Hoa hồng giấy_Chương 75


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 75: Khói, làm mờ mắt anh (3)

Con người, sợ nhất là so sánh, cũng sợ thời gian.
Có so sánh, mới biết trước kia mình hạnh phúc đến nhường nào.
Có thời gian mài dũa, mới làm cho anh nhìn rõ bản chất thật của một người.

Có một loại cảm giác, gọi là xa lạ.

Có một loại cảm giác, gọi là đã lâu.

Mưa bay mù mịt, Liễu Tinh xuống khỏi xe buýt, vừa mở ô ra đã nhìn thấy Giản Đan đứng trước cửa bệnh viên, qua màn mưa, anh đang lo lắng nhìn tới nhìn lui trong đám người. Cô hạ thấp ô theo bản năng, che khuất toàn bộ thân mình.

Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo đính hôn từ rất sớm, đoạn tình cảm này không hề có chút gập ghềnh, cô chưa từng được nam sinh theo đuổi, càng chưa từng có người đàn ông nào đứng ở cổng chờ đợi. Mỗi khi Lý Trạch Hạo từ trường sư phạm trên tỉnh về thăm cô, anh ta luôn gọi điện trước. Khi đó, cô phải vội vàng đến học viện y học đăng ký chỗ ở cho anh ta, cắn răng tiết kiệm mấy phiếu cơm, ngày đó đến trước nhà ga đón người. Lúc này, tim Liễu Tinh không khống chế được mà đập thình thịch, mưa bụi lạnh lẽo cũng không làm nhạt đi vẻ ửng hồng trên mặt cô. Giản Đan đã đến được một lúc, một bên vai bị mưa làm ướt đẫm, ống quần cũng vậy.

Hầu như mỗi ngày anh đều gọi điện, gửi tin nhắn cho Liễu Tinh, muốn nói chuyện với cô. Liễu Tinh lại là một cô nàng nhát gan, chỉ biết làm đà điểu, vùi đầu vào trong cát, trốn được ngày nào hay ngày đó.

Giản Đan không còn biện pháp nào khác, đành phải đến bệnh viện bắt người.

Liễu Tinh cũng biết Giản Đan đứng ở cổng đợi không chỉ đơn giản vì cô, cô biết Giản Đan là một người quân tử, bỗng nhiên ngủ cùng giường với cô, dù sao cũng phải giải thích một chút, nói một điều gió.

Nói gì bây giờ? Uống rượu làm loạn?

Liễu Tinh hoảng hốt đến mức xoay quanh, nhìn thời gian trôi qua trước mắt một giây lại một giây, mắt thấy sắp tới giờ làm. Nếu đến muộn, toàn bộ tiền thưởng tháng này của cô sẽ đi tong.

Phụ nữ, đã không có tình, lại không có tiền, vậy chẳng phải sẽ thảm chết sao?

Liễu Tinh cắn răng một cái, cố gắng bước về phía trước, khi chỉ còn cách Giản Đan ba bước chân, cô làm bộ bất ngờ vừa nhướng mày vừa mỉm cười: “Thư ký Giản, sao anh lại ở đây?”

Giản Đan nhìn Liễu Tinh, đột nhiên cứng họng, trong đầu trống rỗng, một câu cũng không nói nên lời. Trước khi tới đây, anh không chỉ đã nghĩ kỹ trong đầu, thậm chí còn phác thảo hẳn một bài phát biểu.

Giản Đan vẫn luôn cảm thấy mình là một người theo khuôn phép, chưa làm nên chuyện gì khiến người đời chỉ chỏ. Ai ngờ một người như anh cũng sẽ chơi trò tình một đêm, tuy một đêm tình này còn chưa thực hiện được. Người ta chơi trò tình một đêm đều chọn đối tượng xa lạ, anh lại chọn ngay phải bạn của vợ trước của lãnh đạo, hai người còn từng làm phù dâu, phù rể, quá kinh khủng.

