Hoa hồng giấy_Chương 76


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 76: Khói, làm mờ mắt anh (4)

“Khi một người đàn ông tự cao tự đại bỏ qua tất cả tôn nghiêm, tự vùi bản thân vào bụi đất, vạch trần chính mình, không chút che lấp; khi một người đàn ông đang ở trong tình thế hiểm nghèo nhất vẫn nghĩ mọi cách, chẳng sợ chém giết trộm cắp, vẫn phải sắp xếp cho tôi một cuộc sống tốt nhất, còn người ấy lại chọn cách biến mất trong cuộc đời tôi. Không cần những lời mật ngọt, trái tim bất cứ ai cũng tự nhiên mà rung động.”

Bóng đên rã rời, ánh đèn rực rỡ, mưa lạnh, vẫn yên lặng rơi, không ngừng.

Lãnh Phong đỗ xe, cầm ô, xuống xe, chạy đến bên kia, cẩn thận đỡ Bạch Nhạn xuống, hai người sóng vai đi vào nhà hàng Tương*.

*Tương: tên gọi khác của tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc

Trong đại sảnh thoang thoảng mùi cay cay hòa với mùi đồ nướng.

“Dạ dày em không được tốt, tôi cũng không thể ăn quá cay, đừng gọi đầu cá nấu tiêu!” Lãnh Phong nhìn thực đơn, hỏi Bạch Nhạn.

“Được!” Bạch Nhạn không để ý, chủ thuận ý khách.

Hai người gọi tôm nướng, cá hấp thịt băm, cá diếc kho thịt, đậu phụ phỉ thúy, món tráng miệng là bánh chay và pudding bí đỏ.

Cô gái phục vụ phụ trách gọi món vừa viết vừa nhếch miệng, trong lòng tức giận: hai người này thật kỳ quái, đến quán ăn Hồ Nam lại gọi một đống đồ ăn phía Nam là sao, vậy đến đây làm gì?

Lãnh Phong mỉm cười, khép thực đơn lại.

“Cô ấy tức giận, không chọn những món ăn đặc sắc được đề cử, đêm nay sẽ không có phần trăm.” Bạch Nhạn nhìn theo bóng lưng xinh đẹp của cô gái kia, nhàn nhã nói như đang nói đến việc trong nhà.

Tiệm cơm cung cấp cho khách trà Mông Cổ, vị không tệ, Bạch Nhạn uống hai chén.

Lãnh Phong gật đầu: “Ra ngoài ăn cơm, có khi không chỉ vì khẩu vị mà còn vì tâm trạng nữa. Hai ngày nữa là tay em được cắt chỉ rồi!”

Bạch Nhạn cởi băng gạc ra cho anh xem, đôi mắt sáng như sao: “Nhìn xem, tôi biểu hiện rất tốt đúng không! Hai ngày nay không dám lộn xộn, miệng vết thương cũng khép lại rất nhanh.”

“Có gì đáng kiêu ngạo? Nếu thật sự biểu hiện tốt sẽ biết động não, vì ba trăm tệ mà chịu khổ như vậy, có đáng không?” Lãnh Phong nhướng mày nhìn cô, nhắc lại chuyện cũ.

Bạch Nhạn méo miệng, quấn băng lại lần nữa, nói: “Đó là vì anh không hiểu tôi mới nói vậy.”

Lãnh Phong bật cười: “Em phức tạp lắm sao?”

“So với anh, tôi thật sự rất phức tạp. Lãnh Phong, anh có biết tôi không có cha không?” Bạch Nhạn chớp mắt mấy cái, bình tĩnh nhìn Lãnh Phong.

Lãnh Phong sửng sốt, nhất thời không nói gì.

Bạch Nhạn tiếp tục nói: “Tôi không chỉ không có cha, mà tôi căn bản không biết cha tôi là ai. Mẹ tôi là một diễn viên kịch, coi như cũng có danh tiếng trong tỉnh! Nếu anh thích Việt kịch, nhất định anh sẽ không lạ gì bà ấy.”

Lãnh Phong không khỏi ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc.

