Hoa hồng giấy_Chương 80


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 80: Khói, làm mờ mắt anh (8)

Tất cả những cô đơn và tĩnh mịch trước kia anh phải chịu, anh đã được bù đắp lại từ khi có Bạch Nhạn.

Ngày đầu tiên đi làm sau đợt nghỉ, Bạch Nhạn mang theo một đôi mắt gấu trúc.

Y tá trưởng lo rằng tay cô vừa mới khỏi, nếu chạm tới nước khử trùng nhiều sẽ không tốt cho vết thương nên không sắp xếp cho cô vào phòng phẫu thuật, chỉ để cô chịu trách nhiệm chỉnh lý lại hồ sơ giải phẫu mấy ngày nay.

Bác sĩ phẫu thuật buổi sáng ngày thứ Hai là Lãnh Phong, trước khi vào phòng giải phẫu, anh còn đặc biệt tới phòng hồ sơ thăm Bạch Nhạn, bắt cô xòe tay ra cho anh xem.

“Tối hôm qua không ngủ được à?” Anh rất hài lòng với vết thương trên tay Bạch Nhạn, nhưng nhìn đến đôi mắt gấu trúc kia, anh lại nhướng mày.

Bạch Nhạn đỏ mặt: “Tối qua bên ngoài hơi ầm ỹ, tôi thiếu ngủ.” Lãnh đạo Khang uống nhiều rượu, ngủ rất say, còn vui vẻ kéo cày, hại cô cả đêm gần như không chợp mắt. Sáng sớm thức dậy, cô xị mặt, khiến cho tên đầu sỏ có dỗ dành thế nào cô cũng không chịu để ý đến anh.

Lãnh Phong nhìn cô chăm chú: “Gần đây có liên lạc với Minh Thiên không?”

Bạch Nhạn lắc đầu.

“Hôm qua chúng tôi vừa nói chuyện qua điện thoại. Cậu ấy đã đến Nga, sau đó sẽ bắt đầu tập huấn chính thức và diễn tập quân sự, phải cắt đứt tất cả liên lạc với bên ngoài, chờ cậu ấy về nước mới có thể liên lạc với chúng ta. Cậu ấy bảo tôi thay cậu ấy hỏi thăm em, bảo em đừng quá nghiêm khắc với bản thân.”

Bạch Nhạn cầm bút trong tay, đoán rằng Lãnh Phong nhất định đã nói chuyện của cô và lãnh đạo Khang với Minh Thiên, Minh Thiên có hiểu cho cô không? Cô cắn cắn môi, không biết nói gì cho phải, đành phải cười cười.

“Buổi trưa cùng tới nhà ăn đi, đừng tới quá muộn, nếu không lại không mua được cơm rang thập cẩm mà tôi thích.” Lãnh Phong sờ sờ đầu cô, xoay người đi ra ngoài.

“Vâng!” Bạch Nhạn ở phía sau lớn tiếng đồng ý.

Lãnh Phong cười chua chát.

Bạch Nhạn nghĩ rằng sau khi nói thật lòng mình với Lãnh Phong đêm đó, Lãnh Phong sẽ thật sự lạnh lùng với cô, trong lòng có chút tiếc nuối, không vì chuyện gì khác, chỉ vì giữa cô và Lãnh Phong có một người bạn chung… Minh Thiên. Trên người Lãnh Phong có một cảm giác gì đó rất giống với Minh Thiên, khiến cho cô cảm thấy thật thân thiết. Trong lòng, Bạch Nhạn cũng đã coi Lãnh Phong là người bạn quan trọng như Liễu Tinh. Cô đã nghĩ, nếu Lãnh Phong trốn tránh cô, cô cũng có thể hiểu được.

Hiện giờ, Lãnh Phong vẫn ở đây, khiến cho Bạch Nhạn cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Trước khi nghỉ trưa mười lăm phút, Bạch Nhạn bắt đầu thu dọn hồ sơ, chuẩn bị tới nhà ăn sớm một chút để chờ Lãnh Phong, Liễu Tinh từ bên ngoài lén lút đi vào, ánh mắt không ngừng nhìn quanh.

