Hoa hồng giấy_Chương 79


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 79: Khói, làm mờ mắt anh (7)

Yêu chính là yêu, trái tim rung động không vì bất cứ lý do gì.

Lãnh đạo Khang say rượu?

Bạch Nhạn cảm thấy có chút buồn bực, uống quá say thì đưa tới bệnh viện rửa ruột; uống say bình thường thì đưa về nhà, lấy một cái đũa ấn vào cuống lưỡi, phun ra bằng sạch rồi đi ngủ; uống hơi say thì tiếp tục ca ca múa múa, ngập trong sắc đẹp, đưa tới chỗ của cô làm gì!

Ngay khi cô đang vội vàng tìm lý do phân rõ giới hạn với lãnh đạo Khang, Giản Đan lại nói, trong giọng nói còn mang theo chút mất kiên nhẫn: “Y tá Bạch, phiền chị mau mở cửa, trợ lý Khang rất nặng, tôi sắp không đỡ được nữa rồi.”

Khi Giản Đan nói, Bạch Nhạn còn nghe thấy tiếng Gian Đan rên lên, cố gắng dựa một vật nặng nào đó vào cửa.

“À, ừ.” Có gì cứ vào nhà rồi nói. Trong lúc vội vã, Bạch Nhạn vẫn không quên cúi đầu nhìn mình, những nơi cần kín đã kín, cũng không quá thất lễ.

Cửa vừa mở ra, Giản Đan dìu Khang Kiếm lập tức xông vào như một quả đạn pháo, nếu không có Bạch Nhạn đỡ, hai người sẽ ngã thẳng xuống đất.

“Y tá Bạch, trợ lý Khang đây rồi, tôi không quấy rầy nữa. Chúc ngủ ngon!” Giản Đan lau mồ hôi, ngay cả nước cũng chưa uống một ngụm đã lễ phép chào ra về.

“Thư ký Giản…” Bạch Nhạn nhìn Khang Kiếm nằm nhũn ra trên sô pha, vô cùng hốt hoảng.

Giản Đan mỉm cười quay đầu lại: “Không cần tiễn đâu, y tá Bạch, một mình tôi xuống lầu là được rồi. Chị chăm sóc cho trợ lý Khang đi!” Nói xong, Giản Đan còn thật cẩn thận giúp Bạch Nhạn đóng cửa lại.

Tay Bạch Nhạn giơ lên giữa không trung, miệng biến hóa thành đủ loại khẩu hình, cuối cùng cũng bất đắc dĩ buông tay xuống.

“Bạch Nhạn…” Con ma men trên sô pha ngồi dậy, mặt đổ như Quan Công, ánh mắt mơ màng: “Anh muốn uống trà.”

Bạch Nhạn bực mình lườm một cái: “Em còn muốn ngủ đây!” Trong lòng đầy lửa giận, nhưng đối mặt với một người nồng nặc mùi rượu thế này, có bộc phát cũng không bộc phát được, đành phải hờn dỗi với chính mình.

“Anh cũng muốn!” Khang Kiếm mím đôi môi khô nẻ, chống tay lên trán: “Bạch Nhạn, em đừng lắc lư ở đó nữa, mau ngồi xuống đây, anh nhìn em mà hoa mắt.”

Bạch Nhạn trừng mắt nhìn anh một cái, vào phòng bếp rót cho anh một cốc trà, lấy một viên đá trong tủ bỏ vào cốc để hạ nhiệt độ.

“Này!” Cô cầm cái cốc đứng trước sô pha, từ trên cao nhìn xuống anh: “Uống xong, nghỉ ngơi một lát rồi về nhà khách mà ngủ! A…”

Bạch Nhạn trợn mắt, thân hình cứng như đá, bàn tay cầm cái cốc run run, nước cũng sánh ra một nửa.

Khang Kiếm không hề báo trước, vươn tới trước người cô, ôm chặt thắt lưng cô, vùi đầu vào trước ngực cô, không biết anh dùng bao nhiêu lực, ôm cô quá đau. Khi đi ngủ cô không mặc áo ngực, trên người lúc này chỉ mặc một bộ áo ngủ bằng bông. Cách một lớp vải bông, cô lập tức cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng của anh, sau đó, cô đột nhiên lại cảm thấy trước ngực mình hơi ẩm ướt.

