[Giới thiệu + Mở đầu] Xin lỗi nhé, cút rồi! – Duyệt Vi


Xin lỗi nhé, cút rồi!


Tác giả: Duyệt Vi

Chuyển ngữ và Beta: Sâu và Rùa

Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com

Thể loại: cổ đại, giang hồ, hài

Độ dài: 69 chương + 2 ngoại truyện

~*~

Giới thiệu tóm tắt:

Hắn bảo nàng cút, nàng cút.

Hắn bảo nàng quay lại. Xin lỗi nhé, cút rồi!

Pi sờ ét: Truyện mang xu hướng tiểu bạch thỏ và núi băng. Nhưng không phải loại tiểu bạch đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, Sâu ghét nhất loại đấy. Truyện chủ yếu mang mục đích giải trí, đáng yêu, đọc chơi thôi. Đã edit được 20/71 chương, giậm chân tại chỗ ở chương 21 mấy tháng nay. Rùa là BFF của Sâu và đang chịu trách nhiệm về truyện này, hôm nay có lẽ sẽ gửi một mét sét giờ vô cùng “tình củm” cho Rùa để đòi truyện. Hà hà hà.

~*~

Mở đầu 1: Truyền thuyết về tộc Tuyết Nhan

Bảy trăm năm trước, ở vùng biên giới phía Tây Nam trung thổ đại lục, trên núi Tuyết Nhan khí hậu lạnh giá, tuyết phủ quanh năm có một bộ tộc huyền bí sinh sống. Họ an cư dọc bên bờ hồ Tuyết Nhan. Bởi vậy, tự xưa tộc đã có một cái tên rất đẹp – tộc Tuyết Nhan.

Tộc Tuyết Nhan ít đàn ông do thể chất đặc biệt, hơn nữa bọn họ tương đối lạnh nhạt, ít ham muốn, bởi vậy khả năng sinh dục cũng không cao, từ mấy trăm năm nay, toàn bộ bộ tộc không quá một nghìn người. Thân hình mềm mại, mảnh khảnh giống như tinh linh, màu da trắng nõn không tì vết như ngọc trai, màu tóc trắng óng ánh như bông tuyết, đôi mắt màu tím huyền bí giống như ngọc Lưu Ly, đôi môi nhỏ nhắn non mềm như cánh hoa. Quả là bộ tộc đẹp như tên gọi.

Truyền thuyết kể lại rằng, tộc Tuyết Nhan là hậu duệ của thần tiên trên trời, là con cháu được sinh ra sau khi thần tiên yêu phải nữ tử trần gian, bởi vậy thể chất trời sinh của bọn họ mang theo năng lực thần kỳ. Mỗi bộ phận trên thân thể của từng người có một công dụng thần kỳ riêng, như có người có thể dùng tóc của mình để dệt thành một tấm áo bảo vệ cứng rắn nhất trên đời, không đao thương nào cắt được, hơn nữa nếu cắt đi, mái tóc cũng dài ra trong nháy mắt; có người có thể dùng máu của mình để giải trăm loại độc, chữa trăm loại bệnh; có người có thể dùng nước mắt để nuôi dưỡng kỳ hoa dị thảo; có người có thể dùng môi để làm liền lại tất cả các vết thương do vũ khí tạo thành, chỉ cần người đó hôn lên vết thương; có người có thể dùng mắt để thôi miên, chỉ cần bị người đó nhìn một lúc lập tức sẽ đi vào ảo cảnh tươi đẹp nhất, vĩnh viễn không thoát ra được…

Người tộc Tuyết Nhan trời sinh bản tính hiền lành, cũng không muốn lợi dụng khả năng đặc biệt của bản thân để mưu cầu danh lợi, chỉ muốn bình bình, an an sống qua ngày trên núi Tuyết Nhan. Không ngờ lại bị những kẻ cầm quyền biết bọn họ có sức mạnh kỳ diệu, sinh lòng ham muốn, chiêu hàng không được lại sợ những thế lực khác cướp được bọn họ, vì vậy nổi lên ý định hủy diệt. Trải qua mấy trăm năm, những kẻ cầm quyền vẫn chưa ngừng vây bắt, sát hại tộc Tuyết Nhan, dần dần, tộc Tuyết Nhan càng ngày càng ít, cho tới một trăm năm trước, người ta không còn tìm được bất cứ dấu vết sinh tồn nào của bộ tộc trên núi Tuyết Nhan nữa…

~*~

Mở đầu 2: Phía trước câu chuyện

Trước khi câu chuyện chính bắt đầu đã xảy ra một việc, là thế này, khụ khụ, ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi, trong ngọn núi có một ngôi chùa, trong ngôi chùa có một hòa thượng, ông ta… đã chết.

