[Phần 3 – Chương 10] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 10: Đánh trả  Hận.

[Phần 3]

“Anh thấy không? Tôi đã nói xin lỗi rồi, anh nói xem vì sao chúng nó không chủ động ngoan ngoan tập hợp, gắn lại như cũ sau đó vui vẻ nói với tôi không sao? Tần Thiệu, lời xin lỗi của anh cũng cùng một ý như thế. Anh muốn tôi cảm động rơi nước mắt khấu tạ long ân, cảm ơn anh khoan hồng độ lượng, thật hiếm hoi khi hạ mình xin lỗi loại dân đen như tôi phải không? Tôi không thèm. Anh ôm lời xin lỗi của anh mà sống đi, tôi nhận không nổi.”
“Anh thấy không? Tôi đã nói xin lỗi rồi, anh nói xem vì sao chúng nó không chủ động ngoan ngoan tập hợp, gắn lại như cũ sau đó vui vẻ nói với tôi không sao? Tần Thiệu, lời xin lỗi của anh cũng cùng một ý như thế. Anh muốn tôi cảm động rơi nước mắt khấu tạ long ân, cảm ơn anh khoan hồng độ lượng, thật hiếm hoi khi hạ mình xin lỗi loại dân đen như tôi phải không? Tôi không thèm. Anh ôm lời xin lỗi của anh mà sống đi, tôi nhận không nổi.”

Trời chiều nhiều mây, khách trong quán cà phê Starbucks ở cao ốc Tân Quang rất thưa thớt. Trước đây tôi tới nơi này chỉ để nghe Trịnh Ngôn Kỳ khóc lóc kể khổ, đây là lần đầu tiên tôi chủ động tới đây, tâm tình sảng khoái hơn nhiều.

Tần Thiệu bỗng cười nói: “Được lắm, đi Hải Nam một chuyến, trở về khí thế hơn không ít nhỉ.”

Tôi vắt chéo chân nhìn anh ta, nói: “Mấy thứ như khí thế này ấy mà, cũng giống như thứ gì đó bên dưới bọn đàn ông thôi. Bình thường xẹp lép, chỉ cần anh túm lấy nó, cho nó một chút kích thích, lập tức nó sẽ trở nên vừa to vừa dài. Trước đây tôi sống như bị liệt dương, nay vừa nhìn thấy anh đã giống như uống Viagra. Anh xem, tác dụng của anh thật là nhiều, tôi thấy anh nên dùng ảnh của anh để đăng ký thương hiệu quảng cáo trên vỏ hộp Viagra đi.”

Nói đoạn, tôi móc gói thuốc ra, ngậm một điếu trong miệng, nghiêng đầu châm thuốc. Khói vào miệng lại chậm rãi tuôn ra từ mũi, sung sướng vô cùng.

Tần Thiệu đã không còn cười nữa, lạnh lùng nhìn tôi: “Từ lúc nào đã học thói hư? Không đứng đắn.”

Tôi ngậm điếu thuốc, ha ha cười lớn: “Ha ha, thói hư? Hút thuốc lá, nói vài câu bậy bạ đã thành gái hư? Tiêu chuẩn của anh hình như quá đơn giản nhỉ. Vậy thế nào mới là gái ngoan? Vờ vô tội, vờ ngây thơ, vờ tốt bụng? Tôi cũng biết làm đấy, chẳng phải chỉ là hai tay chống cằm, mở to mắt, chớp chớp ngưỡng mộ nhìn anh thôi hay sao? Anh ra lệnh đi, tôi nhất định sẽ làm theo. Trước đây tôi theo anh để làm tình nhân, sau này sẽ theo anh làm kỹ nữ. Ân khách có yêu cầu gì ạ?”

Tần Thiệu giật lấy điếu thuốc trong tay tôi, dập tắt, nói: “Nơi này là khu cấm hút thuốc.”

