[Chương 75 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa (Hết chính văn)


Ca tẫn đào hoa

Tác giả: Mỹ Bảo

Chuyển ngữ: Sâu Siu Nhưn a.k.a Pink Lady

Đệ tứ quyển: Ly quốc thiên

Đệ thất thập ngũ chương: Mỗi câu chuyện đều có một cái kết.

Mỗi câu chuyện đều có một cái kết
Mỗi câu chuyện đều có một cái kết

Tạ Hoài Mân đi về phía trung cung. Nàng đi rất chậm, vừa đi vừa nhìn ngắm hoàng cung đã thay đổi rất nhiều này. Trước đây, số lần nàng tới cũng không nhiều, không biết một tòa lại một tòa cung điện kia tên là gì, cũng không biết hành lang kia thông đi đâu.

Nhưng cũng không vội, từ nay về sau, nàng có rất nhiều thời gian để khám phá tất cả.

Đi tới cung của hoàng hậu mới phát hiện trang trí bên trong đã thay đổi. Những thứ hoa lệ khí phái đều đã bị chuyển đi, chỉ còn lại những bức tranh thơ, đồ cổ tinh xảo lại thanh lịch.

Vinh Khôn ở bên cạnh nhận nhiệm vụ hướng dẫn viên: “Trang trí trong cung đều thay đổi dựa theo dặn dò của hoàng thượng, nương nương ngài xem còn gì không thích, chúng hạ nhân lập tức sửa lại theo ý ngài.”

“Không cần, ta thấy đều rất tốt.”

“Nương nương thích là tốt rồi.” Vinh Khôn còn nói: “Lão nô cũng nghĩ ngài sẽ thích. Trong hậu viện, hoàng thượng còn đích thân trồng rất nhiều cây đào. Đợi đến mùa xuân, nơi đó sẽ nở rộ. Nương nương ngài nhất định sẽ thích…”

Lúc này, Tạ Hoài Mân đang đứng trước cửa sổ, nhìn một rừng đào vẫn còn xanh mướt trong viện, ánh mắt mơ màng, khóe miệng nở nụ cười lưu luyến.

“Nương nương.” Đồng Nhi đã nhiều năm chưa gặp bước vào, nay đã mặc trang phục của phụ nữ có chồng.

“Đồng Nhi?” Tạ Hoài Mân giật mình: “Em đã lập gia đình rồi?”

Đồng Nhi rưng rưng nước mắt, vô cùng xúc động: “Năm ngoái hoàng thượng làm chủ gả nô tỳ cho một ngự đình thị vệ.”

Tạ Hoài Mân đi tới kéo tay Đồng Nhi: “Cuộc sống có tốt không?”

Đồng Nhi cười hài lòng: “Rất tốt, tạ ơn nương nương quan tâm. Mấy năm nay nô tỳ luôn mong nhớ ngài, mỗi ngày đều ngóng trông ngài trở về. Ngài gầy đi nhiều rồi. Hiện giờ nô tỳ đang là quản sự ở ngoại đình, nếu nương nương không chê, nô tỳ lại xin được hồi cung hầu hạ ngài.”

Tạ Hoài Mân cười nói: “Em vẫn ở lại ngoại đình đi. Mỗi ngày có thể về nhà, tốt hơn ngày ngày ở trong cung nhiều. Sang năm sinh một thằng nhóc thật béo thì tốt!”

Đồng Nhi xấu hổ đỏ mặt.

Tiêu Huyên đang bị vùi trong đống tấu chương sắp chồng cao đến ngang lưng, mặt nhăn mày nhó đọc từ quyển này sang quyển khác.

Tống Tử Kính nói một cách đương nhiên: “Thần vẫn theo ý chỉ của bệ hạ, đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm ở nhà.”

“Bảo ngươi suy nghĩ ngươi thật sự suy nghĩ hay sao?” Tiêu Huyên quẳng một quyển sổ ra.

Vẻ mặt Tống Tử Kính vô cùng ngạc nhiên: “Hoàng mệnh nào có thể trái? Thần vì trước kia tự quyết định, phạm phải lỗi lớn mới bị bệ hạ nghiêm phạt đấy thôi.”

Tiêu Huyên tức đến mức bóp nát cây bút lông sói bằng ngọc.

