[Chương 30 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ nhị quyển: Đại mạc thiên

Đệ tam thập chương: Đông đi, Xuân sẽ đến.

Sinh mệnh nhạt nhòa, người thân rời xa, vị đế vương xa lạ trẻ tuổi này một mình ngồi trên ngai vàng uy nghiêm cao cao có lẽ sẽ cảm thấy rất cô đơn.

Tuyết miền Bắc, càng rơi càng nhiều, mấy ngày tiếp, tuyết đọng trên đường dày như mây, người ta quét sạch, nó lại hạ xuống chất đống.

Tôi quanh quẩn trong phòng thuốc trông bếp lò, thành ra chỉ cảm thấy ấm áp, vừa sắc thuốc vừa nghĩ đến những người dân du mục trên thảo nguyên và lũ dê cừu, thời tiết băng giá thế này, bọn họ làm thế nào qua được mùa đông?

Sau đó, chính Tôn tiên sinh ẩn ý nhắc nhở tôi, ngày giỗ của nhị ca thật sự của tôi, Tạ Chiêu Anh, đã sắp đến. Không cần nghĩ, nhất định là Tiêu Huyên bày mưu đặt kế phía sau. Anh ấy không chịu gặp tôi, tôi cũng không tìm anh ấy, hai bên cầm hai đầu sợi dây, sống chết giằng co, cứ nhẫn nhịn như thế mấy tháng, cuối cùng cũng xuất hiện một chút thay đổi.

Ngay cả Vân Hương cũng nói: “Đã lâu chúng ta không gặp vương gia rồi, ngay cả mặt mũi người thế nào, nô tỳ cũng sắp quên đến nơi.”

Tôi nói: “Có lẽ người ta đã quên béng mất chúng ta tròn méo thế nào rồi. Cái gì mà Anh Huệ huyện chủ, cái gì mà Lưu gia, Mã gia tiểu thư, đối thơ, ngắm hoa. Chúng ta thì có là gì!”

Vân Hương khụt khịt mũi: “Thật là chua.”

“Có sao?” Tôi lập tức kiểm tra mấy nồi thuốc trên bếp lò: “Có sao đâu.”

Vân Hương làm một cái mặt quỷ: “Nô tỳ nói bình dấm của tiểu thư ấy!”

Mắt tôi phóng ra hung quang: “Cô ngứa da phải không? Không có việc gì làm thì đi giúp các tiểu thư may áo bông cho binh sĩ đi.”

Vân Hương vội vàng kêu: “Không đâu! Mấy tiểu thư kia rất nhiều trò, suốt ngày lục đục với nhau, tay nghề lại tệ, vì vậy cuối cùng đều đổ hết lên đầu các nha hoàn. Tính ra, nô tỳ vẫn nên ở trong này giúp tiểu thư sắc thuốc thì tốt hơn.”

Tôi hài lòng.

Thật ra, lời đồn đại về Tiêu huyên và vị Liễu Minh Châu tiểu thư kia cũng không ít. Từ sau dạ yến đêm đông, Liễu tiểu thư “tình cờ” bị cảm lạnh – mặc mấy miếng vải đứng trong tuyết, nàng ta không bị viêm phổi đến chết đã chứng minh thể chất đặc biệt như gián của nàng ta rồi – bị bệnh, đương nhiên không thể đội tuyết, vượt đường xá xa xôi để quay về thành Xích Thủy nhà nàng, Tiêu Huyên thấy vậy cũng tận tình giữ nàng lại nhà dưỡng bệnh.

Nhưng bệnh này dưỡng tới mức đến già cũng không tái phát mà người vẫn không chịu rời đi. Khi thì đau nửa đầu, khi lại ho một đêm, ngày thì tay chân bủn rủn không còn chút sức lực, ngày thì tâm tình không tốt tiêu hóa không xong. Tôi nghe Tôn tiên sinh oán giận vì thường xuyên phải đi xem bệnh cho nàng mà thấy thật thú vị. Đây đều là bệnh nhà giàu mà mấy nữ chính ngôn tình thường hay mắc phải nhất, Liễu tiểu thư tuy là người cổ đại thế nhưng đã sớm tham khảo tất cả sự tinh túy của phim Hàn Quốc, thật là một thế ngoại cao nhân.