“Nghe nói, tối qua lãnh đạo Khang lại tới chỗ cậu?” Liễu Tinh cười vô cùng mờ ám.

“Tin tức nhanh nhạy quá nhỉ!” Bạch Nhạn liếc mắt nhìn Liễu Tinh: “Thư ký Tiểu Giản mật báo cho cậu à?”

Liễu Tinh lập tức đỏ bừng mặt, nhăn nhó bước tới trước mặt Bạch Nhạn: “Đừng cố tình nhắc tới anh ấy, mau trả lời câu hỏi của tớ.”

Tin tức này quả thật do Giản Đan nói cho cô, ngay sáng sớm nay, giọng nói vô cùng phấn khích.

“Liễu Tinh, cô biết không, tối qua lãnh đạo của chúng tôi tới chỗ y tá Bạch, cô nam quả nữ, ở cùng một nhà, cô nói xem, như thế còn không củi khô lửa bốc, ha ha, chỉ cần bọn họ phục hôn thì mùa xuân của chúng ta sẽ không còn xa nữa, đúng không?”

Liễu Tinh đứng trước gương, nhếch miệng với người có cái đầu bù xù trong gương, nở một nụ cười không hề có chút vui vẻ: “Là mùa xuân của anh tới, còn mùa xuân của tôi đã đi xa không hẹn ngày về rồi.” Giọng nói của cô mang chút ghen tị khó hiểu, cô biết Giản Đan luôn hy vọng bạn gái trở về.

Giản Đan sửng sốt, cười ngây ngô ở đầu bên kia điện thoại.

“Mới sáng sớm đã gọi là vì nói cho tôi biết chuyện này?”

“Không phải. Hiện giờ tôi có việc, mấy buổi tối tới đều rảnh rỗi, nếu cô không phải trực ca đêm, chúng ta cùng…”

“Tôi không rảnh.” Lông tơ Liễu Tinh đột nhiên dựng đứng hết cả lên, cô ngắt lời mời của Giản Đan, sau đó vội vàng ngắt máy. Còn chưa xoay người, di động lại rung lên, có tin nhắn gửi tới.

“Liễu Tinh, nếu cô không muốn nhắc tới chuyện đêm đó, tôi sẽ không bao giờ nhắc tới nữa. Cô có muốn biết trợ lý Khang theo đuổi y tá Bạch thế nào không? Nếu muốn biết, chúng ta cùng đi ăn lẩu, thế nào?”

Liễu Tinh làm một cái mặt quỷ, lè lưỡi, tin nhắn gửi lại chỉ có một chữ “được”. Kỳ lạ, trong lòng cô đột nhiên chậm rãi dâng lên ánh mặt trời ngày Đông, ấm áp.

“Ừ, có tới.” Bạch Nhạn để hồ sơ về vị trí cũ, đóng cửa kính, thành thật gật đầu.

Liễu Tinh xem xét Bạch nhạn: “Vậy… không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Những chuyện nên xảy ra đều xảy ra!” Bạch Nhạn nghiêm túc trả lời.

“Thần của tôi ơi, hai người… cũng uống rượu làm bậy?? Lãnh đạo Khang kia, nói thật, tớ rất coi thường anh ta, da mặt dày quá thể, đã ly hôn rồi phải cho đối phương sự tự do, sự tôn trọng, anh ta như thế là thế nào, nửa đêm xông vào nhà người ta, rõ ràng không có ý tốt…”

“Này, này.” Bạch Nhạn vỗ vỗ lên mặt kẻ bênh vực kẻ yếu là Liễu Tinh đây: “Anh ấy là chồng trước của tớ!”

“Đúng nha!” Liễu Tinh nuốt một ngụm nước miếng.

“Chồng trước của tớ, có tớ dạy là được rồi.” Con người thôi, ai chẳng có chút hẹp hòi. Giống như mình đánh con nhà mình thế nào cũng được, nhưng người khác chỉ cần động vào một đầu ngón tay sẽ đau như cắt da cắt thịt. Cũng như vậy, lãnh đạo Khang, cô muốn trêu đùa thế nào cũng được, nhưng không thể để người khác ức hiếp, Liễu Tinh cũng không được.