Tôi nói: “Được, vậy nói vào chủ đề chính đi. Không phải anh muốn tôi quay lại sao? Tôi có mấy điều kiện, anh nghe trước rồi suy nghĩ xem có đồng ý hay không. Thứ nhất, không được phá hỏng chuyện làm ăn nhà Ôn Khiếu Thiên. Thứ hai, thu hồi lệnh phong tỏa của Trịnh Ngôn Kỳ. Thứ ba, lập tức gửi ba vạn tiền lương tháng mười hai vào tài khoản của tôi, tôi ghét người ta nợ tiền tôi. Thế nào, không khó với anh phải không?”

Tần Thiệu nhìn tôi, trong ánh mắt có một thoáng bất đắc dĩ, nhưng lập tức biến mất, nhanh đến mức khiến tôi nghĩ rằng đó chỉ là ảo giác của mình. Anh ta nói: “Cô dựa vào cái gì mà bàn điều kiện với tôi? Ngay cả chuyện của Trịnh Ngôn Kỳ tôi cũng không đồng ý.”

Tôi nói: “Vì sao? Trịnh Ngôn Kỳ đâu có trêu chọc gì anh?”

Tần Thiệu nổi giận đùng đùng nhìn tôi: “Cô ta dám dở trò ngay trước mặt tôi, nếu cô ta không dùng tên cô, hiện giờ cô có trở thành thế này không? Kẻ dám đùa giỡn với tôi, sao tôi có thể bỏ qua đơn giản như vậy?”

Tần Thiệu quả thật là một người có thù tất báo, chuyện vì một tòa cổ trạch mà khiến nhà tôi phá sản năm đó nay xem ra có lẽ là đương nhiên. Chẳng phải Trịnh Ngôn Kỳ cũng vì một tấm chứng minh thư mà sự nghiệp đóng băng đấy thôi?

Tôi nói: “Anh quá đề cao người khác rồi. Nếu nói thứ gì biến tôi thành thế này, tính ra chiến tích rõ ràng nhất phải thuộc về anh mới đúng. Ai có thể làm mọi chuyện một cách tuyệt tình như anh? Cũng may khả năng thừa nhận của tôi hơn người, nếu không đã kéo ba thước bạch lăng phơi thây trước mặt anh rồi. Anh nói xem có phải tôi đã hiểu anh quá rồi không? Trước đây chẳng phải anh đã nói loại người như tôi sao có thể chết dễ dàng như vậy, phải để anh hành hạ cả đời mới được. Vừa nghĩ đến những yêu cầu của anh, ngay cả chết tôi cũng không dám, phải làm ma chi bằng sống sót. Anh thích hành hạ thế nào thì tùy. Lần tới để xem ngoại trừ sói còn thứ gì mới mẻ hơn không? Chó ngao, rắn hổ mang, cá sấu, mỗi ngày một loại, tôi cũng coi như mở rộng tầm mắt, tôi cũng tò mò tiềm lực của tôi có thể thâm sâu tới mức độ nào.”

Tần Thiệu im lặng không nói một lời, một lát sau mới khó khăn phát ra một âm tiết.

Âm thanh xuyên qua hơi nóng bốc lên nghe thật mờ ảo, khiến tôi hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, hỏi lại: “Anh nói gì?”

Tần Thiệu nhìn vào mắt tôi nói: “Xin lỗi.”

Từ khi tôi biết mối thù giữa Tần Thiệu và nhà tôi, trái tim luôn bị tôi cố sức nhốt trong một túi khí trong suốt. Mặc kệ Tần Thiệu nói gì, tôi đều chuẩn bị cho mình một tư thế thản nhiên, yên tâm, kiên định thực hiện kế hoạch của mình. Nhưng hai chữ này giống như một lưỡi dao nhọn chọc thủng túi khí khiến tôi tĩnh tâm kia, Tần Thiệu từ lỗ bục đang phì phì phun khí kia chui vào, khiến tôi mất đi lý trí, không còn tỉnh táo nữa.

