[Chương 73 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ tứ quyển: Ly quốc thiên

Đệ thất thập tam chương: Tình yêu không cần lời.

1143800126db8dec24o

Đêm đó, Tiêu Huyên tập hợp thuộc hạ, Tạ Hoài Mân đi vào giấc ngủ một mình.

Mưa đêm rả rích, những cơn gió mát lạnh luồn qua khe cửa sổ chưa khép chặt, phà vào khuôn mặt Tạ Hoài Mân. Nàng tỉnh lại từ cơn mê, hít thở bầu không khí trong lành, cảm giác vốn choáng váng trong đầu tiêu tan đi nhiều.

Nàng không gọi người, chỉ ngồi ngơ ngác, cảm thấy đầu óc trống trơn, hiển nhiên là lại quên mất một thứ gì đó không cách nào nghĩ ra.

Bên ngoài, tiếng lá cây xào xạc vang lên, nàng lắng tai nghe, cảm thấy trong lòng hoàn toàn tĩnh lặng.

Tiêu Huyên chỉ biết nàng đã ngủ, lại không biết thật ra trong những giấc mơ, nàng không được yên lặng dù chỉ chốc lát. Bên tai văng vẳng những âm thành kỳ quái vĩnh viễn không ngừng, nhắm mắt lại cũng nhìn thấy những hình ảnh quái dị. Nhiều khi ngủ còn mệt hơn không ngủ, thế nhưng khi không ngủ, cảm giác mệt mỏi rã rời giống như cả nửa tháng không nghỉ ngơi này lại luôn khiến nàng không kìm được mà nhắm mắt lại.

Nàng đi chân trần xuống giường, ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Nhờ ánh nến mỏng manh, nàng nhìn gương mặt tiều tụy phản chiếu trong gương đồng, hõm mắt hãm sâu, tóc rối tung, vươn tay ra, đôi tay gầy trơ xương, có thể nhìn thấy rõ ràng từng mạch máu.

Bộ dạng thế này, đóng ma không cần hóa trang.

Tiêu Huyên thật đáng thương. Nàng tin rằng Tiêu Huyên sẽ không ghét bỏ nàng vì bề ngoài thế này, thế nhưng ngày ngày nhìn vợ mình tiều tụy héo úa, sự khó chịu trong lòng biết phải diễn tả ra sao?

Còn ba ngày nữa Tiểu Trình sẽ tới kinh thành Ly quốc, nếu lúc đó huynh ấy còn chưa có biện pháp để cứu nàng, vậy phải làm thế nào?

Tạ Hoài Mân tuyệt vọng đến mức còn nghĩ, thân thể trước kia của nàng đã bị linh hồn khác chiếm lấy từ lâu, hiện giờ nếu nàng chết, không biết có còn tư cách để cò kè mặc cả với Diêm Vương hay không, để ông ta chọn cho nàng một thân thể mới, để nàng có thể ở bên Tiêu Huyên.

Tuy rằng chuyện đó thật ngớ ngẩn, Tạ Hoài Mân nghĩ vậy không khỏi méo mặt. Chỉ mong một cái kết quả, quan tâm đến quá trình làm cái gì?

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân cao thấp, hiển nhiên không phải Tiêu Huyên, người nàng đang chờ.

Người tới dè dặt gõ cửa: “Cô nương đã ngủ chưa?”

Lục Tụ đứng lên mở cửa: “Thường công công? Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Bệnh của bệ hạ lại tái phát. Lưu thái y đã thi châm nhưng hiệu quả không tốt, đành phải mời Tạ cô nương đến xem.”

“Chuyện này…” Lục Tụ khó xử.

“Để tôi đi xem sao.” Tạ Hoài Mân đã xuống giường, phủ thêm áo khoác đi tới.

Lục Tụ nói: “Cô nương, trời đang mưa, lại đã muộn thế này, nếu Yến công tử biết…”

“Chàng sẽ hiểu.” Tạ Hoài Mân mặc quần áo, dùng khăn tay tùy tiện buộc tóc lên, cùng Thường Hỉ đi ra ngoài.

Lục Tụ không còn cách nào khác, trao đổi một ánh mắt với cung nhân bên cạnh, tự mình bung dù, cầm áo khoác đi theo.

Tẩm cung của hoàng đế trong Ly cung đèn đuốc sáng trưng. Khi Tạ Hoài Mân đến, vô số người thở phào một hơi.

Lúc này, Tạ Hoài Mân nhìn thấy Ly thái tử đã nghe nói từ lâu.

Đó là một đứa bé khoảng năm, sáu tuổi, vóc người cao hơn bạn cùng lứa, ngũ quan thật sự giống Vũ Văn Dịch tới kinh người, đặc biệt là đôi mắt đen láy kia. Tiểu thái tử đang nhíu mày, ghé vào bên giường, hai tay nắm y phục phụ thân. Vũ Văn Dịch nằm dựa lưng trên giường, sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt lại vô cùng dịu dàng từ ái, đang xoa đầu đứa bé.

