[Chương 27 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ nhị quyển: Đại mạc thiên

Đệ nhị thập thất chương: Ly biệt, không gặp lại.

Tôi biết Tiêu Huyên có nỗi khổ của anh ấy, anh ấy không chỉ sống vì chính mình, trên vai anh ấy gánh vác tính mạng của ngàn ngàn vạn vạn người, mỗi một bước đi của anh ấy đều phải suy xét cẩn thận, vô cùng thận trọng, anh ấy cũng không có tự do của riêng mình. Mang theo một Tần Phỉ Hoa là đơn giản, thế nhưng, cũng giống như anh ấy nói, kết quả lại vô cùng nghiêm trọng. Vì vậy, anh ấy hy sinh một người con gái mà anh ấy yêu thương.

Ở bên cạnh Tiêu Huyên đã lâu, tôi biết hơn một nửa số thuộc hạ cao thấp của anh ấy, Lý tướng quân quản võ, Tôn tiên sinh chưởng văn, còn vị Tống công tử có lòng giúp đỡ này lại phụ trách tổ chức thần bí nhất, mê người nhất, tình báo.

Vì vậy, tôi có thể thảo luận ba trăm chiêu thức hành hạ tân binh với Lý tướng quân, có thể tìm Tôn tiên sinh bàn luận mười tám chiêu thức nhẹ nhàng độc chết người, nhưng không thể nào vỗ vai Tống Tử Kính nói: “Này! Người anh em, gần đây có tin tức gì nói nghe chút coi?”

Đó chính là phạm vào tối kỵ.

Người ta nói, nơi nào có phụ nữ, nơi đó có giật tóc và bát quái. Chuyện này không thể nói, chuyện kia không thể nghe, tiệc trà chiều xã giao của tôi và anh ta không khỏi có chút nhàm chán.

Cũng may Tống Tử Kính dung mạo tuấn tú, ngồi bất động cũng biến thành một bức tranh. Mặc dù tôi không thể thảo luận thi từ ca phú với anh ta – thứ này tôi nói chưa được ba câu lập tức sẽ lộ bản chất thật, tự mình mất mặt – nhưng nhìn gương mặt như ngọc thạch của anh ta mỉm cười thưởng trà cũng là một loại hưởng thụ thị giác.

Tống Tử Kính dịu dàng, mềm mại như nước mùa xuân, chậm rãi chảy qua trái tim các thiếu nữ. Số thiên kim tiểu thư quan lại muốn bao nuôi anh ta mà tôi biết còn đếm không hết chứ đừng nói đến mấy thiếu nữ nhỏ bé trên đường và mấy cô nàng Lọ Lem này. Vậy mà bên cạnh anh ta chỉ có một gã sai vặt Tống Tam, không hề có cái giá của “Minh Ngọc công tử”.

Tôi bỗng nghĩ đến một chuyện: “Chuyện tìm đệ tử của Trương Thu Dương tiến triển đến đâu rồi?”

Tống Tử Kính buông trà: “Lần trước tìm được tiểu đệ tử của ông ấy, kết quả hắn nói với chúng ta, bản y thư kia ở trong tay đại sư huynh của hắn.”

“Vậy đại sư huynh của hắn ở đâu?”

Tống Tử Kính cười: “Không biết. Người kia nói bọn họ không liên lạc với nhau, chỉ nói cứ hai năm bọn họ đều trở về nhà cũ của sự phụ bọn họ tụ họp một lần. Lần tụ họp trước mới qua, phải chờ hai năm nữa mới liên hệ được.”

Xem, đây là rắc rối khi không có điện thoại.

Họp lớp hai năm một lần, bọn họ chờ được, không có nghĩa là Yến vương điện hạ chờ được. Hơn nữa cho dù có chờ được, vị đại sư huynh kia cũng không nhất định sẽ thành thật hai tay dâng thứ của quý kia lên. Người giang hồ trước giờ luôn ghét người triều đình, nhỡ may vị đại sư huynh kia tức giận, học Hoàng Dung tỷ tỷ treo đầu dê bán thịt chó lừa chúng tôi thì làm sao bây giờ?

Đang miên man suy nghĩ, một trận gió thổi tới, cuốn bụi bay vào mắt tôi.

