[Chương 45 – Quyển 3] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ tam quyển: Chinh đồ thiên

Đệ tứ thập ngũ chương: Đường đời.

Ánh chiều tà như máu, trời đất bao la.

“Tỷ phu…” Tiểu Trịnh nổi giận gầm một tiếng, kiếm trong tay điên cuồng khua lên, thích khách chắn trước mặt câu ta lập tức ngã xuống đất.

Ngay lúc này, Việt Phong ném ra một quả đạn khói màu đỏ.

Tôi đẩy Thanh Nương trong tay ra, giang rộng hai tay, đỡ được thân thể đang nặng nề ngã xuống của Tiêu Huyên.

Đau quá!

Giống như có thứ gì đó đang cuồng loạn xé rách lục ngủ ngũ tạng, cắn nuốt xương cốt, khiến từng dây thần kinh của tôi đau nhức. Tôi đau đến mức trước mắt biến thành màu đen, khó có thể hít thở.

Máu của anh lập tức thấm ướt y phục của tôi, dính chặt vào da, nóng rát.

Thị vệ đang nói gì đó, Việt Phong và Tiểu Trịnh đang nói gì đó, Đồng Nhi và Thanh Nương cũng đang nói gì đó, nhưng lỗ tai tôi ù ù như có gió lùa qua, không nghe được bất cứ thứ gì.

Tôi ôm chặt lấy Tiêu Huyên, thanh kiếm kia vẫn còn cắm trong ngực anh, vị trí cách tim có chút xa, điều này khiến trái tim đông cứng của tôi thoáng buông lỏng.

“Tiểu Hoa…” Giọng nói mảnh như tơ của Tiêu Huyên gọi thần trí tôi trở về.

Việt Phong nhanh nhẹn ra tay cầm máu cho Tiêu Huyên. Tiêu Huyên còn chưa ngất đi, anh vẫn cố gắng chống chọi, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn chăm chú vào mắt tôi, nhìn tôi vô cùng lo lắng.

“Ta không sao.” Giọng nói của anh vừa mỏng manh, vừa run rẩy, như một chiếc đĩa nhạc bị xước: “Nàng… Nàng cũng sẽ không sao…”

Tiêu Huyên không nói gì nữa, rõ ràng là không đủ sức.

Gương mặt anh trắng đến mức chuyển thành xanh mét, hơi thở gấp gáp, tôi sờ mạch của anh, hỗn loạn, một cỗ nội lực quái dị đấu đá nhau trong cơ thể anh, khiến khí huyết anh bốc lên cuồn cuộn.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

“Vào phòng đi!” Giọng nói tôi vừa cao vừa sắc bén một cách thần kỳ: “Đặt anh ấy lên giường, nấu nước nóng, chuẩn bị băng gạc sạch sẽ và dao.”

Việt Phong và Tiểu Trịnh lập tức nâng Tiêu Huyên dậy, Đồng Nhi kéo Thanh Nương đi chuẩn bị đồ dùng.

Nhất định phải rút kiếm ra. Tôi nhìn về phía Việt Phong và Tiểu Trịnh, không cần nói nhiều, hai người xông tới, một người rút kiếm, người còn lại nhanh tay điểm huyệt cầm máu.

Tiêu Huyên vẫn chưa hôn mê, đau đớn kêu lên một tiếng, máu mang theo bọt tràn ra khỏi khóe miệng. Hô hấp của anh nặng hơn, hổn hển, khó khăn.

Tràn khí màng phổi?

Tôi đỡ lấy đầu Tiêu Huyên, nhìn đôi mắt đã mơ màng của anh: “A Huyên, anh đừng ngủ vội. Em muốn anh hít sâu một hơi, dồn hết khí trong phổi ra. Biết không?”

Tiêu Huyên mạnh mẽ xốc lại tinh thần, chịu đựng đau đớn làm theo chỉ thị của tôi. Tôi cắn chặt môi dưới, ổn định lại bàn tay run run, sau đó băng bó vết thương cho anh dưới dự hỗ trợ của Việt Phong.

Điều kiện qua đơn sơ, vết thương của anh lại quá nặng.

Sắc mặt Tiêu Huyên trắng như giấy, rõ ràng đã tới cực hạn nhưng vẫn chống đỡ để không hôn mê.

Tôi biết anh đang lo lắng chuyện gì.