Nhưng, vì quá kinh ngạc, ngược lại, anh không có tâm trạng nào chìm đắm trong nỗi đau khổ của thất tình nữa. Thật ra, mấy ngày nay, anh rất ít khi nhớ tới bạn gái cũ, cả ngày chỉ tính toán sẽ nói chuyện với Liễu Tinh thế nào.

Liễu Tinh thấy Giản Đan một lúc lâu không đáp lời, vội vàng nói: “Sắp đến giờ làm, tôi đi trước nhé.”

“Tôi có lời muốn nói.” Không cho cô đào thoát, Giản Đan bắt được tay cô.

Da thịt chạm nhau, hai người đều không kìm được mà run lên.

“Thư ký Giản, nếu anh muốn nói chuyện tối thứ Bảy kia, chúng ta đều đã lớn, đều hiểu đó chỉ là chuyện ngoài ý muôn, đừng để trong lòng, cũng đừng để tâm trí bị ám ảnh, sau này, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi, tất cả đều không thay đổi.”

Liễu Tinh nói một tràng như pháo, rút cánh tay ra.

“Chỉ như vậy?” Giản Đan cảm thấy buồn phiền trong lòng.

“Nếu không còn thế nào?” Liễu Tinh chỉ thiếu nước cầu xin anh tha cho cô, thời gian là tiền bạc nha, lại qua mấy phút nữa rồi.

“Tôi…” Giản Đan há miệng, muốn kéo cô vào trong, để tránh bị xe đụng vào: “Tôi cho rằng không chỉ như vậy.”

“Thư ký Giản, tôi biết anh muốn trách tôi đạo đức kém, hành động tùy ý. Thật ra anh không cần nói, tôi đã tự kiểm điểm tồi. Thật xin lỗi, thư ký Giản, đều là lỗi của tôi…A…”

Liễu Tinh đột nhiên hít vào một hơi khí lạnh, thân mình cứng đờ.

Giản Đan ngạc nhiên xoay người, theo tầm mắt của cô nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông khí chất nhã nhặn, trong tay cầm một chiếc bình giữ ấm.

Là một chiếc bình giữ ấm đã lâu không nhìn thấy.

Liễu Tinh không khỏi nhớ lại quãng thời gian ngọt ngào của cô và Lý Trạch Hạo, anh ta nấu ăn giỏi hơn cô. Mùa đông, thương cô trực đêm vất vả, có thời gian, anh ta sẽ đưa chút canh tới cho cô. Cô nhận lấy chiếc bình giữ ấm, hai người ngồi trên cầu thang, anh ta nhìn cô cười tủm tỉm uống canh, đột nhiên, cô chơi xấu quay đầu sang, hai người hôn nhau.

Hôm nay, chiếc bình giữ ấm này đưa cho ai?

Thân thể Liễu Tinh lảo đảo một cái, giống như không đứng thẳng được, cô không khỏi nắm chặt tay Giản Đan, nhích lại gần anh.

Từ biểu hiện của Liễu Tinh, Giản Đan lập tức đoán ra người đàn ông phía đối diện là ai. Nhớ tới lần Liễu Tinh từng cùng anh uống rượu giải sầu, anh tràn đầy nghĩ khí, cánh tay vòng qua eo Liễu Tinh, trừng mắt nhìn Lý Trạch Hạo.

Cuộc sống đôi khi như một vở kịch, đôi khi thực cũ rích, nhưng đây là sự thực, Lý Trạch Hạo cười chua xót, thở dài.

Con người, sợ nhất là so sánh, cũng sợ thời gian.

Có so sánh, mới biết trước kia mình hạnh phúc đến nhường nào.

Có thời gian mài dũa, mới làm cho anh nhìn rõ bản chất thật của một người.

Mười bốn năm, tình yêu của Liễu Tinh giành cho anh không hề thay đổi, vẫn ông xã này, ông xã kia mà gọi anh, khiến cho anh có cảm giác mình là người đàn ông ưu tú nhất trên đời.

