[Chương 16 – Quyển 1] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ nhất quyển: Thâm đình thiên

Đệ thập lục chương: Tình cờ gặp gỡ.

Tôi đứng ở đó, một cơn gió luồn qua khe cửa, có tiếng chim hót, cơn giận cuộn trào mãnh liệt như biển nham thạch nóng chảy trong cơ thể chậm rãi rút xuống, chỉ còn một làn khói nhẹ.
Tuyệt đối không phải không tức giận, mà là tức giận tới cực điểm, ngược lại sẽ bình tĩnh.

Tôi một cước đá văng cửa phòng, người bên trong đều nhìn lại đây. Tạ thái phó vừa nhìn thấy tôi đã muốn răn dạy vài câu theo quán tính. Hai mắt tôi phụt ra lửa đỏ, khiến ông ấy sợ đến mức vội vàng ngậm miệng.

Nhị hoàng tử Tiêu Lịch ngồi ngay ngắn ở ghế trên, vừa nhìn thấy tôi đã lộ ngay một nụ cười mẫu mực của mấy gã chính khách. Tôi liếc nhìn hắn khinh bỉ.

Tôi hỏi ông Tạ: “Nhị ca con đâu?”

Tạ thái phó nói: “Mới sáng sớm nó đã có người gọi đi, không biết giờ đang lăn lộn ở chỗ nào.”

Sắc mặt tôi lại nặng nề hơn vài phần, gần như muốn rơi xuống đất: “Con muốn nói chuyện riêng với điện hạ.”

Tạ phu nhân nói: “Theo lễ nghi…” Lập tức bị Tạ thái phó che miệng lôi ra ngoài.

Bọn họ đi hết, tôi đóng chặt cửa lại. Tiêu Lịch đã bước tới, đoan đoan chính chính cúi chào tôi một cái.

Tôi châm chọc nói: “Tiểu nữ không nhận nổi cái cúi đầu này của điện hạ. Chỉ là, không biết điện hạ gặp chuyện gì, trong một đêm đã đổi ý, không phải muốn làm tỷ phu của tiểu nữ hay sao?”

Gã Tiêu Lịch này tuy vô cùng dũng mãnh trên sân bóng, nhưng khi đối mặt với phụ nữ, luôn có một phong thái tiêu chuẩn “phụ nữ có thể cố tình gây sự, đàn ông nên kiên nhẫn mỉm cười”. Tôi trừng mắt lạnh lùng nhìn hắn, nụ cười của hắn vẫn rất ấm áp.

Hắn ôn tồn nói: “Mong muội muội thông cảm, trong lòng ta cũng có nỗi khổ.”

“Sao?” Tôi nhếch môi muốn nghe lý do của hắn.

Hắn nói: “Hôn nhân của ta không thể do ta làm chủ. Mẫu thân chỉ cho phép ta chọn thê tử trong mấy nhà, Tạ gia ở trong số đó.”

Tôi nói: “Vậy chẳng phải tốt rồi sao, điện hạ thích tỷ tỷ của tôi, nàng lại vừa vặn mới thất tình, chính là cơ hội tốt để điện hạ xen vào.”

Tiêu Lịch bắt đầu né tránh ánh mắt tôi: “Ta quả thật đã từng thổ lộ tâm ý với lệnh tỷ. Đêm qua nàng nhờ người đưa tới cho ta một phong thư.”

“Thư nói gì?” Tôi có dự cảm không tốt.

Tiêu Lịch nói: “Nàng nói, nàng và ngươi tỷ muội tình thâm, không muốn rời xa. Nếu ta muốn lấy nàng, trước hết phải lấy ngươi làm thê tử. Nàng nói ngươi cũng đồng ý.”

Tôi đứng ở đó, một cơn gió luồn qua khe cửa, có tiếng chim hót, cơn giận cuộn trào mãnh liệt như biển nham thạch nóng chảy trong cơ thể chậm rãi rút xuống, chỉ còn một làn khói nhẹ.

Tuyệt đối không phải không tức giận, mà là tức giận tới cực điểm, ngược lại sẽ bình tĩnh.

“Tạ Chiêu Kha nói như vậy?”

