Hoa hồng giấy_Chương 81


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

~*~

Chương 81: Ánh trăng nói hộ lòng ai (1)

Một chữ nam, một chữ nữ, hợp lại với nhau chính là chữ “tốt đẹp”.
Tương lai, có được nhau, tất cả đều tốt đẹp.

Trận tuyết đầu tiên của năm nay tới muộn hơn một chút so với năm trước.

Khang Kiếm cầm theo một chiếc túi giấy, bước xuống xe, anh ngẩng đầu lên, tuyết rơi thật dày, tốc dộ rơi xuống cũng rất nhanh, thỉnh thoảng lại có một hai bông tuyết dừng trên khóe mắt anh. Trên đường lái xe về, anh nhớ lại từng giây từng phút kể từ khi anh quen Bạch Nhạn. Càng nhớ lại, anh càng cảm thấy mối duyên này do Trời định. Khi lên lầu, bước chân anh mang theo cả những cơn gió nhẹ.

Bạch Nhạn đang làm cơm tối, trên cửa ra vào dán hình một ông già Noel cười tủm tỉm, trên cửa sổ cũng treo mấy trái cầu nhỏ, khiến cho căn phòng đơn sơ có thêm mấy phần không khí ngày lễ.

“Lãnh đạo, anh đi công trường về đấy à?” Bạch Nhạn nghe tiếng mở cửa, ló đầu ra, vừa lúc nhìn thấy Khang Kiếm lấy ra đồ ăn đủ các vị Nam Bắc từ trong túi giấy, rất ngạc nhiên.

“Anh không biết em thích ăn vị gì nên mua mỗi thứ một ít.” Khang Kiếm ngẩng đầu, hôm nay Bạch Nhạn mặc một chiếc áo len đan hạt gạo màu trắng, đặc biệt vừa người, bên hông còn buộc tạp dề, lộ ra bộ ngực duyên dáng, vòng eo mảnh khảnh.

“Người ta có hỏi anh đi nhầm chỗ hay không không?” Bạch Nhạn hỏi rất không nể mặt.

“Người ta chỉ hỏi anh con chúng ta bao nhiêu tuổi rồi, anh nói cũng chưa lớn, vài ngày nữa mới có thể lập gia đình, sinh con.” Khang Kiếm cởi áo khoác, treo lên móc treo.

“Xì!” Bạch Nhạn giơ tay lên, đấm anh một cái, Khang Kiếm thuận thế kéo cô vào lòng, hôn một cái thật dài, hai đôi môi dính vào nhau giống như không nỡ chia cách. Bạch Nhạn bị hôn đến choáng váng, đưa tay lên ôm cổ anh. Tóc của anh chạm vào má cô, cảm giác tê tê mềm mềm.

Một lúc lâu sau, anh mới buông lỏng cô ra, kề sát tai cô, khàn khàn nói: “Bên ngoài có tuyết rơi.”

Bạch Nhạn mở mắt, đột nhiên đẩy anh ra: “Đúng rồi, chúng ta ăn tối sớm một chút, đêm nay tuyết rơi nhiều, trong phòng khách không có điều hòa, ngủ trên sô pha sẽ cảm lạnh, anh ăn xong sớm rồi về nhà khách đi.” Khang Kiếm giận dỗi cắn tai Bạch Nhạn, xị mặt, vào phòng bếp rửa tay, cầm bát đũa.

Thật là cô nàng ngốc nghếch không hiểu chuyện tình cảm, anh thầm mắng một câu trong lòng.

Bạch Nhạn ở phía sau anh khẽ lè lưỡi, xấu hổ đến mức hai tai đỏ bừng.

Ăn cơm tối xong, Khang Kiếm mở máy tính xách tay lên, xem trang web nhân dân, đọc thư, Bạch Nhạn thu dọn xong, rửa mặt, cầm một cái túi chườm nóng vào phòng ngủ xem chương trình ti vi buổi tối.

Ti vi vừa mở lên đã ở kênh văn nghệ, đúng lúc ca sĩ người Đài Loan, Đào Triết, đang từ từ nhắm hai mắt, thâm tình hát.

