[Chương 68 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ tứ quyển: Ly quốc thiên

Đệ lục thập bát chương: Yên Hoa cùng Tam Nguyệt.

Em yêu chàng, chưa từng thay đổi, bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, bất kể còn sống hay đã chết. Em không ngừng hồi tưởng lại những năm tháng ngây thơ, vui sướng mà chúng ta đã cùng nhau trải qua. Đúng vậy, chỉ cần có thể ở bên chàng, em nguyện dùng những gì cuộc sống đã ban tặng để lấy đủ dũng khí đối mặt với tất cả. Hy vọng chàng có thể chia cho em một chút dũng khí, hy vọng em có thể nhìn chàng nhiều thêm một lần.”
Em yêu chàng, chưa từng thay đổi, bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, bất kể còn sống hay đã chết. Em không ngừng hồi tưởng lại những năm tháng ngây thơ, vui sướng mà chúng ta đã cùng nhau trải qua. Đúng vậy, chỉ cần có thể ở bên chàng, em nguyện dùng những gì cuộc sống đã ban tặng để lấy đủ dũng khí đối mặt với tất cả. Hy vọng chàng có thể chia cho em một chút dũng khí, hy vọng em có thể nhìn chàng nhiều thêm một lần.”

Một bóng đen xuất hiện phía sau nàng không một tiếng động.

“Cô nương đã ngủ cả ngày, có gì khó chịu sao?”

Tạ Hoài Mân căng thẳng, vội nói: “Không có gì… Chỉ là mệt mỏi thôi.”

Người áo đen kia lại nói: “Thư tháng này của cô nương đã chậm năm ngày rồi.”

Chuyện này thì Tạ Hoài Mân đã có chuẩn bị: “Đã viết xong rồi, trên bàn trong phòng tôi.”

Người áo đen kia xoay người định đi, Tạ Hoài Mân gọi anh ta lại: “Vị đại ca này, các huynh… tôi nghe nói ở nhà, phía Đông vừa đánh thắng trận, hai tháng nay chủ thượng của các huynh vẫn luôn bận rộn việc này đúng không?”

Người áo đen gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Tạ Hoài Mân suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy, đại nhân của các huynh có nói chuyện dịch chuột cho chủ thượng biết không?”

Người áo đen lập tức có chút ngập ngừng.

Tạ Hoài Mân cười, cũng không để ý. Với những gì nàng hiểu về Tống Tử Kính, anh ta sẽ không có thể nào mạo hiểm làm rối loạn sự tập trung của Tiêu Huyên trong thời khắc then chốt này, khiến bản thân Tiêu Huyên lâm vào nguy hiểm.

Nàng trở về phòng đóng cửa lại.

Trong phòng rất yên lặng, nàng có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của mình. Nàng giơ tay phải lên, ngón tay chạm vào mạch bên tay trái.

“Tỷ!” Giọng nói tràn đầy sức sống của Liên Thành từ bên ngoài truyền vào: “Tỷ ở đâu rồi? Đệ sắp chết đói rồi! Hôm nay chúng ta ăn gì?”

Tạ Hoài Mân hít sâu một hơi, nét mặt lộ ra một nụ cười bình thường, xoay người mở rộng cửa bước ra ngoài.

Trong hoàng cung Ly quốc, điện Vĩnh Hòa, Vũ Văn Dịch tựa người trên tháp, dưới chân là một tấm thảm bông mềm mại, trên hai chiếc bàn trà bên cạnh là những chồng tấu chương cao ngất cùng một chén canh mộc nhĩ đã không còn hơi nóng. Hắn đọc một quyển lại một quyển, cây bút đỏ son tinh tế nhanh chóng phê chuẩn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chăm chú.

Tuy đã là giữa hè nhưng trong điện Vĩnh Hòa vẫn rất mát mẻ, lúc nào cũng có gió mát từ ngoài cửa sổ thổi vào. Sau giờ ngọ, hoàng cung đặc biệt yên lặng, Thường Hỉ tuổi đã cao, ngồi bên cột nhà ngủ gà ngủ gật.

Vũ Văn Dịch nhẹ nhàng rời khỏi tháp, không quấy rầy ông ta, tự mình đi về phía căn phòng bên cạnh.

Đẩy ra cánh cửa khép hờ, một mùi thuốc quen thuộc nhẹ nhàng bay ra.

Trong phòng bày một chiếc bếp lò nhỏ, phía trên đang đun một nồi thuốc. Người vốn nên trông bếp nay không có ở bên cạnh.

Vũ Văn Dịch rất nhanh tìm được bóng nàng trên tháp, phía sau tấm mành.

Tạ Hoài Mân nằm nghiêng, đầu tựa vào đệm dựa, đôi mắt nhắm chặt. Vũ Văn Dịch đến gần, thấy dưới mắt nàng có một quầng thâm, hắn không khỏi nhíu mày.

