[Phần 1 – Chương 4] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 4: Chuyển biến R Kinh.

Biệt ly tam niên thất tái,

Em vẫn đợi nơi đây, đợi một tình yêu không quay trở lại,

Dù chờ đợi mòn mỏi thế nào chăng nữa cũng không đành lòng bỏ cuộc.

~~~ “I wait, I say” – Dương Thiên Hoa ~~~

[Phần 1]

Từ ngân hàng đi ra, tôi vuốt lên một chuỗi số màu vàng nổi lên trên chiếc thẻ, nghĩ rằng mình hẳn là một tên tội phạm bị giam trong một nhà tù mang tên Tần Thiệu. Trong mắt anh ta, tôi không có tên, tên của tôi chính là dãy số này. Anh ta là quản lý trại giam, sai khiến nhân viên tài vụ mỗi cuối tháng phát cho những tên tội phạm chúng tôi một khoản trợ cấp định kỳ.

Sáng sớm hôm sau, tôi lập tức tới ngân hàng gửi số tiền mười vạn tệ kia về nhà. Mẹ tôi không hỏi tiền ở đâu ra. Bà vẫn cho rằng tiến sĩ vào giáo sư là hai khái niệm tương đương, bà lại cho rằng giáo sư sẽ kiếm được rất nhiều tiền, vì vậy trước đây khi gọi điện thoại cho tôi, bà luôn nhắc tới chuyện tiền tiết kiệm sắp dùng hết, luôn ám chỉ tôi nhanh gửi tiền về. Hiện giờ bố tôi sinh bệnh, bà nghĩ tôi gửi về mười vạn là một chuyện hết sức bình thường. Bà còn nhắc nhở tôi về nhà thăm bố. Tôi sợ nhỡ may Tần Thiệu gọi điện muốn “lâm hạnh” mà tôi lại không ở thành phố A, tiền đã chôn xuống đất lại phải đào lên. Tôi đành mượn cớ nói công việc trong trường bận rộn, nhất thời không về được, dặn mẹ tôi chăm sóc bố cho tốt.

Một tháng trôi qua, tôi thấp thỏm nắm chặt điện thoại, sợ nó xuất hiện một dãy số khiến tôi nhìn mà giật mình. Thế nhưng, sau lần ăn cháo ở nhà Tần Thiệu trở về, anh ta không còn liên lạc với tôi nữa. Ngược lại, tôi như mắc phải hội chứng Stockholm, lo lắng không biết có phải anh ta đã quên có một người như tôi tồn tại hay không. Đến cuối tháng, tôi đi kiểm tra chiếc thẻ mà Tần Thiệu đã đưa cho tôi. Ba vạn tệ đúng hẹn được chuyển vào. Tôi thở phào một hơi, chuyển tiền vào thẻ của mẹ tôi, thuận tiện chắp tay cầu xin ông Trời cứ duy trì trạng thái như vậy hơn nửa năm nữa.

Từ ngân hàng đi ra, tôi vuốt lên một chuỗi số màu vàng nổi lên trên chiếc thẻ, nghĩ rằng mình hẳn là một tên tội phạm bị giam trong một nhà tù mang tên Tần Thiệu. Trong mắt anh ta, tôi không có tên, tên của tôi chính là dãy số này. Anh ta là quản lý trại giam, sai khiến nhân viên tài vụ mỗi cuối tháng phát cho những tên tội phạm chúng tôi một khoản trợ cấp định kỳ.

Nghĩ đến mối quan hệ giữa tôi và anh ta chỉ đơn giản như vậy, tâm trạng tăm tối trước kia của tôi thoáng tiêu tan.

Mấy ngày nay, học kỳ mới lại bắt đầu. Trường học bắt đầu lấy lại quang cảnh trước kia. Tuy không có tiếng trống vang trời, nhưng có một tấm biểu ngữ chào đón tân sinh viên rất lớn giăng từ thân cây phía Nam sang phía Bắc, giống như câu đối xuân đầu năm mới, vui mừng náo nhiệt hơn bình thường rất nhiều.

