[Phần 2 – Chương 12] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 12: Trùng phùng R Xót.

[Phần 2]

Chỉ là kết hôn thôi, vốn là một chuyện nhắm mắt giậm chân một cái là xong, nếu phải cân nhắc, suy luận nhiều lần mới tính ra kết quả sẽ không gọi là kết hôn.
Chỉ là kết hôn thôi, vốn là một chuyện nhắm mắt giậm chân một cái là xong, nếu phải cân nhắc, suy luận nhiều lần mới tính ra kết quả sẽ không gọi là kết hôn.

Mấy ngày nay, Tần Thiệu đối với ruộng rau vẫn duy trì thái độ không nóng không lạnh. Khi tôi lăn lộn trên mảnh đất anh ta sẽ ở bên cạnh nhìn; khi tôi vừa dừng tay anh ta cũng lập tức vỗ mông bỏ đi. Tôi nhìn mảnh đất không hề có dấu hiệu nảy mầm, không biết bọn chúng đã chết hay còn ngủ đông, không hề có chút sức sống, cũng không hề phối hợp với kế hoạch của tôi. Dù thế nào tôi cũng là một tiến sĩ đi ra từ vùng nông thôn, trồng tí tẹo rau dưa mà không có kết quả đúng là nhục nhã.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, thỉnh thoảng còn có tuyết rơi, mưa đá. Sắc trời phần lớn thời gian chỉ có một màu xám xịt. Hình như trong ký ức của tôi, cứ đến mùa đông, cây cỏ bên bờ ruộng sẽ bị đông lạnh thành băng, có một vài cây gần đường dẫn nước vào ruộng sẽ bị hư thối hơn phân nửa, giẫm vào tạo thành một vũng nước. Nhà chúng tôi lạnh đến mức mỗi người phải rụt đầu rụt cổ, mặc áo bông rất dày, tới từng nhà chúc tết. Khi đó, những thứ như pháo hoa là loại hàng hóa xa xỉ, cánh đồng rộng mênh mông yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng gió thổi vù vù.

Tôi bỗng cảm thấy nhớ nhà, cứ gần cuối năm là lại có chút nhớ nhà. Tôi đã nói với Tần Thiệu, hai chín tết tôi tham dự hôn lễ của bạn xong sẽ về quê ở hai, ba ngày. Tần Thiệu không mặn không nhạt hỏi một câu: “Có cần tôi về cùng cô không?” Trong lòng tôi nghĩ, nếu anh tới có lẽ bố tôi sẽ rút ống truyền dịch trực tiếp tiêu diệt anh cũng không chừng, kẻ thù lâu ngày gặp lại đặc biệt nóng nảy, tôi vẫn muốn cả nhà tôi có một cái tết âm lịch yên bình hơn.

Vì vậy tôi liếc mắt một cái nói: “Quan hệ giữa anh và vợ anh dù có tệ thế nào cũng coi như đã cầm giấy chứng nhận. Hai quốc gia đã thiết lập quan hệ ngoại giao, người lãnh đạo nên đúng giờ gặp mặt một lát. Hai người đúng là kỳ quái, cuối năm đến nơi rồi mà không ai thấy ý kiến gì, chẳng lẽ đối phương chết hay chưa cũng phải được người khác báo cho biết? Dù sao cũng phải đón giao thừa cũng nhau chứ.”

Tần Thiệu nói: “Chuyện của tôi và cô ấy một lời khó nói hết.”

Trong lòng tôi nghĩ, đương nhiên một lời khó nói hết. Một lời khó mà nói được đến lúc anh nghĩ rằng nhà chúng tôi hủy hoại hạnh phúc hôn nhân của anh, nay quay sang hủy hoại hạnh phúc hôn nhân của tôi.

“Oan oan tương báo đến khi nào.” Một nhân cách trong tôi đột nhiên bay ra, lơ lửng bên tai tôi nói những lời này. Nhưng chủ nhân là tôi đây lập tức bác bỏ ý kiến này: không phải tôi không bỏ qua cho anh ta, là anh ta không bỏ qua cho tôi, tôi chỉ phòng vệ thuận tiện báo thù rửa hận mà thôi.

Hai mươi chín tết, mặt trời đã lâu không gặp xuất hiện trên thành phố A. Tuy thường xuyên bị mây che phủ nhưng ánh mặt trời vẫn có thể chiếu xuống trong chốc lát. Tôi thấy thời tiết tốt, mở tủ quần áo định lấy ra bộ váy rẻ tiền nhất trong khu thương mại đắt tiền mà Tần Thiệu từng mua cho tôi.

