[Phần 3 – Chương 9] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 9: Địa ngục R Sợ.

[Phần 3]

Tần Thiệu nói đúng, “đây là điểm mạnh của kẻ có tiền”, giống như câu phát ngôn “Bố tao là Lý Cương”, nghe mà khiến người ta đặc biệt muốn cầm chày cán bột đập cho hắn vài cái, nhưng đánh xong vẫn phải chấp nhận số phận, ngoan ngoãn cúi đầu. Con mẹ nó, tiền thật sự là thứ không thể thiếu, là thứ càng nhiều càng tốt
Tần Thiệu nói đúng, “đây là điểm mạnh của kẻ có tiền”, giống như câu phát ngôn “Bố tao là Lý Cường”, nghe mà khiến người ta đặc biệt muốn cầm chày cán bột đập cho hắn vài cái, nhưng đánh xong vẫn phải chấp nhận số phận, ngoan ngoãn cúi đầu. Con mẹ nó, tiền thật sự là thứ không thể thiếu, là thứ càng nhiều càng tốt

Tôi quay về trường thế nào, tôi cũng không rõ. Tôi luôn tự hỏi mục đích, động cơ của Tần Thiệu khi làm vậy. Tôi nghĩ nếu có thể biết được điểm ấy, tôi sẽ nắm chắc phần thắng trong tay. Anh ta biết điểm yếu của tôi ở đâu, nhưng tôi không rõ điểm chí mạng của anh ta ở chỗ nào. Hiểu biết của tôi về Tần Thiệu quá ít, mà hiểu biết của anh ta về tôi lại nhiều lắm. Anh ta biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Còn tôi giống như một con ruồi không đầu, nếu tiếp tục dây dưa với một tên điên, người thua tất nhiên là tôi.

Tần Thiệu nói đúng, “đây là điểm mạnh của kẻ có tiền”, giống như câu phát ngôn “Bố tao là Lý Cường”, nghe mà khiến người ta đặc biệt muốn cầm chày cán bột đập cho hắn vài cái, nhưng đánh xong vẫn phải chấp nhận số phận, ngoan ngoãn cúi đầu. Con mẹ nó, tiền thật sự là thứ không thể thiếu, là thứ càng nhiều càng tốt, trước kia tôi thanh tâm quả dục, một lòng đọc sách thánh hiền đúng là không nên, tôi nên sớm gia nhập vào công ty của bố tôi, rèn dũa mình thành một người phụ nữ mạnh mẽ, có sự nghiệp, sau đó giẫm nát Tần Thiệu dưới gót giày, ban thưởng cho anh ta một con dao, bắt anh ta ở trước mặt tôi tự rạch mặt, muốn xấu bao nhiêu phải xấu bấy nhiêu, khiến anh ta dù có đi phẫu thuật thẩm mỹ cũng không sửa thành giống Jang Dong Gun được như vậy.

Nghĩ là chuyện nghĩ, mọi việc không thể quay trở lại trước kia được nữa.

Khi đi tới dưới hàng cây Hương Chương trước cửa ký túc xá, tôi nhìn thấy Ôn Khiếu Thiên đang đứng thẳng tắp, đưa lưng về phía tôi. Tôi không xác định lắm, gọi một tiếng: “Khiếu Thiên.”

Ôn Khiếu Thiên xoay người lại, sau khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt lo lắng dịu xuống, chạy tới ôm lấy tôi rồi nói: “Em đi đâu vậy? Đêm qua cũng không gọi điện cho anh, anh gọi cho em lại thấy không liên lạc được. Anh tìm em đã nửa ngày rồi.”

Tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp, ôm đáp lại anh: “Em tới thư viện thành phố, có một số tư liệu cần tìm. Điện thoại nửa đường bị trộm mất, chưa kịp nói với anh.”

Ôn Khiếu Thiên ngẩng đầu lên từ vai tôi, nhìn tôi nói: “Vậy cũng phải dùng điện thoại bàn nói với anh một tiếng chứ. Em có biết anh đã lo lắng muốn chết không. Suýt chút nữa đã gọi tới đồn công an báo tìm người mất tích rồi.”

Tôi nói: “Sau này còn như vậy, anh nhất định phải báo công an sớm một chút, đừng do dự.”

Ôn Khiếu Thiên sờ sờ đầu tôi nói: “Còn ba hoa với anh à.”

Tôi dựa vào ngực anh, hít sâu một hơi nói: “Em nói nghiêm túc đấy. Anh nhất định phải giữ em cho chặt. Bất kể xảy ra chuyện gì cũng đừng để em rời đi. Nhỡ may vừa nói tạm biệt biết đâu sẽ thành vĩnh biệt rồi.”