“Bệ hạ phải yêu quý sức dân.” Tống Tử Kính tiếp tục giảng dạy: “Một tờ giấy, một cây bút, tuy là vật nhỏ nhưng đều đúc kết từ mồ hôi của nhân dân lao động.”

Trán Tiêu Huyên nổi gân xanh: “Ngươi theo nha đầu Tạ Chiêu Hoa kia học được không ít chiêu nhỉ?”

Tống Tử Kính tràn đầy nhiệt huyết nói: “Tạ hoàng hậu bác học cơ trí, thần vô cùng kính nể hoàng hậu, bình thường đương nhiên phải thỉnh giáo nhiều hơn.”

Tạ Hoài Mân đi tới ngoài phòng, vừa vặn nghe được đoạn đối thoại này, thiếu chút nữa cười lăn ra đất, khiến cho Vinh Khôn vội vàng lo lắng tới đỡ nàng. Tiêu Huyên liếc mắt một cái khinh thường.

“Tống tiên sinh ở đây đấy à!” Nàng cười khanh khách bước vào: “Mấy năm không gặp, tiên sinh có khỏe không?”

Tống Tử Kính mỉm cười: “Thần bái kiến hoàng hậu, nương nương kim an.”

“Đúng là tôi rất an. Huynh thì sao? Đã lấy vợ chưa?”

Tống Tử Kính ngẩn người: “Hồi bẩm nương nương, còn chưa…”

“Còn chưa sao?” Tạ Hoài Mân niềm nở nói: “Tiên sinh không còn nhỏ tuổi nữa, là lúc nên lập gia đình rồi. Đã có ai vừa ý chưa?”

Tống Tử Kính liếc mắt nhìn Tiêu Huyên, Tiêu Huyên vùi đầu xem tấu chương, giả bộ như không nghe thấy gì.

“Còn… chưa.”

“Cũng chưa sao.” Tạ Hoài Mân lại càng hưng phấn: “Muốn tôi giới thiệu cho huynh không? Tôi chấm điểm giúp huynh, đảm bảo sẽ tìm được cô gái khiến huynh hài lòng.”

Tống Tử Kính lại liếc nhìn Tiêu Huyên. Hoàng đế vẫn đang cần chính.

Hắn thở dài một hơi: “Nương nương, thần tạm thời chưa có ý định thành thân.”

Tạ Hoài Mân mất hứng. Lúc này Tiêu Huyên mới mở miệng hỏi nàng: “Đều ổn cả chứ?”

“Tốt lắm.” Tạ Hoài Mân cười: “Trong cung thay đổi cũng nhiều, em phải dùng nhiều thời gian để làm quen một chút, cũng rất thích sửa chữa trong cung.”

Tiêu Huyên thật vui vẻ: “Nàng thích là tốt rồi.”

Tạ Hoài Mân nhìn về phía Tống Tử Kính: “Hôm nay thật hiếm có, buổi trưa Tống tiên sinh ở lại dùng cơm đi.”

“Cũng tốt.” Tiêu Huyên nói: “Gọi cà Khang thân vương tới.”

“Giác Minh?” Hai mắt Tạ Hoài Mân tỏa sáng.

Tiêu Huyên cười nói: “Đã nói với nàng hiện giờ thằng bé gọi là Tiêu Túc.”

“Mặc kệ nó gọi là gì. Thật nhớ thằng bé, không biết lớn thế nào rồi.” Tạ Hoài Mân vỗ tay: “Được rồi, đàn ông mấy người trò chuyện đi, em đi tới ngự thiện phòng xem sao.”

Đợi bóng lưng nàng biến mất ngoài cửa cung, Tiêu Huyên mới nói với Tống Tử Kính: “Dương phi yêu cầu về mà mẹ đẻ, trẫm cho phép rồi.”

Tống Tử Kính nhíu mày: “Bệ hạ đã nghĩ thỏa đáng thì làm vậy đi.”

Tiêu Huyên nói: “Dương phi thông minh, từ lâu đã hiểu rõ tâm tư trẫm. Trẫm dự định qua một, hai năm nữa sẽ tìm cho cô ấy một lang quân như ý, dùng lễ nghi công chúa gả đi. Những phi tử khác nếu bằng lòng cũng làm theo như vậy.”

“Đến lúc đó sợ rằng ngự sử lại sẽ lải nhải.”

Tiêu Huyên cười khẩy một tiếng: “Thiên hạ là thiên hạ của trẫm, trẫm không có thời gian dây dưa mấy chuyện nhỏ nhặt này với bọn họ.”

