[Phần 1 – Chương 3] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 3: Sa ngã R Sắc

Không yêu sẽ không yêu, khó chống cự sẽ không chống cự.

~~~ Mạc Văn Úy, “Nếu anh là Lý Bạch” ~~~

[Phần 1]

Sống trong một thành phố lớn, cho dù là đêm khuya cũng không khiến người ta cảm thấy quạnh hiu, có rất nhiều ánh đèn neon thức cùng bạn.

Trong giây lát đó, tôi nghĩ đến con đường mà Trịnh Ngôn Kỳ đã chỉ cho tôi. Chỉ là, tôi còn vì lòng tự trọng và sự hổ thẹn không đáng tiền mà gạt bỏ con đường này ngay từ giây phút đầu tiên. Thế nhưng, đứng trước cuộc sống khó khăn, tôi cần lòng tự trọng và sự hổ thẹn kia làm gì? Nếu bản thân tôi bị nhiễm độc niệu, tôi sẽ nhắm mắt nhảy từ vách núi xuống cho xong chuyện, giống như một liệt nữ trung trinh vậy. Nhưng hiện giờ người bị nhiễm độc niệu là bố tôi, thời xưa còn có người bán mình chôn cha, Tào Nga vì cứu cha mà gieo mình xuống sông tự vẫn, nếu nhảy sông tự tử có thể cứu được bố tôi, tôi cũng làm, đáng tiếc nhảy sông vô ích, bán thịt mới có ích.

Tôi bắt đầu lục tung đồ đạc tìm tấm danh thiếp kia. Ngày đó, khi giặt quần, tôi đã tùy tiện ném nó lên bàn, không biết có còn ở đó hay không.

Tấm danh thiếp kia bị tôi dùng làm thẻ đánh dấu trang kẹp trong một quyển luận cương về tài nguyên quốc thổ, khi tìm được nó, tôi như trút được gánh nặng. Khi đó tôi giữ lại tấm danh thiếp này vì muốn đi tạt axit, không ngờ hiện giờ lại phải cầm nó đi thu tiền bán thân. Thật là xưa đâu bằng nay, ngày ngày biến chuyển, tình hình đã không thể so sánh với trước kia nữa.

Mỗi khi căng thẳng, trong đầu tôi lại hiện lên những thành ngữ kỳ quái. Tôi bấm số theo dãy số trên tấm danh thiếp, toàn thân run run, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nghe từng tiếng tút tút.

Bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp: “A lô.”

Tôi cầm di động đứng trên ban công, sắc trời bên ngoài tối đến mức vươn tay ra không nhìn thấy năm ngón. Tôi nói: “Xin hỏi có phải Tần Thiệu tiên sinh đấy không?”

Anh ta nói: “Là tôi.”

Tôi nghe thấy âm thanh như vậy, lập tức nhận ra người này nhất định là anh chàng Jang Dong Gun tôi đã gặp ở Star. Giọng nói anh ta giống như vang ra từ những đĩa nhạc cổ, trầm thấp mà từ tốn, lười nhác lại chín chắn.

Tôi dè dặt nói: “Xin chào, hôm đó anh để lại danh thiếp cho tôi.”

Anh ta không nhanh không chậm nói: “Có chuyện gì?”

Mỗi câu nói của anh ta đều quá ngắn, gây cho người ta một cảm giác áp bức rất lớn.

Tôi nói: “Hiện giờ ngài có tiện gặp tôi một lát không? Tôi chỉ cần năm phút thôi.”

Tôi biết kẻ có tiền luôn dùng năm phút để tính một đơn vị thời gian. Tôi chỉ cần đủ thời gian ra giá là được.

“Không tiện.”

Tôi không ngờ anh ta lại từ chối thẳng thừng như thế. Nếu đã vậy, ngày đó anh ta để lại danh thiếp cho tôi làm gì?

Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, lại không cam lòng ngắt máy. Hai chúng tôi đều im lặng, anh ta cũng không ngắt máy.

“Cô đang ở đâu?” Anh ta hỏi tôi.

“Tôi đang ở đại học A.”

