[Chương 29 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa


Đôi lời:

Thứ nhất, mình rất mất kiên nhẫn nên mình không muốn nhìn thấy comment tem, phong bì, thêm chương nữa, vân vân và vê vê dưới bất cứ hình thức nào, kể cả cộc lốc hay thân thiện. Nếu thỉnh thoảng mới có 1 comment như thế thì không nói làm gì, nhưng 1 ngày mình post từ 1-2 chương, chương nào cũng có những cm như thế khiến mình rất khó chịu.

Mà một khi khó chịu, mình sẽ trở nên rất quái tính, sẽ cố gắng làm ngược với những gì người ta muốn mình làm.Vì vậy, nếu mọi người muốn mình chăm chỉ edit và post truyện thì tốt nhất đừng nói gì, cứ để mình tự sướng với bản thân.

Đặc biệt, mình rất khó chịu với comment kiểu như mình có thể úm ba la một cái là ra chương mới.

Nhiều khi muốn làm cách nào đó để khóa xừ cái phần comment vào nhưng lại tiếc những comment chia sẻ cảm nhận và đoán mò nội dung truyện rất thú vị. L

***

Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ nhị quyển: Đại mạc thiên

Đệ nhị thập cửu chương: Dạ tiệc Yến phủ (hạ)

Chẳng hiểu vì sao, tôi bỗng nhớ tới buổi tối mấy tháng trước khi còn ở trong kinh thành, gió hè khẽ thổi, hoa quỳnh ngẩng đầu nhìn ánh trăng, trước khi Tiêu Huyên máu chảy đầm đìa lảo đảo ngã lên người tôi, đó là một buổi tối vô cùng yên bình và đẹp đẽ. Khi đó, ánh trăng cũng sáng tỏ như thế này, cũng có những tâm sự thầm lặng thế này.

Tôi lập tức muốn từ chối. Buồn cười, bụng cô đầy dấm thì đi mà hun chính mình, cớ gì lại hất lên người tôi. Cô tiểu thư này thật không phúc hậu.

Thế nhưng tôi vừa định mở miệng vàng, đã nghe Tiêu Huyên hạ chỉ, không chút ý tốt: “Tiểu Mẫn, cô viết một bài đi. Không phải cô cũng đã được học sao?”

Đôi nam nữ chó má này! Lúc đó, tôi có một loại kích động muốn lật bàn đá ghế, muốn đem tất cả trà giấy, nghiên mực trên bàn đập thẳng vào bản mặt ngoài cười nhưng trong không cười kia của Tiêu Huyên.

Giọng nói ôn hòa của Tống Tử Kính vang lên đúng lúc, gọi lý trí của tôi trở về: “Mọi người đang nhìn kìa, cô tùy tiện viết một bài đi.”

Tôi uống cạn một chén rượu để đè nén sự tức giận. Tùy tiện viết? Viết cái gì? Viết “hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết” [một câu trong “bài ca tuyết trắng đưa Vũ phán quan về kinh đô” của Sầm Than], hay “bắc quốc phong quang” [Bài thơ “Thẩm viên xuân – tuyết” của Mao Trạch Đông]? Tôi xin lỗi tiền bối cách mạng, xin lỗi thầy giáo trung học, tôi nhận, ngay cả bài “Thẩm viên xuân” của ông nội Mao tôi cũng không thuộc hết. Chuyện viết thơ này, kẻ biết không khó, khó kẻ không biết, bắt tôi viết thơ chẳng khác nào kêu gà trống đẻ trứng, rõ ràng là ức hiếp người khác.

Trong lúc tôi đang nắm bút, ánh mắt tràn ngập oán hận, Tống Tử Kính bỗng dựa sát vào. Gương mặt tuấn tú của anh ta phóng đại trước mắt tôi, mỉm cười nhẹ giọng nói với tôi: “Đừng căng thẳng, cứ từ từ.”

Âm thanh mềm mại, trầm thấp, hơi khàn khàn, vô cùng gợi cảm. Một bụng rượu tôi vừa uống lập tức phát huy tác dụng, gương mặt tôi đỏ bừng.

Tống Tử Kính nhìn ra, bật cười một tiếng, nhưng thân thể vẫn chắn ngay trước mặt tôi, một bàn tay chống má, một tay nhẹ gõ lên bàn, nhàn nhã, ung dung. Thậm chí tôi còn ngửi được mùi hương thoang thoảng trên người anh ta, tim đập mạnh.