“Nhạn, cậu đúng là không biết phân biệt tốt xấu, không hiểu lòng người tốt.” Liễu Tinh suýt chút nữa tức chết.

Bạch Nhạn cười cười lấy lòng: “Tớ nghĩ cho cậu thôi, thư ký Tiểu Giản là cấp dưới của anh ấy, nếu cậu với thư ký Tiểu Giản thành thân thuộc, cậu lại đắc tội với anh ấy, chẳng phải sẽ ảnh hưởng tới tương lai sáng lạn của thư ký Tiểu Giản hay sao, vì vậy, kẻ ác này vẫn do tớ làm tốt hơn.”

“Nhạn, cái con nhỏ này…” Liễu Tinh xấu hổ bước lên bẹo má Bạch Nhạn, Bạch Nhạn hơi khom người, vù một cái chạy ra ngoài, hai người đuổi nhau tới tận nhà ăn.

Lãnh Phong đã đứng đợi ở cửa.

Liễu Tinh thở hổn hển dừng chân, hâm mộ quay đầu nhìn Bạch Nhạn, nghĩ Bạch Nhạn vừa ly hôn, giá trị bản thân trên thị tường đã tăng, không chỉ có chồng trước tình cũ khó bỏ, còn có một anh chàng quan lại tai to mặt lớn nhìn chằm chằm, trong bệnh viện lại có người đàn ông chất lượng tốt như Lãnh Phong kề bên, vậy mà Bạch Nhạn vẫn không kiêu ngạo, vẫn sống một cách bình thường. Còn cô thì ngược lại, bạn trai cũ có đôi có cặp với người đẹp, chính cô lại lên giường với một người đàn ông xa lạ, biến cuộc sống thành một mớ hỗn loạn.

Người so với người, tức chết người.

Liễu Tinh thở dài.

Lãnh phong nhìn thấy Liễu Tinh, kéo Bạch Nhạn sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện em tranh cãi với bạn trai cũ của cô ấy, đã nói cho cô ấy chưa?”

“Vẫn chưa. Con bé nghe xong sẽ càng đau lòng hơn.” Bạch Nhạn lắc đầu.

Lãnh Phong mỉm cười đồng ý, đôi mắt lạnh cũng ấm áp hơn. Hai người sóng vai đi về phía cửa sổ.

“Liễu Tinh?” Mua xong cơm, Bạch Nhạn quay đầu lại, thấy Liễu Tinh đã ngồi cùng bàn với những ý tá khác.

Liễu Tinh cười một cái tinh ngịch, nháy mắt nhướng mày, chỉ chỉ bóng đèn trên trần nhà.

Bạch Nhạn bật cười: “Chúng ta ngồi đi!” Cô phóng khoáng nói với Lãnh Phong.

Lãnh Phong hạ thấp mi mắt, che lại vẻ bất lực.

Sau khi tổ chuyên án của ủy ban kỷ luật tỉnh đi, tòa thị chính thành phố Tân Giang lại trở về vẻ yên tĩnh lúc trước, đã là cuối năm, các phòng ban lại càng bận rộn, đi đi lại lại như chạy, cứ như vậy, cứ như vậy, không ngừng nghỉ.

Hôm nay là lễ Giáng Sinh, sau khi xử lý xong công vụ, Khang Kiếm hỏi Gian Đan chiều nay có hành trình gì không, Giản Đan nói không có.

Anh bảo Giản Đan đưa cho anh chìa khóa xe, nói ra ngoài có chút việc.

Rời khỏi tòa thị chính, anh mới gọi điện cho Hoa Hưng. Anh không tới khách sạn của Hoa Hưng mà tới một sân vận động ngoài ngoại thành, nơi đó có bể bơi nước ấm, anh muốn bơi một vòng, sau đó trò chuyện với Hoa Hưng một lát.