“Cô tới cửa Đông của đại học A, sẽ có một chiếc Bentley màu đen tới đón cô. Cô lên xe đó đến gặp tôi.”

Tôi vội vàng gật đầu nói vâng.

Một người phụ nữ bị ăn, không chỉ không thể tạt axit gã đàn ông đi ăn, mà còn phải cúi đầu cầu xin được gặp hắn ta năm phút, đây là cái thói đời gì? Đây là thói đời mà tôi phải đối mặt.

Tôi đứng ở cửa Đông, chờ Bentley tới đón tôi. Trước kia bố tôi cũng có một chiếc, tôi chê chữ “B” giữa nắp xe quá chói mắt, luôn xúi giục ông ấy đổi xe. Tôi không tham tiền, khi ở nông thôn, tôi không cảm thấy bản thân có gì không tốt, cũng không có khái niệm cụ thể nào với tiền, nghĩ rằng ai có tiền thì người đó tiêu. Trước đây tính cách tôi thờ ơ, lạnh nhạt, chỉ khi đối mặt với Ôn Khiếu Thiên mới có thể nhiệt tình hơn một chút. Nhưng một chút nhiệt tình duy nhất ấy cũng không làm nên trò trống gì, thật khiến người ta nuối tiếc.

Xe phóng như bay trên đường. Đường vành đai thường xuyên kẹt xe nay đang trôi tuồn tuột về phía sau. Những ngọn đèn vun vút lao qua chiếu lên cửa sổ. Sống trong một thành phố lớn, cho dù là đêm khuya cũng không khiến người ta cảm thấy quạnh hiu, có rất nhiều ánh đèn neon thức cùng bạn. Tôi kéo cửa kính xuống, một cơn gió nhẹ cuốn vào, mang theo không khí trong lành hiếm có. Mái tóc ngắn của tôi bị gió thổi rối tung, nhưng tôi không có tâm trạng để ý đến chúng. Tôi vẫn luôn nhẩm lại lời thoại cần nói trong năm phút này, căng thẳng như khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp thạc sĩ. Chỉ khác là, giây phút đó chỉ liên quan đến một tờ giấy chứng nhận, còn lúc này liên quan đến mạng sống của bố tôi. Tôi không dám có gì sai sót.

Chiếc xe vòng lên một con đường trên núi, dừng lại sâu trong một mảnh rừng Phong. Tôi không biết thì ra trong thành A ầm ĩ, vội vã lại có một mảnh rừng Phong như thế. Tôi cho rằng Phong là loài cây tượng trưng cho sự thanh thản và nặng tình. Không có lý do gì cả, tôi chỉ cảm thấy như vậy. Còn chưa tới mùa lá Phong chuyển sang màu đỏ, dưới ánh đèn khuya, nơi đây càng có vẻ thần bí, quỷ quái giống như u cốc ẩn mình sau rừng rậm trong tiểu thuyết võ hiệp, khiến người ta cảm thấy bên trong thâm sâu không lường được, chỉ cần thoáng vô ý sẽ rơi vào cạm bẫy nguy hiểm.

Phía sau rừng Phong là một thảm cỏ xanh mướt, xung quanh bãi cỏ có vài ngọn đèn. Ánh đèn thu hút một số loại côn trùng, loạng choạng bay. Trên mặt cỏ trải những phiến đá lát đường. Bước lên những phiến đá đó mới có thể tới được căn biệt thự nhỏ theo phong cách Châu Âu kia.

Thật ra không thể gọi căn biệt thự đó là nhỏ, chỉ vì nó dựa một nửa vào núi nên nhìn bề ngoài có vẻ tương đối nhỏ mà thôi. Khi vào trong còn có những khoảng không khác, trong phòng khách vắng vẻ, rộng lớn có một hồ nước nhỏ với dòng nước chảy ra từ núi, mạch nước ngầm nhỏ từng giọt vào trong hồ, phát ra những tiếng vang rất chói tai trong căn phòng quá mức vắng vẻ này.