Thị vệ chạy ào vào phòng, hô lớn: “Vương gia, tiếp ứng tới rồi!”

Tiêu Huyên lộ ra ánh mắt an tâm, liếc nhìn tôi, bỗng nhiên, thân thể anh chấn động, một ngụm máu đen trào ra.

“Tỷ phu!” Tiểu Trịnh hoảng sợ hô to: “Mẫn cô nương, huynh ấy làm sao vậy?”

Tôi phun ra mấy chữ từ kẽ răng: “Độc phát.”

Một tiếng sét đánh thẳng lên đỉnh đầu mọi người.

“Vương gia!”

Chuyện Tiêu Huyên bị thương tuyệt đối không thể tryền ra ngoài. Tôi quay đầu nhìn Thanh Nương còn chưa lấy lại hồn phách, nàng bị ánh mắt cuồng loạn của tôi làm cho run run.

“Phải oan ức Thanh cô nương rồi.” Tôi thấp giọng nói: “Người bị thương nặng hôm nay chính là Thanh cô nương, không phải vương gia, mọi người nhớ chưa?”

Thanh Nương bối rối gật đầu.

Tôi nói với mọi người: “Việt Phong và Đồng Nhi ở lại giúp tôi. Tiểu Trịnh dẫn Thanh cô nương về phía hậu viện. Không có lệnh của tôi, quân tiếp ứng không được quấy rầy. Tôi phải trị độc cho vương gia.”

Tiểu Trịnh đáp lời, lập tức mang theo Thanh Nương đi ra từ cửa sau.

Nước trên bếp lò đã sôi lên ùng ục. Tôi cởi áo khoác, rửa sạch tay, sau đó thuần thục cởi sạch quần áo của Tiêu Huyên, lộ ra cơ thể thon dài mạnh mẽ của anh.

Đến nước này, tôi cũng không nhịn được cười khổ trong lòng. Tiêu Huyên ơi Tiêu Huyên, cuối cùng hôm nay em đã “nhận biết” anh hoàn toàn rõ ràng rồi.

Tôi nói với Việt Phong: “Tôi không có nội lực, không điểm huyệt được. Tôi chỉ huyệt đạo cho anh, vị trí nào, bao nhiêu phần lực, anh điểm!”

Việt Phong vững vàng, nghiêm túc gật đầu. Tôi nhận được một chút an tâm từ sự trấn tĩnh và tin tưởng của anh ta, bắt đầu chỉ đạo.

Tôi ra lệnh một tiếng, Việt Phong ra tay nhanh nhẹn, chính xác điểm hoặc vỗ hoặc ấn trên người Tiêu Huyên, trình tự và sức lực đều không giống với điểm huyệt bình thường. Quá trình điểm huyệt này phải vô cùng thận trọng, chỉ cần xảy ra một chút sai lầm là có thể mất mạng, thế nhưng Việt Phong không hề có một chút nghi hoặc đối với tôi, cho dù anh ta chưa từng nghe nói đến vị trí và phương thức điểm huyệt này nhưng vẫn nghe theo từng lời tôi nói.

Dần dần, sắc mặt vàng vọt của Tiêu Huyên đã khôi phục lại màu trắng bệch, còn tôi và Việt Phong đều đã đổ mồ hôi như tắm.

Bảy bảy bốn mươi chín hộ huyệt pháp được tiến hành xong, Việt Phong như bị vớt từ trong nước ra, thở hổn hển, lùi sang một bên.

Tôi lập tức thay chỗ, đỡ Tiêu Huyên nằm xuống giường, dùng con dao nhỏ trong tay cắt vào ngón trỏ bên phải của anh. Máu chảy ra là màu đen pha lẫn màu đỏ chói mắt.

Tôi vẫn duy trì tư thế ngồi xổm, ngẩng đầu nói với Việt Phong: “Trong tay tôi không có dược. Thật ra vì thiếu một vài vị dược nên tôi vẫn chưa chế được giải dược.”

Việt Phong vừa nghe đã nóng vội nói: “Vậy làm sao bây giờ?”

Tôi vươn tay, nhẹ nhàng sờ lên cái trán đầy mồ hôi lạnh của Tiêu Huyên, cười khổ. Anh đã hôn mê từ lâu, không nghe được chúng tôi nói gì, thật ra như vậy cũng tốt.