Tôi cầm chiếc cốc sứ trên bàn lên ném về phía cửa sổ thủy tinh. Miếng thủy tinh lập tức nát thành trăm mảnh rơi xuống đất, chiếc cốc sứ lăn trên bậc thang bên ngoài mấy lần rồi cũng vỡ tan tành, nằm im lìm tại chỗ.

Tôi quay đầu về phía những miếng thủy tinh, nói: “Xin lỗi.”

Nhân viên cửa hàng ở bên cạnh dùng vẻ mặt sợ hãi nhìn chúng tôi, thậm chí có người còn đề nghị báo công an.

Tôi hung dữ nhìn về phía Tần Thiệu: “Anh thấy không? Tôi đã nói xin lỗi rồi, anh nói xem vì sao chúng nó không chủ động ngoan ngoan tập hợp, gắn lại như cũ sau đó vui vẻ nói với tôi không sao? Tần Thiệu, lời xin lỗi của anh cũng cùng một ý như thế. Anh muốn tôi cảm động rơi nước mắt khấu tạ long ân, cảm ơn anh khoan hồng độ lượng, thật hiếm hoi khi hạ mình xin lỗi loại dân đen như tôi phải không? Tôi không thèm. Anh ôm lời xin lỗi của anh mà sống đi, tôi nhận không nổi.”

Tần Thiệu ngơ ngác nhìn tôi, trong mắt có cảm thông, bất lực và trìu mến. Tôi không chịu nổi loại ánh mắt này, nhất là xuất phát từ anh ta. Anh ta khiến tôi không cách nào phân rõ rốt cuộc tên khốn này thật sự bị tâm thần phân liệt hay chỉ dùng vẻ mặt đó để ngụy trang và ức hiếp tôi.

Nhưng dưới loại ánh mắt này, cảm xúc của tôi dâng trào đến mức muốn đi tham gia cuộc thi hùng biện toàn quốc. Tôi nhặt lên một mảnh thủy tinh, cắt qua cổ tay trái, dòng máu đỏ tươi lập tức dâng lên, từng giọt nhỏ xuống sàn nhà trắng tinh. Tôi điên cuồng giơ tay trái lên nhìn anh ta: “Tần Thiệu, có phải anh chờ tôi làm thế này đã rất lâu rồi không? Ngày đó anh nhốt tôi vào chuồng sói, tôi không tỏ vẻ ngày ngày bất an có phải khiến anh khó chịu lắm không? Tôi nói cho anh biết, tôi chẳng sợ gì cả, đến chết còn không sợ. Trước đây tôi từng xin anh được chết, đừng tưởng rằng nay Ôn Khiếu Thiên đã trở về thì anh có thể lợi dụng anh ấy để ép tôi làm bất cứ chuyện gì, tôi nói cho anh biết, không có cửa đâu.”

Tần Thiệu đã đè tay tôi lại, dùng sức kéo tôi ra ngoài. Anh ta nhìn cánh tay đầy máu của tôi, sắc mặt trắng bệch, có lẽ cũng sợ gây ra tai nạn chết người.

Tôi đứng tại chỗ, ngang ngược nhìn anh ta: “Anh không nỡ để tôi chết? Sao có thể để tôi chết đơn giản thế được? Anh hỏi tôi dựa vào cái gì mà bàn điều kiện, đây là câu trả lời của tôi.”

Vẻ mặt Tần Thiệu bỗng nhiên cứng đờ, tát tôi một cái thật mạnh, mạnh đến mức khiến tôi choáng váng: “Cô điên rồi sao? Vì Ôn Khiếu Thiên, cô muốn một khóc hai nháo ba thắt cổ với tôi hay sao?”

Tôi bị anh ta đánh một cái ngược lại bình tĩnh hơn nhiều. Tôi nói: “Không chỉ vì Ôn Khiếu Thiên, còn vì Trịnh Ngôn Kỳ và ba vạn tiền lương tháng mười hai của tôi.”