Tôi nói với Tôn tiên sinh, bệnh của nàng là khó chữa nhất. Tôn tiên sinh đưa lỗ tai tới. Tôi nói: “Dùng ba phần quan tâm của vương gia, hai phần thương yêu, hà hơi xua lạnh hai lượng, ấm áp thăm hỏi một phân, dùng năm chén nước nhu tình, sắc thành một chén uống vào. Đảm bảo thuốc vào miệng, bệnh tan biến, lập tức sinh khí dồi dào, hơn nữa thuốc này còn kiêm tác dụng làm đẹp, kéo dài tuổi thọ. Tác dụng phụ duy nhất là một khi dừng dùng thuốc, rất dễ phản ứng ngược lại. Vương gia cần phải châm chước.”

Sau đó Tôn tiên sinh trích nguyên văn lời nói của tôi để báo cáo lại, Tiêu Huyên hiển nhiên keo kiệt không cấp dược, vì vậy, mấy loại bệnh lông gà vỏ tỏi của Liễu tiểu thư cả mùa đông không hết. Mỹ nhân yếu đuối luôn khiến người ta trìu mền, vì vậy, danh tiếng của nàng ở trên phố nổi như cồn, có bài thơ còn viết nàng ôm bệnh trong người, đứng trước một đóa hoa hải đường héo úa mà rơi lệ.

Tôi vừa nghe vừa mắng đồ tâm thần. Bị cảm, không ngoan ngoãn nằm trong chăn còn chạy ra ngoài trời tuyết nhìn hoa rơi lệ với chẳng khóc thầm, ngẩng đầu bốn mươi lăm độ sầu oán ưu thương. Mẹ nàng phải tu mấy trăm năm mới sinh ra được một đứa con quái vật như nàng không biết. Chính nàng mới nên xuyên không, kết bạn với trường phái văn học bi thương.

Ngay cả Vân Hương cũng không nói tôi ghen tị nữa mà rất đồng ý với quan điểm của tôi: “Đầu của Liễu huyện chủ này có phải bị ngựa đá khi còn bé không.”

Hai chị em chúng tôi ác độc chế giễu Liễu Minh Châu một phen, lại bị lời nói hài hước của chính mình chọc cười vang.

Đánh xe ngừng xe lại, gõ gõ cửa nói: “Tiểu thư, tới nơi rồi.”

Tôi vén rèm lên nhìn. Bên ngoài là một mảnh trắng xóa, đánh xe có thể tìm được đường đưa chúng tôi tới trước mộ phần của Tạ Chiêu Anh trong hoàn cảnh như vậy thật không dễ dàng.

Vân Hương bung ô, hai chúng tôi đỡ nhau đi về phía sườn núi, thị vệ Tiêu Huyên phái tới cho tôi đi xa xa phía sau khoảng một trượng. Trong trời đất trắng xóa, chỉ có mấy cây bạch dương thưa thớt và thân ảnh của mấy người chúng tôi.

Khe suối đã đóng băng, bị bao phủ bởi một lớp tuyết, nếu không để ý còn không nhìn thấy. Nấm mồ nhỏ bé của Tạ Chiêu Anh lại càng hòa thành một thể với tuyết trắng đầy đất.

Tôi và Vân Hương nhìn nhau, cuối cùng tôi nói: “Tìm một chỗ lễ bái tượng trưng là được rồi. Nhị ca trên trời có linh sẽ biết… Tuy rằng tôi nghĩ nhị ca đã sớm đầu thai rồi.”

Vì vậy, chúng tôi đặt bát hương xuống một nơi khuất gió, đặt mâm hoa quả lên, châm ba que hương.

Tôi hỏi Vân Hương: “Cô có nhớ người nhà không?”

Nụ cười của Vân Hương có chút cô đơn: “Mẹ nô tỳ đã mất từ lâu, cha cưới mẹ kế, vì vậy mới đưa nô tỳ tới Tạ gia. Một năm nô tỳ chỉ quay về nhà một lần, cha xa cách nô tỳ, mẹ kế và tiểu đệ đệ tỏ vẻ không nhận ra nô tỳ. Mỗi khi tới lúc đó, nô tỳ còn tình nguyện quay về Tạ gia. Ít nhất đại nương ở trù phòng và các tỷ muội còn đối tốt với nô tỳ.” Cô ấy ngừng lại một chút, lại nói thêm một câu: “Tiểu thư người đối xử với nô tỳ tốt nhất.”