“Vốn độc phát sẽ không chết ngay lập tức. Nhưng mà, anh ấy bị thương quá nặng, hai bên tiêu tốn quá nhiều sức lực, tôi sợ anh ấy không chống đỡ được.”

Việt Phong quỳ xuống đất: “Mẫn cô nương, mạng này của ta do vương gia cứu, hiện giờ muốn ta nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì vương gia, ta cũng không chối từ, cô có biện pháp nào, cứ việc nói.”

Tôi gật đầu: “Tôi vẫn còn biện pháp. Nhưng, chuyện tiếp theo, sau này anh không được nói cho bất cứ ai! Dùng tính mạng vương gia nhà anh để thề!”

Việt Phong thoáng sửng sốt rồi kiên định nói: “Vâng!”

Mặt trời ngả về Tây, gió thu nhẹ thổi, chim về tổ, khói bếp lượn lờ.

Tôi đẩy cửa viện ra, lập tức nhìn thấy một bức tranh xinh đẹp, yên bình như thế.

Ánh chiều tà như máu, trời đất bao la.

Tiêu Huyên, anh muốn tạo dựng một quốc gia của chính anh tại nơi này, một nơi bốn biển thanh bình, dân chúng an cư lạc nghiệp, không nhặt của rơi ven đường, cũng không bỏ sót người hiền tài, phải không?

Cho dù phải trả giá đắt thế nào, anh cũng muốn thực hiện được lý tưởng của mình, phải vậy không?

Mà nay, lại một cái gông xiềng trói buộc tay chân anh bị trừ bỏ.

Bước chân tôi lảo đảo, Đồng Nhi tiến lên đỡ lấy tôi. Tôi vô cùng choáng váng, miệng khô, bụng đói. Dù sao đã mệt nhọc cả ngày, làm bác sĩ đúng là tốn thể lực.

“Mẫn cô nương!” Một phó tướng, thủ hạ của Tiêu Huyên hành lễ với tôi: “Cô nương đã vất vả. Vương gia chúng ta…”

“Vương gia đã không còn việc gì.” Tôi xoa xoa cái bụng trống trơn: “Nhưng vết thương trên ngực rất nặng, anh ấy phải được nghỉ ngơi đầy đủ. Mọi người di chuyển cẩn thận một chút.”

“Tại hạ đã biết. Sắc mặt cô nương cũng không được tốt lắm.”

“Tôi chỉ hơi mệt thôi.” Tôi xấu hổ, không dám nói đói bụng.

Phó tướng kia ra vẻ xúc động: “Cô nương phải bảo trọng thân thể. Thanh cô nương đã lên xe rồi, cô nương cũng lên đi.”

“Tôi… đi cùng xe với vương gia.” Tôi nhìn thấy Tiểu Trịnh dẫn binh sĩ cẩn thận nâng Tiêu Huyên lên một chiếc xe mộc mạc nhưng rộng rãi như nâng một món thủy tinh dễ vỡ. Sắc mặt Tiêu Huyên vẫn tái nhợt, nhưng không còn bao trùm một tầng khí đen nữa.

Lần này, quân tiếp ứng tới rất đông, trùng điệp trở về doanh trại, muốn giấu diếm cũng không được.

Tiêu Huyên chưa tỉnh lại, nhưng hiện giờ anh chỉ mê man chứ không hôn mê, có thể tự chủ nuốt được một vài thứ. Hai ngày đường chúng tôi phải đi mất ba ngày, dọc đường, tôi vẫn luôn bổ sung cho anh nước đường và nước sâm, mạch của anh tuy còn hỗn loạn nhưng đã dần dần có lực hơn, sau đó thậm chí còn bắt đầu ngáy ngủ.

Thế nhưng lại xảy ra một vấn đề, có vào thì phải có ra, đó là thường thức sinh lí. Cho dù có là anh hùng, có là nam chính, cho dù anh có khôi ngô tuấn tú hơn người, khí chất xuất chúng, hào quang vạn trượng, ăn vào thì vẫn phải thải ra, không phải sao?

Vì vậy, tôi còn phải tự tay giải mót cho Tiêu vương gia.

Giáo úy đi cùng xe với Tiêu Huyên nhìn thấy vậy há hốc mồm, mắt suýt nữa lọt tròng, cho rằng tôi đang không tôn trọng vương gia tôn quý, vĩ đại không gì sánh được của bọn họ: “Mẫn cô nương! Cô đang làm gì vậy? Cô định làm gì vương gia chúng ta?”