“Giật mình à?” Bạch Nhạn nhướng mày, cười thản nhiên: “Trong bệnh viện không có mấy người biết chuyện này, Liễu Tinh cũng mới chỉ gặp mẹ tôi một lần ngày tôi kết hôn, cô ấy cho rằng ba tôi mất sớm, cũng không biết rằng tôi không có cha. Tôi có một dự cảm, người đàn ông cho tôi sinh mệnh kia còn sống trên đời này, tôi chỉ không biết ông ta, mà có lẽ chính ông ta cũng chẳng biết đến sự tồn tại của tôi. Thật ra, tôi đã không còn một chút hiếu kỳ với ông ta, cũng không còn chờ mong. Nghe những lời này của tôi, anh có thể tưởng tượng được tôi đã lớn lên dưới những ánh mắt thế nào không?”

Lãnh Phong không cười, có thể nói, suy nghĩ của anh nhất thời không theo kịp. Anh vẫn nghĩ Bạch Nhạn có gia cảnh thật bình thường, là một cô gái được yêu chiều, tính cách hoạt bát, sáng sủa, ngoan ngoãn, thơ ngây.

Người phục vụ nâng bàn ăn, đưa đồ ăn lên.

“Mời hai vị chậm dùng.” Ngày mưa, khách không đông, đồ ăn đưa lên rất nhanh.

Bạch Nhạn không bất ngờ về sự kinh ngạc của Lãnh Phong: “Minh Thiên là người bạn duy nhất khi tôi còn nhỏ và trong thời thiếu niên của tôi, cũng là người duy nhất thật sự tốt với tôi.”

Lãnh Phong ngừng thở, sau đó chậm rãi thở ra. Giờ anh đã có thể hiểu được vì sao khi Minh Thiên nói đến cô em gái nhà bên, trong giọng nói luôn có một vẻ thương tiếc và bất đắc dĩ.

Bạch Nhạn đặc biệt gọi một bình rượu hoa điêu, dùng đường mật, gừng non nấu sôi, chỉ cần ngửi hương thơm đã làm say lòng người. Cô uống hai ngụm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng sáng lạn như hoa đào dưới ánh đèn.

“Cùng là người tôi quý trọng cả đời.” Uống một ngụm rượu, Bạch Nhạn cố lấy dũng khí, thở ra một hơi, đẩy ra toàn bộ những thứ kìm nén trong lòng. Đối với Lãnh Phong, cô nên thành thật, nên tôn trọng: “Không có bất cứ ai có thể thay thế được vị trí của anh ấy trong tim tôi, nhưng tôi và anh ấy lại không thể ở bên nhau.”

Lãnh Phong nhấp một ngụm rượu hoa điêu, cảm giác như đang uống vào một ngọn lửa. Bạch Nhạn chủ động hẹn anh, quả thật là một cái hẹn Hồng Môn**.

**Xuất phát từ “Hồng Môn yến”, bữa tiệc tại đại điện Hồng Môn, một bữa tiệc liên quan đến vận mệnh Trung Quốc, trong bữa tiệc, rất nhiều nhân vật quan trọng đã bị ám sát.

Anh không nói gì, im lặng suy đoán tiếp theo Bạch Nhạn sẽ nói gì.

“Chúng tôi có một ước hẹn, tuy không thể ở bên nhau, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng khiến mình sống thật tốt, dùng tình cảm chân thành dành cho đối phương để đáp lại tình cảm của một người khác dành cho chúng tôi, khiến cho tiếc nuối biến thành nhỏ nhất. Anh xem, tôi kết hôn, Minh Thiên cũng có bạn gái. Chúng tôi không thể làm cho người kia lo lắng. Bác sĩ Lãnh, anh có bao giờ tò mò vì sao tôi lại lựa chọn gả cho Khang Kiếm không?”

Trái tim bị một thứ gì đó thật nặng chạm vào, anh có chút sững sờ, ngẩng đầu nhìn Bạch Nhạn, dưới ánh đèn lấp lánh sáng, vẫn là một cô gái xinh đẹp như vậy, tình cảm trong đôi mắt trôi giạt như nước.

Đây là chủ đề chính của tối nay sao? Bạch Nhạn thông minh, thẳng thắn ngồi trước mặt anh, để anh nhìn rõ, cũng để anh biết trái tim cô đang hướng về nơi nào!