Trước mặt người ngoài là đế vương lạnh lùng vô tình, sau lưng lại là một phụ thân từ ái đối với người con trai duy nhất.

Tạ Hoài Mân không khỏi mỉm cười.

Vũ Văn Dịch ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Hoài Mân, sửng sốt, sau đó lập tức nghiêm khắc quát lớn: “Ai gọi nàng tới? Trẫm đã nói không cần quấy rầy nàng!”

Thường Hỉ lau mồ hôi một phen, Tạ Hoài Mân giành phần nói trước: “Bệ hạ đừng cố chống đỡ, sức khỏe quan trọng hơn.”

Vũ Văn Dịch nhíu mày: “Ngươi cũng bị bệnh, bên ngoài thời tiết lại tệ như thế.”

Tạ Hoài Mân cười: “Bệnh của tôi, tôi rõ hơn bệ hạ. Được rồi, những chuyện đó nói sau đi, để tôi xem trước đã.”

Lưu thái y vội vàng nhường chỗ lùi ra.

Tạ Hoài Mân ngồi vào bên giường kiểm tra một phen: “Còn may, chỉ là phát chút hàn khí. Tôi thi châm cho bệ hạ, rất nhanh sẽ ổn định.”

Vũ Văn Dịch cúi đầu nhìn đôi bàn tay gầy đến mức khớp xương hiển hiện của nàng, trên trán nhăn thành một chữ xuyên thật sâu.

Giọng nói của hắn bỗng nhiên vô cùng nhẹ nhàng: “Ngươi… Chi bằng bảo Lưu thái y làm đi, ngươi đừng quá mệt mỏi.”

Tạ Hoài Mân ngẩng đầu lên, cười thản nhiên: “Bệ hạ, không phải tôi keo kiệt chút y thuật. Có điều bộ châm pháp này không phải một đôi câu là có thể chỉ ra rõ ràng, nếu để lỡ thời gian, người chịu khổ chính là bệ hạ. Vì vậy vẫn để tôi làm thì tốt hơn.”

Vũ Văn Dịch trong lúc luống cuống đã đặt tay lên tay nàng.

Tạ Hoài Mân ngạc nhiên ngẩng đầu.

Vũ Văn Dịch nhìn vào đôi mắt biến đổi vì dung nhan gầy gò của nàng, giật mình, bàn tay buông lỏng.

Tạ Hoài Mân mỉm cười, dịu dàng nói: “Bệ hạ phải tin tưởng khả năng của tôi.”

Dứt lời, nàng sai y đồng lấy lư hướng đến, châm hương thi châm.

Vũ Văn Dịch ngồi trên giường, không cử động nữa. Hắn nhìn nàng vén tay áo, lộ ra cổ tay gầy yếu, lại nhìn thủ pháp vẫn nhanh nhẹn như trước của nàng, kim đâm chính xác từng vị trí.

Khăn trùm đầu có chút lỏng lẻo, mái tóc xơ rối buông xuống. Trong phòng, để xua đi khí lạnh và hơi ẩm, bếp sưởi cháy rất hồng, mọi người đều mồ hôi nhễ nhại, Tạ Hoài Mân cũng rất nhanh đã toát một lớp mồ hôi, gương mặt vốn không có huyết sắc hiện lên vẻ ửng hồng, thế nhưng đôi môi vẫn là một màu phấn trắng.

Nàng chăm chú vào động tác của tay, mà Vũ Văn Dịch lại chăm chú vào nàng.

Tất cả cung nhân đều im lặng trong thời khắc nghiêm túc này, bầu không khí kỳ quái lan tràn trong không gian rộng lớn, thế nhưng Tạ Hoài Mân hết sức nhập tâm nên không hề phát giác.

Mồ hôi dọc theo sống mũi, nhỏ lên chân Vũ Văn Dịch. Lạnh băng.

“Tạ đại phu…” Vũ Văn Dịch hé miệng: “Ngươi nghỉ ngơi một chút, uống ngụm nước đi.”

“Không cần.” Tạ Hoài Mân từ chối ngắn gọn, nhìn không dời mắt, tay khẽ xoay tròn cây châm.

Từng cơn nhói đau mang theo cảm giác tê dại chậm rãi chuyển thành nóng rực, thay thế sự lạnh cóng ban đầu. Tri giác đã mất đi dần dần trở về.

Lại một giọt mồ hôi lạnh như băng rơi xuống. Tách một tiếng, giống như rơi vào tim Vũ Văn Dịch, lạnh đến mức hắn phải run lên.

“Đủ rồi!” Hắn vươn tay, nắm lấy cổ tay nàng.

