[Phần 3 – Chương 7] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 7: Sưởi ấm R Hòa.

[Phần 3]

Ánh mặt trời mùa đông độc hơn bình thường, đôi khi tôi phải đội mũ che nắng nằm trên mặt cỏ, Nhiên Nhiên chạy tới chạy lui bên cạnh tôi, tôi hết nhìn mây lại nhìn rừng phong đỏ rực như một đám lửa phía xa xa, nghĩ thầm ngày tháng yên tĩnh đến mức làm cho người ta say mê.
Ánh mặt trời mùa đông độc hơn bình thường, đôi khi tôi phải đội mũ che nắng nằm trên mặt cỏ, Nhiên Nhiên chạy tới chạy lui bên cạnh tôi, tôi hết nhìn mây lại nhìn rừng phong đỏ rực như một đám lửa phía xa xa, nghĩ thầm ngày tháng yên tĩnh đến mức làm cho người ta say mê.

Tôi nghĩ một người sắp tự sát như tôi còn có thể làm việc không biết mệt mỏi như vậy đúng là thần kinh.

Tôi còn làm một chuyện thần kinh nữa.

Một ngày, khi đang ăn tối, tôi nói với Tần Thiệu: “Tần Thiệu, tôi muốn nuôi chó.”

Tôi biết Tần Thiệu có bệnh sạch sẽ, trong mấy ngày nay, tôi đã hiểu ra nữ giúp việc kia thật sự không nói dối tôi, anh ta quả thật là một người có bệnh sạch sẽ, vì vậy, đối với anh ta mà nói, nuôi chó là một sự khiêu chiến rất lớn.

Tần Thiệu quả nhiên lắc đầu, nói: “Không được.”

Giọng điệu không cho thương lượng.

Thế nhưng từ chuyện trang trí phòng ở đã cho tôi một kinh nghiệm quý giá. Tần Thiệu là một người biết phân rõ phải trái, vấn đề là phải xem người ta nói cái phải trái này cho anh ta nghe thế nào.

Tôi nói: “Chó có linh tính, cũng giống trẻ con, anh nuôi nó rồi sẽ có tình cảm. Đến lúc đó sẽ thật náo nhiệt nha. Không phải anh thích trẻ con sao? Anh có thể thử trải nghiệm cảm giác náo nhiệt xem sao.”

Tần Thiệu nhíu mày nói: “Tôi nuôi một mình cô đã đủ ầm ĩ rồi, làm gì còn thời gian nuôi chó?”

Tôi bị chặn tủ đứng. Trước đây tôi từng nói với Ôn Khiếu Thiên về chuyện nuôi chó, nhưng anh nói anh thích mèo, bởi vì mèo không quấn người, là động vật thích sống một mình. Khi đó vì sao tôi không hiểu ý của nhưng lời nói đó, rõ ràng người ta đang châm chọc tôi quá quấn người. Sau đó nhà tôi phá sản, Ôn Khiếu Thiên đột nhiên biến mất, tôi cô đơn đến mức muốn chết, vô cùng muốn nuôi một con chó, cảm giác chó có thể để người ta ỷ lại được, nhưng chính mình còn chưa nuôi sống, điều kiện trong trường cũng không cho phép mới bỏ qua ý định này.

Hiện giờ tôi đang nhàn rỗi, xem như hoàn thành tâm nguyện trước khi tự sát đi.

Tôi nói: “Anh cứ cho tôi một con chó đi, tôi sẽ không làm ầm ĩ anh nữa, đảm bảo bên tai anh sẽ yên tĩnh. Anh xem, có khi anh không ở nhà, tôi cũng thật cô đơn. Nuôi chó cũng có chỗ để trò chuyện.”

Tần Thiệu liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục ăn.

Đây là dấu hiệu anh ta đang dao động.

Tôi vội vàng rèn sắt khi còn nóng: “Tôi không cần loại chó nổi danh, không cần tốn quá nhiều tiền, chó bình thường thôi cũng được, cho dù là què chân.”

Tần Thiệu vùi đầu không nói gì, tôi cũng không biết rốt cuộc anh ta có đồng ý hay không.

Kết quả là hôm sau, Tần Thiệu thật sự mang về một con chó. Tôi cực kỳ bội phục khả năng có thể làm việc dựa theo ý trên mặt chữ của Tần Thiệu. Con chó bình thường này không chỉ què chân mà còn xấu, lỗ tai còn bị rách một nửa. Tóm lại là một con chó ba chân tàn phế.