Tôi cười, vuốt tóc cô ấy: “Mấy ngày nữa cô cũng trong mười lăm tuổi rồi. Đến lúc đó, tôi sẽ làm cho cô một lễ cập kê long trọng, cũng nhận cô làm muội muội của tôi.”

Vân Hương nắm chặt tay áo tôi: “Oa… Tiểu thư…”

“Được rồi!” Tôi cười sang sảng: “Trực tiếp gọi một tiếng tỷ tỷ đi. Sau này sẽ là người một nhà rồi.”

Vân Hương lâu nước mắt gật đầu mãnh liệt: “Tỷ tỷ…”

Sau khi trở về, tôi lập tức nhờ Tôn tiên sinh truyền đạt chuyện này cho Tiêu Huyên, cùng ngày, Tiêu vương gia hồi âm cho tôi, đồng ý, cũng vô cùng tán thành quyết định của tôi. Lễ cập kê của Vân Hương, anh ta cử người tới tổ chức, sau đó lại phái một nha hoàn tên A Kiều tới hầu hạ Tạ tiểu thư mới.

Vân Hương hầu hạ người khác hơn mười năm, hôm nay lại được người ta hầu hạ, vô cùng không thích ứng được. Cô ấy đã gặp qua cuộc sống của một tiểu thư, còn chưa đến mức chân tay luống cuống, chỉ là, những công việc trước giờ đều bị A Kiều làm, cô ấy không phải làm gì nên trong lòng bắt đầu hốt hoảng, hiển nhiên là một người không chịu ngồi không một chỗ.

Tôi vốn định gọi Vân Hương tới phòng thuốc giúp việc cho tôi, nhưng cô ấy nói với tôi, có một đầu bếp già thâm tàng bất lộ trong biệt viện từ lâu đã khen ngợi những món ăn cô ấy làm, định hết lòng truyền thụ, cô ấy liền chính thức bái sư.

Tôi không còn cách nào khác, đành thả cô ấy đi học nấu ăn, đổi thành Phẩm Lan tới hỗ trợ cho tôi.

Từ ngày ấy, thức ăn của chúng tôi có sự thay đổi rõ ràng. Từ món khai vị tinh xảo tới những món ăn chính phong phú ngon miệng, lại tới món điểm tâm ngọt và canh thơm phức, mỗi món một hương vị, mỗi ngày một khác, nửa tháng không trùng lặp. Ăn uống như vậy trong vòng một tháng, toàn thân tôi béo lên một vòng. Cũng may cơ thể của Tạ Chiêu Hoa vốn gầy yếu, còn thừa chỗ để có thể béo mập lên được.

Sau khi Vân Hương thăng cấp từ nha hoàn lên thành chủ nhân, nha hoàn bên cạnh tôi đổi thành một cô bé mười lăm tuổi tên là Đồng Nhi. Cô ấy và A Kiều vốn là một tì nữ áo xanh ở phủ Yến vương. Nô bộc trong phủ Yến vương phân ra thành nhiều cấp bậc: tím, đỏ, xanh và tím than; quản sự của các phòng các viện mặc màu tím, đại nha hoàn mặc đỏ, tiểu nha hoàn và gã sai vặt mặc màu xanh, những người làm việc nặng mặc màu tìm than, thị vệ có đồng phục riêng. Hai tiểu nha đầu này không biết ai chọn ra, nhanh nhẹn hoạt bát không ai bằng, tôi vô cùng thích. A Kiều kia cũng là một người thích bát quái, có rất nhiều chủ đề chung để trò chuyện với Vân Hương.

Đêm Trừ Tịch, thời gian cả nhà quay quần bên nhau đón năm mới. Chỗ Tiêu Huyên hoàn toàn không có động tĩnh gì, có lẽ đã có sắp xếp nào đó với tiểu thư Liễu Minh Châu. Cũng không biết Liễu tiểu thư có nhìn pháo hoa đầy trời buông lời cảm thán, phá hỏng phong cảnh hay không. Nhưng có lẽ Tiêu Huyên lại thích bộ dạng đó thì sao? Tần Phỉ Hoa không phải cũng rất yếu đuối, hay bi ai đấy sao, anh ta cũng rất thích mà.

Tôi và Vân Hương, còn có Giác Minh cùng nhau đón năm mới, bởi vì trời lạnh, tôi đề nghị ăn lẩu, Vân Hương liền hầm xương cả một đêm, chuẩn bị một bàn đồ ăn rất phong phú.