Anh ở bên Y Đồng Đồng mới chỉ bốn tháng, giữa hai người đã như người qua đường xa lạ, có khi ngay cả ánh mắt nhìn nhau cũng không có. Bọn họ không chính thức chia tay, thế nhưng giữa bọn họ còn lạnh nhạt hơn cả những đôi tình nhân đã chính thức chia tay. Cô ta luôn so sánh anh với Khang Kiếm ngay trước mặt anh. Cái này không bằng, cái kia không bằng. Cuối cùng, cô ta dùng một giọng điệu thật châm chọc nói với anh, ngay cả một ngón chân Khang Kiếm anh cũng không bằng. Bản thân cô ta hiện tại chính là một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Nghe xong những lời nói đó của Y Đồng Đồng, anh không tức giận, có lẽ từ tức giận này không đủ để biểu đạt cảm nhận của anh. Anh trở nên im lặng, tự cảm thấy đáng buồn cho chính mình, cũng cảm thấy đáng thương thay cho Y Đồng Đồng.

Hiện tại, tất cả đều là báo ứng của bọn họ.

Tình yêu, thật sự sẽ không luôn ở đó chờ đợi.

Lý Trạch Hạo không nói gì nhìn người đàn ông đang ôm chặt Liễu Tinh, giấu chiếc bình giữ ấm ra phía sau, thấp mi mắt, xoay người tránh đi.

“Anh ấy… Anh ấy không nói bất cứ điều gì…” Đôi mắt Liễu Tinh nhỏ xuống một giọt nước mắt.

“Đó là vì hắn ta không còn mặt mũi nào để nói.” Giản Đan hừ mũi, cau mày nhìn Liễu Tinh: “Cô khóc cái gì?”

“Anh ấy dường như thật gầy, thật tiều tụy…”

“Cô còn thương xót hắn ta?”

“Không phải.” Liễu Tinh lắc đầu: “Chỉ là có chút hoài niệm. Anh nói xem, có phải hôm nay anh ấy tới tìm tôi không?”

“Tôi không phải con giun trong bụng hắn.” Giản Đan nhíu mày, liếc mắt nhìn cô: “Rốt cuộc hôm nay cô có muốn đi làm hay không?”

“A, tôi bị anh hại chết rồi.” Liễu Tinh hét lên một tiếng, lau nước mắt, giẫm lên những vũng nước đọng, chạy thẳng vào bệnh viện.

Giản Đan nhìn bộ dạng hoảng hốt của cô, không nhịn được mà bật cười. Cười xong, anh sửng sốt, thôi chết, anh còn chưa nói được gì với Liễu Tinh đâu!

Liễu Tinh nghiêng người, ghé đầu vào cạnh cửa, nhìn Giản Đan hết nhíu mày lại vò đầu, vừa tức tối vừa bất bình bỏ đi, vụng trộm thở ra.

Vừa rồi mới tránh trong vòng tay Giản Đan, hơi thở đặc trưng của phái nam đập vào mặt cô, trái tim cô đột nhiên nhảy loạn lên – cảm giác có một vòng tay để dựa vào, để được che chở như vậy, thật sự, đã rất lâu rồi.

Liễu Tinh đi làm, người bệnh đầu tiên là Lâm Phong.

Lâm Phong lại mang thai, sắc mặt tốt hơn trước rất nhiều, trên mặt đều là vẻ thỏa mãn của những phu nhân nhà giàu. Sau lần sảy thai trước, cô không làm ở bệnh viện nữa. Tiền lương một tháng của cô còn chẳng đủ cho chồng cô uống một tách trà!

“Mang thai mười hai tuần, tim thai rất khỏa, tiếng thai cũng rất rõ.” Chủ nhiệm khoa sản tự mình kiểm tra cho Lâm Phong, cười cười giúp cô chỉnh lại quần áo, nói.

