[Giới thiệu + Mở đầu] Thuần dưỡng_Phá Đầu [Happy birthday my dear <3]


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Độ dài: 17 chương lớn (57 chương nhỏ)

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Nguồn: Pinky Palace [thanhdaocac.wordpress.com]

[Chúc mừng sinh nhật anh iêu <3]

Giới thiệu:

Người ta nói, trên thế giới chia làm ba loại người: đàn ông, phụ nữ và nữ tiến sĩ. tôi thuộc loại thứ ba.

Người ta nói, trong hôn nhân chia làm ba loại người: chồng, vợ và tình nhân. Tôi thuộc loại thứ ba.

Cả đời này, tôi phạm phải ba lỗi lầm:

1. Tình một đêm với Tần Thiệu.

2. Làm tình nhân của Tần Thiệu.

3. Yêu Tần Thiệu.

Có thể thấy, tôi rất có duyên với con số “3” này, số mệnh đã định phải làm kẻ thứ ba, phá hoại gia đình người khác, bị người đời sỉ vả.

Mở đầu: Phạt.

Tôi nhìn chiếc xe Bentley màu đen dừng trước cổng phía Đông. Hiện giờ mới hơn tám giờ, là giờ cao điểm của trường học, liên tục có sinh viên ra ra vào vào cổng trường. Trong một hàng xe đạp xếp chỉnh tề, chiếc xe này như hạc giữa bầy gà, bắt mắt đến mức một vài người hiểu biết các nhãn hiệu xe phải dừng lại nhìn.

Tôi thà chen chúc mấy tiếng trên xe buýt đi tìm anh ta còn hơn để anh ta công khai tới trường học tìm tôi như thế này.

Tôi căng thẳng nhìn bốn phía, thừa dịp không ai chú ý, giật mạnh cửa xe.

Có lẽ Tần Thiệu ở trong xe vẫn luôn quan sát dáng vẻ có tật giật mình của tôi, vì vậy, khi tôi ngồi vào xe, trong mắt anh ta chỉ có khinh bỉ. Anh ta nói: “Vừa muốn làm tình nhân lại muốn lập đền thờ trinh tiết.”

Bề ngoài Tần Thiệu có vẻ là một người rất nho nhã, giống như đeo kính lên là có thể lên giảng đường đại học giảng bài, bỏ kính xuống là có thể tới bờ sông ngắm hoa. Những lời nói thô tục như vậy không hề tương xứng với tướng mạo của anh ta.

Thế nhưng tôi lại không có cách nào phản bác, lời này tuy thô tục nhưng vô cùng có lý. Một tấm gương sáng về thái độ làm người như tôi lại đi làm tình nhân, câu nói “mặt người dạ thú” chính là để dành cho tôi.

Tôi không có gì để nói, đành phải im lặng. Mùi nước hoa trong chiếc Bentley này rất nhẹ, vừa như có lại vừa như không. Rất giống với mùi hoa Hòe đầu hạ trong trí nhớ của tôi khi tôi còn bé. Trong sân căn nhà cũ của tôi có một vài loại cây, trong số đó có một cây Hòe. Cây Hòe đó dù phải trải qua gió sương mưa tuyết, nắng gió sấm sét nhưng vẫn cao lớn mạnh mẽ, tháng Nam vừa tới, những đóa hoa nho nhỏ màu vàng nở rộ. Gió khẽ thổi qua, hương hoa thoang thoảng.

Tần Thiệu cũng đang im lặng.

Tôi không biết vì sao anh ta gọi tôi ra ngoài. Chắc không phải chỉ vì ngồi ngẩn người cùng tôi trong xe đấy chứ. Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay, lễ đón tiếp tân sinh viên còn chưa kết thúc, anh ta đã vội vàng gọi tôi ra ngoài gặp mặt giống như có việc gì khẩn cấp vậy. Nhưng hiện giờ xem ra, anh ta không hề nóng vội, dù chỉ một chút.

Đại khái là dáng vẻ nhìn đồng hồ của tôi khiến anh ta hiểu lầm rằng tôi rất mất kiên nhẫn. Anh ta bỗng nhiên đẩy ghế nằm ngang xuống, tôi hoảng sợ nhìn anh ta. Tôi không biết chuyện gấp của anh ta là chuyện này, hơn nữa còn làm việc ngay trước cổng trường chúng tôi.

Tôi thốt ra, nói: “Ở đây không được.”

Anh ta nói: “Điều kiện lần trước cô nói cấm SM gì đó không bao gồm địa điểm ở trong xe.”

