[Phần 2 – Chương 8] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 8: Hồi tưởng R Ấm.

[Phần 2]

Tôi vùi đầu trên vai anh, nước mắt thấm ướt quần áo anh, nhưng tôi vẫn im lặng. Bảy năm, bảy năm trống rỗng giữa chúng tôi, làm thế nào để tôi có thể dùng nước mắt rửa trôi bảy năm này?
Tôi vùi đầu trên vai anh, nước mắt thấm ướt quần áo anh, nhưng tôi vẫn im lặng. Bảy năm, bảy năm trống rỗng giữa chúng tôi, làm thế nào để tôi có thể dùng nước mắt rửa trôi bảy năm này?

Xe lại thong thả chạy trên đường về nhà, khi đi qua khu phố trung tâm, cuối cùng nó cũng giống với bất kỳ một chiếc xe bình thường nào khác, dừng ở giữa con đường ồn ào đông đúc. Tất cả ống xả của các loại xe đang xình xịch phun khói nóng, trong thế giới trắng như tuyết, lộ ra vẻ xám lạnh và bực bội.

Lúc này, tôi nhìn thấy màn hình di động của tôi sáng lên, là số điện thoại bàn của thành phố A. Từ khi chuyển vào biệt thự của Tần Thiệu, di động của tôi sắp thành đồ trang trí, tác dụng gần đây nhất chỉ có gọi điện cho bệnh viện. Ngải Tĩnh và Lưu Chí đã sống chung, có lẽ con bé còn chưa biết tôi đã chuyển khỏi ký túc xá, con nhóc thấy sắc quên bạn kia đến giờ còn chưa liên lạc với tôi; còn giáo sư hướng dẫn đã nhận lời mời của Mỹ, ra nước ngoài hưởng thụ lễ Giáng Sinh chân chính. Mạng lưới quan hệ của tôi từ khi gia đình sa sút đã thủng lỗ chỗ, tôi thật sự không nghĩ ra còn ai sẽ liên lạc với tôi.

Nhận điện thoại mới khiến tôi nhớ ra tôi còn làm công tác chủ nhiệm lớp.

Đầu dây bên kia là Khúc Thế Thành, cậu ta lo lắng nói: “Lô Hân Nhiên, cô đang ở đâu?”

Cách lần trước gặp mặt mới hai tháng, thằng nhóc này đã dám trực tiếp gọi tên tôi rồi.

Tôi miễn cưỡng nói: “Có chuyện gì vậy?”

Khúc Thế Thành nói: “Cô mau đến bệnh viện ung bướu thành phố, một bạn của khoa chúng ta bị đưa vào bệnh viện cấp cứu.”

Tôi vừa nghe vậy, lập tức nói: “Được, các em đừng hoảng hốt, tôi lập tức đến ngay.”

Tần Thiệu nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Là thằng nhóc lần trước vì cô mà đánh nhau nằm viện còn đòi cô nấu cháo cho phải không? Là người diễn cùng cô trên sân khấu trong buổi đón tân sinh viên, sau đó đứng ngoài xe ngẩn người nhìn chúng ta làm chuyện kia? Tên là Khúc Thế Thành?”

Tôi nghĩ trong đầu Tần Thiệu hẳn phải có một thư mục tên “tình nhân Lô Hân Nhiên”, khi cần chỉ việc gõ từ khóa vào, những tư liệu liên quan sẽ lập tức liệt kê ra với một tốc độ nhanh nhất. Mà điều khiến tôi dựng tóc gáy chính là Tần Thiệu biết rõ tất cả mọi chuyện như lòng bàn tay, anh ta giống như một nhà tiên tri vĩ đại, hoặc có đôi mắt của thượng đế, bất kể có ở hiện trường hay không, anh ta đều có thể biết được mọi chuyện vô cùng rõ ràng.

Thế nhưng Tần Thiệu không phải nhà tiên tri cũng không phải thượng đế, anh ta chỉ là một kẻ có tiền điên khùng với khứu giác nhạy bén, nếu muốn biết chân tướng sự việc, anh ta chỉ việc vung tiền ra là được. Anh ta sai người điều tra lần trước tôi nấu cháo làm gì, Khúc Thế Thành đánh nhau vì sao, anh ta còn nhớ rõ người trên sân khấu lúc đó là ai, thậm chí trong khi đang cố gắng nhục nhã tôi ở trong xe như một kẻ điên, anh ta còn có thể để mắt đến người bên ngoài cửa sổ.

