Hoa hồng giấy_Chương 73


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 73: Khói, làm mờ mắt anh (1)

. Khi còn nhỏ, những lúc đi trong mưa, người ta thường thích chọn những chỗ nhiều nước mà đi, nếu không cũng thích đi trên những vạch kẻ đường chật hẹp, giống như đi trên dây xiếc, cho dù có trơn ngã cũng sẽ đứng lên, tiếp tục đi.
Khi đã lớn, thật ra con người vẫn như trước, phía trước rõ ràng có đường lớn rộng mở lại chọn con đường nhỏ lầy lội, gập ghềnh.
Đời người không quanh co, còn có thể gọi là đời người hay sao?

Lãnh Phong đi rồi, đi tìm đại lý nhà đất xem phòng trọ.

Bạch Nhạn đứng ở cửa sổ, nhìn anh đi rất xa rồi mới hít sâu một hơi, bất đắc dĩ dùng một bàn tay còn lành lặn lau đi nước mắt trên mặt. Cô thật sự cảm thấy ấm áp, thân thiết vì tình cảm của Lãnh Phong giành cho cô, cô cũng không phải người bảo thủ, nếu Lãnh Phong là một người đàn ông xa lạ, xuất phát từ góc độ tiết kiệm, cô cũng có thể chấp nhận việc nam nữ thuê chung nhà.

Nhưng người đó lại là Lãnh Phong!

Một khi hai người sống chung dưới một mái nhà, điều đó chứng tỏ cô đã đồng ý với sự theo đuổi của Lãnh Phong, tuy Lãnh Phong sẽ không ép buộc cô, nhưng cô cũng tự cảm thấy mình không qua nổi cửa ải này.

Hưởng thụ thứ người khác trao tặng lại không có báo đáp, đây không phải nguyên tắc làm người của Bạch Nhạn.

Hiện tại cô đã có thể bắt đầu chấp nhận một tình cảm mới hay sao?

Bạch Nhạn lắc đầu, không phải cô rụt rè, cũng không phải cô quá trông đợi, cô chỉ… thật sự cảm thấy cô và Lãnh Phong không hợp, bởi vì cô không có cha, bởi vì mẹ cô là Bạch Mộ Mai. Cô không thể trước mỗi một cuộc tình đều phải nói với người ta: “Anh tới huyện Vân điều tra một chút gia cảnh nhà tôi, sau đó… nếu có thể, nếu có thể…”, đó đều là những nỗi đau mà cô không thể mở miệng nói thành lời. Cô có thể gánh vác được, không có nghĩa người khác nhất định có thể gánh vác được.

Lãnh Phong mất cha mẹ từ nhỏ, được chị gái nuôi lớn, nhưng trong lòng anh, anh có một nỗi khát vọng vô cùng lớn đối với tình yêu của cha mẹ, cũng khiến cho anh đặt rất nhiều kỳ vọng vào cha mẹ vợ tương lai. Một đứa bé khốn khổ như vậy, cô sao có thể bắt anh đối mặt với bà mẹ khiến người đời khiếp sợ kia của cô?

Nhớ lần đó khi ra ngoài khám riêng cho một trại an dưỡng của bộ điện lực, Lãnh Phong từng cười nói Bạch Nhạn làm việc tùy hứng, có phải bị cha mẹ chiều hư hay không? Ngữ điệu kia tràn ngập hâm mộ, khi đó, Bạch Nhạn nghe được mà tim nhói đau.

Cô gái thích hơp với Lãnh Phong là một người có cha mẹ khỏe mạnh, yêu thương, tốt đẹp, chiều con gái như chiều một cô công chúa. Yêu ai yêu cả đường đi, thương con gái, đương nhiên sẽ thương cả con rể, coi Lãnh Phong như con ruột, ân cần hỏi han, quan tâm đầy đủ. Ngày lễ ngày tết, người một nhà quay quần, cha vợ uống rượu, tâm tình với con rể, con gái cùng mẹ bận rộn dưới bếp, tiếng cười văng vẳng rất xa, rất xa…

Cô có thể cho Lãnh Phong những điều đó không? Đáp án đương nhiên là “không thể”.