Tôi cúi xuống để tránh ánh mắt sáng quắc của anh ta, tầm nhìn không khỏi rơi vào bàn tay anh ta, ánh mắt lập tức sáng lên. Ngón tay thon dài trắng muốt dính rượu nho đỏ trong chén bạch ngọc, cổ tay nhấc lên, viết ra những dòng chữ ngay trước mặt tôi. Liên tục mấy dòng, linh hoạt uyển chuyển, thành thạo tự nhiên. Theo một chuỗi động tác của anh ta, nét chữ xinh đẹp nhưng vô cùng mạnh mẽ xuất hiện trên mặt bàn, nét chữ tròn đầy, phiêu dật, vừa có nhu vừa có cương, thư pháp rất đặc biệt.

“Sơ sơ chỉnh chỉnh. Phong cấp hoa vô định. Hồng chúc chiếu diên hàn dục ngưng. Thì kiến si liêm ngọc ảnh. Dạ thâm minh nguyệt lung sa. Túy quy lương diện hương tà. Do hữu tích mai tâm tại, mãn đình ngộ tác xuy hoa.”

[Bỏ qua phần chém nghĩa ở đây nhé, bạn cũng không hiểu rõ thế nào. Theo bạn hiểu thì bạn Tống tả cảnh trong một đêm tuyết, trăng sáng, bạn ấy nhớ về người con gái từng đối thơ qua rèm với bạn ấy, bạn Tống vẫn còn luyến tiếc người con gái ấy, mà giờ không biết gió đã thổi hoa về đâu.]

Kiểu chữ ngay ngắn mang theo hương rượu thơm nồng xuất hiện ngay trước măt tôi khiến tôi nhìn thấy rất rõ ràng. Một cơn kích động như động đất tám độ rít-te khiến đôi mắt tôi cay cay.

Tiếng cười mang theo chút dung túng của Tống Tử Kính vang lên: “Ngẩn ra làm gì, còn không viết đi?”

Tôi phục hồi tinh thần, trên mặt nóng bừng, ánh mắt ngập nước, liên tục nói vâng, tay viết như điên.

Tống Tử Kính cười không ngừng: “Chữ phải viết ngay ngắn một chút.”

Tôi lập tức viết chậm lại. Không quên ngẩng đầu lên đáp lại bằng một nụ cười cảm kích, mà thân thể anh ta còn chưa lùi về sau, hai gương mặt đối diện nhau, gần đến mức tôi có thể đếm được số lông mi của anh ta. Tôi lúng túng, mặt đỏ đến cực điểm, vội vàng cúi đầu xuống.

Chợt nghe Liễu Minh Châu tiểu thư yêu kiều kêu lớn một tiếng: “A! Vương gia, tay ngài!”

Mọi người bị kinh động. Chỉ thấy vẻ mặt Tiêu Huyên đen kịt, bàn tay nắm bút dường như đang tràn ra một dòng máu đỏ. Các thục nữ đều sợ hãi hô lên, Liễu tiểu thư lập tức lấy khăn tay ra định băng bó.

Cô nàng ngu ngốc này.

Tôi bỏ bút xuống, đẩy mọi người đang chen chúc trước mặt ra, giữ tay cô ta lại: “Đừng vội, để tôi xem trước đã.”

Liễu tiểu thư bực bội nhìn tôi, nhưng tôi là đại phu còn nàng thì không, nên đành phải nhượng bộ.

Tôi kéo tay Tiêu Huyên nghiên cứu. Còn tưởng trúng ám khí, thì ra chỉ là bút ngọc bị gãy cắt vào tay, chảy một ít máu.

Tôi ném tay anh ta lại, nói với Liễu Minh Châu: “Không có việc gì, ngài tiếp tục băng bó đi.”

Tôi xoay người bỏ đi, mới bước được một bước đã nghe Tiêu Huyên không nhịn được đau hừ nhẹ một tiếng. Tôi lập tức quay đầu lại nhìn.

Tiêu Huyên đáng chém nghìn đao, thấy tôi quay đầu lại, còn nở nụ cười, thì ra định đùa tôi. Gương mặt anh ta khi thì âm u, khi thì trời quang mây tạnh, như đứa trẻ ba tuổi vậy, não tôi hỏng rồi mới dây dưa với anh ta.

