[Phần 4 – Chương 7] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 7: Sưởi ấm R Hòa.

[Phần 4]

Theo tôi thấy, Tần Thiệu thiếu nụ cười nhất. Nhưng làm thế nào tặng nụ cười cho anh ta được?
Theo tôi thấy, Tần Thiệu thiếu nụ cười nhất. Nhưng làm thế nào tặng nụ cười cho anh ta được?

Có một điều là, từ sau khi Nhiên Nhiên được phép vào biệt thự, tâm trạng của tôi tốt hơn nhiều. Vì sức khỏe của Nhiên Nhiên, cũng vì sức khỏe của hai chúng tôi, tôi còn đặc biệt tìm thực đơn dinh dưỡng từ trên mạng, vào phòng bếp làm cơm tối.

Nhiên Nhiên phe phẩy cái đuôi nhìn tôi bận rộn. Tôi vừa làm vừa nói chuyện với Nhiên Nhiên: “Nhiên Nhiên, tay nghề của mama con tốt lắm, lát nữa ăn nhiều một chút nhé. Nếu cảm thấy ngon, con sủa gâu gâu hai tiếng, nếu cảm thấy vô cùng ngon, con sủa gâu gâu gâu gâu bốn tiếng nhé, có nghe thấy không?”

Nhiên Nhiên không đáp lại tôi tiếng nào, chỉ có Tần Thiệu ở phía sau nói: “Có ai tự khen mình như cô không?”

Tôi nhớ anh ta nói chiều nay anh ta có cuộc họp, buổi tối sẽ về muộn, không ngờ mặt trời còn chưa hoàn toàn ngả về Tây đã trở về.

Tôi lè lưỡi với Nhiên Nhiên, nhóc con kia không có nghĩa khí, thấy Tần Thiệu về là không dám kêu một tiếng nhắc nhở tôi.

Tôi đang thái cà rốt, Tần Thiệu bỗng từ phía sau ôm lấy tôi. Tôi ngừng tay, trong đầu nghĩ mình nên đứng bất động hay quay người lại nhỉ? Aiz, làm việc xuất sắc như thế cũng không thấy anh ta tăng từ ba vạn mỗi tháng lên ba vạn rưỡi.

Nhưng tôi không cần quyết định, vì Tần Thiệu đã bắt đầu giúp tôi cởi quần áo. Hệ thống lò sưởi trong biệt thự của Tần Thiệu mở rất lớn, tôi chỉ mặc một chiếc váy liền, kiểu khóa kéo sau lưng, vừa vặn tiện lợi cho anh ta làm việc.

Anh ta ở phía sau chậm rãi hôn cổ tôi, dần dần di chuyển tới sau lưng. Tóc của anh ta cọ vào da tôi hơi ngứa.

Tôi nghĩ đến bộ Âu phục Ý mà Tần Thiệu đang mặc , đúng là mặt người dạ thú. Thú tính tới mức bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào cũng không kiềm chế được. Thứ cứng nhắc kia đã chạm vào tôi từ phía sau. Tôi liếc mắt sang hai bên, thấy Nhiên Nhiên đang nhìn tôi không dời mắt.

Tôi bỗng có chút xấu hổ, trợn mắt với Nhiên Nhiên. Nhiên Nhiên hoàn toàn không hiểu ý, ánh mắt nhìn tôi càng thêm lấp lánh.

Tần Thiệu cởi quần mình, thứ đó đã tiến vào trong cơ thể tôi.

Tôi đành phải nói với Nhiên Nhiên: “Nhiên Nhiên, ra ngoài. Không được nhìn.”

Tần Thiệu đột nhiên cười nói: “Papa và mama làm việc này là rất bình thường. Có gì con gái không được nhìn?”

Trong lòng tôi nghĩ, Tần Thiệu quả nhiên biến thái, những câu như vậy cũng nói ra miệng được.

Tôi ném miếng cà rốt về phía kia, Nhiên Nhiên nhảy lên một cái, vẫn nhìn tôi không chớp mắt. Tôi càng thêm xấu hổ, ngay cả mặt cũng nóng lên. Không ngờ Tần Thiệu làm được một nửa, đột nhiên đi ra, xoay ngược tôi lại, giờ thì tốt lắm, cái mặt đỏ ửng của tôi đối diện ngay mặt Tần Thiệu.

