[Phần 2 – Chương 10] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 10: Đánh trả  Hận.

[Phần 2]

Hôm nay là một ngày nhiều mây, sắc trời mờ mịt, mờ mịt đến mức không nhìn ra thời gian. Gió lạnh luồn qua từng con phố, giống như muốn róc thịt người ta ra mới thôi. Cây ngô đồng trơ trụi giống như một cụ già hom hem, cây cột điện không chút sức sống cắm thẳng vào lòng đất. Tôi bước vào một cửa hàng tiện dụng, mua một bao thuốc và một cái bật lửa, ngồi xổm xuống rút ra một điếu.
Hôm nay là một ngày nhiều mây, sắc trời mờ mịt, mờ mịt đến mức không nhìn ra thời gian. Gió lạnh luồn qua từng con phố, giống như muốn róc thịt người ta ra mới thôi. Cây ngô đồng trơ trụi giống như một cụ già hom hem, cây cột điện không chút sức sống cắm thẳng vào lòng đất. Tôi bước vào một cửa hàng tiện dụng, mua một bao thuốc và một cái bật lửa, ngồi xổm xuống rút ra một điếu.
Vị cay của khói khi hít vào kích thích giác quan của tôi, lồng ngực trống rỗng tựa như được lấp đầy. Khói thở ra từ lỗ mũi quanh quẩn trong không khí khiến người ta không còn cô đơn. Tôi nhìn chằm chằm vào điều thuốc dần tàn trên tay, nghĩ xem tôi nên đi về đâu.

Theo lời Lục Khinh Thiên nói, bảy năm trước, tổ trạch nhà Tần Thiệu vô tình bị bố tôi mua mất, bố tôi cố tình không bán, hai người kết thù; để lấy lại tổ trạch, đốn ngã bố tôi, Tần Thiệu kết hôn với Lục Khinh Thiên, mất đi hạnh phúc cả đời, rồi lại lần nữa ghi hận vào tôi.

Toàn bộ tình tiết giống như một bộ phim ngắn đáng ghê tởm, có tên “một tòa cổ trạch dẫn đến huyết án”, làm cho người ta hoài nghi tính thực tế của vấn đề này. Tôi nghĩ dù thế nào Tần Thiệu cũng không đến mức vì một tòa cổ trạch mà hy sinh hôn nhân của mình. Nhất định Lục Khinh Thiên đã quên hoặc còn che giấu điều gì đó.

Nhưng Tần Thiệu quả thật không có tư duy của loài người, anh ta thuộc về Ma giới. Dùng logic của người thường để phỏng đoán tâm tư của Ma giới, toàn bộ tiền đề đều sai. Ngay cả giam tôi vào chuồng sói Tần Thiệu còn làm được, trong lòng nhất định không còn chỗ nào có ánh sáng. Những kẻ tâm thần trong phim đều vì một việc cỏn con như hạt đậu mà bày ra những âm mưu giết người vừa biến thái vừa tàn khốc. Khi đó, khi nhìn tôi dính chặt vào tường di chuyển từng bước, nói không chừng Tần Thiệu đang cười sung sướng ấy chứ.

Lại lùi thêm một vạn bước nữa, giả thuyết là Tần Thiệu vẫn còn là người có một chút lý trí, mà bề ngoài của tôi và bạn gái cũ của anh ta không có quan hệ gì đáng nói, vậy vì sao anh ta lại dùng ánh mắt chán ghét để nhìn tôi, vì sao lại bóp cổ tôi nói anh ta ngóng trông tôi chết đã rất nhiều năm, vì sao anh ta hỏi tôi “nếu bố cô là một kẻ ác cô còn hiếu thuận như thế nữa không?” Chuyện này hình như rất tương xứng với những gì Lục Khinh Thiên nói.

Điểm lợi hại nhất của Lục Khinh Thiên là cô ta không nói dối toàn bộ. Người nghe cảm thấy là giả, cũng cảm thấy là thật. Kỹ thuật cao nhất của nói dối chính là trong mười câu nói thật thêm vào hai câu nói dối. Đáng tiếc tôi không biết câu nào của cô ta là thật, câu nào là giả. Tôi chỉ có thể xác nhận một điều, Lục Khinh Thiên nói Tần Thiệu ép cô ta phá thai khẳng định là giả. Vì chuyện này, Tần Thiệu đã trút giận lên đầu tôi, suýt nữa còn chỉnh chết tôi ấy chứ.