Tạ Hoài Mân giật mình, ngân châm trên đầu ngón tay rơi xuống mặt đất.

“Bệ hạ…”

Thường Hỉ thông minh liếc mắt một cái, tất cả hạ nhân yên lặng lui xuống. Tiểu thái tử tuy không bằng lòng nhưng cũng bị dẫn xuống theo.

Tạ Hoài Mân rút tay lại, lần nữa cầm lên một cây ngân châm, đâm vào huyệt vị.

“Khi một bộ châm pháp đã được bắt đầu là không thể bị gián đoạn, nếu không hiệu lực sẽ suy giảm rất lớn.” Nàng êm tai nói: “Bệ hạ đừng lo lắng, tôi chỉ thi một bộ châm mà thôi.”

Đôi mắt Vũ Văn Dịch còn đen hơn bóng đêm ngoài kia.

“Ngươi…” Hắn châm chước mở miệng: “Cho tới giờ, ta… chưa từng gặp một hoàng hậu như ngươi.”

Tạ Hoài Mân a một tiếng rồi cười khẽ: “Tôi thật sự không giống một hoàng hậu. Vốn cũng không muốn làm, là người kia tự ý phong cho tôi.”

“Thế nhưng…” Vũ Văn Dịch nói: “Có một quốc mẫu như ngươi là phúc của bách tính.”

“Bệ hạ quá khen rồi.” Tạ Hoài Mân nhìn hắn một cái, tay không ngừng: “Vị trí này, chỉ cần có trách nhiệm một chút, ai làm đều có thể đối xử tốt với bách tính.”

Vũ Văn Dịch lắc đầu, không nói gì thêm.

Tạ Hoài Mân nhớ đến vài vị thái thái nhanh nhẹn, dũng mãnh trong đồn đại, rất muốn cười, lại nghĩ dùng vợ trước đã qua đời của nhà người ta để nói đùa thật không phúc hậu, đành phải cắn răng nhịn lại.

Thi châm trên chân xong, chính Tạ Hoài Mân cũng như vừa được vớt từ dưới nước lên.

“Nghỉ ngơi một chút đi.” Vũ Văn Dịch định gọi hạ nhân.

Hắn chống tay ngồi dậy, vạt áo vốn lỏng lẻo theo động tác bỗng buông xuống, lộ ra lồng ngực bên trong.

Theo trực giác, đầu tiên Tạ Hoài Mân giật mình, sau đó vội vàng dời tầm mắt, thế nhưng trong nháy mắt đó, nàng nhìn thấy một vết dấu vết không xa lạ trên ngực hắn.

“Đó là…”

Vũ Văn Dịch cúi đầu nhìn thấy vạt áo mở rộng, gương mặt như núi băng vạn năm cuối cũng cũng xuất hiện một biểu cảm có thể gọi là xấu hổ.

Tạ Hoài Mân không nhìn sắc mặt hắn, ngược lại chỉ vào một chỗ trước ngực hắn, hỏi: “Hình dạng vết thương này nhìn rất quen.”

Y phục của Vũ Văn Dịch, che lại cũng không được, không che lại cũng không xong, tay cứng nhắc giữa chừng.

Sự chú ý của Tạ Hoài Mân dồn hết vào chỗ kia: “Bệ hạ, tôi nhớ đây là dấu vết loại độc nào đó để lại sau khi phát tác.” Nàng dựa vào càng gần, tay sắp đặt lên ngực Vũ Văn Dịch: “Xem tình huống này của ngài, hẳn là đã được trị liệu đúng lúc, chỉ để lại sẹo. Tôi đang nghĩ đây là độc gì.” Gần đây bộ não nàng không đủ để dùng.

Vũ Văn Dịch vội vàng khép vạt áo lại, thay nàng trả lời câu hỏi: “Là Thiên Thu Hồng.”

Tạ Hoài Mân chợt bừng tỉnh, nghĩ ra: “Chính là Thiên Thu Hồng! Làm thế nào bệ hạ lại trúng độc này?” Nói xong còn vươn tới trước, nghiễm nhiên là định lột áo người ta ra để xem đến cùng.

Vũ Văn Dịch là người đã từng trải qua mưa to gió lớn, thế nhưng lúc này không thể không cảm thấy vô cùng căng thẳng, hai tay nắm chặt vạt áo, cười rất miễn cưỡng.

Tạ Hoài Mân nghiêm trang phân tích: “Bệ hạ, nhìn vết sẹo này, thời gian bệ hạ trúng độc tuyệt đối chưa quá mười năm.”

Vũ Văn Dịch rụt lui vào phía bên trong giường, không biết nên khóc hay nên cười: “Ngươi thật sự không nhớ rõ?”