Ôn Khiếu Thiên nâng mặt tôi lên, nói: “Vì sao lại nói gở như vậy? Sắc mặt cũng không tốt, không phải nói về dưỡng bệnh sao? Nhìn em càng dưỡng càng có vẻ có bệnh rồi, còn anh ở bệnh viện sắp béo phì tới nơi. Nhiên Nhiên, nếu ngày mai em không có việc gì, chúng ta đi du lịch đi. Muốn đi trong nước hay ra nước ngoài?”

Tôi nhắm mắt lại khăng khăng tựa vào lòng anh, nghe tiếng tim đập đều đều, mạnh mẽ của Ôn Khiếu Thiên, nói: “Em muốn lên sao Hỏa, có được không? Nơi đó không có ai khác, chỉ có hai chúng ta.”

Ôn Khiếu Thiên nở nụ cười, tôi đoán hiện giờ đôi mắt anh đang cong cong. Anh nói: “Nhiên Nhiên, mỗi một yêu cầu em nói ra đều thật khó thực hiện. Em nói cái gì dễ một chút đi. Ví dụ như chúng ta đi Sanya, hay Địa Trung Hải chẳng hạn.”

Tôi nói: “Em muốn tới một nơi có thể nhìn ra biển, thời tiết ấm áp, nhưng chỉ có hai chúng ta, sáng sớm mỗi ngày chúng ta có thể khu chợ ầm ĩ, xa lạ, điều kiện vệ sinh kém, sau đó mặc cả với một bà thím ăn mặc lòe loẹt, đanh đá chua ngoa để mua một đống hải sản, rồi chúng ta sẽ đi tông, nhóm lửa nướng sò bên bờ biển, ngắm mặt trời lặn. Ở đó cả đời, chết cũng không trở về.”

Ôn Khiếu Thiên nói: “Ừ, chuyện này không khó. Chúng ta đi luôn đi.”

Tôi ngẩng đầu lên hỏi: “Đi đâu cơ?”

Ôn Khiếu Thiên nói: “Tới sân bay chứ đâu. Nơi em nói, trong đầu anh có sẵn một chỗ rồi.”

Tôi nghĩ thầm, quả nhiên là người có tiền, tôi mới chỉ tùy tiện nói một chút đã có thể xuất phát ngay lập tức.

Nhưng tôi còn suy xét cái gì, hiện nay chỉ cần để tôi nhanh chóng rời khỏi thành phố này là được. Nhưng đi là việc của đi, có một số ràng buộc không cách nào cởi xuống được. Đi được nửa đường, tôi bảo Khiếu Thiên tới cửa hàng điện thoại một chuyến, mua điện thoại, làm lại sim, cũng tiện liên lạc với bố mẹ tôi.

Ngồi trên máy bay đi Hải Nam, tôi nhồm nhoàm nhai thức ăn cao cấp của khoa hạng nhất, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài tối đen như mực, nhưng tôi đoán ở đó hẳn là có những đám mây trắng bồng bềnh, mềm mịn như lông ngỗng. Tôi uống một ngụm rượu vang, quay đầu nói với Ôn Khiếu Thiên: “Chúng ta không thật sự tới những nơi như Sanya đấy chứ? Người trên trái đất đạp mòn cả mấy chỗ đấy rồi.”

Ôn Khiếu Thiên cẩn thận cắt bít tết cho tôi: “Mùa hè năm thi đại học anh từng tới một thành phố nhỏ ở Hải Nam, nơi đó có ánh trăng rất sáng, còn có chợ bán thức ăn vừa bẩn vừa hỗn loạn phù hợp với yêu cầu của em, còn có chút chuyện bất ngờ khác. Nhà anh có một căn nhà nhỏ ở đấy, vì vậy ở cả đời cũng không thành vấn đề.”

Sự thực chứng minh, nơi Ôn Khiếu Thiên nói hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của tôi. Khi đó tôi chỉ mở miệng nói bừa, không ngờ thật sự có một nơi như vậy. Căn nhà nhỏ mà Ôn Khiếu Thiên nói là căn nhà duy nhất trong tầm mắt tôi có thể nhìn thấy, tường trắng ngói đỏ, cửa kính cỡ lớn, bởi vì đã lâu không có người ở nên khi mở cửa còn có mùi ẩm mốc ùa vào mặt.

Tôi bịt mũi hỏi Ôn Khiếu Thiên: “Anh nói xem chúng ta nên ngủ một giấc trước rồi dậy quét dọn hay quét dọn trước rồi mới ngủ.”

