[Phần 2 – Chương 4] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 4: Chuyển biến R Kinh.

[Phần 2]

Anh nói khi tôi cười rộ lên là lúc làm người ta say đắm nhất. Bởi vì chỉ khi cười rộ lên, chiếc má lúm đồng tiền ở một bên mới có thể nở rộ như hoa Hải Đường. Anh nói người có má lúm là người được Thượng Đế ưu ái, bởi vì má lúm đồng tiền là nơi Thượng Đế từng đặt nụ hôn.

Xuống khỏi sân khấu, tôi không kịp chào bọn trẻ, vội vàng bỏ chạy về ký túc xá. Một tháng nay anh ta không xuất hiện, tôi cho rằng anh ta đã rời khỏi tôi, không ngờ khi trở về, anh ta lại lấy phong thái quý tộc ra dọa tôi.

Đầu tôi đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, trên người còn bốc lên mùi nhựa của bộ quần áo bó. Tôi bị cái mùi khó ngửi ấy hun đến mức đầu đập thình thịch đau đớn. Tôi cảm thấy từng vai diễn trong vở kịch cuộc đời này đều quá mạnh mẽ. Bọn họ không gì không làm được, lên trời xuống đất, tôi không khống chế được vai diễn như vậy, dù chỉ là một vai diễn nho nhỏ trong đã có thể đập tôi dẹp lép như gián.

Tôi run cầm cập, toát mồ hôi lạnh, trong lúc hoảng sợ đã quyết định tới phòng tắm để tỉnh tảo lại, giải quyết những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng.

Phòng tắm nằm cùng một tầng với phòng ký túc xá của tôi, tôi ôm khăn tắm và quần áo bước vào. Trong lòng giống như có dự cảm nào đó, cũng cầm cả di động theo.

Nước chảy ra từ voi sen hơi lạnh, dòng nước ào ào khiến tôi giật mình, cũng khiến tôi tỉnh táo lại. Tôi đoán Tần Thiệu sẽ không nói ra quan hệ của tôi và anh ta với người khác. Tình nhân của Tần Thiệu hẳn là còn rất nhiều, anh ta không hơi đâu làm chuyện như vậy. Tần Thiệu xuất hiện ở trường, rất có thể vì anh ta đã quyên tiền cho trường tôi, là mỏ vàng của trường chúng tôi. Thật ra cơ cấu của rất nhiều tổ chức đều giống như làm tình nhân, khi dùng tiền đều hỏi đến người giàu có, trường học cũng khắc một chiếc cúp vàng tiến sĩ danh sự tặng lại để hồi báo, thỏa mãn cảm giác được làm phần tử trí thức cấp cao của bọn họ. Có lẽ từ trước Tần Thiệu đã có liên hệ với trường chúng tôi, chỉ là trước đây tôi không biết anh ta, vì vậy không chú ý tới. Anh ta tới trường cũng như tới gặp tình nhân thôi, vì vậy không liên quan đến tôi, dù có nhìn thấy tôi cũng chỉ là gặp thoáng qua mà thôi.

Khi thành lập xong những trụ cột tâm lý này, cảm thấy thân thể lại có một chút sức lực, tôi đổ sữa tắm, bắt đầu chậm rãi tắm rửa.

Nhưng cho dù những trụ cột tâm lý của tôi có vững vàng đến đâu cũng không địch lại được một cuộc điện thoại của Tần Thiệu.

Khi nhìn vào màn hình, toàn bộ bức tường tâm lý của tôi đều sụp đổ. Tôi vội vàng nhận điện. Dòng nước dội thẳng xuống mặt đất, phát ra những tiếng động ầm ĩ.

Tôi còn chưa mở miệng, tiếng nói của Tần Thiệu đã truyền đến. Anh ta nói: “Cô đến cửa Đông. Tôi ở trong xe chờ cô.”

Ngay cả tâm trạng để tráng sữa tắm cũng không có, tôi cầm khăn bông lau khô thân thể, thay quần bò áo sơ-mi đi về cửa phía Đông.

Lần trước anh ta cũng phái người tới cửa Đông đón tôi. Lần này anh ta tự mình tới, tôi dự cảm rẳng mọi việc không ổn.