Anh có thể từ chối được biết không?

“Trước khi tôi gặp anh ấy, cũng đã từng xem mặt, đã từng gặp được một vài người đàn ông không tệ, nhưng không hiểu vì sao, tôi không thể có cảm tình với họ, cũng cảm giác được bọn họ sẽ không tiếp nhận được gia cảnh phức tạp của tôi, vì vậy, tôi không đợi bắt đầu đã nói tạm biệt. Khang Kiếm là người ở một thế giới hoàn toàn khác với thế giới của tôi, khi anh ấy theo đuổi tôi, tôi đã từng bài xích địa vị của anh ấy, thân phận của anh ấy, bối cảnh hiển hách của anh ấy, nhưng mỗi khi nhìn anh ấy, trên người anh ấy lại có một cảm giác nào đó mà tôi rất quen thuộc, khiến tôi cảm thấy vô cùng thân thiết. Sau này, tôi mới biết, thì ra chúng tôi thuộc cùng một loại người, cùng ôm cái đuôi của mình quá chặt. Trước mặt người khác, chúng tôi làm bộ kiên cường, vui vẻ, thật ra nội tâm lại rất yếu ớt, thật tự ti, cùng có một khát vọng như nắng hạn gặp mưa đối với gia đình. Chỉ là, anh ấy sống không hạnh phúc, vui vẻ như tôi, bởi vì tôi có Minh Thiên.”

“Nhưng hai người… đã ly hôn…” Lãnh Phong hỏi, giọng nói rất thấp, suýt chút nữa đã bị những tiếng động ồn ào trong phòng vùi lấp, nhưng Bạch Nhạn vẫn nghe thấy.

“Sao có thể không ly hôn đây? Thời điểm kia, hai chúng tôi đều bị thương đầy mình, phía trước là núi cao hiểm trở, phía sau là vực sâu tăm tối, nếu không rời đi, cục diễn sẽ ngày càng bế tắc. Chỉ cần ra đi, để mỗi người tự tỉnh táo lại, tự chăm sóc vết thương của mình, dọn sạch tâm sự trong lòng, mới có thể nhìn rõ đối phương một lần nữa, để hiểu rõ tình cảm của mình.”

“Hắn đáng giá sao?” Trái tim Lãnh Phong đau như cắt.

“Lãnh Phong, đời người không thể so đo được. Trước kia, tôi so đo ông Trời tàn nhẫn, vì sao tôi không thể giống những người khác, có cha mẹ yêu thương mình? Vì sao tôi và Minh Thiên rõ ràng yêu nhau lại không thể bên nhau? So đo đến cùng, tất cả vẫn chẳng có gì thay đổi. Đây là sự thật, chỉ có cách đối mặt. Nếu anh thích một người, anh sẽ so đo ai trả giá nhiều hơn hay sao? Sẽ không, thế giới này hơn năm tỷ người, những người anh gặp đến hơn một nghìn, số người anh quen đến mấy trăm, nhưng anh sẽ chỉ thích một người. Anh đành lòng so đo hay sao? Vì sao cảm thấy sinh mệnh rất quý giá, bởi vì đời người quá ngắn. Hiện giờ tôi hai mươi tư tuổi, coi như tôi trường thọ, tám mươi tuổi qua đời, tôi chỉ còn năm mươi sáu năm nữa. Trong năm mươi sáu năm này, tôi muốn lập gia đình, muốn sinh vài đứa bé, còn rất nhiều nơi tôi chưa đặt chân đến, còn rất nhiều chuyện tôi chưa làm, tôi muốn làm bà nội bà ngoại… không có nhiều thời gian để so đo nhiều như vậy, nắm lấy những gì trước mắt mới là quan trọng nhất.”

“Nhưng em không sợ hắn lại tổn thương em sao?”