Tiêu Lịch thấy tôi không còn bốc cháy phừng phừng nữa, thoáng yên tâm, mỉm cười gật đầu.

Tôi cười lạnh. Tỷ muội tình thâm không muốn xa rời, cùng chung một chồng? Sao Tạ Chiêu Kha không nói thẳng hai chúng tôi đồng tính luyến ái đi?

Thật là con mẹ nó hoang đường!

Đại khái là tôi cười quá biến thái, Tiêu Lịch có chút hoảng sợ, hỏi: “Chẳng lẽ muội muội có ý định khác?”

Tôi hỏi: “Hoàng hậu nương nương cũng biết điện hạ tới cầu thân chứ?”

Tiêu Lịch nói: “Mẫu thân biết. Người cho phép rồi.”

Cũng đúng, bà già họ Triệu không đồng ý, hắn nào có gan đi.

Tôi vẫn cười lạnh, cười đến mức nhiệt độ không khí giảm xuống. Tiêu Lịch thấp thỏm bất an, ấp a ấp úng tỏ vẻ phải trở về hầu hạ bà già nhà mình.

Tiễn bước hắn, hai vợ chồng Tạ gia mới rón rén đi đến. Tôi xuyên tới đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên có thể lên mặt trước bọn họ.

Tôi hỏi: “Cha mẹ hẳn là đồng ý rồi?”

Tạ thái phó nói lên sự thật: “Đây không phải cầu thân, mà là khéo léo hạ chỉ.”

Tôi thở dài. Chuyện này do tôi gây ra, nếu liên lụy đến hơn trăm miệng ăn của Tạ gia thì lương tâm tôi không qua được.

Tôi bỏ đi. Tạ thái phó bất an: “Tiểu Hoa, con đi đâu?”

Tôi không nhịn được nữa: “Ngủ.”

Tôi trở về phòng, đầu tiên là thoải mái tắm rửa một lần. Sau đó lấy toàn bộ quần áo ra, mặc một bộ đơn giản nhất, lại mặc bên ngoài một bộ quần áo nam gọn gàng, rồi dốc hết quần áo tơ lụa đắt tiền bình thường hay mặc và một số đồ trang sức vào trong túi vải. Cuối cùng là búi một kiểu tóc nam sĩ.

Vân Hương đã mặc nam trang bên ngoài áo váy.

Sau đó, Vân Hương trèo lên tường, nói với một người bán hàng rong tương đối quen thuộc: “Thím Trương, sao thím còn ở đây?”

Thím Trương liền hỏi: “Thì sao?”

Vẻ mặt Vân Hương đắc ý nói: “Thím không biết sao? Nhị hoàng tử cầu thân với tiểu thư nhà chúng ta. Tiểu thư nhà chúng ta sẽ tiến cung làm hoàng phi đấy!”

Thím Trương sửng sốt: “Thật vậy sao?”

Vân Hương nói: “Chuyện lớn như vậy sao có thể giả được? Giờ lão gia nhà ta đang ở cửa trước phát bạc mừng kia kìa! Thím còn không mau đi sao?”

Thím Trương này ngày thường bán hoa quả, giọng vô cùng to, chỉ vừa hét lên, từ đầu ngõ đến cuối ngõ đều rung chuyển. Một đồn mười, mười đồn trăm, những người bán hàng gần đó vừa nghe nói có người đang phát tiền lập tức chạy tới trước cửa Tạ gia, thật giống như phụ nữ nghe nói cửa hàng mỹ phẩm đang đại hạ giá. Ngay cả chó nhà Vương tri phủ ở sát vách cũng sủa lên ông ổng, giống như không cam lòng vì mình không được nhận tiền.

Tôi và Vân Hương nhìn nhau. Người vừa mới đi hết, hai chúng tôi lập tức nhảy ra khỏi sân. Không đi bất cứ đâu mà chạy theo đám người tới trước cửa nhà mình.

Người đến đòi tiền vây Tạ gia chật như nêm cối. Quản gia Tạ gia đang sứt đầu mẻ trán: “Bạc mừng cái gì? Các ngươi nghe ai nói? Đi đi, đi đi!”

Tạ thái phó thông minh hơn ông ta, bỗng kêu lên: “Mau tới phòng tứ tiểu thư xem!”