“Đều tại ánh trăng đêm đó

Lãng mạn đến rung động tâm hồn

Thật ra ban đầu không như vậy

Chỉ vì đêm thoáng lạnh

Yêu bỗng khó buông tay

Vầng trăng tròn vành vạnh trên trời

Nhìn chúng ta khát vọng tình yêu

Không cần bất cứ lời thề ước

Nụ hôn của anh đậu trên vai em

Thì thầm hát bên tai em

Em hỏi anh yêu em bao nhiêu sâu đậm

Anh yêu em được bao nhiêu phần?

Tình của anh là chân thật

Yêu của anh cũng là chân thật

Có ánh trăng kia nói hộ lòng anh

Oh yeah

Ánh trăng vành vạnh trên trời

Xem người người tan hợp ai hay

Một mình bước trên đường đời

Yêu hận mờ mịt cất dấu trong lòng

Yeah anh không kiên cường như em đã tưởng tượng

Như ánh trăng rằm kia.

(Ưu thương thầm lặng)

Ngày ngày biến đổi (trên gương mặt em)

Thì ra cái gọi là trọn đời bên nhau

Cũng chỉ là một sự hiểu lầm

Bài hát đó anh ngân lên thật chậm

Em hỏi anh yêu em bao nhiêu sâu đậm

Anh yêu em được bao nhiêu phần?

Tình của anh là chân thật

Yêu của anh cũng sẽ không thay đổi

Ánh trăng kia nói hộ lòng anh.”

Ca khúc này giống như một viên đá ném vào hồ nước tĩnh lặng trong lòng Bạch Nhạn, mặt hồ lấp lánh, sóng gợn không ngừng. Cô chuyển tầm mắt từ ti vi ra những bông tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, thất thần.

Vì vậy khi tiếng điện thoại vang lên, Bạch Nhạn bị giật mình.

Tiếng nhạc truyền qua cửa phòng, Khang Kiếm dựng thẳng lỗ tai, lần đầu tiên cảm thấy ca khúc thị trường cũng có lúc rất hợp với thời điểm. Anh mỉm cười đóng máy tính lại, đi vào phòng ngủ ấm áp. Chủ nhà trọ này thật keo kiệt, chỉ trang bị điều hòa ở phòng ngủ. Ngày Đông, phòng khách và phòng ngủ giống như ở trong hai mùa khác nhau.

Cuộc điện thoại do Liễu Tinh gọi tới, nói không có việc gì làm, hẹn Bạch Nhạn buổi tối đi xem phim.

Bạch Nhạn quay đầu nhìn Khang Kiếm, Khang Kiếm đã dùng ánh mắt sáng quắc nhìn cô: “Tớ… không muốn ra ngoài, ngoài trời rất lạnh.”

Tim đập thật nhanh, trong không khí giống như có ánh điện lóe lên.

Bạch Nhạn bối rối tránh khỏi tầm mắt anh.

“Ừ.” Liễu Tinh miễn cưỡng ngắt máy.

Bạch Nhạn tựa đầu vào cửa sổ nhìn bên ngoài, tuyết đã phủ kín mặt đất.

“Lãnh đạo, anh thật sự phải đi, nếu không một lát nữa sẽ không dễ gọi xe đâu.” Bạch Nhạn nói.

Nói xong, không hiểu sao cô có chút hối hận. Có lẽ cô đã quen có anh bên cạnh, hơn nữa hôm nay là ngày lễ, còn là đêm tuyết rơi, có người ta ở bên cũng ấm áp hơn nhiều. Nhưng nếu không nói, ánh mắt lãnh đạo lại mang vẻ vội vã khác thường, khiến cho cô bất an.

“Ừ!” Khang Kiếm vẫn nhìn cô thật kỹ, xác định cô không giống như đang nói đùa mới thật sự đứng lên, đi lấy túi máy tính.

Bạch Nhạn thấy vậy, vẻ mặt cứng nhắc, môi mím chặt, có một câu nói do dự trên môi rồi cuối cùng vẫn nuốt xuống.

Bạch Nhạn cúi đầu, đi theo phía sau anh để đóng cửa, buồn bã mất mát.

“Nếu tuyết rơi quá lớn, xe không nổ máy được, anh ở lại nhé?” Khang Kiếm đột nhiên dừng bước, ngọn đèn thấp thoáng sau hai vai anh, chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của Bạch Nhạn.