Tôi không nghe thấy Tần Thiệu trả lời. Anh ta nắm chặt lấy vết thương của tôi, máu chậm rãi nhỏ vào chiếc áo sơ mi trắng cao cấp của anh ta, từng giọng tan ra, giống như những bông hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đồi mùa xuân.

Anh ta không cầm chiếc áo da khoác trên ghế đã vội vàng bước ra ngoài. Phía sau, nhân viên cửa hàng đuổi tới, anh ta cũng không để ý, chỉ đi nhanh về phía trước. Nhân viên chạy tới, chỉ vào cửa kính phía sau, đại khái đang nói chuyện bồi thường. Tần Thiệu vừa đi vừa nói: “Trong áo khoác có ví tiền, cũng có danh thiếp của tôi. Các cậu tự giải quyết trước, tôi sẽ bảo người liên lạc với các cậu sau.”

Tần Thiệu ôm tôi đặt vào ghế phó lái, không nói một lời lập tức khởi động máy xe Bentley, hôm nay nó được nhận sứ mệnh hăng hái như xe cảnh sát, trong phố xá sầm uất chằng chịt vượt qua vô số đèn xanh đèn đỏ. Trong khi đang phóng nhanh như chớp, anh ta thường xuyên liếc nhìn tay tôi, tôi nhếch môi nhìn anh ta.

Tôi xác định được một việc. Tần Thiệu sợ tôi chết. Con mồi chết sớm, trò chơi cũng phải kết thúc sớm. Tốt lắm, điều này chứng tỏ bản thân tôi còn giá trị lợi dụng, đây là cơ sở đầu tiên cho cuộc đấu tranh của tôi.

Tôi tựa vào chiếc ghế bọc da êm ái, nhìn cảnh vật bên ngoài đang ào ào lùi lại phía sau: “Anh lái chậm một chút đi. Vết này tôi cắt nông, nếu anh chịu bỏ tiền, ngay cả sẹo cũng không còn.”

Tần Thiệu vốn đã tức giận đến mức không muốn nói chuyện với tôi, trong lúc quay đầu ở một ngã rẽ quát lớn: “Cô câm miệng cho tôi, cô là bác sĩ ngoại khoa chắc? Tùy tiện cắt lên người mình còn có thể tự khám bệnh?”

Tôi cười khẽ, nói: “Tần Thiệu, chẳng phải anh nói tôi là gái hư đấy sao? Bảy năm trước, nhà tôi phá sản, Khiếu Thiên biến mất, mẹ tôi tự sát vào viện, anh có biết tôi làm thế nào để vượt qua không? Tôi đã như thế từng dao từng dao cắt lên người mình, có nông, có sâu, trên người tôi thật ra vẫn còn sẹo, anh chưa bao giờ phát hiện phải không?”

Tôi giơ tay phải lên cho anh ta xem: “Anh xem, vết sẹo màu nâu ngắn ngắn kia chính là lần tôi không cẩn thận cắt sâu một chút. Tôi có kinh nghiệm rồi, biết nặng nhẹ, cũng không cắt vào tĩnh mạch, không có gì đáng ngại. Anh đừng lái quá nhanh. Nếu như chưa kịp cứu tay của tôi mà hai chúng ta đã gặp tai nạn giao thông cùng nhau xuống địa ngục, riêng tôi thì không có ý kiến gì, chỉ sợ anh tiếc mạng mình thôi.”

Tần Thiệu đột nhiên dừng phắt lại, tôi suýt chút nữa đập đầu vào kính. Anh ta xoay người lại, xốc tay áo bên phải của tôi lên, nhìn thấy vết sẹo phía bên trong cánh tay, bàn tay cầm tay tôi bỗng run run.

Tần Thiệu nói: “Cô thật sự là người điên, còn điên hơn cả tôi.”