Nàng gầy hơn nhiều so với trước, cằm hơi nhọn, hốc mắt hõm sâu, sắc mặt cũng là màu vàng vọt, không có cảm giác khỏe mạnh.

Trước đây, tuy nàng không thật sự khỏe khoắn, nhưng sắc mặt vẫn luôn hồng hào.

Đôi lông mày của Vũ Văn Dịch càng nhíu chặt.

Vì quá mệt mỏi chăng?

Vì giúp nạn thiên tai, chống đỡ dịch chuột, nàng đã phải làm việc vất vả hơn hai tháng, một đường bôn ba lên phía Bắc, trở về không kịp nghỉ ngơi đã phải trị liệu tật ở chân cho hắn. Dù thân thể có làm bằng sắt cũng không chịu được công việc vất vả như vậy.

Thái giám quản sự trực ban nhẹ chân bước vào, nhìn thấy cảnh tượng như vậy còn tưởng hoàng đế nổi giận, vội vàng muốn tiến lên gọi Tạ đại phu tỉnh dậy.

Vũ Văn Dịch dùng một tay túm ông ta lại. Công công quản sự sợ đến mức quỳ rạp trên mặt đất.

Vũ Văn Dịch hạ giọng nói: “Ngươi, đi lấy một tấm chăn tới đây.”

Công công vội vàng làm theo, nâng một tấm chăn trở về, sau đó nhìn thấy một màn suýt chút nữa khiến ông ta rơi tròng mắt ra ngoài.

Ly đế đang quỳ một chân trước tháp, cẩn thận cởi giầy cho Tạ Hoài Mân. Sau đó, hắn nhận lấy chiếc chăn từ tay công công, nhẹ nhàng đắp lên người nàng. Khi chạm tới bàn tay lạnh lẽo của Tạ Hoài Mân, lông mày hắn nhíu lại càng chặt.

Công công vẫn còn lo lắng, chợt nghe hoàng đế sai bảo: “Bưng dược ra ngoài, nhẹ nhàng một chút. Tìm một người lại đây, chờ nàng tỉnh lại rồi hầu hạ cho tốt.”

Công công vội vàng gật đầu.

Vũ Văn Dịch dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tạ Hoài Mân một lát rồi mới đi ra ngoài.

Thường Hỉ đã tỉnh lại, chờ bên ngoài. Vũ Văn Dịch nói với ông ta: “Chờ Tạ đại phu tỉnh lại nói với nàng, trẫm cho nàng nghỉ mười ngày, bảo nàng ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, điều trị thân thể.”

Thường Hỉ vội vàng đáp lời.

Vũ Văn Dịch lại nghĩ đến chuyện khác: “Nhân sâm phụ vương để lại, chọn một cây trăm năm đưa cho Tạ đại phu bồi bổ.”

Thường Hỉ thoáng sửng sốt, rồi lại lập tức đáp lời.

Tạ Hoài Mân ngủ thẳng đến lúc mặt trời ngả về Tây mới tỉnh lại. Nàng cảm thấy toàn thân không còn một chút sức lực, cơ thể đau nhức, giống như vừa chạy ma-ra-tông. Tay chân tuy lạnh lẽo nhưng chỉ cần cử động mạnh một chút là toàn thân đổ mồ hôi, đầu óc choáng váng.

Thật sự không ổn.

Nàng ôm đầu xuống giường đi giày.

Đi giày?

Tạ đại phu tỉnh táo lại, nhìn giày, nhìn chăn, lại nhìn căn phòng trống trơn.

Cung nữ canh giữ ngoài cửa nghe được bên trong có tiếng động, đang định mở cửa thì một người từ trong vọt ra.

“Dược đâu? Bếp lò đâu?”

Cung nữ vội vàng ngăn nàng lại: “Tạ đại phu, dược đã sắc xong rồi. Bệ hạ cũng đã dùng rồi!”

“Bệ hạ đâu?”

“Có lẽ bệ hạ đang dùng bữa.” Cung nữ cười nói: “Ngài cũng không nhìn xem giờ là lúc nào rồi.”

Lúc này Tạ Hoài Mân mới để ý đến quang cảnh hoàng hôn bên ngoài, nhất thời há hốc mồm. Lại là một giấc ngủ thật dài.

Cung nữ cười mang theo vẻ lấy lòng: “Tạ đại phu ngủ có ngon không? Bệ hạ phân phó không được làm phiền ngài, còn nói chờ ngài tỉnh cho ngài nghỉ mười ngày. A, đúng rồi! Bệ hạ còn ban thưởng cho ngài một cây nhân sâm nữa!”

Tạ Hoài Mân nhìn cây nhân sâm mập mạp kia, cười vô cùng cứng nhắc.