Minh Thiên vì Bạch Mộ Mai mà không thể tiếp tục yêu cô; lãnh đạo Khang vì Bạch Mộ Mai mà mượn tình yêu trả thù cô.

Bạch Nhạn không dám nếm thử sự theo đuổi của Lãnh Phong, khi anh đã biết Bạch Mộ Mai, không chịu nổi, kết quả cũng chỉ là một câu chia tay.

Hiện giờ Bạch Nhạn thật hận ông Trời không có mắt, một mình cô ở trọ đã nhiều năm, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện, vì sao cố tình lúc này lại gặp trộm cướp?

Con người ta đã xui xẻo thì uống nước cũng nghẹn! Bạch Nhạn cảm thán, trong lòng lặng lẽ tính toán, nên tìm lý do gì cho thích hợp mới có thể xóa tan ý định thuê cùng nhà của Lãnh Phong, mới có thể không để Lãnh Phong cảm thấy anh bị thương hại.

Lãnh Phong lang thang bên ngoài tới trưa, sau khi đổ mưa, nhiệt độ lại hạ xuống mấy độ, anh mang theo cái mũi hồng hồng do bị lạnh, dẫn Bạch Nhạn đi ăn lẩu, vừa ăn vừa nói tình hình nhà trọ bên ngoài một lần.

Đi tìm nhà trọ cũng phải xem duyên phận, lòng như lửa đốt thật sự sẽ không tìm được chỗ thích hợp.

Bạch Nhạn dùng một tay khó khăn gắp một miếng bánh nóng vào trong miệng, phù phù thổi ra hơi nóng: “Đừng vội, chuyện trộm cắp vừa mới xảy ra, tiểu khu của tôi sẽ tăng cường lực lượng bảo vệ, sau này sẽ không xảy ra chuyện gì nữa. Thật ra anh không cần…”

Lãnh Phong trừng mắt liếc cô một cái, ngắt lời cô: “Vấn đề này chúng ta còn cần thảo luận nữa sao?”

Bạch Nhạn im miệng, vùi đầu ăn.

“Ăn xong tôi đưa em về ngủ trưa, tôi tiếp tục ra ngoài tìm.” Lãnh Phong coi cô như một cái vỏ ốc rỗng, tiếp tục nhồi thức ăn. Bạch Nhạn nhìn động tác săn sóc, tỉ mỉ của anh, trong lòng vô cùng hỗn loạn, không ngừng phập phồng. Khi còn nhỏ, những lúc đi trong mưa, người ta thường thích chọn những chỗ nhiều nước mà đi, nếu không cũng thích đi trên những vạch kẻ đường chật hẹp, giống như đi trên dây xiếc, cho dù có trơn ngã cũng sẽ đứng lên, tiếp tục đi.

Khi đã lớn, thật ra con người vẫn như trước, phía trước rõ ràng có đường lớn rộng mở lại chọn con đường nhỏ lầy lội, gập ghềnh.

Đời người không quanh co, còn có thể gọi là đời người hay sao?

Nhưng, ai là đường lớn rộng mở? Ai là đường nhỏ gập ghềnh?

Bạch Nhạn uống một ngụm canh, cay đến thè lưỡi, nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Lãnh Phong nhìn cô như vậy, yêu chiều sờ đầu cô, dịu dàng cười.

Hai người ăn xong liền trở về nhà trọ, vừa đi đến cầu thang đã nhìn thấy Liễu Tinh mang theo túi hành lý, giống như một đứa trẻ không nhà, ngồi xổm trước cửa, hai mắt buồn bã.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Liễu Tinh chậm rãi ngẩng đầu: “Nhạn…” Cô như nhìn thấy vị cứu tinh, chạy tới ôm chầm lấy Bạch Nhạn: “Xin cậu, thu nhận tớ hai ngày, được không?”

