[Phần 1 – Chương 11] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 11: Đấu tranh R Ồn.

Không có tình cảm cũng không thể đổ lỗi cho số phận

Bỗng chợt rất muốn em hận tôi

Tôi chưa bao giờ yêu đến mức lãng quên cuộc sống của mình như vậy

Kết thúc bi thảm nhất của một cuộc tình thì ra cũng chỉ như dùng lòng bàn tay dập tắt đám lửa.

~~~ “Lặp lại sai lầm” – Cổ Cự Cơ ~~~

[Phần 1]

Người chết là hết chuyện, để lại người còn sống chịu dày vò.
Người chết là hết chuyện, để lại người còn sống chịu dày vò.

Đại khái là Tần Thiệu đã tìm một bác sĩ tốt nhất. Cuộc giải phẫu tiến hành vừa chậm vừa tỉ mỉ, không tổn thương đến dây thần kinh và gân, chỉ để lại một vết sẹo do chỉ khâu. Bởi vì tôi dùng ít sức lực nên chỉ dài ba phân, không nhìn thấy được.

Tần Thiệu chưa thay quần áo, đợi đến khi tôi từ phòng phẫu thuật ra, anh ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh kia, có điều trong tay thêm một điếu thuốc. Khi thấy tôi được đẩy ra, anh ta lập tức dập tắt điếu thuốc trong tay, theo xe đẩy đi thẳng tới phòng bệnh cao cấp.

Sau khi cẩn thận ôm tôi từ xe đẩy lên giường, anh ta ngồi xuống bên cạnh không nói một lời. Nước trong chai dịch im lặng chảy từng giọt vào trong huyết quản tôi, tôi nhìn bình nước ngẩn người.

Chán muốn chết.

Tần Thiệu hỏi tôi: “Đói chưa?”

Tôi lắc đầu, nói: “Trưa nay ăn hai bát mì thịt bò.”

Tần Thiệu nói: “Một vết chiều nay có thể tiêu hóa một bát rồi chứ?”

Tôi nói: “Anh thì biết cái gì. Anh biết cắt cổ tay một cách có kỹ thuật là thế nào không? Thứ nhất, phải có dụng cụ sắc bén; thứ hai, tắm nước nóng, uống một ít rượu, tăng tốc độ tuần hoàn của máu; thứ ba, cắt xong phải cho tay vào nước ấm, nếu không máu đông sẽ bịt kín vết thương, có điều nếu cắt đứt động mạch thì không cần lo lắng đến điều thứ ba. Độ sâu như tôi đã cắt chỉ đứt tĩnh mạch, máu chảy từ 200cc đến 300cc sẽ tự động ngừng. Động mạch sâu hơn tĩnh mạch một phân, phải dùng hết sức mới cắt tới được, có điều rất dễ tổn thương đến dây thần kinh, sẽ rất đau. Anh biết động mạch, tĩnh mạch ở chỗ nào không? Tôi cho anh xem…”

Tôi vừa định chỉ vị trí Tần Thiệu đã ngắt lời: “Cô học y à? Cô định lấy bằng tiến sĩ chuyên ngành tự sát? Cô cho rằng hiểu rõ chuyện đó nhà nước sẽ trao giải cho cô? Hay là cô thật sự muốn chết?”

Tôi cười nhạt: “Vô văn hóa đúng không? Tỉ lệ tử vong do cắt cổ tay chỉ có 5%, là phương pháp muốn chết vô hiệu quả nhất. Tôi kể cho anh một truyện cười nhé, một thường vụ của một tỉnh nào đó ở Nhật muốn tự sát, cắt cổ tay lại cắt cổ, còn dùng cái dùi đâm vào ngực đều không nguy hiểm đến tính mạng, không chết được, đau đớn nhiều giờ, trong khi đó còn muốn đi toilet, bởi vì bị choáng nên mất khống chế, có lẽ khi tỉnh lại tự mình thấy xấu hổ nên vào toilet tắm rửa một lần, cuối cùng cố lết đến bệ cửa sổ, nhảy từ trên tầng bảy xuống mới chết được. Anh xem, đọc nhiều sách một chút vẫn có lợi hơn, nếu muốn chết tuyệt đối sẽ không gây ra nhiều trò cười như vậy.”