Thật ra bể bơi nước ấm này cũng là sản nghiệp của Hoa Hưng, chỉ là, một người họ hàng của Hoa Hưng đã ra mặt đầu tư. Hoa Hưng sợ cây to đón gió lớn, làm việc vô cùng cẩn thận.

Hai người một trước một sau vào bể bơi.

Thân thể Hoa Hưng đã sớm không tốt, bơi một lát đã dựa vào thành bể không ngừng thở dốc, Khang Kiếm thật sự bơi hết hai nghìn mét rồi dừng lại uống nước, hai người vào một căn phòng kín đáo.

“Trợ lý Khang, tôi bị tổ trường Nghiêm kia tự mình hỏi, không phải chịu ép buộc gì, hỏi trước kia có phải tôi từng hối lộ cục trưởng Tống hay không, sau đó hỏi tới chủ nhiệm ban đấu thầu, tôi nói tôi chưa đút lót gì cả, chỉ mời một bữa cơm, tặng hai điếu thuốc lá và một ít lá trà. Ông ta nói hai người kia đều đã khai báo, cục trưởng Tống nhận bao nhiêu, chủ nhiệm nhận bao nhiêu. Tôi vừa nghe vừa tính toán, dù sao đút lót cũng không phạm pháp, hai bọn họ đã rơi xuống nước, tôi đành tự bảo vệ mình! Vì vậy tôi ký tên vào biên bản thẩm vấn.” Hoa Hưng nói.

“Họ không hỏi cái gì khác nữa?” Khang Kiếm chậm rãi uống trà rồi hỏi.

“Ông ta nói có người báo cáo rằng tôi thường xuyên qua lại gặp gỡ cậu, tôi nói ai chẳng có mấy người bạn! Ông ta nói cậu là cán bộ trẻ được tỉnh ủy trọng điểm bồi dưỡng, bảo tôi cách xa cậu một chút, đừng dụ dỗ cậu. Khang Kiếm, tôi đoán chắc là họ tin, thật ra hoàn toàn không có chứng cứ, sự thật vốn không có chứng cứ, trong hàng ngũ cán bộ, cậu là liêm khiết nhất, tôi nói cho cậu biết, bọn họ, tay ai cũng dài hơn cậu, tôi chỉ không thèm để ý tới bọn họ thôi.”

Khang Kiếm im lặng một lát, châm một điếu thuốc, sau đó đứng lên, đi tới trước cửa sổ, đưa lưng về phía Hoa Hưng, làn khói màu lam tan biến trước khung cửa sổ.

Hoa Hưng chớp mắt, chờ anh lên tiếng.

“Ông không còn giấu tôi chuyện gì khác chứ?” Khang Kiếm hỏi.

Hoa Hưng gãi đầu, đôi mắt nhỏ chuyển vài vòng bên dưới mí mắt, đột nhiên ông ta cười hì hì: “Trợ lý Khang, cậu không tin tôi sao?”

Khang Kiếm cười nhạt: “Tôi chỉ hỏi một chút thôi.”

“Trợ lý Khang, cậu yên tâm. Tôi đây cho dù hai bên sườn có cắm hai con dao cũng tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với bạn bè, hơn nữa cậu còn có ơn với tôi!” Hoa Hưng vỗ ngực, lớn tiếng nói. Ông ta thật sự không giấu Khang Kiếm chuyện gì, ngoại trừ việc Bạch Nhạn tới tìm ông ta. Nhưng chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ.

Khang Kiếm gật đầu: “Ra ngoài bơi một vòng nữa rồi về sớm một chút.”

“Không cùng ăn một bữa cơm sao?” Hoa Hưng thật kinh ngạc, tối hôm nay, khách sạn Hoa Hưng có mở tiệc Buffet, mời các nhân vật nổi tiếng ở Tân Giang, còn có dàn nhạc và biểu diễn ảo thuật.

“Lần sau đi!” Khang Kiếm giơ tay xem đồng hồ: “Tôi phải đi mua vịt nướng Bắc Kinh!”

Hoa Hưng trợn mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, ông ta không nghe nhầm chứ!

Khang Kiếm kéo khăn mặt xuống, mạnh mẽ nhảy vào bể bơi.