Bạch Nhạn rõ ràng lườm nguýt cô: “Hay là lại gây ra chuyện gì không thể phơi bày ra ánh sáng?”

Liễu Tinh bị dọa đến nhảy dựng lên, vội vàng bịt miệng bạch Nhạn, cười ha ha với Lãnh Phong, sắc mặt không tốt lắm: “Bác sĩ Lãnh, con bé Nhạn này toàn nói lung tung, anh đừng coi là thật. Á, Nhạn, tay cậu sao vậy?” Liễu Tinh cúi đầu, lúc này mới phát hiện tay Bạch Nhạn đang bị băng kín.

Trong lòng Bạch Nhạn vì Liễu Tinh xuất hiện mà nhẹ nhàng thở phào, cô không tiện mở cửa nên đưa chìa khóa cho Lãnh Phong.

Lãnh Phong mở cửa, nhìn Liễu Tinh kéo hành lý vào, anh thở phào, tốt rồi, anh không cần sốt ruột đi tìm nhà trọ nữa.

“Mẹ tôi ơi, đây là sự thật sao.” Bạch Nhạn kể lại thật nhẹ nhàng bang quơ, Liễu Tinh vẫn sợ run người, sau đó, cô vỗ ngực: “Nhạn, vậy từ hôm nay trở đi, tớ sẽ chuyển đến đây bảo vệ cậu.”

“Rốt cuộc là ai bảo vệ ai nha?” Bạch Nhạn cười trêu chọc.

Mặt Liễu Tinh đỏ lên, thấp mi mắt, liếc nhìn Bạch Nhạn cầu xin, Bạch Nhạn cười cười, không nói gì thêm nữa.

Có Liễu Tinh ở đây, Lãnh Phong cũng không còn chuyện gì khác để làm, đành nói một câu: “Bạch Nhạn, tôi tới bệnh viện làm thủ tục xin nghỉ cho em, tối qua em không được ngủ, mau ngủ đi! Y tá Liễu, tay Bạch Nhạn không thể chạm vào nước, hành động cũng không tiện, đành làm phiền cô.”

“Không phiền, một chút cũng không phiền, tôi và Bạch Nhạn nhà anh là gì của nhau nha!” Liễu Tinh mờ ám nháy mắt với hai người.

Gương mặt tuấn tú của Lãnh Phong run run, nhưng không phải tức giận mà có vẻ thật sung sướng, Bạch Nhạn tự nhiên phóng khoáng cười, chỉ coi như nghe một câu chuyện cười không liên quan tới mình nhiều lắm.

Lãnh Phong đi rồi, Liễu Tinh thật sự săn sóc giúp Bạch Nhạn rửa mặt, cởi quần áo, chuẩn bị giường, rồi cũng chui vào chăn nằm.

“Cách xa tớ một chút, người toàn mùi rượu.” Bạch Nhạn cười đẩy Liễu Tinh một cái.

“Nhạn, thành thật khai báo đi, cậu bắt đầu ra vào tự nhiên với bác sĩ Lãnh như vậy từ bao giờ?” Liễu Tinh giơ ngón tay chọc chọc Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn cười đến mềm cả người, cho đến khi phải xin tha: “Cậu đừng cố tình kéo anh ấy vào, tớ và bác sĩ Lãnh vô cùng trong sạch, cậu thì sao?”

Nụ cười của Liễu Tinh cứng đờ, túm cái gối đặt dưới đầu, sững sờ nhìn trần nhà một lúc lâu mới sâu kín lên tiếng: “Nhạn, cậu nói xem có phải tớ thèm đàn ông tới phát điên nên đói bụng ăn bậy rồi?”

“Cậu thật sự làm thịt thư ký Giản người ta rồi à?” Bạch Nhạn vừa tò mò vừa hưng phấn trừng lớn mắt.

