[Phần 1 – Chương 9] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 9: Địa ngục R Sợ.

Tình yêu là từng đoạn từng đoạn dây rối, khiến cho những người có tình không thể nói lời tạm biệt.

~~~ Châu Hoa Kiện, Tề Dự “Thiên hạ hữu tình nhân” ~~~

[Phần 1]

Khu vực chờ của người nhà bệnh nhân phẫu thuật là một ban công theo phong cách châu Âu. Có mấy chậu hoa Lan Điếu treo lơ lửng giữa không trung, dưới giàn hoa Lan Điếu là mấy chiếc bàn và ghế mây, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, lại vì tuyết trắng bên ngoài mà khúc xạ, khung cảnh trắng ngần đến lóa mắt, làm cho người ta nhớ tới những bộ phim nhựa cũ kỹ của những năm 80, cũng khiến người ta nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp trước đây.
Khu vực chờ của người nhà bệnh nhân phẫu thuật là một ban công theo phong cách châu Âu. Có mấy chậu hoa Lan Điếu treo lơ lửng giữa không trung, dưới giàn hoa Lan Điếu là mấy chiếc bàn và ghế mây, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, lại vì tuyết trắng bên ngoài mà khúc xạ, khung cảnh trắng ngần đến lóa mắt, làm cho người ta nhớ tới những bộ phim nhựa cũ kỹ của những năm 80, cũng khiến người ta nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp trước đây.

Sau đó, bởi vì lang thang trong trường trong thời tiết lạnh, còn túc trực trong trại tập trung vi khuẩn như bệnh viện mấy đêm, tôi xuất hiện dấu hiệu cảm lạnh và nóng sốt mức độ thấp. Tôi sợ mình sẽ truyền bệnh cho Ôn Khiếu Thiên ốm yếu nên bắt đầu quay về ở trong trường, cũng giảm tần suất đi thăm bệnh. Nhưng mỗi lần tôi trang bị đầy đủ đến thăm anh, Ôn Khiếu Thiên đều nhào tới kéo khẩu trang xuống, gặm tôi vài miếng mới tha, còn nghiêm ngặt giám sát tôi uống một đống thuốc Đông, Tây y, rồi dính lấy tôi cả nửa ngày, khi tôi chuẩn bị về còn dùng ánh mắt trông chờ như thú con bị vứt bỏ mà nhìn tôi. Tần suất tuy ít nhưng tính lại cũng phải đến gần một ngày.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, không chỉ có bệnh của tôi không khỏi được mà truyền cho anh cũng là chuyện sớm muộn, vì vậy tôi nghiêm khắc cảnh cáo Ôn Khiếu Thiên, cũng xin anh ba ngày nghỉ.

Ôn Khiếu Thiên không vui, nói: “Nghỉ hết ba ngày thì anh cũng sắp xuất viện đến nơi rồi.”

Tôi nói: “Anh nằm viện đến nghiện rồi à. Khi vừa mới vào đây không phải anh cực kỳ không thích hay sao?”

Ôn Khiếu Thiên lại sà tới, nói: “Đãi ngộ khi nằm viện thật tốt, anh sợ sau khi xuất viện, em bận chuyện của em, anh cũng phải đối mặt với chuyện của anh, sẽ gần nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều.”

Tôi cười mắng anh: “Anh càng ngày càng không có triển vọng. Trước đây là ai luôn ra vẻ lạnh lùng, ngày nào cũng mắng em không được đến quấy rầy?”

Ôn Khiếu Thiên nghiêng đầu nói: “Anh có như vậy sao? Vì sao anh chỉ nhớ khi đó em luôn ở bên cạnh anh, anh còn cảm thấy rất an tâm nhỉ…”

Tôi mặc kệ tên lưu manh này, cuối cùng dứt khoát chuyển về trường, cũng quyết định dùng ba ngày này dưỡng bệnh.

Không ngờ bệnh càng dưỡng càng nặng, tới ngày thứ hai, toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh đến mức run run. Tôi uống vài viên thuốc hạ sốt rồi đắp chăn dày để ra mồ hôi, vừa ngủ chưa được bao lâu thì nhận được điện thoại của Trịnh Ngôn Kỳ.

