[Phần 2 – Chương 11] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 11: Đấu tranh R Ồn.

[Phần 2]

Bỗng chốc tôi cảm thấy thế giới ngập trong một màu hồng phấn, không khí mang đầy i-on âm, mấy diễn viên nam trong phim truyền hình CCTV cũng đẹp trai chết người. Tôi cứ thế ôm lòng cảm ơn cuộc sống mà dần dần đi vào mộng đẹp.
Bỗng chốc tôi cảm thấy thế giới ngập trong một màu hồng phấn, không khí mang đầy i-on âm, mấy diễn viên nam trong phim truyền hình CCTV cũng đẹp trai chết người. Tôi cứ thế ôm lòng cảm ơn cuộc sống mà dần dần đi vào mộng đẹp.

Tôi nhìn về phía bóng lưng của Tần Thiệu mà nghĩ, với điều kiện tiên quyết là không tổn thương chính mình, tôi phải làm thế nào mới khiến anh ta cảm thấy khó chịu? Trước khi lấy được thứ gì đó trong máy tính của anh ta, tôi phải sống chung dưới một mái nhà với kẻ thù, nếu không làm chút việc mang tính phá hoại thì thật có lỗi với tấm bằng đại học A của mình.

Ngay cả khi đã đọc sách hơn hai mươi năm, dưới mệnh đề to lớn là thế giới công nghệ cao này, tôi đành xin sự giúp đỡ từ internet vạn năng. Đáp án mà internet cung cấp coi như tạm được. Nào là cố tình gây sự, nào là già mồm cãi láo, nào là tính toán chi li, nào là lảm nhảm chuyện cũ, vân vân và vê vê, đều có tính thao tác rất khó. Những thứ này đối phó với loại đàn ông bình thường còn được, với loại người như Tần Thiệu, hỏa lực cấp độ này là hoàn toàn chưa đủ.

Vì vậy tôi vắt hết trí não, cuối cùng nảy ra một kế. Tôi mở máy tính lên, để lại số điện thoại của Tần Thiệu trên những trang web dành cho gay và tình một đêm. Để nâng cao tính khả thi, tôi còn cố ý bỏ thêm một đoạn giới thiệu về Tần Thiệu : yêu kiếm tiền, yêu tiêu tiền, yêu áo hiệu Boss năm vạn một chiếc. Yêu hoa cúc, yêu dưa chuột, càng yêu ba người hoặc nhiều hơn nữa. Tôi không phải gay, cũng không phải lưỡng tính, tôi chỉ thể hiện chính tôi. Tôi giống bạn, là một tên cầm thú.

Vừa đăng bài xong, điện thoại của Tần Thiệu lập tức vang lên. Tôi thấy âm thanh này thật thanh thúy êm tai, làm cho người ta nâng nâng.

Tần Thiệu nói một câu “gọi nhầm số” rồi lập tức ngắt máy.

Vừa ngắt máy, điện thoại lại vang lên. Tôi nhìn anh ta cau mày nghe đối phương nói, cảm thấy hạnh phúc vô bờ.

Theo tiếng chuông di động lần lượt vang lên, sắc mặt Tần Thiệu ngày càng tái, tôi cảm thấy cơm ngon khôn tả, còn bấm chuông gọi thêm suất nữa.

Khi xoay người lại nhìn tôi, Tần Thiệu giống như muốn làm thịt tôi luôn. Đại khái là từ bé đến giờ anh ta chưa từng bị quấy rầy và nói xấu như vậy, đỉnh đầu gần như bốc khói. Tôi như nhìn thấy ruy băng bay lượn, cờ đỏ phấp phới, sâm banh đang phun khói trắng không ngừng.

Thậm chí tôi còn dùng hình của Tần Thiệu để làm ảnh đại diện, chém gió với bạn bè trên mạng, trình độ bận rộn phải tương đương với các cửa hàng vàng trên Taobao để trả lời các hộp thoại liên tiếp hiện ra.

Chủ đề của những người bạn này rất rộng, có những từ ngữ chuyên môn mà tôi phải dùng bách khoa trăm độ mới miễn cưỡng hiểu được. Tôi mở rộng tầm mắt, cảm thán thế giới thật muôn hình vạn trạng, đồng thời còn mãnh liệt ghen tị và bất mãn vì gương mặt của Tần Thiệu lại được thế giới đồng tính hoan nghênh như vậy.

Rốt cuộc Tần Thiệu cũng sải bước tới, hỏi tôi: “Có vui không?”