Liễu Tinh cho cô một cái liếc mắt khinh thường, nghiêng người, hai người đối mặt: “Không thành công, nhưng cũng gần như thế.”

Liễu Tinh còn nhớ khi ở nhà hàng, cô và Giản Đan chỉ gọi hai chai rượu, sau đó anh một ly tôi một lý, giống như đang so tài mà dốc hết vào bụng, trong bụng như có một đám lửa, toàn thân nóng như ngồi trong lò nung.

Giản Đan đề nghị ra ngoài hóng gió, cô gật đầu, cảm thấy bàn ghế, người vật trước mặt đều lắc lư, loạng choạng, cô lảo đảo một lúc mới đi về phía trước.

“Cẩn thận… một chút…” Mặt Giản Đan đỏ như Quan Công, cười cô: “Giờ thừa nhận đi, tửu lượng của tôi… cao hơn cô.”

Liễu Tinh xua tay: “Vớ vẩn, chúng ta… lại tiếp tục uống.”

Giản Đan coi như còn tỉnh, vẫn nhớ phải thanh toán, hai người dìu nhau ra khỏi nhà hàng, gió thổi qua, hơi rượu lại bốc lên, Liễu Tinh đi càng ngày càng chậm, ấn tượng cuối cùng là Giản Đan kéo cô lên xe, lái xe hỏi đi đâu, cô lầu bầu nói địa chỉ, sau đó không còn nhớ gì nữa.

“Nhạn, tớ đang ngủ say, đột nhiên nghe thấy tiếng di động đang vang lên, tớ nhắm mắt sờ sờ, bỗng đụng phải một cánh tay. Tớ mở mắt ra, nhìn thấy mình và Giản Đan đang ôm nhau rất chặt, chân của tớ còn gác trên đùi anh ta, tớ còn… cảm giác được thói quen sáng sớm của bọn đàn ông. Tớ sợ tới mức nhảy dựng lên, anh ta cũng nhảy dựng lên theo, ôm đầu, nhìn tớ như nhìn thấy quỷ, sau đó, bối rối tông cửa chạy mất. Tớ mất hai tiếng mới tỉnh lại được. May là quần áo trên người bọn tớ đều còn chỉnh tề, trên giường cũng không có dấu vết gì kỳ lạ, chuyện này chứng minh bọn tớ uống say, lên nhầm giường, chỉ thuần túy là ngủ cùng thôi.”

“Vậy cậu chột dạ cái gì mà chạy tới chỗ tớ?” Bạch Nhạn hỏi.

Liễu Tinh nhăn mặt: “Tớ thật vất vả mới thuyết phục được mình không cần nghĩ nhiều về chuyện này, đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Tớ vừa mới dọn dẹp phòng xong lại nghe bên ngoài có người gõ cửa, tớ nhìn qua mắt mèo thấy là Giản Đan. Tớ sợ tới mức ngồi sụp xuống, không dám thở mạnh một cái. Anh ta nói anh ta biết tớ ở trong phòng, muốn nói chuyện với tớ. Tớ nào có mặt mũi nói chuyện với anh ta, tớ nghĩ nhất định là tớ bị Lý Trạch Hạo kích thích đến hỏng đầu rồi, trong tiềm thức muốn ăn miếng trả miếng, vì thế. Tớ mới… tranh thủ sự thuần khiết của thư ký Giản nhà người ta, nhưng không thành công. Sau đó, di động của anh ta vang lên, anh ta nói anh ta phải tới văn phòng chuẩn bị tài liệu trước, lát nữa sẽ gọi điện cho tớ. Tớ còn dám ở đấy nữa hay sao?”

Bạch Nhạn rất không phúc hậu mà cười ha ha: “Liễu Tinh, Giản Đan bây giờ cũng thất tình, hai người liền sát lại gần nhau hơn đi! Không phải cậu vẫn nói mùa đông phải có một người đàn ông, vừa có thể hưởng tính phúc, vừa có thể sưởi ấm, nay đã có người tự dâng đến cửa, cậu cứ thu nhận đi!”