Di động của Hoa Hưng vang lên, ông ta nhìn dãy số, là quản lý thi công công trường trung tâm thương mại gọi tới, ông ta lại quay người vào phòng.

“Cái gì? Nợ tiền lương công nhân? Mẹ nó, mấy hôm trước chẳng phải đã phát rồi sao? Chê ít? Chó má! Quản lý Đường, cậu nghe đây, ai dám chìa tay đòi tiền, cậu dùng dao chặt đứt cái tay đấy cho tôi. Con bà nó, tôi không tin tôi không trị được bọn chân đất đấy. Không phải là không trả, mà giờ vốn chưa kịp quay vòng, sang năm trả cũng được! Hơn nữa, nếu tôi trả hết cho bọn họ, sang năm bọn họ không đến, mà công trình bây giờ lại thiếu công nhân, đến lúc đó bảo tôi phải làm sao.”

Hoa Hưng hùng hùng hổ hổ ngắt máy, sắc mặt vì tức giận mà xanh mét, thô lỗ nhổ ra một bãi nước bọt rồi mới đi ra ngoài.

Khang Kiếm đã bơi xong bốn vòng, chuẩn bị lên bờ thay quần áo.

Lần đầu bao giờ cũng khó, sau đó sẽ dễ dàng hơn.

Từ sau khi ở cùng phòng một lần, lãnh đạo Khang liên tục mang quần áo của mình vào phòng trọ của Bạch Nhạn, nhân tiện cũng chuyển luôn bản thân tới.

Lúc đầu chỉ ngẫu nhiên đến ăn chực một bữa cơm tối, ăn xong lại về nhà khách; sau đó biến thành chỉ cần không có tiệc xã giao, cứ tan tầm anh lại tới ăn cơm. Khi Bạch Nhạn phải trực đêm, anh vẫn đến, buối tối thuận tiện ngủ lại luôn. Khi Bạch Nhạn không phải trực đêm, thỉnh thoảng anh sẽ ngủ lại trên sô pha; mãi rồi biến thành thường xuyên ngủ lại trên sô pha; sau khi xem xong tài liệu, ngẫu nhiên lại vào phòng ngủ hưởng điều hòa ấm áp, khi xem ti vi, cũng ngẫu nhiên hôn trộm một cái, ôm một cái. Củi cháy lửa bốc bất cứ lúc nào.

Bạch Nhạn nhìn anh dở khóc dở cười, nếu nói những hành vi này của anh cho người khác nghe, người khác nhất định sẽ cảm thấy cô đang thêm mắm dặm muối, người này và trợ lý thị trưởng Khang Kiếm nói chuyện sắc bén, tuấn tú lạnh lùng trên sân khấu có thể là cùng một người hay sao?

Hiện tại, Khang Kiến không những thường xuyên được thưởng thức món “độc môn tuyệt nghệ” của Bạch Nhạn, mà còn có người giặt quần áo cho, có người mua tất lông, găng tay ấm áp cho. Có khi, hai người sẽ đi xem một bộ phim cuối tuần, xem xong phim, lại đứng ở góc đường vừa thở ra khói vừa chờ mua khoai lang nướng, ăn xong, lại tay trong tay, vừa bàn luận về tình tiết của bộ phim vừa dắt nhau về nhà.

Và cả những thứ khác nữa… Khang Kiếm chỉ cần nghĩ đến đã muốn nhếch môi cười. Những ngày tháng thế này, còn ngọt ngào hơn lúc yêu nhau, còn giống tân hôn hơn lúc tân hôn.

Tất cả những cô đơn và tĩnh mịch trước kia anh phải chịu, anh đã được bù đắp lại từ khi có Bạch Nhạn.

Mấy hôm trước, Bạch Nhạn vô tình nói rằng vịt nướng Bắc Kinh rất ngon, anh vẫn ghi nhớ trong lòng. Muốn dẫn cô tới quán vịt nướng, cô không chịu, anh phải hỏi thăm mới biết trên đường về có mấy nơi bán vịt nướng.