Dáng vẻ lúc này của anh ta khiến tôi lo lắng không biết anh ta đã biết kế hoạch của tôi hay chưa. Nếu thật sự đã biết, anh ta sẽ không cùng tôi diễn một vở tuồng dài như vậy, huống hồ tất cả kế hoạch mới chỉ nằm trong đầu tôi, anh ta còn có thể mở đầu tôi ra để điều tra hay sao? Nhưng Tần Thiệu là người không thể dùng lẽ thường để suy đoán, tôi cũng không dám dùng logic của tôi để suy đoán anh ta.

Tôi nói: “Đúng vậy, là cậu ta. Trong lớp có việc gấp, tôi phải tới xem sao.”

Tần Thiệu vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Cô đi đi. Bảo lái xe đưa cô đi.”

Tôi vô cùng mừng rỡ trước biểu hiện khoan hồng độ lượng của Tần Thiệu, vội vàng nói: “Không cần, không cần. Dù sao cũng đến phố trung tâm rồi.”

Tần Thiệu đã mở cửa xe, trước khi đóng cửa còn nói với xe: “Đừng mang nón xanh về cho tôi đội.”

Đối với loại mệnh lệnh và nhắc nhở này, tôi đặc biệt không biết nói gì. Điều càng khiến tôi không biết nói gì chính là trong lúc giao thông đang tắc nghẽn, anh ta lại bảo lái xe đưa tôi đi, chắc chắn sẽ tăng độ phức tạp của chuyện này lên. Tần Thiệu bảo xe đưa tôi đi, khiến lái xe tuyệt đối không dám cho tôi xuống trước khi đến nơi. Tôi đành phải ngồi im trong xe, ngẩn người nhìn một rừng xe trước trước sau sau như những quân bài domino.

Khi tới được bệnh viện ung bướu đã là lúc chập tối. Bụng tôi đói kêu vang, nhưng không có thời gian bận tâm, vừa tới cửa đã gặp Khúc Thế Thành đang nóng ruột hết nhìn trái lại nhìn phải.

Tôi chạy tới, kéo cánh ta cậu ta hỏi: “Bạn học nào? Bị làm sao mà lại đưa đến bệnh viện ung bướu?”

Khúc Thế Thành thấy tôi liền thở ra một hơi, vừa thở ra vẻ mặt lại căng thẳng, ấp úng nói: “Là cậu của em.”

Vì có tuyết rơi, sàn nhà bệnh viện phủ một lớp bùn ướt sũng, tôi xoay người lại nhanh đến mức suýt chút nữa trượt chân. Tôi chật vật nói: “Tôi không phải bác sĩ, cậu của cậu bị bệnh tìm tôi làm gì. Cậu nhanh đi tìm bác sĩ đi.”

Khúc Thế Thành kéo tôi lại, nói: “Chẳng lẽ cô không muốn biết vì sao cậu ấy lại ở trong bệnh viện ung bướu sao?”

Đương nhiên tôi muốn biết, nhưng tôi là một kẻ nhát gan. Tôi luôn tò mò vì sao phim kinh dị “Lời nguyền” lại được hoan nghênh như thế, nhưng bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng có can đảm để xem bộ phim này, ngay cả poster cũng không dám nhìn.

Vì vậy tôi cấp tốc lao ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ, Tần Thiệu đã nói đừng mang cái nón xanh về cho anh ta. Không lâu sau nhất định anh ta sẽ biết tôi tới bệnh viện tìm Ôn Khiếu Thiên, bầu không khí tốt đẹp mà tôi vất vả dựng lên trong hai tháng nay lập tức tan biến. Chỉ còn cách kế hoạch chưa tới năm mươi ngày, sao tôi có thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ?

Thế nhưng chỉ vừa nghĩ tới chuyện người năm trong bệnh viện này chính là Ôn Khiếu Thiên, chân tôi giống như đeo đá. Mỗi một bước đi đều hao mòn sức lực. Giống như vừa chạy nước rút một trăm mét, ngay cả thở cũng khó khăn, chỉ cảm thấy hoa mắt choáng đầu.

Khúc Thế Thành ở phía sau hô lên: “Cậu ấy bị tái phát ung thư thực quản. Cậu ấy vì cô mới tái phát ung thư thực quản.”