Có lẽ Tần Thiệu cảm thấy người như tôi hợp với một con chó như vậy. Giống như vòng tay ngọc trai anh ta tặng tôi trước đó. Lúc đó tôi còn mừng rỡ là cuối cùng cũng nhận được quà đắt tiền, không ngờ khi nhìn kỹ lại, viên nào cũng có tỳ vết, hoàn toàn không đáng giá. Anh ta còn ở bên cạnh nói: “Thế nào, có cảm thấy rất xứng với cô không?” Khi đó tôi cũng không tức giận, nghĩ rằng méo mó có còn hơn không, thỉnh thoảng cũng đeo lên tay. Tiếc là ngọc trai rất khó phối hợp với quần áo, tôi không có nhiều trang phục nghiêm chỉnh như vậy để mặc, phần lớn trời gian chiếc vòng này đều nằm trong hộp trang sức.

Có điều, một con chó ba chân cũng là chó. Tôi nghĩ những thứ tôi nhìn thấy thứ gì cũng nguyên vẹn, bên trong lại đều tàn phế, chuẩn bị tự sát như tôi mà còn nhiệt tình như thế, ai biết suy nghĩ không lành mạnh đâu.

Nhất định Tần Thiệu không muốn chó vào phòng, nhỡ may phát hiện ra lông chó là thảm. Tôi đành lén ôm con chó đến hồ nước trong phòng khách. Nước bên đó chảy từ trên núi xuống, tuy hơi lạnh một chút nhưng dù sao vẫn tắm được.

Con chó ở trong nước lạnh đến mức run run mà vẫn không dám kêu to, nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Chẳng lẽ nhóc con này nghĩ tôi muốn dìm chết nó? Dáng vẻ giống như lần đầu tiên tôi gặp Tần Thiệu vậy. Khi đó tôi cũng run rẩy sợ đến muốn chết, nhưng ngay cả một tiếng kêu cứu cũng không có dũng khí phát ra, nước mắt cũng không dám chảy.

Tôi nhìn con chó này mà đồng bệnh tương liên, càng cảm thấy thân thiết, giống như người thân bị thất lạc nhiều năm. Tôi nghĩ chó ở trong nước cũng sợ, liền cởi giày, sắn ống quần, cùng nó lội vào hồ nước.

Tôi chậm rãi tắm cho nó, trong khi tắm phát hiện vài chỗ kết vảy, nghĩ có lẽ nó cũng là một con chó bị bắt nạt rất thảm. Nhìn thấy vậy, tôi lập tức định dùng tên mình đặt cho nó. Dù sao tôi sẽ phải rời khỏi thế gian này, lại không có con, nên có thứ gì đó lưu lại. Tôi muốn gọi nó là “Nhiên Nhiên”, tôi và Ôn Khiếu Thiên đã là kính vỡ khó ghép lại, một cái tên Nhiên Nhiên hay như vậy mà không có ai gọi thật đáng tiếc.

Tôi đang tắm cho chó hăng say, Tần Thiệu đã trở về. Gần đây công ty anh ta hẳn là không có việc gì, trở về càng ngày càng sớm. Hôm nay mặt trời còn chưa tới đỉnh đầu anh ta đã về nhà.

Tôi thấy Tần Thiệu đột nhiên trở về còn có chút căng thẳng. Dù sao cũng là tôi tắm cho chó trong biệt thự của anh ta, còn là ở trong hồ nước bảo bối của anh ta. Tôi ghét bỏ cái ao nhỏ này, nhưng Tần Thiệu nghĩ vừa có đá vừa có nước là rất tốt, còn cố ý cảm thán một câu rằng thưởng thức của tôi và của anh ta không ở cùng một đẳng cấp, có thể thấy được địa vị của cái hồ này trong lòng anh ta.

Tần Thiệu thấy tôi và chó cùng ở trong tình trạng ướt sũng, xung quanh còn bắn nước tứ tung, nhíu mày.

Lúc này, con chó đã lạnh đến mức run run, vội vàng lắc mình, văng hết nước lên mặt tôi. Tôi vỗ vào đầu nó, vuốt mặt nói: “Nhiên Nhiên, sao con có thể đối xử với mama như vậy.”

Tần Thiệu liếc nhìn chúng tôi, phun ra một câu “Thần kinh” rồi lên tầng hai.

Tôi len lén nói với con chó: “Oa, Nhiên Nhiên, con thật lợi hại! Ngay cả anh ta cũng không giận kìa!”

