[Phần 2 – Chương 9] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 9: Địa ngục R Sợ.

[Phần 2]

 “Anh nhìn cho rõ, tôi không hề giống một cô bạn gái nào đấy của anh, đừng có thần kinh bám lấy tôi không tha. Con mẹ nó, kiếp nào của tôi nợ nhà anh? Chuyện tôi đã trải qua chắc hẳn phải nhiều hơn anh, đừng tự ảo tưởng bản thân khổ đại cừu thâm, làm như khắp thiên hạ đều là kẻ thù. Con mẹ nhà anh nếu muốn thực sự trải nghiệm cảm giác là kẻ thù của cả thế giới, anh chết trăm ngàn lần cũng chưa đủ. Tên khốn kiếp ăn no rửng mỡ!”
“Anh nhìn cho rõ, tôi không hề giống một cô bạn gái nào đấy của anh, đừng có thần kinh bám lấy tôi không tha. Con mẹ nó, kiếp nào của tôi nợ nhà anh? Chuyện tôi đã trải qua chắc hẳn phải nhiều hơn anh, đừng tự ảo tưởng bản thân khổ đại cừu thâm, làm như khắp thiên hạ đều là kẻ thù. Con mẹ nhà anh nếu muốn thực sự trải nghiệm cảm giác là kẻ thù của cả thế giới, anh chết trăm ngàn lần cũng chưa đủ. Tên khốn kiếp ăn no rửng mỡ!”

Tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng kín, có giường, có bàn, có tủ lạnh, có TV, còn có một phòng vệ sinh rộng rãi. Mới đầu còn tưởng khách sạn nhà ai.

Nhưng tuyệt đối bạn sẽ không có loại ảo giác này. Bởi vì ngoại trừ những thứ này, trong phòng còn có hai con sói. Vòng cổ khiến chúng chỉ cách giường vẻn vẹn ba mươi phân. Vì vậy khi vừa mở mắt, tôi và bốn con mắt xanh lam đối diện nhau hồi lâu, khi phản ứng lại, suýt chút nữa tôi lăn từ trên giường xuống.

Nhưng tôi lập tức bắt được mép giường, vì nếu lăn xuống, khi đứng lên sẽ không còn là tôi nguyên vẹn nữa.

Tôi mắng thầm Tần Thiệu là biến thái đã rất nhiều lần, nhưng không ngờ khi anh ta nổi tính biến thái lên còn cao hơn biến thái bình thường mấy bậc.

Miệng tôi khô khốc, tứ chi lạnh lẽo, cơn sốt khiến tôi không cất được thành lời, ngay cả kêu cứu cũng không xong. Thế này là thế nào? Đang quay “Saw” hay “Cuộc sống hoang dã” đây?

Tần Thiệu là một tên điên, hoàn toàn điên, đây gọi là giam giữ trái pháp luật, sau khi rời khỏi đây nhất định tôi phải tố cáo anh ta, đấy là nếu tôi có thể sống sót mà ra ngoài.

Cửa phòng ở phía sau bọn sói, nếu tôi muốn tông cửa chạy ra, trừ khi tôi có thể đánh ngất cả hai con. Tôi không phải Võ Tòng, cũng không có bản lĩnh này.

Tôi đang suy nghĩ, nếu là người khác, khi nhìn thấy cảnh tượng thế này, phải chăng đầu tiên nên ngất đi một lúc trước, sau đó gào khóc, cuối cùng tinh thần quá tải mà chết hay không. Thế nhưng kỳ quái là ngoại trừ hoảng sợ, tôi vẫn còn đủ lý trí để muốn tới tủ lạnh lấy nước uống.

Có lẽ vì tôi đã từng lên kế hoạch tự sát một lần, cách cái chết không xa; cũng có lẽ kể từ lần đầu tiên nhìn thấy bọn sói, sự sợ hãi của tôi đã bớt đi nhiều. Nói chung, tôi giống như một cô gái trong chương trình sống sót nơi hoang dã, chỉ không ngừng tìm cách kéo dài sinh mệnh của mình.

Ôn Khiếu Thiên đã nói với tôi trong cơn mưa tuyết: “Anh không muốn đợi nữa. Vừa nghĩ đến chuyện phải đợi em ở nơi không có em, anh lại sợ.” Sao tôi có thể làm anh sợ? Tôi phải sống sót!