Ánh mắt sắc như dao của Tần Thiệu bay tới, anh ta nói: “Cô cố tình nói những chuyện này cho tôi nghe?”

Tôi cười ha hả: “Tần Thiệu, anh đừng nói, tôi cảm thấy sau khi ở cạnh anh tôi thật sự biến thái hơn không ít. Trước đây khi nghĩ về những điều này, tôi chỉ cảm thấy đó là một ý tưởng mới trong học thuật, nay tôi lại có một sự kích động khó hiểu. Sau này nếu anh tặng A nhỏ, B nhỏ cho tôi, có lẽ tôi có thể huấn luyện bọn nó thành búp bê cũng nên.”

“A nhỏ, B nhỏ?”

“À, là hai con sói kia kìa. Nhìn kỹ cũng đẹp đấy.”

Tần Thiệu lại im lặng.

Khi tôi sắp ngủ thiếp đi mới nghe Tần Thiệu chậm rãi nói: “Đừng tùy tiện muốn chết. Vì những người yêu cô, đừng lấy tính mạng ra chơi đùa.”

Tôi mở mắt nhìn anh ta, anh ta chưa bao giờ dùng ánh mắt sâu kín như vậy để nhìn tôi. Không khí trong phòng bệnh tựa như bịt hút ra, “tâm như chỉ thủy*” lạnh thành băng.

* Thành ngữ “tâm như chỉ thủy” chỉ tâm tình bình tĩnh, không có tạp niệm.

Anh ta nói: “Em gái tôi cũng vì tự sát mà chết. Người chết là hết chuyện, để lại người còn sống chịu dày vò. Vì vậy, hãy sống sót, cho dù chỉ vì tận hiếu.”

Tôi không cách nào đối diện với ánh mắt của anh ta, đành phải mất tự nhiên xoay người sang chỗ khác: “Lúc này sao anh không uy hiếp tôi? Không phải anh am hiểu nhất chuyện này sao?”

Anh ta hỏi: “Cô muốn tôi uy hiếp cô à?”

Tôi nghĩ khi nhìn tôi nhất định Tần Thiệu đã nghĩ tới người em gái tự sát của anh ta, nhân tiện dành luôn tâm trạng bất lực và tiếc nuối cho tôi. Mấy ngày nay, Tần Thiệu thật dễ tính, ở lại luôn trong phòng bệnh cao cấp này.

Tôi vừa mới trông bệnh cho Ôn Khiếu Thiên, biết chăm sóc bệnh nhân vất vả thế nào. Tôi cho rằng anh ta chỉ trải nghiệm một chút, cảm nhận một chút, bù đắp lại tâm trạng tiếc nuối rồi không trở lại nữa, ai ngờ anh ta rất an ổn mà ở lại đây.

Phần lớn thời gian hai chúng tôi không nói gì. Anh ta ngồi bên cạnh bàn dùng máy tính xách tay xử lý một chút công việc, gọi vài cuộc điện thoại. Còn tôi len lén để ý mật mã khi anh ta khởi động máy. Nhưng khoảng cách khá xa, tôi chỉ biết đó là một tổ hợp tám chữ số, mở đầu bằng 19, rất có khả năng là sinh nhật của một người nào đó.

Thỉnh thoảng quản gia có đến đây, thấy băng gạc trên tay tôi mà ánh mắt không chớp lấy một cái, chỉ thoáng cúi người nói một câu: “Lô tiểu thư, bảo trọng thân thể.” Rồi cầm quần áo của Tần Thiệu về giặt.