Từ khi có Nhiên Nhiên, cuộc sống của tôi phong phú hơn. Thời tiết tháng mười hai có chút lạnh, nhưng ánh mặt trời vẫn tràn ngập, những khi không có gió, tôi vui vẻ dẫn Nhiên Nhiên ra ngoài phơi nắng.

Ánh mặt trời mùa đông độc hơn bình thường, đôi khi tôi phải đội mũ che nắng nằm trên mặt cỏ, Nhiên Nhiên chạy tới chạy lui bên cạnh tôi, tôi hết nhìn mây lại nhìn rừng phong đỏ rực như một đám lửa phía xa xa, nghĩ thầm ngày tháng yên tĩnh đến mức làm cho người ta say mê. Một cơn gió thổi qua, mũ che nắng bị cuốn đi, Nhiên Nhiên mừng rỡ khập khiễng chạy tới, tuy tốc độ không nhanh nhưng vẫn có thể gặm cái mũ về cho tôi.

Mặc dù thân thể Nhiên Nhiên có tàn tật nhưng thông minh, linh tính. Mỗi lần nhìn thấy tôi, nó lại cuốn lấy chân tôi đùa nghịch, vừa nhìn thấy Tần Thiệu lập tức ngoan ngoãn đứng yên, đôi mắt đen láy chuyển tới chuyển lui, ngay cả nó cũng nhìn ra được ai mới là chủ nhân chân chính của nơi này. Thật là một chú chó thông minh!

Có lẽ lá gan của tôi cũng chậm rãi to lên, có đôi khi tôi còn len lén ôm Nhiên Nhiên vào trong biệt thự. Tôi không cho nó ăn thức ăn của chó, chỉ cho ăn thức ăn của tôi và Tần Thiệu. Vì vậy, có một ngày, Nhiên Nhiên ngửi được mùi đồ ăn bay ra, ở bên ngoài không ngừng sủa. Tôi và Tần Thiệu ăn không yên, luôn nhìn về phía cửa sổ.

Tần Thiệu liếc mắt nhìn tôi một cái: “Nhìn đức hạnh này của hai người đi, đều tham ăn, ngửi được mùi ngon đều thích kêu loạn.” Chuyện anh ta nói chính là lần trước tôi được anh ta dẫn tới một tiệm cơm, ở đó tôi được ăn món thịt kho ngon nhất thế giới, ở bên kia kêu loạn, vỗ tay cho món thịt kho đó một lúc lâu, còn đặc biệt hỏi cách làm. Nhưng ông chủ tiệm cơm nói phương pháp chế biến này là bí mật, không thể truyền ra ngoài. Tôi đành trở về với vẻ mặt uể oải.

Tôi bĩu môi nói: “Không giống mới là lạ, hai mẹ con mà. Ngay cả tên cũng thừa kế của tôi.”

Nhiên Nhiên ở bên ngoài sủa càng hăng say. Có lẽ buổi trưa ăn không no, buổi tối ngửi mùi đồ ăn liền đói bụng.

Tôi ăn càng không yên, nhưng Tần Thiệu còn chưa ăn xong, tôi cũng không thể rời khỏi bàn, như đứng đống lửa như ngồi đống than nhìn Tần Thiệu nhấm nháp từng miếng. Tôi nhìn mà sốt ruột muốn chết, hận không thể đổ bát cơm kia vào trong miệng anh ta giống như đổ vào thùng rác. Nhưng tôi ăn càng nhanh anh ta ăn càng chậm. Này, nhai sắp thành nước rồi đấy!

Cuối cùng, Tần Thiệu phát ra một câu khiến tôi muốn quỳ xuống khấu tạ long ân. Anh ta nói: “Cô ôm nó vào đi.”

Tôi vừa nghe vậy lập tức chạy ra ôm Nhiên Nhiên vào phòng. Tuy ở bên ngoài tôi đã dùng gỗ thừa đóng một cái nhà chó, trải chút chăn nhưng vẫn còn rất lạnh. Trong lòng tôi thương Nhiên Nhiên đến chết được, đặc biệt là buổi tối Tần Thiệu gần như đều ở đây, Nhiên Nhiên chỉ có thể chịu uất ức mà ở ngoài.

Tôi ôm Nhiên Nhiên vào lòng, ngồi vào bàn cơm, vẫy vẫy cái chân què của Nhiên Nhiên nói với Tần Thiệu: “Nhiên Nhiên, mau, cảm ơn papa cún đi.”