Tống Tử Kính gật đầu: “Hoàng hậu biết chưa?”

Tiêu Huyên cười nói: “Nàng? Nàng tinh ranh hơn ba năm trước nhiều. Ngươi đừng coi thường nàng.”

“Thần không dám.” Tống Tử Kính nói.

Tiêu Huyên tiếp lời: “Cuối cùng ta cũng hiểu, làm phu thê, đôi khi cũng phải giả vờ câm điếc. Ta và nàng có thể có kết cục ngày hôm nay thật sự quá mức khó khăn, con đường tương lai còn rất dài, không biết có bao nhiêu trắc trở cần vượt qua. Để nàng không chịu uất ức, lần này ta làm ác nhân một lần có đáng gì? Mấy ngày nữa sẽ là ngày giỗ của thái hậu, Dương phi sẽ dâng tấu xin nhập đạo quan tu hành, mấy người khác cũng để bọn họ đi theo đi. Nếu không muốn, hà tất phải giam trong lồng?”

Tống Tử Kính đứng dậy hành lễ: “Bệ hạ thánh minh.”

Tiêu Huyên cười than thở, mở tiếp một quyển tấu chương, trong lòng nghĩ: “Giờ này sang năm đã có con trai chưa nhỉ? Hay là con gái?”

Vừa nghĩ như vậy, đọc tấu chương cũng đặc biệt thoải mái.

Đêm đó Tạ Hoài Mân không chỉ gặp được Khang thân vương Tiêu Túc đã trưởng thành thành thiếu niên, còn gặp được lão quái vật Tuệ Không đại sư không có một chút thay đổi.

Quốc tăng vừa uống rượu vừa ăn thịt, nói: “Mệnh của nương nương thật tốt lắm, từ lâu lão nạp đã nhìn ra rồi, gặp chuyện luôn có thể gặp dữ hóa lành. Hơn nữa, nhìn số mệnh này của nương nương, tương lai nhất định nhiều con nhiều cháu, thật có phúc.”

Tiêu Huyên vui vẻ cướp lời: “Đại sư ngài xem sẽ có mấy đứa?”

Tạ Hoài Mân lạnh lùng nói: “Chàng muốn bao nhiêu đứa sẽ có bấy nhiêu đứa. Tổ chức World Cup cũng không thành vấn đề.”

Tiêu Huyên làm mặt nghiêm túc nói: “Bồi dưỡng một nhân tài ưu tú có ích hơn sinh mười người tài trí bình thường gấp trăm lần. Vẫn là hoàng hậu nhìn xa trông rộng.”

Tạ Hoài Mân hài lòng, cười gắp một miếng thịt kho tàu cho Tiêu Túc, hỏi thằng bé tình hình học tập trong Thái học viện.

Đêm đó, Tiêu Huyên uống say chuếnh choáng, khi tắm còn không ngừng ngâm nga hát. Tạ Hoài Mân cũng không biết vì sao hắn lại vui vẻ như vậy, giống như trúng vé số vậy.

Nằm lăn ra giường, Tiêu Huyên còn tiếp tục nói: “Ngày mai vào triều ta sẽ nói với các đại thần, hoàng hậu khỏi bệnh rồi. Ta sẽ bù cho nàng một điển lễ phong hậu.”

“Đừng! Đừng!” Tạ Hoài Mân kêu to, không nhận lòng tốt của hắn.

Tiêu Huyên không vui: “Vì sao?”

“Trang phục kia nặng đến hơn mười cân, quy củ nghi thức nhiều chết người, mất cả ngày trời, tra khảo phạm nhân cũng không vất vả như thế.” Tạ Hoài Mân rất khinh thường: “Nếu chàng cảm thấy thiếu một nghi thức, chúng ta bù một lần bái thiên địa là được. Bớt đi chuyện này cũng không sao, tiết kiệm tiền mà sống mới thực tế.”

Tiêu Huyên nằm úp sấp xuống chăn nệm: “Tự ái rồi.”

“Tấm lòng của chàng em nhận là đủ rồi.” Tạ Hoài Mân cười hì hì cúi người xuống: “Tiêu nương nương ngoan, tới đây, cười với trẫm một cái.”

Tiêu Huyên vùi đầu không để ý tới nàng.

