[Chương 71 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ tứ quyển: Ly quốc thiên

Đệ thất thập nhất chương: Vốn duyên mỏng như bèo nước.

Vòng tay của người kia vẫn ấm áp, rộng lớn, vững chắc như trong trí nhớ, hoàn toàn bao dung nàng, ngăn cách tất cả tranh chấp của thế giới bên ngoài, tất cả tổn thương cũng đều bị chặt đứt.
Vòng tay của người kia vẫn ấm áp, rộng lớn, vững chắc như trong trí nhớ, hoàn toàn bao dung nàng, ngăn cách tất cả tranh chấp của thế giới bên ngoài, tất cả tổn thương cũng đều bị chặt đứt.

Thân thể Tạ Hoài Mân cứng nhắc trong nháy mắt, sau đó, nàng mạnh mẽ xoay người lại, nhào vào lòng người kia, ôm chặt lấy đối phương.

Đôi mắt nóng lên, chất lỏng ấm áp trào ra.

Vòng tay của người kia vẫn ấm áp, rộng lớn, vững chắc như trong trí nhớ, hoàn toàn bao dung nàng, ngăn cách tất cả tranh chấp của thế giới bên ngoài, tất cả tổn thương cũng đều bị chặt đứt. Hơi thở quen thuộc kia, nhịp tim quen thuộc kia đều chân thực hơn gấp vạn lần so với những giấc mơ.

Hai người đều kích động đến mức run run, lại không nói được một lời, chỉ dùng toàn bộ sức mạnh để ôm đối phương.

Tạ Hoài Mân ngẩng đầu, tìm kiếm đường nét thân thuộc trong bóng đêm.

Một đôi mắt tràn ngập tình cảm nồng cháy nhìn chăm chú vào nàng. Tạ Hoài Mân sụt sịt mũi, vươn tay sờ lên gương mặt hắn. Cánh tay vòng quanh thắt lưng lại tăng thêm sức lực, gương mặt kia đè sát tới, môi nàng cảm nhận được sức nặng đã mong nhớ từ lâu.

Xúc cảm nóng hổi giống như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa phủi đầy bụi bặm.

Sức lực kia lớn đến mức gần như muốn bẻ gãy từng khớp xương của nàng, sự xâm phạm vừa tàn nhẫn vừa dịu dàng, đầu lưỡi bá đạo vọt vào, dùng sức cắn xé, mút vào giống như muốn hút toàn bộ linh hồn của nàng ra khỏi thể xác, giống như muốn ăn nàng vào trong bụng. Nàng cảm thấy trời đất quay cuồng, tất cả sức lực đều tuôn ra, chỉ có thể nắm lấy y phục của hắn giống như bám vào một cây gỗ mộc giữa dòng nước, để mặc những cử động vừa nghiêm phạt lại mang theo yêu thương của hắn.

Cuối cùng, khi rời khỏi nhau, môi đã chết lặng đến mức không còn cảm giác. Đôi môi người kia vẫn rơi xuống trán, đôi mắt, chóp mũi, cuối cùng lại trở về với đôi môi nàng.

Lần này là một nụ hôn vừa dịu dàng vừa lưu luyến.

Lưỡi nhẹ nhàng vẽ lên viền môi nàng, cẩn thận chạm vào, đầu lưỡi khẽ đảo qua trong miệng nàng, cuốn lấy nàng cùng nhau triền miên. Sau đó, hắn ngậm lấy môi dưới, khẽ mút vào, một cảm giác giống như có luồng điện chạy dọc theo cột sống, khiến toàn bộ cơ thể nàng tê rần.

Ngã về giường từ lúc nào, không biết, quấn lấy nhau từ lúc nào, cũng không hay. Chỉ biết chính nàng cũng đang tinh tế đáp lại nụ hôn của hắn, đang ôm lấy gương mặt người kia, hôn lên thái dương nhiễm phong sương, hôn lên đôi lông mày nhiều năm chưa thôi nhíu chặt, hôn lên hai mắt đầy tơ máu, rồi hôn lên cánh môi run run của hắn.

Hơi thở hòa quện vào nhau, đôi môi thân thiết dính chặt, chìm đắm trong niềm vui bao la, luyến tiếc phải chia rời dù chỉ trong giây lát.

Cơ thể luôn căng thẳng dần dần thả lỏng trong vòng tay người kia, lòng bàn tay to lớn mang theo những vết chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve nàng, liên tục kích thích nhưng cơn run rẩy hạnh phúc. Nàng vươn tay ôm lấy lồng ngực rộng lớn của hắn, thân thể sát lại gần, gần một chút, lại gần một chút, cho đến khi không còn một khe hở, cho đến khi gần sát như chưa từng rời xa nhau.