Tôi vội vàng đưa tay lên dụi mắt, chỉ nghe thấy Tống Tử Kính nói: “Đừng dụi, ta thổi giúp cô.”

Anh ta vươn người tới gần, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lại cái tay đang dụi mắt của tôi. Một con mắt khác của tôi nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh ta phóng đại trước mắt, rõ ràng đến mức ngay cả số lông mi cũng đếm được toàn bộ. Đôi môi căng mọng của anh ta khẽ mở, hai mắt trong suốt như thủy tinh, nhìn tôi, chuyện này thật sự quá kích thích, tim tôi đập nhanh, mặt đỏ bừng.

Nhưng Tống Tử Kính chỉ thổi vào mắt tôi một ngụm hơi thở thần tiên rồi dừng lại. Anh ta thu tay lại, chậm rãi xoay người sang chỗ khác.

Lúc này, tôi mới nhìn thấy Tiêu Huyên xuất quỷ nhập thần đang đứng ở cửa viện, nhìn chúng tôi không một chút biểu cảm.

Tống Tử Kính mỉm cười: “Vương gia tới, sao không sai người thông báo một tiếng?” Giống như đang ở nhà mình vậy.

Tiêu Huyên cũng giật giật nét mặt: “Muội ấy cũng không phải mẫu nghi thiên hạ, muốn gặp còn phải thông báo trước.”

Tôi thẹn quá hóa giận, tên này chẳng ai chọc vào cũng nổi điên, không ai đắc tội, vô duyên vô cớ há miệng là phun phân vào mặt người ta.

Tiêu Huyên còn không biết sống chết phun ra một câu: “Đã quấy rầy hai người?”

Tôi lạnh lùng, âm u nói: “Sao có thể? Vương gia rồng đến nhà tôm, dân nữ chào đón còn không kịp ấy chứ!”

Mùi thuốc súng lập tức bùng lên.

Cũng may lúc này Vân Hươn nghe tiếng, đi ra nhìn: “Vương gia tới ạ?”

Tôi cũng đứng lên: “Nhị ca ngồi đi. Vân Hương, pha một ấm trà Khổ Đinh*. Nhị ca, sao ca lại để đến mức nhiệt miệng thế kia?”

* Trà Khổ Đinh, ở Việt Nam gọi là trà đắng, có tác dụng giải nhiệt rất tốt, nhưng nếu uống quá nhiều trong một thời gian dài sẽ có hại cho cơ thể. Ai thích uống trà đắng thì 1 ngày chỉ nên uống 2-3 cọng thôi nhé. Ý bạn Tiểu Hoa ở đây là bạn Tiêu Huyên nóng quá nói bừa thôi =))

Tiêu Huyên nén giận ngồi xuống, ngồi bên trái tôi, Tống Tử Kính cười cười, ngồi bên phải tôi.

Tiêu Huyên uống một ngụm trà rồi nói: “Tân thái tử ra mặt, được một đám đệ tử ở thái học viện thổi phòng, làm cải cách chính trị gì đó. Vốn là ý tốt, nhưng không thực tế. Quan viên đều có lập trường riêng, nếu không cực lực phản đối thì cũng bằng mặt như không bằng lòng. Bọn họ tưởng cải cách có được thi hành cũng không tạo được sóng gió gì. Nhưng cải cách này vừa ban hành, toàn quốc trên dưới đều hỗn loạn, giá cả gia tăng, khắp nơi gà bay chó sủa. Bà già họ Triệu chắc phải tức chết, bởi vì dựa theo luật pháp mới, hơn một nửa điền sản Triệu gia phải trả lại cho hoàng đế.”

Tôi ngạc nhiên bật cười: “Vậy chẳng phải tốt lắm sao!”

“Đúng vậy.” Tiêu Huyên nói: “Nhưng ta thấy luật pháp mới chưa phổ biến được bao lâu đã có người đầu rơi máu chảy.”

Triệu thái hậu sẽ không tìm chỗ nào nhốt luôn cả thái tử lại đấy chứ?