Dự cảm của tôi trở thành sự thật. Tần Thiệu biến thành một kẻ điên, anh ta không để ý đến lời cầu xin đau khổ của tôi, ở trong xe, ngay trước cổng trường, tỉ mỉ nghiên cứu nút thắt lưng của tôi. Khúc Thế Thành đứng ngay bên ngoài nhìn tôi chằm chằm, còn tôi chỉ có thể hoảng sợ nhìn ánh mắt điên cuồng của Tần Thiệu, nó giống như muốn cắn xé tôi.

Khi nghe anh ta nói “sự bất quá tam”, giới hạn cuối cùng trong lòng tôi bị chọc phá, dịch dạ dày cuồn cuộn trào lên miệng. Tôi tê tái hô lên: “Khiếu Thiên, cứu em!”

Sau đó, dịch dạ dày cuối cùng cũng nghe lời tôi, trong khoảnh khắc đó, chúng bắt đầu lùi về. Nhưng miệng tôi vẫn không ngừng lại. Tôi liên tục lặp lại những lời này: “Khiếu Thiên cứu em, Khiếu Thiên cứu em, Khiếu Thiên cứu em…”

Tôi không biết Tần Thiệu đưa tôi về nhà anh ta thế nào.

Thần trí tôi từ lúc đó đã không còn tỉnh táo cho lắm. Nhưng tôi lại tưởng rằng nó tỉnh táo. Khi thì lẩm bẩm “Khiếu Thiên, em đau quá…”, khi lại thì thầm “Bố, chúng ta cùng nhau tìm cái chết đi…” Tuy nhiên, cái tên tôi đã gọi nhiều nhất hẳn là Khiếu Thiên. Tôi gọi để bù đắp lại tất cả những gì phải chịu đựng lại trong bảy năm qua. Mỗi một lần gọi là một lần cảm thấy trái tim bị xé toang. Tôi gọi đến mức cổ họng đau nhức, trong lòng có trăm nghìn lỗ thủng, thế nhưng tôi vẫn muốn tiếp tục gọi.

Tên của anh làm đau tôi, thế nhưng cũng cho tôi sự trấn tĩnh. Chỉ khi nào giơ lên con dao nhỏ tự tổn thương chính mình, tôi mới có thể dễ chịu.

Tôi cũng bất chấp tương lai sẽ thế nào. Ngay cả anh sống hay chết tôi còn không biết, vì sao tôi phải kéo dài hơi tàn như thế này. Tốt nhất ngày mai hãy là tận thế, mọi người đều bị hủy diệt cùng địa cầu này đi.

Sau đó, tôi cảm thấy hình như tôi nhìn thấy Ôn Khiếu Thiên ở ngay bên giường. Anh bất đắc dĩ nhìn tôi, giống như chuẩn bị đầu hàng trước sự mè nheo của tôi. Tôi vuốt lên lông mày anh, vuốt lên sống mũi anh, vuốt lên bờ môi anh. Nhưng rất nhanh anh đã cố gắng hất tay tôi ra. Tôi không thèm để ý, tôi vốn đã dựa vào cách thức như vậy để cưa đổ anh, tôi sao có thể bỏ cuộc? Tôi tiếp tục ôm lấy gương mặt anh, quỳ trên giường, dâng đôi môi mình cho anh. Anh vẫn còn trốn tránh. Còn tôi dùng môi cố gắng tìm kiếm anh. Khi thì dịu dàng, khi thì mạnh mẽ, khi lại nhẹ nhàng, khi lại nặng nề, tôi dâng tất cả mọi thứ thuộc về tôi cho anh. Bạn xem, anh đã chậm rãi đáp lại tôi. Anh còn mãnh liệt ôm tôi như thế. Tôi thỏa mãn nở nụ cười. Tôi biết anh thích nhất tôi cười. Tuy bình thường anh hay dạy dỗ tôi, nhưng anh cũng từng nói một số lời dỗ ngon dỗ ngọt. Anh nói khi tôi cười rộ lên là lúc làm người ta say đắm nhất. Bởi vì chỉ khi cười rộ lên, chiếc má lúm đồng tiền ở một bên mới có thể nở rộ như hoa Hải Đường. Anh nói người có má lúm là người được Thượng Đế ưu ái, bởi vì má lúm đồng tiền là nơi Thượng Đế từng đặt nụ hôn.