Nghĩ vậy, tôi hung hăng lườm anh ta một cái, phất tay áo bỏ đi. Mấy cô nàng bị hoảng sợ kia lập tức chạy tới vây quanh anh ta.

Tôi vừa thẹn vừa giận, vội vội vàng vàng đi ra ngoài, Vân Hương nhảy dựng lên đuổi theo. Hai chúng tôi đi thẳng tới cửa vương phủ, lúc này Vân Hương mới kêu lên: “A! Tiểu thư, áo choàng của người!”

Tôi còn đang nổi nóng: “Bỏ đi!”

Vân Hương oan ức: “Nhưng mà…”

Tôi giận dữ hét lên: “Không nhưng nhị gì cả! Dù sao cũng không lạnh chết!”

“Đang yên đang lành lại tự rước lấy bệnh là không khôn ngoan.” Giọng nói mịn màng như ngọc của Tống Tử Kính truyền tới.

Tôi ngậm miệng lại, thấy anh ta cầm một chiếc áo khoác lông cáo mỉm cười đi tới.

“Giận dỗi cũng phải có mức độ, dù thế nào cũng không thể làm khó chính mình.” Nụ cười của Tống Tử Kính khiến tôi có cảm giác đắm mình trong gió mùa xuân, thần kinh căng thẳng thả lòng hơn nhiều, nỗi căm tức trong lòng cũng dần nguôi ngoai.

Tống Tử Kính khoác áo choàng lên người tôi, khép chặt, ngón tay linh hoạt buộc dây áo, sau đó lùi một bước quan sát, cười nói: “Đây vốn là của ta, hơi rộng một chút.”

Không chỉ một chút, một mảng lớn áo phủ trên mặt đất, càng khiến tôi có vẻ thấp bé.

Tôi ngại ngùng: “Tiên sinh không cần làm vậy, tôi bảo Vân Hương đi lấy là được.”

“Vân Hương đã đi gọi đánh xe chuẩn bị xe rồi.”

Hả? Lúc này tôi mới phát hiện nha đầu Vân Hương kia đã biến mất không còn bóng dáng.

Tống Tử Kính nhẹ giọng nói với tôi: “Ta tiễn cô ra ngoài.”

Tôi và anh ta chậm rãi đi về phía cửa lớn của vương phủ. Vầng trăng sáng tỏ trên trời, soi sáng những bông hoa tuyết trên mặt đất, hắt lên một tầng ánh sáng mờ mờ màu xanh lam, một khoảng sân đầy tuyết bỗng chốc biến thành một miếng thủy tinh lấp lánh. Phía sau là tiếng cười, tiếng ca múa xôn xao, đàn sáo du dương, hương rượu hòa với hương hoa mai thơm nồng lan tỏa khiến bóng đêm này đầy mê hoặc, kỳ ảo. Khoảng cách không xa, nhưng lại chia thành hai không gian hoàn toàn khác biệt.

Chẳng hiểu vì sao, tôi bỗng nhớ tới buổi tối mấy tháng trước khi còn ở trong kinh thành, gió hè khẽ thổi, hoa quỳnh ngẩng đầu nhìn ánh trăng, trước khi Tiêu Huyên máu chảy đầm đìa lảo đảo ngã lên người tôi, đó là một buổi tối vô cùng yên bình và đẹp đẽ. Khi đó, ánh trăng cũng sáng tỏ như thế này, cũng có những tâm sự thầm lặng thế này.

Khi đó, Tiêu Huyên hỏi tôi, muốn tặng ai ánh trăng. Hôm nay tôi mới đột nhiên nhớ ra, trong bài thơi đó còn có hai câu: “Tình nhân oán diêu dạ, cánh tịch khởi tương tư*.”

* Hai câu thơ trong bài “Vọng nguyệt hoài viễn” (ngắm trăng, nhớ người xa) của Trương Cửu Linh.

Dịch thơ Nguyễn Tâm Hàn:

Đêm về thấy dạ bâng khuâng

Nhớ người xa cách nỗi lòng chẳng nguôi

Không biết Tiêu Huyên nhìn thấy ánh trăng hôm nay có nhớ tới Tần Phỉ Hoa của anh ấy hay không.

Aiz, liên quan gì đến tôi!