Tôi vốn định nói, thái tử khiến thiên hạ mù mịt chướng khí, tiếng than ngập trời, vì sao Tiêu Huyên không thừa nước đục thả câu. Thế nhưng nghĩ lại, hiện giờ thiên hạ là thiên hạ của Triệu gia, cũng chính là thiên hạ tương lai của Tiêu Huyên. Chuyện mổ gà lấy trứng như vậy, Tiêu Huyên không làm được. Vì vậy, tôi cũng làm bộ sầu khổ, làm tri kỷ của Tiêu Huyên.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn đánh giá thấp độ dày của da mặt Tiêu Huyên. Anh ta lập tức dựng lên hình tượng người lãnh đạo trách trời thương dân, giơ ngọn cờ phân ưu giải sầu thay hoàng đế, quyên lương hiến tiền, trợ giúp nhân dân gặp tai họa. Anh ta còn phái ra tay trong, châm ngòi thổi gió ở những nơi gặp tai ương, cực lực tuyên dương sự tài đức, hào hiệp của Yến vương.

Tôi nói với Tiêu Huyên: “Cứ như vậy, ngày mai ca bị ám sát trên giường, muội cũng không ngạc nhiên.”

Tiêu Huyên hung ác lườm tôi một cái: “Giết ta đơn giản như vậy sao?”

“Đúng vậy, còn có mười hai tử sĩ cơ mà.”

Tiêu Huyên nghe thấy tôi nhắc tới bảo bối của anh ấy, vẻ mặt đắc ý: “Bọn họ đều do chính tay ta huấn luyện, sống sẽ là người của ta.”

“Võ công của ca rất cao à?” Tôi tò mò, chỉ vào một tảng đá: “Có thể đánh nát tảng đá kia không?”

Tiêu Huyên vừa bực mình vừa buồn cười: “Tốt xấu gì ta cũng là vương gia, muội lại muốn ta đi làm giang hồ mãi võ hay sao?”

“A, muội sao lại quên được nhỉ?” Tôi châm chọc: “Yến vương điện hạ bận rộn công vụ, tiểu nữ không quấy rầy người nữa.”

“Đứng lại.” Tiêu Huyên gọi tôi lại, rất bất đắc dĩ: “Nghe Tôn tiên sinh nói gần đây muội đang nghiên cứu loại dược tiệt trùng gì đó?”

Đây là việc nghiêm túc.

Từ sau khi Tiêu Huyên áp dụng đề nghị của tôi, toàn thể binh sĩ đã được kiểm tra sức khỏe một lần. Yến quân thật ra người nào cũng khỏe mạnh cường tráng, điều duy nhất không tốt chính là không ít người có ký sinh trùng. Bệnh này nói nhẹ là nhẹ, nói nặng là nặng, khi lâm trận giết địch đột nhiên tiêu chảy thì đúng là làm trò cười cho thiên hạ.

Tôi liền kết hợp tri thức của mình và sách thuốc của lão Trương, dự định nghiên cứu chế tạo ra vài loại thuốc diệt ký sinh trùng.

Tiêu Huyên nghe tôi trình bày xong, gật đầu tán thưởng: “Cách này rất hay. Dược này có thể chế ra để phân phát.”

Tôi cười: “Ca lại muốn mang dược tới vùng tai ương, lung lạc nhân tâm chứ gì?”

Tiêu Huyên liếc mắt nhìn tôi, đang định phản bác vài câu thì tiếng gõ cửa vang lên.

Binh sĩ thân cận nói: “Vương gia, Đường Tầm thiếu hiệp đã trở về.”

A, đã lâu không gặp, tôi cũng sắp quên béng mất hiệp khách áo đen mặt lạnh kia rồi. Đường Tầm bước vào nhẹ nhàng như chân không chạm đất, vẫn mặc một bộ đen sì như trước, vẻ mặt thản nhiên, không dính khói lửa nhân gian.

Tiêu Huyên đối mặt với thuộc hạ lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng, chững chạc của cấp trên, hỏi: “Thế nào rồi?”

Đường Tầm cũng không kiêng kỵ có tôi ở đây, nói: “Việc đã định.”

Tiêu Huyên “a” lên một tiếng, trên mặt lộ vẻ thất vọng. Anh ấy hỏi: “Nàng có nói gì không?”

Đường Tầm lắc đầu.

Tiểu Huyên thở dài một hơi.