Cung nữ dùng ngữ khí quái dị nói: “Chúc mừng Tạ đại phu!”

Tạ Hoài Mân buồn bực: “Chúc cái gì mừng?”

Cung nữ kia chỉ cười không đáp, vẻ mặt như “ngài đã biết rồi còn hỏi”, vô cùng bát quái. Tạ Hoài Mân không khỏi lại toát mồ hôi lạnh.

Nàng bất đắc dĩ dùng một tay đỡ trán.

Aiz, đầu lại càng đau rồi.

Lúc này, ở xa xôi vạn dặm, trong hoàng cung Tề quốc, Vinh Khôn đang bước qua cánh cửa cao cao, đi vào tẩm cung của hoàng đế. Tiêu Huyên dựa người trên tháp, đầu buộc một chiếc khăn bằng vải bông kiểu truyền thống nhìn rất ngốc, đắp một chiếc chăn mỏng, tấu chương bày đầy trên tháp. Hắn đang đọc tấu chương, thỉnh thoảng lại sụt sịt một tiếng, ho khan hai tiếng, sau đó lại uống một ngụm trà lạnh. Sắc mặt hắn vì nóng sốt mà đỏ hồng, vẻ mặt uể oải chảy dài.

Vinh Khôn lắc đầu.

Trận cảm này tới cũng thật kỳ quái, tối đi ngủ còn yên lành, sáng thức dậy đã khô họng ho khan. Thái y mở đơn thuốc đã nhiều ngày mà hiệu quả còn rất chậm. Hoàng đế cần chính quá mức, khuyên thế nào cũng không chịu nghỉ ngơi. Tháng này thư của hoàng hậu lại đến muộn, mấy ngày nay động một cái là hoàng đế lại nổi trận lôi đình, ngay cả nóng sốt cũng lập đi lập lại nhiều lần không lùi.

Tiêu Huyên ngẩng đầu liếc nhìn ông ta một cái, hé miệng nói, có điều âm thanh khàn khàn vô cùng: “Chuyện gì?”

Vinh Khôn nói: “Bình Dao hầu thế tử đã đến ạ.”

“Văn Hạo tới rồi?” Hai mắt Tiêu Huyên sáng ngời, vẻ lạnh lùng trên mặt tan biến: “Mau truyền! Mau truyền!” Nói đoạn lập tức nhảy xuống tháp.

Trịnh Văn Hạo nghiễm nhiên đã trưởng thành ngẩng đầu bước vào, vừa định khom người hành lễ đã bị Tiêu Huyên nâng dậy, kéo ngồi xuống ghế.

“Người một nhà, đừng khách khí làm gì.” Tiêu Huyên hăng hái bừng bừng kéo cậu ta cẩn thận xem xét: “Thay đổi thật nhiều, không hổ là người đã có gia đình. Bệnh của cha đệ có khá hơn chút nào không?”

Trịnh Văn Hạo bị khen tới mức xấu hổ: “Tạ bệ hạ quan tâm, gia phụ dùng dược của bệ hạ đưa tới, suốt mùa xuân chưa từng tái phát bệnh cũ.”

Tiêu Huyên gật đầu: “Dược chế tốt ta sẽ sai người đưa tới. Đó đều do hoàng hậu phối.”

“Thần tạ long ân của hoàng hậu.” Trịnh Văn Hạo lập tức nói.

“Văn Hạo đã có gia đình rồi quả nhiên không giống xưa.” Tiêu Huyên vô cùng tự hào nhìn cậu em vợ: “Nếu tỷ tỷ đệ còn ở trên đời, nhìn thấy đệ như bây giờ nhất định cũng sẽ vô cùng vui mừng.”

Trịnh Văn Hạo có chút thương cảm: “Thần cũng rất nhớ thương tỷ tỷ.”

Tiêu Huyên vỗ vai cậu ta, cười nói: “Nghe nói phu nhân đệ xuất thân thư pháp thế gia, thông thư pháp tường hội họa, sở trường vẽ tranh màu. Thế nào, có nhỏ được vài giọt mực vào cái đầu chỉ biết đến cưỡi ngựa cầm thương của đệ không?”

Trịnh Văn Hạo có chút xấu hổ: “Thần là người cẩu thả, may mắn lấy được vợ hiền như vậy, có điểm giống như hoa nhài cắm bãi phân trâu.” Nói dứt lời, trên mặt Trịnh Văn Hạo lại nở nụ cười vô cùng dịu dàng.

Tiêu Huyên nhìn gương mặt tràn ngập hạnh phúc của cậu ta, không khỏi ngưỡng mộ.

Sớm chiều ở cung, ái ân làm bạn, nói thì đơn giản, làm được lại thật khó.

Cổ họng lại ngứa, Tiêu Huyên cúi đầu ho mạnh vài tiếng.