Tôi cảm thấy bên tai vang lên tiếng vù vù, giống như có hàng ngàn con châu chấu bật lên rồi lại đáp xuống trong đầu tôi. Tôi xoay phắt người lại, chạy tới trước mặt Khúc Thế Thành đang đứng ở cửa, lạnh lùng tát cậu ta một cái thật mạnh.

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói với cậu ta: “Anh ta bị ung thư thực quản có liên quan gì tới tôi? Chẳng lẽ tôi là tế bào ung thư, khiến anh ta tái phát vì tôi? Cậu nói chuyện tốt nhất nên cẩn thận một chút.”

Khúc Thế Thành ôm mặt, cũng nghiến răng nói: “Tôi cũng hy vọng không liên quan đến cô. Cô tưởng rằng tôi muốn như vậy lắm hay sao? Nhưng cậu vì cô mới không muốn trị liệu. Cô có thể nể tình cậu và cô đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, đi khuyên nhủ cậu hay không? Cậu nhất định sẽ nghe lời cô.”

Trái tim tôi run lên, cảm thấy toàn thân lạnh như băng. Giống như băm tôi thành từng mảnh nhỏ, rồi vun tất cả tuyết đọng của bệnh viện đổ xuống trên người tôi, nặn tôi thành người tuyết, còn vươn tay về phía người đi đường cười ngây ngô.

Tôi nhếch môi cười lạnh, nói: “Tôi ở bên anh ta được bao nhiêu năm mà gọi là nhiều? Chúng tôi mới chỉ có ba năm mà thôi, còn cô gái kia đã ở bên anh ta bảy năm rồi. Nay sinh bệnh lại đổ lên người tôi, làm gì có chuyện thiếu đạo đức như thế?”

Trong lòng tôi nghĩ, tôi muốn tìm cái chết, Ôn Khiếu Thiên cũng muốn chết, cuối cùng chúng tôi cũng có một quyết định thống nhất trong chuyện này.

Khúc Thế Thành nói: “Cô gái kia? Là Shelly à? Cô ấy là bác sĩ tư của cậu tôi, hiện tại đã bị cậu tôi đuổi về Mỹ rồi. Lô Hân Nhiên, sao cô có thể lạnh lùng như thế? Vì ba năm mà cô nói, cậu tôi sống mà người không thành người, quỷ không thành quỷ, trước mỗi lần hóa trị đều lấy ảnh cô ra nhìn mới có thể nhịn xuống được. Không phải cô trách cậu tôi không nói một tiếng đã biến mất sao? Khi đó tôi còn nhỏ những cũng hiểu được đại khái. Ông cậu của tôi không thích hai người qua lại, lừa cậu tôi, nói ông nội ở bên Mỹ bệnh tình nguy kịch, bảo cậu bay sang. Cậu tôi chân trước vừa đi, ông cậu tôi chân sau đã sai người thu dọn toàn bộ đồ đạc chuyển đi. Cậu tôi ngay cả cơ hội gọi điện cũng không có, bị nhốt trong phòng vài ngày. Sau đó cậu tuyệt thực hôn mê, đưa đến bệnh viện mới phát hiện đã bị ung thư thực quản. Khó khăn lắm mới khôi phục lại gần như bình thường, về nước thăm cô, cũng không biết phải mở miệng nói với cô thế nào. Nhưng hai tháng gần đây cậu thường xuyên không ăn không uống, kết quả là ung thư tái phát. Ai thắt nút thì người đó mở, nếu còn cách nào khác, tôi sẽ tìm cô hay sao?”

Tôi nghe Khúc Thế Thành nói xong, nghĩ rằng nhất định cậu ta đã học thuộc từ một quyển ngôn tình nào đó. Đời không phải phim Hàn Quốc, lấy đâu ra nhiều bệnh nan y như vậy, cũng làm gì có nhiều người chia rẽ tình nhân như thế? Tôi nói: “Khi đó tôi còn là một tiểu thư nhà giàu, bố của Ôn Khiếu Thiên vì sao khăng khăng phản đối?”

Khúc Thế Thành quay mặt đi, nói: “Khi đó công ty nhà cô sắp phá sản đến nơi, trong giới doanh nghiệp đều biết nhà cô chỉ chống đỡ được nhiều nhất hai tháng nữa. Ông cậu tôi là người nói một không nói hai, biết cậu tôi nặng tình cảm, vì vậy mới dùng phương pháp cực đoan như vậy, chuẩn bị trước.”