Tôi liếc mắt khinh thường, mấy ngón tay ngọc vừa thon vừa dài của tôi quý như vàng, anh cho rằng tôi bằng lòng hầu hạ vương gia nhà anh thế này sao?

“Tôi tự mình giải quyết nỗi buồn cho anh ấy. Nếu anh không muốn vương gia nhà anh trở thành vương gia đầu tiên trong lịch sử chết vì nghẹn nước tiểu thì ngậm miệng lại cho tôi!”

Giáo úy so sánh một chút giữa việc vương gia bị đùa giỡn và bị nghẹn chết, thông minh chọn cách ngậm miệng.

Tôi vừa nhẹ nhàng rút ra một cái ống dẫn, vừa không ngừng cười khổ. Trước đây có đánh chết tôi cũng không ngờ rằng sẽ có một ngày mình làm việc này. Tam Tự Kinh nha!

Khi cách doanh trại còn nửa ngày đường, Tống Tử Kính cưỡi một con khoái mã, mang theo vài thủ hạ tới đón chúng tôi. Tôi đã nhiều ngày thật sự mệt mỏi, trở về chưa kịp ăn cơm Vân Hương làm, ngả đầu là ngủ.

Ngủ thẳng đến trưa ngày hôm sau, bị đói tỉnh, bụng sôi ùng ục, mắt phóng laser, tìm đồ ăn khắp nơi.

Vân Hương đang đun canh, thấy tôi tỉnh lại, vui vẻ chạy tới ôm tôi.

“Tỷ, hôm qua mấy người làm muội sợ muốn chết. Cũng may tỷ không sao!”

Tôi xoa đầu cô ấy: “Có gì ăn không? Đói chết đến nơi rồi. Muội đang đun cái gì mà thơm như vậy?”

“Canh gà cho vương gia… A, đúng rồi! Vương gia đã tỉnh lại rồi!”

Tiêu Huyên điện hạ đã tỉnh lại, không những tỉnh lại còn mặt mày hồng hào, dào dạt tinh thần mắng người.

Tôi bưng canh gà, thò vào nửa cái đầu, nghe Tiêu vương gia nổi trận lôi đình rít gào: “Các ngươi đã làm gì! Sao có thể để người bắt đi! Các ngươi có biết phải tốn bao nhiêu công sức mới khuyên được cô ta về đây không? Các ngươi nghĩ lỗ thủng trên ngực ta là do ta rảnh rỗi tự chọc thủng chắc?”

Không phải Thanh Nương xảy ra chuyện đấy chứ?

Tôi không nhịn được ho khan một tiếng. Bên trong lập tức không còn âm thanh. Một lát sau, Tiêu Huyên buồn bực nói một câu: “Ra ngoài hết đi.”

Mọi người như được đại xá, trước khi đi còn không quên tặng tôi một câu cảm ơn.

Tôi vào phòng. Tiêu Huyên nằm nghiêng trên ghế dài, sắc mặt cũng không tệ lắm, miệng không có màu máu, cơ thể gầy nhưng rất có sức sống, hai mắt lấp lánh tinh tường, ánh lửa bắn ra bốn phía. Tôi bỗng nhiên bội phục y thuật của mình, cái tên mà hai ngày trước còn không thể tự giải quyết nỗi buồn, giờ đã có thể đi gieo họa cho người.

“Sao lại nổi giận như vậy?” Tôi đặt bát canh gà xuống: “Thật vất vả mới kéo về được một mạng, còn không ngoan ngoãn tĩnh dưỡng.”

Tiêu Huyên vừa nghe tôi nói lại bốc hỏa: “Nàng đi hỏi mấy tên ăn hại bên ngoài đi, không biết bọn chúng làm ăn thế nào nữa? Ngay dưới mắt mình lại để Thanh Nương bị bắt đi!”

Tôi kinh ngạc: “Thanh Nương bị bắt đi? Chuyện khi nào?”

“Nửa đêm hôm qua.”

“Người Triệu gia làm?”

“Nếu không còn ai?” Tiêu Huyên trợn mắt.

“Bọn chúng sẽ làm gì cô ấy?” Tôi rất lo lắng.