Trịnh Văn Hạo quan tâm nói: “Bệ hạ phải bảo trọng thân thể, cả nước nay hoàn toàn phải dựa vào bệ hạ.”

Tiêu Huyên cười cười không để ý, chỉ nói: “Bệnh nhẹ thôi, không sao.”

“Bệnh nhẹ không trị dễ thành họa lớn. Nghe nói hai tháng trước Ly quốc xảy ra dịch chuột, cũng từ một ôn dịch bình thường chuyển biến xấu…”

Chén ngọc rơi xuống mặt đất nát bấy, những mảnh nhỏ trong suống giống như được trải một tầng bạc bột.

Vinh Khôn nghe tiếng vội vã chạy vào, nhìn thấy Tiêu Huyên, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân tràn lên, không khỏi rùng mình một cái.

“Đi gọi…” Tiêu Huyên dùng giọng nói lạnh như tuyết chín vạn năm nói: “Đi gọi Tống Tử Kính đến đây cho ta!”

Tống Tử Kính sửa sang lại y phục, trong ánh mắt khiếp sợ run run của chúng cung nhân, ung dung đi vào đại điện, quỳ xuống trước bóng người đang chắp tay sau lưng kia.

Một thứ gì đó đập thật mạnh tới trước mặt hắn – chính là hồ sơ về nạn dịch chuột ở Ly quốc được điều tới từ bộ tình báo.

“Giỏi lắm! Tống Tử Kính, ngươi giỏi lắm!” Tiêu Huyên tức giận tới mức tự nở nụ cười, hai mắt đỏ sậm.

Tống Tử Kính không hề ngạc nhiên. Hắn đã biết sẽ có một ngày thế này. Tiêu Huyên không đập thẳng đồ vật lên người hắn đã là may mắn rồi.

Trịnh Văn Hạo đã sớm tránh đi, trong điện rộng lớn như vậy chỉ có quân thần hai người. Giọng nói vì bệnh mà trở nên khàn khàn thô ráp của Tiêu Huyên không ngừng vang vọng trong đại điện, chấn động màng nhĩ của Tống Tử Kính.

“Ngươi làm như vậy, bảo ta sau này làm thế nào có thể tin ngươi? Bảo các đại thần làm thế nào nhìn ngươi! Ngươi… Ngươi dám!”

“Bệ hạ!” Tống Tử Kính không nhanh không chậm nói: “Hoàng hậu thật sự bình yên vô sự, ngài hãy yên tâm!”

Những lời này giống như đổ thêm dầu vào lửa, Tiêu Huyên tức giận đến mức toàn thân run run, tiến lên chỉ vào mũi hắn: “Được lắm! Được lắm! Nếu nàng xảy ra chuyện gì không hay, ngươi định giấu giếm thế nào?”

Tống Tử Kính bình tĩnh đáp: “Thần tuyệt đối không có lòng bất trung. Nếu hoàng hậu gặp phải bất trắc, thần xin dùng mạng chịu phạt.”

“Ngươi chết nàng có thể trở về hay sao?” Tiêu Huyên gạt phăng những thứ trên bàn xuống đất. Vinh Khôn canh giữ ngoài cửa run rẩy hoảng sợ, ông ta hiển nhiên cảm nhận được rằng cơn giận này của hoàng đế không giống bất cứ cơn giận nào trước kia.

“Một việc lớn như vậy mà ta thật sự không nghe được một chút tin tức! Ngươi dám che giấu ta đến mức như vậy!”

Đến mức như vậy…. Đến mức như vậy…. Đến mức như vậy….

Âm thành này lớn đến mức gần như lật tung cả nóc nhà lên. Tiêu Huyên dùng quá nhiều sức, cổ họng không chịu nổi, lại che miệng không ngừng ho khan. Vinh Khôn vội vã chạy vào bưng trà cho hắn, lại bị hắn thô bạo đẩy ra.

Sắc mặt Tống Tử Kính vẫn như trước, bình tĩnh trấn định đến mức giống như lúc này chỉ là báo cáo công việc thường kỳ mà thôi. Tiêu Huyên nhất thời không mắng được lời nào nặng nề hơn, chỉ có thể uống từng ngụm trà lớn mới miễn cưỡng kiềm chế lửa giận.

Tống Tử Kính nhìn hắn mặt đỏ tía tai, hai mắt đỏ rực, cuối cùng phải thở dài một hơi.

“Thần làm vậy tuy vì không muốn bệ hạ phân tâm trước trận chiến Đông Hải. Nhưng tội này ảnh hưởng nặng nề, thần hy vọng bệ hạ trách phạt để phục chúng.”

Tiêu Huyên nghe vậy, huyết khí dâng lên, đầu choáng váng đến mức gần như không đứng vững được, không khỏi chống tay lên góc bàn.