Ngải Tĩnh vốn có một công việc bên đoàn trường, hàng năm đều làm chủ nhiệm lớp, dẫn dắt tân sinh viên. Năm nay con bé và anh chàng Lưu Chí kia bận yêu đương đến mức quên hết tất cả, một ngày bỗng nói với trường học xem xét xem có thể chuyển công việc này cho tôi trong nửa năm hay không. Từ khi bắt đầu học nghiên cứu sinh, tôi đã thèm khát công việc này, chủ nhiệm lớp đại học là một chức vụ thùng rỗng kêu to, công việc dễ dàng lại có thể kiếm tiền, đương nhiên, trước khi vui vẻ thì phải nhận được việc đã.

Tôi cũng không biết chủ nhiệm lớp đại học của tôi là ai. Khi đó, tôi bận hẹn hò với Ôn Khiếu Thiên. Ngay cả chính bạn học cùng lớp mình cũng không nhớ được mấy cái tên, ngược lại lại vô cùng then thiết với bạn bè của Ôn Khiếu Thiên. Lúc đó, Ngải Tĩnh còn nói với tôi, tôi đây đã nắm chắc mạch máu của Ôn Khiếu Thiên, tên nhóc này có ý đồ ong bướm bên ngoài cũng không có chỗ nào để thực hiện.

Ngày đó tôi thật sự tin vậy, tôi nghĩ đặt Ôn Khiếu Thiên ở những nơi thích hợp, những nơi tôi có thể nhìn thấy thì anh đi tới đâu tôi đều có thể biết được rõ ràng. Thế nhưng cho dù tôi có sắp xếp cho anh cẩn thận đến mức nào, anh cũng có thể đột nhiên biến mất. Tất cả phương thức liên lạc đều bị cắt đứt, tìm theo địa chỉ trường học lưu lại, người đi nhà trống, ngay cả một chút dấu vết cũng không còn. Chuyện đó giống như tôi đã mơ một giấc mơ rất dài, khi tỉnh lại, anh cũng theo giấc mơ đó mà biến mất.

Cuối cùng, nhà trường thật sự đồng ý giao công việc của Ngải Tĩnh cho tôi. Khi tôi gia nhập lớp đó, sinh viên trong lớp đều đã làm quen lẫn nhau, hơn nữa còn đang tích cực chuẩn bị cho đêm liên hoan chào đón người mới.

Tôi vẫn nghĩ rằng những chương trình chào đón tân sinh viên thế này chính là mời thủ khoa lên sân khấu giới thiệu cho những người không phải thủ khoa dưới sân khấu, khiến người đứng thì tự hào còn người ngồi thì tự ti. Vì vậy, trước giờ tôi vẫn có thái độ phản cảm với những chuyện như vậy, ngoại trừ năm tôi mới vào học.

Mười năm trước, tôi từng ngồi dưới khán đài, nhìn Ôn Khiếu Thiên mặc áo sơ-mi trắng, quần đen, ngồi trước một chiếc dương cầm, đàn một khúc nhạc mà người ta chỉ biết nhạc chứ không biết tên. Khi đó, sân khấu rất tối, ánh đèn duy nhất chiếu vào anh. Những nốt nhạc đẹp đẽ tuôn ra dưới đầu ngón tay anh, giống như những tia sáng uyển chuyển, như tơ lụa mềm mại, anh như một nhân vật vừa bước ra từ tiểu thuyết. Trái tim tôi bị đánh mạnh vào, lập tức quyết tâm phải theo đuổi anh bằng được. Sau này, tôi biết được khúc nhạc đó tên là “kỷ niệm tình yêu”, kỷ niệm, kỷ niệm, mất đi rồi mới cần đến kỷ niệm. Thì ra ngay từ giây phút đầu tiên, tình yêu của chúng tôi đã được định trước sẽ không lâu dài, chỉ có thể trở thành kỷ niệm.

Các bạn sinh viên chuẩn bị một vở nhạc kịch, nghe nói đã qua vòng sơ tuyển của nhà trường, toàn bộ hai mươi lăm sinh viên của khoa đều tham gia, nội dung kể lại những mỗi tình đầu không bệnh mà chết thời trung học. Đại khái là thời trung học, bọn trẻ phải lén lút yêu đương quá mức kìm nén, vừa lên đại học là khẩn cấp muốn phơi bày tất cả chuyện cũ bi thương lên sân khấu.