“Có lẽ sẽ không giết cô ta.” Tiêu Huyên cau mày, ôm ngực.

Tôi vội vàng tiến lên: “Sao vậy? Đau à? Nứt ra rồi? Để em xem nào.”

Cũng may vết thương không nứt ra. Thuốc trị thương của Trương Thu Dương đúng là thánh phẩm, mới mấy ngày, vết thương đã khép lại rất tốt.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, giúp anh chỉnh lại quần áo.

“Chuyện đã xảy ra rồi, anh có nổi giận cũng vô dụng, vẫn nên ngoan ngoãn dưỡng thương đi. Đừng có vì độc giải rồi mà khinh thường…”

Tiêu Huyên nắm lấy tay tôi, kéo về phía anh. Tôi kêu lên một tiếng, ngồi xuống bên cạnh anh.

Anh cười, vươn tay vuốt ve mặt tôi: “Sắc mặt nàng không tốt.”

“Cơm chưa kịp ăn, bận rộn hầu hạ anh, đương nhiên không tốt.”

“Làm nàng sợ?”

Tôi nhớ lại khi đó, tên này bị một thanh kiếm xuyên qua, mặt cắt không còn giọt máu, ngã vào lòng tôi? Sợ? Thế còn nhẹ. Suýt chút nữa tôi đã hồn phi phách tán.

“Độc đã được giải rồi?” Tiêu Huyên hỏi.

Tôi lườm anh: “Anh không tin em?”

“Đương nhiên không phải!” Tiêu Huyên cười: “Chỉ là, sớm biết dễ dàng như vậy, khi đó cũng đừng phối cái dược gì đó làm gì.”

Tôi nghe mà trong lòng bốc hỏa, không cần nghĩ ngợi, cốc cho anh một cái rõ đau!

“Dược! Nếu không phải em đã luyện xong dược, hiện giờ anh đã nằm trong quan tài rồi!”

“Nàng luyện được dược rồi? Từ khi nào?” Tiêu Huyên ôm đầu hỏi.

Tôi trả lời mập mờ: “Trước khi ra ngoài. Nhưng vẫn để lại chưa dùng. Em mang theo trên người, vừa khéo anh phát độc, đúng như thời gian đã tính.”

Tiêu Huyên nghiêng đầu nghĩ một chút, lại không cảm thấy có gì không đúng, đương nhiên vô cùng vui vẻ: “Cuối cùng việc này cũng kết thúc!”

Tôi cười khổ. Khi không có ai, tên này lúc nào cũng như một đứa trẻ vậy.

Tôi nói: “Anh cũng đừng làm mình mệt mỏi quá. Nằm xuống nghỉ ngơi đi. Vết thương này của anh phải dưỡng nửa tháng đấy.”

Tiêu Huyên nhướng mày: “Vậy không được. Ngày kia phải nhổ trại, nhất định.”

“Em mặc kệ.” Tôi phụng phịu nói: “Nhổ trại cũng được, nhưng anh ngồi xe ngựa đi.”

“Đường đường thống lĩnh một quân, ngồi xe ngựa dẫn quân?” Tiêu Huyên giống như phải chịu một chuyện vô cùng nhục nhã.

Tôi hỏi: “Thể diện với mạng sống, cái nào quan trọng hơn?”

“Thể diễn!”

Tôi nổi giận.

Tiêu Huyên lập tức kéo tay tôi lắc lắc, học tôi làm nũng.

Tôi nổi da gà toàn thân: “Đừng có dùng chiêu này! Xuyên ngực! Tràn khí! Anh có biết cái gì là xiên châu chấu không?”

“Đừng cường điệu hóa như thế.” Tiêu Huyên giả ngu: “Ra khỏi thành thôi. Ra khỏi thành ta lập tức đổi sang ngồi xe ngựa, nàng ngồi cùng xe với ta, ở ngay bên cạnh giám sát ta. Được không?”

Tôi biết không khuyên nổi anh. Thể diện của anh không phải chỉ là thể diện của một mình Tiêu Huyên, mà còn là thể diện của toàn bộ Yến quân.