“Sao?” Bạch Nhạn còn mê man trong cảm giác tiếc nuối của mình, không nghe rõ anh đang nói gì.

“Nếu ở lại, anh sẽ không ngủ ở sô pha. Đây là ý Trời.” Anh dùng cằm cọ xát đỉnh đầu cô.

“Vậy anh ngủ ở đâu?” Bạch Nhạn ngẩng đầu quá nhanh, cằm Khang Kiếm đụng vào trán cô.

Bạch Nhạn không nhịn được mà kêu “ôi” một tiếng. Khang Kiếm không thèm để ý đến cái cằm mình, vội vàng đẩy bàn tay đang che mặt của Bạch Nhạn ra xem xét, thấy cô không có chuyện gì mới thuận tiện hôn lên trán cô một cái.

Nụ hôn này khiến hai người đều bất giác run run.

Đôi mắt Bạch Nhạn giống như mặt hồ lay động, toàn thân tỏa ra hơi thở ấm áp mềm mại, giống như một thanh sắt nóng trong đêm tối châm đốt trái tim Khang Kiếm: “Bạch Nhạn…” Anh gọi một tiếng, rồi ôm lấy Bạch Nhạn, không chờ đợi nữa mà hôn xuống.

Thật ra anh hoàn toàn không có ý định đi khỏi đây, xuống lầu, rồi trở lại, chỉ để cho cô gái nhỏ này một lối thoát mà thôi.

Đêm tuyết rơi này, anh đã trông chờ từ lâu.

Cô là vợ trước, vợ tương lại, người vợ duy nhất trong cuộc đời anh, anh có hàng ngàn lý do để chống lại pháp luật, đạo đức, những lời đồn thổi, ánh mắt phán xét, anh cần phải ôm cô vào lòng, hòa vào trong cơ thể.

Anh ôm lấy Bạch Nhạn càng chặt, cảm thấy hai bàn tay của mình không đủ dùng, ôm được vai cô lại không ôm được thắt lưng. Anh siết chặt lấy Bạch Nhạn, hận không thể hòa tan Bạch Nhạn vào chính mình. Tay anh vén áo len của Bạch Nhạn lên, phủ lên ngực Bạch Nhạn thật chính xác, nhẹ nhàng xoa nắn, xoay tròn.

Một dòng điện xa lạ truyền qua tứ chi Bạch Nhạn.

Đây là lần đầu tiên có người sờ vuốt nơi riêng tư của mình, Bạch Nhạn cảm thấy cơ bắp toàn thân đang căng cứng đến mức sắp co rút, cô muốn đẩy tay Khang Kiếm ra, nhưng ngược lại lại bị anh nắm càng chặt. Tay anh vừa to lớn, vừa mạnh mẽ, nóng đến kinh người, giống như đang cố gắng kìm nén một điều gì đó, sức ép kia dường như có thể truyền tới tận trái tim cô. Cô không nhịn được mà ép bụng mình về phía anh, lại không biết hành động như vậy khiến bộ phận mẫn cảm trên người Khang kiếm vui vẻ trỗi dậy. Một phản ứng mãnh liệt như một luồng điện chạy qua giữa hai người.

Khang Kiếm nhắm mắt lại, buồn bực hừ một tiếng, ôm lấy Bạch Nhạn, đi thẳng vào phòng ngủ.

“Lãnh đạo…” Bạch Nhạn bất lực hô một tiếng, có chút hoảng hốt. Khi Khang Kiếm ngồi trên giường nhìn cô nghe điện thoại, ánh mắt của anh đã khiến cô cảm thấy đêm nay có chuyện gì đó sẽ xảy ra. Cô có chút căng thẳng, nhưng lại mơ hồ có chút chờ mong.

Một đêm nóng bỏng này, nên xảy ra từ nửa năm trước, bọn họ đã trì hoãn quá lâu rồi.

Nếu đã quyết định yêu người đàn ông này, vậy giao chính mình cho anh đi, cô nói với bản thân như vậy.