“Nhớ rõ cái gì?” Tạ Hoài Mân hỏi: “Hiện giờ trí nhớ của tôi rất bỏ đi, vừa ăn cơm xong quay đầu đã quên. Bệ hạ muốn chỉ cái gì?”

Vũ Văn Dịch thở dài một hơi, cuối cùng gợi ý một chút: “Sáu năm trước, ngoại thành kinh đô Tề quốc, trong miếu đổ.”

Tạ Hoài Mân tròn mắt nhìn.

Vũ Văn Dịch kiên nhẫn chờ nàng nhớ lại.

Cuối cùng Tạ Hoài Mân cũng a một tiếng, hít vào một hơi: “Thì ra… Thì ra…”

“Thật khó là ngươi còn nhớ được.”

Tạ Hoài Mân mừng rỡ: “Tôi còn nhớ! Chuyện này tôi còn nhớ! Tôi đào hôn chạy đến trong miếu. Sau đó mấy người tới, tôi còn nhớ ngài được nâng vào, còn có một ông chú rất cao to.”

“Đó là Hách thúc.” Vũ Văn Dịch nói: “Trên đường hộ tống ta trở về, vì bảo vệ ta, ông ấy bị trọng thương không kịp chữa trị.”

Tạ Hoài Mân nghe xong không khỏi tiếc nuối, ông chú đó tuy phản ứng chậm một chút nhưng con người hẳn là vô cùng tốt.

“Khi đó vì sao ngài lại ở Tề quốc?”

Vũ Văn Dịch nói qua loa: “Cũng vì quốc sự thôi. Ta cũng không công khai thân phận.”

“Ai muốn hại ngài?”

Vũ Văn Dịch cười khổ nói: “Có lẽ là đại tỷ của ta, có lẽ là tiểu muội của ta, thậm chí có lẽ là mẫu thân ta.”

Tạ Hoài Mân biết lại chạm vào vạch cấm của anh ta.

“Ngươi đã cứu ta.” Vũ Văn Dịch cầm lấy tay nàng không buông, ánh mắt sâu xa nhìn chăm chú vào nàng.

Ta Hoài Mân có chút ngượng ngùng, cúi đầu: “Không thể thoái thác thôi. Ngài… đã biết từ đầu?”

“Ta còn nhớ diện mạo của ngươi.”

“Nhưng lúc đó, ngài…”

“Khi đó ta thay đổi dung mạo.”

“Giống như Thập Tam?”

Vũ Văn Dịch mỉm cười: “Ta và Thập Tam từng theo học cùng một sư phụ, học được không ít thứ.”

“Nói vậy, ngài vẫn biết thân phận của tôi?” Tạ Hoài Mân có chút thụ thương.

Vũ Văn Dịch thừa nhận: “Sau khi trở về, ta lập tức phái người điều tra, biết được ngươi là tứ tiểu thư của Tạ gia. Chuyện sau đó, không cần nói cũng biết.”

“Vậy trước kia…”

“Trước kia, ngươi tự coi mình là một đại phu bình thường, ta tôn trọng sự lựa chọn của ngươi.”

Tạ Hoài Mân cảm kích cười: “Cảm ơn ngài.”

“Cảm ơn ta cái gì?”

“Vì đã tin tưởng tôi.”

Vũ Văn Dịch chậm rãi buông tay nàng ra, giọng nói hắn mang theo sự bình tĩnh và sâu lắng: “Phần ân tình này ta sẽ không quên.”

“Bẹ hạ có thể cảm kích đã là tốt lắm rồi.” Tạ Hoài Mân hiếm khi nào khiêm tốn như vậy: “Nếu ngài muốn báo đáp, tôi nghĩ ngài đã làm được rồi. Làm thủ hạ của ngài, tôi có thể thỏa thích thi triển tài hoa, làm những việc tôi thích. Cuối cùng tôi đã đọc được quyển sách tôi muốn đọc, viết xong cuốn y thư tôi muốn viết. Nửa năm nay, tôi sống vui sướng hơn ba năm qua cộng lại.”

“Ngươi cũng đã cứu vô số dân chúng nước ta.”

Tạ Hoài Mân nói: “Đó là việc nên làm.”

Vũ Văn Dịch còn muốn nói gì đó thì tiếng Thường Hỉ từ bên ngoài vọng vào: “Bệ hạ, Yến công tử cầu kiến.”

“A, chàng tới rồi.” Tạ Hoài Mân xoay người nhìn lại: “Tôi biết mà.”

Tiêu Huyên mang theo một làn hơi nước, cất bước vào trong cung điện. Khi nhìn thấy Tạ Hoài Mân, lo lắng trong mắt hắn mới bớt đi một chút.

Tạ Hoài Mân vui vẻ mỉm cười với hắn, đứng dậy. Không ngờ đứng lên quá nhanh, đầu quay cuồng choáng váng, thân thể lảo đảo ngã xuống.