Sau khi ăn hết bát mì thịt bò đầu tiên, tôi gọi điện cho bố. Nghe giọng nói thì tinh thần của cha già tôi không tệ, giọng lớn đến mức có thể chọc thủng màng nhĩ. Tôi ân cần hỏi thâm sức khỏe ông, biết rằng ông nghỉ ngơi tốt mới tạm thời gác cảm xúc vui mừng sang một bên để vào chủ đề chính, hỏi ông ấy có biết người nào tên Tần Thiệu hay không.

Phía bố tôi đột nhiên im lặng.

Lòng tôi trùng xuống, bố tôi luôn thích ăn to nói lớn, rất ít chuyện có thể khiến ông lập tức yên lặng.

“Bố, có phải bố từng mua cổ trạch nhà anh ta không? Có phải anh ta chính là người đã phá hủy nhà chúng ta không?”

Bố tôi úp úp mở mở nói: “Phượng Hoàng à, chuyện gì đã qua thì hãy để nó qua đi, Tần Thiệu này không đơn giản, con ở thành phố A hãy tập trung đến trường, đừng để ý đến chuyện quá khứ nữa.”

“Bố, con chỉ hỏi vậy thôi. Con biết chuyện thì có thể làm được gì, người ta nở mày nở mặt như lãnh đạo quốc gia, ngay cả mặt mũi con cũng không nhìn thấy, biết chuyện cũng không làm được gì.”

Bố tôi lập tức lớn tiếng quát: “Nếu không làm được gì thì hỏi làm chi. Yên tâm đi học đi.”

Nói đoạn, từ điện thoại truyền ra tiếng tút tút. Giấu đầu hở đuôi, tôi càng nghĩ càng cảm thấy lời Lục Khinh Thiên nói là thật.

Tôi suy nghĩ một chút, lại gọi điện cho mẹ. Sau khi xác nhận mẹ và bố không ở cùng nhau, tôi hỏi: “Mẹ, mẹ từng nghe nói đến Tần Thiệu chưa?”

“Ai cơ? Mẹ không biết.”

Tôi thoáng thở ra trong lòng, lại hỏi: “Vậy mẹ từng nghe đến tập đoàn Hằng Viễn chưa, chính là tiền thân của tập đoàn Thiệu Dương ấy?”

“Hằng Viễn? Sao có thể không biết, không phải chính bọn họ là chủ lực khiến nhà chúng ta suy sụp sao? Sau khi xảy ra chuyện, bố con cũng không nói gì với mẹ, chỉ nói được làm vua thua làm giặc, nhưng mẹ không mù cũng chẳng điếc, từ lâu mẹ đã biết chính là Hằng Viễn giở trò ngáng chân. Lúc đó người quen ở cục thuế nói rằng chúng ta đã chọc vào người không nên chọc, vì đối phó với chúng ta, người ta còn đặc biệt liên kết với công ty khác.”

Trái tim tôi lại chậm rãi chìm xuống: “Mẹ, vậy mẹ có biết vì sao anh ta kết thù với nhà chúng ta không?”

“Còn vì sao nữa, chẳng phải vì một miếng đất vất đi thôi sao? Năm đó bố con không nghe mẹ khuyên can, đang yên đang lành không chuyên tâm vào công ty điện tử, còn muốn cùng người ta đâm đầu vào đất đai, cuối cùng chọc vào chuyện làm ăn nhà người khác.”

Theo mấy câu mà mẹ tôi nói, thứ trào lên trong lòng tôi không phải tức giận, không phải căm hận, chỉ có ngẩn ngơ chết lặng. Tôi luôn cảm thấy mình đủ tỉnh táo, đối với lời nói của Lục Khinh Thiên cũng châm chước nhiều lần, cân nhắc từng dấu chấm phẩy giống như một học sinh cổ hủ đi thi, nếu phải nói tôi còn một phần lòng tin cơ bản đối với Tần Thiệu, chi bằng nói đó là một chút ngây thơ còn sót lại trong suy nghĩ của tôi đối với cuộc sống này.

Thế nhưng, mọi chuyện lại phát triển theo chiều hướng tồi tệ như vậy, nó nhấc lên tấm màn che cuối cùng của một thế giới xấu xí, phơi bày những điều dơ bẩn nhất trước mắt tôi.