Đây là bộ lễ phục cao cấp nhất mà tôi có vào lúc này, có thể được xem như lễ phục phù dâu. Tuy nhìn có vẻ mát mẻ một chút, vô cùng không hợp với thời tiết lúc này nhưng nghĩ hôn lễ cử hành trong khách sạn, hệ thống sưởi chắc là sẽ có nên cũng không có gì đáng lo. Soi gương một lượt, cảm thấy từ đầu đến chân không có đồ trang sức nên nhìn vẫn ảm đạm và nghèo túng như trước, đành phải đeo lên cổ chiếc dây chuyền duy nhất. Tuy là ngọc trai có tỳ vết nhưng nhìn qua cũng là hàng cao cấp, coi như giữ được thể diện.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi làm phù dâu, tôi nghĩ có lẽ cũng là lần cuối cùng. Phù dâu ba mươi tuổi, nghe thế nào cũng thấy xúi quẩy.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, trên đường rất nhiều người ra ngoài mua hàng tết. Người người tấp nập, xe cộ như nước chảy, tôi mặc bộ lễ phục mỏng manh bước xuống khỏi xe Bentley để gọi xe. Lái xe ân cần khuyên tôi để anh ta đưa tôi tới khách sạn, tôi dịu dàng từ chối. Tôi còn chưa muốn chiêu cáo thiên hạ rằng tôi được người ta bao nuôi. Hơn nữa, đi xe Bentley đến tham gia hôn lễ, đề tài nói chuyện hôm nay không còn là cô dâu nữa mà sẽ là tôi. Tôi không thể làm một chuyện vô tâm như thế.

Tài xế taxi của thành A có lẽ cũng vội vàng quay về ngoại thành mừng năm mới, trên đường thỉnh thoảng mới xuất hiện một chiếc taxi cũng vù vù phóng qua, không hề có chút thương hương tiếc ngọc. Tôi run run đứng trong gió đến mức sắp thăng thiên, đành phải quay về xe Bentley, bảo lái xe đưa tôi đến gần khách sạn.

Sau đó, tôi mua một đôi giày thể thao giá ba mươi đồng ở một cửa hàng ven đường, cầm trên tay giày cao gót, chạy như điên tới khách sạn. Gió lạnh ùa vào bụng, hàm răng cũng bị lạnh va vào nhau cộp cộp. Tôi thở hồng hộc chạy vào khách sạn, khi nhìn thấy tấm ảnh phóng đại của Ngải Tĩnh và Lưu Chí trước cửa mới ngồi xổm xuống bên cạnh thở hổn hển.

Tóc tai hỗn độn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, tôi dựa vào bên cạnh tấm ảnh, muốn nôn mà không nôn được, ngay cả bàn tay cầm đôi cao gót cũng run run.

Bỗng nhiên thân thể tôi được người ta cẩn thận nâng dậy, tôi nhìn lên, thì ra là Ôn Khiếu Thiên. Nửa tháng không gặp, Ôn Khiếu Thiên gầy hơn trước một ít. Đại khái là hôm nay tới tham dự hôn lễ, anh mặc một bộ lễ phục trang trọng. Thấy dáng vẻ chật vật của tôi, anh cởi Âu phục xuống khoác lên vai tôi, tôi có thể nhìn thấy chiếc cúc áo bằng đá quý của anh lóe sáng rạng rỡ dưới ánh đèn.

Tôi nghĩ, hiện giờ anh đang tới công ty làm việc, có lẽ bình thường luôn luôn thế này. Tôi đã nhìn thấy anh mặc trang phục tennis, mặc trang phục bệnh nhân, chỉ chưa từng thấy anh mặc Âu phục. Tôi thật sự không quen khi nhìn thấy anh ăn mặc như vậy, bộ Âu phục này giống như một tấm lưới mà tôi đã giăng lên người anh, vây chặt anh trong một nơi không hợp với anh.

Tôi bỗng không biết phải chào hỏi thế nào. Sau bảy năm xa cách, cuối cùng anh cũng nói ra câu nói “anh yêu em”, còn tôi đã ngắt điện thoại ngay trong khoảnh khắc đó. Anh vô tội, trong sáng yêu nhầm một tôi phức tạp, ích kỷ, bị tôi liên lụy, bị tôi ép phải đối mặt với thương trường mà anh không muốn tiếp xúc, nghĩ đi nghĩ lại tôi đúng là sao chổi của anh. Chỉ tại tôi trêu chọc anh nên bây giờ anh mới bị tôi hại thành như vậy.

Ôn Khiếu Thiên giúp tôi vén sợi tóc trên trán, chỉnh trang lại một chút rồi nói: “Vì sao ăn mặc mỏng manh thế này?”

Tôi cúi đầu nói: “Hôm nay em là phù dâu, muốn đẹp hơn một chút.”

Ôn Khiếu Thiên cầm lấy giày cao gót trong tay tôi, ngồi xổm xuống giúp tôi tháo đôi giày thể thao rẻ tiền kia ra, cẩn thận giúp tôi đi cao gót vào. Tôi cúi đầu nhìn những lọn tóc của anh, muốn vươn tay ra vuốt ve, khi sắp chạm vào lại dừng lại.

