gối của tôi…”

“Không được nhìn tao.” Bạch Nhạn cảm thấy một bóng người cúi lại gần, cầm lấy túi xách bên cạnh gối. Tiếng vải rách vang lên.

“Ít như vậy? Chỉ hơn ba trăm!” Giọng nói tức giận: “Trong này là cái gì?” Dưới ánh đèn, gã phát hiện trong túi còn có một cái túi nhỏ: “Xoẹt…” Tiếng khóa kéo bị mở ra.

“Ở đó không có gì cả.” Bạch Nhạn vội vàng nói.

“Câm miệng!” Gã cảm giác chạm tới một xếp giấy dày dùng màng bọc thực phẩm gói lại, trong lòng vui vẻ, cầm dao lên chọc rách.

“Không được chạm vào cái đó.” Không biết lấy sức lực từ đâu, Bạch Nhạn giãy khỏi tấm ga giường, xông lên như phát điên, bắt được con dao kia.

~ Hết chương 71 ~

Advertisements

31 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 71

  1. Ôi cảm ơn nàng đã trở lại thế này nhé, hp quá hp quá…
    Hic, KK ko ra tay được rồi, vì giờ KK đâu có ở TG đâu :((
    Ta ko muốn BN được LĐP hay LP cứu đâu nàng nhé, ta chỉ muốn, ngàn lần muốn đó là KK thôi.

  2. Đùa sao mà ghét cái tay LDP,nói chung mấy thằng cha công tử phong hoa tuyết nghuyệt,cha gì chỉ nghĩ đén chuyện nhào lên giường con nhà người ta làm mình ghét cay ghét đắng.lại còn tính kế đưa KK vào bẫy,đúng là vô liêm sỉ.
    Mong KK không bị sao,để tay này không đắc ý.
    Ghét không chịu nổi!
    Thanks Sâu nhá:)

  3. Hình như trong bản convert thì chị Nhạn là nữ anh hùng bắt cướp đấy, hâm mộ nữ chính vô cùng ko có anh hùng trong cứu mà tự mình trở thành anh hùng luôn

Đã đóng bình luận.