Cô cảm thấy Khang Kiếm dịu dàng cởi bỏ chiếc áo len của mình, dưới làn gió nóng phả ra từ điều hòa, làn da chỉ cảm thấy khô ráo, ấm áp, đột nhiên, Khang Kiếm hôn lên ngực cô, trước ngực thấm ướt, ngứa ngứa giống như bị một đứa trẻ đùa nghịch. Cô cảm thấy khát, cổ họng khô khốc, muốn uống nước, nhưng Khang Kiếm đang ở trên người cô, cô không có cách nào nhúc nhích.

Cô mở mắt ra, môi Khang Kiếm di chuyển lên trên, đầu tiên là lỗ tai, rồi đến cổ, mỗi một nụ hôn đều như mang theo ngọn lửa. Thứ bận rộn không chỉ có đôi môi anh, tay anh cũng sờ từ ngực về phía eo cô, nhẹ nhàng thả lỏng, áp sát lên cái bụng trơn mịn của cô, rồi chậm rãi trượt tới mục tiêu chính xác.

Trời ạ, Bạch Nhạn giật mình hô lên một tiếng, kẹp chặt hai chân theo bản năng.

“Nhạn…” Khang Kiếm liếm lỗ tai của cô, nhẹ nhàng dụ dỗ cô thả lỏng: “Là anh…”

Giọng nói dịu dàng của anh có ma lực thần kỳ, khiến cho cô cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ, cô chậm rãi mở hai chân ra.

Nơi xấu hổ khó nói đó đang bị những ngón tay dài của anh chơi đùa, Bạch Nhạn cảm thấy toàn bộ linh hồn đã thoát khỏi xác. Cuối cùng thân thể đã gần như trần trụi, Bạch Nhạn căng thẳng, bất an, sợ hãi, ngượng ngùng, khi thân thể hai người sát lại gần nhau không còn gì ngăn cách, cô mới biết nhiệt độ vừa rồi chỉ là một cơn nóng nho nhỏ, lúc này máu toàn thân cô dường như đang sôi trào. Cánh tay Khang Kiếm vòng qua thắt lưng cô, có chút khó chịu, nhưng lại khiến cô cảm thấy cô hoàn toàn ở trong vòng tay anh, cũng khiến bộ phận nóng cứng của anh để gần với nơi mềm mại nhất trên cơ thể cô. Giờ phút này, cô cảm giác được anh đã giống một cây cung kéo căng hết cỡ, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể làm cho mũi tên bay vù ra.

Nhưng anh vẫn đang cố nhẫn nhịn, đầu anh đầy mồ hôi, một tầng thật ẩm ướt đọng trên trán, anh hôn lên đôi môi khô nóng của cô, để lại dấu hôn trên cổ cô, chờ cô nở rộ vì anh, nở rộ chỉ vì anh.

“Lãnh đạo… Cái kia…” Bạch Nhạn đột nhiên thì thầm.

“Cái gì?” Khang Kiếm dịu dàng nhỏ giọng hỏi.

“Không có bao… ấy… sẽ mang thai!” Ngay cả ngón chân Bạch Nhạn cũng đỏ bừng.

Khang Kiếm ngẩng đầu, vò vò tóc, dường như cũng có chút mất tự nhiên. Sau đó, anh lõa thể nhảy xuống giường, mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một chiếc hộp giấy.

Bạch Nhạn trợn trừng mắt, đó là quà tặng tân hôn mà một đám sắc nữ trong đó có Liễu Tinh tặng cô, khi chuyển nhà cô đã không nỡ vứt đi.

“Sao anh biết?” Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.

“Từ khi ở trong căn nhà kia anh đã biết.” Trong đáy mắt Khang Kiếm hiện lên một tia xấu hổ.

Bạch Nhạn ngã ngửa ra giường.

Khang Kiếm mở hộp giấy ra, đủ loại màu sắc trong đó khiến anh có chút phát điên. Nhưng hiện giờ anh cũng chẳng nghĩ nhiều được nữa, anh tùy tiện nhặt lấy một cái, xé ra, thật chịu không nổi, là màu cam.

Tên đã trên dây, không thể không bắn, anh nhắm mắt lại, đeo vào!

“Ha ha!” Bạch Nhạn liếc mắt nhìn trộm màu sắc lòe loẹt phía dưới Khang Kiếm, kìm nén che miệng lại, buồn cười đến mức lăn qua lăn lại trên giường, khiến không khí căng thẳng mê hoặc vừa rồi tan thành mây khói.