Tạ Hoài Mân cười gian, ngón tay lạnh lẽo mò từ vạt áo lỏng lẻo đi vào, chạm vào lồng ngực trơn nhẵn, căng cứng của hắn, nhẹ nhàng vẽ vòng vòng.

Thân thể Tiêu Huyên run rẩy một chút nhưng không có phản ứng gì khác.

Tạ Hoài Mân chưa từ bỏ ý định, càng cọ cơ thể tới trước, bàn tay nhéo một cái trước ngực hắn, đồng thời thổi một hơi vào vành tai lộ ra dưới chăn của hắn.

Trong giây lát, vũ trụ xoay ngược. Tiêu Huyên xốc chăn lên đè nàng lại, đôi mắt đỏ sậm, rượu uống vào bụng đều biến thành cồn đang thiêu đốt.

“Nàng dám dở trò xấu với ta?”

“Em cứ giở trò xấu đấy, chàng làm gì được em?” Tạ Hoài Mân cười khiêu khích.

Tiêu Huyên chặn nàng lại, cắn lên cổ nàng một cái, vết cắn mang theo hương rượu vừa ngứa lại vừa đau, Tạ Hoài Mân giật mình hít vào một hơi.

“Làm gì? Không dạy dỗ nàng nàng sẽ không biết cái gì gọi là phu quyền!”

Tiếng hô hoảng hốt hòa lẫn với tiếng cười vang lên, rèm gấm rất nặng thả xuống, khép lại, che khuất sắc xuân dạt dào bên trong. Vinh Khôn cười, dẫn đám cung nhân lui ra ngoài.

Kết cục.

Đêm qua quá nửa, vui thích đã ngừng. Thâm cung vắng vẻ, chỉ nghe được tiếng hít thở từ nơi đó.

Thân thể Tạ Hoài Mân chưa khôi phục hoàn toàn, từ lâu đã tựa vào lòng Tiêu Huyên ngủ say. Tiêu Huyên khẽ khàng ôm lấy nàng, lại chưa ngủ.

Hắn nhạy cảm nghe được từ phía Tây Nam truyền đến tiếng xôn xao rất nhỏ.

Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng một chút, nhíu mày, không quên cẩn thận chuyển nàng sang gối đầu, kéo chăn đắp kín cho nàng. Tạ Hoài Mân ngủ say sưa, hồn nhiên không phát hiện, trở mình một cái, tiếp tục nằm mơ.

Tiêu Huyên cười dịu dàng, vuốt tóc nàng rồi mới đứng dậy xuống giường.

Vinh Khôn đang chờ bên ngoài, thấy Tiêu Huyên đi ra, vội vàng bước tới trước quỳ xuống.

“Chuyện gì?” Vinh Khôn đầy đầu mồ hôi lạnh, sợ đến mức run run.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tiêu Huyên mất kiên nhẫn quát.

Vinh Khôn nói: “Bệ hạ bớt giận. Lục phi… Sân của Lục phi có hỏa hoạn.”

Trong mắt Tiêu Huyên hiện lên ánh lên sự sắc bén, đi nhanh ra ngoài. Vinh Khôn vội vàng ôm áo choàng đi theo phía sau phủ thêm cho hắn.

Mấy tiểu viện ở ngoại đình đã bị thị vệ chữa cháy bao quanh, ánh lửa chiếu sáng cả khuôn viên của sân. Lửa đã bị dập gần tắt, nhưng mấy căn phòng đã gần như cháy sạch, mái ngói và gạch đá ở khắp nơi.

“Người đâu?”

Dẫn đầu cấm quân đáp: “Phát hiện một thi thể nữ đã cháy đen, có điểm giống Lục phi, nhưng chưa thể xác nhận. Nhân thủ cũng đã được kiểm kê, không thiếu một người, chỉ có Lục phi biến mất.”

Lúc này Tiêu Huyên cũng đã nhìn thấy cỗ thi thể kia đang được nâng ra, bị thiếu cháy đến mức chỉ nhìn ra hình người đại khái.

Nha hoàn và bà thím hầu hạ Lục Dĩnh Chi đang quỳ bên cạnh, sợ đến mức run rẩy, khói bụi trên mặt bị nước mắt rửa trôi thành hai hàng.

“Vì sao lại bốc lửa?”