Tôi nói: “Khi đó tôi bơ vơ không nơi nương tựa, chỉ muốn tìm một vài việc để phân tán sự chú ý. Qua nhiều năm như vậy, chính tôi cũng đã quên vết sẹo này, nay nhìn lại mới biết thì ra tôi căm hận kẻ đã hủy hoại thời thanh xuân tốt đẹp nhất của tôi tới mức nào. Nếu kẻ đó không hủy hoại gia đình tôi, tất cả những ngày tháng đau khổ của tôi cũng không bắt đầu. Tần Thiệu, nếu là tôi, anh có bỏ qua cho người kia không? Liệu anh có hận không thể băm hắn thành trăm mảnh, đun thành canh nuốt vào bụng không?”

Tần Thiệu lại lái xe, không để ý đến lời tôi nói.

~ Hết chương 10 ~

Sau “Ngâm vịnh phong ca” và “Ca tẫn đào hoa”, mình thích những anh họ Tiêu. Còn sau “Chàng giảng viên cầm thú của tôi” và “Thuần dưỡng”, mình bị thích những bạn tên Nhiên :))

Xin nhờ mọi người một chuyện nữa là có ai từng có báo cáo thực tập về ngành Kinh tế đối ngoại a.k.a Kinh tế quốc tế hoặc báo cáo thực tập ở công ty đóng tàu hoặc tàu thủy, tiếng Việt cũng được, tiếng Anh thì càng tốt, có thể cho mình xin được không? Mình phải viết báo cáo thực tập mà trường hướng dẫn mơ hồ quá nên không hiểu, mình muốn dựa vào những bài khác để viết một bài tương tự.

Mình cũng đang phải làm một nghiên cứu thị trường, mình chọn về mảng điện thoại, nếu có bạn nào đã làm nghiên cứu thị trường về mảng điện thoại hoặc sản phẩm nào cũng được, cũng cho mình xin một tài liệu để tham khảo cách làm với nhé. Mình chỉ còn 1 tháng để làm xong 2 cái này thôi TT^TT

Mail của mình là ngoctram10@gmail.com nhé

Cảm ơn mọi người rất nhiều :*

Advertisements

8 thoughts on “[Phần 3 – Chương 10] Thuần dưỡng

  1. càng lúc cang thích Nhiên Nhiên, xem ra anh Thiệu còn bị ngược thảm. thanks sâu nhiều, tiếc là mình hổng học bên kinh tế, mình hoc dược nhưng đã ra trường rùi.

  2. Lại ngược zai đẹp rồi, nẫu hết cả lòng. Xem hai cháu ngược nhau mà tôi thấy mình cũng sắp phát điên theo mất .. aiz~

  3. cảm ơn Sâu ^^
    Đọc mà thấy thương Nhiên Nhiên quá, xong nghĩ thật ra NN cũng có tình củm với zai Thiệu rùi nên mới khó chấp nhận, lúc đầu NNconf tin TT hok biến thái tới mức ý mà… nhiều hiểu lầm quá :(
    nghiên cứu thị trường về điện thoại thì t hok có để hỏi bạn, còn cái bctt thì để t xem lại trong đống tài liệu hồi t làm TTTN xem có hok t gửi nhé, chỉ toàn Tiếng Việt thui^^

    1. Tiếng Việt cũng được cô ơi, tôi xem cái dàn nó thế nào rồi chém vào thôi ấy mà, đi xin dấu đánh cộp cái là được.
      Còn cái nghiên cứu thị trường thì sản phẩm nào cũng được, tôi xem cách làm, có học cái này bao giờ đâu mà bắt làm không biết, còn là môn thay cho thi tốt nghiệp mới đau chứ TT^TT

  4. Gay cấn quá nhỉ! Ko bít thật ra bố Nhiên còn gây ra truyện j nghiêm trọng hơn chứ ko chỉ vì miếng đất đâu

Đã đóng bình luận.