Vũ Văn Dịch hoảng hốt, lập tức vươn tay muốn đỡ lấy nàng.

Gần như cùng một lúc, Tiêu Huyên chạy nhanh tới. Tạ Hoài Mân còn chưa ngã vào trong lòng Vũ Văn Dịch đã bị hắn kéo lại, ôm vào trong lòng mình.

Tạ Hoài Mân vội vàng nói: “Em không sao, chỉ tại đứng lên quá nhanh thôi.”

Tiêu Huyên chỉ ôm nàng càng chặt, hiển nhiên là không vui.

Tạ Hoài Mân đành cáo từ Vũ Văn Dịch: “Châm trên người bệ hạ qua một nén hương nữa là có thể rút ra. Lưu thái y sẽ chăm sóc ngài.”

“Hôm nay cảm ơn ngươi.” Vũ Văn Dịch yên lặng thu tay lại, khôi phục vẻ lạnh lùng trước kia, giống như một màn vừa rồi hoàn toàn chưa từng xảy ra.

Tiêu Huyên gật đầu với Vũ Văn Dịch, không nói một lời, ôm Tạ Hoài Mân đi ra ngoài.

Vũ Văn Dịch vẫn lẳng lặng nhìn bọn họ.

Cuối cùng, chạng vạng ba ngày sau, Trình Tiếu Sinh đặt chân đến kinh thành Ly quốc.

Tiếp đó, lông mày mọi người cũng không vì vậy mà giãn ra. Bởi vì từ trưa hôm trước, Tạ Hoài Mân ngủ đến giờ còn chưa tỉnh lại.

Mạch đập và hô hấp rất yếu ớt, thân thể lạnh lẽo. Bất kể nhẹ giọng gọi hay lay động, hô to thế nào, nàng cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

Tiêu Huyên luống cuống, đối mặt với truy sát bỏ mạng, đối mặt với ngàn vạn quân địch cũng không hoảng loạn, lúc này cảm giác đó lại bao trùm lấy hắn.

Tiểu Trình mặt đầy bụi đất chạy tới hành cung, nước còn chưa kịp uống đã bị kéo tới trước giường Tạ Hoài Mân. Tiểu Trình oa oa kêu lên, đầy bụng oán giận, thế nhưng khi nhìn thấy sắc mặt trắng xanh của Tạ Hoài Mân, hắn cũng không rên một tiếng, vội vàng bắt mạch cho nàng.

“Thế nào?” Tiêu Huyên lập tức hỏi. Vũ Văn Dịch ở bên không nói một lời, ánh mắt vẫn nhìn một gốc cây bắt đầu thay lá ngoài cửa sổ.

Sau khi thu tay, Tiểu Trình ừng ực uống một bình trà rồi mới dùng giọng nói khàn khàn nói: “Con bé vất vả lâu ngày thành tật, vì vậy khi độc phát cơ thể căn bản không có lực chống đỡ mới chuyển biến xấu nhanh như vậy.”

Tiêu Huyên lập tức hướng ánh mắt về phía Vũ Văn Dịch.

Vẻ mặt Vũ Văn Dịch vẫn nặng nề như trước nhưng không có phản ứng gì, ngược lại, Ngô Thập Tam lại không vừa mắt, ở bên cạnh hừ một tiếng.

Tiêu Huyên hỏi: “Ngươi có chắc chắn có thể giải độc cho nàng không?”

Tiểu Trình nhìn dáng vẻ muốn ăn thịt người của Tiêu Huyên, quả thật chỉ cần phun ra một nửa chữ không, hắn sẽ bị chôn sống ngay tại chỗ. Hắn nuốt ngụm trà trong miệng xuống, hít một hơi đảm bảo: “Có thể. Có điều…”

Cổ áo lại bị túm chặt thêm ba phần.

Tiểu Trình chửi ầm lên trong lòng, biểu hiện vẫn phải run run nói: “Có điều, ta cần có người giúp, ta không đủ nội lực, độc trong cơ thể nàng cần được ép ra.”

“Chuyện này ta làm.” Tiêu Huyên lập tức nói.

Tiểu Trình lại nói: “Ta còn cần người lấy máu làm thuốc dẫn.”

“Ta làm.” Tiêu Huyên lại nói.

Tiểu Trình lắc đầu: “Vương gia… À không, hoàng thượng, chỉ có thể chọn một trong hai thôi, ngài làm thuốc dẫn rồi tuyệt đối sẽ không đủ sức giúp con bé ép độc nữa.”

Sắc mặt Tiêu Huyên trầm xuống, tay càng dùng sức. Tiểu Trình trợn mắt lè lưỡi, nhưng giãy thế nào cũng không ra được.

