[Phần 1 – Chương 8] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 8: Hồi tưởng R Ấm.

Có một cơn mơ, dễ dàng tạo ra thêm một cơn mơ.

Cho đến chết cũng không cảm thấy bất cứ nỗi đau nào.

Thừa dịp xúc động đem đổi lấy cảm động.

Niềm vui thoáng qua lúc này sau khi tỉnh lại đều tuột khỏi tầm tay.

~~~ Trương Quốc Vinh “Mộng tử túy sinh” ~~~

[“Túy sinh mộng tử” là một thành ngữ. Nghĩa đen: sống trong cơn mơ, chết trong cơn say. Nghĩa bóng: sống không lý tưởng, chết bờ chết bụi.]

[Phần 1]

, quá trình chờ đợi vừa gian khổ vừa dài đằng đẵng, nhưng dù sao có người để chờ cũng là một chuyện tốt.
, quá trình chờ đợi vừa gian khổ vừa dài đằng đẵng, nhưng dù sao có người để chờ cũng là một chuyện tốt.

Hôm nay là Giáng Sinh, trận tuyết đầu tiên của năm phủ xuống thành phố A. Lớp tuyết dày bao trùm trên mặt cỏ, một màu trắng xóa, làm cho người ta có ảo giác rằng mình đang ở bên ngoài thế giới. Tôi thắt một cái nơ bướm cho chiếc đĩa, đặt trên bàn trong phòng đọc sách của Tần Thiệu.

Bởi vì có một chuyện để chờ mong, tôi đứng ở cửa biệt thự chờ Tần Thiệu trở về. Trước đây tôi luôn cùng Nhiên Nhiên chơi đùa đến mức quên hết tất cả, chưa từng có ý chờ anh ta. Nay nhìn tuyết bay đầy trời, cái lạnh thấm vào tận xương, tôi mới nhớ ra từ lâu tôi chưa từng đợi ai. Tôi chờ đã bảy năm, thật khó khăn mới chờ được Ôn Khiếu Thiên trở về. Tuy kết quả là như vậy, quá trình chờ đợi vừa gian khổ vừa dài đằng đẵng, nhưng dù sao có người để chờ cũng là một chuyện tốt. Ví dụ như hiện tại, tôi lại có một người để chờ, dù ý định là để đổi lấy quà Giáng Sinh, động cơ không thuần khiết, nhưng điều đó vẫn khiến tôi có chút xúc động.

Khi xuống xe, Tần Thiệu mặc một chiếc áo khoác đen dài, bên trong là áo len cao cổ cũng màu đen, trong phông nền tuyết trắng, Tần Thiệu cao lớn, lạnh lùng giống như Leo trong bộ phim “sát thủ này không quá lạnh lùng”.

Có điều, dù không có bối cảnh tuyết trắng, anh ta vẫn cao lớn, lạnh lùng như thường. Tôi luôn so sánh anh ta với quân vương, anh ta hài lòng tôi có thể được phong hậu, ban thưởng, anh ta nhíu mày cũng có thể băm tôi như băm cỏ, đẩy tôi vào chỗ chết. Giống như nông dân trước khi làm việc phải xem dự báo thời tiết, mỗi một cái nhíu mày, một nụ cười của anh ta tôi đều nhớ rất rõ ràng, đều không bỏ sót. Anh ta nở nụ cười tôi sẽ lấn tới, anh ta nổi giận tôi lập tức ngậm miệng.

Hiện giờ, theo dáng vẻ mà phán đoán, tâm trạng hôm nay của anh ta không được tốt. Trái tim tôi rớt xuống khe núi, điều này chứng minh mưu tính đoạt đại lễ của tôi có khả năng phải thất bại.

Không ngờ Tần Thiệu nhíu mày nói: “Đứng đây hứng gió lạnh làm gì? Mặc ấm vào rồi theo tôi tới một nơi.”