Lãnh đạo Khang đang khóc, Bạch Nhạn phát hiện ra một chuyện. Tuy anh không khóc ra tiếng, nhưng từ hai bờ vai run run của anh, cô có thể khẳng định như vậy.

Bạch Nhạn ngẩn người, tất cả buồn bực trong lòng chậm rãi tan ra, bị một cảm giác đau lòng thay thế. Cô không nói gì, cũng không cử động, cứ để mặc anh ôm như vậy.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng tim đập “thình thịch” của hai người.

Xã giao trên quan trường, nói trắng ra cũng chỉ có uống rượu, chỉ có ân cần thăm hỏi, chỉ có cảm ơn, chỉ có khách khí, chỉ có dối trá, thậm chí chỉ có ép buộc, nhưng đây cũng chính là công việc.

Cả đêm nay Khang Kiếm thật tích cực mời rượu, cũng tuyệt đối không từ chối rượu của người khác mời. Anh lười phải nghĩ xem chén rượu đó là ai mời, anh chỉ nóng lòng hy vọng buổi xã giao nhanh chóng chấm dứt, trong đầu anh chỉ nghĩ tới lúc được bước chân vào căn phòng trọ nho nhỏ của Bạch Nhạn, ôm cô vào lòng thật chặt, để chứng minh chuyện này không phải một giấc mơ.

Tất cả, chỉ dùng một từ qua cửa để hình dùng hành trình đầy mưu trí và nghiêm khắc này thật sự không đủ.

Anh từng mất Bạch Nhạn hai lần.

Lần đầu tiên là khi ly hôn, anh tan nát cõi lòng, đánh mất hồn vía, nhưng trái tim anh không chết, anh tin, chỉ cần hai người trong lòng còn yêu nhau, nhất định có thể vượt qua cửa ải này. Ở trước mặt Bạch Nhạn, anh không ngại mất mặt, không cần giả vờ vô liêm sỉ, xấu xa. Thật ra, trên thế gian này, người đàn ông nào cũng có hai tấm da mặt. Một cái để giả vờ làm kẻ mạnh ở bên ngoài, một cái khác là bộ mặt thật sau khi tháo lớp mặt nạ xuống.

Lúc này, anh thật sự cảm thấy trước mắt tối đen như mực, không thấy bất cứ một tia sáng nào. Cha anh vừa từ chức, các bác ở Bắc Kinh xa xôi ngay cả một sự cứu viện cũng không có, tất cả những điều này đều do anh gieo gió gặt bão, cũng chẳng thể trách ông Trời. Nếu Bạch Nhạn không cho anh nếm trải cảm giác gia đình ấm áp, dư vị của tình yêu chân chính, thì khi anh bước vào đây, nhiều nhất cũng chỉ cảm thấy sự nghiệp thất bại, có chút tiếc nuối, nhưng trong lòng sẽ không đau. Nhưng lúc này chỉ cần nghĩ đến chuyện sẽ vĩnh viễn mất đi Bạch Nhạn, Khang Kiếm lập tức cảm thấy trái tim đau nhói, đau đến toàn thân run rẩy.

Anh chưa bao giờ tuyệt vọng như thế.

Và kỳ tích đã xuất hiện.

Anh lại có thể ôm lấy Bạch Nhạn, lại có thể thỏa sức tưởng tượng mỗi ngày có Bạch Nhạn trong đời, lại có thể nhìn thấy gương mặt đầy biểu cảm của cô, lại có thể nghe thấy cô giận dữ, trêu chọc, làm nũng, thậm chí châm chọc anh. Khang Kiếm điên cuồng hấp thu hơi ấm trên người Bạch Nhạn, không nói đến lúc này anh đã từ thung lũng bước lên mây, ít nhất, hiện tại anh đã có thể đặt một chân lên mặt đất, dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Chỉ ôm như vậy không thể khiến tâm trạng anh lúc này thỏa mãn, đột nhiên, Khang Kiếm ngẩng đầu lên, dùng một chút sức kéo cô vào lòng, chưa đợi cô ngạc nhiên hô ra tiếng, cũng mặc kệ cái cốc rơi trên mặt đất, nước hất lên chân, anh lập tức hôn mạnh lên môi cô.