Đôi môi hắn rời khỏi môi nàng, dọc theo cằm, thẳng tới cổ, theo những cảm giác tê dại, để lại từng dấu ấn. Nhìn xương quai xanh vì gầy mà hiển hiện rõ ràng, và lồng ngực vì suy yếu mà phập phồng gấp gáp, trái tim hắn như bị siết chặt, bị kéo thật căng, đau đớn khiến toàn thân hắn run run.

Nàng nghi hoặc xoa xoa gương mặt hắn, hắn mạnh mẽ cúi người ôm nàng, vùi mặt lên cần cổ nàng.

Khóe mắt Tạ Hoài Mân nhỏ lệ, ôm lấy hắn, khẽ khàng vỗ về lưng hắn.

Một lúc lâu sau, hai người đều đã bình tĩnh lại, lúc này mới rời xa nhau một chút.

Tiêu Huyên kéo chăn bao lấy Tạ Hoài Mân thật kín, đè xuống, chỉ cho nàng lộ ra gương mặt nhỏ gầy gò.

“Bí chết được.” Tạ Hoài Mân nhỏ giọng phàn nàn.

Tiêu Huyên há miệng cắn lên mũi nàng một cái: “Còn dám nói! Còn dám nói rồi xem ta trừng trị nàng thế nào!”

Tạ Hoài Mân mất hứng bĩu môi, sau đó lại nở nụ cười.

“Sao chàng lại tới đây?”

Tiêu Huyên dùng một tay ôm nàng, một tay vuốt tóc nàng, nằm xuống bên cạnh nàng.

“Việc trong nhà đã xử lý xong nên tới đây đón nàng, đi tới nửa đường mới biết nàng xảy ra chuyện.”

Tạ Hoài Mân gối đầu lên cổ hắn, cọ cọ như một con mèo con, tìm một vị trí thoải mái nằm ngoan ngoãn: “Em thật vui vì chàng đã đến.”

Tiêu Huyên trong lòng tức giận, lại nhéo má nàng: “Nàng không trở về, ta không tới tìm nàng thì sao?”

Tạ Hoài Mân cười khanh khách, ngẩng đầu hôn lên cằm hắn một cái: “A Huyên, em yêu chàng.”

Tay Tiêu Huyên run lên, khẽ nghiêng người cúi đầu nhìn nàng.

Đôi mắt to trong vắt của Tạ Hoài Mân đang dịu dàng nhìn hắn chăm chú, gương mặt nàng còn mang theo màu phấn hồng say lòng người vì sự kích động vừa rồi, đôi môi cũng ướt át mềm mại, cùng với một độ cong mềm mại đáng yêu.

“Tạ Hoài Mân vốn là tên của em.” Nàng nhẹ giọng nói: “Ngày đó, Tạ Chiêu Hoa bị bọn trẻ bắt nạt, trượt chân ngã vào hồ, em đã đi vào trong cơ thể của cô bé như vậy.”

Tiêu Huyên sửng sốt ngẩn người, ôm chặt lấy nàng, để nàng gối lên ngực mình, chậm rãi kể lại chuyện cũ.

“Em vốn cho rằng nghỉ ngơi một thời gian, rất nhanh có thể trở về. Thế nhưng một ngày lại một ngày, sau rồi gặp được chàng. Một thời gian sau, bọn họ nói em không trở về được nữa. Lúc đó em còn rất đau lòng, rất nhớ nhà. Nhưng rồi chính em cũng không muốn trở về nữa.”

Tiêu Huyên lại ôm nàng càng chặt.

Tạ Hoài Mân hỏi: “Em biết cách giải thích của em rất kỳ quái, chàng có tin em không?”

Tiêu Huyên cười nói: “Ta mặc kệ nàng tới thế nào, ta chỉ quan tâm nàng có đi nữa hay không.”

Tạ Hoài Mân vùi mặt vào lòng hắn: “Không đi nữa, lần này thật sự không đi nữa.”

Tiêu Huyên ôm nàng, khẽ thở dài một tiếng.

“Đừng khiến ta lo lắng nữa.”

“Được.” Giọng nói Tạ Hoài Mân vang lên trong chăn.

“Đồng ý thật nhẹ nhàng. Quen nàng sáu năm, chưa một ngày nàng không khiến ta buồn phiền.”

Tạ Hoài Mân cười ha ha: “Còn nhớ khi đó không, lần chàng trèo tường ấy, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy buồn cười.”

Tiêu Huyên cúi đầu hôn lên tóc nàng: “Nhưng ta lại nghĩ khi đó nàng rất động lòng người.”

Tạ Hoài Mân ngẩn người, đẩy hắn ra ngồi dậy: “Khi đó em mới chỉ là một cô bé chưa đầy mười lăm tuổi! Lão già biến thái đáng khinh này!”