Vì một tòa cổ trạch mà nhất định phải thay đổi cuộc sống của gia đình tôi như vậy? Chuyện tới nước này còn muốn tiếp tục kéo tôi xuống nước, cùng anh ta ở trong chốn địa ngục khiến người ta không hít thở nổi do chính anh ta dựng lên? Thì ra tất cả bi kịch của tôi đều từ anh ta mà ra, tôi còn coi anh ta là cái mỏ vàng, không hề biết anh ta mới là boss lớn đứng phía sau toàn bộ âm mưu. Chuyện này thật giống một bộ phim truyền hình lý luận vừa tức cười vừa đáng sợ, kẻ thù lớn nhất ở ngay bên cạnh nhưng không hề hay biết, sợ hãi chấp nhận sự sắp xếp của hắn ta, bị hắn hành hạ, đáng thương đến đáng buồn.

Tôi gọi cho Tần Thiệu. Đầu bên kia bắt máy, truyền đến giọng nói trước sau như một của Tần Thiệu: “Cách thời hạn cuối cùng bốn tiếng, vội vàng như vậy à?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể theo tín hiệu điện thoại bóp cổ anh ta: “Hai giờ chiều, gặp nhau đi.”

Tần Thiệu không hề ngạc nhiên, giống như đã đoán trước được kết quả như vậy: “Lùi lại một giờ đi. Tôi đang bàn chuyện với Khiếu Thiên.”

Tôi đã nói muốn bóp cổ anh ta à, tôi phải moi lục phủ ngũ tạng của anh ta ra cho chó ăn mới đúng: “Đưa điện thoại cho anh ấy.”

Tần Thiệu cười nói: “Được thôi, nhưng đừng nói quá rõ ràng, điện thoại của tôi có thể ghi âm, nếu có đoạn nào không dễ nghe thì không tốt đâu.”

Ôn Khiếu Thiên nhận lấy điện thoại, giọng nói anh giống như vọng tới từ đáy biển sâu thẳm: “Nhiên Nhiên, xảy ra chuyện gì vậy? Thời hạn cuối cùng gì? Tối hôm đó anh sai rồi, anh giận quá mới nói vậy thôi, Nhiên Nhiên, hãy tha lỗi cho anh.”

Tôi lẳng lặng nghe, nghe từng câu nói khép nép của anh, trong lòng giống như có một mảnh đầm lầy, lầy lội và ẩm ướt. Tôi chìm ở trong đó, càng lún càng sâu, không biết lúc nào mới có thể dừng lại, cũng không dám ra sức giãy dụa, đành phải cẩn thận giữ vững cân bằng, sau đó mặc cho số phận.

Tôi nói: “Khiếu Thiên, anh nghe kỹ này. Những lời em nói tối hôm đó đều là thật, anh suy nghĩ lại cẩn thận một chút. Có rất nhiều chuyện mà chính em cũng không thể làm chủ, nay đã không còn ở mức em có thể tùy tiện buông tay, trốn đến nơi không ai tìm thấy là có thể xong việc được nữa. Cảm ơn anh đã cùng em tới Hải Nam trong bảy ngày qua, mỗi ngày đều hạnh phúc và lâu dài như một năm. Nếu vậy, chúng ta đã bù đắp được bảy năm đã mất kia. Những ngày tiếp theo, một mình anh hãy vững bước, đừng tìm em nữa. Hãy nhớ, “lưỡng tình nhược thị trường cửu thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ*”.”

* Trích “Thước kiều tiên” – Tần Quán. Nghĩa: nếu tình này còn mãi lâu dài, cần chi phải sớm sớm chiều chiều bên nhau.

Tôi ngắt máy, trước đó còn nghe thấy Ôn Khiếu Thiên hô lên: “Nhiên Nhiên, anh yêu em, Nhiên Nhiên…”

Tôi đi ra khỏi quán mì. Hôm nay là một ngày nhiều mây, sắc trời mờ mịt, mờ mịt đến mức không nhìn ra thời gian. Gió lạnh luồn qua từng con phố, giống như muốn róc thịt người ta ra mới thôi. Cây ngô đồng trơ trụi giống như một cụ già hom hem, cây cột điện không chút sức sống cắm thẳng vào lòng đất. Tôi bước vào một cửa hàng tiện dụng, mua một bao thuốc và một cái bật lửa, ngồi xổm xuống rút ra một điếu.