Tôi cúi đầu rầu rĩ nói nói: “Em phối dược cho anh…”

Tiêu Huyên cầm tay tôi lên, hôn một cái rồi nắm chặt: “Đừng như vậy! Cửa ải khó khăn đã qua rồi. Nghĩ lại, con lừa trọc đầu Tuệ Không kia đoán số không chuẩn như trước đây nữa nha. Rõ ràng nói nàng gặp nạn, vì sao cuối cùng người chịu tai ương lại là ta…”

Tiêu vương gia còn đang suy tư, thủ hạ của anh đã báo: “Vương gia, Chu Sơn vương gửi thư.”

Chu Sơn vương, chính là Trương Vĩ Văn tiên sinh, cũng là người mà chúng tôi tìm cô vợ nhỏ cho anh ta, vội vã muốn lấy lòng.

Trương Vĩ Văn tiên sinh gửi thư giậm chân giật tóc truy hỏi tung tích của Thanh Nương.

Tiêu Huyên cười hì hì: “Hồi âm lại cho hắn, nói vốn chúng ta đã đón được người trong lòng hắn, lại bị Triệu gia bắt đi rồi.”

“Khoan đã!” Tôi la lên: “Anh ta sẽ tin sao? Là bắt đi một người còn sống từ quân doanh ra đấy!”

“Trong quân doanh chúng ta có gian tế cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.” Tiêu Huyên không thèm để ý: “Hắn có tin hay không mặc hắn. Hơn nữa hắn cũng không ngu ngốc. Đâu có tên ngốc nào nhường công lao cho người khác cơ chứ.”

“Thanh Nương đang ở trong tay Triệu gia, vậy chẳng phải bọn chúng có thể uy hiếp Trương Vĩ Văn hay sao?”

“Nàng còn biết chuyện này là uy hiếp thì đời nào Chu Sơn vương tình nguyện hợp tác? Đem ra so sánh, chúng ta có vể thuần khiết, thiện lương hơn nhiều.” Tiêu vương gia rất đắc ý, nghiễm nhiên đã quên vừa rồi ai còn đỏ mặt tía tai chửi ầm lên.

Tôi cười mỉa: “Thuần khiết thiện lương? Vậy khi đó vội vàng đi tìm Thanh Nương nhà người ta làm gì?”

“Chuyện nên làm dù sao cũng phải làm. Tìm cô ta, có thể vì áp chế Trương Vĩ Văn, cũng có thể vì để một nhà bọn họ đoàn viên mà!”

Tôi nhìn chằm chằm vào Tiêu Huyên, lắc đầu.

“Sao vậy?” Tiêu vương gia bực bội.

Tôi nói: “Nhìn thế nào cũng không giống người lương thiện. Trương Vĩ Văn người ta cũng không ngu ngốc.”

Tiêu Huyên cười giảo hoạt: “Từ cổ tới kim, đều là chính khách trước rồi mới người từ thiện. Không quyền không thế, không có bản lĩnh này nha.”

Tôi không có tâm trạng đấu võ mồm với anh: “Uống canh gà đi.”

Tiêu Huyên đau khổ: “Vừa mới uống một bụng thuốc, giờ vẫn còn no.”

Tôi không thèm quan tâm, nói: “Đều là nước, đi ngoài một lần là hết…” Đột nhiên nhớ lại khi anh ấy còn hôn mê, tôi đã ra tay giải quyết vấn đề sinh lý cho anh, mặt tôi lập tức đỏ ửng.

Tiêu Huyên nhìn tôi cười. Anh hẳn không biết tôi đang nghĩ cái gì, tám phần là cho rằng tôi nói ra hai chữ đi ngoài nên xấu hổ.

“Uống canh đi.” Tôi không để ý đến anh, giơ bát tới trước.

“Đút cho ta.” Tiêu Huyên há miệng.

Tôi trừng mắt với anh. Tiêu Huyên lập tức ôm ngực làm vẻ đau đớn.

“Vết thương đau, giơ tay lên là đau.”

Một tên to đầu cao hơn một mét tám còn làm nũng, tôi thật sự muốn đánh anh, lại sợ thật sự làm anh đau.

“Thật sự nên để thủ hạ, tướng sĩ của anh vào xem cảnh này.”

“Thế này có là gì? Niềm vui chốn khuê phòng, chuyện cá nhân, bọn họ không quản được.” Tiêu Huyên không thèm để ý: “Aiz, rốt cuộc nàng có đút cho ta hay không?”