Tôi đang bận gõ phím, ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên: “Cũng tạm được.”

Tần Thiệu còn nói: “Cô vất vả như vậy mà tôi chỉ cần cài phần mềm chặn số lạ là có thể giải quyết. Cô vẫn cảm thấy vui chứ?”

Tôi nói: “Tất cả những chuyện gia tăng sự phiền phức cho cuộc sống của anh tôi đều thấy vui.”

Tần Thiệu đập một cái đóng máy tính lại, trên mặt đầy mây đen.

Anh ta đập rất mạnh, màn hình sập vào hai tay tôi. Tôi cảm thấy tay hơi đau. Phía bên trong tay trái gần như dính chặt vào bàn phím, băng bên ngoài chậm rãi thấm màu đỏ, ống truyền dịch trên tay phải bị màn hình đè mạnh nên trật vị trí, nhưng nước vẫn tiếp tục chảy vào cơ thể nên trên tay lập tức phồng lên một bọc lớn.

Tôi tiếp tục giấu hai tay bên dưới màn hình, trợn mắt nhìn anh ta. Cảm giác đau đớn từ tay truyền đến khiến tôi hít thở không thông, nhưng tôi vẫn nhịn đau nhìn anh ta.

Tôi phải nhìn được dáng vẻ thất bại của anh ta mới thôi. Tôi muốn biết khi thất bại anh ta sẽ có biểu hiện thế nào. Hơn nữa tôi còn phải khắc sâu vào trí nhớ, thường xuyên lấy ra xem lại để làm động lực sống còn.

Đao thương kiếm kích, phủ việt câu xoa, quải tử lưu tinh, tiên giản chuy trảo*, tất cả đều đánh lên người tôi, rèn luyện chính mình, chỉ vì một ngày nào đó có thể dùng những vũ khí này đập lại lên người kẻ thù.

* Đao, thương, kiếm, kích, phủ, việt, câu, xoa, quải tử, lưu tinh, tiên, giản, chuy, trảo: các loại vũ khí cổ.

Tần Thiệu nói:”Cô thích nhìn thấy tôi sống không thoải mái như vậy?”

Tôi nhe răng nói: “Ha, anh nói sai rồi. Tình cảm của tôi đối với anh đặc biệt phức tạp, đặc biệt yêu thích, đặc biệt quan tâm. Ví dụ như nếu anh đi máy bay, tôi sẽ kéo một cái ghế ngồi ngay trước TV, nghe tin tức trong nước, mỗi năm phút lại xem bản tin thời tiết xem có đưa tin thiên tai hay gì đó không.”

Tần Thiệu trừng mắt nhìn tôi, ngay cả môi cũng run run.

Trong thời gian giằng co như vậy, y tá đã đưa bàn ăn vào.

Tần Thiệu vẫn đứng bên cạnh không nhúc nhích, y tá cảm thấy bầu không khí kỳ lạ, cúi đầu đẩy bàn ăn di động tới gần, đặt ở gần giường, đang định đi bỗng kêu “a” lên một tiếng.

Cô ấy bẻ cái màn hính máy tính lên, sau đó ấn nút cấp cứu.

Băng trắng trên tay trái đã nhuốm thành màu đỏ, tay đỏ thũng to như núi.

Tôi vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy vẻ mặt thất bại của Tần Thiệu đã đau đến suýt ngất đi.

Một chuỗi bác sĩ, y tá nối nhau ra ra vào vào. Ngay cả lông mi của tôi cũng dính mồ hôi, nhìn ai cũng giống như nhìn xuyên qua màn nước, mờ mờ ảo ảo. Tần Thiệu đứng thẳng tắp giữa một đám bác sĩ già tóc trắng, thấp lùn, béo ịch như một người gỗ, không biết đang có vẻ mặt gì.

Có một bác sĩ đeo kính nói: “Vết thương rách ra rồi, cắt chỉ khâu lại lần nữa đi. Sao có thể nhịn được như vậy? Người ta nói “thủ liên tâm” đấy cô gái ạ.”

Tôi nghĩ tôi mới chỉ mài trái tim được đến mức như đá hoa cương mà thôi, đau thì có đau đấy có điều không kêu.

Tay trái cắt chỉ, may lại lần nữa. Tay phải cũng tạm thời thành tàn phế, đành truyền dịch từ cánh tay. Hiện giờ tôi giống như bị phế toàn bộ kinh mạch như trong phim kiếm hiệp, ngay cả cầm điều khiển từ xa để đổi kênh cũng không được.