Tôi nói: “Vậy anh lái xe tới chỗ nào cách xa trường học một chút.”

Đây là nơi chứa đựng khoảng thời gian tươi đẹp nhất cuộc đời tôi, tôi không muốn một chuyện như thế này vấy bẩn nó.

Thế nhưng hiển nhiên tôi đã sai rồi, Tần Thiệu là kim chủ của tôi, đâu có đạo lý nào bắt kim chủ phải thỏa hiệp. Sức lực từ bàn tay anh ta rất lớn, dễ dàng đặt tôi lên ghế.

Tôi dùng cả tứ chi để đạp anh ta ra. Tần Thiệu kiềm chế tôi quá chặt. Tôi như con cá nằm trên thớt, còn anh ta là một con dao đã được mài bóng loáng đặt ngay bên cạnh. Tôi không thể nghĩ ra bất cứ một biện pháp nào.

Có lẽ tôi giãy dụa ra tiếng thu hút sự chú ý của người đi đường. Có một hai người dừng lại, tôi không biết bọn họ chỉ thuần túy nhìn chiếc xe đắt tiền hay đang nhìn chúng tôi ở trong xe. Vừa rồi tôi quên quan sát xem nếu từ bên ngoài nhìn vào có thể nhìn thấy tình hình trong xe hay không, nhất là khi đèn đường còn sáng thế này.

Thừa lúc này, Tần Thiệu đã cởi áo sơ-mi của tôi ra. Tôi vừa mới tắm, mùi sữa tắm còn chưa tan đi hết, mở áo sơ-mi ra, ngay cả tôi cũng có thể ngửi thấy mùi sữa tắm hương thảo mộc trên người mình.

Tôi muốn chống cự nhưng lại không dám. Tôi không chống cự, lại không cam lòng. Tôi chỉ hy vọng anh ta cách xa khỏi trường học một chút mà thôi, cách xa khỏi nơi tôi cất giữ bảo bối của tôi một chút mà thôi, cũng không phải không đáp ứng yêu cầu cầm thú của anh ta, vì sao anh ta cứ phải cố ý so đo với tôi?

Tay anh ta đã di chuyển về phía dây thắt lưng của tôi. Tôi đã cố ý, khi ra khỏi phòng đã cố ý mặc vào một chiếc quần jean bó sát, dùng một chiếc thắt lưng có cách thắt rất cổ quái, tôi không muốn để anh ta thực hiện được ý đồ một cách dễ dàng như vậy. Khi người ta biết mình là một quả trứng phải đụng vào một hòn đá, người ta cũng muốn biến bàn thân thành một quả trứng đã được luộc chín rồi mới đi chọi đá. Tuy rằng, đối với hòn đã mà nói là chẳng có mấy khác biệt, nhưng đối với quả trứng, ít nhất đó cũng là một chỗ dựa để chống lại cảm giác tuyệt vọng.

Dây lưng đó tôi mua được từ một cô gái dân tộc Tạng. Phải cuộn vài vòng rồi mới thắt nút, nhét vào đầu của dây lưng. Có đôi lúc khẩn cấp vào toilet, ngay cả tôi cũng không cởi được chứ đừng nói người khác.

Tôi không thèm từ chối nữa. Không phải anh muốn sao? Có bản lĩnh thì lấy đi.

Hiệu quả cách âm của Bentley tốt lắm, một đám người qua đường đi tới đi lui ngoài xe, học kỳ mới vừa bắt đầu, mọi người đã hai tháng không gặp, đều vui vẻ tôi xô cậu đẩy, hẳn là rất ồn ào, nhưng từ trong xe nhìn ra lại giống như đang xem kịch câm.

Tôi nhìn thấy bàn tay của Tần Thiệu dừng lại, anh ta nở nụ cười với tôi.

Tôi cảm thấy nụ cười này rất đáng sợ, giống như sự yên lặng trước cơn bão. Tôi thử đoán xem anh ta định làm gì. Tôi chỉ mới làm với anh ta ba lần, hai lần là ý thức rõ ràng. Nhưng tôi nghĩ cho dù tôi đã làm với anh ta hai trăm lần, tôi cũng không thể lý giải loại người trong ngoài không đồng nhất như anh ta. Giống như một con sứa biển, ung dung, đẹp đẽ như vậy, nhưng mỗi xúc tua đều chứa độc. Nếu chạm vào nó, độc của nó rất nhanh sẽ làm tê liệt trái tim bạn, giết chết bạn vô cùng nhanh chóng. Bạn vĩnh viễn không nghĩ rằng thì ra nó là một loài động vật còn ác động hơn cả rắn hổ mang.