Tiêu Huyên bịt miệng nàng lại, kéo về trong lòng, lần thứ hai dùng chăn gói kỹ.

“Kêu cái gì, sợ người ta không biết hay sao?” Hắn vỗ một cái lên mông nàng: “Ta đáng khinh, ta cứ sàm sỡ nàng đấy! Nàng làm gì được ta?”

Tạ Hoài Mân buồn bực kêu một tiếng, cười khanh khách trong chăn.

“Còn dám cười!” Tiêu Huyên giận.

Tạ Hoài Mân ngẩng đầu lên: “Chàng vào bằng cách nào?”

“Trèo tường.” Tiêu Huyên lơ đễnh.

“Đây là hành cung của hoàng đế Ly quốc đấy!”

Tiêu Huyên khinh bỉ: “Hành cung cái gì, ta còn tưởng là đại viện nhà ai chứ.”

“Chàng đấy nha.” Tạ Hoài Mân lo lắng: “Chàng cứ thế xông vào không có vấn đề gì chứ? Dù sao ở đây cũng là địa bàn nhà người ta. Nếu có người gây rối, chàng sẽ vô cùng nguy hiểm.”

Tiêu Huyên lạnh lùng cười: “Nếu dám tới, ta đương nhiên phải chuẩn bị chu toàn, không mang nàng về nhất định không bỏ qua.”

Tạ Hoài Mân không biết nên khóc hay nên cười: “Chàng thật sự không muốn sống nữa rồi, vì sao Tống Tử Kính không ngăn cản chàng?”

“À, hắn ấy hả.” Tiêu Huyên có chút không tiện mở miệng: “Hắn à…”

“Chàng làm gì huynh ấy rồi?” Tạ Hoài Mân truy hỏi.

Tiêu Huyên đành nói: “Ta còn đang nổi nóng, không cho hắn quản lý tình báo nữa, hiện giờ hắn chỉ ở Hình bộ, ta thích đi đâu hắn không xen vào. Có điều, ta thấy hắn đang giận dỗi, cố tình không để ý đến ta.”

“Vì chuyện em xuống phía Nam à?”

Tiêu Huyên vừa nghe nàng nhắc đến đã giận không thôi, dùng sức ôm cả nàng lẫn chăn: “Nàng còn không biết xấu hổ mà nhắc tới! Nàng và hắn cấu kết với nhau làm chuyện xấu, đầu tiên là dùng dược đánh ngã ta, còn dám lén lút chuyển ta về cung. Vô lương tâm! Nàng làm ta tức chết!”

Vừa nói, hắn vừa không nặng không nhẹ nhéo trên người nàng.

Tạ Hoài Mân không đau, muốn cười lại không dám tạo ra tiếng động quá lớn, đành vùi vào trong chăn nín cười, vừa cười vừa trốn tránh. Tiêu Huyên mất kiên nhẫn, lôi nàng ra từ trong chăn, ôm lấy mặt nàng, hung hăn hôn lên đôi môi còn đang cười ha hả.

Quấn quýt một lúc lâu, gần như hết dưỡng khí mới lưu luyến rời khỏi nhau.

Tạ Hoài Mân khẽ thở gấp, nói: “Chàng cũng đừng trách huynh ấy, tính tình người ta như vậy, một lòng chỉ nghĩ đến toàn cục, đến thiên hạ, đến lợi ích lớn nhất.”

“Vậy còn nàng? Trong đầu nàng toàn nghĩ cái gì?” Sắc mặt Tiêu Huyên có vẻ rất thối.

Tạ Hoài Mân nhìn mặt đoán ý, biết tình hình trước mắt là phải nghĩ mọi biện pháp trấn an người này. Vì vậy nàng nhẹ nhàng vỗ về cánh tay hắn, nhẹ giọng nói: “Hiện giờ, toàn tâm toàn ý đều nghĩ đến chàng.”

Lời này thật ra là nịnh nọt, nhưng cũng đáng hưởng thụ. Vì vậy Tiêu Huyên cũng tiếp nhận, trong lòng vô cùng sung sướng.

Hắn cúi đầu hôn lên trán Tạ Hoài Mân: “Nàng cứ yên tâm dưỡng bệnh đi. Ta đã phái người tới Liêu quốc đón sư huynh nàng, hắn nói hắn có thể giải độc cho nàng.”

“Huynh ấy có thể?” Hai mắt Tạ Hoài Mân tỏa sáng, hưng phấn nói: “Huynh ấy thật sự có thể?”

Tiêu Huyên vui vẻ nhìn gương mặt tươi cười của nàng, vuốt tóc nàng: “Ta có bao giờ lừa nàng chưa.”

Tạ Hoài Mân biết mình không phải chết nữa, sức lực toàn thân giống như trở về, vui mừng ôm cổ hắn: “A Huyên, chàng yên tâm, em sẽ không chết. Hai chúng ta còn phải sống thật hạnh phúc, tương lai còn phải sinh con cho chàng.”