Tôi thấy vậy, không nhịn được mà hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Tiêu Huyên nhìn tôi, có chút do dự, nhưng vẫn mở miệng nói: “Thái tử đại hôn, cưới hai phi tử, một chính phi một trắc phi.”

“Hả? Rồi sao?” Tôi không hiểu.

Tiêu Huyên nặng nề nói: “Phỉ Hoa… là thái tử phi, tỷ tỷ muội, Tạ Chiêu Kha là trắc phi.”

Đầu óc tôi bị những lời này đập cho một cái, kêu lên vang vang, một lúc rất lâu sau mới phản ứng lại.

“Hả?” Tôi chỉ phát ra được một tiếng này, toàn bộ tin tức này thật sự quá mức oanh tạc. Khiến cho toàn bộ gấm vóc tươi đẹp trong đầu tôi đều hóa thành tro bụi.

Hai đại mỹ nhân của Đông Tề đều trở thành vợ thái tử, cả thiên hạ này có ai có phúc hơn anh ta hay không? Chỉ là, Tần Phỉ Hoa không phải hồng nhan tri kỷ của Tiêu Huyên sao? Còn chị gái Tạ Chiêu Kha của tôi, rõ ràng trong mắt, trong lòng chỉ có một mình Tống Tử Kính mà thôi. Đây rốt cuộc là ai ghép bậy ghép bạ vậy?

Tôi quá mức khiếp sợ, vì vậy nói cũng không nghĩ nhiều: “Thật ra thái tử vớ bở gấp đôi bình thường nha.”

Sắc mặt Tiêu Huyên thâm trầm như nước hồ sâu, thấp giọng nói: “Một người không yêu mình, một người mình không yêu, có lấy vô số cũng không bằng lấy một người tâm đầu ý hợp.”

Trong lòng anh ấy khó chịu, bởi vì Tần Phỉ Hoa gả cho người, mà người đó lại không phải anh ấy.

Nghĩ như vậy, trong lòng tôi cũng khó chịu theo. Phiền muộn, áp lực không nói nên lời khiến cho tâm trạng thật nặng nề.

Tối hôm đó, ăn cơm xong, tôi lại tới phủ Yến vương.

Lão tổng quản nhìn thấy tôi, thấp giọng nói: “Vương gia ở một mình trong viện từ chiều đến giờ.”

Aiz, đúng là như vậy. Người yêu đi lấy chồng, cho dù thân thể làm bằng sắt cũng sẽ có một trái tim biết chảy máu, bây giờ nhìn trăng than thở, mượn rượu giải sầu cũng không có gì lạ. Chỉ là, nếu anh ấy thật sự thích Tần Phỉ Hoa như thế, ngày đó vì sao không đưa cô ấy đi cùng luôn. Tôi nghĩ Tần tiểu thư nhất định sẽ bằng lòng nắm tay anh ấy cùng bỏ trốn, cái gì mà ân oán gia tộc, cái gì mà lập trường chính trị, tất cả đều thật bốc mùi, chỉ có tình yêu chân chính mới là vô địch. Tiêu Huyên ôm được mỹ nhân vào lòng thì đâu còn bận tâm nhiều như vậy.

Thế nhưng anh ấy không làm như vậy.

Tôi cảm thán, đi tới trước cửa viện.

Anh ấy đang ngồi trong sân. Đêm lạnh như nước, ánh trăng chiếu trên mặt đất như bao phủ lên mọi thứ một tầng sương bạc. May mà Tiêu Huyên khoác áo choàng dày, tôi không phải học giai nhân dịu dàng khoác thêm y phục cho anh ấy, cũng sắp Đông Chí, chỉ có người thất tình mới ban đêm ngồi ngoài trời chịu lạnh.

Tôi khụ khụ hai tiếng, Tiêu Huyên nói khó nghe: “Đừng khụ nữa, đã nghe thấy tiếng muội tới từ lâu rồi.”

Tôi tức giận.

“Muội đến xem ca.” Tôi nói.

“Ta có gì đẹp mà xem?” Tiêu Huyên chế giễu.

Tôi nhìn kỹ anh ấy, ổn cả, chỉ là sắc mặt hơi cô đơn, còn cách hình ảnh hai mắt đỏ sậm, tóc tai tán loạn, vung tay hô to trời xanh không có mắt một khoảng. Tôi tới để an ủi người không vui, không phải tới để an ủi kẻ điên.