Vì Phẩm Lan đã theo Tôn tiên sinh về quê mừng năm mới, Giác Minh có chút rầu rĩ, Đồng Nhi liền hát mấy khúc đồng dao cho thằng bé nghe. Con sói nhỏ háo sắc vừa nhìn thấy tỷ tỷ xinh đẹp toàn tâm toàn ý lấy lòng hắn, lập tức ném tất cả phiền não và Phẩm Lan ra ba vạn tám nghìn dặm, kéo tay các tỷ tỷ chơi đùa.

Đều là phụ nữ và trẻ em, bữa cơm rất hài hòa. Mùi thơm của nước lẩu bốc lên cuồn cuộn, thịt dê ngon miệng, đậu phụ mềm mại, nấm mọng nước, măng mùa đông tươi ngon, xanh mướt. Bữa tiệc này thật sự khiến mọi người no căng bụng mà vẫn không ngừng được.

Sau khi cơm no rượu say, mấy cô gái bắt đầu đề tài cũ, bát quái.

Đầu tiên là nói về bệnh dạ dày gần đây Liễu tiểu thư mới mắc phải, ngày ngày ôm bụng, nhăn mặt nhíu mày, đại khái là một nàng “Đông Thi hiệu tần*” của thời đại này. Cô nàng huyện chủ này ba ngày một bệnh nhẹ, năm ngày một bệnh nặng, không có bệnh nào là chưa mắc phải, lại còn dấy lên một làn sóng mới trong thành Tây Dao, các bà các chị thay nhau giả dạng nhíu mày, đánh phấn trắng bóc như người chết rồi vẽ lông mày chữ bát [].

* Điển tích “Đông Thi hiệu tần”: Người ta nói rằng Tây Thi rất đẹp, đẹp đến mức chỉ cần nhíu mày cũng khiến người ta say đắm. Vì vậy, ở thôn Đông có một cô gái họ Thi, cũng học Tây Thi nhíu mày để thu hút trai làng. Nhưng Tây Thi nhíu mày càng đẹp, còn Đông Thi đã xấu nên nhíu mày lại càng xấu.

Nói hết chuyện Liễu tiểu thư, lại nói đến cuộc sống của thái tử và mấy bà vợ trong kinh thành. Dường như phúc phận ba đời của thái tử Tiêu Lịch cũng không dễ hưởng như người ngoài tưởng tượng. Thái tử phi Tần Phỉ Hoa không lạnh không nhạt với trượng phu như một bát mì quên bỏ muối, Tạ Chiêu Kha tiểu thư lại lạnh lùng, cao ngạo, xa cách như một khối băng trơn trượt tay. Tiêu Lịch không sờ được tới Tạ Chiêu Kha, lại không ra tay được với Tần Phỉ Hoa. Nhìn được mà không ăn được, đó mới là nỗi khổ lớn nhất thiên hạ.

Tôi nghĩ tới giao thừa năm ngoái đã trải qua ở Tạ gia, đại gia đình ngồi quay quần bên một cái bàn, Tạ thái phó hiếm khi nào tỏ vẻ hiền lành như thế, chị dâu cũng không chanh chua như bình thường, còn Tạ Chiêu Kha khi đó vẫn là khuê tú chưa chồng, là cành vàng lá ngọc của Tạ gia. Nhớ khi ấy tôi tự mình xuống bếp làm một đĩa cá chua Tây Hồ, Tạ Chiêu Kha rất thích, khích lệ tôi: “Tay nghề nấu ăn của tứ muội thật tốt, không biết tương lai sẽ là chàng trai nào may mắn được hưởng thụ.” Chớp mắt, một năm đã qua, tôi mai danh ẩn tích theo Tiêu Huyên tha hương, còn Tạ Chiêu Kha tôn quý cũng đã theo người làm thiếp.

Aiz, mọi người đều cảm thấy làm thiếp của thái tử đã là thiên đại ân sủng, thế nhưng tôi biết Tạ Chiêu Kha tâm cao khí ngạo, sao có thể chịu phục? Tuy cô ấy từng tính kế sau lưng tôi, nhưng dù sao cô ấy cũng là một cô gái đáng thương không thể làm chủ số phận. Cho dù có đẹp thế nào chăng nữa cũng không tránh được. Tôi vẫn hơn cô ấy, số vẫn còn may.