Đôi mắt Tiêu Huyên đã rưng rưng.

Tạ Hoài Mân a lên một tiếng: “Chàng dễ cảm động thật đấy.”

Tiêu Huyên giận, xoay người đè lên nàng dùng sức ức hiếp.

Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng chim kêu kỳ quái. Hai người đang vui đùa ầm ĩ ngừng lại.

“Cái gì vậy?”

“Là ẩn vệ, có người tới.”

Tạ Hoài Mân ngồi dậy, đầu lại choáng váng: “Hơn nửa đêm rồi còn ai đến nữa.”

Tiêu Huyên cười khẩy: “Nhưng người ta không cảm thấy muộn.”

Tạ Hoài Mân không hiểu.

Bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa: “Cô nương đã ngủ chưa? Bệ hạ dẫn người đến thăm ngài.”

Vũ Văn Dịch?

Tạ Hoài Mân há hốc miệng, vội vàng nhìn Tiêu Huyên. Ánh sáng trong phòng hơi tối, gương mặt Tiêu Huyên rất mơ hồ.

Nàng vội vàng giơ tay thề: “Trong sáng, tuyệt đối trong sáng! Nếu không…”

Tiêu Huyên bịt miệng nàng lại.

Ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân.

Tiêu Huyên đi giày nhảy xuống giường, Tạ Hoài Mân đẩy hắn: “Mau mau!”

“Làm gì?”

“Nấp dưới giường!”

Tề đế nổi giận: “Ta đường đường là quân chủ Tề quốc, nàng bảo ta trốn dưới gầm giường? Tạ Chiêu Hoa, nàng khai báo rõ ràng cho ta! Nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, chúng ta cũng không yêu đương vụng trộm, ta trốn cái gì? Có gì không thể để người ta biết? Ngược lại là mấy người, đêm hôm khuya khoắt chạy tới thăm nàng, cô nam quả nữ, hắn có ý đồ gì?”

Tạ Hoài Mân liên tục gật đầu: “Đúng, đúng, em biết, hai chúng ta yêu đương vụng trộm hợp pháp! Vạn tuế gia, đến lúc đó ngài giải thích lý do ngài xuất hiện ở đây thế nào? Có cuộc viếng thăm đa quốc gia nào như thế này hay sao?”

Tiêu Huyên hùng hồn hỏi ngược lại: “Hắn biết ta? Vì sao ta không biết? Ta cũng không biết hắn nha!”

Tạ Hoài Mân đổ mồ hôi như mưa.

Lúc này, cửa bị đẩy ra rầm một tiếng, Vũ Văn Dịch dẫn theo Ngô Thập Tam và mấy tùy tùng đứng ngoài cửa.

Thấy trong phòng xuất hiện thêm một nam tử, lại không đốt đèn, mọi người kinh ngạc một chút. Những cung nhân thức thời đồng loạt cúi thấp đầu.

Tạ Hoài Mân há hốc miệng chưa kịp ngậm lại, ngơ ngác không nhúc nhích.

“Ngươi là ai? Vì sao lại ở trong phòng của Tiểu Tạ?” Ngô Thập Tam phản ứng lại đầu tiên, nhảy dựng lên muốn xông tới, bị Vũ Văn Dịch chặn lại.

Tiêu Huyên ung dung đứng, bỗng nhìn thấy y phục của bà xã đại nhân buông lỏng, tỏa ra hiềm nghi rất lớn, vì vậy mặc kệ ánh mắt sắc bén của Vũ Văn Dịch, đi qua dùng chăn gói Tạ Hoài Mân kỹ lưỡng, đặt nàng nằm thẳng trên giường.

Vũ Văn Dịch vung tay lên, cung nhân phía sau chỉnh tề lập tức biến mất không còn bóng dáng. Hắn đi vào trong phòng, Ngô Thập Tam cũng theo sát phía sau.

“Rốt cuộc ngươi là ai? Còn không nói đừng trách bổn vương không khách khí!” Hai mắt Ngô Thập Tam đã bốc hỏa, trong tay cầm một vật gì đó.

Tiêu Huyên lại khinh thường liếc hắn một cái, tập trung sự chú ý vào Vũ Văn Dịch.

Tạ Hoài Mân cũng không lo lắng Ngô Thập Tam sẽ làm Tiêu Huyên bị thương, thế nhưng nhỡ may động tay động chân, về thể diện, cả hai nước đều không xong.

Dưới tình thế cấp bách, nàng đột nhiên hô to: “Khoan đã!”

Ba người đàn ông đều nhìn lại.

Tạ Hoài Mân bày ra một nụ cười hư tình giả ý: “Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm!”