Tôi tính toán qua phạm vi dây xích của bọn sói, nhón chân chậm rãi bước xuống giường, lại dính chặt người lên tường xê dịch ra chỗ khác. Bên kia, tôi có khoảng hai mét vuông hoạt động tự do. Tôi có thể mở tủ lạnh, nhưng không thể nắm tay cầm, bời vì nếu mở tủ lạnh ra quá rộng sẽ vừa vặn chạm tới cự ly con sói có thể vồ tới.

Tôi móc ra từ bên trong một chai nước và một túi bánh trứng, trốn trong góc phòng bổ sung năng lượng. Hai con sói bất an đi tới đi lui trong phòng, bất mãn nhìn tôi ăn mảnh.

Để giảm mức độ sợ hãi của tôi xuống thấp nhất, tôi còn đặt tên cho bọn chúng, một con là A nhỏ, một con là B nhỏ. TV rất gần bọn chúng nên tôi không dám đi bật, vì vậy khi buồn chán, tôi lại nói chuyện với bọn nó. Ví dụ như: “A nhỏ, nằm xuống. B nhỏ, đứng dậy.”

Tôi không biết trước kia Tần Thiệu thuần hóa bọn chúng thế nào, nhưng nhớ mang máng rằng chúng hiểu được các loại mệnh lệnh như nằm xuống, ngồi xuống. Đáng tiếc là tôi dùng giọng nói khàn khàn nói một lúc lâu cũng không thấy bọn nó có bất cứ động tĩnh gì, chỉ híp mắt đánh giá tôi.

Tôi nghĩ ở đây hẳn phải có máy theo dõi hay gì đó, Tần Thiệu là một tên điên, nhất định anh ta muốn tôi cũng bị ép hóa điên theo, thấy tôi lúc này ăn bánh uống nước, không biết anh ta có nghiến răng nghiến lợi hay không. Tôi dùng loại tinh thần chiến thắng này để cầm cự, ngồi chồm hỗm trong góc phòng, đờ người nhìn hai con sói, nhìn mãi nhìn mãi, cuối cùng ngủ quên.

Khi tỉnh lại, tôi tức khắc nhìn thấy Tần Thiệu ngồi trên mặt đất, hai chân trần giống tôi. A nhỏ, B nhỏ phía sau đã không thấy đâu.

Tôi nhìn Tần Thiệu, hai mắt anh ta đầy tơ máu, nói: “Tần Thiệu, anh đi khám bác sĩ tâm lý đi. Tôi xin anh đấy. Anh có nhiều tiền như vậy cũng nên tiêu cho mình một chút, coi như suy nghĩ cho bản thân. Anh nên đi khám xem anh chỉ tâm thần phân liệt thôi hay còn có bệnh gì khác được không?”

Trên mặt Tần Thiệu còn có mấy sợi râu mới mọc, khác biệt một trời một vực với dáng dấp lãnh đạo tài trí hơn người lúc bình thường.

Tôi lại nói tiếp: “Tần Thiệu, tôi không có lỗi với anh. Trong bốn tháng trước, anh bảo tôi làm gì tôi đã làm cái đó. Tiền anh đã cho, việc tôi đã làm. Anh cho tôi từ chức đi, được không?”

Tần Thiệu vẫn không nói một lời.

Tôi đành nắm lấy cơ hội làm công tác tâm lý cho anh ta: “Tần Thiệu, tôi biết chuyện vợ anh phá thai khiến anh rất đau lòng. Nhưng đó không phải lỗi của tôi, anh không thể trút giận lên tôi được. Anh muốn tôi không nói ra, nhất định tôi sẽ không nói. Tôi tin bằng năng lực của anh, dù tôi có nói ra, anh cũng có bản lĩnh bưng kín chuyện này. Còn nếu tôi chết ở đây, việc này sẽ không còn bình thường nữa, tính chất sẽ nghiêm trọng hơn nhiều. Tuy tôi bị sói cắn chết, nhưng anh là kẻ chủ mưu, kẻ có ý đồ giết người cũng có thể bị phán tử hình, anh có biết không?”

Cuối cùng Tần Thiệu cũng lên tiếng: “Không phải hiện giờ cô đang sống rất tốt sao? Loại người như cô thật ra nên chết từ rất lâu rồi, là tôi đã sai, để cô sống bình yên nhiều năm như vậy. Tôi thấy ngay cả sói cô còn không sợ, cô nói xem cô còn sợ cái gì?”

Lại nữa rồi, lại nói tới cô bạn gái rất giống tôi của anh ta rồi. Ngay cả sức để dựng ngón giữa lên với ông Trời tôi cũng không có. Anh ta thích hành hạ thế nào thì mặc anh ta đi.

