Hoa hồng giấy_Chương 74


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 74: Khói, làm mờ mắt anh (2)

Yêu, là không có đạo lý gì đáng nhắc đến…

Khang Kiếm nhìu mày, anh hít hít cái mũi, đột nhiên chạy vào phòng bếp, tắt máy hút khói đang kêu ầm ầm đi, sau đó tắt bếp, mở cửa sổ ra, để gió Bắc lạnh giá thổi vào.

Từng làn khói dầu theo gió bay ra, không khí trong phòng dễ thở hơn nhiều.

“Trời ơi, trứng ốp lếp của tôi.” Liễu Tinh vỗ trán, chạy tới cứu nguy, nhưng chỉ cứu được một đống gì đó đen sì.

Khang Kiếm lại nhấc vung nồi đang sôi ùng ục, trào đầy nước trên bếp ra, nhướng mắt với Liễu Tinh.

Liễu Tinh chớp mắt vài cái, cô không nhìn lầm, gã đàn ông đang dài mặt như mặt ngựa này thật sự là lãnh đạo Khang.

Kỳ quái!

“Hắt xì!” Bạch Nhạn vừa ra khỏi ổ chăn ấm áp, hít phải một hơi không khí trong trẻo nhưng lành lạnh, cái mũi ngứa ngứa, không nhịn được hắt xì một cái thật to.

Khang Kiếm nghe thấy có người vào phòng bếp, ngẩng đầu, thứ đầu tiên nhìn thấy là bàn tay bị bọc trong băng gạc của Bạch Nhạn, vẻ mặt anh giống như đối mắt với muôn nghìn việc hệ trọng, biển đổi vô cùng nhanh.

Kinh ngạc, đau lòng, tự trách, không nỡ, áy náy, cuối cùng, anh nhắm mắt lại, nét mặt run run, hé miệng hít thở, anh đột nhiên siết chặt nắm tay, đấm mạnh lên bức tường, những ngón tay lập tức sưng đỏ.

Giữa trưa Khang Kiếm đã về đến Tân Giang. Khi vào đến thành phố, xe hết dầu, Anh cố đi đến trạm xăng dầu, trong lúc chờ, anh nghe thấy hai người phụ nữ trung niên đang vô cùng sôi nổi bàn luận một chuyện. Đêm thứ Bảy, một tên trộm đang bị truy nã đột nhập vào một tiểu khu, không may bị một cô gái tay không bắt được. Người kể miêu tả chuyện đó giống như một bộ phim hành động đầy mạo hiểm và ly kỳ, cô gái đó cũng có tài có mạo, vừa can đảm vừa có tri thức. Có chút đáng tiếc là trong quá trình chiến đấu, nữ hiệp bị trên trộm đâm bị thương ở tay. Khang Kiếm nghe xong, cười cười cho qua, hoàn toàn không nghĩ rằng chuyện này sẽ có quan hệ tới Bạch Nhạn.

Trên đường, Giản Đan liên tục gọi điện tới, anh phải tới văn phòng trước. Vừa bước vào cửa, Giản Đan đã theo vào sau, thấp giọng nói sáng sớm nay, anh bị hai người ở ủy ban kỷ luật của tỉnh gọi đi nói chuyện, hỏi qua về việc tập đoàn Hoa Tâm đấu thầu trung tâm thương mại. Giản Đan lắc đầu không biết, hai người kia lại hỏi sang chuyện khác. Sau khi đi ra,Giản Đan hỏi thăm mới biết rất nhiều người trong tòa thị chính cũng bị gọi đi nói chuyện như thế, nhưng không ai biết những người này muốn gì, dường như đang điều tra theo thông lệ.