“Không được cười.” Khang Kiếm nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ.

“Em… Không nhịn được, giống như… cà rốt…” Bạch Nhạn nói không chút lương tâm.

Khang Kiếm chỉ hận không thể bóp đứt cần cổ mảnh khảnh kia, nhưng nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy sức sống kia dưới ánh đèn, đôi má lúm thấp thoáng, đôi mắt sáng lấp lánh như mặt hồ, ánh mắt mềm mại chăm chú nhìn anh, anh đột nhiên cảm thấy khó thở.

“Có củ cà rốt nào lớn như vậy sao?” Anh không nhịn được mà thở gấp, cắn vào môi cô trừng phạt, ép chặt vào người Bạch Nhạn, bàn tay nắm lấy thắt lưng của cô, cảm nhận làn da mịn màng của cô nóng lên từng chút một trong lòng bàn tay anh.

“Gien tốt thì cũng có thể nha.” Bạch Nhạn còn không sợ chết mà trả lời.

“Tập trung một chút.” Những mạch máu nhỏ trên trán anh như sắp nổ tung, từng đợt từng đợt thiêu đốt, nóng cháy, nóng đến mức cuối cùng anh không chịu nổi nữa.

“Vợ yêu!” Anh thấp giọng gọi một tiếng, giây tiếp theo, anh dùng một chút lực ở hông, dùng bộ phận cứng rắn của mình để lấp đầy nơi mềm mại của cô.

Cà rốt đã tìm được mảnh đất để mọc rễ nảy mầm.

Bạch Nhạn bị đau rên lên một tiếng, anh cúi đầu hôn cô, dịu dàng cọ xát cánh môi, có xin lỗi, có thương tiếc, có hạnh phúc, có hãnh diện.

Mồ hôi từ trên trán nhỏ giọt xuống bầu ngực trắng nõn của cô.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại, Khang Kiếm dùng đôi môi nóng bỏng kích thích ở cổ, khiêu khích bên tai, khe khẽ nói nhỏ, xoa nắn ngực và eo cô, khơi gợi lên từng đợt dục vọng của cô, an ủi lần đầu tiên đau đớn của cô.

“Khang Kiếm…” Cô nghe thấy chính mình dùng âm thanh nhỏ như tiếng côn trùng lẩm bẩm gọi tên anh, một lần lại một lần.

“Tiểu Nhạn…” Anh biết đây là cái tên mà cô yêu thích nhất, anh đáp lại cô, một lần lại một lần, trên gương mặt chỉ có quyến luyến và dịu dàng.

Từ nay về sau, cô không còn chỉ là Bạch Nhạn nữa, mà là một người phụ nữ gắn chặt lấy người đàn ông này.

Một chữ nam, một chữ nữ, hợp lại với nhau chính là chữ “tốt đẹp*“.

* (nam) + (nữ) => (hảo – tốt đẹp)

Tương lai, có được nhau, tất cả đều tốt đẹp.

Ngoài cửa sổ, mưa tuyết gió rền, đêm thanh bình chỉ vừa mới bắt đầu.

Trong phòng, tình yêu nồng đậm, đoàn tụ sum vầy.

~ Hết chương 81 ~

Hành trình cm nhn khi edit chương này:

Khc khc khc *cưi nham nh

~~~ *ôm tym* 

Há há há *cưi lăn ln, đp giưng đp chiếu* 

Biến thái!!!!!!!!! *gào thét* 

*Mãn nguyn* 

Advertisements

75 thoughts on “Hoa hồng giấy_Chương 81

  1. Mình cũng mong truyện này được xuất bản, mình thích Lâm Địch Nhi lắm, thích anh Hạ Dịch Dương lắm
    nhưng mà theo mình nghĩ edit ko phải là dịch, lại phi lợi nhuận, tâm huyết editor bỏ ra tỉ mỉ chăm chút từng câu từng chữ, mỗi một chương tầm 5-6 page word mà có thể tiêu tốn cả một buổi chiều, nếu chưa ưng ý có editor còn ngồi nắn nót từng dấu chấm dấu phẩy, tác giả viết hay dịch giả dịch có khi còn ko lâu như thế.
    Một người 1 chữ tiếng Bông bẻ đôi ko biết, ngụp lặn trong đống chữ tượng hình với ngôn ngữ convert đau cả đầu, có nhiều khi ko đảm bảo đc ngữ nghĩa lại phang “văn” của mình vào…
    Làm vậy để làm gì nhỉ? Editor cũng là người đi làm, người nội trợ, người trông con, người đi học, bù đầu bù cổ… Nhưng họ vẫn dành hàng tiếng trong quỹ thời gian ít ỏi của mình để edit một chương truyện, rồi thỏa mãn khi nó post lên được người ta đọc, người ta comment, dù chỉ 1 tiếng cảm ơn ^^
    Đúng là edit thì ko có bản quyền, nhưng thỏa mãn nhu cầu của 1 số bạn ko đọc được convert thì đã sao nhỉ? Dù gì cũng là free, editor có lợi lộc gì đâu?
    Mà mấy người họ có biết là nhờ truyện đc edit thì nó mới nổi, NXB mới chú ý, mới liên hệ tác giả mua bản quyền.
    Mình nói xin lỗi chứ truyện chưa edit trên mạng mà chưa XB tớ chả bao giờ mua cả (trừ tác gỉa mình yêu thích). Editor chả phải là người PR miễn phí đó à?
    Truyện này mình đọc convert 2 lần rồi, bản edit của Sâu là 3… Nhưng mình kiểu gì cũng mua sách.
    Có khi mua về ko đọc đâu :-j Nhưng thích lưu trữ làm kỷ niệm :))

    Bức xúc tí thôi. Tại vừa đến cảnh H thì bị 1 tát vào mặt, rằng ko đc xem Sâu edit nữa, chờ xuất bản thì đến bao giờ.
    Bản dịch sẽ đọc nhưng thích bản edit của Sâu cơ :))
    Yêu quả cà rốt quá đi :”>

    Nghe bảo bên HĐT có bạn thích loi choi sang mấy nhà edit rằng “truyện này đc nxb xxx mua bản quyền, mình báo với họ rồi, bạn dừng đi nhé”, nghe ngứa ko chịu được, may Sâu chưa gặp cái bạn đó :))

    P/S: Xuất bản xong có đc edit tiếp ko? Chắc có chứ nhỉ?

    Tha lỗi vì hôm nay mình lên cơn Sâu nhé :*

  2. Cach tot nhat la goi dien den nxb kiem chung thoi cac ban a, va hoi ro thong tin cu the. Cho la xb that di nhung neu nhung ban k co dieu kien mua sach thi sao?! Nen Sau cu edit tiep nhe! Vi tr hay thi doc gia se k chi dung lai o viec doc tren mang ma se mua sach khi dc xb de giu lam ki niem va lau lau lai lay ra doc lai. Minh thay y kien cua cac ban o tren rat hay. Nen mong Sau se lam tiep bo nay vi ban edit va ban dich chua chac da giong nhau, moi ng co cai gu rieng nen cung co cach cam nhan khac nhau. Rieng toi thi toi rat thich tr cua co Sau edit, no tu nhien va k go bo, doc rat thoai mai va doc gia co the de dang chim vao tam trang cua nv…1 lan nua rat cam on co Sau

  3. Mình nghĩ chuyện nhà xuất bản mà bạn gì đó nói hem biết có đáng tin ko . Ko muốn người ta đăng truyện mà thông tin gì mà mông lung quá, y như là ném gạch. Anw, truyện này edit + đăng vì mục đích phi lợi nhuận. Mình thấy mấy truyện đã xuất bản rồi, mọi ng mua về đọc sau đó làm ebook tung lên mạng cũng có bị kiện tụng gì đâu. Mong bạn Sâu có thể tiếp tục edit để mọi người đọc tiếp