Trong lòng tôi rất rối loạn, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở miệng hỏi Tống Tử Kính: “Tiên sinh đã đến tuổi, đã từng có ý định lập gia đình hay chưa?”

Tổng Tử Kính ngẩn người, bật cười nói: “Vì sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?”

Tôi cảm thấy như vậy thất lễ, vội vàng chối: “Tôi nói lung tung thôi, tiên sinh không cần để ý.”

Tống Tử Kính lại xoay người tôi lại, vừa mềm nhẹ vừa kiên quyết, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Tiểu Hoa, ta đã không còn là tiên sinh của Tiểu Hoa nữa, sau này gọi ta Tử Kính được không?”

Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi như vậy, ba hồn bảy vỉa tôi lập tức bị anh ta dẫn đi, ngốc nghếch gật đầu đồng ý: “Tử Kính ca.”

Tống Tử Kính hài lòng, vui vẻ cười: “Hiện giờ ta sẽ trả lời câu hỏi vừa rồi của muội, vì sao ta không muốn thành gia. Bởi vì ta cho rằng thành gia không phải để truyền thừa đèn nhang, để nối dõi tông đường, mà nên tìm một người ý hợp tâm đầu, tình đầu hợp ý với mình, cùng nhau đi chung một đường đến cuối đời. Hiện giờ còn chưa tìm được người đó, ta tình nguyện lẻ loi một mình.”

Tôi kinh ngạc lắng nghe, một nỗi cảm động bắt đầu tràn ra từ đáy lòng.

“Đều nói bảo vật dễ cầu, tình lang khó kiếm.” Tôi cúi đầu cười.

Tiếng cười của Tống Tử Kính chấn động màng tai tôi: “Nữ tử như muội mới là chỉ có thể gặp mà không thể cầu.”

Tôi phì cười mộ tiếng: “Tử Kính ca đang châm chọc muội phải không?”

“Sao có thể?” Tống Tử Kính vươn tay thân thiết nhéo mũi tôi, tôi vội vàng cười hì hì né tránh, anh ta nói: “Muội thông minh, lanh lợi, thẳng thắn, thành thật, đặc biệt còn không hề kiêu ngạo, tính tình ngây thơ, ngay thẳng, lại lương thiện, khoan dung…”

Tôi không đợi anh ta nói xong đã che mặt kêu lên: “Ngừng! Ngừng! Nổ mũi muội bây giờ!”

Tống Tử Kính sang sảng cười lớn. Tôi xấu hổ đến mức xoay người bỏ chạy. Kết quả là không nghĩ tới mặt đất đóng băng, giày trượt đi, toàn thân có xu hướng thân mật với mặt đất.

Trong chớp mắt, một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy thắt lưng tôi, kéo tôi lại, cảm giác lảo đảo dưới chân không còn, toàn thân đã ở trong một vòng tay ấm áp.

Tim Tống Tử Kính đập hơi nhanh, nhẹ giọng trách mắng tôi: “Sao lại không cẩn thận như vậy, đã lớn thế này rồi.”

Tôi xấu hổ lẩm bẩm: “Muội không sao.” Sau đó, tôi thoát thân khỏi cánh tay anh ta.

Tống Tử Kính vẫn còn lo lắng khép chặt áo choàng cho tôi. Giống như có một sức hút vô hình nào đó, tôi quay đầu, lập tức nhìn thấy Tiêu Huyên, khuỷu tay còn vắt một chiếc áo khoác, đứng trên bậc cửa cao cao của cổng lớn vương phủ, đứng lặng trong gió như một pho tượng. Hai ngọn đèn cung đình lớn phía trên đầu hất xuống những cái bóng đen thật sâu trên mặt anh ấy, vẻ mặt anh không có biểu cảm gì, ánh mắt thâm trầm, đen như mực. Đúng lúc này, ánh trăng cũng thức thời ẩn mình vào trong mây.

Được rồi, để chúng tôi đảo lại một chút. Tình hình Tiêu Huyên điện hạ nhìn thấy là như thế này:

Trên vai tôi đây là bàn tay của Tống Tử Kính, hai người thâm tình nhìn nhau, tôi đây tình tứ gọi một tiếng buồn nôn không gì sánh được: “Oppa~~~”

Ngay sau đó, Tống Tử Kính phát biểu cái nhìn về tình yêu thật kiên định, tôi đây nghe mà rơi nước mắt, mắt đi mày lại với anh ta, sau đó, giữa ban ngày ban mặt không ngừng liếc mắt đưa tình…

Không biết từ góc nào chui ra, Vân Hương phát ra tiếng kêu khiếp sợ phá tan bầu không khí tĩnh lặng: “Vương… Vương gia?”