Tôi thầm vui vẻ trong lòng, nghĩ việc này còn có hy vọng, sau đó lập tức kích động chạy lên tầng mặc áo khoác rồi ra ngoài.

Ngoài xe bông tuyết bay bay, dày đặc như thiên nữ tát hoa. Đã lâu không ra đường, không ngờ bầu không khí ngày lễ lại náo nhiệt như thế. Mỗi góc đường đều dựng một cây thông Noel lớn. Một vài cửa hàng còn có nhân viên mặc quần áo ông già Noel tiếp khách. Dù là cửa tiệm nhỏ cũng dán hình ông già Noel trên cửa kính, nhạc mừng Giáng Sinh vang lên khắp nơi, khung cảnh yên bình ấm áp.

Tôi theo Tần Thiệu đẩy cửa bước vào một cửa hàng bán hóa. Tôi nghĩ, Tần Thiệu còn chơi trò lãng mạn, những thứ như hoa cỏ này trong ngày lễ vừa đắt, cắm chưa được mấy ngày đã tàn, hơn nữa, quan trọng nhất là không thể bán lại. Tôi đang nghĩ nên khuyên thế nào để Tần Thiệu bỏ qua ý định này, không ngờ Tần Thiệu cầm lên một bó cúc trắng, bảo chủ quán bó lại. Chủ quán len lén liếc nhìn tôi, có lẽ không ngờ dạo này còn có người tặng cúc trắng cho người yêu.

Tôi tự kiểm điểm lại, gần đây không làm chuyện gì khiến Tần Thiệu không vui, anh ta hẳn sẽ không cố ý tặng cúc trắng cho tôi, tôi cũng không thể làm gì khác ngoài đứng phía sau Tần Thiệu, ra dấu cho chủ quán, ám chỉ rằng đầu óc người này có vấn đề.

Tần Thiệu cứ thế mang tôi lên xe, đường đi ngày càng hẻo lánh. Tôi nghĩ tuy thời gian gần đây Tần Thiệu ôn hòa hơn rất nhiều, nhưng dù sao vẫn là một tên biến thái tâm thần phân liệt, tính cách bất định, tôi không khỏi có chút sợ hãi. Một người muốn chết như tôi còn có thể sợ hãi như vậy chứng tỏ bản năng sinh tồn của tôi đang phát huy tác dụng rất lớn.

Xe quành rồi lại quành, cuối cùng cũng ngừng lại, tôi ngẩng đầu nhìn lên, chính là nghĩa trang Hoàng Cảng của thành phố A. Trước đây tôi đã từng tới nơi này, khi bố tôi vẫn còn là nhà giàu mới nổi, nghe nói phong thủy nơi này rất tốt, ông ở thì hơi sớm một chút nên muốn chuyển phần mộ ông bà đến đây. Sau rồi nhân viên ở đây nói nghĩa trang này theo một thể thống nhất, chỉ có thể tiếp nhận tro cốt, bố tôi dù có đại nghịch đất đạo đến mức nào cũng không dám đào ông bà dưới suối vàng lên đốt thành tro rồi mang đến đây, vì vậy đành phải thôi. Tôi đọc báo thấy năm nay, giá một miếng đất ở đây đã lên tới cái giá trên trời, hai mươi vạn, không khỏi nhớ tới câu Tần Thiệu từng nói với tôi “vì sao cô đáng giá hai mươi vạn”, ngay cả ai oán một tiếng thói đời bất công cũng lười.

Tôi cho rằng Tần Thiệu đưa tôi tới đây thăm bố mẹ anh ta, nhưng tôi nhớ trong tư liệu nhà trường có viết bố mẹ anh ta thì ra đều là thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Hằng Viễn, nay cũng có cổ phẩn ở tập đoàn Thiệu Dương, không biết anh ta dẫn tôi tới đây để thăm vị cố nhân nào. Nếu để giúp anh ta tìm một miếng đất tốt, tôi rất vui lòng đề nghị một vài ý kiến.