  4. Mình đã đọc convert nhưng hàng ngày vẫn chờ chương truyện mới mà bạn Sâu edit.
    Mình theo truyện đã đến tận chương 81 rồi nên giờ bạn Sâu ko edit nữa thì mình thực sự rất tiếc.
    Đợi NXB ra sách thì rất lâu mà có khi do kiểm duyệt nhưng cảnh hay hot bị cut hết thì hỏng cốt truyện :))

    Mình ủng hộ Sâu tiếp tục edit.

  5. ôi! “có củ cà rốt nào to như thế này không” động phòng mà thế này thì buồn cười chết, tụt hết cả cảm xúc. vậy mà KK vẫn xong xuôi được.

  6. ủng hộ ss tiếp tục edit, công sức bỏ ra mà kiu dừng là dừng đóng là đóng ah`sau k suy nghĩ tâm trạng của những bạn ấy khi bỏ đi một tác phẩm rất tâm huyết.

  7. đang hớn hở vào đọc lại chap 81 ngọt ngào này thì đụng phải tin shock này!!!! tâm trạng có chút hụt hẫng :((
    mình có vài ý kiến thế này ko biết bạn Sâu nghĩ sao?

    – bản thân trong quá trình đọc NT từ các blog khác ( như ss Zeus … ) cũng đã gặp trường hợp này rồi, và mình thấy các NXB thường lịch sự gửi lời nhắn vào địa chỉ riêng của người edit như mail, facebook….. chứ vào tận chỗ public này mà comment thì mình chưa thấy bao giờ! họ còn thông báo cụ thể là thời gian nào xuất bản, dịch giả là ai nữa cơ. Nên đề nghị Sâu xác minh lại độ thật của vấn đề.
    – nhiều khi NXB nên ” cảm ơn ” các editor, vì nếu ko có các bạn PR, làm truyện thì nhiều độc giả sẽ ko biết truyện đó hay – dở, có đáng mua hay không? có những truyện khúc đầu rất hay, như càng về sâu càng dở, nếu chúng ta ko được đọc trước như vậy sẽ rất dễ bị mắc lừa mà quăng tiền qua cửa sổ. Chắc sẽ có bạn nghĩ mình rảnh rỗi, đã đọc rồi còn mua lại, nhưng mình nghĩ mua là để kỉ niệm, gối đầu giường, ủng hộ tác giả – dịch giả – editor…ko sao cả.
    – 1 điều ko thể tránh khỏi nữa là sự so sánh giữa bản edit vs bản dịch. điều này tùy thuộc rất nhiều vào mỗi tác phẩm khác nhau. ví như riêng mình lại thích bản edit ” Tam sinh tam thế thập lý đào hoa ” của ss Lam Anh, hơn là bản dịch của NXB. Chính từ điều đó, mình hi vọng bạn Sâu hãy tiếp tục edit ” Hoa hồng giấy “, thực sự khi đọc hết 81 chap của Sâu, mình thấy nó hay ko kém gì dịch. từ giọng văn, cách hành văn ……., đó cũng là lí do dù đã đọc hết CV mình vẫn hằng ngày vào hóng từng chap một, 81/114 chap – gần như hơn 2/3 chặng đường rồi. công sức, tâm huyết đã bỏ ra đâu phải nói bỏ là bỏ, dừng là dừng. mình còn cảm thấy rất đáng tiếc chứ nói chi Sâu.
    – tuy nhiên tất cả những điều nói trên chỉ là ý kiến cá nhân. Quyền quyết định là của Sâu, dù bạn có quyết thế nào thì mình vẫn ủng hộ :x

    ( nếu Sâu thương những độc giả trung thành như mình có thể tiếp tục edit và set pass cũng được Sâu à [ôm ôm] trường hợp này mình đã thấy NXB Bách Việt cho nhà ishtar làm tiếp ” Năm tháng … ” với điều kiện phải set pass. )

    biết khi nào HHG mới được xb nhỉ? càng nghĩ càng thấy lạ???

  8. lại lăng xăn chạy vào, mình mới đọc kĩ cái yêu cầu của Khách ( bên NXB phụ nữ ) và phát hiện thêm 1 điều ngạc nhiên nữa là.
    truyện này Sâu edit ( tức chuyển ngữ thông qua convert ) chứ đâu phải dịch!