Tiêu Huyên vươn tay khua trước mắt tôi: “Xem đủ chưa? Trên đầu ta cũng đâu có mọc sừng.”

Tôi không nhịn được cười, cảm thấy không phúc hậu, lại vội vàng nhịn xuống: “Ca uống rượu giải sầu một mình không vui, muội uống với ca.”

Tiêu Huyên chỉ cười nhạt, nhưng vẫn rót đầy một chén rượu cho tôi. Rượu mang theo hương hoa quế, chỉ ngửi thôi đã khiến người ta nhộn nhạo trong lòng.

“Nếm thử đi.” Tiêu Huyên tự mình cạn chén trước: “Rượu hoa quế lão quản gia tự mình cất đấy.” Tôi dè dặt nhấp một ngụm, quả thật nguyên chất, ngọt lành, cay nồng, hương thơm ngây ngất. Uống thêm vài ngụm, trên người ấm áp hơn. Tôi cũng phóng khoáng hơn.

“Nhị ca, muội biết trong lòng ca không dễ chịu, nhưng nếu chỉ ngồi uống rượu như thế này cũng không thể khiến thời gian quay trở lại, không thể uống đến mức khiến người ta bay đến bên ca, như vậy có ích gì? Nếu thật sự không quên được, thì dứt khoát cướp Phỉ Hoa tỷ về đi.”

Tiêu Huyên liếc tôi một cái: “Muội nói cướp là cướp được sao? Nàng là thái tử phi, không phải A Châu, A Hoa ven đường.”

Tôi bĩu môi: “Nói thật, muội không hiểu, nếu ca thật sự thích tỷ ấy, ngày đó vì sao không đưa tỷ ấy đi cùng. Thật ra, đi theo ca cũng không phải chuyện quá khó, không phải muội đã đi cùng rồi hay sao?”

Trên mặt Tiêu Huyên hiện lên vẻ hổ thẹn, cười tự giễu: “Mang nàng đi rất dễ, nhưng ta còn cần nàng ở lại. Bởi vì ta cần dùng nàng để ổn định Triệu đảng. Trên danh nghĩa, nàng là nữ nhân của ta, Triệu đảng nắm lấy nàng không buông, cho rằng như vậy là có thể nắm được mạng của ta. Nếu một ngày, nhược điểm của ta không còn trên tay bọn chúng nữa, bọn chúng sẽ hoảng loạn, thậm chí khai chiến, sợ rằng lúc đó ta chống đỡ không nổi.”

Tôi nghe mà sửng sốt.

Tiêu Huyên ha ha cười khổ: “Ta thật sự là một gã vô sỉ. Nàng nhiều năm không xuất giá để chờ ta, ta lại đẩy nàng vào lòng người khác. Không nói yêu hay không yêu, ngay cả sự quý trọng cũng ít khi nào dâng tặng. Nàng là quân cờ để ta ổn định nhân tâm, sợ rằng chính nàng cũng biết vậy, thế nhưng lại chưa từng oán giận.”

Tôi nhìn anh ấy, trong lòng rối loạn, không biết phải nói gì mới tốt.

Tôi biết Tiêu Huyên có nỗi khổ của anh ấy, anh ấy không chỉ sống vì chính mình, trên vai anh ấy gánh vác tính mạng của ngàn ngàn vạn vạn người, mỗi một bước đi của anh ấy đều phải suy xét cẩn thận, vô cùng thận trọng, anh ấy cũng không có tự do của riêng mình. Mang theo một Tần Phỉ Hoa là đơn giản, thế nhưng, cũng giống như anh ấy nói, kết quả lại vô cùng nghiêm trọng. Vì vậy, anh ấy hy sinh một người con gái mà anh ấy yêu thương.

Đương nhiên tôi không thể chấp nhận loại hành động này, nhưng giờ phút này, nhìn vẻ cô đơn trên gương mặt anh ấy, lời trách cứ không thể ra khỏi miệng.

Anh ấy đã lựa chọn từ lâu, và lúc này, anh ấy phải gánh vác hậu quả. Anh ấy không cần bất cứ lời trách cứ hay an ủi nào, tất cả những điều đó anh ấy đều khắc sâu trong lòng.