Tức giận, kinh ngạc, sợ hãi, tràn ra từ trong lòng hắn, giận Tống Tử Kính biết mà không báo, lại hận xảy ra chuyện như vậy mà không thể tước quền của Tống Tử Kính, cũng không thể để Tống Tử Kính rời đi, sợ vì không biết tình huống hiện tại của Tạ Chiêu Hoa thế nào, trong lòng rối như tơ vò.

“Phạt?” Tiêu Huyên đè xuống lửa giận, cười lạnh: “Từ hôm nay, thủ hạ của ngươi ở bộ tình báo chuyển giao cho Hàn Diên Vũ. Chờ ta đón nàng về rồi lại thương lượng xem xử trí ngươi thế nào!”

Lúc này Tống Tử Kính mới lộ vẻ kinh ngạc: “Bệ hạ muốn đi đón nàng? “Thiên kim chi tử bất tọa thùy đường”*, vua một nước không bôn ba dị quốc, người dân một nước…”

* Thiên tử không ngồi trên công đường xử án, “thùy đường” cũng được hiểu là hoàn cảnh nguy hiểm.

Thế nhưng Tiêu Huyên đã ra khỏi đại hiện, bóng lưng biến mất trong ánh nắng chói chang bên ngoài trong nháy mắt.

Tống Tử Kính nhíu mày lắc đầu, giờ tay áo lau mồ hôi trên chóp mũi.

Thế nhưng cuối cùng Tiêu Huyên vẫn không thể tới Ly quốc.

Một phong mật báo tức tốc đưa vào kinh, giao lên tay hắn: Thuận Thiên vương của nước chư hầu Trương gia, Trương Vĩ Văn, đột nhiên qua đời.

Có người truyền miệng rằng, Trương vương gia đột nhiên muốn ăn một loại bánh trôi nhân thịt. Vì vậy đầu bếp tốn bao công sức nghiên cứu làm ra nhiều loại bưng lên, vương phi dùng bàn tay ngọc thon nhỏ đút cho hắn ăn. Kết quả là một chiếc bánh trôi không vào hết trong dạ dày mà mắc ở khí quản. Mọi người luống cuống tay chân một phen vẫn không cứu được hắn. Trương vương gia cứ vậy kéo thân thể tuy còn trẻ nhưng vì ngập trong tửu sắc mà hơi mập ra rời khỏi thế gian còn khiến hắn vô hạn lưu luyến này.

Con trai của Trương Vĩ Văn năm nay năm tuổi, tình báo viết thằng bé thật thà chất phác. Tuy Tiêu Huyên cho phép nó thừa kế vương vị của cha nhưng lập tức lại ban bố một đạo thánh chỉ, phong con trai trưởng của Trương Vĩ Dân làm An Nam vương, con gái thứ hai thành Bình Nam quận chúa, Thuận Thiên lập tức chia ra làm ba.

Việc này vừa xử lý xong, Tạ Mạch Dương lại dâng lên một quyển tấu chương.

Hắn đã đến nơi nhậm chức, bắt đầu bắt tay vào ổn định cho dân chúng vì hải chiến mà không chốn yên thân, bởi vì liên quan đến thế lực đã tan rã của Lục gia, rất nhiều chuyện cần sự điều hành từ trung ương. Mà chuyện chuyển đổi từ trồng lúa sang nuôi tằm lại vì Lục gia âm thầm phá hoại nên sinh ra rất nhiều đường rẽ, Tiêu Huyên lại phải phái hai quan viên đắc lực xuống dưới trợ giúp Tạ Mạch Dương.

Đông quân về cơ bản đã bị Tiêu Huyên nắm giữ trong tay, nhưng vẫn còn những tướng lĩnh nhớ chủ cũ, thậm chí còn gây kích động trong quân. Tiêu Huyên hạ lệnh đanh thép, nên trục xuất, nên chém giết, đều không chút lưu tình.

Thanh lọc một phen, hướng lãnh đạo trong quân đội đã vô cùng rõ ràng, quyền thế thu về đâu ai ai cũng có thể nhìn thấy, văn nhân lại được thể viết không ít văn chương hủ thi, châm chọc triều chính, tiện thể tự bi ai vì có tài mà không gặp thời thế. Tiêu Huyên mắt điếc tai ngơ, chỉ coi như bọn họ đang xả khí thải.

Hoàng đế dùng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn, chính quyền quốc gia thống nhất, quân quyền thu về một mối, tới mùa thu năm ấy, mùa thu hoạch lương thực, dân chúng chuyển sang nuôi tằm cũng thu được lời. Khóa khoa cử mới chọn ra được một nhóm người tài, mậu dịch ven biển cũng vì sự phát triển của tơ lụa mà bắt đầu náo nhiệt.

Lục gia liên tiếp chịu nhiều lần đả kích, đã tổn thương nguyên khí. Tiêu Huyên lại không như nhiều người suy đoán, không hề đuổi tận giết tuyệt bọn họ.