Còn Tiêu Huyên khi đó thì sao? Khi đó anh ấy vẫn còn được gọi là Tạ Chiêu Anh, uống rượu cùng đại ca và Tạ thái phó. Tạ phu nhân thương yêu nhìn anh ấy, cổ vũ Bạch Nhạn Nhi tiểu thư gắp thức ăn cho anh ấy. Tiêu Huyên nghe Tạ Chiêu Kha nói xong liền chọc ghẹo tôi: “Tứ muội muốn gả cho người thế nào? Ca ca giúp muội để ý.” Còn nói: “Nhưng cái bệnh hồ đồ và nóng nảy của muội phải sửa đi, nếu không không ai dám lấy đâu…”

“… Đã là người thứ năm rồi, sau này ai còn dám gả cho hắn nữa!”

Tôi nghe được phần đuôi, lấy lại tinh thần, chuyển sang bọn Vân Hương đang bát quái ở bên cạnh, hỏi: “Mọi người đang nói ai vậy?”

Bọn Vân Hương dừng câu chuyện, nhìn về phía tôi: “Còn nói ai được nữa ạ, đương nhiên là tân hoàng đế Ly quốc rồi. Trước đó hoàng hậu của hắn đã chết.”

Tôi bật cười: “Phi tử hoàng đế có cả trăm người, chết một người thì lập người khác là được.”

A Kiều vội nói: “Tiểu thư không biết rồi, hoàng đế bọn họ trước giờ chỉ lấy một vợ thôi.”

Cái gì? Hoàng đế chỉ có một vợ? Vậy hắn làm hoàng đế làm gì?

Đồng Nhi nói: “Ly quốc đó khác với chúng tôi, bọn họ từng có vài nữ hoàng đế, nữ nhân cũng có thể ra ngoài buôn bán, làm quan. Vì vậy không ít nam nhân chỗ bọn họ chỉ lấy một vợ.”

Tôi nghe xong mà bật cười sợ hãi, ngày đó đọc sách không tiếp thu được toàn bộ, chỉ biết Ly quốc có nữ đế, lại chưa biết chủ nghĩa nữ quyền của bọn họ đã phát triển đến trình độ này.

Tôi nghe bọn họ kể lại. Thì ra khi còn làm thái tử, vị tân hoàng đế mới lên ngôi chưa được một năm này của Ly quốc đã từng có một phi một thiếp. Nhà mẹ đẻ của hai bà vợ này công khai đối lập trên triều, việc thường ngày thích làm nhất là phun nước miếng vào mặt nhau mỗi khi lâm triều. Đảng phái tranh đấu nào dễ xử lý, đấu quá quyết liệt khiến người cầm quyền không quản nổi nữa là không được, vì vậy, ngay lúc đó, nữ hoàng muốn dùng chiêu thờ chung một chồng để hòa hoãn bớt mâu thuẫn của hai nhà. Ai ngờ hai nhà đó không cảm thấy như vậy là tốt, hai bà vợ tôi nhìn cô không vừa mắt, cô nhìn tôi không hài lòng. Vợ cả tự cao tự đại, vợ bé cũng không dễ chọc vào, hôm nay cô bắt lỗi của tôi, ngày mai tôi tạo phiền phức cho cô, ba ngày cãi một trận nhỏ, năm ngày đánh một trận lớn, mỗi tháng chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc một lần. Thái tử thực sự không chịu nổi nữa, lại không thể trả vợ lại như trả hàng đã mua, kiên quyết tìm một việc ở phần đất bên ngoài để làm.

Anh ta cũng không ngu ngốc, lúc gần đi sợ mấy bà vợ của mình lại không kiêng kị tiếp tục trình diễn bộ phim gia đình hay nhất cả nước, mới đưa vợ bé đang có thai tới biệt viện tu dưỡng. Không ngờ thái tử phi trong cơn ghen tị đến phát điên, công nhiên khiêu chiến hiến pháp của bổn quốc, dám mua người hạ thuốc xóa sạch đứa trẻ trong bụng trắc phi, trắc phi không còn đứa trẻ phát điên, cầm một con dao đâm chết thái tử phi rồi tự sát. Toàn quốc ồ lên, hai nhà nhạc phụ xấu hổ từ quan, chuyện này ngược lại bớt đi nỗi lo suy yếu thế lực của bọn họ.