Lâm Phong nhờ Liễu Tinh đóng cửa lại: “Chủ nhiệm Lô, chị có thể giúp em làm siêu âm B không?”

“Hiện giờ em không cần thiết phải làm siêu âm B.” Chủ nhiệm khó hiểu.

Lâm Phong đỏ mặt: “Em muốn xem giới tính của thai nhi, không nói dối chị, nếu là con gái, em không muốn giữ lại?”

“Vì sao?” Liễu Tinh thật giật mình: “Con gái thì sao, chẳng phải cậu cũng là con gái sao?”

Hốc mắt Lâm Phong đỏ lên, hít sâu một hơi, sâu kín nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chồng tớ có tình nhân bên ngoài, cô ta vừa sinh con trai cho anh ấy. Chỉ là ả tình nhân kia bán hàng ở một tiệm cơm, cha mẹ lại ở nông thôn, mẹ chồng tớ có chút ghét bỏ cô ta, bà ấy nói chỉ cần tớ sinh con trai, ả tình nhân kia vĩnh viễn sẽ không được bước vào cửa nhà này, cũng không được chia một phần gia sản. Đã đến nước này, tớ phải sinh con trai mới có thể ngừng chân nghỉ ngơi.”

Trong phòng kiểm tra, thật im lặng.

Một lúc lâu sau, chủ nhiệm mới hít sâu một hơi: “Dùng siêu âm B để xem giới tính thai nhi, bệnh viện không cho phép. Nhưng nếu em muốn xem thai nhi có khỏe mạnh hay không, chị sẽ giúp em.”

“Cảm ơn chủ nhiệm Lô.” Lâm Phong cầm lấy tay chủ nhiệm, tươi cười rạng rỡ.

Liễu Tinh thương hại nhìn Lâm Phong, không đi cùng cô tới phòng siêu âm B, chỉ cảm thấy trong lòng thật choáng váng, muốn nói chuyện với Bạch Nhạn.

Cách hiểu của Bạch Nhạn đối với mọi chuyện thật độc đáo, Bạch Nhạn cũng rất biết cách an ủi người khác.

Liễu Tinh muốn nói với Bạch Nhạn về Giản Đan, Lý Trạch Hạo, cũng muốn nói về Lâm Phong.

Liễu Tinh gọi vài lần, di động của Bạch Nhạn luôn bận.

Ai nha, ai đang nấu cháo điện thoại với Bạch Nhạn vậy? Liễu Tinh rầu rĩ khép điện thoại lại.

Thời tiết không tốt, độ ẩm lại thấp, thương binh Bạch Nhạn ở trong phòng một mình có chút buồn chán, không muốn xem ti vi, muốn làm gì lại không làm được. Từ phòng bếp đi đến phòng ngủ, rồi lại qua qua lại lại vài lần, cô cảm thấy phải tìm chuyện gì đó để làm.

Cô gọi điện cho Lãnh Phong trước.

Lãnh Phong bận rộn nhiều việc, một lúc lâu sau mới chuyển được máy: “Sao vậy, Bạch Nhạn?”

“Sáng nay nhiều bệnh nhân lắm à?”

“Ừ, hôm nay đặc biệt đông người, còn không ít hồ sơ, chiều nay có ba cuộc phẫu thuật, một ngày thật bận rộn.”

“À!” Bạch Nhạn có chút bứt rứt, cảm giác mình đã gọi không đúng lúc.

“Em có việc gì phải không?”

“Tôi định hẹn anh ra ngoài ăn tối, Liễu Tinh nói gần đây mới mở một quán cơm Hồ Nam, món đầu cá nấu tiêu ở đó rất ngon. Anh làm việc đi, xong việc chúng ta liên lạc sau.”

“Không, tôi có thời gian, nhưng em phải chờ tôi một lát, tôi tới đón em.” Trong lòng Lãnh Phong không nhẹ nhàng như lời nói, Bạch Nhạn chưa từng chủ động hẹn anh, thậm chí còn rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho anh.

