[Chương 9 – Quyển 1] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ nhất quyển: Thâm đình thiên

Đệ cửu chương: Biểu cảm Phù Dung.

Vậy mới thấy sức quyến rũ của Tống Tử Kính là không gì sánh được, mới đến một ngày đã khiến gà trẻ gái trai điên đảo. Chỉ thấy tay trái anh ta dắt một bé gái, tay phải dắt một bé trai, khi thì quay đầu nói chuyện với bác gái, khi lại xoay người nói chuyện với bác trai, ở đây ngược lại không còn chuyện của tôi nữa.

Có một ngày, Vân Hương chạy tới nói cho tôi biết: “Tiểu thư, những nạn dân ngoài thành đang gọi tiểu thư là Mẫn cô nương “ngọc diện từ tâm” đấy.”

Tôi bật cười: “Cái gì?”

Vân Hương rất đắc ý: “Bọn họ đều coi tiểu thư là tiên nữ rồi, chỉ còn nước lập đền thờ tiểu thư nữa thôi.”

Tôi soi gương. Dáng dấp Tạ Chiêu Hoa thanh tú, đôi mắt to có vẻ rất lanh lợi, nhưng còn cách “ngọc diện” một khoảng hơi xa. Nhưng một cô gái luôn thích được khen đẹp, tôi nở nụ cười sung sướng hài lòng với cái gương.

Vân Hương nói: “Nô tỳ nghe Tiền đại tẩu ở phòng bếp nói nhị phu nhân cũng là một mỹ nhân, tính cách lại tốt, chỉ là mệnh quá mỏng. Tiểu thư, bọn họ nói đôi mắt của người rất giống nhị phu nhân.”

Tôi từng xem bức họa của mẹ Tạ Chiêu Hoa. Tranh vẽ cổ đại, người trong tranh tương đối trừu tượng, nhìn cả nửa ngày cũng không cho ra được kết luận gì, chỉ biết đó là một người phụ nữ yếu đuối như liễu trước gió. Bản thân Tạ Chiêu Hoa khỏe mạnh, có thể ăn có thể ngủ, hiển nhiên là không phải thừa kế thân thể ốm yếu từ mẹ của cô bé.

Ngày hôm sau, tôi lại chuồn ra ngoài.

Mã đại tẩu vừa nhìn thấy tôi đã nhiệt tình bắt chuyện: “Mẫn cô nương, ngồi đi, ta mang chút trứng gà luộc lá trà cho cô nương nhé.”

Tôi cười: “Không tệ nha, đại tẩu gần đây thật dư dả.”

“Lão nhà ta đã tìm được một công việc trông ngựa rồi.”

“Mọi người có thể tìm được việc làm rồi?” Tôi mừng rỡ.

Vẻ mặt Mã đại tẩu cũng rất vui vẻ: “Đúng vậy. Tuy vẫn không thể vào thành, nhưng cũng không bị đuổi đi nữa. Có công việc rồi cũng không phải lo cái ăn nữa.”

Con trai mã đại tẩu, Kim Trụ, chạy tới nhanh như chớp, la lên: “Mẹ, tiên sinh kia đã giúp bé hai cố định được chân rồi.”

Mã đại tẩu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá.” Sau đó chị ấy lại nói với tôi: “Đã nhiều ngày nay có một vị tiên sinh cũng tới xem bệnh, phát thức ăn cho chúng ta.”

Tôi vừa nghe, lập tức hỏi: “Là ai vậy?”

“Là ta.” Một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên.

Tôi xoay người. Trong gió lạnh đầu mùa xuân, Tống Tử Kính chắp tay đứng, phong thái ung dung, mai cốt cách, tuyết tinh thần*. Nụ cười của anh ta rất ấm áp, khiến dung mạo của anh ta càng tuấn tú, nho nhã. Trái tim nhỏ bé của tôi lại run lên một cái.

* Nguyên văn: “tùng liễu chi hành, mai tuyết chi tư”, không biết phải dùng từ thế nào nên mượn tạm một câu của Nguyễn Du trong truyện Kiều :”>

Tống Tử Kính cười nói: “Ta còn tưởng vị Mẫn cô nương thiên tiên hạ phàm kia là ai, thì ra là tiểu thư.”