Tôi nói: “Ca thật sự rất yêu Phỉ Hoa tỷ tỷ.”

Tiêu Huyên cười cười: “Sự áy náy của ta đối với nàng là thật. Khi chúng ta chia tay, đều mới chỉ là mối tình đầu, khi đi, cảm thấy thật luyến tiếc nàng. Ta thật sự không ngờ nàng lại chờ ta nhiều năm như vậy.”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, nếu là muội thì đã thay lòng đổi dạ từ lâu rồi.”

Tiêu Huyên cúi đầu: “Nàng càng làm như vậy, ta càng cảm thấy thiếu nợ nàng. Ta vốn giấu giếm quan hệ giữa ta và nàng, chỉ sợ liên lụy đến nàng, nhưng không biết có chuyện gì, vẫn bị người ngoài biết. Cha nàng muốn gả nàng ra ngoài, nàng lấy chết không theo. Triệu hoàng hậu liền đưa nàng vào cung trông coi.”

Tôi nói: “Có lẽ sau này ca có thể cướp tỷ ấy về. Ca biết đấy, những thứ đã mất đi lại có thể tìm về luôn vô cùng đáng quý. Thật sự!”

Tiêu Huyên cười khổ: “Khi đó cảnh còn người mất, còn chưa biết thế nào. Nói chung, ta nợ nàng nhiều lắm.”

Tôi thở dài một hơi, trọng trách trên vai bạn Tiêu Huyên lại nặng thêm vài phần nha.

“Nghĩ theo hướng tích cực đi, không phải cuối cùng hai người vẫn sẽ gặp lại sao?” Tôi thừa dịp kính rượu mà vỗ vỗ vai Tiêu Huyên: “Muội đọc từ cho ca nghe. Muội không nhớ rõ mở đầu thế nào, hình như là thế này:

Vũ đê dương liễu lâu tâm nguyệt,

Ca tẫn đào hoa phiến để phong.

Tòng biệt hậu, ức tương phùng,

Kỷ hồi hồn mộng dữ quân đồng.

Kim tiêu thặng bả ngân hồng chiếu,

Do khủng tương phùng thị mộng trung**.”

** Bài “Giá cô thiên” (kỳ 1) của Án Kỷ Đạo.

Bản dịch thơ của Nguyễn Thị Bích Hải:

“Tay đẹp ân cần nâng chén ngọc,

Năm xưa say đắm má em hồng.

Dập dìu điệu múa như cành liễu

Ngừng hát gió xuân cũng chợt ngừng.

Xa từ ấy,

Nhớ khôn cùng.

Bao phen hồn mộng được tương phùng.

Đêm nay chung bóng, đèn soi tỏ,

Cứ ngỡ như đang giấc mơ mòng.”

[Từ: cũng gọi là ‘trường đoản cú’, thể loại văn vần thời Đường, Tống ở Trung Quốc]

Tiêu Huyên nghiêng đầu nghe một lúc: “Cũng là một bài từ thật hay.”

“Đâu chỉ có hay, còn thật cảm động nữa.” Tôi vỗ ngực: “Ca tẫn đào hoa [xướng ca đến khi hoa đào tàn lụi], đây là một cảnh tượng thật đẹp nha.”

Tiêu Huyên cau mày quay đầu sang, ánh mắt tóe lửa, mở miệng trách mắng tôi: “Rốt cuộc Tống Tử Kính dạy muội thế nào vậy?”

Tôi bực mình: “Đang yên đang lành tại sao lại mắng Tống tiên sinh?”

Tiêu Huyên mắng lây sang tôi: “Rốt cuộc muội có biết chấm câu hay không? Ca tẫn đào hoa phiến để phong. Ca tẫn, hoa đào phiến! Cái gì là ca tẫn đào hoa? Muội ra ngoài đừng nói quen biết ta, mất mặt, mất mặt.”

Đại khái là uống quá nhiều rượu, tôi cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn mặt dày cười ha ha: “Chính là ca tẫn đào hoa thì có sao? Nói ly biệt trong mưa hoa đào, vậy mới là cảnh đẹp để tương phùng trong mộng chứ.”

Tiêu Huyên vùi đầu vào cánh tay: “Ta không quen muội! Ta không quen muội!”