Tôi nghĩ, chiến dịch trả thù Tần Thiệu quả thật gian nan, mức độ hy sinh thật nặng nề, kết quả đúng là thê thảm, vì vậy khi nhìn Tần Thiệu, trong mắt tôi bắn ra ánh nhìn như những tử sĩ.

Sau khi rời khỏi phòng phẫu thuật lần thứ hai, Tần Thiệu ngồi bên giường, ngón trỏ gõ vào mép giường theo tiết tấu, phát ra những tiếng kim loại keng keng.

Tôi gào lên một tiếng: “Gõ đủ chưa? Phiền muốn chết!”

Tần Thiệu hỏi tôi: “Hai tay đều thành tàn phế rồi, đã chán chưa? Lại náo loạn nữa đi, náo loạn đến lượt hai chân luôn đi. Tôi thấy như vậy cũng tốt. Cô nằm luôn trên giường này cả đời đi.”

Tôi bĩu môi nói: “Một đời sao đủ? Anh nên đặt cho tôi một cái quan tài thủy tinh, kiếp sau, kiếp sau nữa, để con cháu anh tới chiêm ngưỡng. Bên cạnh quan tài đặt một cái bia, trên bia viết: ba mươi xuân xanh, cuối cùng không địch nổi ác ma chèn ép.”

Tần Thiệu nói: “Tôi thấy thứ nên tàn phế nhất là cái miệng cô mới đúng. Trước đây vì sao không cảm thấy cô ầm ĩ như vậy nhỉ?”

Tôi hừ một cái: “Trước đây tôi cũng không cảm thấy như vậy. Không phải tôi nói rồi đấy sao? Anh là loại quý nhân có thể liên tục đào bới tiềm lực của tôi ra. Tôi hồi cấp hai nói còn lắp bắp, cấp ban ngay cả đọc một bài diễn thuyết trước toàn khóa cũng không dám, đại học đi karaoke cũng không dám chạm đến cái micro. Từ nhỏ đến giờ tôi mắc chứng rối loạn biểu đạt, vốn cho rằng Khiếu Thiên đã chữa hết bệnh này. Nay nghĩ lại, người trị tận gốc bệnh này của tôi phải là anh mới đúng. Vừa nhìn thấy anh, tôi sẽ dùng đến tất cả tri thức hơn hai mươi năm đi học, nói không khép miệng được, có câu thành ngữ gọi là gì ấy nhỉ? “Khánh trúc nan thư**” đúng không, chính là cảm giác đó.”

**Chặt hết trúc ghép thành sách cũng không ghi hết tội lỗi.

Tần Thiệu nói: “Vậy bốn tháng trước cô làm thế nào nhịn được? Không phải thích diễn vai cô hầu nhỏ nén giận lắm sao?”

“Đó chẳng phải vì tiềm lực của tôi chưa được khai phá hay sao? Hơn nữa, trước kia không phải anh cũng thích đóng người máy lắm à, mở miệng là chỉ phun được hai, ba chữ? Nay tôi thấy anh nói cũng được một đoạn dài kha khá đấy. Chúng ta là đang khai phá tài năng của lẫn nhau. Tần Thiệu này, sau này hai chúng ta lập thành một nhóm tấu nói***, có khi còn đánh bại được cả Quách Đức Cương và Vu Khiêm cũng nên. A, vẫn không được, anh còn sửa được giọng mũi và ngắt đoạn, nếu ở trên sân khấu nói nhầm kim tử (vàng) thành tinh tử (tinh trùng) thì làm sao bây giờ?”

*** Tấu nói: Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt

Tần Thiệu lập tức nói: “Ai nói tôi chưa sửa được giọng mũi và ngắt đoạn?”

Tôi nói: “Vậy anh nói thử một câu “Tâm tâm tương ấn” cho tôi nghe thử xem nào?” (tâm đầu ý hợp – phiên âm: xīnxīnxiāngyìn)

Tần Thiệu nghe lời nói lại một lần.