Từ lâu tôi đã hết hy vọng với cô nàng này, cô ta nói gì tôi cũng không muốn đáp lại, vì vậy khi nhận điện, tôi thờ ơ nói: “Cậu còn có mặt mũi liên lạc với tôi?”

Bên kia, tiếng khóc của Trịnh Ngôn Kỳ truyền đến: “Tiểu Nhiên, tớ gặp phải chuyện lớn rồi.”

Tôi thở không ra hơi, châm chọc nói: “Lại bị thằng cha nhà giàu nào đá à? Tự giải quyết đi. Chính tôi còn không lo được cho bản thân đây.”

Nói đoạn tôi muốn ngắt máy.

Trịnh Ngôn Kỳ khóc nói: “Tớ có thai rồi, Tiểu Nhiên. Tớ có thai rồi.”

Tôi đang bị ốm, đầu óc mơ hồ, nhưng nghe được những lời này cũng phải tỉnh táo lại: “Con ai? Cậu định làm gì bây giờ?”

“Bác sĩ nói đứa bé được sáu tuần rồi. Hôm đó tớ uống say, trong quán bar nhiều người như vậy, tớ làm sao biết là của thằng khốn nào? Vất vả lắm tớ mới nhận được một vai nữ phụ trong một bộ phim về thời trang, trong đó còn phải mặc áo tắm hai mảnh. Làm sao tớ có thể để đứa bé này hủy hoại sự nghiệp diễn viên của tớ?”

“Vậy cậu định bỏ đứa bé? Kỳ Kỳ, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa? Đây là một mạng sống, là con của cậu đấy.”

“Tiểu Nhiên, cậu biết mà, trong giới giải trí, phụ nữ không dễ gặp vận may, nếu kết hôn, sinh con, đó chính là một con đường chết. Tớ đi được đến nước này đều dùng mạng để đổi. Nếu hiện giờ sự nghiệp không còn, chi bằng bảo tớ chết đi cho xong.”

Tôi im lặng, tôi cũng chẳng sợ Trịnh Ngôn Kỳ đi tìm cái chết. Người suốt ngày treo cái chết ở trên miệng sẽ không thể nào tự sát được. Những người đã từng âm mưu tự sát hiểu rõ nhất. Tôi chỉ đang nghĩ, dù có sinh đứa bé ra, Trịnh Ngôn Kỳ cũng không có khả năng hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ. Đứa bé không có tình thương của cha cũng không có tình yêu của mẹ, sinh ra chính là chịu tội.

“Vậy cậu muốn tôi làm gì?” Tôi hỏi cô ấy.

“Tiểu Nhiên, chiều nay cậu đi cùng tớ tới bệnh viện tư nhân một chuyến. Một mình đi tớ sợ.”

Tôi đồng ý. Tôi biết sức khỏe của tôi hiện nay mà đi làm chân chạy giúp cô ta là không thể, nhưng ít nhất cũng làm được nơi ký thác tinh thần. Dù sao để cô ta một mình tới bệnh viện phá thai luôn làm cho người ta cảm thấy không đành lòng.

Tôi đứng trong đại sảnh của một bệnh viện phụ sản tư nhân thành phố A, đờ người ra trước thiết kế bằng đá hoa cương vừa hiện đại vừa xa hoa. Ánh mặt trời xuyên qua nóc nhà thủy tinh chiếu xuống, khiến sàn nhà đá hoa cương bóng đến mức có thể soi gương ánh lên tia sáng lóa mắt. Tôi đúng là quê mùa, không hề biết thành phố A lại có một bệnh viện giống nha triển lãm mỹ thuật thế này.

Tôi nói: “Chỗ này là bệnh viện tư nhân, viện phí nhất định rất đắt. Cậu có tiền không?”

Trịnh Ngôn Kỳ thấp giọng nói bên tai tôi: “Nghe nói mấy ngôi sao giới giải trí khi gặp chuyện đều tới đây. Sao tớ có thể tới chỗ khác được. Tiền ấy à, cứ quẹt thẻ trước đi, sau này tìm đám khốn kiếp kia đòi.”