Tôi đọc từng câu thoại buồn nôn trong kịch bản, nghĩ rằng tuổi trẻ thật tốt. Bỗng nhiên, trong khóe mắt tôi hiện lên một bóng người, tôi giật mình hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn lại, thì ra không phải anh. Nhưng nét mặt, dáng người đều rất giống, chỉ là, Ôn Khiếu Thiên tuấn tú, lãng tử hơn cậu ta một chút.

Người kia nhìn thấy tôi, nhiệt tình đi tới, nói: “Chị là Lô Hân Nhiên phải không?”

Cũng giống như năm đó tôi đã nhiệt tình đi tới: “Anh là Ôn Khiếu Thiên phải không?”

Tôi thoáng cảm thấy thời không đan xen vào nhau. Tôi xuất thần nhìn cậu ta. Người kia giơ tay vẫy vẫy trước mắt tôi, nói: “Chị là chủ nhiệm lớp phải không? Em là lớp trưởng, em tên Khúc Thế Thành.”

Tôi tỉnh lại, vội vàng nói: “Thì ra các em đã chọn được lớp trưởng rồi. Vậy trên cơ bản không còn chuyện gì cho cô nữa.”

Khúc Thế Thành cười giảo hoạt. Tôi lại bị nụ cười đó làm cho hoảng hốt, nhưng rất nhanh tôi đã ép mình giữ vững lý trí. Gần đây tôi luôn đắm chìm trong hồi ức để rồi mua dây buộc mình, tôi không muốn như vậy.

Tôi nói: “Em nên gọi là cô Lô.”

Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, nói: “Chị hơn em được bao nhiêu tuổi?”

Tôi nói: “Mười tuổi, cậu bé ạ.”

Cậu ta bĩu môi, giống như rất bất mãn vì bị gọi là “cậu bé”, chỉ là rất nhanh đã vui vẻ nói vơi tôi: “Cô Lô, trong buổi đón tân sinh viên lần này, cô lên diễn với bọn em đi.”

“Các em có 25 người còn chưa đủ sao?”

Đôi lông mi đen dày của cậu ta chớp lên dưới ánh mặt trời: “Trong vở nhạc kịch có một cảnh “bỏ trốn đến mặt trăng”, trong đó sẽ có một cảnh hôn môi nho nhỏ. Cô cũng biết trước mặt mấy thầy giáo cổ hủ trường mình, làm sao có thể công khai hôn môi được?”

Cậu ta mới nhập học chưa bao lâu đã dám phán xét giáo viên trường này cổ hủ, còn có chút ý tứ không coi tôi là cán bộ nhà trường, nhưng những lời cậu ta nói là thật, tôi không thể quá mức phủ nhận, đành phải hỏi: “Các em định hôn thật à? Giả hôn là được mà?”

Cậu ta nói: “Giả hôn hay không là chuyện của diễn viên bọn em. Điều quan trọng là khiến các thầy cô tin rằng bọn em hôn giả, còn khán giả lại cho rằng bọn em hôn thật mới đủ hào hứng.”

Trong nháy mắt, tôi cảm thấy đối thoại với bọn trẻ thật mất sức, dâng lên một chút cảm giác già nua, bất lực. Tôi nói: “Vậy các em cần cô làm gì?”

Đôi mắt cậu ta cong lên, nói: “Cô giáo, cô chỉ cần làm một cái cây là được.”

Bởi vì đôi mắt cậu ta vừa cong lên đã hoàn toàn trùng lặp với đôi mắt Ôn Khiếu Thiên trong trí nhớ của tôi, dĩ nhiên tôi cũng cứ thế đồng ý. Khi đứng trên sân khấu, tôi hối hận đã không còn kịp nữa. Tôi nhớ năm hai mươi tuổi, tôi từng xem một bộ phin Hàn Quốc không ai không biết, lời thoại trong đó là “Anh, kiếp sau em muốn làm một cái cây”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy nhìn thấy hình dáng khi làm cây của tôi lúc này, tuyệt đối sẽ không có lời nói ngu ngốc như vậy nữa.