Khang Kiếm bình tĩnh gật đầu, không nói gì thêm. Khang Vân Lâm trước được phân công quản lý chính trị và pháp luật, trình tự làm việc của ủy ban kỷ luật anh biết rõ. Bình thường là do nhân dân gửi thư quá nhiều, hoặc có người bên trong cung cấp chứng cứ xác thực, ủy ban kỷ luật sẽ phái người xuống điều tra. Điều tra người nào, chuyện nào, không có ai biết, đến khi họ biết cũng chính là lúc ủy ban kỷ luật thật sự gặp mặt bọn họ.

Điều duy nhất khiến anh cảm thấy kỳ quái là, Tùng Trọng Sơn từng nhắc tới chuyện ủy ban kỷ luật muốn tới Tân Giang kiểm tra vấn đề trong sạch của quan viên trong một hội nghị, thời gian là tháng sau, vì sao lại tới sớm như vậy? Chẳng lẽ công tác được đẩy mạnh.

“Không còn chuyện gì khác chứ?” Khang Kiếm nhìn Giản Đan giống như đã dầm sương một đêm, héo úa.

“Không có gì. Trợ lý Khang, nếu không còn việc gì khác, em đi trước nhé.”

“Đi đi!” Khang Kiếm vẫy tay, ngồi một mình một lát rồi đứng dậy đi về phía văn phòng của Tùng Trọng Sơn.

Thư ký của Tùng Trọng Sơn bảo anh đợi một lát, bí thư Tùng và bí thư Lục đang nói chuyện bên trong! Lời còn chưa dứt, cửa đã mở ra, Lục Địch Phi từ trong đi ra, vừa thấy Khang Kiếm đã vội vàng kéo anh sang một bên: “Khang Kiếm, cậu có biết cục trưởng Tống bên cục xây dựng thành phố bị ủy ban kỷ luật của tỉnh song quy không?”

“Cuối tuần tôi không ở trong thành phố nên không biết!”

“Là chuyện từ trưa nay, hiện đang tạm giam tại một khu chức trách ngoài ngoại thành, không biết tình hình thế nào.” Lục Địch Phi nhíu mày.

“Là đồng chí Khang Kiếm ở bên ngoài sao?” Tùng Trọng Sơn ở bên trong hỏi với ra.

Khang Kiếm thản nhiên gật đầu với Lục Địch Phi rồi đi vào.

“Trợ lý Khang.” Chưa đợi Khang Kiếm mở miệng, Tùng Trọng Sơn đã đứng lên trước, cười cười kéo Khang Kiếm, sóng vai ngồi xuống xô pha, còn vỗ vai anh: “Tôi còn chưa cảm ơn cậu đâu, ngày đó Tùng Lâm gặp rắc rối, nó đã kiểm điểm với tôi rồi, còn bảo tôi gửi lời xin lỗi tới trợ lý Khang. Dù sao cũng là văn hóa không cao, không biết nặng nhẹ. Nếu lúc đó không có cậu ở đấy, nhất định đã đắc tội với công ty kia rồi. À, công ty đầu tư kia còn là do tôi nhờ quan hệ bạn bè, tự mình mời tới nữa.”

“Đúng vậy, tôi sợ ảnh hưởng đến bí thư Tùng nên thái độ lúc đó mới nghiêm khắc như vậy.”

“Cậu làm đúng lắm. Hiện giờ tôi đã đuổi Tùng Lâm ra khỏi trạm thu phí kia, để nó đến làm cấp dưới trong cục giao thông, chăm chỉ chạy việc rồi.”

Khang Kiếm bất ngờ, trong lòng lại thở dài, không nói gì nữa.

Tùng Trọng Sơn giữ anh lại hỏi một số công việc khác, lúc đó điện thoại vang lên, ông ta đứng dậy nhận điện, điện thoại vừa thông, ông ta không lập tức nói chuyện mà cười cười với Khang Kiếm trước.

Khang Kiếm thức thời chào ra khỏi phòng.

Đi tới cửa, anh quay đầu lại nhìn Tùng Trọng Sơn. Cục trưởng mà ông ta phân công quản lý xây dựng thành phố bị song quy, Giản Đan bị gọi đi nói chuyện, nhiều chuyện như vậy, vậy mà Tùng Trọng Sơn không nhắc tới với anh nửa câu, không kỳ quái hay sao?