Nói thật, trước mặt Tần Thiệu, tôi đã làm rất nhiều chuyện mất mặt, nhưng trước giờ chưa từng xấu hổ đỏ mặt – bởi vì những chuyện đó không thể dùng xấu hổ để giải quyết. Còn lần này, vì Nhiên Nhiên, tôi đỏ mặt.

Vì vậy mới nói, từ sâu trong tâm khảm, tôi bội phục những nữ diễn viên đóng phim cấp ba, làm chuyện này trước mặt người khác, tâm lý phải vững chắc đến mức nào.

Nhưng Tần Thiệu không giống người thường, anh ta là cầm thú chính hiệu, nhìn thấy vẻ xấu hổ của tôi anh ta còn vui vẻ. Anh ta làm điệu bộ như quân nhân Nhật Bản phát hiện ra tôi là một thiếu nữ ngây thơ, xoa mặt tôi, hừ một tiếng rồi nói: “Cô cũng biết đỏ mặt?”

Nói chưa dứt lời, mặt tôi lại càng đỏ.

Tần Thiệu đúng là điên, anh ta kích động đến mức ôm lấy tôi, đặt tôi lên bàn bếp lạnh ngắt. Tôi rùng mình một cái, anh ta càng đè tôi xuống, cứ như vậy làm việc. Tôi rất sợ Nhiên Nhiên kêu lên, gọi quản gia và mọi người tới thì thật sự đẹp mặt.

Khả năng kéo dài thời gian của Tần Thiệu rất mạnh, hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi của anh ta. Trong lúc vui vẻ anh ta còn nhẹ nhàng hôn lên trán tôi. Tôi chưa từng thử tư thế như vậy, cuối cùng cũng có chút khó nhịn, đành liều mạng cắn môi dưới chịu đựng.

Tần Thiệu thật sự vui vẻ, anh ta thở dốc nói bên tai tôi: “Kêu ra. Tôi chưa từng nghe cô kêu thành tiếng.”

Tôi dùng chút lý trí sót lại nghĩ, còn lâu mới có chuyện đó. Tôi còn đang lo lắng Nhiên Nhiên sẽ kêu lên đây, làm gì có chuyện tự mình ra tiếng trước.

Nhưng Tần Thiệu trêu ghẹo càng thêm kịch liệt, anh ta đã hạ quyết tâm sẽ không buông tha. Tôi càng kiên trì, anh ta còn kiên trì hơn tôi.

Loại giằng co này luôn kết thúc bằng sự chịu thua của tôi, lần này cũng không ngoại lệ. Cuối cùng tôi không còn biện pháp nào khác, đành tùy theo ý thích của anh ta. Trong phòng bếp tràn ngập hơi thở xuân sắc.

Anh ta nghe được mới cảm thấy mỹ mãn, cuối cùng còn vuốt tóc tôi theo thói quen. Tóc tôi dài rất nhanh, đã tới ngang vai.

Khi ra ngoài, hiếm thấy là anh ta còn đi tới, dùng chân nhẹ nhàng đá Nhiên Nhiên, nói: “Con gái hôm nay biểu hiện không tệ! Bảo mama làm cơm thịt kho cho con nhé.”

Theo tôi thấy thật ra anh ta đối xử với Nhiên Nhiên coi như không tệ, ít nhất sau một thời gian, anh ta cũng chậm rãi chấp nhận trong nhà có thêm một con chó ba chân.

Trong lúc ăn cơm, để biểu thị sự bất mãn với chuyện xảy ra ngày hôm nay, tôi đặc biệt múc cho Tần Thiệu một bát canh củ từ.

Vì hôm nay làm việc thuận lợi, Tần Thiệu uống canh cũng nhanh hơn mọi ngày một chút.

Tôi thấy anh ta uống hết hơn một nửa mới gian xảo hỏi: “Có ngon không? Mùi vị củ từ thế nào?”