Ánh mắt hàn băng ngàn nắm của Tiêu Huyên dọa cô ấy phát run. Tôi còn tưởng rằng ông anh già của tôi nếu không nổi trận lôi đình thì cũng sẽ châm chọc khiêu khích một phen, không ngờ anh ấy chỉ ném chiếc áo khoác cho Vân Hương rồi xoay người bỏ đi, không nói một lời.

Bọn gia đinh đứng xem cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ có lão quản gia là cau mày đi theo Tiêu Huyên.

Vân Hương run run đi tới: “Tiểu thư, hình như vương gia tới đưa áo choàng cho người.”

Tôi cũng đã nhận ra chiếc áo khoác trong tay cô ấy. Trong lòng trĩu nặng, một chút vui vẻ khó có được cũng đã tan thành mây khói.

Vầng trăng lại ló diện. Tôi cởi chiếc áo khoác trên người xuống trả lại cho Tống Tử Kính, trong đầu đột nhiên hiện lên một câu quỷ quái: “Hoàn quân minh châu song lệ thùy, hận bất tương phùng vị giá thì**”.

** Hai câu cuối trong bài “Tiết Phụ Ngâm” của Văn Xương.

Bản dịch của Ngô Tất Tố:

Trả ngọc chàng, lệ như mưa,

Giận không gặp gỡ khi chưa có chồng.

[Theo bạn nghĩ 2 câu này ý là, bạn Tiểu Hoa ngỡ rằng bạn Tiêu Huyên vẫn còn nhớ thương Phỉ Hoa, hận không thể gặp nhau khi bạn Tiêu Huyên chưa có mối tình đầu. Mọi người nghĩ thế nào?]

Tôi lắc đầu thật mạnh, ánh trăng quá đẹp, thơ rượu quá nhiều.

Tống Tử Kính không nói gì, chỉ dịu dàng mỉm cười nhìn theo xe ngựa của chúng tôi đi xa.

~ Hết chương 29/75 ~

Đọc bài “Tiết Phụ Ngâm” tự nhiên nhớ tới một bài ca dao Việt Nam, không biết nếu Tiêu Huyên và Tiểu Hoa thật sự gặp nhau ngay từ thưở hai người còn ngây thơ thì có tốt đẹp hơn thật không? Mình nghĩ là không. Người ta thường hướng tới những cái đẹp hoàn mỹ mà không cảm thấy rằng, phải có cái xấu mới có cái đẹp, đôi khi sự hoàn mỹ sinh ra từ chính những khuyết điểm.

Ba đồng một miếng trầu cay,

Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không?

Bây giờ em đã có chồng,

Như chim vào lồng, như cá cắn câu.

Cá cắn câu biết đâu mà gỡ,

Chim vào lồng biết thuở nào ra?

Advertisements

61 thoughts on “[Chương 29 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa

  1. Mình cảm thấy Huyên ca rất biết chọn thời điểm để xuất hiện nha. Mà sao Hoa tỷ lại nỡ mắng anh là đôi nam nữ chó má chứ >”<, TTK thì thật giống Hắc Bạch Vô Thường câu hồn người ta mà, nhưng mà mình vẫn thích Huyên ca hơn hí hí hí

  2. Tiểu Huyên ca ca ăn phải thùng dấm chua to đùng r, chẹp chẹp :)) Không biết có cuộc chiến tranh nào “giữa những tình địch” ko nhỉ???

  3. Ý, Tống Tử Kính có phải nam phụ dịu dàng trong truyền thuyết không cô??? *mắt hấp háy* Đọc chương này sướng chết đi được, tôi thích cái kiểu úp mở ăn dấm chua cơ, như kiểu trước tết ý, còn có cái mà chờ đợi

    1. Thế thì tôi đoán bạn TTK cố gắng dùng mỹ nam kế để tách Tiểu hoa ra khỏi Tiêu Huyên vì nghĩ cho đại cục,v..v,, Nhưng bạn Tiểu Hoa không rung động,xong bạn TTK lại yêu thật 8-> Mới đoán đc đến thế :”)

  4. Câu thơ về chuyện “trả ngọc” kia là nảy ra khi Tiểu Hoa trả áo cho Tống Tử Kính mà. Mình lại hiểu câu này theo hướng Tống Tử Kính là người đến sau, lúc Tiểu Hoa đã là người của Tiêu Huyên rồi ấy. Vì thế mà Mẫn Mẫn mới phải lắc đầu thật mạnh, và cũng vì thế mà 2 câu thơ này mới bị gọi là 2 câu thơ quỷ quái!