Tôi nghiêm mặt đưa thìa tới bên miệng anh. Anh cúi đầu uống canh, hai mắt lại vẫn nhìn thẳng vào tôi không dời. Trong đó đều là hoa đào nở rộ. Tôi giận, nhưng lại không nhịn được mà phì cười. Kết quả là tay run lên, canh sánh lên quần áo.

“Nhìn đi! Đều tại anh đấy!” Tôi lau cho anh, lại nhìn vết thương. Quân y đã đổi thuốc cho anh ấy, băng bó cũng rất cẩn thận. Chỉ là, dù sao cũng bị thương nặng, mấy ngày ngắn ngủi đã gầy đi rất nhiều, đầu khớp xương cũng lộ ra rất rõ ràng.

“Sao vậy?” Không biết từ lúc nào Tiêu Huyên đã vươn tới bên tai tôi, hà hơi nóng: “Nhìn dáng người của tướng công nàng đến ngây người à? Đừng lo, cứ tùy tiện sờ… Hả?”

Nước mắt tôi lã chã rơi xuống.

“Ai nha! Làm sao thế này?” Tiêu Huyên luống cuống tay chân lau nước mắt cho tôi, kết quả càng lau tôi càng khóc dữ hơn. Anh hoang mang lo sợ, thật sự không còn cách nào khác, dứt khoát ôm lấy tôi, một tay đặt sau đầu tôi ấn vào trong lòng anh, tay kia ngốc nghếch vỗ lên lưng tôi.

“Khóc cái gì cơ chứ? Khi ta trúng kiếm sao không thấy nàng rơi nước mắt! Đừng khóc nữa! Ta đây chưa có chuyện gì là chưa trải qua. Vết thương khỏi rồi, độc cũng đã giải rồi!”

Anh thật sự gầy đi rất nhiều, tôi vừa dựa vào lòng anh lại càng cảm giác rõ ràng hơn. Trong đầu vừa nghĩ vậy, nước mắt lại càng chảy thành suối. Mọi lo lắng, sợ hãi từ khi nhìn thấy anh trúng kiếm, vượt qua Quỷ Môn Quan lúc này mới hoàn toàn bộc phát, không khống chế được, tràn ra như Hoàng Hà.

Tiêu Huyên ngửa mặt lên trời thở dài: “Oan gia! Nàng là oan gia của ta!”

Tôi không thể nhịn được nữa, cuối cùng ra tay nhéo một miếng thịt anh, xoay một trăm tám mươi độ theo chiều kim đồng hồ.

Tiêu Huyên hét thảm một tiếng, dọa tiểu binh ngoài cửa liên thanh hỏi vương gia ngài làm sao?

Tôi mở miệng định kêu, Tiêu Huyên vội vàng bịt miệng tôi lại, hô lên với bên ngoài: “Không có gì, bị mèo cắn.”

Tôi lập tức ấn lên tay anh hai hàng dấu răng. Lần này Tiêu vương gia chịu đựng không kêu, chỉ hừ khẽ một tiếng, ôm chặt lấy thắt lưng tôi.

Dựa vào gần như vậy, tôi đương nhiên cảm giác được sự biến đổi của cơ thể anh. Không phải chứ, cái lỗ trước ngực còn chưa khép lại đâu.

Tôi trừng mắt lườm anh, anh cười xảo quyệt. Tôi dùng sức giãy dụa, anh lại thành thật buông ra.

Tôi đỏ mặt kéo quần áo.

Tiêu Huyên vốn dùng dáng vẻ con sói háo sắc nhìn tôi, thế nhưng nhìn một lúc sau, ánh mắt dần dần chuyển thành dịu dàng, dần dần nghiêm túc.

Anh mỉm cười, nói: “Tiểu Hoa.”

“Gì nữa?” Tôi lại cầm bát canh gà lên.

Anh nói: “Nàng có bằng lòng gả cho ta không?”

Tay tôi run lên, cái bát lật úp, nước canh đổ hết lên tay tôi.