Tần Thiệu gật đầu nói: “Rất trắng, rất mịn, rất tươi mới. Không tệ.”

Tôi như kẻ gian thực hiện được mưu kế, cười hì hì: “Đương nhiên, tôi có phương pháp bí mật mà.”

Tần Thiệu thuận miệng hỏi: “Phương pháp bí mật gì?”

Tôi nói: “Tuy phương pháp nấu ăn bí mật không thể dễ dàng lộ ra ngoài, nhưng ưu điểm lớn nhất của tôi chính là hào phóng. Tôi nói với anh nhé, bí mật của món canh củ từ này ngay tại… hắc hắc, chính là cho thêm một loại chất lỏng sờ rất giống nó. Anh cũng biết đấy, loại chất lỏng này vốn rất khó kiếm, nhưng trùng hợp là hôm nay có người chủ động đưa tới gia vị quan trọng nhất kia…”

Tần Thiệu nghe đến đây sắc mặt rốt cục trắng bệch. Ở cùng anh ta lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy sắc mặt anh ta biến thành như vậy, mẹ nó, sau này tôi tự sát cũng đáng lắm. Tôi chỉ vào mặt anh ta cười ha hả, chỉ thiếu nước lăn ra đất không dậy nổi.

Tần Thiệu còn ở bên kia ho khan không ngừng, cố gắng nhổ những thứ bên trong ra. Tôi nhìn vẻ khổ sở của anh ta, cười càng lớn tiếng, cười chảy cả nước mắt.

Cuối cùng Tần Thiệu vỗ bàn nói: “Gần đây cô ngứa da đúng không?”

Tôi nhịn cười nói: “Không có, thật sự cũng vì tốt cho anh thôi. Nghe nói uống canh củ từ như vậy có tác dụng bổ thận tráng dương, đặc biệt dành cho đàn ông ăn.”

Tần Thiệu nào có nghe tôi ngụy biện tiếp nữa, chỉ nói: “Tôi thấy cô muốn ăn đòn lắm rồi. Cô lại đây!”

Tôi lập tức xin tha: “Lừa anh thôi, lừa anh thôi. Không cho thêm gì cả, thật sự không có. Thứ này thu dọn lại đã không dễ, cho vào đó thế nào được.”

Lúc này Tần Thiệu mới ngồi yên, cầm lấy đũa định ăn tiếp.

Tôi lại thì thầm với Nhiên Nhiên ở dưới bàn: “Chó con mới lừa anh.”

Tần Thiệu lần thứ hai nhảy dựng lên như nhân vật được kích hoạt trong trò chơi trực tuyến.

Tôi cảm thấy thú vị, nhưng chuyện này không thể làm quá, đành phải nói: “Thật sự không có thêm gì cả. Nếu cho thêm, tôi sẽ không sống qua năm 2012, được chưa?”

Tần Thiệu ngồi xuống, nhìn một bàn cơm nước nhưng không ăn, dứt khoát kéo tôi dậy, nói: “Có ý giúp tôi bổ thận tráng dương, nếu không làm chút chuyện sau khi bổ thận tráng dương thì thật có lỗi với tấm lòng của cô nhỉ.”

Tôi cứ thế bị kéo lên tầng hai, nhìn Nhiên Nhiên hạnh phúc nhảy lên bàn ăn thịt kho, không khỏi nghĩ, ai nói chó có thể thành chỗ dựa cho con người?

Có đôi khi tôi nghĩ, nếu không có kế hoạch tự sát, có lẽ tôi không có cách nào quên đi những chuyện trước kia, bình yên sống chung với Tần Thiệu mấy ngày qua.

Đồng thời vì kiếm tiền, một lý do khác là tôi muốn vui vẻ trải qua khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời, điều này khiến tôi có chút chờ mong đối với lễ Giáng Sinh. Tôi có thể nhận được quà, còn có thể ăn mừng cùng Nhiên Nhiên, tổ chức Giáng Sinh cuối cùng của cuộc đời, nghe có vẻ tốt.