Nàng ném cho Ngô Thập Tam một ánh mắt, Ngô vương gia hừ một tiếng, lùi về sau một bước.

Tạ Hoài Mân nở nụ cười nói: “Anh ấy là… Anh ấy là một người bạn của tôi, nghe nói tôi bị bệnh nên đến thăm!”

Tiêu Huyên dùng ngữ điệu kỳ quái nói: “Đúng vậy, đặc biệt tới thăm nàng!” Còn nhấn mạnh vào hai chữ đặc biệt.

Cái trán Tạ Hoài Mân đổ mồ hôi, trừng mắt lườm hắn.

Vũ Văn Dịch lạnh lùng nói: “Nếu là bạn tới thăm, vì sao lại trèo tường vào phòng mà không đi cửa chính?”

Tạ Hoài Mân lại cướp lời của Tiêu Huyên: “Anh ấy là nhân sĩ giang hồ, không muốn giao tiếp với quan phủ. Bệ hạ đừng quá để ý.”

Ngô Thập Tam chế giễu: “Thì ra là vậy.”

Sắc mặt Tiêu Huyên lạnh như băng.

Tạ Hoài Mân vội vàng ngắt lời: “Để tôi giới thiệu một chút.”

Ba người đàn ông đều liếc mắt nhìn nàng khinh thường.

Da mặt Tạ Hoài Mân dày, làm bộ không nhìn thấy.

“Vị này chính là vạn tuế gia của triều chúng ta, vị này là Ngô vương điện hạ. Vị này là…”

Nàng nhìn Tiêu Huyên. Nói như thế nào bây giờ?

Tiêu Huyên khoanh tay, chờ xem nàng giới thiệu thế nào.

Tạ Hoài Mân cứng họng, mấy người đàn ông cũng nhìn nàng chờ xem nàng chu toàn thế nào, không có người nào thèm mở miệng hát đệm.

Trong chớp mắt, trong đầu nàng hiện lên một ý tưởng: Ngô Thập Tam, Ngô vương, đứng hàng thứ mười ba.

“Tiểu Lục!” Tạ Hoài Mân thốt ra.

Mọi người kinh ngạc, Tiêu Huyên cũng giật mình.

Tạ Hoài Mân hít sâu một hơi, không chút hoang mang, mỉm cười nói: “Tiểu Lục, anh ấy tên là Yến Tiểu Lục.”

Tiêu Huyên đã ngạc nhiên đến mức quên cả biểu hiện. Còn bà xã nhà hắn, phu nhân Tạ Hoài Mân lại đầy ý cười, dịu dàng nói với hắn: “Tiểu Lục, mọi người phải chung sống hòa bình nha.”

Rốt cuộc Vũ Văn Dịch có biết thân phận của Tiêu Huyên hay không?

Tạ Hoài Mân cười, trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.

Có điều, biểu hiện bên ngoài luôn phải duy trì.

Còn nữa, bệnh của nàng thật sự rất nặng, cũng không có sức lực quan tâm nhiều như vậy. Chính trị là chuyện của đàn ông, làm gì có chỗ cho nàng chen chân?

Đêm đó Tạ Hoài Mân lăn qua lộn lại đến tận nửa đêm, nhất thời không chống đỡ được nữa, vừa nói chuyện vừa dựa vào giường mơ màng ngủ.

Ngô Thập Tam còn chưa hiểu bệnh của nàng, hoảng sợ muốn xông tới. Tiêu Huyên giành trước một bước kéo lấy tạ Hoài Mân ôm vào lòng, ra vẻ là người chiếm giữ.

Ngô Thập Tam ngừng bước, oán hận nhìn Tiêu Huyên bắt mạch cho nàng, vuốt lại tóc nàng rồi cẩn thận đặt nàng nằm xuống.

“Nàng mệt mỏi.” Tiêu Huyên thấp giọng nói: “Để nàng ngủ một chút đi. Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”

Vũ Văn Dịch từ đầu tới cuối tích chữ như vàng, vẻ mặt bí hiểm, nay cũng chỉ gật đầu, dẫn đầu đi ra ngoài.

Thủ vệ cầm vũ khí san sát ngoài cửa thấy đế vương bình yên vô sự đi ra đều thu hồi đao thương.

“Thủ hạ của bệ hạ quả thực tinh binh như mây.” Tiêu Huyên cùng đi ra, khen ngợi một câu.

Vũ Văn Dịch khẽ gật đầu: “Bệ hạ quá khen. Ngài từ vạn dặm xa xôi một mình tới đón Tạ hậu, khiến trẫm kính phục không thôi.”