Thưởng thức của kẻ có tiền chính là thế này. Không thể chuyển đến nông thôn thì mang nông thôn về nhà. Nhà cũ của chúng tôi cũng có một hồ nước thế này, cũng do mạch nước ngầm tạo thành. Đông ấm Hạ lạnh, chúng tôi ai cũng thích ngâm mình trong đó giặt quần áo, chơi đùa. Nhưng tôi tin hồ nước này chỉ để trang trí, chủ nhân của nó không thể nào lại ngâm mình vào đó. Đây là chỗ khác nhau giữa người giàu và người nghèo.

Tôi được dẫn tới phòng đọc sách của Tần Thiệu. Rất may tôi không bị đưa thẳng tới phòng ngủ của anh ta. Nếu bị đưa tới phòng ngủ, một chút biện pháp tôi cũng không có. Vì vậy mới nói là may mắn.

Tần Thiệu mặc một bộ quần áo ở nhà thoải mái, màu đen tôn lên vẻ cương quyết trên gương mặt anh ta. Tuy lần trước tôi và anh ta đã nói với nhau mấy câu, nhưng hiện giờ là một đối một, tôi còn có chuyện muốn nhờ vả anh ta, áp lực thật lớn.

Anh ta cứ thờ ơ ngồi đó, tôi có thể cảm nhận được từng hơi thở khí thế phát ra từ trên người anh ta. Anh ta vừa mở miệng, tôi đã có một sự kích động muốn tông cửa chạy đi.

Anh ta nói: “Cô có năm phút.” Anh ta móc đồng hồ bỏ túi ra, gần giống loại đồng hồ bấm giây mà thầy giáo thể dục của tôi từng dùng, tôi cho rằng đồng hồ bỏ túi là đồ trang sức lưu hành ở thời đại Sherlock Holmes và Polo, không ngờ thời đại này còn có người dùng thứ đó. Tôi ác độc nghĩ, nói không chừng thứ anh ta dùng cũng chỉ là đồng hồ bấm giây như thầy giáo thể dục thôi.

Thế nhưng tôi không có thời gian để nghĩ lung tung, tôi phải dùng toàn bộ sức lực để đối phó. Tôi hít vào một hơi, nhìn vào mắt anh ta và nói: “Chuyện lần trước ở khách sạn, ngài còn nhớ chứ?”

Anh ta gật đầu.

Tôi cảm thấy rất mất mặt, chuyện kinh khủng như vậy tôi còn phải thẳng thắn hỏi. Nhưng tôi phải tranh thủ từng giây từng phút, nào có để ý đến chuyện mất mặt hay không.

Tôi lại nói: “Vậy ngài cũng không thể không trả tôi tiền chứ?”

Anh ta không thèm nhấc mắt lên một lần, nói với tôi: “Cô muốn bao nhiêu?”

Kẻ có tiền đều phung phí như thế. Tôi vươn hai ngón tay, ra vẻ chuyên nghiệp nói với anh ta: “Bằng này!”

Anh ta liếc bàn tay tôi, hỏi: “Đó là bao nhiêu? Hai trăm?”

Tôi vội vàng xua tay, nói: “Hai mươi vạn.”

Anh ta liếc nhìn tôi không có chút biểu cảm nào, nói: “Lô tiểu thư, mời cô nói cho tôi biết vì sao cô đáng giá này?”

Tôi xoắn góc áo nghĩ: vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Tôi phải nghĩ ra thật nhanh. Nếu Ôn Khiếu Thiên ở đây, anh sẽ nói cho tôi biết đáp án chứ?

Tôi nói: “Bởi vì tôi là tiến sĩ.”

“Nhưng cô đã ba mươi tuổi.”

Đối với giá thịt của tôi, hai chúng tôi xảy ra tranh chấp, giá cả rất quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp tới thành bại của chuyến đi này của tôi.

Tôi không phải sinh viên tốt nghiệp khoa quản lý doanh nghiệp, thương nhân lớn mà tôi biết chỉ có mình bố tôi, nhưng tôi thấy mỗi lần bố tôi bàn chuyện làm ăn đều vung tay lên nói: cứ theo giá này đi. Chính là như vậy.

