[Phần 2 – Chương 6] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 6: Gặp lại R Đau.

[Phần 2]

Tôi từng có một sở thích, đó là quan sát Ôn Khiếu Thiên khi đang nói chuyện. Khi đó, để cưa được anh, tôi từng ngồi cách anh xa xa, dù không nghe thấy anh nói gì nhưng luôn muốn suy đoán từ cử chỉ của anh. Tôi giống như một nữ gián điệp, một nữ gián điệp chỉ theo dõi một người.
Thế nhưng ngày hôm nay, tôi lại hối hận vì mình có khả năng này. Nó khiến tôi đau khổ, giống như một cơn gió xoáy quất lên tôi, cuốn tung trái tim đã bị nghiền thành bột phấn của tôi tan ra bốn phía.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đến được phía cổng Tây của trường, nơi đó, những làn hơi nước nóng hầm hập đang bốc lên. Tôi bay vào trong quán như một oan hồn. Bởi vì thời tiết không tốt, trong quán chỉ có một mình tôi. Xuyên qua tấm thủy tinh bị hơi nước làm mờ, tôi nhìn thấy Ôn Khiếu Thiên đang tới.

Tôi vốn định hỏi anh một lần, vì sao lại biến mất như vậy. Đáng tiếc, hiện giờ đáp án này dường như không còn quan trọng nữa. Ngoài khung cửa sổ thủy tinh, tôi nhìn thấy Ôn Khiến Thiên vẫn mặc bộ áo đen quần đen sáng nay, giống như sắp tham gia tang lễ vậy. Cô nàng người mẫu bên cạnh còn đang ríu rít nói gì đó với anh, kéo tay anh đi ra ngoài, giống như không đồng ý để anh vào trong. Còn Ôn Khiếu Thiên cũng nhìn cô ta cầu xin, giơ một ngón tay lên, nói với cô ta: “Chỉ lần này thôi, ok? Chỉ một lần này thôi.”

Tôi đọc được những lời này từ cử động môi của anh. Tôi từng có một sở thích, đó là quan sát Ôn Khiếu Thiên khi đang nói chuyện. Khi đó, để cưa được anh, tôi từng ngồi cách anh xa xa, dù không nghe thấy anh nói gì nhưng luôn muốn suy đoán từ cử chỉ của anh. Tôi giống như một nữ gián điệp, một nữ gián điệp chỉ theo dõi một người.

Thế nhưng ngày hôm nay, tôi lại hối hận vì mình có khả năng này. Nó khiến tôi đau khổ, giống như một cơn gió xoáy quất lên tôi, cuốn tung trái tim đã bị nghiền thành bột phấn của tôi tan ra bốn phía.

Cuối cùng, cô nàng người mẫu kia đồng ý cho anh đi vào. Hai người bọn họ ngồi đối diện tôi, trai tài gái sắc, kim đồng ngọc nữ, một đôi trời sinh.

Còn tôi, chán nản lật quyển thực đơn đầy dầu mỡ, quay sang nhân viên phục vụ gọi lung tung vài món. Tôi không có cách nào đối mặt với bọn họ, đành phải chuyển tầm nhìn về phía thực đơn và nhân viên của quán.

Tôi từng say mê gương mặt anh, giờ vẫn vậy, nhưng hiện giờ tôi tự ti rồi, lùi bước rồi, không còn tìm được khí phách năm đó nữa.

Tôi suy nghĩ một chút, nói với người phục vụ: “Cho một nồi lẩu cay đặc biệt.”

Cô nàng người mẫu hô lên: “No——”

Ôn Khiếu Thiên vỗ vai cô ta, nói: “It’ s OK, Shelly.”

Cô ta mất hứng nói: “But you promised you will never touch the spicy food any more.”

Tôi cầm thực đơn, có chút thất thần. Cô nàng người mẫu kia tên là Shelly, ý là một người đẹp cao quý và lạnh lùng, người cũng như tên, vừa thanh cao vừa hấp dẫn. Cô ta nói, Ôn Khiếu Thiên đã hứa sẽ không bao giờ ăn đồ ăn cay nữa.