Tôi lại hỏi: “Khi đó đến bệnh viện rồi, anh ta có cơ hội liên lạc với tôi, vì sao không gọi cho tôi biết? Số điện thoại của tôi chưa từng thay đổi, nếu khi đó anh ta nói với tôi, mọi chuyện có lẽ sẽ không như bây giờ.”

“Nhà cô phá sản rồi, cô bảo cậu tôi liên lạc với cô thế nào? Nói với cô cậu đột nhiên biến mất vì cậu bị ung thư thực quản hay sao? Chính cậu còn không nỡ để cô nhìn thấy cậu phải hóa trị, nỡ nào để cô nghe được tin dữ như vậy ngay khi nhà cô sắp phá sản? Nếu thời gian quay trở lại, cậu tôi nói cho cô mọi chuyện ngay lúc đó, cô có tự tin rằng cô sẽ chống đỡ được không?”

Tôi nghe những phân tích chặt chẽ này chỉ cảm thấy mình giống thám tử hoặc luật sư, không ngừng tìm kiếm điểm đáng ngờ. Tôi nhất định phải tìm được bằng chứng. Tôi không biết mình muốn chứng minh cái gì, chứng minh Ôn Khiếu Thiên vẫn yêu tôi như năm đó tôi đã khóc hô trời xanh không có mắt, hay chứng minh đó chỉ là lời nói dối do Khúc Thế Thành thêu dệt lên, khiến tôi cảm thấy có lỗi với Ôn Khiếu Thiên vì hành động của mình trong hai tháng qua?

Người ta nói trong tình yêu, ai quay lưng trước là người thắng. Cuối cùng tôi đã quay lưng trước, nhưng vẫn là tàn cục như vậy, một người đau thì người kia cũng đau, hai bên đều không nguyên vẹn.

Tôi run run hỏi: “Vậy anh ấy đang ở đâu?”

Khúc Thế Thành đi phía trước tôi, vào thang máy thế nào, rẽ ở hành lang nào, tôi đều không nhớ rõ. Cuối cùng, cậu ta dẫn tôi tới trước một phòng bệnh, nói: “Cậu ở bên trong, hiện giờ chưa tiến hành bất cứ kiểm tra nào.”

Tôi đẩy cửa ra, thấy Ôn Khiếu Thiên mặc quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, đưa lưng về phía tôi ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ là một bầu trời tuyết trắng, trong ngần thuần khiết tựa như đám mây trắng có thể nhìn thấy khi ngồi trên máy bay lúc trời trong xanh.

Nước mắt tôi tí tách rơi xuống. Tôi không biết anh đã gầy như vậy, tôi nhớ lại dáng vẻ anh khi ăn món lẩu cay đặc biệt ngay trước mặt tôi, nhớ lại vẻ mặt anh khi quay lưng về phía trời chiều hét lên với tôi “ít nhất em vẫn chưa chết”, nhớ lại lúc anh chảy máu nói với tôi “đi theo anh”, còn tôi, giống như một con nhím, sát muối lên vết thương của anh.

Tôi đi tới, khom mình, từ phía sau ôm lấy Ôn Khiếu Thiên. Tôi nhớ cái ôm này từ lâu lắm rồi, ngay cả khi đang ôm cũng run run.

Thân thể Ôn Khiếu Thiên cứng đờ, sau đó anh nhẹ nhàng nói: “Là Nhiên Nhiên sao?”

Tôi vùi đầu trên vai anh, nước mắt thấm ướt quần áo anh, nhưng tôi vẫn im lặng. Bảy năm, bảy năm trống rỗng giữa chúng tôi, làm thế nào để tôi có thể dùng nước mắt rửa trôi bảy năm này?

Tôi đi tới trước mặt Ôn Khiếu Thiên, vuốt ve gương mặt anh, anh gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, khắc sâu vào lòng bàn tay tôi.

Một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt Ôn Khiếu Thiên, anh nói với tôi: “Anh nghĩ rằng em không bao giờ còn quấn quýt bên anh nữa. Trước đây anh đi tới đâu, em sẽ theo tới đó. Em không ở bên anh, anh thật sự không quen.”

Tôi ngồi dưới đất, ôm hai chân Ôn Khiếu Thiên khóc không thành tiếng.

Tôi quấn lấy anh ba năm, rời khỏi anh bảy năm, anh vẫn còn chưa quen, vi phạm mọi phép tính của số học. Nhưng lại khiến tôi cảm động đến không nói nên lời.