Dù da mặt tôi có dày đến đâu chăng nữa, lúc này cũng phải cảm thấy xấu hổ.

Mã đại tẩu nói: “Thì ra hai người quen nhau. Người xưa nói, “nhân dĩ loại tụ, vật dĩ quần phân**”, người tốt cũng thường đi cùng nhau.”

** Nhân dĩ loại tụ, vật dĩ quần phân: người nhóm theo loài, vật tụ theo bầy

Tôi hỏi Tống Tử Kính: “Sao anh cũng tới đây?”

Tống Tử Kính nói: “Ta nghe nói ngoài thành có nạn dân thiếu thuốc men lương thực, không có chỗ ở, lo rằng hiện nay khí trời chuyển ấm, bệnh dịch phát triển nên đến xem.”

Học trò và thầy giáo cùng nhau trốn học. Nhỡ may hôm nay Tạ phu nhân nổi hứng đến kiểm tra lớp học của tôi, không phải sẽ cho rằng hai chúng tôi dắt tay nhau bỏ trốn hay sao?

Tống Tử Kính nói: “Ta vừa nghe bọn họ nói có một vị cô nương thiện tâm hào phóng. Tứ tiểu thư thật khiến ta mở rộng tầm mắt.”

Tôi đỏ mặt, dẫn anh ta đi về phía miếu thổ địa: “Anh đến thật đúng lúc. Một mình tôi bận rộn muốn chết. Mấy người trong số bọn họ thân thể có chút suy nhược, đã bị một lần thương hàn, tôi đã dùng dược để áp chế. Nhưng tôi lo sẽ tái phát. Bọn họ tạm thời ở đây, chật hẹp bế tắc, nước uống đều lấy từ con mương bên cạnh. Nước đó không sạch, tôi đã dặn bọn họ đun sôi rồi mới uống, nhưng đó cũng không phải biện pháp lâu dài.”

Tống Tử Kính cười nói: “Tiểu thư yên tâm, bọn họ sẽ không ở chỗ này lâu. Quan phủ đã cho phép các chủ cửa hàng thuê bọn họ, bọn họ tìm được đường sống, đương nhiên sẽ rời khỏi đây. Tiểu thư cũng không cần lo lắng bệnh dịch sẽ lan truyền nữa.”

Tôi tò mò: “Không phải vẫn không cho vào thành, còn muốn đuổi đi sao, sao đột nhiên lại thay đổi?”

Tống Tử Kính còn chưa kịp nói gì, người trong miếu thổ địa nhìn thấy chúng tôi đã nhiệt tình bắt chuyện: “Mẫn cô nương, Tống tiên sinh.”

Vậy mới thấy sức quyến rũ của Tống Tử Kính là không gì sánh được, mới đến một ngày đã khiến gà trẻ gái trai điên đảo. Chỉ thấy tay trái anh ta dắt một bé gái, tay phải dắt một bé trai, khi thì quay đầu nói chuyện với bác gái, khi lại xoay người nói chuyện với bác trai, ở đây ngược lại không còn chuyện của tôi nữa.

Lúc này, Vân Hương bỗng vội vã chạy tới, kêu to: “Tiểu thư, Tống Tiên sinh. Triệu gia phái người tới tìm Tống tiên sinh.”

Tống Tử Kính nhíu mày.

Tôi thử thăm dò: “Triệu tiểu thư à?”

Tống Tử Kính nặng nề gật đầu.

Vị Triệu tiểu thư này cũng quá lợi hại, như vậy rồi còn chưa chịu từ bỏ ý định, đúng là sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể.

Tôi nói: “Chi bằng anh thẳng thắn nói rõ với cô ta đi.”

Kết quả Vân Hương còn thông minh hơn tôi: “Tiểu thư, vậy Tống tiên sinh có đi không có về.”

Cũng đúng, Triệu tiểu thư có thể nghĩ thoáng như vậy thì Triệu lão gia cũng chẳng khác gì.

Tôi nói với Tống Tử Kính: “Anh mau chạy đi!”

Vân Hương nói: “Có hơn mười mấy binh lính, phía Đông phía Tây đều có.”