Tôi cố gắng như vậy, cốt để cùng anh ăn một nồi lẩu cay đặc biệt, thế nhưng anh đã hứa với một người phụ nữ khác rằng sẽ không bao giờ ăn cay nữa. Khi đó, tôi thay đổi chính mình để tiếp cận Ôn Khiến Thiên, còn Ôn Khiếu Thiên lại thay đổi bản thân để tiếp cận người khác.

Người ta nói, ai thay đổi vì đối phương nhiều hơn, người đó chính là người yêu nhiều hơn.

Cuối cùng, nồi lẩu cay đặc biệt được đưa lên. Hơi nóng bốc lên ngăn cách tầm nhìn giữa chúng tôi. Tôi vùi đầu trong làn hơi nước, bởi vì tôi biết hiện giờ gương mặt tôi đang xấu xí vô cùng.

Tôi bỗng hoàn toàn không muốn biết vì sao anh biến mất nữa. Đáp án đang rõ rành rành ngay trước mắt, nếu còn hỏi chính là tự rước lấy nhục. Cho dù sự thật rằng tôi có mất danh dự thế nào chăng nữa, trước mặt anh, tôi vẫn phải giữ lại sự tự tôn của mình.

Anh ôn hòa nói với tôi: “Anh chỉ ăn một chút thôi. Anh không ăn được cay nữa.”

Tôi vớt lên một miếng thịt, nhét vào miệng. Cảm giác cay đến tê dại nhói lên, tôi đau đến suýt chút nữa rơi nước nước mắt.

Tôi nói: “À, vậy gọi một cốc nước cho anh, anh trần qua rồi hãy ăn.”

Sau đó, tôi nhìn hai người đang ngồi đối diện tôi, trần một lượt năm lần nước trắng, mỗi một lần nhúng xuống lại làm loãng đi vị cay. Tôi nghĩ tình yêu của tôi cũng vậy, bị pha loãng rồi biến mất.

Có lẽ tôi thật sự đói bụng, tôi chỉ chăm chú ăn, ngay cả thời gian ngẩng đầu cũng không có chứ đừng nói là nói chuyện. Ba người chúng tôi cứ im lặng như vậy, thỉnh thoảng bọn họ lại nói chút tiếng Anh, nói quá nhanh, quá nhỏ, tôi không nghe thấy, cũng chẳng muốn nghe.

Tôi từng đọc trong một quyển sách, bạn gái hiện tại nói với bạn gái cũ: “Quá khứ không có bất cứ sức mạnh nào.” Khi đó tôi nghĩ những lời này thật sự chà đạp loài người. Hồi ức dù không đẹp nhưng cũng là một phần của đời người, âm thầm thay đổi chúng ta, sao có thể không có sức mạnh được?

Nhưng nay tôi đã hiểu, khi đó tôi mới chỉ nhìn từ một phía. Hồi ức chỉ có sức mạnh với những người quý trọng nó, còn với những người không quan tâm, nó chẳng là gì cả. Ví dụ như Ôn Khiếu Thiên, anh có thể bình thản ngồi trước mặt tôi như vậy, nhìn tôi ăn đến mức mặt mũi đỏ bừng, chóp mũi đổ mồ hôi. Anh nắm lấy những hồi ức quý giá đó và đập nát nó.

Sau rồi, Ôn Khiếu Thiên thanh toán, tôi cũng không tranh giành. Thứ nhất, trên người tôi chỉ có năm mươi tệ, mời không nổi, thứ hai, trước đây tôi đã mời anh ăn vô số lần lẩu cay này, ăn của người ta một lần cũng chẳng có vấn đề gì.

Tôi nhìn bọn họ lên xe, đèn chiếu hậu chợt lóe lên trong bóng tôi, phát ra những tia sáng vô vọng. Nó cách tôi càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất trong tầm mắt.

Tôi bỗng như phát điên, chặn một chiếc taxi rồi đuổi theo. Tôi không biết vì sao, có lẽ nó đã thành thói quen rồi, mười năm trước tôi cũng đã từng tiếp cận anh thế này, giờ anh rời khỏi tôi, tôi không biết làm thế nào, chỉ biết mình muốn đi theo anh.