Tôi nuốt nước miếng cho đỡ khô họng, nói với Tần Thiệu: “Tôi sợ cái gì? Còn phải hỏi sao? Tôi sợ anh. Tôi vô cùng sợ. Anh là một con quỷ, tôi nghĩ anh còn đáng sợ hơn mấy con sói kia. Ít nhất tính cách của sói không hay thay đổi. Tần Thiệu, anh cũng phải tha thứ cho vợ anh, anh muốn có con, nhưng đứa trẻ vừa chào đời nhìn thấy anh thế này cũng sẽ bị dọa chết thôi.”

Tần Thiệu đột nhiên bóp cổ tôi, gân xanh trên trán nổi lên, anh ta phun hơi nóng nói bên tai tôi: “Vì sao cô không cần đứa trẻ? Ngay cả thương lượng cô cũng không chịu thương lượng với tôi một lần, cô dựa vào cái gì mà không cần đứa trẻ?”

Tôi vô cùng khó chịu, lời Tần Thiệu nói khiến tôi cực kỳ khó hiểu: “Đứa trẻ nào? Người không cần đứa trẻ là vợ anh, anh nhìn cho rõ, là vợ anh, không phải tôi. Tôi là Lô Hân Nhiên.”

Tần Thiệu lại dùng nhiều sức hơn: “Tôi còn chưa điên, không cần nói tôi cũng biết cô là ai. Hôm đó vì sao cô đi phá thai? Tôi đã tới bệnh viện kiểm tra, trên đó đăng ký tên cô, là số chứng minh thư của cô. Cô còn muốn lừa tôi tới khi nào?”

Tôi đã thiếu dưỡng khí đến mức không phát được ra tiếng, đành phải lắc đầu. Tôi nghĩ, rốt cuộc tôi không còn muốn tự sát nữa, nhưng nếu phải lưu lạc đến bước thành oan hồn của một cuộc mưu sát thì đúng là “trời có lúc nắng lúc mưa, người có lúc họa lúc phúc”. “Kẻ ác sống lâu, người ngay chóng chết”. “Lương thiện bần cùng mệnh càng ngắn, tạo ác phú quý thọ càng lâu”.

Thì ra cái thói xấu mỗi khi tôi căng thẳng đến chết cũng không sửa nổi.

Ngay khi tôi đá ra một cước, Tần Thiệu buông lỏng tay. Tôi ôm cổ thở dốc, run run đứng dậy, hung hăng đá vào bụng Tần Thiệu một cái.

Dù sao cái trò tìm được đường sống trong chỗ chết trước mặt Tần Thiệu tôi làm đã quen rồi, ngay cả trạng thái gần chết bà đây đã trải nghiệm với Tần Thiệu vô số lần rồi, thật sự không nhịn được nữa mới thô bạo ra tay.

Có lẽ Tần Thiệu không ngờ tôi sẽ đánh trả, còn chưa phản ứng lại, ôm bụng cuộn tròn trên mặt đất.

Tôi thấy anh ta chưa đứng dậy, liền bồi thêm cho mấy đá, vừa đá vừa nói: “Tên khốn kiếp, vợ mình phá thai còn úp sọt lên đầu tôi. Tưởng ai cũng có mạng cho mấy người chà đạp chắc? Nếu tôi có thai, cho dù ung thư giai đoạn cuối tôi cũng phải sinh đứa bé ra bằng được! Mẹ nó, muốn điều tra thì điều tra rõ ràng một chút. Cầm ảnh bà đây đi hỏi bác sĩ ở đấy xem, hỏi xem mắt thằng chó nào nhìn thấy tôi nằm trên bàn phẫu thuật!”

Tôi còn chưa hết giận, xách áo Tần Thiệu nói: “Anh nhìn cho rõ, tôi không hề giống một cô bạn gái nào đấy của anh, đừng có thần kinh bám lấy tôi không tha. Con mẹ nó, kiếp nào của tôi nợ nhà anh? Chuyện tôi đã trải qua chắc hẳn phải nhiều hơn anh, đừng tự ảo tưởng bản thân khổ đại cừu thâm, làm như khắp thiên hạ đều là kẻ thù. Con mẹ nhà anh nếu muốn thực sự trải nghiệm cảm giác là kẻ thù của cả thế giới, anh chết trăm ngàn lần cũng chưa đủ. Tên khốn kiếp ăn no rửng mỡ!”