Trước đây, khi còn học phổ thông, tôi từng ra vẻ phản nghịch một lần, ngày đó cảm thấy dáng vẻ phun khói từ đôi môi đỏ mọng tươi đẹp của Lê Tư trong Cổ Hoặc Tử rất cool, cũng lén hút thuốc sau lưng bố mẹ một thời gian, nhưng dù bày tư thế nào cũng cảm thấy không giống người ta, chỉ giống một đứa trẻ con mút kẹo, cuối cùng chuyện hút thuốc này cũng không đi đến đâu. Không ngờ lúc này tôi lại cảm thấy rất vui vẻ vì mình có thể làm được chuyện này.

Vị cay của khói khi hít vào kích thích giác quan của tôi, lồng ngực trống rỗng tựa như được lấp đầy. Khói thở ra từ lỗ mũi quanh quẩn trong không khí khiến người ta không còn cô đơn. Tôi nhìn chằm chằm vào điều thuốc dần tàn trên tay, nghĩ xem tôi nên đi về đâu.

Tôi nghĩ, tôi đã sống ba mươi năm, đi học hai mươi ba năm cũng không tiến bộ nhanh bằng nửa năm vừa qua. Tần Thiệu là một thầy giáo giỏi, anh ta khiến tôi hiểu được hạ lưu, đê tiện là không có điểm tận cùng, sợ hãi là một hành vi vô dụng, con đường duy nhất chính là đương đầu với khó khăn để tiến lên. Anh ta muốn chơi tôi, tôi muốn chơi còn tàn nhẫn hơn anh ta; anh ta nắm lấy nhược điểm của tôi, tôi cũng muốn chọc vào tử huyệt của anh ta.

Tư liệu trong máy tính Tần Thiệu, tôi phải nghĩ biện pháp lấy tới tay. Hơn nữa, tôi phải tiến hành cùng lúc với Lục Khiên Thiên. Cô ta báo thù của cô ta, tôi báo thù của tôi. Nếu sơ hở liên quan đến bất động sản, tôi có thể liên lạc với giáo sư hướng dẫn ở Mỹ, ông ấy đang cần số liệu chính cho vụ án lệ, lúc đó tôi sẽ dâng lên bằng hai tay. Tần Thiệu có thể khống chế dư luận trong nước, tôi không tin anh ta còn có thể xóa bỏ được cả luận văn nước ngoài. Tôi muốn xem, Tần Thiệu anh có bản lĩnh che trời hay không!

Suy nghĩ cẩn thận những điều này, tôi đứng lên, giẫm nát đầu thuốc lá. Chưa đi được mấy bước, Tần Thiệu lại gọi điện tới.

“Đang ở đâu? Không phải nói hai giờ sao?”

“Chẳng phải chính anh nói lùi lại một giờ à? Hai giờ rưỡi, anh ở Starbucks cao ốc Tân Quang chờ tôi.” Nói xong, tôi ngắt máy, vẫy tay chặn một chiếc taxi.

Trước đây, ở trước mặt Tần Thiệu tôi luôn cúi đầu chịu thua, mỗi một bước đi là một bước hoảng sợ, đó là vì tôi còn coi anh ta là mỏ vàng của mình. Nay anh ta vẫn là mỏ vàng của tôi, nhưng không còn là duy nhất nữa, cùng lắm thì tôi đòi Lục Khinh Thiên phí tài trợ đồng minh là được. Anh ta cho rằng một chiếc đĩa CD có thể khiến tôi sợ hãi, hiện giờ tôi cược anh ta không dám. Lạc thú của anh ta ở chỗ thích hành hạ tôi, ở chỗ nhìn tôi giống một con tốt mặc anh ta tùy ý sắp xếp. Nếu tôi không chơi cùng, anh ta sẽ cảm thấy không còn thú vị nữa. Nói vậy, có thể dự đoán rằng mối uy hiếp của Tần Thiệu lúc này thì ra chính là tôi.

Vì vậy mặc tôi quấy phá thế nào anh ta cũng nhịn được. Còn nếu anh ta đã mất hứng khó xử tôi, tôi sẽ trực tiếp cầm dao đâm anh ta. Dù sao lần trước đá cũng đá rồi, đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, chẳng còn gì để giả vờ khách sáo nữa. Tôi bây giờ cũng không làm nổi Việt Vương Câu Tiễn nếm mật nằm gai.

Taxi dừng lại trước cao ốc Tân Quang, đồng hồ tính tiền dừng ở 90 đồng. Tôi cầm di động lên gọi cho Tần Thiệu: “Tới đâu rồi?”

Tần Thiệu nói: “Tôi đang ngồi ở đây, cô ở đâu?”