Trong lòng anh cảm thấy thật phiền toái, thật buồn bực, trở lại văn phòng, muốn hút một điếu thuốc lại nghe được thư ký Tiểu Ngô ở cách vách đang sinh động kể lại chuyện nữ hiệp bắt cướp nghe như thật, Giản Đan ậm ừ vài câu, Tiểu Ngô nói mà không được phản ứng nên cũng mất hứng.

Đầu mùa đông, mới hơn năm rưỡi chiều mà trời đã gần như đen kịt.

Khang Kiếm tan tầm đúng sáu giờ, không cần nghĩ nhiều, anh trực tiếp tới nhà trọ của Bạch Nhạn. Anh biết Bạch Nhạn không phải trực đêm, hiện giờ có lẽ đã về nhà.

Vào tiểu khu, anh phát hiện ngoài cổng lớn tiểu khu mới dựng thêm một trạm gác, có hai người bảo vệ ngồi bên trong. Nhìn thấy xe của anh, họ chặn lại, ghi lại biển số xe rồi không nói thêm gì nữa.

Mở cửa xe, quay đầu nhìn thấy ghế sau có một chiếc hộp giấy, anh khom người cầm lên.

Không thể tưởng tượng được rằng, Bạch Nhạn lại chính là nữ hiệp mà người dân Tân Giang đang xôn xao bàn luận kia.

Khang Kiếm không dám lấy làm tự hào, anh chỉ cảm thấy trái tim như một chiếc diều đứt dây, lảo đảo rơi thẳng xuống đáy cốc.

Khi cô cần anh nhất, anh đang cách cô mấy trăm km.

Trong lúc đó xảy ra một chuyện như vậy. Đây là ý trời sao?

Liễu Tinh nhìn dáng vẻ tự oán trách, tự trừng phạt mình của Khang Kiếm, dự cảm được một trận gió lốc nữa lại sắp đến, cô sờ sờ mũi, cẩn thận tránh vào phòng ngủ, khép cửa lại, nhưng vẫn để lại một kẽ hở, đề phòng một khi Bạch Nhạn gặp chuyện không hay, cô có thể lao tới ngay lập tức.

Bạch Nhạn mím môi, nghiêng đầu tới, vờ như thật tự nhiên mà hỏi: “Anh tới lấy quần áo mùa đông à?”

Khang Kiếm không lên tiếng, anh chỉ đi tới, ấn cô ngồi xuống ghế, cởi lớp băng gạc, vuốt ve lên vết thương gai mắt đáng sợ kia, anh cắn chặt khóe môi ra một vết máu.

“Lãnh đạo Khang…” Bạch Nhạn đột nhiên cảm thấy bản thân thật yếu ớt, không hiểu sao hốc mắt lại đỏ lên.

“Vừa tỉnh dậy, còn chưa rửa mặt phải không?” Khang Kiếm nhẹ giọng hỏi.

“Vâng.” Bạch Nhạn cúi đầu.

Anh xoay người tới phòng tắm, chỉ chốc lát sau đã mang một chiếc khăn mặt nóng ra, giúp cô lau mặt, lau tay, giúp cô rót trà, cảm thấy không còn quá nóng mới đưa tới cho cô.

“Giờ có muốn ăn cháo không?” Vừa mới tỉnh ngủ, nhất định không muốn ăn gì.

“Giữa trưa ăn nhiều quá, giờ còn chưa muốn ăn.” Khoảng cách gần như vậy, Bạch Nhạn nhìn thấy khóe mắt lãnh đạo Khang có thêm mấy nếp nhăn thật nhỏ.

“Ừ, vậy lát nữa cùng Liễu Tinh ra ngoài ăn nhé! Hai ngày nay cô ấy đều ở đây à?”

“Vâng.”