Xe dừng trước một khách sạn cao cấp. Tôi đưa cả năm mươi tệ trên người cho lái xe. Từ phía xa, tôi nhìn thấy bọn họ đi vào khách sạn, lại vô thức cũng vào theo. Tôi nhìn thấy thang máy dừng ở tầng mười. Tôi cũng muốn lên, tiếc rằng thang máy của khách sạn cao cấp chỉ dành cho những người có thẻ phòng sử dụng. Tôi đành đi tới chỗ cầu thang bộ, từng bước một, từng bước hướng lên trên giống như dẫm nát trái tim tôi.

Tất cả những căn phòng ở tầng mười đều đang đóng kín cửa, tôi không biết anh ở phòng nào, chỉ ngu ngốc đứng giữa hành lang, nhìn một nhân viên khách sạn đẩy xe đồ ăn tới gần, trên xe có một chiếc bánh ga-tô cực lớn, trên đó viết: “Happy birthday.” Tôi đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật Ôn Khiếu Thiên. Tôi len lén theo sau người phục vụ, thấy một căn phòng mở ra, Shelly mặc một bộ đồ mát mẻ đi ra. Tiếp đó, tôi thấy cô ta đưa lưng về phía tôi, nói với người ở bên trong: “Surprise, finally you’ re 30 years old now.”

Rồi tôi lại nghe bên trong có tiếng nói: “Năm nào em cũng làm vậy, đã bảy năm rồi. Đâu còn surprise nữa.”

Sau đó, tôi nghe Shelly nũng nịu nói: “But you can pretend to be surprised.”

Tôi không cách nào nghe tiếp được nữa. Tôi hoảng hốt rời khỏi hiện trường.

Anh ấy và cô ta đã ở bên nhau bảy năm. Cô ta đã cùng anh chúc mừng bảy lần sinh nhật. Trong ba năm tôi ở bên anh, mới chỉ mừng sinh nhật cùng anh hai lần. Sinh nhật đầu tiên còn chưa quen anh, bị tôi bỏ lỡ. Ngay cả tư cách bị nói “năm nào cũng vậy” tôi cũng không có.

Ôn Khiếu Thiên, anh thật sự tàn nhẫn. Anh chơi đùa với tôi như đùa một kẻ ngốc, rồi biến mất không một dấu vết, thì ra vì nóng lòng đi tìm người đẹp khác.

Tôi không có tiền, đành phải đi bộ về ký túc xá. Dù sao vẫn còn nhiều thời gian.

Khi về tới ký túc xá đã là sau nửa đêm. Tôi sinh vào giờ Tý, trong chính thời khắc tối tăm như vậy, mẹ tôi đã sinh ra tôi, Ôn Khiếu Thiên chỉ được sinh ra sớm hơn tôi bốn tiếng, trước đây, chúc mừng sinh nhật anh xong lập tức đến sinh nhật tôi. Tôi tự nói với mình: “Sinh nhật vui vẻ.” Sau đó, tôi mệt mỏi, nặng nề ngủ thiếp đi.

Hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Đây là tiếng chuông riêng của Tần Thiệu, nghe thấy nó vang lên tôi mới nhớ ra hôm qua là thứ Bảy, tôi đã không đi làm gối ôm cho anh ta.

Tôi không kịp nghĩ tới hậu quả, lập tức nghe máy, bên kia, Tần Thiệu coi như không có chuyện gì khác lạ, chỉ tự nhiên nổi hứng nói: “Hôm nay là sinh nhật cô phải không? Tôi ăn một bữa cơm cùng cô.”

Tôi nghĩ Tần Thiệu thật sự giống vua chúa, đến một bữa cơm cũng giống như ân huệ lớn, có thể mang ra làm quà sinh nhật.

Bentley rất nhanh đã tới cổng phía Đông. Tần Thiệu ngồi ghế sau, chờ tôi bước vào.

Ở trên xe, tôi vẫn luôn lén lút quan sát sắc mặt Tần Thiệu. Tôi không biết hiện giờ anh ta đang thuộc về loại nhân cách nào, nhỡ may anh ta vì chuyện tôi lỡ hẹn đêm qua mà bốc hỏa, tôi chịu không nổi.