Đá xong, tôi cảm thấy thật sảng khoái, cơ thể nhẹ như bay, cảm giác thân thể sắp đi ngược lại với quy luật tự nhiên, không còn trọng lượng, sải bước đi đến cửa, vừa mới đặt tay lên nắm cửa, trước mắt đột nhiên trắng xóa, ngất đi.

Có lẽ tôi ngất chưa được mấy phút, bởi vì tôi phát hiện bên mép Tần Thiệu vẫn còn tia máu đỏ tươi, còn tôi nằm trên chiếc giường duy nhất trong phòng.

Tôi nghĩ, tôi thật sự là người xui xẻo nhất trên thế giới, ngay cả thời cơ tốt để chạy trốn cũng không nắm chắc.

Vì vậy, tôi đợi Tần Thiệu chặt tôi thành từng mảnh. Chẳng trách người ta nói đường vào nhà quyền thế sâu tựa biển, người ta đúng là không lừa tôi, tôi mới chỉ làm tình nhân của Tần Thiệu thôi đã thường xuyên cảm thấy sóng thần không khiến Tần Thiệu tinh thần tan rã, chỉ có tôi là sắp vỡ tan.

Tôi cũng mặc kệ sống chết: “Này, tên khốn còn biết chảy máu à. Tôi nghĩ bên trong anh toàn là đá chứ. Thế nào? Không phải trước kia đánh nhau lợi hại lắm sao? Còn có đai đen Taekwondo nữa cơ mà. Một cô gái yếu ớt như tôi, vừa mới hạ sốt chưa lâu, cổ họng sắp khô thành câm đến nơi, mới đá vài cái đã hỏng chỗ nào rồi à.”

Tần Thiệu lau vết máu trên khóe miệng nói: “Cô thật sự không phá thai?”

Tôi liếc mắt một cái: “Thần kinh. Anh nghĩ thuốc tránh thai tôi uống là Ô kê bạch phượng hoàn chắc?”

Tần Thiệu ở bên cạnh lập tức nhếch môi cười.

Tôi bị nụ cười của anh ta dọa sợ. Anh ta vốn ít cười, nay lại cười nham hiểm như vậy, đặc biệt giống đại gian thần mặt người dạ thú: “Anh cười cái gì?”

Anh ta ngồi bên giường nói: “Tôi thấy cô cũng răng sắc mỏ nhọn lắm, bị bệnh còn ra tay tàn nhẫn được như vậy, trước đây giả bộ làm con thỏ nhỏ khổ lắm phải không?”

Tôi nói: “Vẫn dễ hơn sói đội da dê.”

Tần Thiệu cười gian nói: “Tôi còn chưa biết tôi khoác da dê đấy, tôi còn cho rằng mình rõ ràng là con sói hoang dã cơ chứ.” Nói đoạn anh ta lập tức đè lên người tôi.

Tôi vội vàng đẩy mạnh ra, nhưng Tần Thiệu bất động như núi, dùng một tay dễ dàng bắt lấy hai tay tôi đặt lên đầu giường. Tôi nói bằng cổ họng khô khốc: “Tần Thiệu, anh đừng có đùa cợt quá đáng. Anh không chỉ giam giữ phi pháp còn chiếm đoạt con gái nhà lành, phạm pháp đền tội, anh nên nghĩ cho rõ.”

Tay kia của Tần Thiệu đã cởi quần áo tôi theo thói quen. Tôi biết tên khốn này cởi quần áo tôi còn nhanh hơn cả chính tôi cởi, tôi còn từng hoài nghi không biết anh ta có bị bệnh thích giả nữ trang hay không, len lén đóng cửa phòng giả làm phụ nữ.

Ánh mắt tôi liếc về phía Tần Thiệu, tiếp tục uy hiếp: “Tần Thiệu, tinh dịch có thể chứng minh có cưỡng đoạt hay không, anh là người làm ăn lớn như vậy, buôn bán lớn như vậy, đừng để cơ quan công an săm soi tinh dịch của anh dưới kính hiển vi, vậy là mất mặt lắm, biết không hả?”

Tần Thiệu đã sớm cởi sạch tôi chỉ bằng một tay. Bốn tháng nay không phải ngồi chơi không, Tần Thiệu đã vô cùng quen thuộc với trình tự làm việc.