Hoàng đế nói, Lục quốc công năm đó lên ngựa vung đao vì trẫm giành lấy thiên hạ, quý phi lo liệu chuyện hậu cung vất vả, không thể vì con cháu trong tộc bất nghĩa mà phủ định toàn bộ.

Lời tuy nói vậy, nhưng sự suy tàn của Lục gia và sự vùng lên của Tạ gia đã không gì có thể che giấu được. Có điều, Tiêu Huyên nhận được bài học, không để Tạ gia giao thiệp với quân quyền, trong chính sự cũng dùng Dương gia để giữ thế cân bằng. Thế nhân nói, nếu hoàng hậu còn chưa sinh con nối dòng, chỉ sợ đường của Tạ gia cũng không dài.

Đợi đến khi Tiêu Huyên cuối cùng cũng có chút thời gian thảnh thơi, mùa nóng đã gần trôi qua. Mấy tháng nay, thư của Tạ Chiêu Hoa thật ra không hề gián đoạn. Nàng chưa từng đề cập tới chuyện mình xuống phía Nam giúp nạn thiên tai, chứ đừng nói đến dịch chuột. Hầu hết nàng chỉ nhắc đến cuộc sống như cá gặp nước của mình tại thái y giám, sách đã viết sắp xong, lại học được món ăn gì mới, quen thêm được ai. Cuộc sống thật ra vô cùng yên ả, nói chung là thái bình khôn xiết, khiến Tiêu Huyên nhìn mà vừa tức giận, vừa lo lắng lại vừa ghen tỵ.

Đương nhiên, nàng cũng nhắc tới Ly đế Vũ Văn Dịch.

“Em được triệu tập làm thái y thị quan, mỗi ngày phải đi thỉnh an, bắt mạch cho hoàng đế. Ly đế vô cùng cần chính, mỗi ngày hở ra một cái là lại xử lý công văn. Em đã sắp xếp một thời gian biểu nghỉ ngơi và làm việc điều độ, nhưng không dám đưa cho anh ta thực hiện. Em giao lại nó cho chàng, chàng theo đấy mà thực hiện đi!

Ly đế này vô cùng ký quái, rõ ràng là tướng mạo đường đường, vô cùng xuất chúng, lại là vua một nước mà không có hậu cung. Em cũng không rõ anh ta có vợ bé làm ấm giường hay không nữa. Nhưng với trình độ cần chính của anh ta, ước chừng với khoảng thời gian mỗi ngày, ngủ còn chẳng kịp nữa là.”

Tiêu Huyên thấy vậy cũng không biết nên khóc hay nên cười.

“Thật ra em nghe nói tuy anh ta có tiếng khắc thê, thế nhưng vẫn có vô số con gái quý tộc ái mộ anh ta, không có ai mê tín dị đoan, một lòng muốn gả vào làm đá kê chân. Hôm ấy có tiệc ngắm trăng, hoàng thân quốc thích tụ hết vào một chỗ, em là đại phu, ở bên đợi lệnh, chỉ thấy mấy cô nương kia trang điểm vô cùng xinh đẹp. Đột nhiên em lại nhớ tới chàng khi đó. Nghe nói Liễu Minh Châu đã làm mẹ trẻ con rồi phải không? Mã tiểu thư kia cũng gả cho người rồi?

Lúc đó chàng nói, bọn họ không bằng em. Giờ thì sao? Vẫn là suy nghĩ đó không thay đổi đấy chứ?”

Tiêu Huyên hừ một tiếng, mang theo chút yêu chiều, cười tiếp tục đọc.

“Trời vào thu rồi, thời tiết bên này lạnh tương đối nhanh. Mấy ngày nay em thấy khí trời dần dần chuyển sang khô mát, lá cây cũng lần lượt thay màu, chim chóc trong sân nhà em bắt đầu bay về phía Nam, em nhất thời cảm thấy một sự ưu thương của thời gian trôi đi cực nhanh mà không bao giờ quay trở lại.

A Huyên, em rất nhớ chàng. Thật ra em đã hiểu ra một chuyện, hạnh phúc lớn nhất chính là có thể làm bạn bên người mình yêu. Đây cũng là lý do vì sao ba năm nay em tìm kiếm khắp chốn mà vẫn cảm thấy trong lòng thiếu một góc rất lớn.

Em yêu chàng, chưa từng thay đổi, bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, bất kể còn sống hay đã chết. Em không ngừng hồi tưởng lại những năm tháng ngây thơ, vui sướng mà chúng ta đã cùng nhau trải qua. Đúng vậy, chỉ cần có thể ở bên chàng, em nguyện dùng những gì cuộc sống đã ban tặng để lấy đủ dũng khí đối mặt với tất cả. Hy vọng chàng có thể chia cho em một chút dũng khí, hy vọng em có thể nhìn chàng nhiều thêm một lần.”