Bạch Nhạn mỉm cười: “Tôi cảm thấy nên là anh ấy lo lắng tôi có thể làm anh ấy tổn thương hay không mới đúng! Anh ấy bảy ra toàn bộ chiêu thức, tôi biết chỗ trí mạng của anh ấy, mà anh ấy lại không hề biết điểm yếu của tôi. Người ta nói đàn ông như một cậu bé, tôi không thể chỉ thừa nhận sự nổi bật phi phàm sau khi trưởng thành của anh ấy, mà lại từ chối sự nghịch ngợm, phản nghịch của anh ấy khi còn trẻ. Hôn nhân của chúng tôi bắt đầu từ nghiệt duyên, anh ấy lấy tôi có ý đồ, tôi cũng dùng ánh mắt cảnh giác để quan sát anh ấy, chỉ cẩn gió khẽ thổi cỏ sẽ lay, cuối cùng tôi đã cô lập chính mình. Một cuộc hôn nhân thất bại, không chỉ có trách nhiệm của anh ấy, mà còn có bàn tay tôi giúp đỡ.”

“Từ khi nào em đã nghĩ thông suốt tất cả những điều này?”

“Khi một người đàn ông tự cao tự đại bỏ qua tất cả tôn nghiêm, tự vùi bản thân vào bụi đất, vạch trần chính mình, không chút che lấp; khi một người đàn ông đang ở trong tình thế hiểm nghèo nhất vẫn nghĩ mọi cách, chẳng sợ chém giết trộm cắp, vẫn phải sắp xếp cho tôi một cuộc sống tốt nhất, còn người ấy lại chọn cách biến mất trong cuộc đời tôi. Không cần những lời mật ngọt, trái tim bất cứ ai cũng tự nhiên mà rung động.”

Lãnh Phong nhắm mắt lại, có chút tiếc hận, có chút than thở, có chút chua xót.

Bạch Nhạn dùng những lời nói hàm xúc và thẳng thắn nói với anh, bọn họ, cuối cùng cũng chỉ là thoáng qua.

Gặp nhau tại thời điểm đã muộn, nhất định tất cả giữa bọn họ đều đã muộn – anh không biết nên oán trách ai, oán trách cái gì? Tình cảm, là chuyện không thể nói rõ nhất. Giống như anh, chỉ qua lời nói của Minh Thiên, đã rung động với cô. Theo tới tận Tân Giang, biết cô đã là vợ người khác, nhưng vẫn thổ lộ với cô. Chuyện này, theo đạo đức là không nên, nhưng trái tim lại cho phép.

Trong suy nghĩ của anh, Khang Kiếm là một gã đàn ông vô cùng khốn kiếp và vô trách nhiệm, còn Bạch Nhạn lại thích hắn. Nhưng, Lãnh Phong cũng không thể không nghĩ, nếu lúc trước anh biết xuất thân của Bạch Nhạn như vậy, biết rằng trong lòng Bạch Nhạn còn có một người đàn ông khác, liệu anh có rung động vì cô như bây giờ hay không?

Mặc kệ đáp án thế nào, hiện giờ đều đã vô nghĩa.

Bạch Nhạn nói đã lâu, miệng hơi khô, cô rót một chén trà, ngửa cổ uống sạch.

“Em định phục hôn?” Lãnh Phong chua xót hỏi.

“Phụt.” Bạch Nhạn cười đến mức phun cả trà ra: “Có thể coi hôn nhân là một màn kịch như vậy sao?”

Lãnh Phong nhíu mày.

“Tôi chỉ muốn nói cho anh biết cảm giác của tôi, nhưng hôn nhân không phải chuyện hai người, mà là chuyện hai gia đình. Giữa chúng tôi là núi cao, vực sâu, có lẽ còn có một người nào đó không tưởng được xuất hiện, còn xảy ra chuyện bất ngờ gì đó. Hiện giờ vội vàng đến với nhau, nói không chừng kết quả chẳng khác gì trước đây. Tôi còn muốn sống cuộc sống độc thân một thời gian.”

Cô độc thân, cũng sẽ không cho bất cứ người đàn ông nào cơ hội.

Lãnh Phong cầm chén rượu lên, rượu hoa điêu đã lạnh có chút đắng.

“Để tôi, để tôi…” Cơm nước xong, Bạch Nhạn chạy tới quầy thu ngân tranh phần thanh toán.

Lãnh Phong giật mình, cười cô đơn. Một khi Bạch Nhạn đã muốn từ chối một người, có lẽ ngay cả một kim cũng chui không lọt.