Tôi và Vân Hương trốn sau đám người cười trộm.

Hạ nhân trở về, sắc mặt tái nhợt: “Trong phòng tứ tiểu thư không có ai.”

Tạ thái phó giậm chân: “Còn chần chừ cái gì? Mau tìm đi!”

Quản gia hỏi: “Còn những người này?”

Tạ thái phó quát to: “Không có tiền! Thiếu tiền thì tới chỗ thần tài mà đòi!”

Gia đinh đi ra cản người. Hai chúng tôi liền theo đám người tản đi.

Cách đây gần nhất là cổng thành phía Đông, xa nhất là cổng Tây, tôi dẫn Vân Hương đi về hướng cổng Nam dành cho dân nghèo, chuyên dùng để đưa quan tài ra khỏi thành. Dù sao tôi từng đắm chìm trong sự quan tâm của Đảng, tiếp thu giáo dục của chủ nghĩa Mác, là một thế hệ lớn lên nhờ học tập những tri thức khoa học, tôi có thể lựa chọn không tin những thứ mê tín.

Thuận lợi ra khỏi thành, chúng tôi mua hai con lừa.

Vân Hương hỏi: “Tiểu thư, tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Tôi nói: “Tới thôn của cô.”

Vân Hương lo lắng: “Nhỡ may lão gia nghĩ ra, phái người tới tìm thì sao?”

Tôi nói: “Không ở trong nhà cô. Ngoài thôn của cô có miếu không?”

Vân Hương nói: “Có một cái miếu đổ nát, nhưng từ khi nô tỳ còn bé đã không có ai đến đó thờ cúng nữa, không biết giờ đã bị phá đi chưa.”

Tôi cười. Miếu đổ nát? Không thể tốt hơn. Những nơi như vậy ngoại trừ dùng để gặp gỡ thư sinh nghèo khó hoặc nhân sĩ giang hồ, còn có thể dùng để che mưa che nắng.

Chúng tôi rất nhanh đã tới thôn xóm tên là Khẩu Tử kia. Không biết người trong thôn này có cất rượu hay không, hay là lấy theo tên của loại rượu Khẩu Tử nổi tiếng từ nam ra bắc, từ trong nước tới ngoài nước…

Ngôi miếu vẫn còn, chỉ là thật sự rất đổ nát, nhưng chưa nát đến mức không dùng được. Vừa có ánh nắng lọt qua khe nứt làm tăng bầu không khí dã ngoại, vừa có một khoảng nền đất bằng phẳng có thể nghỉ tạm.

Tôi ở lại trong miếu, còn Vân Hương quay về thôn tìm chút đồ ăn. Cô ấy nói vịt quay của Mã gia ở thôn đông mùi vị không tệ, tôi quyết định vừa ăn vịt quay vừa chờ Tạ Chiêu Anh.

Vân Hương đi được khoảng mười phút thì sắc trời bắt đầu thay đổi. Mấy cơn gió từ phía Nam thổi mây đen tới đây, bầu trời vang lên một tiếng sấm, mưa to ập xuống.

Trong miếu bắt đầu dột, nước nhỏ tí tách, nhưng không giống một bài hát. Tôi bất tiện, đáng thương trốn bên trong, cởi nam trang đắp trên người, thật sự biến thành dân chạy nạn. Vân Hương có lẽ cũng đã trú mưa trong thôn, tôi đói đến mức bụng sôi lên ùng ục, cũng chỉ có thể mong chờ mưa tanh, trong lòng hết sức chửi bới Tạ Chiêu Anh vì sao còn chưa hiện ra đây.

Trong tiếng mưa rơi ào ào, tôi nghe bên ngoài có tiếng người truyền đến.

Giọng nam lo lắng nói: “Phía trước có một ngôi miêu! Công tử cố gắng một chút, chúng ta sắp tới nơi rồi!”

Tiếng bước chân và tiếng vó ngựa hỗn độn truyền đến, sau đó, mấy người đàn ông thân hình cao lớn nửa dìu nửa ôm một thanh niên hôn mê bất tỉnh tiến vào, cẩn thận đặt anh ta nằm xuống đất.