Mà tôi ít nhiều cũng coi như tự sát, không thể gọi Ngải Tĩnh đến nói chuyện phiếm, vì vậy từng ngày trôi qua cực kỳ buồn bực, nhất là lại ở một mình với Tần Thiệu, thời gian giống như cục bột mì trong quán của lão Hoàng, liên tục bị kéo dài, kéo dài, cho đến khi mảnh như sợi lông, không thể dài hơn được nữa.

Nhìn anh ta, ngay cả đọc sách, xem TV tôi cũng không có hứng thú. Mặc dù anh ta đã mua cho tôi một chiếc máy tính mới toanh, nhưng mấy ngày nay tôi cũng lười mở ra.

Cuối cùng tôi không thể chịu đựng được nữa, vặn vẹo ngón chân hỏi anh ta: “Này, anh chỉ cần tỏ vẻ là được rồi. Ngày nào cũng ngồi chồm hỗm ở đây không thấy mệt à? Tôi nhìn anh nhức mắt lắm rồi.”

Tần Thiệu không để ý đến tôi, tiếp tục làm việc của mình.

Tôi sống không thoải mái, sao có thể để kẻ thù của mình sống thoải mái được? Khiến anh ta khó chịu là trách nhiệm sống còn của tôi. Tôi tra được trong tài khoản điện tử đã có thêm ba vạn tệ, là một kẻ có tiền, tôi lập tức mua một bộ âm ly và micro không dây giá rẻ trên Jingdong.

Hiệu suất làm việc của Jingdong đúng là nhanh, trong một ngày đã chuyển hàng đến. Một tay của tôi bị thương, một tay cắm ống truyền dịch, không thể làm việc nặng, tôi lập tức chỉ huy anh bạn chuyển hàng kia giúp tôi lắp đặt, sau khi kết nối với máy tính, thử âm thanh. Được, đúng là tiền nào của nấy, âm thanh này đủ to.

Trong toàn bộ quá trình, Tần Thiệu vẫn duy trì một trạng thái không nghe không thấy. Tôi đặc biệt hài lòng với phản ứng như vậy, nháy mắt nói với anh ta: “Anh yêu, lát nữa em sẽ cho anh một niềm vui bất ngờ. Anh phải hold được nha ~~~”

Sau đó, tôi mở máy tính lên tải xuống vài bài Karaoke, bắt đầu lớn tiếng hát với cái màn hình.

“Người yêu phụ bạc tôi/ ép tôi bỏ đi/ chân tướng lộ mặt khiến tôi rơi nước mắt/ người yêu phụ bạc tôi/ anh cõng món nợ lương tâm/ cho dù trả giá nhiều tình cảm đến đâu/ cũng không thể đổi trở lại.”

Cơ mặt Tần Thiệu giật giật, giống như ăn phải con gián, giẫm phải cứt chó, trên người có rận.

Tôi càng hát càng hăng: “Năm đó anh muốn chia tay/ chia tay thì chia tay/ nay lại muốn dùng chân tình dụ tôi quay lại/ tình yêu không phải thứ anh muốn mua là mua/ khiến tôi lảng tránh/ khiến tôi hiểu ra/ không cần tình yêu của anh.”

Tôi hát vô cùng sướt mướt, trong lòng lại thầm bấm giờ xem Tần Thiệu có thể chịu được bao lâu.

Người chịu không được chính là y tá bệnh viện. Hai y tá hốt hoảng chạy đến, nhìn thấy dáng vẻ đang hoa tay múa chân sung sướng của tôi lại càng hoảng sợ.

Tôi cầm micro gào lên: “Các chị y tá, các chị tới thật đúng lúc. Cái tay này của tôi còn cắm ống truyền, cầm míc có chút đau. Chỗ các chị có giá míc không? Chính là loại mà trên sân khấu, mấy ngôi sao vừa đàn ghita vừa hát ấy?”