    nếu ngay cả người đại diện làm bên lĩnh vực xb mà cũng ko phân biệt được dịch or edit ?, rồi xác định sai nữa thì……thiệt là ba chấm!!!
    * zọt đây * ko các bạn lại ném dép mình =))
    à, giờ đang đọc ” Ngâm vịnh phong ca ” của nhà Sâu tiếp đây :)

  9. Mình thấy bạn Sâu nên kiểm chứng việc này lại đi, người ta đang dịch ngon lành tự nhiên bắt dừng, nếu muốn các độc giả thỏa mãn đề nghị NXB scan giấy bán bản quyền. NXB làm vậy, có biết bao nhiêu độc giả của Sâu đau khổ ko hả, chờ đợi cả 1/2 hành trình để được và ủng hộ bạn Sân tiếp tục thế mà chỉ có 1 cái cm nói là dừng thì phải dừng sao, vô lý thế ko biết. Mình ủng hộ Sâu, Sâu ơi đừng bỏ độc giả nha. Huuu

  10. nghĩ đi nghĩ lại ko biết có nên nhiều chiện tiếp k? cuối cùng vẫn là nhảy vào :(( bợn Sâu thông cảm cho mình nhá, chỉ tại kết ” Hoa hồng giấy ” của nhà Sâu quá thui :x
    Sâu có biết truyện ” Trao lầm tình yêu cho anh ” & ” Đồng lang cộng chẩm ” ko nhỉ? cả 2 truyện này đều được XB với cái tên Mãi mãi là bao xa & Ngủ cùng sói. Tuy nhiên vì là sách xb nên bị cắt rất nhiều, nên ss Lili & Reikchan ( daydaydream.wordpress ) quyết định dịch lại theo bản gốc trên trang Tấn Giang luôn. Riêng TLTY đã được xb sách khá lâu ( trước khi có bản TV trên mạng ) nhưng vì tình yêu với tiểu thuyết ss Reikchan vẫn bỏ tâm sức ra dịch. theo ý kiến cá nhân của mình, và một số độc giả yêu Tâm Tâm thì bản dịch của Lili & Reikchan hay hơn nhiều so với sách. cho đến nay 2 bản đó vẫn còn giữ link đọc ( thậm chí còn đắt hàng hơn sách =)) )
    haizz, xả xong rồi, lần này Sâu và mọi người có ném dép thì thân mình đây cũng đành hứng vợi. tội nhiều quá mà :((

  11. Cùng lắm thì set pass cô à. Cô mà bỏ thì đêm nào tôi cũng nguyền rủa cô nằm mơ ko thấy zai đẹp, đi đường gặp tòan zai xấu, yêu toàn vô diệm nam, bị đại thần Nước lạnh ngoi lên ám tiếp. o(‵▽′)ψ mà lúc ấy nhớ vứt pass cho tôi =]]]]]]]]
    mail tôi nầy, cô add ngthuduoi@gmail.com

  12. Cô mà ko vứt pas cho tôi thì tôi, ây da, tôi giỏi nguyền rủa lắm á, mà hay là đã rủa là thiêng á ╮(╯▽╰)╭

  13. Sâu ơi đừng.
    Đừng dừng lai sau nhe, day la tam huyet of sau, cung la mon an tinh than of ae. Hầu hết cac ban o day noi dung day, neu ma la nguoi cua Nxb ho se tim phuong thuc khac de lien he voi ban. Sau dung buong tay day nhe, t ko an ui dc sau nhieu nhug sau hay vung chi va tiep tuc nhe. Moi nguoi ung ho sau.

  14. cô sâu này.đang mê muội thế này mà cô k post tiếp nữa.*đập bàn*.*nước mắt lưng tròng*.*kéo áo* đừng mà……………………….

  15. Đang vậy là lại xuất bản :-<
    Không thì cô xin set pass đi Sâu :)
    Có set thì cho tôi với *cười điên cuồng*
    Nói thực là tôi khó mà bỏ đc bộ này, nó hay là một, hai là quen văn phong của cô roài, h đọc sách xb khác khác thấy nản :(

  16. Mấy hôm nay thấy nhà mình buồn thế nào ấy nhỉ. Chắc là ảnh hưởng từ vụ nxb Hoa hồng giấy. Mình cũng buồn và shock khi nghe tin đó vì rất thích văn phong của bạn Sâu. Giờ lại đọc sách theo văn phong khác thì cũng nản thật, nhiều khi còn bị nxb cắt những đoạn hay nữa. Mà đợi nxb ra sách thì biết đến bao giờ. Cản ơn Sâu đã chuyển ngữ một bộ truyện hay như vậy.

Đã đóng bình luận.