Những người đàn ông này thân thủ nhanh nhẹn, có vẻ đã được huấn luyện, giống như bảo tiêu hay đặc công của Mỹ. Sau khi cẩn thận sắp xếp cho anh chàng bị hôn mê kia, bọn họ chia ra, hai người đứng ở cửa miếu, mấy người còn lại bảo vệ ở các góc. Ánh mắt người nào cũng lấp lánh, có thần, giống như có chức năng hồng ngoại để nhìn trong đêm tối, rà quét qua tất cả mọi thứ trong miếu một lần, sau đó tia X lại chiếu vào trong màn mưa. Ông chú dẫn đầu khi vào cửa đã liếc mắt nhìn tôi, đại khái là trông tôi có vẻ vô hại, trong mắt bọn họ, tôi dần dần trong suốt như không khí.

Trên đầu lại vang lên một tiếng sấm nữa. Anh chàng đang hôn mê bỗng rên lên một tiếng.

Ông chú kia vội vàng đi tới: “Công tử?”

Sắc mặt anh chàng trẻ tuổi vàng như nến, môi thâm đen, nét mặt đau đớn. Ông chú cầm túi nước, cho vị công tử kia uống mấy ngụm, sau đó hỏi bạn đồng hành: “Lão Cát còn chưa có tin tức gì à?”

Người bị hỏi lắc đầu: “Đường ở đây giao nhau nhiều, lại mưa lớn như vậy, sợ rằng nhất thời bọn họ không tìm tới được.”

Giọng nói của bọn họ có chút khác lạ, nhưng tôi không nghe ra là người của địa phương nào.

Anh chàng trẻ tuổi nằm trên mặt đất khó khăn ho vài tiếng, một dòng máu tràn ra từ khóe miệng. Tuy anh ta mặc quần áo tơ lụa thượng đẳng, nhưng đã thủng vài chỗ, lộ ra cánh tay trắng nõn, tôi nhìn thấy trên da anh ra có những vết ban đỏ, to bằng ngón tay cái.

Tôi nhớ hình như đã nhìn thấy bệnh trạng này trong ghi chép của Trương Thu Dương.

“Thiên Thu Hồng?”

Tất cả mọi người đều nhìn tôi, tôi vội vàng ngậm miệng. Hai mắt ông chú lóe sáng, vừa đề phòng vừa kích động nói: “Cô biết loại độc này?”

Tôi rón rén gật đầu.

Bóng người ông chú chợt nhoáng lên như trong phim, nắm lấy tay tôi: “Cô nương có biết chữa bệnh không?”

Tôi lại cẩn thận gật gật đầu.

Ông chú dùng một tay kéo tôi qua: “Mau xem cho công tử nhà ta.”

Tôi bị ông ta túm phịch một tiếng quỳ gối xuống bên cạnh anh chàng kia, ngược lại giống như khách viếng tới khóc tang. Bọn họ người đông thế mạnh, lại có vũ khí, tôi đành vội vàng bắt mạch cho vị công tử này.

Kiểm tra xong, tôi nói: “Quả thật là Thiên Thu Hồng, còn có điểm nội thương.”

Thiên Thu Hồng là loại độc tính nóng, người trúng độc sẽ ngoài nóng trong lạnh, có chút giống như kem chiên, chỉ là không ngọt, trái lại còn vô cùng đau đớn. Anh chàng trẻ tuổi bề ngoài bình thường, đang cau mày, mồ hôi lạnh chảy ra, hiển nhiên là bị dằn vặt rất lớn.

Tôi nói: “Giải dược dễ phối, chỉ là phải châm cứu.”

Ông chú vẻ mặt hung dữ, hừ giọng nói: “Cô nên xác định là có thể cứu được!”

Tôi trợn mắt: “Được thôi, tôi quay về bên kia ngồi yên là được.”

“Khoan đã!” Ông chú thỏa hiệp: “Tin cô một lần.”

Tôi viết phương thuốc, sau đó lấy ra ngân châm mang theo bên người, châm cứu cho công tử kia.

Anh chàng này vóc người thon dài cân xứng, vân da rõ ràng, có lẽ ngày thường thường xuyên rèn luyện. Trên ngực có mười vết thương nho nhỏ, sưng đỏ thối rữa, chính là chỗ trúng độc.