Bà thím kia run run nói: “Bếp lò đang đun bữa ăn khuya, không cẩn thận đánh đổ. Lúc đó bếp lò được đặt rất gần giường, lập tức bén lửa lên màn. Nương nương đang nghỉ trên giường…”

Tiêu Huyên liếc mắt nhìn bọn họ một lượt, không nói gì.

Vinh Khôn hỏi: “Bệ hạ, vậy Lục phi…”

“Ấn theo…” Tiêu Huyên suy nghĩ một chút: “Ấn theo lễ của quý phi mà hậu táng đi.”

Quan viên lễ bộ nhận lệnh.

Tiêu Huyên cười lạnh một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Tống Tử Kính đang ở bên ngoài chờ hắn. Hai người đi rất gần, Tiêu Huyên nhẹ giọng nói: “Không ngờ khiến cô ta giành trước một bước.”

Tống Tử Kính thấp giọng hỏi: “Có cần đuổi theo không?”

Tiêu Huyên trầm mặc trong chốc lát: “Quên đi.” Hắn cảm thán một tiếng: “Để cô ta đi đi. Ngươi giám sát cẩn thẩn một chút là được.”

Trở lại tẩm cung, Tạ Hoài Mân còn đang ngủ, gương mặt an tường thơ ngây, làm cho người ta nhìn vào đã cảm thấy nhẹ nhàng bình thản.

Tiêu Huyên dịu dàng mỉm cười, cởi giày lên giường, lại kéo nàng vào lòng.

Tạ Hoài Mân nửa tỉnh, ở trong lòng hắn hít sâu một hơi.

“Hơn nửa đêm rồi còn chạy đi đâu? Cả người ám mùi gì thế này?”

Tiêu Huyên không đáp, chỉ thương yêu hôn lên trán nàng.

Sự biến mất của Lục Dĩnh Chi chỉ khơi dậy một cơn sóng nhẹ, rất nhanh đã tan biến. Cái chết của một người đã thất thế quả thật không được mấy ai quan tâm. Một chuyện lớn khác trong triều càng được quan tâm hơn là hoàng đế lại lên triều sớm và hoàng hậu lành bệnh.

Ngày giỗ thái hậu, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy Tạ hoàng hậu nghe tiếng đã lâu từ xa xa. Thật ra không tuyệt sắc khuynh thành như đồn đại, có điều lại đoan trang, hòa nhã, vô cùng thân thiện.

Cũng chính trong ngày ấy, Dương phi và mấy phi tần khác dâng tấu xin được ra cung nhập quan tu hành, cầu phúc cho đế hậu và thiên hạ. Trong tiếng nghị luận ồn ào, hoàng đế chỉ than thở luyến tiếc một câu rồi cũng đồng ý.

Dương Khả Nhi tạ ân lui ra, bước qua trước mặt chúng thần, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám người. Gương mặt vốn nghiêm trang của nàng đột nhiên mang vẻ kinh sợ.

Tên đáng ghét này, thế mà lại dám trà trộn vào đây!

Thanh niên anh tuấn kia lại thản nhiên nhếch miệng cười với nàng, lộ ra hàm răng trắng bóc.

Dương Khả Nhi đỏ bừng mặt, cũng mặc kệ lễ tiết, rảo bước thật nhanh dưới cái nhìn của mọi người.

Đây chỉ là một đoạn nhạc đệm nho nhỏ. Ngày tháng cứ thế dần dần qua đi.

Mùa thu kết thúc, mùa đông đã tới, Tạ hoàng hậu lẩm bẩm nói cái gì mà nàng tới thế giới này đã sáu năm, hôm nay có xe, có nhà, có chồng, không làm thất vọng tổ tông họ Tạ.

Hoàng đế chỉ có một người vợ là hoàng hậu, vì vậy dân gian lại bắt đầu dựng kịch, khởi xướng câu chuyện tình yêu giữa đế hậu.

Gì mà định chung thân trong chốn nguy nan, gì mà sát cánh ngàn dặm đoạt giang sơn, gì mà ba nghìn chỉ sủng ái một, gì mà một lòng vĩnh viễn không đổi.

Tạ hoàng hậu nghe xong cười không ngừng. Tính tính nàng tốt, không kiêu ngạo, từ cung nhân đến triều đình mệnh phụ đều rất thích nàng.

Tuy nhiên, cũng có người nói hoàng hậu đố kị, buộc hoàng đế bỏ những phi tử khác, can thiệp triều chính. Lời này để hoàng đế nghe được, muốn bắt mấy văn nhân kia.