Đây là bắt cướp hay sao?

Tôi ngang ngược hạ lệnh cho Tống Tử Kính: “Cởi quần áo!”

Ngày thường Tống Tử Kính có trầm tĩnh ổn định thế nào cũng sẽ bị những lời này của tôi khiến cho khuôn mặt tuấn tú lập tức ửng đỏ.

Tôi giậm chân: “Tôi đóng giả thành anh chạy trốn!”

Tống Tử Kính nghiêm mặt: “Không được, không thể liên lụy tiểu thư!”

Tôi dứt khoát thò tay lột áo anh ta, vừa nói: “Cho dù bắt được tôi thì thế nào? Tốt xấu gì tôi cũng là tiểu thư nhà họ Tạ, lão già họ Triệu cũng sẽ không vì vậy mà đắc tội cha tôi.”

Vân Hương cũng tiến lên giúp đỡ, thuần thục lột áo khoác của Tống Tử Kính xuống. Gương mặt anh ta đỏ hồng, bất lực chống đỡ, ngay cả tiếng từ chối cũng vừa đáng thương vừa đáng yêu. Bộ quần áo này Tống Tử Kính mặc rất vừa người, nhưng mặc trên người tôi lại dài hơn một đoạn lớn. Anh ta nhìn rất gầy mà nhỉ.

Vân Hương vừa giúp tôi buộc lại mái tóc dài, mấy đứa trẻ canh gác bên ngoài đã hô lên: “Bọn họ tới rồi!”

Tôi nhấc vạt áo lên, ném lại cho Tống Tử Kính một nụ hôn gió: “Mỗi người một ngả, gặp lại ở thư viện!”

Không đợi nhìn Tống Tử Kính đỏ mặt, tôi nhanh nhẹn trèo ra từ cửa sổ.

Không ngoài dự đoán của tôi, binh lính Triệu gia quả thật nhầm tôi là Tống Tử Kính, tất cả đều đuổi theo tôi. Tôi tới khoảng đất này đã nhiều lần, quen thuộc địa hình, quẹo trái quẹo phải, bọn họ không cách nào đuổi kịp tôi.

Tôi thấy khoảng cách rời ra, lập tức chạy ào một mạch vào trong thành. Làm một trận náo nhiệt đi.

Hôm nay vốn có họp chợ, đường cái rất náo nhiệt, mua bán, xiếc ảo thuật, trai gái đi dạo phố, khiến đường phố chật như nêm cối.

Lúc này, vóc người thấp bé là vô cùng có lợi.

Tôi triển khai “Bạch ngư luồn khe” đại pháp gia truyền của nhà họ Tạ chúng tôi, chân không chạm đất, nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi khả năng len qua đám người, chuồn xa từng chút một.

Binh lính Triệu gia mắt thấy không đuổi kịp, tức giận kêu to: “Đứng lại! Đứng lại!”

Tức cười! Bảo đứng lại là đứng lại, vậy thiên hạ này đã không còn trộm cắp từ lâu rồi!

Tôi đang vô cùng đắc ý chui ra khỏi đám đông, hô lên với đám người Triệu gia ở xa xa: “Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần cố gắng…”

Một vật thể bất minh từ bên cạnh đập mạnh đến khiến tôi ngã xuống đất, làm trước mắt tôi bay đầy sao, đau không nói thành lời. Không còn chút sức lực nào.

Sau đó, tôi nghe thấy một giọng nam uy nghiêm: “Đường đường thịnh kinh, dưới chân thiên tử, ai cho phép loại lưu manh đạo chích như ngươi diễu võ dương oai ở đây!”

Tôi nhìn kẻ rỗi hơi đang ưu nhã, thong thả đi tới qua mớ tóc hỗn loạn, tuy còn choáng váng hoa mắt, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ người đó dáng người cao lớn, quần áo đẹp đẽ quý giá, khuôn mặt anh tuấn.

Tôi tức giận bò dậy, ngồi xuống đất, hô lên với hắn: “Nói cái gì đấy? Ai trộm cắp?”

Trai đẹp mặt mũi sáng sủa nhìn rõ tôi, sửng sốt một chút: “Ngươi là nữ tử?”