Tôi nói: “Xin lỗi, em xin lỗi. Em không nên giận dỗi với anh, những lời ác độc em nói trước kia đều không tính. Bảy năm qua, chưa có một ngày em không nhớ tới anh. Em chỉ không chịu được khi anh dẫn theo một người phụ nữ trở về, còn ở trước mặt bọn họ nói không biết em. Xin lỗi, em có lỗi. Anh hãy tha thứ cho em. Em chỉ muốn giữ lại một chút lòng tự trọng buồn cười trước mặt anh. Em không biết lòng tự trọng của anh hại anh thành thế này. Em xin lỗi.”

Tôi nói năng lộn xộn, khóc lóc kể lể.

Ôn Khiếu Thiên một lần lại một lần giúp tôi lau nước mắt, những ngón tay thon dài thuần thục chơi dương cầm lướt qua mặt tôi, giống như khoảng thời gian bảy năm.

Anh nói: “Hai chúng ta đều có một lòng tự trọng thật buồn cười. Ngày đó, khi thấy em ở bên anh ta, còn thì thầm nói với anh ta rằng chúng ta không có liên quan gì, anh tức giận đến mức đầu óc không còn giống như bình thường nữa, nói không thèm suy nghĩ. Nhưng anh vừa về đến nhà đã hối hận. Chúng ta đều có lỗi với nhau, vì vậy chúng ta hòa nhau.”

Tôi gật đầu, giống như một tội phạm được đặc xá.

Anh lại vuốt tóc tôi, nói: “Sau này chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Mặc kệ bệnh tật, sống chết, giàu nghèo, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”

Tôi lại gật đầu, lời anh nói cảm động như vậy, tôi đã chìm sâu trong đó rồi.

Đôi mắt Ôn Khiếu Thiên cuối cùng cũng cười thành hình trăng khuyết, anh từ trên ghế xuống, quỳ dưới đất như tôi, sau đó, anh chậm rãi tiến tới gần môi tôi, tôi chậm rãi đáp lại anh, trong khi cơ thể tôi vẫn còn run run vì khóc.

Trong miệng tôi toàn là nước mắt nước mũi, Ôn Khiếu Thiên lại không thèm quan tâm. Anh không chê tôi, tôi lại càng không ghét bỏ, hai chúng tôi giống như trao nhau nụ hôn thần thánh trang trọng sau khi hoàn thành lời thề kết hôn.

Thế nhưng ngay trong thời khắc thần thánh trang trọng như vậy, tôi lại căng thẳng đến phát nấc, hơn nữa càng nấc càng nhanh, thật sự sắp nối thành một tràng. Tôi xấu hổ, buồn bực ôm cổ, đành phải lung tung dụi đầu vào lòng anh.

Ôn Khiếu Thiên đặt tay lên sau gáy tôi, giọng nói tràn ngập dịu dàng, tình cảm: “Nhiên Nhiên, em biết vì sao trước đây anh không đồng ý chúng ta nuôi chó mà muốn nuôi mèo không? Em xem bản thân em đi, có giống một con chó nhỏ không, nếu trong nhà có hai con chó chỏ lúc nào cũng dụi vào lòng anh, anh phải xử lý thế nào?”

Tôi nấc một cái nhớ tới Tần Thiệu từng nói: “Tôi nuôi một mình cô đã đủ ầm ĩ rồi, làm gì có thời gian nuôi chó”, trong lòng có chút sợ hãi. Nhưng bàn tay Ôn Khiếu Thiên chậm rãi trấn an tôi, nháy mắt đã hất toàn bô suy nghĩ của tôi vào góc chết.

@Sâu: *siết nắm đấm* Mình thà đi điên đầu với cái nghiên cứu khoa học còn hơn edit cái chương chết tiệt, khỉ gió, f*ck, sh*t, khốn kiếp, vô lại, vô nhân đạo, vô nhân tính, vô đủ thứ này. KHỐN KIẾP!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Advertisements

28 thoughts on “[Phần 2 – Chương 8] Thuần dưỡng

  1. Móa, cô mà ko nói trước chắc tôi cũng tưởng thằng này là anh zai lụy tình bước ra từ phim Hàn đấy, gạch đá tôi chuẩn bị hết rồi mà quên béng mất túi ni lon để mà ói cho đã>”<