Tiêu Huyên nhíu mày. Sự bi quan và quyến luyến hiện lên dưới nét bút lông khiến lòng hắn bất an.

Hắn buông lá thư xuống, gọi Vinh Khôn: “Ngươi đi gọi Hàn tiểu hầu gia tới… Gọi cả Tống đại nhân tới.”

Vinh Khôn đi ra ngoài, chỉ một lúc sau đã quay về.

“Nhanh như vậy?”

“Bệ hạ.” Nét mặt già nua của Vinh Khôn hiện lên vẻ khó xử: “Chuyện này…. Aiz! Bệ hạ, trong phủ Lục quốc công phái người đến, nói quốc công, nửa giờ trước, đã mất rồi.”

Tiêu Huyên kinh ngạc đứng lên.

Một lúc lâu sau mới hỏi: “Lục quý phi đâu?”

“Nương nương đang chờ trước điện.”

“Nàng tới rồi?”

“Vâng.”

Tiêu Huyên khẽ thở dài một tiếng: “Truyền nàng vào đi.”

Lục Dĩnh Chi không mặc trang phục đỏ như trước, bộ đồ tang trắng toát đặc biệt gai mắt. Nét mặt nàng cứng nhắc đến mức giống như đeo một chiếc mặt nạ, dung nhan tinh xảo không có một chút sức sống, chỉ có ưu thương và tuyệt vọng trong mắt mới khiến nàng giống một người còn sống.

Tiêu Huyên nhìn nàng, năm đó mới gặp gỡ, nàng là một người tràn ngập sức sống, một cô gái nhiệt tình giỏi giang, luôn dùng ánh mắt sùng bái nhìn theo bóng dáng hắn. Đối với phái nam với lòng tự trọng rất lớn mà nói, đó là một sự thỏa mãn rất lớn. Một cô gái tràn đầy nhiệt huyết như vậy, vì sao lại biến thành một người cứng nhắc, ai oán, tâm cơ thâm trầm thế này?

Hậu cung này quá đáng sợ, chẳng trách năm đó Chiêu Hoa nàng nhất định phải rời khỏi đây.

Tiêu Huyên thở dài một hơi.

Lục Dĩnh Chi giật giật thân mình, cúi đầu.

“Bệ hạ.” Giọng nói của nàng giống như một vũng nước đọng: “Gia phụ đã mất.”

Giọng nói của Tiêu Huyên vô cùng thỏa đáng, biểu hiện sự thương tiếc và đau buồn của hắn: “Trẫm cũng vừa mới biết, nghe nói mất trong giấc ngủ, vô cùng an tường. Lão nhân gia tuổi tác đã cao, ra đi lúc này có lẽ không còn gì nuối tiếc. Quý phi hãy cố nén bi thương.”

Lục Dĩnh Chi nhíu mày như bị đâm một cái, bỗng thong thả, nhã nhặn quỳ gối trên mặt đất.

Tiêu Huyên khó hiểu xoay người đỡ nàng: “Quý phi làm gì vậy? Nếu ngươi có yêu cầu gì cứ nói, trẫm đương nhiên sẽ đáp ứng.”

Lục Dĩnh Chi cười như khóc: “Bệ hạ, thiếp thân tới cũng để chúc mừng bệ hạ.”

Tiêu Huyên nghi hoặc: “Chúc mừng cái gì?”

Lục Dĩnh Chi mạnh mẽ ngẩng đầu lên: “Chúc mừng bệ hạ cuối cùng cũng dứt bỏ được một mối họa lớn!”

Tiêu Huyên bất giấc buông bàn tay đang đỡ nàng ra.

Gương mặt tràn ngập bi thương, ai oán và châm chọc của Lục Dĩnh Chi tái nhợt đến mức vô cùng gai mắt.

~ Hết chương 68 ~

Aizz, có người nói họ thương Lục Dĩnh Chi này, nói thật, mình thấy Lục Dĩnh Chi không phải quá đáng ghét, tiếc rằng mình thương không nổi. Mình không chịu nổi những người biết rõ thứ gì đó không thể giành lấy về mình mà vẫn cứ giãy dụa, cố đấm ăn xôi. Làm người phải tự mình hiểu lấy một số chuyện đúng không? Mình luôn cảm thấy, khi có thể cố được, hãy cố hết sức, còn một khi không còn hy vọng, cứ để mặc nó cho số phận quyết định. Làm người là biết co được, giãn được, biết nắm được, buông được, có phải vậy không?