~ Hết chương 45 ~

Advertisements

39 thoughts on “[Chương 45 – Quyển 3] Ca tẫn đào hoa

  1. thanks… mình lo cho Tiểu Hoa quá :( bạn ý nhận độc của Tiêu Huyên ah :(( hay như nào :(( Cảm ơn Sâu đã cảnh báo, chắc mình phỉa uống nước từ bi giờ, cảm thấy mấy chương sau sẽ rất rất buồn :((

  2. đừng bảo với ta là Tiểu Hoa dùng cổ nhé, hay là độc truyền sang chị rùi, dễ lắm
    sao chưa j nàng đã cảnh báo trước rùi làm ta cứ tưởng vẫn ngọt ngào dài dài :-((

  3. *ôm tim* chương sau là bắt đầu ngược rồi sao cô Sâu ơi, trời ơi, phải đi mua thuốc trợ tim gấp. Tiểu Hoa nàng làm như vậy Tiêu Huyên có vui không chứ, lấy mạng mình đổi mạng người yêu, Tiêu Huyên sống nổi sao =(((((

    1. Bởi vì đổi mạng cho TH không những là đổi cho người TM yêu mà còn đổi cho toàn thiên hạ nữa. Nhìn người mình yêu nếm mật nằm gai bao nhiêu năm trời, chịu đủ loại khổ cực để hoàn thành lý tưởng, phút cuối lại hóa thành hư không thì mình nghĩ không có người con gái ĐANG YÊU nào chịu được >”<

  4. oa huhuhuh.thương c TM quá.
    mấy chương sau ngược tâm sao c?là ngược TM hay TH?
    huhuhuh.k muốn đâu.hixhix.c Sâu ơi.bán cho e khăn giấy!!!!

  5. sâu đại nhân ơi,e có ý kiến thế này.đau khổ cần đc gió bão cuốn phăng,ngọt ngào ngậm tan từ từ trog miệng.chỗ nào đau khổ ss edit nhanh 1 tẹo.ngọt ngào thì ngược lại,bù trừ cho nhau.ss cứ dọa thế này tim e đau lắm.^^

    1. Thế cái chỗ kia ngọt ngào trong đau khổ và đau khổ trong ngọt ngào thì tôi phải edit thế nào = =”
      Cơ mà thật đấy, cô mài dao đi, tôi với các cô lột da con hồ ly tinh sắp xuất hiện!!!!

      1. hồ li tinh cuối cùng cũng bị tôn ngộ ko chém thôi,cần j tới e ra tay đâu.e sẽ mài dao,nhóm lửa,nướg thịt nó.mà sao nam phụ vẫn chưa xuất hiện thế ạ,đau thươg tn có a nam phụ e cũg đc an ủi phần nào.^^

  6. ss oi em da doc truyen trong nha lau roi nhung vi doc bang dthoai nen ko tien cmt, nhug truyen ss dich rat hay. Thanks ss.co the cho em loi khuyen dc ko a.Nam nay e vua thi dh ka e chi do nv2 vao dh vinh, con kd e lai cao diem hon ka nhung e lai thj vao truong dan lap do dai nam. E hoc nganh tchih ngan hang ,nha em o hoa binh e ko bit nen hoc truog nao nua. bo e muon e hoc dlap, con me thi muon e hoc o vinh. E boan khoan qua ko bit hoc truog nao nua

    1. Theo chị thì em nên học ở đh Vinh. Đh Vinh khá có tiếng, khí hậu, cuộc sống trong đấy cũng thoải mái, chị từng vào đấy chơi với bạn chị rồi, thành phố Vinh không rộng lắm nhưng thoáng đãng em ạ. Dù thế nào chăng nữa, khi ra trường bằng dân lập cũng không được coi trọng bằng đại học chính quy đâu, học phí lại đắt nữa. :D
      Chúc em chọn được trường mình mong muốn. :)

  7. em vừa ở quê ra,về nhà ko có mạng nên chẳng làm ăn được j,chỉ đọc chùa của chị Sâu thôi, h hun bù cho chị nè…chụt chụt chụt…
    Em đoán Tiểu Hoa làm cách j đấy mà độc chuyển từ Tiêu Huyên sang Tiểu Hoa,kobieets thế nào chứ chắc chắn Tuệ Không bói đúng mà, chị Tiểu Hoa gặp nạn…Sắp xuất hiện hồ ly tinh hả chị?có chị em nào xung phong vác dao gọt hoa quả đu chém nó với em ko????Ai có giơ tay?

  8. Anh Tiêu Huyên chưa biết mình bị Tiểu Hoa nhìn ko sót cái j chứ nếu biết chắc anh sống chết đòi chị Hoa chịu trách nhiệm cả đời quá!!!
    Hồi hộp quá,chỉ sợ chap sau Tiểu hoa từ chối…

Đã đóng bình luận.