  2. trời ơi là trời tôi cảm động quá đáng xong nhớ ra lần trước cô đã nahwcs nhở rùi =.=
    Tui chuẩn bị trứng thối và cà chua các kiểu :((
    Khổ thân Nhiên Nhiên :(
    Cảm ơn cô đã chịu khó điên đầu và ói để làm cái chương này nha cô Sâu :*

  3. That su thi em phai noi la ban zai nay sen qua di mat. Vang anh benh tat hiem ngheo vi Nhien Nhien, nghe ma cung cam dong bun run het ca tay chan, the 7 nam anh lam cai ram gi o ben kia? Noi chung la, menh ko ua noi ban zai nao ma lai cu bi luy va lai cu bac nhuoc nhu cai ban nay. Ma sao zai Thieu chuan the, vua canh cao xong da … luon moi kho. The nay khang chien con dai. (Sr em com = dt, ko viet dau dc)

    1. ĐÚng lắm, 7 năm làm cái ếu gì bên ấy, yêu cái rắm.
      Ờ thì cứ coi là lúc mới sang Mỹ không dám liên lạc vì bị bệnh bla bla bla đi, thế vài năm sau, khi đang điều trị, biết là không chết được rồi thì sao không liên lạc đi? Lúc đấy sao không nghĩ đến chuyện nhà người yêu phá sản, người yêu có lẽ đang sống khổ sống sở. Còn xuất hiện “thật tình cờ và thật bất ngờ” như thế? Nếu không bất ngờ gặp lại Nhiên Nhiên ở bệnh viện, chị cũng nghi ngờ không biết thằng cha này có liên lạc với Nhiên Nhiên không nữa.
      Bố khinh!!!!!!!!

  4. Hix,e mong ngóng từng ngày chương ms mà đọc xong lại mong mình chưa đọc.Cảm nghĩ sau khi đọc là “wth?cái quái gì thế này?@.@” Sặc mùi giả tạo thế này mà c NN cũng cảm động cho được,hix
    Mà ss Sâu ới,e tìm qua nhà ss Sa mãi ms đk fb of ss,kết bạn,chờ mãi mà ss chưa đồng ý ;(

  5. *hớn hở* e xác nhận rầu ạ :D mừng óa đi..
    E thấy giả tạo 1 fần do ss đầu độc,1 fần e ứ ưa ÔTK.7 năm,khoảng time dài như thế,cái bệnh thì k chết đk,lý do thế mà NN cũng chấp nhận cho đc,hazz *chống cằm* *mơ màng* đến bh ms đến đoạn ngọt ngào of NN với Thiệu ca ạ??

  6. Thanks Sâu, mới đầu cũng tưởng OTK lụy tình nhưng thấy mấy bạn bên tàng thư viên bảo thằng cha này lừa đảo Nhiên nhiên, may mà nữ 9 cũng thuộc loại cứng, biết sự thật cho bạn Ôn một bài rùi say good bye, hừ, anh Thiệu vẫn là nhất mờ, ngóng chờ chap mới, truyện nhà sâu rất hay. Hôm trước mới biết thêm một truyện của Mỹ Bảo là “thanh phong ôm lấy hải đường”, có nhà đang edit thích quá, từ ngày đọc truyện nhà sâu thấy mấy tác giả này sốt quá. Ta cũng thích Phá đầu nữa, có truyện “Hoàn lương đi cô nương” nhưng mãi chẳng có chap mới buồn quá…………..

    1. Mình đang định đọc cv của truyện đấy xem có hay không, có nhà edit rồi thì hôm nào đi hóng mới được :))
      “Hoàn lương đi cô lương” nghe cô Bon bảo sẽ comeback mà không biết có làm tiếp không, minhg cũng đã đọc hết truyện đấy đâu :D

  7. mình đọc convert cả chục lần, lần nào thấy bóng dáng Khiếu Thiên là lại cho qua, cho qua ~~mà tội anh Thiệu thật, đúng là truyện ngược nam chính

  8. Muốn đập vỡ mặt cha nam phụ này. 7 năm không tin tức gì thậm chí còn “tình cờ” gặp lại nữa chứ. Bây giờ còn điều ông cháu ra trách móc chị Nhiên. Cơ mà chị cũng mờ mắt à, không thích tí nào. Rõ ràng 2 cậu cháu này hợp tác lừa chị, ghét cả thằng cháu.

Đã đóng bình luận.