“Bạch Nhạn, hôm nay, anh sẽ mang tất cả quần áo đi.” Khang Kiếm thở dài, sờ sờ những ngón tay lạnh lẽo của Bạch Nhạn.”

“Tốt rồi! Lãnh đạo Khang, anh vẫn còn rất tự giác.” Bạch Nhạn cong khóe miệng, để lộ ra một nụ cười và má lúm đồng tiền.

Khang Kiếm dùng sức nắm lấy tay cô rồi buông ra, đứng dậy, đẩy cửa phòng ngủ ra.

Liễu Tinh trợn mắt há mồm nhìn anh mở tủ quần áo, cầm lấy từng bộ, xếp vào va li, sau đó mang theo hai túi hành lý rất to. Đây không phải tủ quần áo của Nhạn sao, vì sao lại có quần áo của lãnh đạo Khang?

Bạch Nhạn tay cầm chén trà, mím môi uống từng ngụm, lạnh nhạt nhìn anh ra ngoài, rồi lại quay lại.

“Bạch Nhạn, em tiễn anh đi.” Khang Kiếm cầm hành lý đi rồi lại tay không đi lên, đứng ở cửa yêu cầu.

“Anh không biết phải bước mấy bậc cầu thang hay đèn cầu thang lại hỏng rồi?” Bạch Nhạn nhíu mày hỏi.

“Anh chỉ muốn em đưa anh xuống lầu.” Khang Kiếm không khỏi thanh minh, kéo cô bước đi.

“Sau khi tôi tiễn anh xuống lầu, anh cam đoan sau này sẽ không đến quấy rầy tôi nữa chứ?” Bạch Nhạn đưa ra điều kiện.

Khang Kiếm nhìn vào mắt Bạch Nhạn, ánh mắt thật bình tĩnh, không một gợn sóng: “Được!”

Bạch Nhạn cũng nói: “Được!”

Anh nắm lấy bàn tay không bị thương của cô, cẩn thận đỡ cô chậm rãi xuống lầu. Vừa ra khỏi cầu thang, Bạch Nhạn không khỏi rùng mình một cái, rụt vai theo bản năng.

“Giờ anh lên xe đi! Không tiễn!” Cũng không cần gặp lại.

Khang Kiếm đột nhiên mở cửa xe, đẩy Bạch Nhạn vào ghế sau, anh cũng ngồi vào, đóng chặt cửa lại.

“Anh muốn làm gì?” Bạch Nhạn nhíu mày.

Khang Kiếm thở dài: “Liễu Tinh ở trong phòng, có chút chuyện không tiện nói.” Anh rút từ trong túi trước ra một cái thẻ, nhét vào lòng bàn tay Bạch Nhạn: “Bạch Nhạn, trong này là toàn bộ tiền lương cùng tiền thưởng từ khi anh bắt đầu đi làm, con số không lớn, nhưng cũng không coi là nhỏ, anh vốn định chuẩn bị để khiến em ngạc nhiên, không ngờ chúng ta phải ly hôn. Em giữ lấy, muốn mua cái gì thì mua cái đó. Mật mã là sinh nhật âm lịch của em.”

“Lãnh đạo Khang…” Bạch Nhạn ngẩn người ngạc nhiên, hôm nay không phải ngày lễ cũng chẳng phải ngày tết, anh đột nhiên đưa cô cái này, làm cho cô cảm thấy thật bất an, trong lòng thật chua xót.

“Bạch Nhạn, sau này nếu xảy ra chuyện gì, có người tìm đến em, em phải kiên cường một chút, chúng ta là vợ chồng đã ly hôn, tất cả những gì em có đều là tài sản hợp pháp của em, không có bất cứ quan hệ gì đến anh.”