Vũ Văn Dịch ở bên cạnh hồi lâu không nói gì cuối cùng cũng đứng lên: “Ta làm thuốc dẫn.”

“Đùa cái gì vậy!” Ngô Thập Tam nhảy dựng lên: “Hoàng thượng ngài là thân thể ngàn vàng, chuyện này sao được! Đệ làm! Thân thể đệ rất tốt, tuyệt đối không có vấn đề gì!”

“Ta làm!” Vũ Văn Dịch lặp lại, kiên định như bàn thạch.

Tiêu Huyên kinh ngạc nhìn hắn.

Vũ Văn Dịch lại nhìn Tạ Hoài Mân mê man trên giường.

“Nàng cứu ta một mạng, đương nhiên ta phải báo đáp nàng.”

Ngô Thập Tam há miệng, lần này không nói được gì.

Tiêu Huyên vươn tay vuốt tóc Tạ Hoài Mân. Nàng vẫn vô tri vô giác ngủ như trước, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng thần thái lại ngây thơ vô hạn.

~ Hết chương 73 ~

Hình như, từng có một (hay một vài) bạn nói thích Vũ Văn Dịch hơn, thậm chí còn có người muốn Tiểu Hoa thành một đôi với Vũ Văn Dịch. Lý do thì nhiều lắm, nào là chung tình, nào là dịu dàng, nào là săn sóc, nào là đẹp trai, vân vân và vê vê, quan trọng là, ở Ly quốc gần như theo chế độ một vợ một chồng, chú ý là chỉ gần như thôi. Riêng mình thì thấy suy nghĩ này hơi buồn cười một chút. Nếu Tiểu Hoa yêu Vũ Văn Dịch, câu chuyện này sẽ không còn là “ca tẫn đào hoa” nữa mà là ca tẫn một thứ gì đó rồi. Có lẽ vì mình vốn thiên vị Tiêu Huyên, mình chỉ cảm thấy Tiểu Hoa và Tiêu Huyên ghép thành một đôi là vừa đẹp. Chỉ khi ở bên Tiêu Huyên, Tiểu Hoa mới là chính Tiểu Hoa, còn khi ở bên Vũ Văn Dịch, Tiểu Hoa không còn giống như trong tưởng tượng của mình nữa.

Còn 2 chương nữa thôi, cố lết cho hết.

Bốn năm đại học, lần đầu tiên biết ôn thi là cái gì. Aizzz, con người đúng là oái oăm, lúc học lần đầu thì không học, phải đến lúc học lại rồi mới cắm đầu vào. Dở thế đấy!!!

Advertisements

36 thoughts on “[Chương 73 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa

  1. Dung the! Chi co mot doi tuyet phoi A Huyen va Tieu Hoa moi lam nen “Ca tan dao hoa” ma thoi! Thuong anh Dich nhung anh rot cuoc van la mot nam phu dang yeu ma thoi! Con 2 chuong nua thui ha em, rang let em gai nhe! Chuan bi thi tot em nha ! Co len em a!

  2. đúng, chỉ có TIÊU HUYÊN mới là hợp với TIỂU HOA thôi, không ngờ VVD lại là cái anh chàng trong miếu đó, sắp hoàn rùi, sâu cố lên. chúc sâu ôn thi hiệu quả, không bị tủ đè. thanks all

  3. Bấy lâu nay cứ vào nhà sâu theo dõi truyện xem đã hoàn chưa, thường xuyên like mong chờ sâu hoàn truyện, thấy sâu sắp về đến đích, thấp thỏm mong chờ. Cố lên sâu còn chút nữa thôi. Chúc sâu vừa hoàn truyện vừa thi thật tốt.

  4. Thảo nào thức khuya thế, hoá ra ngồi edit truyện, cưng vất vả rồi, lại đây gia hôn cái nào~ (‵▽′)

  5. Cô phải học lại à? Mấy môn thế? Sướng rồi cưng nhé =))))) gia học làng nhàng nhưng trước giờ kiểu gì cũng C, D, đời gia ko F đc =)))))

  6. cam on Sau chuc Sau thi tot nha. minh van thik Tieu Huyen hon, anh ay cung on nhu cham soc tieu Hoa ma chi co dieu hoan canh cua a ay khac voi Dich ca thui…

  7. Truyện sắp kết thúc rồi chị Sâu nhỉ?! Haizzz… em có cái tật dở hơi khi đọc được 1 truyện hay là lúc bắt đầu thì đọc điên cuồng, chỉ muốn đọc liền 1 mạch cho hết truyện; nhưng đến khi truyện sắp kết thì lại thấy tiếc, chần chừ lần lữa mong truyện kéo dài… thật là…
    chỉ nghĩ đến sắp phải chia tay Tiểu Hoa và anh Huyên em thấy.. luyến tiếc quá… hic hic