Dọc đường Tần Thiệu trầm lặng không nói gì, cuối cùng dừng lại trước một ngôi mộ. Tôi thấy ngôi mộ kia rất bình thường, trên bia mộ là ảnh của một cô gái rất xinh xắn, bởi vì có một gương mặt đại chúng nên nhìn hơi quen mắt, bên cạnh viết “Tần Lộ (ngày 25 tháng 12 năm 1981 – ngày 28 tháng 9 năm 2004)“, là một cô gái mất khi còn rất trẻ. Tôi nghĩ sau này trên bia mộ của tôi có lẽ cũng sẽ như vậy, khiến cho người ta cảm thán cuộc sống bất công, nhưng ít nhất tôi cũng sống lâu hơn cô ấy bảy năm, dù trong bảy năm nay tôi ôm biết bao vết sẹo sống thật mệt mỏi.

Tần Thiệu đặt bó cúc trắng xuống trước bia mộ, nói: “Lộ Lộ, đã lâu không tới thăm em. Hôm nay là sinh nhật em, anh đặc biệt dẫn cô ấy tới thăm em.”

Lần đầu tiên tôi thấy Tần Thiệu lộ vẻ tang thương, bất lực. Không khó để đoán được rằng Tần Lộ chính là em gái của Tần Thiệu, tình cảm của hai người hẳn rất tốt. Nhưng tôi cũng cảm thấy kỳ quái, sinh nhật em gái lại dẫn một tình nhân danh bất chính ngôn bất thuận như tôi tới làm gì. Bạn nói xem, nếu thật sự giống như phim thần tượng, Tần Thiệu chẳng may yêu nhầm phải tôi thì cũng nên dẫn đi gặp mặt người lớn trong nhà chứ không phải tới đây gặp một người âm dương xa cách thế này. Huống hồ để Tần Thiệu yêu tôi còn khó hơn cả chuyện làm cho em gái anh ta vùng dậy, chui ra từ dưới đất.

Có điều, nghĩ đến vận mệnh sau này của tôi chung quy cũng không thoát được một khối đất vuông thế này, hơn nữa còn không phải ở nơi có phong thủy tốt mà ở một chỗ hoang vắng nào đó vùng nông thôn, tôi không khỏi có chút thương cảm.

Tần Thiệu im lặng một lúc rồi nói: “Nếu một ngày nào đó người nằm bên trong sẽ là cô, hiện giờ cô sẽ làm gì?”

Vấn đề anh ta hỏi với vấn đề tôi suy nghĩ không hẹn mà gặp, tôi nói: “Kiếm tiền.”

Tần Thiệu lườm tôi một cái, nói: “Trong mắt cô có còn chuyện gì quan trọng hơn tiền không? Trước khi chết vẫn còn nghĩ đến kiếm tiền.”

Tôi nghĩ thầm, nếu có tiền rồi, tôi cũng đã giống như em gái anh, nằm trong bùn đất ở nơi núi non xanh tốt này, cần gì phải tranh luận chuyện tận thế với anh?

Tôi nói: “Chết có gì đáng sợ? Ai mà chẳng phải chết. Chết sớm sớm đầu thai, chết muộn muộn đầu thai.” Nghĩ tới đây, tôi bỗng nhớ đến Tần Thiệu từng nói với tôi, loại người như tôi ngay cả kiếp sau cũng không có, đành phải đổi cách nói khác: “Đương nhiên, chuyện kiếp sau tôi không quản được, tôi cũng chẳng quan tâm. Có điều, tôi nghĩ nếu tôi sớm đầu thai, có lẽ kiếp sau tôi sẽ có cơ hội làm bố mẹ của bố mẹ tôi kiếp này, tôi còn có thể chăm sóc bọn họ, bù đắp lại một kiếp này tiếc nuối.”