Tần Thiệu đè sát lên người tôi, giống như một nghiên cứu sinh cầm ống nghiệm quan sát kết quả phản ứng. Anh ta tỉ mỉ nhìn cái dây lưng của tôi một lần, anh ta cứ bình tĩnh như vậy, cứ kiên nhẫn như vậy, sau đó, giống như đang chơi trò ngược chướng ngại vật, anh ta chậm rãi di chuyển dây lưng của tôi, từng bước một giải một đề bài.

Tôi sai rồi, tôi không nên khiêu khích anh ta. Hiện giờ anh ta chẳng khác gì một tên biến thái, tâm thần trong “Saw” hay “Sự im lặng của bầy cừu”.

Cuối cùng, dây lưng buông lỏng, tôi biết tôi sẽ chết càng thảm hơn. Khi anh ta cởi quần tôi ra, thô bạo tiến vào trong cơ thể tôi, ngay cả dũng khí để cầu cứu tôi cũng không có.

Anh ta như một quân vương chinh phục Man tộc, đổ mồ hôi hưởng thụ thành quả anh ta đáng có được. Tôi chết lặng nằm đó, nhìn ra ngoài cửa xe, những sinh viên của tôi đang tụ tập đi ra ngoài cùng nhau. Hẳn là bọn chúng sẽ đi chúc mừng buổi diễn tối nay, không biết bọn chúng có từng cố gắng liên lạc với tôi hay không. Tôi lại nhìn thấy Khúc Thế Thành đột nhiên dừng lại. Cậu ta đứng cách đó không xa, dò xét chúng tôi, giống như đang cố gắng nhìn rõ một thứ gì đó không cách nào nhìn rõ.

Cậu ta dừng lại rất lâu, tôi nhìn thấy, dưới ánh đèn đường, lông mày cậu ta đang nhíu chặt. Tôi lại nghĩ đến Ôn Khiếu Thiên. Cách nhíu mày của Khúc Thế Thành giống anh ấy như đúc, anh từng cau mày nói với tôi: “Heo, em đã ngủ bao nhiêu tiếng rồi mà giờ còn ngủ!”. Anh cũng từng cau mày nói với tôi: “Đừng lúc nào cũng ăn những thực phẩm độc hại như thế, em đã ăn ba bữa McDonald liên tục rồi!”. Anh còn cau mày nói với tôi: “Nhiên Nhiên, có phải em lại động vào túi sách của anh không!”

Tôi cho rằng tôi sẽ không còn nhìn thấy dáng vẻ nhíu mày như thế nữa, không ngờ còn có thể thấy được trên gương mặt một sinh viên của tôi. Cho dù ở trong một tình huống khó tả thế này.

Rốt cuộc Khúc Thế Thành cũng xoay người bỏ đi. Tôi bỗng nhiên như mất đi chỗ dựa, những thứ trong dạ dày bắt đầu cuộn lên. Tôi há miệng, chờ những tàn dư trong bụng trào ra ngoài.

Tần Thiệu lạnh lùng nhìn tôi, nói: “Sự bất quá tam. Muốn nôn cũng phải nuốt lại cho tôi.”

Khi tôi nghe thấy câu “sự bất quá tam” này, tôi bỗng nhớ tới khi đó, tôi từng giơ ngón tay, nói với Ôn Khiếu Thiên một câu “sự bất quá tam”, nước mắt lập tức giống như đập xả nước, liên tục ào ra ngoài. Tôi chưa từng nghĩ tôi sẽ khóc, thế nhưng nước mắt chúng cứ tự mình chảy ra ngoài, hơn nữa, càng chảy càng mãnh liệt, giống như muốn chảy thành một dòng suối nhỏ, chảy thành biển rộng, bao phủ cả chiếc xe.

Tôi nghĩ, nếu đã vậy, chúng mày cứ chảy đi.

Tôi chỉ phải phụ trách nuốt xuống những gì tôi muốn nôn ra là được.

Dịch chua bốc lên từ dạ dày chạy thẳng lên miệng, tôi không ngừng ngăn cản, ép bọn chúng trở lại. Thế nhưng nghị lực của bọn chúng mạnh mẽ hơn của tôi, giống như bị cưỡng chế chấp hành mệnh lệnh, kiên nhẫn muốn thoát ra ngoài.

Cuối cùng, tôi cũng sụp đổ. Tôi ngẩng đầu nhìn trần xe, tuyệt vọng kêu một tiếng: “Khiếu Thiên, cứu em!”