Môi của anh nóng bỏng, phủ lên môi cô, giống như sẽ khiến cô bỏng rát. Bạch Nhạn phản ứng lại, luống cuống giãy dụa tay chân, cô liều mạng quay đầu, né tránh môi anh, kêu lên: “Lãnh đạo… Lãnh đạo… Khang kiếm… Khang Kiếm… Buông tay! Uhm…”

Khang Kiếm không nghe lời, ngang ngược dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô, nắm chặt cổ cô, khiến cho cô không thể động đậy.

Môi lưỡi giao hòa, Bạch Nhạn lùi lại theo bản năng, lưỡi Khang Kiếm đã cuốn lấy cô. Mùa đông, trong phòng hơi lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể Bạch Nhạn lại nóng bừng như bị thiêu đốt. Cô mở to mắt, Khang Kiếm vươn tay che mi mắt cô lại, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào trán cô, ấm áp, khô ráo, chỉ còn lại tiếng thở và tiếng tim đập thật rõ ràng. Tay cô dần dần trượt từ trên vai anh xuống, tới trước ngực anh, cách áo lông, có thể cảm nhận được tiết tấu “thịch…thịch…thịch…”.

Bạch Nhạn nhẹ nhàng hít vào một hơi, có đôi khi, dục vọng là bản năng, hoặc là chậm rãi cảm nhận, hoặc tiến hành thần tốc, người ta chỉ có thể tình nguyện chìm đắm, không thể nói một tiếng đừng. Đó không nhất định phải là khát khao của thân thể, ngược lại còn là thứ để linh hồn cô độc đã lâu trong bóng tối níu kéo, khiến cho người ta ôm chặt lấy, không thể buông tay.

Lưỡi của Khang Kiếm khao khát mút vào, chơi đùa với lưỡi Bạch Nhạn, cho đến khi Bạch Nhạn cảm thấy sắp không hít thở nổi mà khẽ nghiêng người về phía trước anh mới ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn mờ mờ, Bạch Nhạn nhìn thấy đôi mắt anh vừa thâm thúy vừa ẩm ướt, giống như biển đêm tĩnh lạnh, nhưng làn nước đó là mạch nước ngầm sâu thật sâu, rất nhanh sẽ trào lên thành một cuộn sóng lớn ngoài khơi xa.

Bạch Nhạn không kìm lòng được mà chớp mắt một cái, cảm giác từng phần cơ thể Khang Kiếm đều đang căng cứng. Cô khẽ run, nhắm mắt lại, cảm giác môi Khang kiếm lại hạ xuống, dừng trên cần cổ cô, chậm rãi di chuyển xuống dưới. Cánh tay của anh càng ôm chặt, giống như muốn bóp vỡ cô trong lòng mình. Nụ hôn của anh có lực hơn vừa rồi, cũng điên cuồng hơn, mang theo tình cảm mãnh liệt đang trào dâng trong lòng. Bàn tay của Bạch Nhạn đặt trên tay Khang Kiếm cũng ngày càng siết chặt. Cô cảm giác được tay anh đã mở ra một chiếc cúc áo của mình, rồi lại một chiếc, sau đó môi anh dừng lại trên xương quai xanh của cô, sau đó – là ngực.

“Hắt xì…” Trong cảm giác lành lạnh của mùa đông và hơi thở nóng rực, Bạch Nhạn bất giác hắt xì một cái thật to, văng lên đầu Khang Kiếm một cơn mưa nước miếng.

Khang Kiếm ngẩn người, giống như vừa mới tỉnh lại, vội vàng đưa tay khép áo ngủ của cô lại, dường như anh còn thoáng đỏ mặt, trong mắt cũng có chút say đắm chưa kịp biến mất. Anh cởi áo khoác ra quấn quanh cô, để cô ngồi trên đùi anh, ôm thật chặt.