Tôi nhắm hai mắt lại nói: “Tần Thiệu, nếu lúc này anh ngừng lại, tôi sẽ tha thứ cho anh. Tôi sẽ không đi báo công an. Nhưng cơ hội chỉ có một lần, nếu anh bỏ lỡ, sẽ không có thuốc chữa hối hận đâu!”

Tôi còn chưa nói hết câu, tên cầm thú này đã dứt khoát, mạnh mẽ tiến vào.

Tôi nghĩ vừa rồi tôi đánh chưa đủ mạnh tay, nên đá gãy thứ đó của anh ta mới đúng. Loại người thế này có vợ phá thai là đáng lắm.

Trong miệng Tần Thiệu vẫn còn mùi máu tương nhưng anh ta hoàn toàn không quan tâm. Tôi liều mạng chống cự, tiếc rằng anh ta là một kẻ làm ăn với chỉ số thông minh cao, giao dịch với tôi bốn tháng đã biết làm thế nào để khiến tôi đầu hàng, mở khớp hàm tôi mà không cần chút gắng sức.

Khi đang cắn tai tôi, anh ta bỗng nhiên nói: “Quà Giáng Sinh tôi nhận được rồi.”

Tôi nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra mình đã làm một chuyện thiếu đầu óc như thế. Khi đó thật sự đầu bị cửa kẹp hoặc bị lừa đá rồi mới làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Tôi làm vẻ hung dữ nói: “Này, vậy anh nên cất cho kỹ phiên bản số lượng có hạn này, đời này tôi chỉ làm một chuyện ngu ngốc duy nhất đó thôi, sau này có thể lấy ra cho con anh xem, để bọn chúng biết bố bọn chúng từng bao nuôi một người như thế nào.”

Tần Thiệu không nghe tôi nói hết lời mà bắt đầu chuyển động nhanh hơn, mỗi một lần ngày càng sâu nhằm khiêu khích tôi: “Hiện giờ bảo quản phiên bản số lượng có hạn này cũng dễ thôi. Độ sắc nét cao, có thể chế tạo ra thì cũng có thể sản xuất hàng loạt, phát cho trường cô mỗi người một bản cũng không khó gì.”

Bộ não tôi phản ứng tương đối chậm: “Ý anh là gì?”

Tần Thiệu nói: “Cô không phải nữ tiến sĩ sao? Có chút việc như vậy cũng không lý giải được?”

Sau lưng tôi đột nhiên lạnh toát, nói: “Không phải anh còn quay đoạn phim cấp ba nào đấy chứ? Tần Thiệu, anh suy nghĩ cho kỹ, loại phim này mà truyền ra ngoài, thể diện của anh bị ảnh hưởng lớn hơn tôi nhiều. Anh đường đường là chủ tịch tập đoàn kiêm tổng giám đốc Thiệu Dương, tôi nghĩ anh cũng biết hậu quả rồi đấy.”

Đặt đoạn phim làm tình lên bàn đàm phán, bản lĩnh này chỉ tên cực phẩm Tần Thiệu này mới có. Hiện giờ tôi cũng biến thành cực phẩm, còn có thể tiếp tục đàm phán với anh ta.

Tần Thiệu gia tăng tốc độ, từng giọt mồ hôi nhỏ từ trên người anh ta xuống. Một lát sau, khi bình tĩnh lại, anh ta mới nói: “Cô sợ à? Tôi đã nói nó có thể được tạo ra thì cũng có thể được sản xuất hàng loạt, nếu tâm trạng tôi không tốt, biết đâu được tôi sẽ in ra một cái tặng cho người nhớ cô mãi không quên cũng không biết chừng.”

Từ khi anh ta nhắc tới “độ sắc nét cao”, tôi đã có dự cảm không tốt. Chuyện xấu xa gì Tần Thiệu cũng làm được, ngay cả cậu em trai anh ta yêu thương từ nhỏ cũng không buông tha. Trước đây tôi so anh ta với quân vương, không ngờ anh ta thật sự là một tên hôn quân vô nhân tính, huynh đệ gì đấy đều là chuyện nhỏ.

Tôi nghiến răng nói: “Tần Thiệu, đừng có ép tôi, nếu anh chọn chế tạo thì tôi sẽ chọn xuất bản hàng loạt. Anh khiến tôi không sống nổi, tôi cũng sẽ khiến anh sống không thoải mái.”