Ôn Khiếu Thiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh nghĩ em nên đi ngủ trước, còn anh ở đây quét dọn qua một lượt.”

Tôi hài lòng gật đầu, dù sao cũng không có hành lý gì, tôi vui vẻ mở vài cánh cửa, tìm một phòng ngủ có phòng tắm rồi bước vào.

Đêm tháng mười hai, Hải Nam vẫn rất ấm áp, tôi mặc một chiếc áo len cao cổ, nhìn có vẻ mập. Nhưng tôi biết sau khi cởi ra mình sẽ không thể xuất hiện trước mặt người khác. Phong cách của Tần Thiệu một khi nổi máu cầm thú tôi đã được lĩnh giáo. Một khi cởi quần áo ra, trên người đầy dấu vết sau khi ân ái.

Tôi biết Tần Thiệu cố ý. Anh ta biết điểm yếu của tôi, để ngăn tôi cắm sừng, anh ta dùng phương pháp bỉ ổi như vậy để giữ lại cơ thể tôi cho một mình anh ta. Khi những dấu vết này gần tan hết cũng vừa vặn là hạn cuối của vụ đánh cược.

Bảy ngày, giống như một quả bom hẹn giờ, mỗi giây mỗi khắc chữ số đỏ tươi lại lóe lên nhắc nhở tôi còn bao nhiêu thời gian. Tôi không phải chuyên gia tháo gỡ bom, dây xanh dây đỏ không biết phải cắt dây nào. Cảm giác mỗi một giây đều đang dao động, mỗi một giây đều đang thất thường. Có người đang nhảy múa trên tử huyệt của tôi mà tôi không có bất cứ biện pháp gì. Tôi đành làm một con đà điểu, đi một bước tính một bước, nếu quả bom sẽ làm tôi nổ banh xác, khiến tôi hoàn toàn thay đổi, ít nhất tôi còn được vui vẻ bảy ngày.

Tôi chạy đi tắm rửa, mặc quần áo ngủ dài tay an toàn, rồi trùm cái chăn ẩm ướt lên người. Nửa giống đang ngủ, nửa giống chưa ngủ.

Tôi nghe tiếng Ôn Khiếu Thiên vào phòng rồi lại đi ra. Tôi ngủ thiếp đi, không biết bao lâu sau, nhìn ngoài cửa sổ vẫn còn tối đen như mực, lại nghe tiếng Ôn Khiếu Thiên đẩy cửa bước vào. Tôi giả bộ ngủ say, cảm nhận được chăn trên người được đổi thành một chiếc ấm áp, khô ráo hơn, có hơi thở khô mát chỉ thành phố A mới có, khiến cho người ta cảm thấy an tâm, tôi lại ôm chăn đi vào giấc ngủ.

Lần thứ hai thứ dậy, ngoài cửa sổ đã là bầu trời trong vắt. Xa xa là một màu biển xanh, gần đó có vài con Hải Âu bay lượn, những ngọn sóng trắng nhấp nhô không ngừng, đẹp như không còn ở chốn trần gian.

Tôi mở cửa căn phòng bên cạnh, thấy trên giá treo là chiếc áo khoác của Ôn Khiếu Thiên, nghĩ rằng đây hẳn là phòng của anh. Chăn gối đã được gấp gọn gàng. Tôi sờ sờ chăn, hơi ẩm ướt. Đang suy nghĩ hơn nửa đêm Ôn Khiếu Thiên tìm đâu ra một chiếc chăn khô đã thấy trên bàn có một chiếc máy sấy, nghĩ tới chuyện hôm qua Ôn Khiếu Thiên bận dọn dẹp xong còn giơ máy sấy sấy khô chăn cho tôi, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp.

Khi xuống lầu, tôi ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngào ngạt. Ôn Khiếu Thiên mặc một bộ thể thao Puma màu vàng nhạt, đang quấy cháo trong nồi.

Tôi nhìn đến màu vàng nhạt trên người anh, nhớ lại bộ đồ đôi trên sân tennis mười năm trước, không nhịn được mà bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Ôn Khiếu Thiên từ phía sau.

Ôn Khiếu Thiên quay đầu lại, cúi xuống nhìn tôi: “Mặt trời lên cao rồi, cuối cùng em cũng dậy. Anh còn sợ em sẽ ngủ tới lúc mặt trời xuống núi ấy chứ. Nhanh đi rửa tay rồi ăn cháo đi.”

Tôi nhìn cháo trong nồi, than thở: “Oa, Khiếu Thiên, có chuyện gì anh không biết làm không? Anh còn nấu được cả cháo gạch cua. Anh ra ngoài mua từ bao giờ vậy?”