  8. hic..cảm ơn bạn..đi đc đến giờ đã là cố gắng nhiều rùi…truyện bạn làm đều hay, ý nghĩa
    mình luôn ủng hộ banh …cố lên nha

  9. Năm cuối, tốt nghiệp ra trường, vĩnh biệt cuộc sống của lợn, bắt đầu phải sống như trâu, nghĩ đến ra trường mà tôi thấy hoang mang thay cho cô. Ra trường, rải đơn xin việc, còn chả biết có được tuyển không, xin được rồi cũng chưa chắc đã là công việc phù hợp, tôi là tôi đề nghị cô cứ đi dụ dỗ đại gia đi, tôi đi qua cổng trường cô thì kết luận thế này: phong thủy tốt, thích hợp gặp đại gia, đứng ở cổng trường một lúc mà đếm được dăm bẩy cái xe xịn, tỉ dụ như hôm nay tôi đứng trước Indochina Plaza đếm được 2 em Le xút, hai em Méc xe đéc, một em Pót che, một au đi, cô cứ lao vào một em, tạo tình huống gặp mặt trong truyền thuyết, như trong Gặp nhau nơi cuối đường ấy =))))) (hay là Ánh hoàng hôn mỏng manh nhẩy, chả nhớ rõ Ծ_Ծ)̃

    1. Aiz, đấy, công việc cũng là 1 vấn đề cô ạ.
      Tôi giả sử nhé, 2 nơi làm việc:
      Nơi 1 lương bình thường (ý là đủ ăn đủ tiêu) có ngày nghỉ, được nghỉ lễ, gần nhà
      Nơi 2 lương cao gấp 4,5 lần nơi 1, không có ngày nghỉ, càng là ngày nghỉ và lễ tết càng phải đi làm, xa nhà
      Cô sẽ chọn chỗ nào?

  10. Khog biet khi nao ms co truyen nhe? Khi nao co em nhat dinh se mua. Chi em ba con neu co thi chieu co cho e 1tn nhe @@ fb Béo Bỉ Bựa vay=) dua dau. Htrc thi thu dh lan dau e lay ten Tieu Huyen di thi. The ma dc co hon 15d thoi TT that dau kho voi anh, gioi gjang la the x_x tai lieu, cha on que gi=)

  11. Dù Vũ Văn Dịch có dịu dàng, chung thủy thì em vẫn thjk Tiêu Huyên, với Vũ Văn Dịch chỉ thấy thương thương,
    Vậy là sắp hoàn tr rồi, chúc mừng chị Sâu yêu
    Chúc chị ôn thi hiệu quả, điểm cao, cố lên chị, chỉ còn kì này nữa thôi

  12. Đúng ra là quên béng bạn Vũ Văn Dịch ở trong cái review =))

    Ừ thì có thể có ng nói là Dịch đẹp trai, dịu dàng, biết chăm sóc, nhưng thực sự thì cứ thấy sao sao ấy. Từ chương 1 đến giờ chẳng nhẽ không đủ chứng minh tình cảm mà Tiêu Huyên dành cho Tiểu Hoa hay sao? (:| Vũ Văn Dịch từ bỏ được Tiểu Hoa, nhưng Tiêu Huyên có từ bỏ được không?

    Bây giờ thử ví dụ, tác giả đùng đùng chuyển nam nhân vật chính thành Vũ Văn Dịch. Abcxyz, nếu là thế thật thì mình đã chả viết review cho truyện ~~ Tóm lại là đừng ghép đôi lung tung, đã rõ rành rành ai với ai rồi còn ý kiến gì nữa T_________T

    Chúc Sâu học lại trượt tiếp *chắp tay cầu nguyện*

  13. đến khi phát hiện ra cần phải chăm chỉ một chút rồi mới biết mình sắp ra trường rồi….mong sâu thi cử có kết quả tốt nha, giữ gìn sức khỏe và về nhà ăn tết vui vẻ…….

  14. sao có rất nhiều chuyện đọc rồi mới tự nhủ, cái này mà nhà sâu edit thì hay phải biết, thích không chịu được cái giọng mềm nuột của nàng…….haiz….

  15. Nơi 1, nếu đc chọn tôi chọn 1. Dưng mà cô tôi làm phó giám đốc ngân hàng tỉnh Bắc Giang, chắc phải sang Bg làm 1,2 năm mới xin thuyên chuyển về Bắc Ninh được. Quê nội ở bg, quê ngoại ở bninh, bố mẹ tôi k sống vs nhau. Tôi ở cùng mẹ.
    Nếu là cô thì chọn việc nào? Tôi ko phải người có chí tiến thủ nên cũng chẳng cầu cao xa gì =)))))

  16. Nghĩ lại mới thấy tôi chả có ước mơ, hoài bão gì, thậm chí còn chẳng xác định được rốt cuộc sau này mình thật sự muốn làm gì, sẽ trở thành người thế nào, nhà tôi có chân ngành ngân hàng thì học ngân hàng dù ngu bỏ mợ nó toán, nghĩ đến viễn cảnh tương lai mà chán nản Ծ_Ծ.