Ánh mắt hai đế vương chạm nhau bắn ra những tia lạnh trong đếm tối. Hai người đều đang cười, một người áo bào đơn giản, một người trang phục gọn gàng, nhìn không giống trang phục đế vương, thế nhưng trên người lại phát ra khí thế vương giả của vạn quân, bễ nghễ thiên hạ, hào hùng tự tin, cũng tuyệt đối không người bình thường nào có thể so được.

Ngô Thập Tam quay mặt sang chỗ khác.

Vũ Văn Dịch nói: “Bệ hạ đến thăm vội vàng, trẫm nhất thời chưa kịp chuẩn bị, nếu bệ hạ không chê, hãy tạm ở lại Trường Nhạc cung này, cũng tiện chăm sóc hoàng hậu nương nương.”

Mấy tiếng hoàng hậu nương nương hắn nói vô cùng bình thản.

Tiêu Huyên cười, chắp tay nói: “Như vậy rất tốt. Đột nhiên tới thăm, mang tới nhiều bất tiện cho quý quốc, mong thứ lỗi.”

“Không dám.” Vũ Văn Dịch đáp lễ.

Ánh mắt hai người tương giao, lộ ra ý cười thản nhiên.

Cuối cùng, Tiêu Huyên ở lại ngay phòng sát vách của Tạ Hoài Mân. Vũ Văn Dịch biết Tiêu Huyên mang đến không ít cận vệ, chứ đừng kể đến bao nhiêu vệ binh cải trang ẩn nấp vào kinh thành, vì vậy hắn cũng không nhắc đến chuyện tăng thêm thủ vệ cho Trường Nhạc cung, Tiêu Huyên cũng hiểu trong lòng.

Sắp xếp ổn thỏa cho vị khách quý không mời mà đến, Vũ Văn Dịch khởi giá hồi cung. Ngô Thập Tam theo hắn rời đi.

Vẻ mặt Vũ Văn Dịch hoàn toàn thờ ơ.

Ngô Thập Tam thúc ngựa đi theo phía sau hắn, dè dặt hỏi: “Bệ hạ viết thư từ bao giờ vậy?”

“Trẫm chưa viết.”

“Chưa viết?” Ngô Thập Tam ngạc nhiên.

Vũ Văn Dịch bực bội nhíu mày: “Ngươi không tin?”

Tâm trạng của hoàng đế không tốt, Ngô Thập Tam cũng không dám khoa môi múa mép như thường ngày: “Thần không dám. Thần chỉ giật mình. Chỉ mới mấy ngày Tề đế đã tới đây, còn bỏ mặc quốc sự. Thật làm cho người ta giật mình.”

Vũ Văn Dịch mím môi một lát mới nói: “Nếu hắn dám tới, đương nhiên có quyết tâm bình an trở về.”

“Ý của bệ hạ là…”

“Không có gì.” Sắc mặt Vũ Văn Dịch hòa hoãn lại một chút: “Tạ… hoàng hậu sức khỏe không tốt, không chịu nổi lặn nội đường xa, ta nghĩ bọn họ sẽ ở lại đây chữa bệnh. Việc này do ngươi phụ trách, tiếp đãi cho tốt, không thể chậm trễ.”

Ngô Thập Tam vẫn có điểm không hiểu: “Rốt cuộc phải có bao nhiêu tự tin và dũng khí mới có thể khiến một quân chủ chạy tới đây.”

Đôi mắt đẹp đẽ của Vũ Văn Dịch càng thêm sâu thẳm, đen hơn cả bóng đêm. Hắn than nhẹ một câu: “Không chỉ có tự tin và dũng khí.”

Ngô Thập Tam sửng sốt, Vũ Văn Dịch vung roi thúc ngựa chạy trước, bọn thị vệ lập tức theo sau. Trên con đường đêm vắng vẻ, tiếng vó ngựa bằng sắt gõ lên phiến đá đặc biệt vang dội.

Ngày hôm sau, Tạ Hoài Mân hiếm khi nào thức dậy thật sớm, chỉ mới khẽ động đã cảm nhận được cánh tay rắn chắc đang vờn quanh mình, ngay sát phía sau là một lồng ngực ấm áp. Người kia ôm lấy nàng bằng tư thế bảo vệ và chiếm giữ, nhiệt độ từ trên người hắn truyền tới cơ thể lạnh lẽo vì bệnh của nàng.

Tạ Hoài Mân mãn nguyện khẽ thở ra một hơi, cánh tay đang ôm lấy nàng lại siết chặt hơn vài phần.

Nàng xoay người lại. Người kia vẫn còn nhắm mắt ngủ, bởi vì đã được tắm rửa và nghỉ ngơi một đêm nên sắc mặt không còn tiều tụy nữa. Thế nhưng, trong ánh bình minh sáng sủa, nàng vẫn có thể thấy rõ nếp nhăn mờ mờ trên trán và quầng thâm dưới mắt. Khác với trong trí nhớ của nàng, gương mặt này đã hiện lên những phong sương của năm tháng, ít đi một chút thanh xuân, nhiều hơn một chút trưởng thành.