Sau đó chính hoàng hậu đã ngăn cản.

“Văn nhân cái gì cũng sợ, chỉ không sợ rơi đầu. Chàng giết bọn họ, bất kể trước đây bọn họ làm sai cái gì đều sẽ giúp bọn họ mang danh trung dũng. Đối phó với văn nhân, chúng ta đương nhiên phải dùng biện pháp của văn nhân.”

Hoàng hậu nói, không phải bọn họ muốn góp một phần sức lực vì quốc gia đấy sao? Nay không phải chúng ta đang phát động toàn quốc phổ cập giáo dục đấy sao, để bọn họ đi trợ góp phần vào lực lượng giáo viên là được, cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Sau lại có người nói hoàng hậu ác độc, hãm hại văn nhân, có điều, khi đó đế hậu đã không thèm để những lời đồn thổi đó trong lòng nữa.

Năm mới có rất nhiều chính sách mới, trong đó có một cái là cải cách khoa cử, ngoài văn võ còn có thêm hai khoa một quản lý một công nhân, sau này hàng năm Đông Tề có bốn trạng nguyên. Triều đình ngoại trừ mở rộng giáo dục còn xây mới trường học, hoàng hậu nói, chờ thời cơ chín muồi có thể miễn hết bó buộc, như vậy người người có thể đi học.

Ồn ào nhộn nhịp, năm mới đã qua, tuyết tan, mùa xuân cũng tới. Hoa đào, nở rộ.

Rừng đào trong cung hiện giờ đẹp không sao tả xiết.

Hoàng hậu thường xuyên mời những tài tử mới được đề cử vào cung uống trà trò chuyện, trong số đó còn có không ít nữ tử. Nghe nói, cứ như vậy, còn thúc đẩy không ít chuyện tốt.

Yến tiệc nhiều, hoàng hậu cũng béo lên vài phần.

Hoàng đế vui mừng, trọng thưởng đầu bếp.

Đầu xuân còn có một việc, chính là Trường Trữ công chúa ở góa nhiều năm cuối cùng cũng tìm được một phò mã thích hợp, gả đi xa xa phía Tây. Mới đầu người ta nói hoàng hậu không thích đại trưởng công chúa nên mới gả nàng ra khỏi kinh. Có điều, người trong cung đều không thích Trường Trữ công chúa, nàng rời kinh, mọi người đều cảm thấy may mắn. Hoa đào nở đến giờ đều đã tàn gần hết, để lại trên cây những quả xanh mượt mà. Đợi tới mùa hè chính là một đám quả ngọt mọng nước đúng không?

Tạ Hoài Mân tự động chảy nước miếng, vậy mà trong dạ dày lại cảm thấy một cơn buồn nôn.

Mấy ngày trước, trong khi đang căng thẳng vì tưởng rằng ăn nhiều quá nên đầy bụng, cuối cùng nàng cũng phát hiện chuyện gì đang xảy ra.

Tiêu Huyên đang ở trong phòng phê duyệt tấu chương.

Tạ Hoài Mân đẩy cửa đi vào, nụ cười tràn ngập vui sướng và mong ngóng.

“Chồng yêu, em có một tin tức tốt.”

~ Kết thúc chính văn ~

Advertisements

15 thoughts on “[Chương 75 – Quyển 4] Ca tẫn đào hoa (Hết chính văn)

  1. Không like được, nên vào cám ơn Bạn. Bạn đã có Ebook rồi, xin lỗi Bạn nha ,Mình phải down Ebook ngay , mọi chuyện nói sau vậy

  2. Tuyệt vời quá , truyện rất hay .Mình đi theo từng tình huống của nhân vật có cười có khóc có nuối tiếc có tức giận. Nói túm lại là đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố; trên cả tuyệt vời . Cảm ơn các nàng đã đem đến bộ truyện quá hay. Cảm ơn nhiều nhiều lắm.(^_^)

  3. chậc, ta đọc cái này xong lâu rồi nhưng giờ mới lên tung hoa chúc mừng chủ nhà được, cám ơn nàng đã mang 1 bộ truyện hay như này đến với ta, yêu nàng nhiều =))

  4. Ths!!! Mà em thắc mắc gê,ng mà Dươg j j đó gặp lúc đó là ai mà chạy vội thế nhỉ,cả lục dĩnh chi đó gặp nữa.

Đã đóng bình luận.