  5. Thấy 2 cái câu thơ cuối kia kìa,tự nhiên lại nghĩ nhìn từ góc độ bạn Tiểu Hoa khi trả áo cho TTK, hận hok gặp chàng lúc chưa có chồng , như kiểu Tiêu Huyên là chồng bạn ý, bị bắt gian tại trận :)) Buồn cười quá =))
    Cảm ơn Sâu ^^

    1. Cái này hay nha!
      Nhưng theo mình cảm thấy thì Tiểu Hoa chưa bao giờ “có ý nghĩ đen tối” với Tống Tử Kính, kiểu như, Tống Tử Kính chưa bao giờ ở trong danh sách những người có thể yêu của Tiểu Hoa, nên mình mới hiểu 2 câu thơ đó như vậy.

    1. Công nhận. Bài ca dao kiểu như hơi uất ức vậy nếu đặt vào trong hoàn cảnh truyện rất buồn cười nha ^_^

      Hình như Pinky Lady là dân văn hay sao đó

  6. bạn Tiêu Huyên ghen tuông thật vô lí nha, anh ta thì tổ chức cả một đại hội xem mắt với bao nhiêu tiểu thư, trong khi đó lại ghen khi Tống Tử Kính tốt với Tạ Mẫn một chút!!!!!!1 hừm hừm!!!
    ban đầu mình cũng thích anh Tiêu Huyên nhưng bây giờ qua ủng hộ anh Tống rồi
    là mình thì mình thích anh Tống lâu rồi
    ^^

      1. *gật gật*
        Đúng rồi đấy, mình ủng hộ ai đấy chỉ vì người đó hợp với nữ chính nhất thôi chứ ứ phải vì người đấy tuyệt nhất :))
        Nhiều khi muốn bóp cổ bạn TIêu Huyên lắm đấy =))

  7. thanks Sâu, hihi, anh Huyên còn phải ăn giấm chua dài dài, cứ kiểu úp úp mở mở này mới gọi là hấp dẫn………cái bài thơ cưới của Sâu thấy hợp cảnh ghê,

      1. bên ngoài hào nhoáng.tri thức đầy mình.tính tình ôn nhu.thái độ với Tiểu Hoa như gần như xa càng hấp dẫn.haha

  8. trai đep bao giờ cũng dễ làm nao động lòng người….anh Tiêu Huyên nhanh hành động đi anh, chứ anh Tử Kính sắp lam em lung lay rồi….rõ khổ cái thân em…..chẳng miễn dịch chút đối với trai đẹp, cuộc chiến giữa hai mĩ nam càng hấp dẫn rồi, cảm ơn Sâu nhé.

  9. Ghet nhat cai kieu nguoi doc den mon gay truyen van khong biet la co yeu hay khong. Tong Tu Kinh giong kieu Ly Thua Ngan y, nhung van chua biet tinh cam the nao. Dan ong coi trong dai su la dung, nhung cung dung vi the ma ha thap gia tri cua cai khac. Neu vay thi dung co day dua voi ai, dua gion tinh cam voi ai lam gi. Bao khong yeu thi sao lai quan tam the, bao yeu thi sao lai tan nhan voi nhau the. Ghet >”<

    1. theo t thấy Lí Thừa Ngân yêu nhưng hận thù và quyền lực đặt lên trên ty đó.a ta kũng ko mất trí nhớ thì phải

      1. hay lắm ạ.đọc đi ss ơi.toàn ty sâu sắc.lấy đi ko ít nước mắt.khi nào buồn đọc xog vẫn thấy mình kòn hp hơn họ rất nhiều.

  10. minh thich nhat cau” ke biet ko kho’, kho’ ke ko biet” :))) thuo`ng thi minh du’ng o ve sau…..ha….ha….cam on Sau , thich van phong chuyen ngu cua Sau lam lam!!!!