Tần Thiệu ở bên cạnh cười tà ác, vừa cười vừa nói: “Trước giờ tôi đã biết cô là kiểu người không dễ chọc. Trước đây cô thu toàn bộ móng vuốt lại làm bộ ngoan ngoãn, nay cuối cùng cũng xòe ra. Chúng ta thử một lần, để xem ai sợ chuyện này hơn. Để xem cô sợ mất Ôn Khiếu Thiên hơn hay tôi sợ mất danh tiếng hơn. Chúng ta cược một ván đi. Tôi cho cô thời gian bảy ngày. Bảy ngày sau tôi sẽ đưa cái đĩa cho cậu ta. Nếu cô sợ, trong vòng bảy ngày hãy trở về bên tôi, tôi coi nhưng chưa từng xảy ra chuyện gì, tôi vẫn sẽ cho cô tiền như trước; nếu cô không tới, tôi cũng gửi cho cô một cái, tiện cho cô sao in, đỡ phải hỏi mượn Ôn Khiếu Thiên, thế nào?”

Nói Tần Thiệu là ma quỷ thật sự đã hạ thấp giá trị của anh ta, anh ta là ma vương không ai sánh nổi. Tôi không cách nào tưởng tượng rằng tôi đã sống dưới cùng một mái nhà lâu như vậy với loại người như anh ta, thậm chí khi ở bên Ôn Khiếu Thiên, thỉnh thoảng tôi còn nhớ tới cuộc sống trước kia. Dù khi đó tôi đã mắng chửi mình là đồ cuồng ngược đãi, nhưng tôi cho rằng con người đều có tình cảm, ngay cả nuôi con chó cũng sẽ lo lắng cho nó, huống chi là bạn cùng giường suốt bốn tháng trời?

Tôi nhìn vào mắt anh ta, nói: “Tần Thiệu, vì sao anh lại muốn có được tôi như vậy? Những cô gái trẻ trung, trong sáng hơn tôi ở đâu cũng có, vì sao cứ nhất định phải là tôi? Nếu gương mặt tôi khiến anh nghĩ tới một người khác, anh cứ việc tìm cho tôi một con dao, tôi lập tức rạch mặt cho anh xem. Anh muốn tôi biến thành xấu xí thế nào tôi sẽ xấu xí như thế.”

Tần Thiệu hung dữ nhìn tôi chằm chằm, tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt giận dữ đến vặn vẹo của mình phản chiếu từ đôi mắt anh ta.

Anh ta không nói, chỉ một mực tăng thêm sức mạnh, cuối cùng anh ta khựng lại, hoàn thành toàn bộ quá trình đàm phán.

Khi đứng lên, anh ta vừa mặt quần áo vừa nói: “Không phải cô muốn báo cảnh sát sao? Nhớ mang theo chứng cứ. Tôi chờ cảnh sát tới tìm tôi. Cô nói đúng, tôi là một tên khốn, vì vậy đừng dùng tư duy của cô đến lập luận cách nghĩ của một tên khốn. Cô có thể rạch mặt cho tôi xem, tôi nhất định khiến cô trả giá gấp trăm lần. Đây là điểm mạnh của kẻ có tiền.”

Anh ta nhìn đồng hồ nói: “Hiện tại là năm giờ ba mươi phút chiều ba mốt tháng mười hai. Năm giờ ba mươi phút ngày mùng bảy tháng một sang năm chúng ta sẽ gặp mặt. Năm mới vui vẻ!”

@Sâu: Ai bảo anh Thiệu không ngây thơ, có điều anh ấy thể hiện sự ngây thơ qua một vài hành động nhỏ mà Hân Nhiên không nhận ra đấy thôi. Anh Thiệu của em ~~~~~

Đọc đến đoạn anh Thiệu sung sướng vì biết Hân Nhiên không phá thai mà vừa thấy đáng yêu vừa thấy đáng thương. Sao anh Thiệu của tôi lại khổ thế này?

Advertisements

9 thoughts on “[Phần 2 – Chương 9] Thuần dưỡng

  1. bao giờ HN mới yêu anh Thiệu vậy? mong chờ quá@ @ chứ thế này đau tim lắm! cứ anh ngược tôi, tôi lại ngược anh! hic! người chưa yêu như mình cũng phải thấy đau!

  2. thanks sâu nhiều, anh Thiệu tự nhận mình là sói hoang kìa, ta thì cảm thấy anh Thiệu với ai là sói chứ với Nhiên nhiên chỉ là cún thui, anh dễ xương ghê, truyện nè vẫn chưa ngược đâu, mấy truyện của phỉ ngã tư tồn và tư từ tú nhi mới thảm nha

Đã đóng bình luận.