  17. aaa, ta thích Vũ Văn Dịch, thích từ lần đầu tiên đọc thấy soái ca bị trúng độc, ta cũng chẳng hiểu vì sao 1 chi tiết nhỏ như vậy ta lại nhớ lâu đến thế, lại còn thích ngay từ lần đọc đầu tiên, thích 1 nhân vật mà ta ko hiểu rõ tính cách cũng như bối cảnh, hoàn toàn ko giống phong cách thường ngày của ta, nhưng biết sao được, thích thì thích vậy thôi ^0^
    từ lúc Vũ Văn Dịch xuất hiện chính thức, ta đã chú ý kĩ, nhân vật mà ta mong chờ gặp lại nhất, và quả thực anh cũng ko khiến ta thất vọng, là 1 vị hoàng đế tốt, có năng lực, tính cách ko tệ, tuy nhiên anh có quá nhiều chuyện cũ, quá thâm trầm, có lẽ sẽ rất khó để anh có thể mở rộng lòng mình, ta càng thương tiếc cho anh hơn, và vẫn thích anh như cũ =))
    nhưng dù thích Vũ Văn Dịch nhất truyện, ta cũng ko ủng hộ TIểu Hoa thành đôi với anh, Tiêu Huyên với Tiểu Hoa là perfect match rồi, chỉ khi 2 người này ở bên nhau, ta mới cảm giác được thứ hạnh phúc ấm áp len lỏi trong tim, khi Tiểu Hoa ở bên Vũ Văn Dịch hoàn toàn chẳng có cảm xúc này
    ta thích Vũ Văn Dịch, nhưng có vẻ như anh sẽ cô đơn đến hết truyện, đáng tiếc ==’

    1. *Nhảy vào* hờ, tại anh ta có số khắc vợ mừ *che miệng*. Hà, ta đùa đó *nháy mắt* anh ý làm ta nhớ lại Tiêu Huyên thuở đầu phong lưu bị trúng độc nhảy vào phòng Chiêu Hoa, ta còn rất thích câu nói: Muội muốn tặng ai? Gặp Văn Địch, ta cảm thấy tác giả miêu tả có chút giống giống vs Tiêu Huyên nhưng anh ta lại mang vẻ thâm trầm ko có vẻ phong lưu giống Tiêu Huyên. Cái ta để ý nhất, anh ta cứ yên lặng lo cho Tiểu Mẫn, ko động đến nàng nhưng lại lặng lẽ quan tâm. Hình ảnh sáu năm về trước, anh ta lại khắc ghi chưa từng quên đến khi gặp mặt. Cái ta khâm phục nhất là chính là bước chân dừng lại, ko còn tiếp tục “che ô” cho Tiểu Mẫn nữa, để cho cô tự bước tiếp con đường của mình. Hành động này, trước giờ ta chỉ thấy rõ hai soái ca trong lòng ta là Mặc Uyên và Châu Cẩn Du ca thôi (dù ko ít ngôn tình xây dựng kiểu mô típ 2 nam 9 nhưng mí soái ca ý chả Ok chút nào *lắc đầu*). Hà, chỉ là ta quá mến mộ Huyên ca, *ghi sổ* Văn ĐỊch giờ đã là một trong ba soái ca ta khâm phục ùi ^^P.

      1. chậc, nàng đọc ‘Ai nói xuyên qua hảo’ chưa, có anh Cung Viễn Hàm đó, 1 trong số (ít) anh nam ta thích đến hết truyện và mãi sau này, nói chung là anh thích được mà buông tay được, tính cách vui vẻ sảng khoái, có tí máu gian thương =)) ta thích đàn ông chung tình chứ ko phải lụy tình, cầm lên được thì bỏ xuống được, vậy mới hay ~~ còn hi sinh với bi lụy rồi điên cuồng vì yêu, ta đọc nhiều rồi, phần ít trân trọng với cảm động, phần nhiều là coi thường, thằng này điên xừ rồi =))
        Oa, Dịch ca, ta cũng ấn tượng việc anh nhớ rõ chuyện năm xưa, còn hành động ‘che ô’ cũng khá được, ta thích khi anh cắn răng chịu đau, khi anh nửa đêm đến đàm đạo với Tiểu Mẫn =)) uhm, tính anh hơi trầm so với mấy anh nam ta từng thích, nhưng điều đấy ko ảnh hưởng mấy, trong truyện ta vẫn thích Vũ Văn Dịch nhất, dù đất diễn chẳng có mấy tí =))

Đã đóng bình luận.