“Muộn mấy tôi cũng chờ được, Lãnh Phong, ngày mưa, đường trơn, anh lái xe chậm một chút.” Bạch Nhạn dặn dò.

Lãnh Phong giương mắt, nhìn những người đang chờ bên ngoài, không nói gì thêm.

Ngắt máy, Bạch Nhạn uống hết cốc trà, đi vào phòng ngủ, ôm cái gối vào lòng, dựa lưng vào đầu giường, tạo cho mình một tư thế thoải mái, sau đó, ung dung gọi điện cho lãnh đạo Khang, quấy rầy thời gian làm việc của anh một cách thật tự nhiên.

“Lại buồn nữa à?” Khang Kiếm nở nụ cười trước rồi mới nói.

Đây đã là cuộc gọi thứ tư của Bạch Nhạn trong hôm nay. Sáng sớm nay Liễu Tinh nấu cháo cho quá ít nước, cơm không giống cơm, cháo không giống cháo, cô gọi tới than thở oán giận. Cuộc gọi thứ hai, nói nay đang là mùa đông, lại mưa mấy ngày, quần áo phơi trên ban công đều không khô được, sắp không còn quần áo để mặc. Cuộc gọi thứ ba, không biết xem phải bộ phim truyền hình nào, cô lải nhải cả nửa ngày, mắng biên kịch không đáng một xu, nói là đầu độc thần kinh người xem, sao có thể viết một tình tiết ngây thơ như vậy.

Anh chỉ vừa nghe vừa cười, không cần trả lời, tay vẫn có thể làm việc của mình, ngẫu nhiên đáp một tiếng là được.

“Lãnh đạo, em vừa gọi điện cho Lãnh Phong, hẹn anh ấy đi ăn đồ ăn của quê hương chủ tịch Mao.” Bạch Nhạn nói.

Khang Kiếm nhíu mày, buông bút trong tay xuống, dụi dụi khóe mắt đau nhức: “Ngoài trời còn mưa mà?”

“Vì trời mưa, tiệm cơm sẽ không đông khách, con người càng thoải mái, càng thưởng thức được hương vị của đồ ăn.”

“Ừ! Vậy đi đi, ăn xong về nhà gọi điện cho anh.”

“Lãnh đạo, vậy nói cho em biết, vừa rồi trong lòng anh có cảm thấy chua chua chút nào không? À, đương nhiên không có rồi, em cũng chẳng phải vợ anh, chỉ là vợ trước tôi. Vợ trước ra ngoài với ai, là tự do của cô ấy, anh không cần, cũng không có tư cách để ghen.”

“Em muốn anh ghen?” Khang Kiếm bình tĩnh hỏi.

“Em không muốn, nhưng em chưa từng thấy dáng vẻ ghen tuông của anh, có chút tò mò.”

“Bạch Nhạn, anh sẽ không ngây thơ như thế. Anh tin tưởng em.”

“Em chẳng cần anh tin.” Bạch Nhạn cười tranh cãi: “Anh đã hứa sáng tối đều gọi điện cho em, anh đã làm được chưa?”

Khang Kiếm thở dài, anh không có cơ hội này. Bởi vì cô luôn gọi tới cho anh trước khi anh kịp gọi.

Khang Kiếm đang kiềm chế bản thân, bắt mình đừng nhớ Bạch Nhạn quá nhiều.

Mấy ngày nay, các loại tin đồn đang bay đầy trong tòa thị chính, giống như gió giông trước cơn bão. Sau khi cục trưởng cục xây dựng thành phố bị song quy, ngay sau đó, chủ nhiệm bên đấu thầu và tổng giám đốc của mấy công ty kiến trúc cũng đồng loạt ngã ngựa, đã có người lén lút bàn tán, người tiếp theo sẽ là Khang Kiếm, người được phân công quản lý quy hoạch thành phố.