Tôi vừa dứt lời lập tức nghĩ xong rồi, tôi chỉ nghĩ đến chuyện cảm ơn Tần Thiệu khoan hồng độ lượng, hồng ân cuồn cuộn, không ngờ dám mở miệng nói anh ta là papa cún.

Nhưng Tần Thiệu lại không chấp nhất xưng hô này, chỉ nói: “Cô làm mama cún này cũng hợp lắm, ôm cả con gái cún vào bàn ăn.”

Tôi cười hì hì, gắp vài miếng thịt đút vào miệng Nhiên Nhiên. Nhiên Nhiên quả thực rất giống tôi, vốn rất sợ Tần Thiệu, nhưng vừa được thả lỏng là đắc ý vênh váo, ăn được thịt liền cọ đầu vào cằm tôi. Đây là phương thức nó dùng mỗi lần muốn chọc tôi cười, chỉ lén làm sau lưng Tần Thiệu. Nếu Tần Thiệu ở đây, nó lập tức trở thành tiểu thư khuê các. Lần này đại khái nó ăn hết sức sảng khoái, vươn tới cọ tôi trước mặt tần Thiệu, tôi bị gãi ngứa, không nhịn được khanh khách cười, vừa cười vừa ấn đầu nó: “Nhiên Nhiên, đừng nghịch, đừng nghịch nữa. Ngoan, ăn cơm đi. Nếu không mama sẽ giận.”

Tần Thiệu nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi nghĩ có phải đã làm quá rồi không. Tôi vội vàng đè Nhiên Nhiên lại, có lẽ Nhiên Nhiên cũng ý thức được, lập tức cảnh giác ghé vào bàn cơm bất động.

Tôi nói: “Sao vậy?”

Tần Thiệu nói: “Đã lâu không nhìn thấy má lúm đồng tiền của cô.”

Giờ tôi mới biết vừa rồi tôi cười rộ lên lộ ra má lúm đồng tiền bên trái. Nhưng tôi không nhớ rõ tôi từng cười lớn trước mặt anh ta lúc nào. Chẳng lẽ ở trong mơ? Nhưng ngay cả giấc mơ đáng để cười tôi cũng không có.

Tôi nói: “Anh biết tôi có má lúm đồng tiền từ khi nào?”

Ánh mắt Tần Thiệu nghiêng sang hướng khác, nói: “Từ rất lâu rồi.”

Tôi hỏi: “Lâu là lúc nào?”

Tôi nghĩ có sớm đến mấy cũng chỉ là chuyện mấy tháng trước, anh ta từng gặp tôi khóc lớn còn có khả năng.

Tần Thiệu uống một ngụm canh, nói: “Chính là từ rất lâu đến mức cô cũng không tưởng tượng được.”

Xem ra anh ta không định nói ra. Tôi cũng đành phải biết vậy.

P/s: Chia phần này là chia theo raw, hình như sách xuất bản chia như vậy thì phải, không phải Sâu tự chia đâu nhé J

Advertisements

13 thoughts on “[Phần 3 – Chương 7] Thuần dưỡng

  1. “Tôi nhìn mà sốt ruột muốn chết, hận không thể đổ bát cơm kia vào trong miệng anh ta giống như đổ vào thùng rác. Nhưng tôi ăn càng nhanh anh ta ăn càng chậm. Này, nhai sắp thành nước rồi đấy!

    Cuối cùng, Tần Thiệu phát ra một câu khiến tôi muốn quỳ xuống khấu tạ long ân.”

    =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

      1. Thế mà chị N chẳng hiểu được tâm ý của anh ấy gì cả, đọc mấy chương này thật hạnh phúc nhưng cũng thật buồn…
        Cảm ơn Sâu rất nhiều

      2. Đọc ngoại truyện về anh Thiệu mà không vùi mặt vào gối gào thét thì thật không còn là con gái nữa, hoặc không còn là người nữa.
        Hức. Chỉ muốn phi thẳng đến làm ngoại truyện luôn thôi. Có điều phải đọc chính truyện rồi mới hiểu được tấm lòng của anh Thiệu là thế nào. Làm sao bây giờ. Hức

  2. hay quá, thanks Sâu nhiều, anh Thiệu đúng là quái chiêu còn có thể bắt được một con cún “thảm” đến thế, nhưng sao thấy cảnh mama Nhiên, papa Thiệu và cún con rất hạnh phúc, không biết sau này hai người có con không nhỉ, chắc là có………..mong chờ ahhhh.

Đã đóng bình luận.