“Ra cửa rẽ phải cho bà chị đây, ở đó có một chiếc taxi, tới trả tiền đi.” Chẳng phải đang làm tình nhân đấy sao, ngay cả chút sinh hoạt phí cũng không có thì sao được coi là tình nhân?

Tần Thiệu ở bên kia cười khẩy: “Lá gan lớn quá nhỉ, còn dám sai tôi tới nơi trả tiền cho cô.”

“Ha, ngài không muốn à, phải nói sớm chứ, vậy hôm khác chúng ta bàn lại nha. Bản mẫu gì đó mà ngài nói ấy, nhớ in thành nhiều bản một chút, coi như giúp tôi miễn phí đi, cảm ơn nha.”

Tôi vừa buông điện thoại xuống đã thấy Tần Thiệu đứng bên cạnh xe.

Tôi vươn tay, ý bảo anh ta lấy ví ra. Sau khi Tần Thiệu đưa ra, tôi giật lấy, tùy tiện móc ra một tờ đưa cho lái xe: “Chú à, thật xin lỗi, khiến chú đợi lâu. Chú xem trời lạnh như vậy, chú cầm tiền đi tắm một cái, về nhà sớm một chút đi nha.”

Lái xe cầm tiền khó hiểu nhìn tôi rồi lại nhìn Tần Thiệu.

Tôi nói: “Chú à, đừng nhìn nữa, anh ta là sếp lớn của tập đoàn Thiệu Dương, tiền nhiều đến mức tiêu không hết. Chú rủ lòng thương xót, giúp anh ta tiêu bớt đi, nếu không để tiền mốc meo thật lãng phí.”

Lái xe cầm lấy tiền, nhấn ga, bỏ chạy nhanh như chớp.

    Pi sờ ét: Phần sau vô cùng phấn khích *high*

Advertisements

23 thoughts on “[Phần 2 – Chương 10] Thuần dưỡng

  1. Những hiểu lầm làm cản bước chân của hạnh phúc.
    Nhưng mà đoạn này thấy NN thật cool, dám ra lệnh cho TT, ngắt điện thoại trước… Nghe Sâu giới thiệu lại càng mong chờ phần sau, thanks.

  2. Nếu Nhiên Nhiên hợp tác với vợ của Tần cầm thú trả thù xong. Khi biết sự thật chị có hối hận không nhỉ?
    Cám ơn chị Sâu :-*

  3. Không chịu, không chịu đâu, dừng ngay đoạn gay cấn lại có cái SPOIL đấy thì sao ngủ được, bắt đền Sâu. chờ mãi đọc vèo một cái hổng bõ ahhhhhhhhhh
    PS: thanks sâu nhiều nhiều. sớm có chap mới nha, năn nỉ, năn nỉ mờ………..

  4. Nhiên Nhiên cũng ghê ghớm thật, ko hề kiêng sợ Tần Thiệu, quyết tâm trả thù..
    thjk đoạn chị Nhiên sai bảo, lên mặt với TT ghê
    Tks ss

  5. Bạn Sâu pi ét vậy làm đau Tim quá, huhu.
    Đúng là truyện của Phá Đầu đọc không uổng công, càng đọc càng phê luôn ý. Thích cách tác giả xây dựng mọi truyện đều nhẹ nhàng.
    Nhue hoàn cảnh của Nhiên Nhiên có thể coi là bi kịch rồi nhưng lại ko cảm thấy bi luỵ, nhân vật có tính cách mạnh mẽ đọc thấy sảng khoái.
    Mà lời thoại đọc nhiều lúc phì cười luôn, hihi

  6. Em ghét truyện này chị oi. Ngược nam chính=”= ngược bỏ abc đi đc. Nhưg e k dứt đc x_x Cuối cùng còn phải ngược thêm tí nữa mới cho xog TT ÔI giồi ôi thươg ôg chú ghê TT à chị ở HP à chị

      1. cũng bình thường có ăn có ngủ, có việc làm, lâu lâu pk ngầm với mẹ chồng một xí (là PK ngầm thôi, đại loại làm rủa thầm trong bụng thôi ko dám nói ra ngoài).

        Lâu thiệt lâu mới dám mon men vào đi, sợ nghiền rồi lại thảm. Nói chung là cuộc sống bình yên, hôn nhân ko đến nỗi, chỉ có mẹ chồng thì hơi mệt, nhưng chỉ là chuyện qua đường, cố một tý thì qua tuốt.

Đã đóng bình luận.