Thái tử ở bên ngoài sau khi nhận được tin, đại khái là thở dài một hơi, trong bụng lại thầm cảm thấy may mắn. Nữ hoàng xấu hổ với con trai, lại cẩn thận chọn một nữ tử xuất thân thư hương làm thái tử phi. Lần này chỉ có một bà vợ, gia đình không có mâu thuẫn, tính cách cô dâu mới vô cùng dịu dàng, lại yểu điểu đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể theo gió bay đi. Thế nhưng vị thái tử phi tài nữ đọc đủ loại sách, tài trí hơn người, học vấn thâm sâu này lại giống kiểu nữ thanh niên học thức như Lâm Đại Ngọc, bề ngoài khuynh quốc khuynh thành, thân mình đa sầu đa bệnh. Sau khi gả cho thái tử, không sinh con, chỉ sinh bệnh, từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân, không chỗ nào không có bệnh, tiểu thư Liễu Minh Châu đại khái cũng chỉ đáng xách dép cho nàng. Vị thái tử phi thứ hai này cứ bệnh tật như vậy hơn một năm, mình hạc xương mai không chống đỡ được, bay về thiên đường của nàng.

Không biết lần này thái tử điện hạ có thở phào nhẹ nhõm một hơi nữa hay không, nhưng tôi nghĩ, bất kể đàn ông ở tầng lớp nào, liên tục mất ba người vợ cũng không phải chuyện gì tốt. Nghe nói nữ hoàng từng mời một đại sư tới xem mệnh cho con trai, kết quả là thái tử đại ca mệnh cứng như kim cương, trong thiên hạ không có nữ nhân nào có thể xứng đôi.

Nữ hoàng không tin con trai yêu của mình sẽ độc thân cả đời, lại tìm kiếm một cô gái trong nhà các đại thần cũng có mệnh cứng, chỉ là, lần này không dám lập làm chính phi, chỉ nạp làm thiếp. Vị nữ kim cương này không sinh bệnh, nhưng người ta vốn đã có người trong lòng, sau khi xuất giá vẫn còn vấn vương tơ lòng với tình lang, đội lên đầu thái tử một cái nón xanh hương bay mười dặm. Hoàng trưởng tôn ra đời chưa được bao lâu, chuyện gặp mặt riêng tư với tình lang bại lộ, vì sợ sẽ liên lụy tới người nhà, hai người ôm nhau tự vẫn, đi làm Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Thái tử ôm con trai còn khóc nỉ non trong tã lót, thật sự dở khóc dở cười.

Lần này, cuối cùng nữ hoàng cũng hết hy vọng, không ép con trai lấy vợ nữa, ông Trời muốn con trai bà phải độc thân thì nghe theo ông ấy vậy.

Không lâu sau nữ hoàng đi về miền đất mới, thái tử vào chỗ. Một quốc gia không thể không vua, một cung không thể vô chủ, quần thần dâng tấu kèm theo nước mắt nước mũi cầu xin hoàng thượng phong hậu chủ trì trung cung. Tân hoàng đế bị bọn họ làm phiền muốn chết, quyết định thử một lần cuối cùng, thận trọng cưới khuê nữ của Vương thái tể vào nhà.

[Thái tể: một chức quan ở Trung Quốc cổ đại, phụ trách sáu nghi lễ chính của cung đình, có thời còn tương đương với thừa tướng hoặc tể tướng, cũng có thời vì vương thất suy sụp nên tầm quan trọng của chức quan này giảm đi nhiều]

Vương hoàng hậu thân thể khỏe mạnh, lịch sử tình cảm trong sạch, hoàng đế chỉ có một mình nàng là vợ nên cũng không ghen tuông. Ngay cả hoàng đế cũng nghĩ lần này hẳn sẽ không có vấn đề gì. Thế nhưng trời luôn không theo ý người, Thượng Đế cứ thích đối kháng với anh ta. Tháng trước kinh đô Ly quốc hạ mưa tuyết rất lớn, Vương hoàng hậu ngủ trưa thức dậy đột nhiên nổi hứng tới ngự hoa viên ngắm tuyết, kết quả đi được nửa đường, không để ý giẫm phải một miếng băng, ùm một tiếng ngã vào trong ao. Vương hoàng hậu được cứu lên rồi lập tức phát sốt, dược hay châm cứu đều không cứu được, hẳn là chuyển thành viêm phổi, trong thời đại không có pê-ni-xi-lin này, vài ngày sau đã từ thế.