Nếu nói có chi tiết nào mình thích trong chương này, thì chính là chi tiết Tiêu Huyên hỏi Tống Tử Kính: “Ngươi chết nàng có thể trở về hay sao?” Nói thế nào nhỉ? Có những thứ, không phải cứ lấy một đổi một là sẽ hòa nhau. Bởi vì vị trí của chúng trong lòng mỗi người là khác nhau. Vậy nên, mình sống bằng cách nén nhịn một chuyện này để đổi lấy một chuyện khác có ý nghĩa với bản thân hơn. Cũng có uất ức đấy, nhưng nếu đã là một cuộc đổi chác có lời, cớ gì lại không làm? Cũng có đôi khi đổi lại được những điều không như mong muốn, nhưng lại nhận được quà khuyến mại là một bài học nhớ đời, như vậy, có lẽ cũng không phải là quá thiệt thòi chăng?

Một chi tiết nữa, mọi người có nhận ra không? Cái chết của cha Lục Dĩnh Chi do chính Tiểu Hoa chậm rãi gây nên. Có lẽ nhiều người cảm thấy như vậy là độc ác, mình lại thấy có thể hiểu được. Chỉ vì, trong lòng Tiểu Hoa, quốc gia và sự an ổn của Tiêu Huyên quan trọng hơn rất nhiều so với mạng sống của Lục quốc công, quan trọng hơn cả cảm giác của chính Tiểu Hoa khi tiếp tay giết người. Dạo này thấy mọi người đang khen truyện “Vô sắc công tử”, qua một số lời kể cảm thấy có phần nào đó giống nhân vật trong ca tẫn. Tiêu Huyên nhìn có vẻ cũng cà lơ phất phơ như thế, nhưng bên trong lại là một người đàn ông vô cùng trách nhiệm, Tiểu Hoa có vẻ cũng lương thiện như thế nhưng cũng biết ác mỗi khi cần. Con người không có ai chỉ có một màu duy nhất. Họ chỉ chọn thể hiện những màu phù hợp nhất với mình, giấu những màu kia đi và chỉ để nó hiện lên mỗi khi cần thiết nhất.

Advertisements

24 thoughts on “[Chương 68 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa

  1. Poàng..Poàng…Bắn phao hoa mừng chị Sâu nhà ta tái xuất giang hồ,
    Đọc liền mấy chap tr 1 lúc, cũng sướng, nhưng lại cảm thấy ko thjk bằng ngày ngày ngóng tr,
    Mà ở đời đâu có ai vừa lòng được tất cả mọi người, chị đừng buồn vì những tr đã qua nhé,
    cũng đừng lặn nữa chị nhé!!!
    Nhớ chị lắm lắm

  2. Poàng..Poàng…Bắn phao hoa mừng chị Sâu nhà ta tái xuất giang hồ,
    Đọc liền mấy chap tr 1 lúc, cũng sướng, nhưng lại cảm thấy ko thjk bằng ngày ngày ngóng tr,
    Mà ở đời đâu có ai vừa lòng được tất cả mọi người, chị đừng buồn vì những tr đã qua nhé,
    cũng đừng lặn nữa chị nhé!!!
    Nhớ chị lắm lắm

  3. thanks sau nhieu, chuc mung nang da tro ve, minh van ghet LDC, cong nhan TIEU HOA xung dang la bac mau nghi thien ha, xung dang dung canh TIEU HUYEN, hy vong benh cua TH co the khoi nhanh ah

  4. woaaaaa
    sau bao ngày chờ đợi cuối cùng Sâu đã trở lại
    nhớ Tiểu Hoa và Tiêu Huyên quá.
    mong là lần này Sâu trở lại và lợi hại hơn nhiều :)))))

  5. bạn Hạo đã hạnh phúc, như vậy thật tốt =))
    chậc, làm hoàng đế sao khổ quá, ta thì ta thích mấy anh gian thương hơn, công việc nhiều nhưng ít ra cũng có nghỉ ngơi, và chỉ phải lo cho bản thân và người thân thôi, còn quốc gia thiên hạ mặc kệ đi ~~

  6. Thật ra mà nói thì Lục Dĩnh Chi tài sắc vẹn toàn thế nhưng quá cố chấp, phải chi lúc đó Lục Dĩnh Chi buông tay, đừng tranh giành thì nàng ấy cũng chẳng phải đau khổ như tình cảnh bây giờ! Cái gì của mình thì nó sẽ trở về với mình, như là Tiểu Hoa vậy đó, mặc dù đi xa nhưng trái tim của Tiêu Huyên vẫn luôn hướng về nàng.
    Đúng là làm hoàng đế kg dễ, lập 1 mình Tiểu Hoa lên làm hoàng hậu cũng hok được, nó ảnh hưởng đến binh quyền. Thật là khó xử mà! Tội nghiệp Tiêu Huyên quá đi mất!!! Bên tình bên nước, bên nào cũng nặng lòng.
    Cám ơn chủ nhà chia sẻ cảm xúc.

Đã đóng bình luận.