~*~

Chúc mng sinh nht anh iêu, cm ơn anh iêu đã bên em bao lâu nay <3

Truyn này em đc bit làm riêng cho anh đy, sng, sng lm y, anh c mà đc cho hết, không đc hết là em gin à nha =)))))))))

Chúc anh iêu tui già thanh thn, không còn lo nghĩ

:X:X:X:X:X:X

Hy vng 1 ngày nào đó, hai chúng ta có th gp được nhau :”>

Advertisements

49 thoughts on “[Giới thiệu + Mở đầu] Thuần dưỡng_Phá Đầu [Happy birthday my dear <3]

    1. hey pà cô già, tôi đã come back. mai rảnh rỗi sẽ từ từ đọc hết những j mà cả hơn 1 tháng qua chưa đọc dc *gào*
      e hèm, mới vào nhìn từ thuần dưỡng ko hiểu sao tôi nghĩ ngay tới từ cầm thú, vì thế tôi linh cảm ngay truyện này chắc chắn sẽ có cầm thú, quả thật có 1 con cầm thú thật to, và 1 cảnh cũng rất chi là cầm thú. hắc hắc hắc, tiếp tục đọc truyện nào :x

  1. hu hu,em đọc mà thấy não ruột quá chị Sâu ơi
    hối hận quá, lẽ ra em phải đọc tr này trước Ca tẫn đào hoa
    đọc những truyện buồn thế này em bị ám ảnh mạnh hơn truyện vui,hic hic

      1. ui, tối qua mình mới xem phim kiêu hãnh và định kiến. Bọn bạn mình bảo, lâu lắm mới thấy mình down được phim hay thế, hic. Dạo này mình chẳng tìm được phim, truyện nào hay cả, cả ngày cứ lươnj đi lượn lại mấy trang quen của Sâu, Bách Việt, Quảng Văn… những truyện hấp dẫn đếm trên đầu ngón tay. Vì vậy, vô cùng mong chờ hố này của Sâu.
        Thank bạn rất nhiều

  2. cô Sâu bảo vui mà sao đọc cái giới thiệu của cô, tôi ko thấy vui ở khúc nào hết????
    truyện này có HE ko cô Sâu? nếu HE thì người vợ trước của nam 9 sẽ đi về đâu ????

  3. Đọc xong phần mở đầu rồi thấy cô Sâu bảo truyện Sủng tôi thấy hoảng loạn quá :|:|
    hixx.
    Nhưng thấy có vẻ hay :D
    Cảm ơn cô và cảm ơn cả bạn tình yêu của cô vì nhờ thế mà mới được đọc truyện mới =))

  4. *che mặt* anh Thiệu “mãnh” quá =))
    Sủng thật sao cô ?_?, thằng dở kia bao giờ nó về, nó có bị ngược không hở cô ~~

      1. oạch ~~ vậy tôi chờ nó xuất hiện để chửi cho sướng mồm vậy ~~ vừa coi cv thấy 1 chương dài dã man ợ ~ cô cố lên nhé, tôi nhịn chờ cô làm *trấm trấm nước mắt*

  5. hehe.e doc tren dt da lau, gio moi vao cmt dk.hixhix.**cui dau nhan loi**
    truyen nha Sau ty that hay nha.dug kieu e thich.
    kakaka.doc suong ca nguoi
    *tiep tuc hong bo nay*

  6. Chào nàng :*
    ngày nào ta cũng stalk blog nàng 5-7 lần gì đó, sáng trưa chiều tối đủ cả, trong lúc ngóng Tiểu Huyên ca ca thậm chí còn chơi thêm được “ngâm vịnh” với cả “u lan” xD Mà ta thích ngâm vịnh hơn :D
    cho nên truyện này đặt dép đóng trại đây luôn *xê ra xê ra, người ta nhỏ có tật xấu hay chen hàng” chờ từng chap của nàng
    Thankiu Sâu iu dấu :* *muahhh*

  7. lại đào hố mới nhà Sâu thôi, truyện nào nhà Sâu cũng hay, câu này khen mãi rồi nhưng mà vẫn phải dùng lại vì nó đúng quá Sâu ạ <3

  8. sao giống truyện ngược thế nhỉ?
    Ô ô ô em anti ngược aaaaaaaaa
    ss Sâu à ss có đảm bảo là ko ngược ko chứ!!!!!!!
    Ngược nam chính thì dc mà ngược nữ 9 TT_TT
    Cơ mà đã nhảy rồi thì ráng chờ …thanks ss Sâu

Đã đóng bình luận.