Hoàng đế ngồi trước di thể của thê tử suốt một đêm, ngày hôm sau đi ra, kiên quyết tuyên bố với đám đại thần nô bộc, đã có thái tử, đời này không bao giờ lập hậu nữa, có người can đảm lại thương nghị việc này sau đó phải tự mình đóng gói hành lý về quê với ông bà. Các đại thần sợ đến mức mãnh liệt dập đầu, cũng hiểu được rằng vị hoàng đế trẻ tuổi này không hiền hòa như trong tưởng tượng của bọn họ.

Câu chuyện đến đó là hết. Tôi nghe xong mà cười không ngừng, lại cảm thấy thương xót thay cho vị hoàng đế kia. Bất kể có cảm tình hay không, nhìn năm người phụ nữ trong cuộc đời mình chết đi cũng không phải một chuyện dễ chịu. Sinh mệnh nhạt nhòa, người thân rời đi, vị đế vương xa lạ trẻ tuổi này một mình ngồi trên ngai vàng uy nghiêm cao cao có lẽ sẽ cảm thấy rất cô đơn.

~ Hết chương 30/75 ~

Advertisements

43 thoughts on “[Chương 30 – Quyển 2] Ca tẫn đào hoa

  1. Chào cô!
    :D
    Là comt đầu tiên tôi không biết phải nói thế nào. Đầu tiên là cảm ơn cha mẹ, cảm ơn Đảng, cảm ơn nhân dân, cảm ơn đất nước, cuối cùng là cảm ơn cô Sâu.
    Được làm người comt đầu tiên tôi rất vui mừng, phất khích, khích động (lượt bớt 300 từ tiếp theo).
    Tôi xin hứa từ nay sẽ phát huy hơn nữa tinh thần người comt đầu tiên, tôi sẽ là một công dân tốt, một người đọc giả chân thành, một người bình luận nhiệt tình, và cố gắng phát huy tinh thần của một người comt vô duyên (tiếp tục lượt bớt 300 từ nhảm nhí).

    Cuối cùng tôi xinh xuống sàn.

  2. Đọc chương trc, thấy cô Sâu bức xúc quá, nên tôi chịu ủy khuất lên tinh thần cho cô đấy, được hơm?
    Tôi thấy, nếu ko có Tiểu Huyên, tôi chẳng thà gã quách Tiểu Hoa cho anh chàng Hoàng đế sát vợ kia cho rồi, Tiểu Hoa đỡ phải tranh đấu với mấy bà phi của TH.

    1. Tui đồng ý mờ! hai tay hai chân lun ấy! Tự dưng ko đâu mà tác giả rảnh tốn gần 1 chương nói về hoàng đế sát vợ Ly Quốc cơ chứ?! Tui đây rất nghi ngờ anh này được Mỹ Bảo đại tỷ quyết định giao cho vai nam phụ ấn tượng có khả năng tranh giành vai nam chính của Tiêu Huyên! Mí lị, tui hổng quan tâm, miễn sao ai làm Tiểu Hoa hạnh phúc là tui ủng hộ à! Nếu mờ làm vợ của anh Hoàng Đế kia thì ko phải chị làm “độc tôn” phu nhân rồi sao? Nếu mà anh Huyên của cô Sâu có bản lĩnh đem lại đời sống 1 vợ 1 chồng cho Tiểu Hoa thì tui giơ hai tay cổ vũ cho anh í! Không thì đây hợp tác với cô Ngưu đá cô Sâu đi gả Tiểu Hoa tỷ cho anh Hoàng Đế kia!

  3. bát quái của tứ nữ này quá cao thâm :)) làm cuộc đời đế vương kịch đến như vậy ;)) chuyện gì cũng có 2 mặt, không bày ra ánh sáng thôi. Hihi, Ly đế này cũng là nam phụ sao nàng ;;)

  4. Có lẽ Tiêu Huyên cũng vậy. Ngồi trên ngai vàng cao thật cao, nhưng người con gái mình yêu mến ở ngay cạnh cũng ko thể nào với tới được. Tiểu Hoa có thể thông cảm cho người khác, sao ko hiểu cho Tiêu Huyên nhỉ

  5. có khi nào người cứu Tiểu Mẫn trên thào nguyen là vị hoàng đế Ly quốc hông zậy?
    nếu thật là zậy thì có thể hiểu hoàng đế vì có số sát thê mà chuyển qua thich nam giới
    và Tiểu Trình chính là người đó
    hahhahhaahahahahahahahahahahahahahah