“Không xong rồi, không xong rồi, phương trượng viên tịch rồi!” Một tiếng khóc hoảng hốt, non nớt vang lên từ tòa điện phía sau Thiếu Lâm Tự. Sau đó, lập tức xuất hiện một tiểu hòa thượng mặc y phục màu xanh, thất thểu chạy xung quanh thông báo, rất nhanh đã có hơn mười hòa thượng, đồng loạt phóng về phía phòng của phương trượng.

“Ngươi phát hiện phương trượng viên tịch từ khi nào?” Một hòa thượng mặt vuông, sắc mặt nghiêm trọng hỏi tiểu hòa thượng áo xanh.

“Bẩm Ngộ Minh sư thúc, giờ Thìn đệ tử đưa đồ ăn cho trụ trì, gõ cửa mấy lần không thấy có người trả lời, đệ tử nghĩ phương trượng còn đang ngồi thiền, vì vậy chỉ đặt đồ ăn trước cửa phòng rồi bỏ đi; qua giờ Ngọ, đệ tử đi ngang qua phòng phương trượng, phát hiện đồ ăn bên ngoài vẫn ở nguyên chỗ cũ, lúc này mới cảm thấy kỳ lạ, đẩy cửa phòng phương trượng ra thì thấy phương trượng người, người thất khiếu* đổ máu…” Nói xong lời cuối cùng, tiểu hòa thượng nhớ tới thảm cảnh của phương trượng, khóc rống lên.

* Thất khiếu: bảy lỗ trên mặt người, gồm có hai mắt, hai mũi, hai tai và miệng,

Trong phòng, vị phương trượng kia vẫn duy trì tư thế ngồi thiền, vẻ mặt yên bình, nhưng thất khiếu chảy ra máu màu đen sẫm, hiển nhiên vì trúng kịch độc mà chết. Vị hòa thượng tên Ngộ Minh kia siết chặt hai nắm tay, nét mặt đau thương căm giận tuyên bố với những người khác: “Nay phương trượng bị kẻ gian hãm hại, trên dưới Thiếu Lâm Tự phải đồng tâm hiệp lực, điều tra rõ kẻ gây nên chuyện này, lấy lại công bằng cho phương trượng!”

Các hòa thượng đồng loạt hô lên hưởng ứng. Buổi chiều cùng ngày, Thiếu Lâm Tự điểm mười hai hồi chuông, thông báo với võ lâm tin tức phương trượng viên tịch. Mà cùng lúc đó, ngũ đại danh môn chính phái khác trong giang hồ – Côn Lôn phái, Không Đấu môn, Tam Tuyệt trang, Ly Trần cung, Lạc Mai sơn, đều đồng loạt thông báo tang lễ. Trong vòng một ngày, chưởng môn của lục đại môn phái đều bị kẻ gian hãm hại, hơn nữa thủ đoạn lại tương tự lạ thường…

Advertisements

28 thoughts on “[Giới thiệu + Mở đầu] Xin lỗi nhé, cút rồi! – Duyệt Vi

  1. Mừng nhà bạn có truyện mới.Như vậy là có cớ ghé thăm nhà Bạn chờ truyện hoàn để đọc. Mong rằng truyện nầy hay như Ca Tẩn Đào Hoa.

  2. Thích qúa, mình ngắm truyện này lâu lắm ùi mà ko dám đọc vì sợ đợi chờ. Tháng nào cũng ròm và giờ dc thoả mong ước. Đang bùn thiu đọc mở đầu thui mà cười khúc khích. Cám ơn nàng nhìu lắm ý

  3. cảm ơn bạn Sâu nhé, giới thiệu thấy hài và cổ đại là mình thích rồi!!!! truyện nhà Bạn rất hay, thanks Bạn nhiều nhiều nhiều!!!!!!!!!!

Đã đóng bình luận.