Hai chúng tôi vừa cười vừa hò hét, muội một chén, ta một chén, rất nhanh đã uống cạn một vò rượu hoa quế. Tiêu Huyên lại mở một vò nữ nhi hồng nữa tiếp tục uống. Tôi uống tiếp, sau rồi muốn đứng lên ngửa cổ hét một tiếng, kết quả uống say, thân thể nghiêng đi, ngã vào người Tiêu Huyên.

Anh ấy ôm lấy tôi, vừa bực mình vừa buồn cười, không ngừng vỗ mặt tôi, gọi tên tôi. Vòng tay của anh ấy thật thoải mái, lúc đó trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ này. Đôi mắt anh ấy được hương rượu hun đến mức trong vắt, đôi môi ngày thường hay mím lại hà khắc nay cũng căng mọng động lòng người, hé ra khép lại trước mắt tôi.

Thánh nhân đều nói, “ẩm thực nam nữ”, những dục vọng to lớn nhất của loài người đều ở đây. Tôi bị rượu xâm chiếm đầu óc, không thể suy nghĩ bằng lý trí, dựa theo bản năng, vươn tay ôm lấy cổ anh ấy, tiến lại gần, hôn lên môi anh ấy một cái.

Thân thể Tiêu Huyên cứng đờ.

Ừ, mềm, còn có hương rượu.

Sau khi ăn được đậu hũ, tôi thỏa mãn nhắm hai mắt lại, ngã vào lòng anh ấy, hoàn toàn ngủ say.

~ Hết chương 27/75 ~

Mình cũng không nỡ trách bạn Huyên. Đây mới là mẫu đàn ông chính trị, đặt đại nghiệp lên vị trí đầu tiên, không phải sao? Nếu Tiêu Huyên thật sự không để ý đến hậu quả, mang Phỉ Hoa đi thì mình mới thấy nực cười.

Ngoài ra, mình cảm thấy tình cảm của bạn Huyên dành cho Phỉ Hoa là ân nghĩa, là tình cảm thanh mai trúc mã nhiều hơn là tình yêu.

Advertisements

23 thoughts on “[Chương 27 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa

  1. hehe, first kiss nha.
    hiếm chương nào TH bày tỏ gan ruột ra như thế, hay quá, sâu sắc và đúng bản chất nữa.
    Cảm ơn Sâu nhiều.
    Ngày nào cũng lượn vài vòng nhà Sâu, hy vọng có chương mới và có 2 chương, haha.

  2. trùi ui
    hun rùi ……..he……he
    thái tử tuy cưới được 2 đại mỹ nhân nhưng không có tình iu
    Tiêu Huyên nhà ta vừa có tài vừa có phúc
    có 1 tri kỷ tâm đầu ý hợp là Tiểu Mẫn
    so ra còn sướng hơn thái tử nhìu

  3. Biết là đời là thực nhưng vẫn thấy đau lòng! Phỉ Hoa cũng thật đáng thương! Huyên ca ko phải cũng rất đau lòng và tự trách bản thân đó sao?! Nhưng biết sao được! Thế cục hiện tại là phải thế mà! Một bước đi sai lầm ko biết bao nhiêu mạng người phải trả giá! Haiz~ Đột nhiên muốn nghe bài hát ” Càng trưởng thành càng cô đơn” quá!
    PS: Mẫn tỷ à, làm người thì phải có tính chịu trách nhiệm đó nhé! Đưng “ăn xong” rồi lại bỏ chạy là xấu lắm ấy! >”<

  4. haiz, Phỉ Hoa cũng là người con gái tốt, có cốt khí, đáng tiếc yêu người ko nên yêu, dù là đau đớn, dù bi thương cũng ko oán ko hối, toàn tâm toàn ý vì người mình yêu, tình yêu ấy đáng quý, đáng trân trọng, nhưng cũng bi ai vô cùng ==’
    Tiêu Huyên hi sinh, tự anh ấy cũng trả giá rất nhiều, ta chẳng còn gì để trách anh, thực ra đọc nhiều truyện các anh nam vì tham vọng của mình hi sinh người con gái ở bên, ta rất cáu, nhưng có vài trường hợp là bất khả kháng, ko thể trách bên nào, chỉ đành than số phận trêu ngươi thôi

Đã đóng bình luận.