Thật may là cô còn chưa lạnh như băng nói với anh: “Thật xin lỗi, tôi không có cách nào chấp nhận tình yêu của anh”. Kết quả tuy giống nhau, nhưng phương thức như vậy thật săn sóc, thật có lòng, thật chu đáo.

Hai người xuyên qua hành lang đi ra cửa chính, Lý Trạch Hạo có vài phần men say, vẻ mặt đỏ ửng đi tới từ đối diện.

Bạch Nhạn ngẩng đầu, nhìn thấy anh ta, đoán rằng anh ta lại đưa Y Đồng Đồng tới ăn chơi đàng điếm, không khỏi có chút tức giận.

“Tiến triển không tệ nhỉ!” Lý Trạch Hạo đã sắp đi qua, liếc mắt nhìn thấy Bạch Nhạn và Lãnh Phong, lại quay lại một bước, ngữ điệu thường thường nhưng rõ ràng mang theo vẻ châm chọc.

Lãnh Phong bị hắn nói đến bất ngờ, không hiểu hắn có ý gì, nhưng cũng không cần anh quan tâm, Bạch Nhạn đã lên tiếng trước: “À, tiến triển này nếu so với mức độ thiên thạch đụng vào Trái Đất như thầy giáo Lý và cô giáo Y thì vẫn chưa là gì.”

Lý Trạch Hạo nhìn về phía Bạch Nhạn, gân xanh trên mặt nổi lên.

Hắn biết quan hệ giữa Bạch Nhạn và Liễu Tinh thân thiết đến mức nào, lần trước khi đến xem nhà, hắn đã nếm thử sự lợi hại của cô. Cô chỉ nhẹ nhàng nói một câu đã có thể khiến hắn và Y Đồng Đồng mặt mày xám ngoét. Hắn không dám phát giận, lại không nhẫn nhịn được, cứng họng một lúc lâu mới kìm nén nói: “Bạch Nhạn, tôi biết cô nhìn tôi không vừa mắt, tôi cũng biết cách sống của tôi khiến cô đánh giá. Nhưng đây là chuyện của tôi và Liễu Tinh, cô đừng chưa biết đúng sai đã vác gậy đánh người. Liễu Tinh bây giờ cũng không cô đơn đâu.” Giọng điệu giống như có ai hất đổ một bình giấm chua mấy trăm năm.

“Không cô đơn?”

Nghe hắn nói vậy, ngọn lửa trong lòng Bạch Nhạn bắt đầu bốc lên: “Ý của anh là anh lên giường với người phụ nữ khác, Liễu Tinh cũng có lỗi? Đúng, đúng, con bé sai, sai ở chỗ nghĩ anh là tấm gương tốt, đạo đức cao thượng, có tình có ý, thật ra cũng chỉ là một tên Trần Thế Mỹ ra vẻ đạo mạo.”

Lý Trạch Hạo đứng thẳng ở đó, máu nóng lên, mặt đỏ tai hồng, hít sâu mấy hơi mới kìm nén được xúc động muốn phát tác, nghiến răng phun ra mấy câu: “Tôi thay lòng đổi dạ, vậy cô ấy thì sao? Mới chỉ mấy tháng, không phải cô ấy đã ôm ôm ấp ấp với gã đàn ông khác hay sao?”

Lý Trạch Hạo nhắm mắt lại, nhớ tới một màn sáng nay tại bệnh viện, gân xanh trên trán đều nổi lên.

Bạch Nhạn mặc kệ hắn nói thật hay giả, chỉ lạnh lùng cười: “Chẳng lẽ anh muốn Liễu Tinh lập một cái bia trinh tiết, thủ tiết vì anh? Hay là quỳ gối ở nơi đã chia tay, chờ anh chơi chán rồi, lương tâm bộc phát, trở lại cùng xây tổ ấm?”

“Bạch Nhạn, cô không phải Liễu Tinh, cô hoàn toàn không hiểu tình cảm mười bốn năm của chúng tôi.” Lý Trạch Hạo đỏ mắt rống lên.

Bạch Nhạn cong khóe mắt, cười thật sáng lạn: “Tôi không phải người dạy học, đương nhiên không hiểu, nhưng cô ta hiểu.” Cô hất cằm.