Tần Thiệu đứng yên một lúc, lát sau mới lấy bao thuốc ra, châm một điếu trong gió. Tôi không biết Tần Thiệu cũng biết hút thuốc, vì vậy hơi có chút ngạc nhiên.

Tần Thiệu ngậm thuốc lá nhìn tôi, khi điếu thuốc chỉ còn một nửa, anh ta nói: “Thật hiếm có nhỉ, trên đời này đúng là vẫn còn có người hiếu thảo với bố mẹ như cô. Còn vì bệnh của bố mà tới chỗ tôi làm chuyện cô không muốn làm. Cô nói xem, nếu bố cô là một kẻ ác, cô có còn hiếu thuận như thế nữa không?”

Trong lòng tôi nghĩ, Tần Thiệu thật sự hiểu rõ mọi chuyện. Mặc dù hiện giờ tôi a dua nịnh nọt anh ta, anh ta cũng biết trong lòng tôi bài xích chuyện làm tình nhân. Người ta nói điểm then chốt nhất trong kinh doanh chính là dùng người, tôi nhìn đôi mắt sắc bén của anh ta, nhất định dùng người sẽ vừa chắc vừa chuẩn, chẳng trách công ty có thể phát triển đến quy mô hiện tại.

Tôi giương mắt nhìn anh ta, tuyết trắng rơi xuống tóc anh ta tạo thành một lớp tuyết mỏng. “Khi còn bé, nhà tôi rất nghèo, không mua nổi một quyển sách, nhưng từ nhỏ bà nội tôi đã bắt đầu dạy tôi đọc “đệ tử quy”, lảnh lảnh đọc thuộc lòng Tam Tự kinh, dễ nhớ, cũng rất dễ tẩy não. Sau này, khi đi học, tôi đọc được một cuốn sách về giáo dục trẻ em, nói là trẻ em từ ba đến năm tuổi không có ý thức, người ta nói gì bọn chúng sẽ tin như thế, không hề nghi ngờ. Vì vậy, đối với tôi mà nói, rất nhiều câu trong “đệ tử quy” giống như người lớn đã dùng dao khắc vào trong đầu. Ví dụ như: cha mẹ thương, dễ hiếu thuận; cha mẹ ghét, vẫn hiếu kính. Bố mẹ dù có ác, dù sao cũng là người đã sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi, huống hồ bọn họ chưa từng vứt bỏ hay ngược đãi tôi, yêu thương con cái như bất cứ bố mẹ nào khác. Nếu tôi có ác, bọn họ cũng sẽ không mặc kệ tôi. Nếu bố tôi là kẻ ác, trên trời sẽ có báo ứng, nếu còn chưa đủ thì tính thêm vào tôi, hai đời dù thế nào cũng đủ rồi.”

Tần Thiệu yên lặng nghe tôi nói hết, hít một hơi, khói phun ra lập tức bị gió thổi tan, anh ta nói: “Nói giống như cô không phải kẻ ác vậy.”

Tôi nghĩ cũng đúng, nay tôi làm tình nhân của người ta, là một con hồ ly tinh chính hiệu, nếu gặp người như mẹ tôi, tôi chính là kẻ sẽ phải ăn tát.

Tôi đành gật đầu, cười nói: “Nói cũng đúng. Tôi cũng chẳng có chỗ nào tốt. Vì vậy, nếu một ngày nào đó tôi nằm ở trong kia, tôi càng không có gì tiếc nuối.”

Tôi bị gió thổi đến lạnh run, liên tục hắt xì vài cái. Tần Thiệu hút xong một điếu thuốc, quay sang nói với tôi: “Đi thôi.”

Tôi đi theo anh ta bước xuống từng bậc thang. Bàn chân giẫm vào lớp tuyết đọng, phát ra những tiếng kẹt kẹt làm cho người ta cảm thấy già cỗi và thanh thản.