Thân ở trong trung tâm gió xoáy, Khang Kiếm vẫn làm việc bình thường như không có gì, vẫn xử lý tất cả những công việc trong phạm vi quản lý của anh, vẫn tự mình chỉ đạo nếu cần, không chút sai sót hay hoang mang.

Anh biết, rất nhiều ánh mắt đang dõi theo anh, vì vậy anh càng phải biểu hiện bình thường. Loại chuyện như song quy này thật sự rất quỷ quái, là phải đấu trí. Không có chứng cớ, chỉ có lòng tin thôi thì không được. Vấn đề là phải khiến chính mình bình tĩnh, không thể rối loạn chân tay trước.

Nhưng, Khang Kiếm hiểu rõ, anh đã gặp phải một nấc thang khó khăn nhất từ trước đến nay. Ba anh vừa rời xuống tuyến dưới, trên người anh ít đi một cái ô dù, kẻ địch lập tức đã không kiềm chế được nữa.

Anh vốn không để ý đến sư che chở của Khang Vân Lâm, điều khiến anh bận tâm lúc này là Bạch Nhạn bị thương, nhưng anh lại không có cách nào ở bên cạnh cô, ngay cả quan tâm cũng phải lén lút.

Bạch Nhạn và anh đã ly hôn, nếu anh xảy ra chuyện, anh không thể kéo cả Bạch Nhạn vào.

“Lãnh đạo, em thật buồn chán, nếu buổi tối có thể ra ngoài dạo phố, cầm bỏng ngô, cùng nhau xem một bộ phim thì thật tốt.”

Khang Kiếm cảm thấy trong lòng thật đau xót, anh biết ám chỉ của Bạch Nhạn, nhưng anh không thể đáp ứng.

“Chờ tay em lành rồi, bảo Liễu Tinh đi cùng em, xem thỏa thích thì thôi.” Anh bất lực nói.

“Liễu Tinh là một con quỷ keo kiệt, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào tiền trong túi em, muốn em bao nuôi, em muốn người ta mời em cơ.”

Anh muốn nói, giữa chúng ta không cần dùng đến từ “mời”, anh và em đi dạo phố, mua quần áo cho em, mua đồ ăn ngon, xem phim, mua bỏng ngô, muốn mua bao nhiêu sẽ mua bấy nhiêu.

Nhưng anh không thể nói bất cứ lời nào, chỉ ha ha cười vài tiếng.

“Lãnh đạo, anh còn nghe không?”

“Còn.”

“Thật ra em chỉ nói vậy thôi, em biết lãnh đạo đang bận công tác, chờ anh làm việc xong, anh sẽ đi cùng em, đúng không?”

“Ừ!” Khang Kiếm cảm thấy mũi mình nghẹn ngẹn, gật đầu.

“Lãnh đạo, không biết sao, em có chút nhớ anh!” Bạch Nhạn dịu dàng gọi một tiếng, nhẹ thở dài một hơi.

~ Hết chương 75 ~

Advertisements

23 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 75

  1. Đọc chap này và chap trước thấy thương hai người này quá.
    Yêu nhau đúng vào thời điểm nhạ cảm,tế nhị,muốn thổ lộ,muốn biểu hiện gì anh KK cũng chẳng thể làm vì cô,ôi đau lòng.
    Thanks bạn Sâu nha!

  2. Truyen hay wa. Anh Kk ! I love a. Cam on pan da djch truyen. Lam phjen pan k pjt pan co the chjnh gjao djen chu laj k tai chuong 06 va 07 cua gjang vien mjnh wao k dc vj po nho day mjnh xoa het cac hjnh soai ca trong may ma va vao k dc huhu

  3. dạo này không vào được wp bằng máy tính, hôm qua vào đọc cm mới biết cách vào nên giờ mới cm cho Sâu được. mấy chương này chị Nhạn thể hiện tình cảm với anh KK tuyệt quá, mong chương sau còn tuyệt hơn thế nữa. cảm ơn Sâu nhiều

Đã đóng bình luận.