Cho đến khi màu đỏ trên mặt Bạch Nhạn thoáng tan đi mới nghe anh thì thầm bên tai cô: “Đêm đó, trời mưa, Giản Đan đưa anh về nhà khách, trên đường nhận được mấy cuộc gọi của cô ấy, anh lập tức tắt máy. Ai ngờ sau khi anh xuống xe lại phát hiện cô ấy đứng trước cửa nhà khách, mặt không biết bị ai đánh mà vừa sưng vừa hồng, dầm mưa ướt đẫm, hỏi cô ấy, cô ấy lại chỉ không ngừng khóc, không chịu nói gì, anh không còn cách nào khác mới đưa cô ấy về nhà, khi em gọi tới, anh đang ở trên xe taxi, di động lại đúng lúc đó hết pin… A…”

Lần này, đổi thành lãnh đạo Khang giật mình hô lên.

Cũng bất ngờ như vậy, Bạch Nhạn đột nhiên ngẩng đầu, cắn lên môi anh, trên môi lập tức chảy ra một giọt máu, trong khi anh bị đau, Bạch Nhạn cũng thành công thoát khỏi vòng tay anh.

“Nói cho em biết những chuyện này làm gì?” Bạch Nhạn lạnh lùng hỏi.

“Bạch Nhạn…” Lãnh đạo Khang muốn kéo tay cô lại bị cô vỗ mạnh một cái.

“Cô ta mắc mưa, anh liền bất đắc dĩ đưa cô ta về, sau đó có ở bên giường ân cần hỏi han hay không? Tay của em bị dao đâm thành thế này còn chưa nghe anh hỏi han được một câu, anh còn ở ngay lúc đó nói với em sẽ không quấy rầy em nữa, sau đó, dứt khoát bỏ đi. Lãnh đạo Khang, ức hiếp em thích lắm đúng không? Hôm nay anh uống rượu say, tới nhầm chỗ, làm nhầm việc, em có thể tha thứ, nhưng sẽ không có lần sau nữa đâu.”

Cô nàng này sao lại trở mặt còn nhanh hơn lật sách như thế, Khang Kiếm hoang mang: “Bạch Nhạn, em nghe anh giải thích…”

“Anh có thể cam đoan hiện giờ đầu óc anh tỉnh táo, những lời giải thích là chân thật không?” Bạch Nhạn túm chặt áo ngủ, ngẩng đầu lên.

“Anh có thể.” Khang Kiếm trịnh trọng gật đầu.

Bạch Nhạn đột nhiên cười tươi như hoa: “Lãnh đạo Khang, hiện giờ anh đã chính thức tỉnh rượu, vậy xin lên đường về phủ đi! Thứ lỗi cho em không tiễn xa được.” Cô nhiệt tình chu đáo chạy ra mở cửa cho anh.

Khang Kiếm vươn cánh tay dài, túm lấy cô, sau đó nhẹ nhàng nhéo má cô, hung dữ hỏi: “Em đặt bẫy cho anh chui vào phải không?”

“Người đặt bẫy là anh mới đúng! Giả vờ say rượu, lừa em mở cửa, còn sàm sỡ em.” Cô bĩu cái miệng nhỏ nhắn, cúi đầu nhỏ giọng oán giận.

“Bạch Nhạn, mấy ngày nay, anh nhớ em đến sắp phát điên rồi…” Cán bộ Đảng cộng sản là lãnh đạo Khang đây thật không có tiền đồ mà ghé vào bên tai cô gái, thừa nhận tâm tình của mình: “Nhưng anh không thể tới. Thật may, giờ tất cả đều đã qua, anh lại có cơ hội bù đắp cho em, chuyện này thật tốt!”

Nếu trong lòng em không có tôi, em hoàn toàn có thể không mở cửa mà! Trong lòng lãnh đạo Khang còn ngọt hơn mật.

“Ai nói anh có cơ hội? Lãnh đạo Khang, em rất nghiêm túc nói cho anh biết, em rất tức giận.”

“Ừ! Nên tức giận.” Lãnh đạo tỏ vẻ tán thành.

Bạch Nhạn liếc mắt lườm: “Trước khi em nổi giận, anh còn không mau tránh ra.”