Ôn Khiếu Thiên dịu dàng nói: “Khi một con heo con đang ngủ ngon lành. Tới đây, tranh thủ lúc còn nóng ăn một ít đi, ngồi đây.”

Anh ấn tôi ngồi xuống bên cạnh bàn ăn. Trên bàn còn có mấy món rau tôi không biết tên, xanh mướt, rắc vừng và nước tương, tôi bốc một miếng cho vào miệng, tươi mát ngon miệng, dư vị vô tận.

Ôn Khiếu Thiên vỗ lên tay tôi, nói: “Dùng đũa, có đũa thì không dùng, còn thích bốc tay như trẻ con vậy à?”

Tôi liếc anh một cái: “Vâng, thưa bố Ôn.”

Tôi lại nếm một miếng cháo gạch cua, hương vị mê người, tôi vội vàng uống mấy ngụm, giơ ngón tay cái lên với Ôn Khiếu Thiên: “Khiếu Thiên, anh đúng là thiên tài, sau này chúng ta sẽ mở một tiệm cháo ở đây, tên gọi là tiệm cháo kiểu bố Ôn.”

Ôn Khiếu Thiên nhìn tôi ăn, yêu chiều nói: “Một mình anh nấu cháo khổ muốn chết, em biết làm gì?”

Tôi buột miệng nói: “Em biết làm cháo rau với thịt hun khói.”

Nói dứt lời, tôi muốn cắn đứt luôn đầu lưỡi mình xuống. Trong thời khắc đẹp như mơ thế này tôi còn nghĩ tới bữa sáng từng làm cho tên cầm thú kia, thật ngán ngẩm.

Ôn Khiếu Thiên kinh ngạc nói: “Em thật sự biết nấu cháo? Trước kia không phải em chưa từng xuống bếp sao?”

Tôi pha trò: “Ai nha, sống đến ba mươi tuổi rồi, sao có thể cái gì cũng không biết như trước được.”

Thì ra khi ăn cháo gạch cua xong thì đã là buổi trưa rồi. Bên ngoài, ánh mắt trời có chút chói mắt. Hai chúng tôi đi chân trần đứng trên bờ cát, chưa được mười lăm phút đã không chịu nổi ánh mắt trời gay gắt này, vội vàng chạy vào phòng.

Tôi tìm thấy hai chiếc xe đạp trong ga-ra, liền đề nghị đạp xem tới thành phố gần đấy mua một vài thứ như mũ che nắng. Đi quá vội vàng, ngay cả những đồ dùng cơ bản để đi nghỉ cũng không mang theo. Ôn Khiếu Thiên nhìn chiếc xe đạp có chút xấu hổ, trăm phương nghìn kế thuyết phục tôi rằng đi xe đạp rất mất mặt, còn chẳng bằng đi xe ba bánh.

Tôi nhìn anh, mắt lóe sáng, hỏi: “Không phải anh không biết đi xe đạp đấy chứ?”

Ánh mắt Ôn Khiếu Thiên càng thêm lảng tránh, anh nhìn trời nói: “Không biết đi xe đạp cũng không phải chuyện mất mặt. Nay là thời đại của xe bốn bánh, ai còn đi xe đạp nữa?”

Tôi nhìn dáng vẻ ngượng ngùng hiếm có của Ôn Khiếu Thiên, tâm trạng vô cùng tốt, hất cằm nói: “Ha, vừa mới khen anh là thiên tài không gì không làm được, thì ra còn thiếu một kỹ năng cơ bản nhất của người hiện đại. Em luôn kỳ quái vì sao hồi đại học anh luôn đi bộ, tưởng anh thích khoe chân dài, thì ra là không biết đạp xe.”

Ôn Khiếu Thiên đỏ mặt nhìn tôi: “Cười xong chưa? Anh còn chưa cười em không biết bơi, không biết lái xe, không biết nấu cơm đâu.”

Tôi phủi bụi trên chiếc xe đạp, nói với Ôn Khiếu Thiên: “Khiếu Thiên, làm sao bây giờ? Bảy năm qua em đã học bơi, đã lấy được bằng lái xe, còn luyện được kỹ thuật nấu ăn khéo lắm. Có điều em còn chưa biết đánh đàn, chưa học Teakwondo, chưa đạt được học vị tiến sĩ của đại học Chicago thôi. Ha ha.”

Ôn Khiếu Thiên đột nhiên đau lòng nhìn tôi: “Thì ra khi anh không ở đây em đã học được nhiều thứ như vậy.”