Tạ Hoài Mân nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác được hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay, và cả nhịp đập từ mạch máu.

Đây là một con người sinh động, đang hít thở, đang ngủ yên.

Không phải một giấc mơ.

Tạ Hoài Mân thở dài một hơi, cười tự giễu, sau đó ôm lấy người kia, dựa sát vào lòng hắn.

Hít sâu từng hơi thở quen thuộc, cảm nhận sự ấm áp chỉ trong mơ mới có được, đau đớn trên thân thể dần dần nhạt nhòa, tất cả cảm giác không thoải mái cũng tạm thời biến mất, thời gian trở về với sự tươi đẹp như lúc ban đầu. Giống như tất cả ngăn cách, chia ly đều chưa từng tồn tại.

Nàng không nhịn được mà ôm càng chặt.

Người kia bị nàng làm tỉnh giấc, giật giật thân mình, hai tay vòng quanh nàng, kéo vào trong lòng, vững vàng ôm lấy, cằm để trên đỉnh đầu nàng, giống như đang ôm một cái gối ôm lớn.

Tạ Hoài Mân cười ha ha trong lòng hắn.

Tiêu Huyên lôi nàng ra, giữ chặt cằm nàng, vươn tới trước hôn nàng.

Môi hắn nhẹ nhàng và mềm mại, những sợi râu mới mọc đâm vào mặt nàng vừa tê vừa ngứa, ngược lại khiến nàng càng cười lớn tiếng hơn.

Tiêu Huyên không hài lòng hừ một tiếng, xoay người đè nàng lại, hôn càng sâu hơn.

Tạ Hoài Mân không cười nổi nữa, bị hôn đến mức mơ mơ màng màng, toàn thân như nhũn ra. Sáng sớm đã bị kích thích như thế đúng là không chịu nổi.

Đợi đến khi hai người rời xa nhau, Tạ Hoài Mân chỉ có thể nhắm mắt thở dốc.

Tiêu Huyên trìu mến nhéo mũi nàng: “Chơi xấu!”

“Rõ ràng là chàng chơi xấu.” Tạ Hoài Mân lẩm bẩm: “Chàng ức hiếp em.”

Tiêu Huyên nhào tới cắn lên cổ nàng mấy cái, Tạ Hoài Mân kêu lên một tiếng rồi lại cười.

Náo loạn một lúc, bỗng nhiên nghe được một tiếng ọc ọc.

Tạ Hoài Mân đỏ mặt.

Tiêu Huyên hôn một cái lên mặt nàng: “Tiểu Hoa của chúng ta đói bụng rồi. Lục Tụ.”

Lục Tụ đã dẫn người chờ ở ngoài từ lâu, nghe được gọi, thở phào một hơi, lên tiếng đáp lời rồi tiến lên thay y phục cho hai người.

Tiêu Huyên không cần người khác phục vụ, tự tay vắt khăn mặt lau mặt cho Tạ Hoài Mân.

Tạ Hoài Mân cảm thấy xấu hổ, thế nhưng lại không từ chối được sự nhiệt tình của Tiêu Huyên, đành tiếp nhận sự phục vụ tận răng của hắn. Lục Tụ và mọi người ở bên cạnh nhìn, vừa kinh ngạc vừa ước ao, không khỏi cười, cười đến mức mặt Tạ Hoài Mân đỏ ửng.

Đã lâu tâm trạng Tiêu Huyên chưa từng vui sướng như thế, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người khác. Hắn dịu dàng giúp nàng lau mặt, mặc quần áo, sau đó cầm lấy nước định giúp nàng chải đầu.

Tạ Hoài Mân hoảng hốt, vội vàng nói: “Không cần chàng làm!”

Thế nhưng Tiêu Huyên dùng sức đè vai nàng lại, nâng tóc nàng lên lập tức chải xuống.

Tạ Hoài Mân nghẹn một hơi.

Tiêu Huyên giơ tay lên, nhìn thấy trên lược quấn quýt một đám tóc rụng.

Không khí trong phòng nhất thời lặng như tờ.

Tạ Hoài Mân không dám thở mạnh một hơi.

Trong miệng Tiêu Huyên cuồn cuộn sôi trào khí huyết nhưng hắn cố sức nhịn xuống: “Từ khi nào?”

Tạ Hoài Mân bình thản cười cười: “Sức khỏe không tốt, rụng tóc là chuyện bình thường, cũng không có gì kỳ quái. Chàng đừng quá để ý.”