Lãnh đạo chột dạ liếc mắt về phía phòng ngủ, nuốt nước miếng, thu ánh mắt lại, nhìn xung quanh rồi lẩm bẩm: “Chỗ của em sao lại không có phòng khách thế này?”

“Chỗ của em còn không có vườn hoa nữa kìa. Aiz.” Bạch Nhạn chọc chọc lên mặt Khang Kiếm: “Em thuê cho một mình em ở, không phải chuẩn bị để sẵn sàng chiêu đãi kẻ phạm pháp.”

Câu nói vừa dứt, hai người đều giật mình, không khỏi nhớ đến đêm bị trộm cắp đó.

“Thôi.” Khang Kiếm nhìn thấy một tia sợ hãi lướt qua trong mắt Bạch Nhạn, trong lòng khẽ nhói đau: “Đêm nay anh ngủ trên sô pha cũng được.”

“Trời lạnh, anh về nhà khách đi, ở ngoài có thể gọi xe.” Người thì đã gặp rồi, ôm cũng đã ôm rồi, nếu còn ở lại, súng rất dễ cướp cò.

“Người anh đầy mùi rượu, có lái xe nào dám nhận. Còn thừa chăn bông không?” Khang Kiếm vùi mình vào sô pha, rõ ràng không muốn nhúc nhích nữa.

Bạch Nhạn cắn cắn môi, quay đầu đi vào phòng ngủ, ôm chăn bông ra cho anh, trải thảm, còn lấy một đôi dép cho anh thay.

“Bạch Nhạn.” Trước khi cô vào phòng ngủ, anh gọi cô lại, mỉm cười với cô: “Đêm nay, anh chỉ muốn ở gần em một chút. Có đôi khi, nhưng việc bé nhỏ đến không đáng kể lại có thể khiến người ta vui vẻ đến mức nói không nên lời.”

Cô giật mình, xoay người, đi tới, giúp anh khép chặt góc chăn, hôn nhẹ lên môi anh: “Ngủ ngon!”

Sau khi Bạch Nhạn nằm lên giường, chỉ chốc lát sau đã nghe được tiếng ngáy nhỏ của Khang Kiếm truyền tới từ bên ngoài.

Cô trở mình, mỉm cười nhắm mắt lại.

Mặc kệ tình cảnh trước kia của bọn họ không nhất định phải như gấm như hoa, đoàn tụ sum vầy, chỉ cần giờ phút này, nghe thấy tiếng thở của anh ở ngay bên cạnh, cô đã cảm thấy quá đủ rồi.

Tình yêu, thật sự kỳ quái, cũng không có bất cứ tiêu chuẩn gì đáng nói.

Yêu một người, không phải vì người đó là một anh hùng khiến người ta ngưỡng mộ, là người tài khiến người ta khâm phục, là tấm gương đạo đức, không phải vì người đó có nhiều thành công to lớn, cũng không phải vì người đó có tiền tài bạc triệu, nhà có nghìn khoảnh ruộng tốt, lại càng không phải vì người đó đẹp tựa Phan An, khôi ngô tuấn tú.

Một khi tình yêu đã nảy mầm, chỉ sợ cho dù người đó là kẻ lưu vong, hay là giặc cỏ giết vua chiếm vương vị, chúng ta vẫn sẽ bằng lòng theo người đó bỏ mạng nơi chân trời góc biển, lên núi đao, xuống biển lửa, uống nước lạnh, ăn kham khổ.

Lãnh đạo Khang, thật sự không được coi là một người đàn ông tốt, có tiền án, xuất phát điểm bất lương, hiện giờ trên người còn có vết nhơ chính trị.

Nhưng yêu một người không phải tìm một thần tượng.

Yêu chính là yêu, trái tim rung động không vì bất cứ lý do gì.

~ Hết chương 79 ~

Advertisements

30 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 79

  1. Sweet! :X Bj thích đoạn này ghê gớm
    “Tình yêu, thật sự kỳ quái, cũng không có bất cứ tiêu chuẩn gì đáng nói.

    Yêu một người, không phải vì người đó là một anh hùng khiến người ta ngưỡng mộ, là người tài khiến người ta khâm phục, là tấm gương đạo đức, không phải vì người đó có nhiều thành công to lớn, cũng không phải vì người đó có tiền tài bạc triệu, nhà có nghìn khoảnh ruộng tốt, lại càng không phải vì người đó đẹp tựa Phan An, khôi ngô tuấn tú.