Tôi đẩy mái tóc rối bời ra, hung thần ác sát như một thần nữ báo thù: “Nữ tử thì sao? Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi trộm đồ?”

Bên kia, binh lính Triệu gia cuối cùng cũng khó khăn xuyên qua biển người để tới nơi, thở hổn hển nói: “Tống tiên sinh, mời đi theo chúng tôi một chuyến.”

Tôi dùng một tay đỡ mặt, làm động tác nũng nịu như Phù Dung tỷ tỷ: “Mấy vị binh lính ca ca, các người nói gì cơ?”

Tròng mắt của binh lính Triệu gia trừng lớn đến mức sắp rơi hết ra ngoài: “Ngươi không phải Tống Tử Kính?”

Tôi thò tay tới thắt lưng, làm bộ muốn cởi ra: “Có cần chứng minh có mấy người thấy không?”

“A! Không cần! Không cần!” Binh lính Triệu gia có lẽ xuất thân từ hòa thượng, lập tức sợ đến mức che mặt chạy trốn khắp nơi, quay đầu lại ra ngoài thành tiếp tục tìm người.

Chiêu này đúng là vạn năng.

Tôi quay phắt người sang chỗ khác. Trai đẹp mặt mũi sáng sủa vẫn còn nghẹn họng nhìn trân trối vì động tác của tôi. Tôi dùng ngón tay nhỏ dài chỉ vào mũi hắn: “Anh! Xin lỗi ngay cho tôi!”

Mấy người chạy tới bên cạnh, người đi đầu vừa nghe tôi nói vậy lập tức quát: “Không được vô lễ với nhị hoàng tử!”

Nhị hoàng tử?

Tôi vội vàng rụt tay lại.

Mấy con chó trung thành chạy tới hỏi: “Định làm gì?”

Tôi cười: “Hiểu lầm. Đều là hiểu lầm thôi.”

Nhị hoàng tử mặt mũi sáng sủa lúc này đã tỉnh hồn lại, cũng nói: “Là hiểu lầm thôi.”

Mọi người đều thở ra một hơi. Đôi mắt tôi bỗng sáng ngời, cao giọng gọi một người nào đó trong đám chó trung thành: “Hồ ly ca ca!”

Hàn vương tốn vốn định tránh khỏi tầm nhìn của tôi, nhưng bị tôi chỉ mặt điểm tên trước mặt mọi người như thế đành phải kiên trì ngẩng đầu, cười thê thảm: “Tứ muội muội.”

Tiểu bạch hoàng tử nói: “Hai người quen nhau à?”

Hàn vương tôn đau đớn nói: “Thưa điện hạ, vị cô nương này là con gái Văn Bác hầu Tạ thái phó.”

Tiểu bạch hoàng tử vừa nghe vậy, đôi mắt đã phát sáng, nói: “Ngươi là muội muội của Tạ Chiêu Kha cô nương?”

Cách anh ta gọi tên chị ba của tôi giống cách chị ba của tôi gọi tên Tống Tử Kính, dịu dàng mềm mại, đầy ẩn tình, thật là một câu còn hơn thiên ngôn vạn ngữ.

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, cười nói: “Thật xấu hổ. Tiểu nữ không bì kịp một phần vạn của tỷ tỷ.”

“Cũng… không phải.” Tiểu bạch hoàng tử đại khái muốn nói “cũng đúng”, đến miệng lại chuyển thành trái nghĩa: “Cô nương ngây thơ hoạt bát, chân chất chưa được mài dũa, không thể tự coi nhẹ bản thân.”

Chân chất chưa mài dũa? Nữ tử chân chất cũng biết cởi thắt lưng trước mặt mọi người sao?

Tôi cười khẩy.

Hàn vương tôn kéo tôi tới một bên, hỏi: “Sao muội lại ở đây? Còn đầy bụi đất thế này nữa? Nhị ca muội có biết không? Đi thôi, ta đưa muội về nhà.”

Tôi cười: “Hồ ly ca ca thật tốt với muội, muội phải cảm ơn huynh thế nào đây?”

“Không! Không cần!” Hàn vương tôn nhìn có vẻ như thà chết còn hơn. Chẳng lẽ anh ta đã biết chuyện mình cho anh ta ăn “gà nước miếng”?