Dù mấy ngày nay tôi cố tình vô ý nhắc tới lễ Giáng Sinh với Tần Thiệu nhiều lần, nhưng Tần Thiệu đều thờ ơ đối phó với tôi. Tôi nghĩ Tần Thiệu hẳn hiểu được đạo lý có cho có nhận, vì vậy tôi nghĩ nên đầu tư một chút, chuẩn bị một món quà cho Tần Thiệu, bắt anh ta phải tặng lại bằng một món quà lớn hơn.

Thứ Tần Thiệu có nhiều nhất là tiền, cũng chính là thứ tôi thiếu nhất, đương nhiên tôi phải nghĩ đến chuyện làm cho anh ta một thứ đồ chơi gì đó. Nhưng tôi vừa không có thẩm mỹ, tay nghề cũng không được tốt lắm, nếu không trang trí lại phòng ở cũng sẽ không đến mức không hợp ý anh ta như vậy. Tôi cũng không biết giống như mấy cô nàng trong TV, đan một cái khăn quàng cổ, kiễng chân quàng lên cho đàn ông. Dù tôi biết, tôi nghĩ Tần Thiệu cũng sẽ ghét bỏ thứ tôi đan.

Sau đó tôi lại suy đoán xem Tần Thiệu thiếu cái gì nhất, tôi sẽ tặng anh ta cái đó. Tôi nghĩ suốt một ngày một đêm, đưa ra một kết luận khiến tôi vô cùng chán nản. Theo tôi thấy, Tần Thiệu thiếu nụ cười nhất. Nhưng làm thế nào tặng nụ cười cho anh ta được?

Tôi vuốt đầu Nhiên Nhiên, nghĩ đáp án cho vấn đề. Làm cho anh ta cười rất khó, không phải tùy tiện là có thể khiến anh ta hài lòng được, trừ khi ở trên giường tôi làm được thứ gì đó mới mẻ. Nhưng chi phí đầu tư này quá lớn, tôi là người phủ quyết đầu tiên.

Cuối cùng, tôi làm một chuyện chưa từng làm trong đời. Tôi nghĩ, chỉ có thể khiến bản thân mất mặt mới làm cho anh ta vui vẻ. Tôi lấy DV của anh ta ra, hướng về phía ống kính hát bài “Thấp thỏm” của Cung Lâm Na. Tôi biểu hiện tất cả các loại nét mặt một lượt, thấp kém, sợ hãi, vui sướng, đảo tròng mắt, liếc mắt, trợn mắt, khoa tay múa chân y như thật. Giai điệu dồn dập, biểu diễn khoa trương, ngay cả tôi xem cũng phải ôm bụng cười lớn, theo tính toán của tôi, Tần Thiệu nhìn thấy cái này khả năng sẽ buồn cười.

~ Hết chương 7 ~

Advertisements

18 thoughts on “[Phần 4 – Chương 7] Thuần dưỡng

  1. TEMMMMMMMMMM! Thật là sung sướng khi mấy ngày liên tiếp đều có tr. Mình thích tr này nhiều nhiều nhiều lắm ấy. Cám ơn Sâu nhé. chờ đón Sâu từng ngày

  2. sâu thân mến của tôi….ca tẫn đào hoa đã xong, hiện giờ cô có định đào bộ nào nữa không….để tôi bó gối ngồi chờ

    1. cô cứ chờ đi à……trước cơn giông bầu trời sẽ vắng lặng……….*gãi đầu*…..lần đầu tiên tôi thấy người có máu mẹ kế bộc phát dữ dội vậy…..

      1. Oắt?!! Lẽ nào là thằng nam phụ khốn nạn trong truyền thuyết kia nó xuất hiện? *chạy về nhà dỡ gạch* hóng lắm rồi đấy ~

  3. Rõ ràng là anh ấy rất rất rất yêu chị ấy mà, huhu. Càng yêu thì càng dằn vặt, càng cố tỏ ra lạnh lùng làm chị ấy hiểu nhầm… huhu, ngược trong tâm mà

  4. Oắt?!! Lẽ nào là thằng nam phụ khốn nạn trong truyền thuyết kia nó xuất hiện? *chạy về nhà dỡ gạch* hóng lắm rồi đấy ~

Đã đóng bình luận.