  11. Tôi nghĩ là cô Hoa nghĩ tới 2 câu thơ đấy là nghĩa nói với Tống Tử Kính, hận k gặp ảnh khi chưa có mối liên kết với Tiêu Huyên như giờ này=) 2 bạn trẻ Hoa Huyên thích nhau lắm rồi còn bày đặt. Cho bạn Hoa Kính iêu nhau cho xog rồi. Tôi thích 2 trẻ đấy rồi <3 mà bạn Huyên biểu lộ như thế rồi cơ =) lại còn phớt kít rồi :D

  12. Gì thì gì! Tuy tui khoái Tiêu Huyên! Nhưng mà tui vẫn iu chị Tiểu Hoa nhất! Cho nên anh Tiêu Huyên thù dai cố tình làm chị í xấu mặt thì đáng bị mắng lắm! Mà công nhận là chị í mắng rất hay nhá (hay là cô Sâu mắng nhễ?)! Tiểu Hoa trong chương này bị rơi vào “mỹ nam kế” rồi! Sau khi “bị” cô Sâu spoil, tui đâm ra cảnh giác với Tống ca! Hơi tiếc a~! Mặt hàng tốt vậy mờ ko vươn lên làm nam phụ thì thật đáng tiếc! Này cô Sâu, sau này có anh nào ” được được” ko? Đủ trình để so sánh với Tiêu Huyên ấy? Không hiểu sao tui cứ nhớ mãi ko quên cái anh chàng Tiểu Hoa gặp trong miếu trú mưa lúc bỏ trốn ra khỏi nhà ý! Bộ anh ý ko có chút duyên phận nào với chị Hoa sao?! Vậy thì đáng tiếc quá!

      1. Cái nụ cười của cô làm tui đâm ra tin tưởng ý nghĩ của mình khá nhiều ấy nhỉ?!
        Tiện thể nói lun cái hình soái ca chương 31 cô up làm tui chảy nước miếng nha! *Chép miệng* Mắt mũi miệng này! Ôi chao ánh mắt mới thâm tình, ôn nhu làm sao! Thật chết người mừ! Cộng thêm nốt ruồi luân điểm trên trán nữa chứ! (Gợi cho tui nhớ đến Chú bé rồng Koikichi) *Chèm chẹp*

  13. chậc, bạn Kính cũng nhiều fan, cơ mà ta ko có cảm xúc với bạn, vì bạn Kính ko cho ta cảm giác an toàn, ta cứ thấy bạn khó hiểu, khó nắm bắt, vì vậy nên ta ko thích nổi ==’
    các nàng nhắc làm ta nhớ soái ca trúng độc quá, chương mấy anh mới tái xuất giang hồ đây =__=

  14. Ta phải nói đọc truyện này xong từ vựng của ta thêm được một đống quái ngữ của Tiểu Hoa, cực kì hàm súc nha *híp mắt* đúng là nữ nhi thời đại mới~~~

  15. Truyện hay quá chủ nhà ơi! Bạn Tiêu Huyên iu nàng Tiều Hoa rồi mà kg nói!!! mà bạn Tiểu Hoa thì hok hiểu đc…
    Có mấy câu thơ hay hay…mình thích !
    Mà đọc cảm nhận của bạn bên dưới, mình cũng nhớ 1 bài thơ buồn buồn như vậy:
    “Cũng có thể ngày nào xa xưa lắm
    Anh đã ra vườn cà hái nụ tầm xuân
    Cũng có thể em đã làm con cá lội
    Cá gặp mồi, cá đã cắn câu
    Cũng có thể em còn nhớ, dù lâu
    Cái sắc Hoa Tầm Xuân tim tím ấy
    Cũng có thể em đã quên thời vụng dại
    Bên ngõ giậu thưa, anh đứng thẫn thờ
    Ôi, vẫn biết bao nhiêu điều có thể
    Có thể xảy ra – Có thể phai nhòa
    Khi em cũng làm phận gái mưa sa
    Rơi xuống giếng hay ra ruộng lầy, ai biết
    Anh thì vẫn một đời đi mải miết
    Chiều đông nay gặp tim tím màu hoa
    Gió cứ thổi một phía lòng nỗi nhớ
    Một phía kia nghiêng lạnh thuở vườn cà ….”

    ( tâm sự người hái nụ tầm xuân – TG: TRẦN THANH BÌNH)

Đã đóng bình luận.