Chúng tôi đang định đi, tiểu bạch hoàng tử gọi tôi lại: “Tứ cô nương có thể thay mặt tiểu vương chuyển lời chào tới lệnh tỷ không?”

Tôi nịnh nọt nói: “Nhất định! Nhất định! Tam tỷ của tiểu nữ rất tốt. Điện hạ lại tuấn tú lịch sự, ngài làm tỷ phu của tiểu nữ thì thật là tốt.”

Tiểu bạch hoàng tử vừa nghe vậy đã mừng rỡ, liên thanh nói tứ muội muội thật nhu thuận, thật thông minh, tương lai nhất định có thể gả cho một lang quân như ý, vân vân, còn kiên quyết tặng tôi một miếng ngọc bội có vẻ rất đáng giá làm quà gặp mặt.

Tôi thiên ân vạn tạ rồi chào tạm biệt anh ta, nghĩ thầm, lang quân như ý? Không chừng tôi còn làm mẹ kế của anh ấy chứ.

Hàn vương tôn đưa tôi quay về Tạ phủ.

Trên đường, tôi hỏi anh ta: “Tiểu vương gia, huynh có quen Triệu tiểu thư không?”

Hàn vương tôn nói: “Thiên kim tiểu thư của Triệu cữu gia? Không quen. Muội cho rằng những tiểu thư nhà khác cũng giống như muội, cả ngày xuất đầu lộ diện hay sao?”

Tôi nóng lòng muốn lấy được tin tức tình báo, cũng không tính toán việc anh ta dám bôi tro lên thánh nhan của tôi: “Vậy huynh có nghe nói chứ?”

Hồ ly cười. Tên này cũng rất có tư sắc, cười lên như nắng xuân, chỉ là, có cảm giác không phúc hậu.

“Tiểu thư Triệu gia năm nay vừa mười lăm, đứng hàng thứ ba, phong hào Huệ Lâm huyền chủ, phương danh Phù Dung.”

“Cái gì?” Tôi hỏi.

“Phù Dung.” Hàn vương tôn nói.

“Là Phù Dung trong “dục tiễn phù dung tài nhan sắc”?”

Hàn vương tôn nói: “Thì ra muội cũng biết đọc thơ nha.”

Tôi thầm mắng Tạ Chiêu Anh là đồ tiểu nhân, uống rượu cao hứng là lập tức bán đứng em gái ruột.

“Vị Phù Dung tỷ tỷ – có lẽ là muội muội này, thật sự xấu không lời nào để tả như người ta đồn đại à?”

Hàn vương tôn nói: “Chuyện này ta cũng không biết. Nhưng ta đã gặp đệ đệ của nàng ta, Triệu Trúc Tu, dáng dấp tuấn tú, nhã nhặn. Ta nghĩ Triệu tam cô nương cũng không xấu như vậy.”

“Thế nhưng một cô nương lại theo đuổi đàn ông khắp thành như vậy, cha nàng không quản nàng sao?”

“Thế hệ này của Triệu gia, tứ phòng tổng cộng sinh mười bốn người con, chỉ có một mình nàng ta là khuê nữ, toàn gia trên dưới coi nàng là bảo bối còn không kịp ấy chứ. Sao vậy? Muội cũng để ý Tống Tử Kính à?”

Tôi cười nhạt, bỗng nháy mắt với anh ta một cái: “Đáng ghét, để ý huynh còn may ra.”

Hàn vương tôn rùng mình, bị dọa không nhẹ.

Anh ta không đưa tôi đến cổng chính mà rẽ thẳng tới một con hẻm.

Tôi lấy anh ta ra làm trò đùa: “Thúc thúc hư hỏng, thúc định đưa ta đi đâu?”

Cơ mặt của Hàn vương tôn giật giật: “Ta thật đồng cảm với nhị ca của muội.”

Anh ta chỉ vào một bức tường rất quen mắt, nói: “Tự mình trèo vào đi, bên trong chính là viện của muội.”

Tôi cười: “Hồ ly ca ca, núi xanh nước biếc, sau này còn gặp lại.”