Không ngờ ngay cả phá thai cũng phải so đo với người khác, tôi nhìn Trịnh Ngôn Kỳ che che lấp lấp bọc mình thành phụ nữ Trung Đông, trong đầu nghĩ rốt cuộc giới giải trí là một nơi thế nào. Rốt cuộc cô ta muốn người ta biết cô ta tới đây để phá thai hay là không?

Nhưng tôi không nghĩ được nhiều như vậy, chính tôi đang phát sốt đến run run, thật sự không chống đỡ được nữa, tôi đứng bên ngoài dòng người chờ phẫu thuật chờ Trịnh Ngôn Kỳ.

Lúc này Trịnh Ngôn Kỳ mới biết thương hại tôi, bảo tôi yên tâm ra ngoài ngồi, làm như tôi mới là người đi phá thai vậy.

Khi tôi vừa mới cảm kích một chút, Trịnh Ngôn Kỳ lại ngồi xổm xuống nói với tôi: “Tiểu Nhiên, cho tớ mượn ít tiền đi. Thẻ tín dụng của tớ vượt quá hạn ngạch rồi, tính cả tiền mặt hiện có bây giờ còn thiếu mấy trăm nữa.”

Mũi tôi xì khói, ném ví tiền cho cô ta cho xong việc.

Cô ta vui vẻ nhún nhảy đi thanh toán.

Khu vực chờ của người nhà bệnh nhân phẫu thuật là một ban công theo phong cách châu Âu. Có mấy chậu hoa Lan Điếu treo lơ lửng giữa không trung, dưới giàn hoa Lan Điếu là mấy chiếc bàn và ghế mây, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, lại vì tuyết trắng bên ngoài mà khúc xạ, khung cảnh trắng ngần đến lóa mắt, làm cho người ta nhớ tới những bộ phim nhựa cũ kỹ của những năm 80, cũng khiến người ta nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp trước đây.

Tôi co người ngồi trên ghế mây, ánh mặt trời vây quanh tôi, mồ hôi lạnh của tôi lại từng giọt nhỏ xuống. Tôi nghĩ nếu như có một cái gương, tôi ở trong gương hẳn đang tái mét như quỷ.

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, cánh cửa một phòng giải phẫu mở ra, một phu nhân sắc mặt tái xanh bước ra ngoài. Sở dĩ tôi nói cô ấy là phu nhân bởi vì dù vừa mới từ bàn phẫu thuật xuống, búi tóc của cô ấy không hề rối loạn, bộ đồ Issa trên người cũng không dính một hạt bụi. Tôi không khỏi bội phục những người như cô ấy, bọn họ dù sức khỏe hay tinh thần có thương tổn thế nào đều có thể lạnh lùng, thản nhiên như một con búp bê, giống như nhìn cuộc đời này chỉ bằng một vẻ mặt.

Mà điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, khi vị phu nhân kia vừa đi được mấy bước, đầu bên kia hành lang xuất hiện một người. Dáng người cao lớn, đường nét rõ ràng, có điều trong tay anh ta cầm một chiếc túi Hermes kiểu nữ, hoàn toàn không hợp với phong cách từ trên xuống dưới.

Mấy ngày không gặp, tôi thật sự không ngờ Tần Thiệu đã xuống cấp đến nước đi xách túi cho phụ nữ. Thế nhưng khi nghĩ lại, người phụ nữ này không giống với loại tình nhân như tôi. Trên người cô ta tỏa ra loại hơi thở của gia cảnh ưu việt từ nhỏ, giơ tay nhấc chân đều làm cho người ta nhìn rõ khí chất quý tộc tích lũy nhiều năm mà thành. Nếu tôi không đoán sai, phu nhân này nhất định là vợ của Tần Thiệu. Nhưng Tần Thiệu không phải rất thích trẻ con sao? Vì sao lại cùng vợ tới phá thai? Tuy gương mặt phu nhân kia được chăm sóc rất cẩn thận nhưng vẫn nhìn ra đã khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu rồi, tôi mới chỉ thấy người ta ở độ tuổi này đi xin phương pháp cầu tử khắp nơi chứ chưa thấy đi phá thai bao giờ. Nếu lúc này còn phá thai, tương lai muốn có con sợ rằng phải dựa vào những phương pháp hỗ trợ khác.