Tiêu Huyên không nói gì, ánh mắt thâm sâu tựa biển. Hắn chậm rãi giơ tay lên, chiếc lược trong tay như nặng đến nghìn cân. Tạ Hoài Mân lo lắng chờ đợi, sợ hắn nổi giận. Mà hắn chỉ tiếp tục chải đầu cho nàng. Có điều, động tác trở nên mềm nhẹ, cẩn thận không gì sánh bằng.

Tạ Hoài Mân nhìn qua tấm gương đồng, cuối cùng thở dài một hơi.

Ăn sáng xong, lại uống thuốc, nhìn thời tiết tốt, Tiêu Huyên dẫn Tạ Hoài Mân ra ngoài ngồi hóng gió.

Cũng may bọn Lục Tụ thức thời, làm việc xong lập tức lùi ra rất xa, để lại cho hai người đủ không gian.

Trường Nhạc cung là hành cung, kiến trúc đặc biệt tinh xảo, khác lạ, đình đài lầu các, cầu nhỏ cong cong, nước chảy uốn lượn, hoa hoa cỏ cỏ, ý thơ lộ ra khắp nơi. Cuối thu, trời trong, gió nhẹ, ánh mặt trời bao phủ vô cùng ấm áp. Đầu cành có đôi chim non hót ríu rít.

Tạ Hoài Mân tựa đầu trong lòng Tiêu Huyên, cầm lấy bàn tay hắn, bắt đầu tỉ mỉ hỏi chuyện trong những năm gần đây.

~ Hết chương 71 ~

Sâu định làm nốt Ca tẫn rồi mới chiến tiếp sang Thuần dưỡng, nên mọi người cứ từ từ nhé, yên tâm :D

Advertisements

31 thoughts on “[Chương 71 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa

  1. học bài đêm khuya, học không vô, chạy vô đây thấy chương mới, đọc một lượt ngọt tới miệng cười không dứt, hết buồn ngủ rồi, học tiếp đây, cảm ơn cô Sâu rất nhiều.

  2. Vậy là sắp hoàn rồi, còn có vài chap nữa thôi… hic hic… sắp phải xa hai anh chị này rồi.
    Cảm ơn Sâu nhiều nhé. Chúc Sâu mau khỏe để còn ăn mừng năm mới nữa chứ :)

  3. thanks sâu nhiều, cũng sắp END rùi, bắt đầu thấy nhớ cặp đôi TH rùi, chúc Sâu sang năm mới vui vẻ, mọi chuyện thuận lợi, hihi, mong chờ chap mới nha

  4. trời ơi ……tôi tiếc anh Dịch quá, hic…mẫu đàn ông thâm tàng bất lộ, đau khổ chôn trong lòng, vui sướng ko ra mặt, hic tiếc là chưa tới lúc anh ấy đóng vai chính……….

  5. Sâu à, đọc truyện này làm mình cảm thấy trái tim tưởng chừng ko còn mấy cảm xúc của mình lại nhảy lên hòa theo những thăng trầm của tình tiết, vui vẻ đến bật cười, buồn bã đến chảy cả nước mắt, bối rối, mâu thuẫn theo từng những quyết định của mỗi nhân vật. Mình tìm đc và đc đọc truyện này quả ko hề hối tiếc mấy ngày ăn ko ngon, ngủ ko đc, chìm đắm vào câu chuyện đến ko dứt ra đc. Hay nhất là những dòng cảm tưởng của sâu. Thật là tri kỉ nha.mình đọc mà chỉ còn nước gật gù ko thôi. Nhìn hàng loạt các truyện hiện nay, con mọt truyện như mình tưởng là mất cảm xúc rồi, ko nổi lên hứng thú nữa.nhưng đọc truyện này cảm hứng dâng trào, cứ ước j truyện dài mãi vì ko biết đến bao giờ mới có thể đọc đc 1 truyện hay như vậy nữa. Thanks sâu nhiều nha. Đã edit 1 truyện tuyệt như vậy. Từng chữ như đi vào lòng người.

  6. cam on sau nhe.minh chi doc bang dt..k bit cmt nay co bi spam k.nhug cung mun noi mot cau chan thanh cam on.k can toi cuoi chuyen.doc den day la da cam nhan duoc tat ca roi.that ra thay ham mo va ganh ti voi tieu hoa qua.ve tat ca.mot nguoi con gai tuyet voi..hoc duoc nhieu tu cau chuyen nay qua….moi dien bien ,moi tinh huog xu li deu rat phu hop.rat chan thuc…cam xuc cu dang trao roi lai lang dong…

  7. Đọc lại lần thứ 2, thứ 3 rồi, mỗi khi nghiền truyện quá, lại nhớ đến Tiểu Mẫn và Tiêu Huyên, lại vào nhà nàng, đọc lại mà cảm xúc vẫn như mới! lâu lắm mới được đọc 1 truyện hay thế này, cảm ơn nàng đã chuyển ngữ mượt mà như vậy!

Đã đóng bình luận.