    Một khi tình yêu đã nảy mầm, chỉ sợ cho dù người đó là kẻ lưu vong, hay là giặc cỏ giết vua chiếm vương vị, chúng ta vẫn sẽ bằng lòng theo người đó bỏ mạng nơi chân trời góc biển, lên núi đao, xuống biển lửa, uống nước lạnh, ăn kham khổ.”

  2. tội nghiệp KK, toàn phải giở trò mặt dày mới dc ăn đậu hũ của BN.
    Hôm nay, 2 truyện nhà sâu đều có cảnh nóng nhe.
    Cảm ơn bạn sâu siêu chăm chỉ.

    1. Tôi cũng không hiểu nổi luôn, cứ mỗi lần tới cảnh nóng là 1 loạt các truyện nhà tôi đều tới cảnh nóng hết. Làm tôi cả ngày lén lút edit cảnh nóng, chỉ sợ có người đứng sau nhìn thấy :))

  3. mình thấy kể từ khi BN quyết định nghe theo trái tim, yêu KK lần nữa thì cô đã xây cho mình nền mống của sự tin tưởng. niềm tin ấy ngày một lớn & vững chắc vì cô tin rằng KK có lí do mới dây dưa với YDD và thực sự anh ko hề dối gạt cô như trước kia nữa.
    mừ cũng phục BN quá thể, chỉ vài câu nói đã khiến KK á khẩu, há miệng mắc oai, người gì mà thông minh khôn khéo phết.
    còn đồng chí KK chỉ có thể nói: anh đáng yêu chết đi được :x

    Có 2 đoạn :
    ” Cô mở to mắt, Khang Kiếm vươn tay che mi mắt cô lại, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào trán cô, ấm áp, khô ráo, chỉ còn lại tiếng thở và tiếng tim đập thật rõ ràng. Tay cô dần dần trượt từ trên vai anh xuống, tới trước ngực anh, cách áo lông, có thể cảm nhận được tiết tấu “thịch…thịch…thịch…”.
    và “Ai nói anh có cơ hội? Lãnh đạo Khang, em rất nghiêm túc nói cho anh biết, em rất tức giận.”
    “Ừ! Nên tức giận.” Lãnh đạo tỏ vẻ tán thành. ”
    ==> * tim hồng bay tới tấp * với anh Kiếm :))

    chap này rất ư là lãng mạn, ngọt ngào, chỉ có điều chị Nhạn thật sát phong cảnh =)) mình cũng rất thik đoạn nói về yêu 1 người là ko cần lí do của BN.
    thanks bạn Sâu nhiều nhé :x

      1. uh, đoạn đó vui thật, nên mình mới nói chị Nhạn sát phong cảnh =)) anh Kiếm thì quá ư là dịu dàng, quan tâm, lo lắng sợ vợ bị cảm rồi :x

  4. Trái tim con người không phải được làm từ gỗ và đá,cho nên nơi dòng máu ấm lưu chuyển mỗi ngày qua lại,lại qua để nuôi sống chính mình,nuôi sonngs mọi cảm xúc chính mình,sẽ tự động kết nối để nhận ra ai thực sự cần thiết và dành cho mình!
    Trái tim BN sớm chao đảo vị lãnh đạo Khang,nếu không bởi vì yêu thích,cô đã không đòng ý lấy anh,nếu không bởi do yêu thích cô sớm đã không thể tha thứ cho anh một cách dễ dàng sau bao thương tổn anh dành cho cô!
    Vote một phiếu cho đêm động phòng hoa trúc của họ nào:)
    Thanks nàng Sâu iu quý nhé!

  5. Bây giờ mới thật sự thích Khang Kiếm thật nhiều, những tiểu tiết nhỏ của KK dành cho BN chứng tỏ rất nhiều về tình cảm KK, yêu ko nhất thiết phải nói lời thề non hẹn biển…nhũng tiểu tiết rất nhỏ nói lên rất nhiều…

Đã đóng bình luận.