Xe dừng trước một nhà hàng cao cấp. Nhà hàng này tôi đã từng tới, chủ nhà hàng là một người có tiếng, kiếm được rất nhiều tiền từ cổ phiếu, nhưng trời sinh thích nấu ăn, vì vậy mới mở một nhà hàng như chơi cổ phiếu vậy, người đến đây phải đủ tư cách mới được vào. Cái gọi là đủ tư cách chính là tài sản quốc nội có đủ để làm triệu phú hay không. Một miếng bít tết đắt đến mức có thể mua được mấy con bò. Một cốc nước trái cây đắt đến mức có thể mua được một khoảnh vườn trồng cây ăn quả. Nói chung, đây là một nơi hoàn hảo để đốt tiền.

Không ngờ Tần Thiệu lại dẫn tôi tới đây để đốt tiền, tôi thật sự không nghĩ tới. Thà rằng cứ quy đổi thành tiền mặt cho tôi còn hơn.

Khu phòng bao là một loại trúc viên cỡ nhỏ, bên cạnh những hòn giả sơn phủ đầy rêu xanh là những khóm trúc xanh tươi. Trên con đường nhỏ giữa những hòn giả sơn trải một lớp đá cuội bóng mượt. Phía bên phải con đường đá cuội là một khối thủy tinh trong suốt, bên trong tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh lam dịu mắt. Qua lớp thủy tinh, có thể nhìn thấy những con cá vàng vô tư bơi qua bơi lại bên trong. Đi qua sàn nhà thủy tinh, bước vào trong, có thể nhìn thấy một chiếc bàn tròn nhỏ khắc hoa, bên trên đã đặt sẵn một bầu rượu nóng.

Nhân viên phục vụ thấy chúng tôi đã ngồi xuống, lập tức đưa những món đã đặt sẵn lên.

Tôi nói: “Thế này nhiều quá, hai người ăn sao hết.”

Tần Thiệu liếc nhìn tôi: “Không sao, còn hai người nữa. Cô vội vàng cái gì.”

Tần Thiệu chưa bao giờ dẫn tôi đi gặp người khác, tôi chỉ biết quản gia và nữ giúp việc của anh ta. Tôi vẫn cho rằng anh ta cố ý giấu tôi trong biệt thự, không ngờ anh ta còn mang tôi ra khỏi núi. Tôi có chút căng thằng, dù sao chăng nữa, thân phận như thế này mà công khai chỉ bất lợi với tôi. Ai muốn phô bày mặt xấu xa của mình cho người khác xem cơ chứ?

Hai chúng tôi ngồi sóng vai, tôi ngại bầu không khí quá nặng nề, nên nói: “Vì sao anh biết sinh nhật tôi?”

Tần Thiệu thản nhiên liếc nhìn tôi: “Chuyện tôi biết còn khá nhiều.”

Tôi nghĩ cũng đúng, anh ta muốn biết chuyện gì còn không đơn giản hay sao. Tùy tiện tìm một thám tử điều tra tôi là được.

Sau đó, trong đầu tôi bỗng vụt sáng, tâm tình không ngừng chìm xuống. Nếu là hai tháng trước, có lẽ tôi sẽ ngây thơ ngồi đây ăn bữa cơm sinh nhật này, nhưng hiện giờ, tôi hiểu Tần Thiệu, anh ta sẽ không làm chuyện không có bất cứ một ý đồ nào cả, anh ta dẫn tôi tới đây nhất định là có lý do. Hôm qua nhất định anh ta đã phát hiện ra, có lẽ anh ta còn sai người theo dõi tôi cũng không chừng, tôi đã ở cùng ai, đã phạm phải lỗi gì, anh ta đều biết rõ như lòng bàn tay. Anh ta đã biết được cái tên Ôn Khiếu Thiên từ trong miệng tôi, biết được người gặp gỡ tôi ngày hôm qua là ai cũng chẳng khó khăn gì.

Chuyện gì anh ta cũng làm được, giống như khi thả sói ra cho tôi xem, rất có thể anh ta sẽ dùng Ôn Khiếu Thiên để uy hiếp tôi, càng có thể sẽ dùng tôi để uy hiếp anh.

Tôi hoảng hốt nhìn anh ta, hỏi: “Có phải anh biết cả rồi không?”

Tần Thiệu nhướng mày nhìn tôi: “Ý cô là chuyện nào? Tới bệnh viên thăm cậu sinh viên trẻ tuổi hay đi ăn cùng người yêu cũ?”