Tôi không có kinh nghiệm, đành phải học mấy bác gái dậy sớm bán hoa quả, nói: “Vậy anh nói xem tôi đáng giá bao nhiêu?”

Tôi chỉ còn thiếu nước nói: vậy anh xem rồi ra giá đi, chỉ cần đứng quá thấp là được.

Có lẽ anh ta vừa gội đầu, những sợi tóc đen mềm mại khẽ lay động trong gió điều hòa. Nghe nói những ai tóc mềm tính cách cũng ôn hòa. Tôi hy vọng anh ta có thể giết người nhẹ nhàng một chút.

Anh ta đổi chủ đề, hỏi tôi: “Vì sao cô cần tiền?”

“Bố tôi bị bệnh. Cần một số tiền lớn để chữa trị.”

“À.” Anh ta gật đầu. Nhưng vẫn chưa ra giá.

Tôi có chút nóng ruột, năm phút sẽ qua rất nhanh.

Tôi cố gắng lấy dũng khí nói: “Tần tiên sinh, tôi cũng có tự tôn. Nếu không vì bố tôi, tôi hoàn toàn không muốn tới đây. Hy vọng ngài hiểu cho chữ hiếu của tôi mà cho tôi hai mươi vạn. Ngài coi như làm từ thiện đi. Ông Trời nhất định sẽ phù hộ ngài, người tốt sẽ được báo đáp.”

Cuối cùng tôi cũng nhớ tới lời kịch tôi đã chuẩn bị sẵn, dùng chiêu bài tình thân, hy vọng anh ta có thể cho tôi hai mươi vạn. Tôi đã hèn mọn đến hết mức có thể, gần như một kẻ ăn xin.

Anh ta nói: “Tôi không tin ông Trời. Cô nói cho tôi biết, nếu làm vậy, tôi được lợi gì?”

Thương nhân quả nhiên vừa bạc bẽo vừa kiêu ngạo. Bố tôi khi đó cũng nghĩ rằng con người mới là kẻ chế ngự thiên nhiên, cuối cùng lại bị ông Trời đùa giỡn thành như bây giờ.

Tôi hỏi ngược lại: “Ngài muốn có bao nhiêu lợi ích?” Trong lòng tôi hoàn toàn lạnh buốt, tôi đang giao dịch, cũng đã nhìn ra đầu mối.

Anh ta nói: “Cô tìm đến tôi trước. Vì sao lại là tôi nói ra nhu cầu?”

Tôi cảm thấy Tần Thiệu thật đáng sợ. Anh ta không có điểm nào giống Jang Dong Gun trong “All about Eve”, đó là một nhân vật dịu dàng và hoàn mỹ. Tần Thiệu, anh ta thật ung dung, ngay cả chuyện bán mình cũng phải tự tôi nói ra, giống như anh ta cố gắng tiếp nhận cơ thể tôi vậy.

Tôi lạnh giọng nói: “Tôi còn có thân thể này. Nếu Tần tiên sinh cảm thấy hứng thú, cứ việc lấy.” Tôi cảm thấy gió điều hòa thổi ra là những lưỡi dao nhỏ, từng dao cắt vào mặt tôi.

Tần Thiệu nói: “Được. Sau này nhất định phải có mặt bất cứ khi nào được gọi.”

Tôi cảm thấy bản thân giống một kỹ nữ thanh lâu, khách nhân tới, cho dù kinh nguyệt tới cũng phải tắm rửa sạch sẽ chờ hắn. Cái này gọi là có mặt bất cứ khi nào được gọi.

Tôi nghĩ dù sao tôi cũng từng là con gái của một thương nhân, trong máu hẳn vẫn còn chút ít phẩm chất thương nhân. Tôi lại nói: “Nếu đã vậy, bảng giá có thể cao hơn một chút không?”