Trèo qua bờ tường rồi tôi mới nghe được Hàn vương tôn bất lực lẩm bẩm một câu: “Tốt nhất đừng gặp lại…”

~ Hết chương 9/75 ~

Bt đu phát điên vi my nhân xưng trong truyn.

Gii thích qua mt chút là lúc này bn Mn Mn còn rt hin đi, nên Sâu vn đ xưng hô ca bn y đi vi mi ngưi có chút hiện đại, sau này s dn đi J

Tuy là truyn c trang nhưng li dùng ngôi k th nht, dù bn y xuyên không nhưng tư tưởng vn là người hin đi, vì vy mình mi đ bn y xưng tôi, xưng ta có phn t cao t đi, không hp vi tư tưởng bình đng hin đi. :D

Advertisements

28 thoughts on “[Chương 9 – Quyển 1] Ca tẫn đào hoa

  1. mình giựt được tem rồi, mừng quớ đi *trấm trấm nước mắt* nhân tiện gửi đến Sâu đại nhân hàng ngàn trái tim hồng lung linh a~

  2. lặn quá lâu rùi nay ngoi lên com cho Sâu một cái ^ ^

    Thanks Sâu iu nhớ, truyện nhà muội cái nào cũng hay, tỷ cắm dùi ở đây ăn dầm nằm dề nhất quyết không chịu rời đi đâu nhé!

    *Ôm em*

  3. trời ơi, ngày nào mình cũng mong có mấy chương để đọc, đọc cả quyển cũng được (^_^), hay quá cơ. Cảm ơn Sâu siu nhiên nhiều, nhiều, rất rất nhiều nhé.

  4. that su la tu truoc den gio minh ko thich truyen xuyen khong nhung voi truyen nay minh lai cam thay co dieu gi do rat thu hut. Minh bi nghien truyen (noi dung hon la nghien doc tieu thuyet ngon tinh online) minh da tu hua voi long la sau khi truyen Cam thu cua b ket thuc minh se ko doc truyen nua. Nhung co le minh ko dut ra duoc roi. Chac lai phai cho den sau khi ket thuc truyen nay mat thoi. hi. Phong cach dich truyen cua b rat hay, co cam giac giong nhu khi minh doc truyen Chet, sap bay roi cua chi Luc Hoa, no rat gan gui va de hieu, de cam nhan. Moi truyen trong nha b dua minh di tu cam xuc nay den cam xuc khac.Cam on Sau rat nhieu!

  5. Á đọc truyện này sao cứ có phần ta ko hiểu TT__TT!

    Câu: “Chẳng lẽ anh ta đã biết chuyện mình cho anh ta ăn “gà nước miếng”?” _ Ta nhớ chương trước có nói nữ 9 vừ ăn vừa đưa vào bát Hàn ca, vậy là rõ ràng trước mặt ùi mà, sao đoạn này cho câu làm ta thấy mình n=hình như nhầm chỗ nào đó!
    “Tôi thầm mắng Tạ Chiêu Anh là đồ tiểu nhân, uống rượu cao hứng là lập tức bán đứng em gái ruột.” câu này là ý gì vậy nàng?

    1. Bạn Hàn đâu có biết Tiểu Hoa phun nước miếng vào miếng thịt gà? Đấy là lúc trước khi bạn Hàn vào phòng cơ mà = =”
      Tiểu Hoa trách Tạ Chiêu Anh uống rượu, kể ra chuyện Tiểu Hoa không biết làm thơ, thế nên bạn Hàn lúc đấy mới ngạc nhiên bạn Tiểu Hoa cũng biết đọc thơ
      Dễ hiểu mà

  6. chậc, Nhị hoàng tử đã yêu Kha tỷ, lại 1 bất hạnh rồi, dù sao cũng là trai đẹp, đáng tiếc, ta thấy bạn Nhị hoàng tử cũng tốt lắm =))
    Hồ ly, dạo này ta thích các anh gắn với chữ hồ ly kinh khủng, các anh đặc biệt vui vẻ, dễ mến ~~
    bạn Kính chương này có vẻ đáng yêu ~~
    nữ 9 thì miễn bàn, vẫn đáng yêu dễ thương từ đầu truyện rồi =))

Đã đóng bình luận.