  6. mình cứ cảm thấy bạn Tống Tử Kính giả tạo sao ấy (sorry những ai là fan cua TTK )
    bề ngoài đường hoàng chính trực mê hoặc lòng người hoàn mỹ đến nỗi không có 1 điểm đáng ghét nào
    thường các nv như zậy đều là người không đơn giản
    đó là cách nghĩ của mình

      1. zậy là TTK thật sự không hề đơn giản ?
        mình nghĩ rằng TTK chỉ là tạm thời theo phe Tiêu Huyên thôi
        bề ngoài thì như zậy nhưng thật ra đang che giấu con gười thật sự của mình
        TTK là 1 người có tham vọng rất lớn
        vì vậy mà mình thích Tiêu Huyên nhất

      2. TTk thật lòng giúp đỡ Tiêu Huyên mà, sau này anh ấy vẫn đi theo Tiêu Huyên, giúp Tiêu Huyên nhiều lắm.
        Chỉ là, nếu hỏi TTK có yêu Tiểu Hoa không thì tôi không dám khẳng định :|

  7. Lấy hoàng đế Ly quốc là Tiểu Hoa nhà mềnh thành mẫu nghi thiên hạ rồi.hehe sau đó Tiêu Huyên đánh Ly quốc cướp vợ.2ac muôn đăng hộ đối r.khỏi cần thông cảm

  8. Tiêu Huyên là người đã trải qua rất nhiu’ khó khăn thử thách trong cuộc đời
    vơ mất sớm, mối tình đầu thì làm vợ người khác, cuộc đòi đã trải wa bao nhieu sự mất mát
    chì người như zây mới biết trân trọng tình yêu
    TH chính là người hợp zới TM nhất
    và cũng chỉ TM mới làm cho TH cảm thấy vui vẻ mà tạm quên đi những trọng trách nặng nề mà TH đang phai gánh vác

    1. trong cuộc đời ta sẽ gặp 3 người
      1 người bị ta làm cho đau khổ
      1 người làm ta đau khổ
      cuối cùng mới là người mà ta và người đó không nợ nhau ji’ cả
      đó chính là người gắn bó với ta suốt cuộc đời
      Tiểu Mẫn chính là người Tiêu Huyên cần và ngược lại

  9. có thể TTK chỉ cảm thấy TM là 1 cô gái thông minh hiểu biết rộng vì vậy mà có hứng thú với những ji’ TM bit’
    giống như ham học hỏi mún bit về những điều mới lạ từ TM
    chứ hông phải tình cảm thật sự
    hoặc giả TTK muốn thử trêu tức TH qua việc tiếp cận TM
    mình nghĩ zậy đó
    hahhahhaahhaahahahhahhahahah

      1. người thông minh như TTK chỉ hợp với người nào ngây ngô ngốc nghếch thôi
        người như zậy mới trị được TTK
        hông thì TTK chỉ còn cách độc thân thôi
        chứ hông người nào có thể ở bên cạnh người có đầu óc thâm sâu khó lường như anh ấy

  10. Thứ 7 ko về nhà, cả ngày nằm trong chăn luyện đc 30 chương truyện =)))))
    Tôi đi úp mì tôm đơi =)))))

  11. Tôi nhịn chờ hoàn đến mức táo bón kinh niên, rốt cục vẫn ko chờ nó hoàn được mà lao vào *chấm chấm nước mắt*
    Mà tôi công nhận cô xinh, cô dễ nhìn, cô có gương mặt hiếm thấy, khiến đối phương nhìn một lần thẫn thờ, nhìn hai lần kinh ngạc, nhìn ba lần chấn động, nhìn bốn lần lại vừa buồn vừa vui, vừa đau đớn vừa khoan khoái thoải mái, tất nhiên là sự thoải mái chiếm nhiều hơn cả, thế nên tôi đây, kế thừa đầy đủ đức tính tốt đẹp của một công dân thời đại mới, phải biết sử dụng hiệu quả nhất tất cả những gì có thể, đã vô cùng thông minh dán ảnh cô trong wc, quả nhiên lần nào cũng dễ đi vô cùng =)))))

  12. *ôm mặt* người ta khen cô xinh mà sao cũng bị đánh chứ?

    *sút* cô hiền lành cái ***. :”3 Chết dở, mình lại nói bậy rồi, ngại quá :”3

    *đập bàn* (╯‵□′)╯︵ mà sao lần nào gặp tôi cũng bị tát chứ?

Đã đóng bình luận.