Tôi sống tới tuổi này, hơn hai mươi năm học tập trong trường, chưa một lần lên sân khấu. Tôi chỉ cần ngửa cổ nhìn lên những màn diễn hoặc là đặc sắc vô cùng hoặc khô khan nhàm chán là đủ rồi, không ngờ rằng về già lại không giữ được mình, đã một đống tuổi còn lên sân khấu làm diễn viên khách mời.

Tôi nhìn biển khán giả mênh mông dưới khán đài đang nhiệt liệt vỗ tay với lời giới thiệu vở nhạc kịch. Thật ra vở nhạc kịch này chính là xâu chuỗi tất cả những ca khúc được yêu thích lại với nhau, xen vào đó vài tình tiết trung học, tôi vốn tưởng rằng sẽ chẳng có mấy người hứng thú, không ngờ những đàn em 9x lại dùng tiếng vỗ tay để biểu hiện rằng đây là một vở diễn vui tai vui mắt.

Thật ra tôi không phải làm gì cả. Tôi chỉ cần ôm một cái thùng giấy màu xanh lục cao đến mặt là được. Nhưng tôi vẫn có chút căng thẳng, giờ tôi mới biết những nhân vật trên sân khấu không phải để trưng cho đẹp, không chỉ cần có tài nghệ mà còn phải bình tĩnh, nói vậy Ôn Khiếu Thiên thật sự là một thiên tài, khi đó ngón tay anh tung bay như bướm lượn, nếu là tôi có lẽ mười ngón sẽ dính cả vào với nhau.

Tiếng nhạc của “bỏ trốn đến mặt trăng” vang lên, theo kịch bản, Khúc Thế Thành và một cô bé tên Diệp Cầm Cầm sẽ hôn môi phía sau tôi. Còn tôi phải giơ thùng giấy màu xanh lên lắc lư, tần suất lay động gần giống như tần suất lắc lư trái phải của dàn hợp ca trong nhà thờ. Chuyển động đẹp mắt là phải có một đám người cùng nhau thực hiện, giờ thì ngược lại, cả sân khấu chỉ có một mình tôi nhón đầu ngón chân lắc lư vô cùng thần kinh, còn phải đảm bảo độ cao của cành cây trên bảo thùng giấy màu xanh che được tầm nhìn của hàng ghế chủ tịch, lại phải đảm bảo bọn trẻ phía xa xa có thể nhìn thấy màn hôn môi phía sau mà điên cuồng huýt sáo.

Tôi cảm thấy tôi ngốc nghếch vô cùng. Một người sắp ba mươi tuổi còn làm bậy trên sân khấu với giới 9x, cộng thêm một bộ áo liền quần màu xanh bóng loáng, làm chuyện mất mặt như vậy, nếu giữa lúc trời quang có một tia sét đánh xuống, nhất định sẽ đánh thẳng lên đầu tôi.

Cuối cùng, thật sự có một tia sét đánh xuống. Khi màn che được kéo vào, lúc sắp khép lại, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc trên đài chủ tịch. Trần Thiệu ngồi giữa đài, nhìn tôi chằm chằm như nhìn quái vật.

Toàn thân tôi phát run, tôi không biết Tần Thiệu còn có liên quan tới trường học của chúng tôi. Nếu anh ta tiết lộ ra tình hình của tôi với bất cứ người nào ngồi hai bên, tôi đều sẽ chết rất khó coi.

Tôi đã cho rằng tôi không còn gì để mắt, nhưng tôi quên rằng, tôi còn ngôi trường mà tôi đã chờ đợi ở đây mười năm.

Vì sao Tần Thiệu lại ngồi ở đây? Còn ngồi trên đài chủ tịch? Tôi ngẩn người, hoàn tôi không biết gì.

~ Hết phần 1 – Chương 4 ~

Advertisements

12 thoughts on “[Phần 1 – Chương 4] Thuần dưỡng

  1. LHN ám ảnh về OKT quá, mở miệng ra lả nhắc đến OKT, đúng là cuồng yêu. Hic, mình chờ mong TT sẽ xử LHN thế nào, heeee.
    Cảm ơn Sâu rất nhiều, hihi

  2. haiz, bạn Hân tưởng nhớ về bạn Thiên nhiều quá, trong khi mình thì chỉ chờ mong chuyện giữa bạn Hân với bạn Thiệu thôi 0_0

Đã đóng bình luận.