Tôi vừa cố gắng nhớ lại phương pháp viết trong sách, vừa châm cứu, cho anh ta uống thuốc bảo vệ kinh mạch. Châm pháp có tất cả sáu bước, tôi thực hiện xong từng bước, anh chàng kia nôn ra rất nhiều máu đen có mùi tanh hôi. Vết thương trên ngực cũng đen lại.

Tôi thu châm, sau đó cúi người xuống.

Ông chú đột nhiên giữ tôi lại: “Cô định làm gì?”

Làm gì? Trước mắt bao nhiêu người, còn có thể khiếm nhã với thiếu chủ của ông ta hay sao.

Tôi tức giận: “Hút độc cho anh ta chứ làm gì.”

Ông chú nghe vậy, lại phát bệnh đa nghi: “Không phiền cô nương, để tại hạ làm là được.”

Tôi tức cười. Tôi không phải đàn ông, công tử nhà ông lại càng không phải cô nương như hoa như ngọc. Nếu công tử nhà ông có tỉnh lại sẽ càng bằng lòng để một cô nương làm việc này cho anh ta. Một lão già như ông ghé vào trên người thanh niên nhà người ta mới là hình ảnh quỷ quái ấy!

Tôi nói: “Ông làm cũng được, nhưng nhỡ may ông trúng độc thì tôi không có sức cứu thêm một người nữa đâu.”

Độc Thiên Thu Hồng không tính là khó giải, chỉ là, điểm then chốt nhất là phải hút độc ra cho người trúng độc. Độc tính của Thiên Thu Hồng rất bá đạo, nếu người hút độc không có chuẩn bị trước cũng sẽ trúng độc. Ai mà chẳng quý trọng tính mạng, tránh xa chất có hại. Trình Linh Tố người ta hút độc cho Hồ Phỉ [Nhân vật trong Tuyết Sơn Phi Hồ – Kim Dung], đó là vì tình yêu. Tôi hút độc cho người vô danh này, đó là căn cứ theo tinh thần chủ nghĩa nhân đạo quốc tế. Vĩ đại cao thượng như vậy mà ông còn không biết phân biệt tốt xấu.

Một người đàn ông bên cạnh cũng khuyên nhủ: “Đại ca, vẫn nên để vị cô nương này làm đi. Ta thấy cô ấy cũng không có ý xấu.”

Ánh mắt của ông chú quả thật có thể xuyên thấu tôi, tôi thành thật mỉm cười.

Ông chú uy hiếp tôi: “Nếu cô dám lén động tay động chân, đừng mơ tưởng có thể sống sót đi ra ngoài.”

Tôi nghĩ thầm, nếu tôi thật sự là thích khách, các người đã sớm bị tôi độc chết, biến thành một bãi nước rồi.

Cơn mưa to bên ngoài không hề có ý ngừng lại, cuồng phong cuốn đi vài miếng ngói trên mái nhà. Tôi cúi người, từng ngụm hút độc cho anh chàng này. Máu độc tanh thối, còn có vị như mù tạc, hun tôi đến chảy cả nước mắt, người không biết chuyện nhất định sẽ cảm động vì dáng vẻ rơi lệ của tôi, còn tưởng tôi liều mình cứu người yêu cũng nên.

Cứ như vậy, cực khổ hơn nửa tiếng đồng hồ, cổ tôi dần nhức mỏi, vết thương của anh chàng kia rốt cuộc không còn là màu đen nữa, nhiệt độ cơ thể cũng giản xuống. Tôi bắt mạch cho anh ta, nói: “Mạng đã giữ được. Tiếp theo dùng dược điều trị, nghỉ ngơi khoảng mười ngày sẽ không có việc gì nữa.”

Ông chú kích động nói: “Công tử đúng là người tốt gặp điềm lành.”

Tôi đang súc miệng, nghe vậy, phụt một tiếng phun ra. Miệng đầy máu loãng, vừa giống ngôi sao điện ảnh, lại vừa giống bị nội thương.

Ông chú tiếp tục kích động, thuộc hạ của ông tay đành đứng ra cảm ơn tôi. Chợt nghe ông chú la lên: “Công tử, người tỉnh rồi?”