Trong giây lát đó, cuối cùng biểu cảm của Tần Thiệu cũng thay đổi một chút, khóe mắt anh ta hiện lên ý cười, đuôi mắt hơi cong lên, nói: “Mỗi tháng tôi cho cô ba vạn, nếu kéo dài được nửa năm, tôi cho tôi thêm hai mươi vạn. Kéo dài được một năm, tôi cho cô bốn mươi vạn. Nếu cô cần dùng gấp, tôi có thể dự chi cho cô mười vạn. Tôi có gia đình, vì vậy quy củ thế nào cô chắc là hiểu rồi đấy.”

Tôi không biết làm tình nhân còn có cơ chế ưu đãi này, giống như công ty khen thưởng cuối năm vậy, hoặc giống như tích lũy số km đường bay của công ty hàng không, anh ta làm việc thật chuyên nghiệp. Anh ta cấp tiền đủ để khiến người ta không nói được một lời, còn bố tôi, số tiền ông hoang phí vào phụ nữ trong một tháng đủ để tôi dùng trong nửa năm. Tôi không hiểu vì sao Trịnh Ngôn Kỳ lại nói anh ta ra tay hào phóng, nhưng người lăn lộn trên thương trường lại vung tiền vào một người phụ nữ không có gì tình thú như tôi, tôi nghĩ có lẽ vậy cũng được coi là hào phóng rồi. Tôi tính toán nửa năm sau đã có tiền để làm phẫu thuật ghép thận, lập tức đồng ý. Tôi không có thời gian để do dự, nào có cơ hội để nói “tôi sẽ về nhà suy nghĩ lại”.

Tần Thiệu liếc mắt nhìn đồng hồ, nói: “Còn một phút nữa. Cô còn gì muốn nói không?”

Thật ra tôi đã không còn gì để nói, nhưng khi đó, nhất định vì đã hoàn thành nhiệm vụ nên tôi lập tức bình tĩnh lại, giống như chạy xong một nghìn mét rồi đột nhiên thả chậm tốc độ, tôi bỗng bổ sung thêm một câu: “Tôi phải nói rõ ràng, những thứ như SM, 3P gì đó, tôi không thể tiếp nhận.”

Tôi thấy tôi là một tú bà trời sinh, khi nói ra những lời này, tôi hoàn toàn không có biểu hiện gì, chỉ giống như thảo luận để thêm một điều khoản vào hợp đồng, không có một chút ngượng ngùng.

Sau khi nói xong tôi cũng không hối hận. Bề ngoài của tôi rất dễ nhìn, nhưng không thể nào bì được với những mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành mà bọn họ đã gặp, so với những người đó, tôi chỉ có thể coi như một người qua đường. Hiện nay đang lưu hành tình nhân trẻ tuổi, tốt nhất là những cô gái thuần khiết như nụ hoa chớm nở, hoặc là những thục nữ tính cách có chút phóng túng, nói thật, trên giường tôi cũng không có kỹ xảo gì, không cách nào lấy lòng mỏ vàng. Nghĩ thế nào tôi cũng là một tình nhân chưa đủ tiêu chuẩn. Vì vậy, tối nay đến đây, tôi vốn chỉ định thu phí tình một đêm mà thôi. Không ngờ lại đàm phán được một hợp đồng dài hạn.

Bố tôi từng nói, càng là người nhã nhặn càng là kẻ mặt người dạ thú. Tôi sợ ở trên giường Tần Thiệu là một gã cổ quái.

Có lẽ Tần Thiệu thật sự bất ngờ, giống như còn thật nén giận nên khẽ nhíu mày.

Hoặc là không làm, nếu làm phải làm cho đến nơi đến chốn, tôi bổ sung: “Anh xem nữ diễn viên Nhật Bản trước khi đóng phim đều nói rõ ràng chuyện này. Nếu không đồng ý, có thể thêm tiền hoặc từ chối làm việc.”

Lông mày Tần Thiệu nhăn lại càng rõ hơn một chút. Tôi nghĩ nhất định anh ta đang rất hối hận, có lẽ anh ta vừa mắt tôi vì tôi là một tiến sĩ. Trương Bách Chi trong “Vua hài kịch” mặc một bộ đồng phục nữ sinh viên ra sân khấu, vẻ ngây thơ thỏa mãn rất nhiều gã đàn ông trung niên đáng khinh có dục vọng chinh phục, nhưng ngày nay sinh viên đầy đường, không đáng để ra tay nữa, tiến sĩ tài năng mới sinh ra cảm giác về sự ưu việt. Dù sao kẻ có tiền đều dựa vào địa vị để tìm cảm giác an toàn.