Tôi nói: “Tinh tinh tương ánh (xīngxīngxiāngyìng), đúng không? Tôi thấy cũng được lắm. Nào là sao, nào là trăng, vốn phải giúp đỡ lẫn nhau mới chiếu sáng được. Anh lại sống một cách vô tri thế này, dù sao cũng chẳng ai dám nói anh sai. Aiz, không ngờ anh đã sống ba mươi bảy năm như thế, kỳ quái, kỳ quái nha. Không sao đâu, Tần Thiệu, hiếm khi nào sai sót một lần. Ai chẳng có khuyết điểm, nào có ai hoàn hảo, đúng không? Trong 24 nguyên âm chỉ có 9 âm là giọng mũi, còn chưa tới một nửa đâu, so với không phân biệt được n l, cong lưỡi thẳng lưỡi còn không biết thì vẫn tốt hơn một chút, đúng không. Anh coi như có chất giọng nhái của giọng Cảng Đài**** đặc sắc trên CCTV, đồng bào Đài Loan chúng ta thích nói câu “bạn nhỏ nhìn ong mật vo vo ve ve bay tới bay lui”, đặc biệt êm tai dễ nghe, vừa nghe đã mê.”

**** Giọng Cảng Đài: (Hồng Kông, Đài Loan) một loại giọng thường được những người dẫn chương trình sử dụng, sau này giới trẻ đại lục cũng học theo, nói giống những ngôi sao Hồng Kông.

Tần Thiệu bĩu môi không nói. Anh ta muốn phản bác, nhưng có lẽ bận tâm đến vấn đề chưa sửa được giọng mũi mà tôi chê bai nên không dám mở miệng. Vẻ mặt ngạc nhiên này của anh ta tạm thời bị tôi hiểu thành cảm giác thất bại.

Đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt!

Hai tay tôi không thể che miệng cười trộm nên thẳng thắn nằm lăn trên giường lớn tiếng cười, cười đến rung động tâm can, quỷ kiến sầu.

Bỗng chốc tôi cảm thấy thế giới ngập trong một màu hồng phấn, không khí mang đầy i-on âm, mấy diễn viên nam trong phim truyền hình CCTV cũng đẹp trai chết người. Tôi cứ thế ôm lòng cảm ơn cuộc sống mà dần dần đi vào mộng đẹp.

Trong khi nửa tình nửa mơ, tôi nghe có người vẫn còn nghiền ngẫm từng chữ “tâm tâm tương ấn”, “tâm tâm tương ấn”, “tâm tâm tương ấn”, tôi thỏa mãn nở nụ cười, trở mình tiếp tục đi gặp Chu Công.

Ngày hôm sau, khi tôi vừa mở mắt, dử mắt còn chưa lau, Tần Thiệu đã quay sang nói với tôi: “Tâm tâm tương ấn”.

Tiếng phổ thông chuẩn mực. Tôi phải bội phục lòng tự trọng của đàn ông. Người ta nói ngọng n l phải nhiều năm mới sửa được, Tần Thiệu chỉ dùng một đêm đã chữa được căn bệnh hơn ba mươi năm của mình, đúng là không phải người bình thường.

Tôi nói: “Tinh tinh tương ánh mới đúng. Anh nói sai rồi.”

Anh ta ngờ vực nhìn tôi.

Tôi thẳng thắn nhìn anh ta. Anh ta lại bắt đầu dao động.

Thật ra lỗi giọng mũi của Tần Thiệu vốn không quá rõ ràng, chỉ đôi khi lẫn lộn âm in và ing một chút mà thôi, không nghe kĩ và đã ở chung cùng anh ta trong một thời gian dài thì tuyệt đối không phát hiện ra vấn đề này. Nhưng bị tôi nói quá lên thành như thế, nhất thời Tần Thiệu không còn lòng tin vào bản thân, tôi còn khiêu chiến anh ta không biết mệt: “Sinh thân thân mẫu thân, cẩn thỉnh nâm tựu tẩm, thỉnh nâm tâm trữ tĩnh, thân tâm ngận yếu khẩn, tân tinh bạn minh nguyệt, ngân quang rừng thanh thanh. Tẫn thị thanh tĩnh kính, cảnh linh bất yếu kinh.”

(Nói chung là đoạn này có rất nhiều từ có phiên âm cuối là in, Sâu để nguyên Hán Việt thôi nhé, giống như câu “lúa nếp là lúa nếp làng…” để đùa những người nói ngọng n l ở Việt Nam đấy mà)

Tần Thiệu tức giận nghe hết đoạn vè khiến người ta níu lưỡi này rồi ném cho tôi một ánh mắt bất khuất.

Tay tôi bị thương, không thể vỗ tay, tôi vô cùng tiếc nuối vì việc này.

Advertisements

13 thoughts on “[Phần 2 – Chương 11] Thuần dưỡng

  1. thật ko bit nên cười hay khóc nữa. NN chịu đau khiếp quá
    Chị Sâu dạo này làm việc năng suất quá, yêu yêu hun hun

Đã đóng bình luận.