Tôi lau miệng, quay đầu nhìn, thấy anh chàng kia yếu ớt mở mắt. Ngũ quan của anh ta bình thường, hai mắt lại thật sự rất đẹp, đôi mắt sâu thẳm, đen như mực, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi vươn tay sờ sờ cái trán anh ta: “Tỉnh lại là tốt rồi. Uống nhiều nước chút đi.”

Anh ta còn rất suy yếu, không nói được, chỉ dùng ánh mắt để cảm ơn tôi.

Tôi cười cười với anh ta. Anh ta nhắm mắt, lại ngủ.

Người canh giữ ở cửa bỗng nói: “Có người tới!”

Ông chú nghiêm mặt nói: “Là lão Cát à?”

“Không phải.” Người nọ nghe ngóng: “Rất nhiều người, không biết võ công.”

Tôi nghiêng tai nghe một lúc lâu, không nghe được gì, nhưng lại phát hiện mưa đã sắp ngừng. Đang nghĩ ngợi không biết Vân Hương đang ở đâu, chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc hô lên: “Mau lên! Ở ngay trong ngôi miếu phía trước kia!”

Vương quản gia?

Tôi kinh ngạc. Trời đất rộng lớn như vậy, ông ta còn có thể tìm tới đây, không biết là thiên phú dị bẩm hay mèo mù vớ phải cá rán?

Thế nào thì tôi cũng mặc kệ, cửa trước không đi được thì chạy vào trong. Nhưng miếu mặc dù đổ nát, bờ tường lại không đổ. Cao như thế này, tôi không mọc cánh thì hoàn toàn không trèo qua được.

Ông chú hỏi: “Những người đó tới tìm cô nương sao?”

Tôi vội hỏi: “Là tới bắt tôi. Đại thúc, giúp tôi đi, bay qua tường là được!”

Ông chú lại hỏi: “Vì sao bọn họ muốn bắt cô?”

Tôi xớn xác tìm chỗ trốn, tiếng bước chân bên ngoài càng gần. Tiếp tục dây dưa như thế, Vương quản gia đã dẫn gia đinh vào miếu.

“Ai nha! Tứ tiểu thư! Ngài làm chúng tôi tìm thật khổ cực!” Vương quản gia thê thảm kêu lên một câu, như đang diễn kịch vậy: “Lão gia tức giận không nhẹ nha. Chúng ta tìm trong thành vài lần, không tìm thấy tiểu thư, sau đó mới nghĩ tới nơi này.”

Tôi trừng mắt nhìn ông ta, ông ta tự biết là lý do không ổn, lại nói: “Mưa lớn như vậy, chúng ta nghĩ ngài có thể ở trong này trú mưa. Aiz, nói chung, xin tiểu thư trở về cùng chúng ta đi! Lão gia và phu nhân đều rất lo lắng!”

“Tôi không về!” Tôi kiên định như chiến sĩ Hồng quân Liên Xô: “Tôi tuyệt đối sẽ không lấy tên kia. Cuộc hôn nhân chưa hủy bỏ ngày nào, tôi sẽ không quay về ngày đó.”

Vương quản gia tận tình khuyên bảo tôi: “Tứ tiểu thư, ngài làm vậy không phải sẽ làm khó lão gia và phu nhân sao? Ngài lưu lạc ở bên ngoài như thế này cũng là bôi nhọ danh tiếng của chính mình nha.”

Tôi vui vẻ nói: “Vậy chẳng phải rất tốt sao?”

Vương quản gia gấp đến mức mồ hôi đổ như mưa. Thân hình ông ta vốn mập mạp, mồ hôi kia giống như mỡ từ trong người tan ra vậy. Đại khái là ông ta đã được Tạ thái phó bày mưu đặt kế, khi cần tất nhiên phải dùng vũ lực, vì vậy, ông ta ra lệnh một tiếng, mấy bà thím cường tráng tiến lên vây quanh, túm lấy tôi.

Tôi vùng vẫy không thoát ra được, tức giận đến mức toàn thân run run, quay đầu gào lên với ông chú kia: “Đại thúc, cứu tôi!”

Cuối cùng ông chú cũng có một chút lương tâm, đứng ra nói: “Không biết vì sao mấy vị bắt vị cô nương này?”