Áo khoác da màu đen của Tần Thiệu tung bay, tôi không khỏi lại nghĩ đến Leo, bỗng nhiên nghĩ có lẽ Tần Thiệu cũng giống như Leo, là một người đàn ông bề ngoài lạnh lùng vô tình nhưng trong lòng lại dịu dàng khôn kể, tôi càng không tự chủ được mà nói: “Tần Thiệu, Giáng Sinh vui vẻ.”

Tần Thiệu quay đầu lại, gương mặt bị gió thổi có chút hồng hồng, anh ta nói: “Giáng Sinh của chúng ta, vĩnh viễn sẽ không vui vẻ.”

Tôi nghĩ Giáng Sinh của anh ta không vui vẻ là có lý do, thế nhưng nếu tính cả Giáng Sinh của tôi vào thì Tần Thiệu cũng quá mạnh miệng rồi. Tôi lại cẩn thận suy nghĩ, thấy cũng không sai, đây là Giáng Sinh cuối cùng của tôi, nay xem ra cũng không hề có ấn tượng vui vẻ gì, vì vậy cũng vĩnh viễn không vui vẻ chăng.

Advertisements

10 thoughts on “[Phần 1 – Chương 8] Thuần dưỡng

  1. thanks sâu nhiều, mình thấy các bạn bên tàng thư viện nói do bố Nhiên Nhiên cưỡng bức em gái tần Thiệu nên cô ấy mới tự tử, nghĩ cũng khổ cho Tần Thiệu, chắc anh biết Nhiên nhiên lâu rùi và cũng có tình cảm với cô ấy nhưng vì mối hận quá lớn nên mới như vậy………. không biết sau này ra sao, mong ngóng chap mới quá. yêu Sâu và những bạn edit ghê cơ, không có các bạn chắc những reader nghiện ngập như mình chắc chết vì buồn mất…………

    1. Anh Thiệu biết Nhiên Nhiên trước cả vụ em gái anh ấy cơ, nên không thể trách anh ấy được. Aizzz. Đọc đến ngoại truyện sẽ hiểu vì sao mình nói truyện này là truyện sủng, rõ ràng là ngược nam chính mà. Anh Thiệu của mình <3

      1. Mình nghĩ sủng hay ngược thì phải đứng từ góc độc của người đó để cảm nhận. NN là người trong sáng, thơ ngây, đơn giản, cô ấy có dằn vặt đấy nhưng vẫn lạc quan. Cô ấy được cưng, được chiều mà ko biết nhưng rõ ràng ng khác nhìn vào vẫn thấy cô ấy được cưng. Nếu đứng từ góc độ TT, yêu hận đan cài, càng yêu càng hận, càng hận lại càng yêu, đây gọi là cảnh giới đau thương nhất, hic. Mặt khác, NN lại ko cảm nhận được + đáp trả lại tình cảm của anh ấy.
        Đêm qua đọc một mạch bản covert, thấy rằng dù kết thúc có hậu nhưng đúng là, sao tác giả ác thế, ngoại truyện còn ngược thế hả giời…

  2. ta cũng lờ mờ đoán lý do anh Thiệu hận Nhiên Nhiên giống như bạn huongmai nói. Dù thế nào cũng mong 2 anh chị về đc bên nhau. thanks sâu nhiều lắm!

  3. :( chắc em gái TT tự tử vì vướng mắc gì đó với Bà NN, NN … hay có liên quan gì tới thằng bồ trước cuả NN hok hả Sâu:-?
    Hix…
    Khổ thân anh TT quá :( phần trước thấy anh ý hỏi NN về cười lộ má núm đồng tiền mình nghĩ anh ý thích NN từ rất lâu rùi :-?
    Chúc Sâu ngủ ngon <3

  4. Uây sầm ma tôi toàn lọt vào mấy cái hố lừa tềnh thế này nhở? Dán mác ngược, hóa ra là sủng ngầm, tưởng là báo thù rửa hận, lại thành nhất kiến chung tình là xao ~ khổ thân Thiệu Thiệu bé bỏng~

Đã đóng bình luận.