Y tá chớp đôi mắt to lắc lắc đầu rồi nhìn Tần Thiệu ở bên cạnh.

Tôi cứng đầu nói: “Vậy giá treo bình thủy cũng được. Có điều là hơi cao, không dễ cố định. Mấy chị giúp tôi tìm đi, thứ này không dễ mua.”

Một y tá đã bỏ ý định nói chuyện với tôi, xoay người khó xử nói với Tần Thiệu: “Anh Tần, chỗ chúng tôi là bệnh viện. Cô Lô làm như vậy sẽ quấy rầy đến những bệnh nhân khác đang nghỉ ngơi.”

Tôi hùng hồn nói với cái micro: “Cô biết tôi là ai không? Tôi là tình nhân của anh ta. Tình nhân của Tần Thiệu. Cô dám nói với tôi như thế?”

Tần Thiệu quay đầu nhìn tôi.

Tôi lập tức liếc mắt nhìn anh ta, tiếp tục cầm micro hát: “Tôi là tiểu bá vương, đâm chết người cũng không sợ. Bởi vì sao? Trời sập xuống cũng có người chống. Bố tôi tên Lý Cương, Lý Cương không người không biết. Lý là Lý trong Lý Thế Dân, Cương là Cương trong kim cương. Bố tôi tên Lý Cương, đâm chết người cũng không sợ. Bởi vì sao? Bởi vì bố tôi là cục trưởng.”

Tôi nhiệt tình hát hết bài, nhìn xem Tần Thiệu có còn muốn làm Lý Cương không coi ai ra gì nữa không. Tôi tưởng tượng mình đang đối mặt với một quả pháo lớn, kíp nổ sắp cháy hết, chỉ còn chờ phóng lên trời nở thành một bông hoa thắng lợi. Pháo hoa sẽ rọi sáng gương mặt vàng vọt khốn khổ của tôi, xua tan đi nỗi ấm ức trong lòng, đánh đuổi những ác linh tái nhợt chập chờn trong bóng đêm.

Tôi cứ xúc động dâng trào như vậy nhìn về phía Tần Thiệu áo quần bảnh bao.

Anh ta nhướng khóe mắt, nói với y tá: “Cô sang phòng bên cạnh nói một tiếng, bảo bọn họ thông cảm một chút. Tôi lập tức gọi người mang kính cách âm tới. Nếu có thể, cô xem họ có thể phối hợp hay không, tôi muốn bao cả tầng này.”

Quả pháo mừng trong lòng tôi giống như bị dội một thác nước đá, xèo một tiếng, bốc lên từng sợi khói trắng.

“Không cần, đột nhiên tôi không muốn hát nữa. Để giường lại cho bệnh nhân đi, hiện giờ đang thiếu giường bệnh.” Tôi khô khốc nói.

Y tá nhìn tôi một cái, lại nhìn Tần Thiệu một cái, dè dặt đi ra.

Tôi lại nằm xuống giường.

Tần Thiệu không có ý kiến gì, tiếp tục quay về với công việc. Nhưng tôi vô cùng khó chịu, tựa như trên sàn đấu, người chủ trì giơ cao cánh tay của Tần Thiệu, tuyên bố Tần Thiệu thắng cuộc, ánh đèn sân khấu chiếu vào một mình anh ta, còn tôi như môt vở hài kịch sứt sẹo bị người ta cười nhạo. Hiện giờ biểu hiện của Tần Thiệu còn thâm sâu hơn bình thường, ngay cả cười nhạo anh ta cũng keo kiệt.

Advertisements

12 thoughts on “[Phần 1 – Chương 11] Thuần dưỡng

  1. Mình thực sự hâm mộ các câu thoại của bạn Nhiên. Thực sự ngưỡng mộ tác giả, ngôn ngữ hay như vậy. :X:X:X Cám ơn bạn Sâu!!!

Đã đóng bình luận.