Quả nhiên anh ta đã biết tất cả.

Toàn thân tôi run run, nghĩ đến bản lĩnh thông thiên của anh ta, vội nói: “Anh định gây khó dễ cho anh ấy?”

Tần Thiệu cười ha ha, vỗ tay nói với tôi: “Lô Hân Nhiên, hiện giờ cô là “Bồ Tát bùn qua sông, tự thân khó bảo toàn”, còn có tâm trạng để lo lắng cho cậu ta, đúng là mối tình thắm thiết. Có khi tôi phải lập một đền thờ trinh tiết cho cô cũng nên.”

Nói đến đây, Ôn Khiếu Thiên bước vào, bên cạnh vẫn là Shelly lạnh lùng, cao quý.

~ Hết phần 2 – Chương 6 ~

Advertisements

13 thoughts on “[Phần 2 – Chương 6] Thuần dưỡng

  1. :( mình thấy cô ý vẫn còn lo lắng cho tên OKT ý :( bùn thật đấy :((
    Hok biêt Tần Thiệu đóng vai gì trong cả câu chuyên này :-? anh ý có yêu nữ chính hok :((
    Thấy lo lo.. hừ, mong là bạn nữ chính sẽ nổi dậy, t nghĩ về sau tên OKT kia sẽ lại hối hận và blabla, nhưng lúc ý chị ý yêu TT rùi :”>

  2. Đọc chap này chỉ có 1 từ thôi: Buồn T_T

    Mình ghét nhất những người gây đau khổ cho người khác rồi lại phủi mông coi như không có chuyện gì xảy ra và nghĩ rằng tôi không có lỗi, tôi không biết, do cô cố chấp mà thôi bla bla bla

    Nhưng mà tại sao anh Thiệu lại hẹn được tên Khiếu Thiên đó nhỉ? Quen trước rồi hay sao?

    Mà sao mình có cảm giác là anh Thiệu có tình cảm với Nhiên Nhiên rồi ấy, có hơi nhanh không Sâu, mới chương 6 thôi, trừ phi anh Thiệu cũng biết Nhiên Nhiên từ trước.

    Truyện này thật là hay, rất thương Nhiên Nhiên. Anh Thiệu thì hơi già ^^

    1. Cứ từ từ, tất cả mọi thứ rồi sẽ có đáp án, mình thích nhất kiểu truyện cái này trá hình cái kia thế này =)))))
      Đợt gần đây mình bị hút bởi mấy anh già, không chỉ trong truyện đâu, cả ngoài đời thật ấy. Thấy người ta càng già càng phong độ, tất nhiên là không phải mức già quá. Mấy anh có sự nghiệp rồi mới attractive, bọn sinh viên, mới ra trường xách dép chạy theo không kịp. Hô hô, có lẽ tại mình cũng già rồi, không đú được với tuổi trẻ nhiệt huyết nữa :))

  3. Em với đứa bạn cũng thích những người hơn mình khoảng 5,6 tuổi
    Bạn em nó còn nhất quyết chỉ lấy người nào hơn nó 6, 8 tuổi
    Những người như vậy mới có thể đủ chín chắn, làm chỗ dựa cho mình
    Thank chị Sâu chăm chỉ

  4. Ném đá phần sau: đang nghi ngờ bạn Thiệu biết truyện, quyết gỡ lại thể diện tình yêu cho Nhiên Nhiên nên mời tình cũ ăn cơm để tiện bề xử lý! Dự thôi! Xem mình có khả năng “biên kịch” ngôn tình không!
    Cảm ơn Sâu!

  5. Thấy ghét lão nam phụ này rồi đấy, dù gì cũng phải cho người ta một lời giải thích rồi đi đâu thì đi chứ, dằn vặt 1 người con gái vui lắm à?
    Mà e thấy a Thiệu có già đâu, mới 36 thôi mà, c Nhiên cũng 30 rồi. Quá đẹp đôi. C Nhiên chứ nói a cầm thú, e chưa thấy cầm thú chỗ nào hết, chỉ thấy lão nam phụ khốn nạn thôi. Thương cho tình cảm 10 năm của c

Đã đóng bình luận.