Ánh mắt Tần Thiệu nhìn về phía tôi lần thứ hai mang theo một chút chán ghét. Tuy đó cũng có thể chỉ là ảo giác của tôi, bởi vì khi tôi nhìn kỹ lại, anh ta đã giống như lúc đầu, không chút biểu cảm, ngồi đối diện tôi giống như một pho tượng.

Hẳn là cảm giác sai chăng. Nếu không vì sao lại tìm một người đáng ghét làm tình nhân cơ chứ?

Năm phút hẳn đã qua. Tôi đứng lên, thoáng cúi người với anh ta rồi bước ra khỏi cái lồng giam này.

Tần Thiệu bỗng lên tiếng ở phía sau tôi: “Tắm xong tới đây với tôi.”

Tôi hoài nghi lỗ tai mình nghe nhầm, xoay người nhìn anh ta đang đi về phía căn phòng bên trong, có chút không tin nổi mà hỏi: “Tần tiên sinh, ngài vừa nói gì vậy?”

Tần Thiệu không thèm quay đầu lại: “Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai.”

Tôi không biết giao dịch có hiệu lực tức thời. Ký kết một hợp đồng thương mại xong cũng phải bật sâm panh chúc mừng rồi mới thi hành chứ. Không ngờ tôi vừa đồng ý, việc này đã lập tức thực thi. Tôi phải thừa nhận, thật ra tôi vẫn luôn phải gồng mình, phải ngậm một ngụm chân khí mới sống qua năm phút vừa rồi. Tôi hoàn toàn không nghĩ tới khi vận dụng vào thực tế, tôi sẽ thế nào. Vì vậy, khi anh ta mở miệng, tôi cảm thấy một ngụm chân khí kia đã tan sạch, sẽ phun máu đến mức miệng đầy máu đỏ.

Trên thực tế, tôi đâu có nhiều máu như vậy để phun ra, máu toàn thân tôi đều đã đọng lại một chỗ.

Có lẽ Tần Thiệu nhận ra tôi không hề cử động, quay đầu lại nói: “Giờ cô hối hận vẫn còn kịp.”

Tôi nói: “Tôi chỉ đang nghĩ, không biết phòng tắm ở đâu.”

Chân khí tan thì lại tiếp tục tụ lại, vạn sự khởi đầu nan, nghìn dặm đường bắt đầu từ đôi bàn chân, cửa ải mênh mông vững như sắt, mà nay cất bước nhẹ nhàng băng qua*.

* Nguyên văn:

Nghìn dặm đường bắt đầu từ đôi bàn chân = thiên lý chi hành thủy vu túc hạ.

Cửa ải mênh mông vững như sắt, mà nay cất bước nhẹ nhàng băng qua = hùng quan mạn mạn chân như thiết, nhi kim mại bộ tòng đầu việt. [Hai câu trong bài thơ “Ức Tần Nga – Lâu Sơn quan” của Mao Trạch Đông]

Tôi lại bắt đầu nhẩm thành ngữ, thơ từ rồi.

~ Hết phần 1 – Chương 3 ~

Advertisements

16 thoughts on “[Phần 1 – Chương 3] Thuần dưỡng

  1. tình tiết truyện đã buồn mà sao đọc những lời tự thuật lại suy nghĩ của NN nghe qua có vẻ bình thản, dửng dưng như một người vô cảm bình luận về chuyện của 1 người ko liên quan lại làm em thấy chua xót hơn cả những việc mà chị ấy phải chịu đựng…buồn quá

  2. huhuhu, tak ghét tên họ Ôn, lại dc chị cho lần đầu tiên nữa, sr nhe hồi đó giwof tak đọc nữ chính sạch quen rồi nên wa truyện này thấy hơi lạ. Thanks nàng

Đã đóng bình luận.