Liễu Tinh nhéo má Bạch Nhạn, hung dữ nói: “Tớ muốn lấy chồng, muốn gả cho một người đàn ông tốt hơn Lý Trách Hạo rất nhiều, nhưng Giản Đan không phải người tớ muốn.”

“Vì sao?”

“Trong lòng anh ta vẫn còn có bạn gái, anh ta muốn đợi cô ấy đổi ý. Thích nhúng chàm những người đàn ông như vậy chỉ có loại thích tự ngược đãi.”

“Cậu vẫn còn biết tự bảo vệ mình cơ à?”

“Tớ vốn như vậy mà… Nhạn, cậu thương xót tớ đi, tớ quá mất mặt rồi, lần này cậu nhất định phải giữ bí mật cho tớ, đừng làm tớ lại thêm xấu hổ. Aiz, tớ cũng không phải một cô nàng chơi bời, sao lại dám đưa đàn ông lạ về nhà thế chứ?” Liễu Tinh vò đầu, trừng mắt, thở dài, lẩm bẩm.

Bạch Nhạn mỉm cười nhìn cô. Có lẽ chính Liễu Tinh cũng không phát hiện ra hôm nay cô đã không còn đau lòng vì mất đi Lý Trạch Hạo nữa, cô đang buồn rầu vì một người đàn ông khác, đây chẳng phải chuyện tốt hay sao?

Giản Đan – Liễu Tinh, cũng không tệ nha.

Khi thức dậy, ngoài trời đã đen kịt, cô nghe thấy tiếng Liễu Tinh đang nấu ăn trong phòng bếp, phòng khách sáng đèn.

Tay nghề nấu ăn của Liễu Tinh không phải chỉ đáng sợ bình thường, tay chân vừa nhấc lên, bát đũa đã bị cô nàng chà đạp, đau khổ rên rỉ. Không biết Liễu Tinh đang nấu cái gì, mùi khói dầu nồng nặc lan vào tận phòng ngủ, Bạch Nhạn không nhịn được ho vài tiếng, ngồi dậy, còn chưa xuống giường đã nghe bên ngoài có người gõ cửa.

“Đến đây, đến đây.” Liễu Tinh dẫm vào vũng nước đọng, chạy ra ngoài. Cô thô bạo mở cửa ra, người tới đã chờ tới mức mất kiên nhẫn, đi thẳng vào trong, vai hai người va vào nhau. Liễu Tinh choáng váng ngẩng đầu, khi nhìn thấy gương mặt người kia, lập tức hoang mang.

“Đụng phải quỷ chăng?” Liễu Tinh lẩm bẩm, trợn mắt, há hốc mồm nhìn người đàn ông cầm một hộp bánh ngọt.

Đầu cô còn choáng váng, ngửa cổ gào lên với phòng ngủ: “Nhạn! Cậu mau dậy đi, mắt tớ làm sao thế này? Vì sao tớ lại nhìn thấy tên chồng trước khốn kiếp, lãnh đạo Khang nhà cậu thế này?”

~ Hết chương 73 ~

Advertisements

23 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 73

  1. Ah lại được gặp lãnh đạo Khang rồi, mừng quá nàng ơiiiiiiiiiii. Thanks nàng nhé, ta là ta sắp thành fan cuồng của Kiếm ka rùi ấy :”>

  2. Húuuu lãnh đạo khang đã về. Hêhê cảm xúc cảm xúc. . .
    Ah sâu ơi đoạn Liễu Tinh giúp BN rửa mặt ấy phải là “Lãnh phon đi rồi” chứ nhi! T on = cụ ĐT nên ko coppy được.

  3. Ta cang ngay cang khong thjch LP , ta bay gio thich anh KK thoi . Ban dau thay anh KK dag get nhung sau nay thay anh ay that dang yeu a. * chu.t chu.t* nang Sau nhe . Nang that cham chj? A

Đã đóng bình luận.