Tôi bị anh nhìn bằng ánh mắt đau đớn như vậy, trong lòng cũng cảm thấy cô đơn. Chỉ là, tôi không muốn lãng phí thời gian vào việc than thở buồn chán, lập tức đẩy cái xe tới trước mặt Ôn Khiếu Thiên: “Chân anh dài như vậy học đạp xe dễ như bỡn, có gì khó. Tới đây, chị gái đây dạy em.”

Xét thấy chân anh rất dài, tôi không cần thiết phải ngồi phía sau, trực tiếp đứng phía trước chỉ đạo: “Mắt nhìn phía trước. Nếu phía trước quá khó nhìn thì nhìn về phía em. Hai chân rời khỏi mặt đất, giữ cân bằng…”, “Anh phải cố gắng giữ chân trên bàn đạp, đừng có lúc nào cũng nghĩ tới chuyện chống xuống đất, anh nghĩ chân anh là phanh chắc…”, “Khiếu Thiên, tưởng tượng có chó đuổi phía sau anh đi…”

Ôn Khiếu Thiên không làm mất mặt cặp chân dài của anh, cũng không làm mất mặt chỉ số thông minh của hai tiến sĩ chúng tôi, không lâu sau đã có thể đạp được kha khá. Từ khi có thể tự mình đạp xe một đoạn đường dài, Ôn Khiếu Thiên bắt đầu nhướng mày đắc ý.

Tôi thấy thị trấn nhỏ này hẳn là không có xe cộ gì, bởi vì chỉ thấy có hai chúng tôi cưỡi xe đạp phóng băng băng trên đường nhựa.

Ở Hải Nam, bất kể chỗ lớn chỗ nhỏ nào dọc đường đều trồng những cây dừa, cây cau rất cao lớn. Hai chúng tôi đạp xe dưới trời nắng gay gắt như hai đứa ngốc. Khi lên dốc thì gò lưng đạp cật lực, khi xuống dốc lại phóng như bay. Tôi thổi sáo một tiếng, biểu diễn cho anh kỹ thuật đạp xe bỏ cả hai tay, Ôn Khiếu Thiên ở bên cạnh sợ đến tái mặt, vừa đạp xe vừa hô: “Nhiên Nhiên, đừng đùa như thế, nguy hiểm lắm.”

Gió biển phất qua mặt tôi, tóc dài tung bay trong gió. Tôi tự do đạp xe trên con đường trống trải, trượt xuống theo sườn dốc, lại quay đầu hô lên với Ôn Khiếu Thiên: “Khiếu Thiên, anh bỏ tay ra thử đi. Đời người luôn có những chuyện mạo hiểm như vậy, còn có người đem cả cuộc đời ra để đánh cược cơ mà. Có chút chuyện này đã là gì?”

Ôn Khiếu Thiên quát lên phía sau tôi: “Nhiên Nhiên, nhớ dùng phanh. Đánh cược, mạo hiểm cái gì. Anh chỉ cần em bình an là được.”

Tôi cảm thấy đôi mắt nhói đau, tôi biết anh không nỡ thấy tôi bị thương, nhưng anh càng như vậy tôi càng khó bước qua. Tôi không cách nào tưởng tượng đến cảnh anh thấy tôi bị nhục nhã, liệu có khi nào anh cũng sẽ phát điên như Tần Thiệu, liệu có khi nào anh chạy tới giết chết Tần Thiệu hay không, liệu có khi nào anh sẽ không bao giờ như lúc này nữa, không có gì lo lắng, đáy lòng rộng mở nói với tôi: “Chỉ cần em bình an là được.”

Trước đây tôi cảm thấy anh trưởng thành là bởi vì tôi quá trẻ con, hiện tại lại cảm thấy mình mới giống một người lớn, có trách nhiệm bảo vệ anh không bị tổn thương.

Thế nhưng nếu tôi không nghe lời Tần Thiệu, anh sẽ nhìn thấy dáng vẻ tôi chịu nhục, anh sẽ tổn thương; còn nếu tôi nghe lời Tần Thiệu, trở về bên cạnh anh ta, anh vẫn sẽ tổn thương.

Anh và tôi, ở bên nhau, kết cục đã định trước chỉ có tổn thương.

Advertisements

7 thoughts on “[Phần 3 – Chương 9] Thuần dưỡng

  1. Sâu ơi, đừng drop truyện này nha. Lần trước mình vào trang của bạn ngoac.wordpress.com đang rất hay, cũng dừng ở phần 3, chương 9 này luôn. Hay trong năm cũ này, Sâu bước qua cái ngưỡng C9-P3 này rồi lại nghỉ tết nha, nha, nha…?!?!

Đã đóng bình luận.