“Lãnh đạo Khang…”

“Tiểu khu này đông người, đối diện lại là chợ, hoàn cảnh phức tạp. Em vẫn nên dọn về căn nhà kia đi! Bên đó là tiểu khu cao cấp, an ninh tốt lắm, so với nơi này thì tốt hơn nhiều. Nếu ngại nhà quá lớn, em hãy bán đi, mua một cái khác phù hợp hơn, nhưng nhất định phải tốt một chút, nhất định phải đối xử tốt với bản thân mình.” Khang Kiếm dịu dàng vuốt ve gương mặt Bạch Nhạn.

“Lãnh đạo Khang, anh… vì sao đột nhiên lại tốt với tôi như vậy? Có phải lại làm chuyện gì có lỗi với tôi nên muốn đút lót hay không?” Bạch Nhạn vỗ tay anh ra, hỏi.

Khang Kiếm cười chua xót: “Bạch Nhạn, trước kia anh đã làm rất nhiều chuyện ngu ngốc, nhưng anh yêu em, sao em có thể quên chuyện đó?”

“Tôi chỉ nhớ đã hai ngày anh chưa gọi điện cho tôi, anh thành thật khai báo đi, anh đã làm gì?” Bạch Nhạn hung hăng trừng mắt nhìn anh.

“Tới huyện Vân. Ba anh đột nhiên bị sốc, hộc máu ở đó, sau khi cấp cứu, thân thể đã không còn việc gì, nhưng hiện giờ lại giống như một người không có trí tuệ, ánh mắt dại ra, không nói lời nào, không có người chăm sóc, đặt đâu ngồi đó, không nhúc nhích, không ăn không uống, ngay cả vệ sinh cá nhân cũng không thể tự mình làm. Anh đưa ông ấy từ huyện Vân lên một bệnh viện trên tỉnh, để bác sĩ quan sát. Bác sĩ nói có thể ông ấy vừa từ chức, tâm lý có sự chênh lệch rất lớn, lại gặp phải chuyện gì đó đả kích mới thành như vậy.”

“Đả kích đó có lẽ nào lại liên quan đến mẹ tôi!” Bạch Nhạn nhớ tới những lời Khang Vân Lâm nói với cô hôm trước, nói ông ta muốn tới huyện Vân cầu hôn.

“Anh cũng đoán vậy, nhưng đây không phải lỗi của bà ấy, là tại ba anh không biết nhìn người.” Khang Kiếm bình tĩnh nói.

Hai người đồng thời thở dài, có chút bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy yên tâm. Hiện giờ, rốt cuộc bọn họ đã có thể bình tĩnh nhìn thẳng vào mối quan hệ giữa Khang Vân Lâm và Bạch Mộ Mai, không có oán, không có hận, chỉ giống như nói chuyện trong nhà.

“Vậy trong nhà giờ chắc rối loạn lắm, dì Ngô lại vất vả, vừa phải chăm sóc mẹ anh, vừa phải quản lý ba anh.”

“Anh… muốn đưa ba mẹ tới một trại dưỡng lão ở Bắc Kinh, điều kiện bên đó rất tốt. Còn dì Ngô, anh sẽ cho dì tiền dưỡng lão, để dì ấy về nhà! Bạch Nhạn, anh vẫn lo mẹ anh sẽ không thể tiếp nhận được chuyện ba anh sinh bệnh, nhưng em có biết bà nói gì với anh không?”

“Nói gì?”

“Bà nói, tốt lắm, từ nay về sau, cuối cùng bà cũng có thể ngủ yên ổn, không bao giờ phải lo được lo mất nữa, ba anh đã thật sự thuộc về một mình bà.”

“Mẹ anh… nhất định rất thương ông ấy…” Khi nói những lời này, trong mắt Bạch Nhạn chậm rãi dâng đầy nước mắt, có chút đau lòng vì Lý Tâm Hà.

“Có lẽ vậy!” Khang Kiếm cũng cảm thấy xúc động: “Mỗi người đều có một cái nhìn riêng về tình yêu. Bọn họ đã làm kẻ thù nửa đời người, có thể có nửa đời sau như vậy, thôi, có mất rồi mới có được. Yêu, là không có đạo lý gì đáng nhắc đến, đúng không? Bạch Nhạn, anh không tiễn em lên lầu nữa, em hãy tự chăm sóc mình.”