Vương quản gia mất kiên nhẫn nói: “Đây là tứ tiểu thư nhà chúng ta, đào hôn chạy ra ngoài, ta phụng mệnh lão gia đến đưa tiểu thư về.”

Ông chú nghe đây là việc riêng trong nhà, lại do dự ,nhìn trái nhìn phải, cũng không biết nên làm thế nào. Bọn họ là người ngoài, phải rời khỏi nơi này, ít dây dưa nhiều chuyện thì tốt hơn.

Tôi chửi thầm, dùng sức cắn đầu lưỡi, nước mắt chảy xuống: “Vương quản gia, nhưng mà tôi vừa giải độc cho vị công tử kia, đã thân cận da thịt. Tôi đã là người của chàng rồi!”

“Cái gì!!” Ông chú và Vương quản gia đồng thời gào lên. Dáng vẻ của Vương quản gia giống như trúng gió méo mồm.

Ông chú hiển nhiên không cam lòng nhìn tôi lợi dụng công tử nhà ông ấy như thế, nhưng lời của tôi nói cũng hợp tình hợp lý, ông ta không nghĩ ra cách nào để từ chối.

Vương quản gia chỉ cảm thấy tôi là một củ khoai lang phỏng tay, ông ta không chiều nổi, biện pháp duy nhất là bắt tôi về để Tạ thái phó xử lý. Vì vậy, mặc kệ tôi giãy dụa, ông ta vẫn gọi người nhét tôi vào kiệu.

Tôi gào khóc: “Lang quân —”

Vương quản gia nén chịu da gà đang thi nhau nổi lên, vén rèm cho tôi, sau đó thúc giục kiệu phu nhanh chóng bỏ đi.

Tôi cứ như vậy bị áp giải về nhà.

Về tới nhà, Tạ thái phó thở dài với tôi một lúc lâu, đầy bụng học thức như ông ấy mà lúc này cũng không tìm được câu nào thích hợp để nói với tôi. Tôi tự biết nhất thời trốn không thoát, còn nhiều thời gian, cũng không sốt ruột, ngồi đối diện ông ấy cắn hạt dưa, cắn đầy một bàn vỏ, rồi vỗ mông bỏ đi.

Không lâu sau, Vân Hương cũng được tìm về, Vương quản gia răn dạy mấy câu rồi cũng thả cô ấy trở về hầu hạ tôi.

Tôi an ủi cô ấy: “Lần này quá hấp tấp, lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Vân Hương lấy ra một túi giấy từ trong hành lý như dâng vật quý, nói: “Tiểu thư, đây là vịt quay Mã gia nổi tiếng của thôn nô tỳ.”

Tôi mừng rỡ. Nha đầu Vân Hương này càng ngày càng lanh lợi, biết việc!

Ăn vịt quay xong, tôi tắm rửa sạch sẽ, sau đó lên giường đi ngủ.

Nửa đêm nổi gió, thổi vào làm cửa sổ rung lên cạch cạch. Vân Hương ngủ rất say, tôi đành tự mình đứng dậy đóng chặt cửa sổ.

Gió rất lớn, một hạt bụi bị thổi vào mắt tôi, tôi vội vàng đưa tay lên dụi. Cửa còn chưa đóng chặt đã bị thổi tung ra. Trong bóng tối, một bàn tay bỗng vươn tới, giúp tôi đóng cửa.

Tôi quay lại phất tay, bị người đó nắm chặt.

Tôi vội vàng kêu: “Buông ra!”

Tạ Chiêu Anh buông ra, hỏi: “Sao vậy?”

Tôi xòe một bàn tay, bên trong là một viên thuốc màu trắng: “Thuốc ngứa, suýt chút nữa thì lãng phí trên người ca.”

Tạ Chiêu Anh dở khóc dở cười: “Từ khi nào muội bắt đầu mang theo thuốc trên người như thế?”

Tôi cười nhạt: “Từ khi muội biết người bên cạnh cũng không thể tin.”

Tạ Chiêu Anh không nói gì. Anh ta đi tới thắp đèn.

Tôi nhấc chiếc lồng màn trên bàn lên: “Để lại nửa con vịt quay cho ca, muội biết ca trở về sẽ đói.”