Lý Trạch Hạo quay đầu lại, đứng ngây ra như phỗng nhìn Y Đồng Đồng đang tái mặt đứng ở cửa phòng.

“Thầy Lý, thầy đi toilet sao lại lâu như vậy?” Mấy cái đầu thò ra từ trong phòng, cười vẫy tay với Lý Trạch Hạo.

“Tôi tới đây!” Lý Trạch Hạo cúi đầu, không chớp mắt nhìn Lãnh Phong và Bạch Nhạn rồi đi qua bọn họ.

Y Đồng Đồng vẫn cứng người ở chỗ cũ không nhúc nhích.

“Vào đi!” Lý Trạch Hạo kéo Y Đồng Đồng.

“Đừng chạm vào tôi!” Y Đồng Đồng hất tay hắn ra.

Vẻ mặt Lý Trạch Hạo bình tĩnh, dùng sức kéo Y Đồng Đồng vào phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Bạch Nhạn nhún vai: “Chúng ta cũng đi thôi!” Cô nói với Lãnh Phong.

Lãnh Phong khởi động xe, vòng ra đường, quay đầu nhìn Bạch Nhạn: “Đừng nóng giận.”

“Tôi không tức giận, tôi chỉ không thể tưởng tượng được, hắn vừa ôm người phụ nữ khác, vừa nói đến tình cảm mười bốn năm, chỉ tội Liễu Tinh đến giờ còn chưa quên được hắn.” Bạch Nhạn mệt mỏi dựa vào ghế, nhắm mắt lại, day day huyệt thái dương.

“Không phải em nói nếu đã yêu thì không nên so đo sao?” Anh áp dụng ngay vào thực tế.

Bạch Nhạn hạ nửa kính xe xuống, để gió đêm mang theo những hạt mưa ùa vào, thổi đi nỗi hờn giận trong lòng.

“Liễu Tinh và hắn từng rất ngọt ngào, thuận buồm xuôi gió, chưa từng trải qua khó khăn. Hiện giờ mới chỉ gặp một chút sóng gió thật cũ rích, hắn đã bỏ rơi Liễu Tinh chạy lấy người. Hôn nhân là chuyện cả đời, phải cùng chung hạnh phúc, cùng chung hoạn nạn. Tôi và Khang Kiếm chưa từng có ngọt ngào, từ khi quen biết đến nay, chỉ có mưa sa gió giật. Chính vì đã trải qua những thứ đó mới ý thực được điều gì mới là quan trọng nhất. Chuyện của Liễu Tinh không giống vậy. Muốn gặp một tấm chân tình vững như thạch bàn thật là khó!” Nhìn bóng đêm chuyển động bên ngoài, cô dần yên tĩnh lại.

Lãnh Phong vẫn thật trầm mặc.

Anh nghĩ, qua tối nay, sự lý giải của anh đối với tình yêu lại thay đổi.

Cho dù lý giải chính xác thế nào, còn có cơ hội trải nghiệm cùng ai? Lãnh Phong thở dài.

~ Hết chương 76 ~

Advertisements

31 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 76

      1. Là đôi Ayu và Ango đó hả Sâu. Nhưng Ayu không có tình cảm với Ango, ta thì thích Ryo và Ango là một đôi đó nàng, hắc hắc =)) tks Sâu nhé. truyện càng lúc càng hay. iu Sâu quá đi mất. mong chờ chap hot :xxxxxx

  1. oj minh cu nghi nguoi lam thay doi cuc dien phai la anh Kiem co day, Bach Nhan That su da thong suot roi. vo tay, tung bong di thoj. Bat mj nha o chuong 81 se co canh nong cua Bach Nhan va anh Kiem. Sorry ban Sau nha. HaHa

  2. haizz có rất nh cách để yêu một ng nhưng lựa chọn cách nào đễ ng m yêu đc hạnh phúc và m cũng hạnh phúc là một đều rất khó và một khi đã tìm ra rồi k phải ai cũng có thể làm đc.

  3. Thật ra thì mình sợ đọc những truyện mà sau đó nó còn ám ảnh nội tâm hay rung động của mình. Như truyện này nàng ạ. Khổ cái là không thể không đọc, huhu.

Đã đóng bình luận.