Anh xuống xe từ bên kia, đi một vòng, giúp Bạch Nhạn mở cửa xe.

Bạch Nhạn cúi đầu, giơ lên bàn tay bị thương, nhờ ánh đèn cẩn thận nhìn ngắm, lẩm bẩm: “Aiz, không biết bao giờ mới khỏi, Liễu Tinh chỉ ở đây vài ngày, sau này phải làm thế nào bây giờ?”

Trái tim Khang Kiếm run run: “Anh… Sau này anh sẽ gọi điện cho em…” Anh không dám nhận lấy lời nói của Bạch Nhạn.

“Nói là phải giữ lời nhé?” Bạch Nhạn nghiêng đầu, nửa người lùi vào trong vòng tay anh, giống như đang tránh gió.

“Ừ!” Anh cho phép chính mình vươn tay, ôm lấy vòng eo của cô, sự mềm mại của cô.

“Mỗi ngày đều phải gọi, sáng sớm báo cáo một lần, buổi tối báo cáo lần nữa.” Bạch Nhạn được đằng chân nâng đằng đầu, nằm trong lòng anh, cắn cánh tay anh.

“Được!”

Khang Kiếm đi rồi, chiếc xe rẽ trái rẽ phải, đèn phía sau cũng nhấp nhoáng theo.

Bạch Nhạn chờ cho tới khi không còn nhìn thấy chiếc xe nữa, toàn bộ nỗi kìm nén trong lòng hóa thành nước mắt mà chảy ra. Biểu hiện của lãnh đạo Khang đêm nay thật kỳ quái, giống như một người trước lúc lâm chung, dặn dò hậu sự. Mỗi một câu một chữ đều cảm động tới tận tim gan, tràn ngập chân thành. Nếu cô đoán không sai, anh nhất định đã gặp phải chuyện lớn gì đó, hoặc dự cảm được chuyện lớn sắp xảy ra.

Con người, trong thời điểm nguy hiểm, phản ứng theo bản năng là tự cứu mình, nhưng trong thời khắc kia, anh lại nghĩ cho một người khác, chuyện này là vì sao?

Tiền lương của anh, tiền tiết kiệm, nhà cửa của anh đều cho cô, nay lại đưa cho cô thêm một chiếc thẻ, Bạch Nhạn biết trong chiếc thẻ này chẳng phải tiền thưởng gì, mà một một thứ tiền xấu xa, dơ bẩn. Nhưng thứ xấu xa, dơ bẩn này lại làm cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Lúc này, cô nắm chặt chiếc thẻ kia, để mặc nước mắt chảy xuống, trong lòng lại thật trong xanh phẳng lặng.

Bạch Nhạn chờ cho tâm trạng ổn định lại mới về phòng. Cửa đóng chặt, Liễu Tinh không ở trong phòng ngủ, cũng không ở trong phòng khác, một chiếc hộp giấy mở toang trên bàn, bên trong rỗng tuếch.

“Liễu Tinh?”

“Tớ ở trong này.” Trong phòng vệ sinh truyền ra tiếng kêu đau đớn: “Nhạn, không biết tớ bị lạnh bụng hay ăn phải cái gì, bụng đột nhiên đau quá.”

~ Hết chương 74 ~

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 74

  1. Đọc nguyên một đoạn tâm trạng trùng xuống. Đến đoạn cuối thì lúc đầu đực mặt không hiểu gì, 5s sau cười muốn phun máu =))… Kiếp nạn của bạn Liễu Tinh đến đồn đập nhỉ ;))

  2. Huhu nàng ơi KK nhà mình sắp bị sao vậy :((
    Ta ko biết đâu, ta ko chịu được khi KK bị sao đâu :((
    Chap này tình cảm 2 người tốt quá. Nhưng tiếc là chẳng được bao lâu. Huhu.

Đã đóng bình luận.