Chẳng lẽ phu nhân này không muốn sinh con, hoặc là sức khỏe cô ấy không cho phép có con?

Trong lúc bệnh tật đầy mình, tôi vẫn có tinh thần suy nghĩ mấy vấn đề này, chứng tỏ tôi là một người có tinh thần bát quái và ham mê khá phá rất lớn. Thậm chí tôi còn quên luôn phải né tránh Tần Thiệu, mà cứ nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ đang chậm rãi rời đi.

Tần Thiệu là ai, anh ta nhạy bén cảm nhận được sự hiếu kỳ của tôi, xoay người lại, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau.

Tôi hoảng hốt, vội vàng xoay người sang chỗ khác che mặt, làm bộ như không thấy gì. Tình nhân và vợ cả, kiêng kỵ lớn nhất là chạm mặt, đạo lý cơ bản này tôi vẫn hiểu. Hơn nữa, trong lúc vô ý tôi còn biết được việc nhà của Tần Thiệu, đây là chuyện Tần Thiệu không thể chịu được.

Thật lâu sau, tôi xoay người lại, trên hành lang đã không còn bóng người, lúc này mới thầm thở ra một hơi.

Chờ Trịnh Ngôn Kỳ làm giải phẫu xong, tiễn cô ta về nhà, khi tôi trở về trường đã là lúc trời tối muộn. Tôi cảm thấy toàn thân không còn sức lực, nhìn cái gì cũng mờ mờ ảo ảo, nghe âm thanh gì cũng vang vang bay bổng, thật sự không rõ ràng. Tôi nghĩ tôi đã bị bệnh nặng một lần rồi.

Dưới tàng cây Hương Chương bên ngoài ký túc xá, tôi lấy điện thoại ra định gọi điện báo bình an cho Ôn Khiếu Thiên thì điện thoại đã bị người ta giật mất đập xuống đất, lập tức vỡ tan tành.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tần Thiệu giống như muốn làm thịt tôi, trợn trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nhìn quanh, tuyết đang rơi nên người đi đường rất ít, đại khái không ai để ý đến một chiếc xe danh tiếng năm trăm vạn đang dừng trước tòa nhà rách nát này.

Tôi lập tức dựa lưng vào cây Hương Chương, nói: “Anh điên rồi, tới trường tìm tôi? Anh ở đây cũng là nhân vật có danh tiếng, nhỡ may có ai chụp ảnh rồi đăng lên mạng, tiếng tăm cả đời của anh sẽ bị hủy.”

Tôi thật sự không hiểu vì sao trong lúc nguy cấp còn có thể thông thạo phương pháp giao tiếp với anh ta như vậy, vừa mở miệng đã đáng khinh đến mức ngay cả tôi cũng muốn tát cho mình mấy cái. Hiện giờ tôi và Tần Thiệu không còn quan hệ gì nữa, dựa vào cái gì mà tôi phải sợ anh ta?

Tần Thiệu không cho tôi thanh minh, túm áo tôi kéo về phía xe anh ta. Tôi giãy dụa suốt dọc đường, nhưng tôi làm gì còn sức. Ngay cả hô cứu mạng cũng chỉ có mình tôi nghe thấy.

Tần Thiệu thuận lợi lái xe một mạch ra khỏi trường. Bảo vệ cổng trường nhìn thấy là xe anh ta, lập tức mở cổng, ngay cả kiểm tra bình thường cũng miễn. Tôi hiểu tính tình của Tần Thiệu, lúc này mở miệng nói là thích bị đánh không thể nghi ngờ, nên cũng câm miệng không nói gì. Đầu nóng sốt đến mức sắp nhũn ra như cháo, nào còn tâm trí cân não với anh ta.

Không phải muốn tôi câm miệng về chuyện vợ anh ta phá thai thôi sao? Có cần hùng hùng hổ hổ, kéo tôi ra ngoài thế hay không. Cái miệng của tôi rất kín, ngay cả lượn diễn đàn cũng là thợ lặn vạn năm, anh ta có gì phải lo lắng.