Tạ Chiêu Anh cười: “Chỉ có muội là tri kỷ.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta gặm chân vịt, làm như thờ ơ hỏi: “Ca phải về thành Tây Dao à?”

Tạ Chiêu Anh dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi. Đôi mắt anh ta sáng trong, có chút nghi hoặc, ánh mắt anh ta vừa thản nhiên vừa chăm chú, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ anh ta là quân tử. Chỉ có tôi đã biết sự thật về anh ta, giống như căn hầm bên dưới Tàng Thư các của Tạ gia, ngoại trừ châu báu lấp lánh, còn có một đống lớn thứ đồ bốc mùi chua phủ đầy bụi bặm và tơ nhện.

Gương mặt tôi không tươi sáng như hoa đào, chỉ lạnh lùng như băng tuyết.

“Còn phải giả vờ sao? Nhị ca, hay là, Yến vương điện hạ?”

~ Hết chương 16/75 ~

Advertisements

40 thoughts on “[Chương 16 – Quyển 1] Ca tẫn đào hoa

    1. Tui có linh tính à nha! Duyên phận giữa Tiểu Hoa với vị công tử trúng độc chắc ko phải chỉ tới đây thôi đúng ko? Thế nào thì sau này 2 người này cũng phải có 1 đoạn tình duyên đúng ko cô Sâu?

  1. ặc ặc, sao Tiểu Hoa lại phát hiện ra nhỉ??????????? khó hiểu ing…………….. là Tiểu Hoa quá thông minh chăng???????? đọc cái chap này thấy ghét Chiêu Kha thế, chỉ muốn đá cho mấy cái…..

  2. Ờ. Tôi cũng thấy lạ sao cô Hoa lại phát hiện ra r. Mình đọc tóm tắt r. Lại như này nữa nên có đoán cũng chẳng ns làm gì. Cô này IQ cao hề =.= chắc cái vị thiếu gia mắt đen thân hình rắn chắc da trắng nõn kia *ô mờ gờ* là Tạ Anh thật ‘_’ *hoạt động đầu óc*

      1. Tôi còn thắc mắc đoạn anh Tạ bị thương, chưa nghe a kể mà sao bạn Hoa lại biết đó là do bè phái má Triệu làm nữa cơ!

      2. Có biết đâu, bạn ấy còn định hỏi có phài nhà Tần Phỉ Hoa làm không cơ mà. Sau này hoàng hậu bắt người khắp nơi, còn gọi bọn họ vào cung nên Tiểu Hoa mới đoán ra đấy chứ

  3. “Miệng đầu máu loãng” câu này hình như là “miệng đầy máu loãng” thì phải, “Vương cảm gia chỉ cảm thấy tôi là một củ khoai lang phỏng tay” cái này là Vương quản gia mà=))))
    truyện hay quá, thanks Sâu!!!

  4. Người mà hoàng thượng đau bệnh nếu không phải thực sự thân thuộc, tin tưởng thì sao trực tiếp đưa hổ phù được. vậy nên chắc chắn là Yến Vương rồi ^o^!

  5. Tôi tưởng lâu nay nam chính ở đây cả. Bạn Hoa cắp pờ đúp bờ với bạn bh đang là Tạ Anh chứ. Kái anh trai xinh ứ chịu đc kia, quyến zũ ứ chịu đc kìa là để ság tỏ thôi hè

  6. hơ hơ, lại 1 soái ca lên sàn, anh này cũng đáng yêu quá, dù anh chưa thể hiện gì ngoài việc trúng độc liệt giường liệt chiếu =))
    ta ko đỡ được bạn Lịch, cái lí do củ chuối như vậy mà bạn cũng nghe theo, hết chỗ nói, ko khen bạn Lịch tốt nữa ==’
    chị nữ 9 thông minh thật, ta thích ~~

  7. Vân Hương lấy ra một túi giấy từ trong hành lý như dâng vật quý, nói: “Tiểu thư, đây là vịt quay Mã gia nổi tiếng của thôn nô tỳ.”
    =>> tí phụt nước :”>
    Thì ra Tạ Anh là nam chính nha, trước đó mụi đã ngờ ngợ rồi chỉ e huynh đệ luyến, may mà không phải @@

Đã đóng bình luận.