Mặc quần áo, từ sân vận động đi ra, khi Khang Kiếm mở cửa xe, cảm giác trên mặt hơi lạnh, anh đưa tay lên, một bông tuyết chậm rãi rơi xuống, tan trong lòng bàn tay anh.

“Tuyết rơi rồi, đêm nay có lẽ sẽ lạnh đây!” Hoa Hưng nói.

Khóe miệng Khang Kiếm khẽ nhếch lên thành một nụ cười: “Lạnh rất đúng lúc.”

~ Hết chương 80 ~

Advertisements

24 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 80

  1. trời ơi, mình chết mất vì ghen tị với vợ chồng KK – BN, sao mà ngọt ngào quá đáng :))

    “Chồng trước của tớ, có tớ dạy là được rồi.” Con người thôi, ai chẳng có chút hẹp hòi. Giống như mình đánh con nhà mình thế nào cũng được, nhưng người khác chỉ cần động vào một đầu ngón tay sẽ đau như cắt da cắt thịt. Cũng như vậy, lãnh đạo Khang, cô muốn trêu đùa thế nào cũng được, nhưng không thể để người khác ức hiếp, Liễu Tinh cũng không được ” ==> chính vì điều này mà anh Kiếm chấp nhận mẹt dày, nham nhở, chai lì chứ quyết ko buông tay BN, một lần nữa giữ chặt vợ bên mình để yêu thương, bù đắp, chăm sóc. thiệt nà phục và thik chị Nhạn, BN no.1

    ” ngẫu nhiên lại vào phòng ngủ hưởng điều hòa ấm áp, khi xem ti vi, cũng ngẫu nhiên hôn trộm một cái, ôm một cái.
    có người giặt quần áo cho, có người mua tất lông, găng tay ấm áp cho. Có khi, hai người sẽ đi xem một bộ phim cuối tuần, xem xong phim, lại đứng ở góc đường vừa thở ra khói vừa chờ mua khoai lang nướng, ăn xong, lại tay trong tay, vừa bàn luận về tình tiết của bộ phim vừa dắt nhau về nhà ” ==> romantic, so happy. làm cho mình lại ngồi chống cằm mơ tưởng đến a.Kiếm đáng yêu :((

    BN đã đúng khi cho cơ hội để KK đến gần mình hơn, để cho 2 trái tim tìm thấy nhau, đập đúng quỹ đạo của nó. đôi khi chỉ cần bỏ xuống sự cố chấp, quên đi những tổn thương và hiểu cho nhau là ta đã chạm một bước vào ngưỡng cửa hạnh phúc.
    thanks bạn Sâu nhiều nhiều nhé :x thấy Sâu đau mắt nên để mình gửi đường sét đánh cho lọ thuốc dưỡng mắt, vitamin, thuốc bổ nha ( nịnh thấy ớn =))
    hihi, chap sau rất ư là khó đỡ. vì truyện hay quá nên mình đã đọc hết CV, tuy nhiên ngày nào mình cũng vào để ủng hộ và đọc lại bản TV.
    những sóng gió về sau đều làm nổi bật tình yêu của KK đối với BN và ngược lại. mình ko cố ý spoil đâu nhé, chỉ review tí để mọi người lọt hố nhiều hơn :)) Sâu đừng phạt thẻ vàng ha :d

      1. hihi, ko có gì. truyện hay, người edit hay, nếu ai ko đọc thì quá đáng tiếc thui :))
        mong chờ đến mốt quá, chap 81. khung cảnh lãng mạn là thế, vậy mà mấy câu nói của BN lại làm bạn cười té ghế =)) liệt kê vô kinh điển luôn ấy chớ =))
        lót dép ngồi hóng thui nào :x

  2. Yêu Kk quá!!<3 Có vẻ chap sau hot a?;;)
    Thích câu này nữa "Con người thôi, ai chẳng có chút hẹp hòi. Giống như mình đánh con nhà mình thế nào cũng được, nhưng người khác chỉ cần động vào một đầu ngón tay sẽ đau như cắt da cắt thịt" Đúng quá!

Đã đóng bình luận.