Tần Thiệu là một con báo, tôi đã biết từ lâu. Nhưng có lẽ đã đấu tranh giai cấp với con báo này hai tháng qua, cũng là hai tháng chung sống hòa bình, vì vậy dù anh ta tỏ vẻ đáng sợ, tôi cũng chẳng sợ là bao. Thậm chí tôi còn cảm thấy buồn ngủ trong chiếc xe ấm áp. Khi tỉnh lại vì cổ họng khô khốc, còn tự giác bò tới ghế sau tìm chai nước Evian.

Cứ ôm chai nước như thế ngủ một lúc, có lẽ do tác dụng của thuốc, cảm giác giấc ngủ này đặc biệt dài, tôi cũng không biết mình xuống xe thế nào.

Khi tỉnh lại, tôi mới biết được sự đáng sợ của Tần Thiệu. Tôi vẫn còn đánh giá thấp anh ta.

Advertisements

20 thoughts on “[Phần 1 – Chương 9] Thuần dưỡng

      1. Tôi đã bảo đây là truyện sủng nữ ngược nam mà không ai tin, bạn Thiệu khổ bỏ mợ đi được ấy.
        Lâu lắm mới thấy cô xuất hiện trên wp, nhìn cứ như sinh vật lạ ấy. Người ta đang hỏi Hoàn lương kia kìa

    1. Anh ấy thò mặt được một tí lại bị thằng cha Ôn Khiếu Thiên đè mông lên, tôi đang tức điên người đây, tôi sắp lõm bàn phím rồi, vì mỗi lần nhìn thấy cái tên Ôn Khiếu Thiên là tôi lại bậm môi mà chọc >””””””””””””<

  1. Uầy,thấy NN trong bệnh viện,nơi phá thai,rồi lại thấy sắc mặt NN tái nhợt,ốm yếu,a nhầm là fải :))
    Còn ng phụ nữ kia,có fải vợ a Thiệu k ạ???

  2. Nói thật là mấy chương trc, Nhiên Nhiên mặn nồng với Ôn Khiếu Thiên tớ chả buồn đọc, chỉ lướt qua xem có nhìn thấy tên Tần Thiệu không thì mới đọc thui, hức hức, may là chương này anh đã lên sàn rồi.
    Sorry Sâu vì nàng đã bỏ công sức ra mà ta lại không đọc, cơ mà ta ứ chịu đc >.<

  3. ui, chap sau anh Thiệu ghen đáng sợ, anh ý tưởng Nhiên nhiên đi phá thai thế là ôi thôi, nhưng ta thích ah, chứng tỏ anh ý iu nhiên nhiên ah, anh ý mong có con quá…quá chừng. cơ mà chị nhiên cũng hổng có hiền tý nào nha, chị ấy đánh anh cứ gọi là………….thương cho cái mặt đẹp đẽ của anh ấy….Càng ngày càng thích anh Thiệu.
    Thanks Sâu nhiều, nhà mình mất điện, lên cơ quan chỉ tranh thủ online để đọc truyện của mọi người, may mà việc cũng xong rùi……..Giờ thì đi làm hồ sơ đây………

  4. :”> đọc comment sì poi cũng thích như đọc truyện ý =))
    Có một câu lần nào đọc chap mới tui cũng nói mà giờ lại nói : háo hức mong chờ chap sau =))”
    Cảm ơn cô nhiều nha Sâu :*
    Đoạn TT lên sàn tui thấy phấn khích quá =))

  5. Tần Thệu…

    Orz anh Thiệu thành Thệu =))

    “Tôi hiểu tính tình của Tần Thệu, lúc này mở miệng nói là thích bị đánh không thể nghi ngờ, nên cũng câm miệng không nói gì. Đầu nóng sốt đến mức sắp nhũn ra như cháo, nào còn tâm trí cân não với anh ta.” <<< chỗ này nhé :))

  6. chưa biết nvật nữ chính sau này tnào, chứ hiện tại thì chả thích 1 tẹo tèo teo nào -_-
    một cảm giác rất jống đang đọc nữ chính của “thiên sơn mộ tuyết”, chưa kể nữ chính này 30t nhưng hành xử chắc chỉ như thời 23t. có thể là tại m đọc nữ cường nhiều thành quen, nhưng htại đọc đến tận chương 9 r mà ko có 1 xíu cảm tình nào với nữ chính hếttttt >”<

Đã đóng bình luận.