Vì vậy tôi lớn tiếng nở nụ cười. Suốt bảy năm qua, đây là lần đầu tiên tôi cười vui vẻ như thế. Má lúm của tôi đã rời xa tôi bảy năm. Bông hoa Hải Đường của tôi đã héo tàn bảy năm. Tôi ôm anh trong lòng, tôi gối đầu lên vai anh, ghé vào tai anh uất ức nói: “Khiếu Thiên, em nhớ anh. Vì sao anh không dẫn em đi cùng?”

Sau đó, tôi cảm thấy bàn tay phía sau lưng thoáng cứng lại. Nhưng tôi vẫn cảm thấy an tâm không gì sánh được, cứ thế ngủ trên vai anh.

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi chính là một tia ánh sáng dọc theo khung cửa sổ. Rèm cửa dày không che kín, ánh mặt trời bên ngoài theo khe hở chiếu vào gian phòng, sinh ra hiện tượng giống như cực quang. Nó khiến tôi nhớ lại khi còn học đại học, tôi thường lôi kéo Ôn Khiếu Thiên đang bận đến mức chân không chạm đất đọc truyện tranh Conan, mỗi lần trước khi sự thật được công bố đều xuất hiện một vài cánh hoa, một cánh cửa gỗ che ánh sáng ở bên ngoài, ánh sáng cũng lọt qua khe hở, tượng trưng cho sự thật bị che giấu ở ngay bên ngoài. Hiện giờ, cuộc đời tôi cũng giống một quyển truyện trinh thám. Ôn Khiếu Thiên sống chết chưa rõ, bố tôi mệnh ở sớm tối, còn tôi như rơi xuống chín tầng địa ngục.

Tôi quay đầu, nhìn thấy Tần Thiệu đang ngủ bên cạnh. Trong ánh sáng mờ mờ, gương mặt vốn góc cạnh rõ ràng của anh ta mờ nhạt đi, nhu hòa hơn nhiều, lông mi thật dài yên tĩnh bám trên mi mắt, nhìn giống như một con hổ đang ngủ say, con hổ con trên trang bìa tấm lịch để bàn năm mới. Chuyện tối hôm qua, một số chuyện tôi còn nhớ được, một số chuyện cũng không xác định có phải ảo giác hay không. Tôi thoáng cúi đầu, nhìn thấy quần áo mình vẫn bình thường như lúc đầu, chỉ cởi giày và tất.

Có lẽ Tần Thiệu ngủ không quá say, tôi hơi có chút động tĩnh, anh ta đã tỉnh dậy. Tôi lo sợ liếc mắt nhìn anh ta, anh ta không nói với tôi một lời, lập tức đứng dậy ra khỏi cửa.

Tôi ngồi dậy, ngồi tại mép giường thật lâu mới đứng lên, nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời trút xuống, tôi có thể cảm nhận được nó ào ạt dạt vào như sóng biển, vội vàng dùng khí thế thiên quân nghìn tướng xông vào mũi, bao trùm lấy tôi.

Tôi ngồi về giường, co chân lên, nhìn ra ngoài cửa sổ.

~ Hết phần 2 – Chương 4 ~

Advertisements

8 thoughts on “[Phần 2 – Chương 4] Thuần dưỡng

  1. Đọc Ca tẫn đào hoa thì buồn, đau lòng cho couple TH-TH, đọc truyện này thì vừa thương cho Hân Nhiên vừa cảm thấy cuộc đời mình đôi khi cũng tù túng, ngột ngạt, cũng thấy hơi buồn cho cuộc sống ko mấy suôn sẻ của mình…Dạo này chị Sâu cứ ngược bọn em mãi thế???Bao h mới được cười vui hả chị, em thấy buồn quá rồi

  2. cảm ơn Sâu, trước hết thích cái nền giống giấy viết này :)) có cảm giác mình học tập chăm chỉ :”> dù thật ra mình đnag đọc truyện =))
    truyện hay,buồn buồn tủi tủi ^^ :(
    CUối tuần vui vẻ nha :*

Đã đóng bình luận.