Ôn Khiếu Thiên chăm chú buộc dây giày cao gót, nói: “Vốn đã rất đẹp rồi, còn làm đẹp nữa sẽ nổi hơn cô dâu mất.”

Mũi tôi chua xót. Người đang quỳ một gối dưới chân tôi kia là người yêu thương và quý trọng tôi nhất, là người sẽ không bao giờ làm tôi tổn thương, là người tôi có thể dựa vào cả đời, còn tôi lại khiến anh cô đơn một mình chờ tôi. Tôi không biết trong quá trình chờ đợi đằng đẵng đó anh có bỏ cuộc hay không, rời đi với vết thương, liệu có khi nào anh sẽ dùng ánh mắt rạng rỡ kia để nhìn một người con gái khác ưu tú hơn tôi, hấp dẫn hơn tôi, săn sóc hơn tôi, người có thể cùng anh tha hương không chút do dự.

Ôn Khiếu Thiên đã đứng lên, cười nói với tôi: “Hôm nay anh là phù rể, em là phù dâu. Chúng ta có giống một đôi cô dâu chú rể không?” Anh chỉ vào hai chúng tôi ở trong kính mà nói.

Tường khách sạn gắn đầy những tấm thủy tinh màu kỳ quái, sạch đến mức có thể chiếu ra bóng người. Tôi nhìn hai chúng tôi trên vô số tấm kính trên tường, tựa như một đôi nhân vật chính trong hôn lễ. Nam chính cười cong cong hai mắt như vầng trăng khuyết, còn nữ chính nhìn khó chịu như sắp khóc.

Lúc này, Lưu Chí đi tới, nói với tôi: “Lô Hân Nhiên, cô tới rồi, Tĩnh Nhi sắp lo lắng đến chết rồi, nói không gọi được cho cô, sợ cô xảy ra chuyện gì. Tôi an ủi thế nào cũng không được, cô mau vào để cô ấy yên tâm đi.”

Tôi vội vàng nói xin lỗi.

Lưu Chí cười cười nói: “Không sao, hiện giờ Tĩnh Nhi có chút căng thẳng, hay suy nghĩ lung tung. Cô giúp tôi an ủi cô ấy một chút. Hì hì, nói thật, tôi cũng hơi căng thẳng.” Nói xong, anh ta sờ sờ gáy, nở một nụ cười thành thật.

Tôi được Lưu Chí dẫn tới phòng nghỉ của cô dâu. Ngải Tĩnh đang khóc, hai mắt đỏ bừng, vừa thấy tôi đã chạy tới, nhào vào tôi: “Nhóc con, cuối cùng cậu cũng tới.”

Tôi dùng sức ôm con bé, nói: “Cậu không khóc vì tớ đúng không. Người có não vừa nhìn đã biết cậu hủy hôn, còn lấy tớ làm lá chắn, sau này không biết ông xã nhà cậu sẽ ghi hận tớ tới mức nào, vu cho tớ tội hủy hoại hôn lễ duy nhất trong đời hai người.”

Ngải Tĩnh oán trách đẩy vai tôi nói: “Ai hủy hôn? Ai? Người ta chỉ cảm thấy kích động chút thôi.”

Tôi xoa mặt con bé, nói: “Ai nha, đừng khóc nữa, còn khóc nữa chụp ảnh sẽ không đẹp. Rồi lại làm khổ thợ chụp ảnh, thật khiến nhiều người oán hận. Cậu xem, phấn son lem luốc hết rồi, tớ giúp cậu sửa lại nhé.”

Nói xong tôi nhận lấy hộp trang điểm trong tay phù dâu bên cạnh, giúp con bé trang điểm lại.

Ngải Tĩnh nghe lời ngồi xuống, ngẩng mặt nghiêm túc nói với tôi: “Cậu nói xem, tớ cứ kết hôn như thế, sau này nghĩ lại có hối hận không?”

Tôi vừa dặm phấn vừa liếc nhìn con bé nói: “Còn hối hận cái gì. Chỉ là kết hôn thôi, vốn là một chuyện nhắm mắt giậm chân một cái là xong, nếu phải cân nhắc, suy luận nhiều lần mới tính ra kết quả sẽ không gọi là kết hôn. Tớ thấy Lưu Chí là người đáng trao gửi, sau này một nhà ba người sống hạnh phúc là tốt rồi. Đứa bé ra đời phải gọi tớ là mẹ nuôi đấy.”

Ngải Tĩnh ngượng ngùng cười nói: “Đương nhiên phải gọi cậu là mẹ nuôi rồi. Chờ cậu có con, chúng ta phải đính hôn cho bọn chúng từ bé. Đúng rồi, Lưu Chí tìm được việc làm ở tập đoàn Thiệu Dương. Tập đoàn Thiệu Dương đấy, cậu biết không? Công ty tài chính chứng khoán nổi tiếng toàn quốc, vì sao lại thuê anh ấy nhỉ, nghe nói Lưu Chí hoàn toàn không gửi hồ sơ tới đó lại nhận được điện thoại gọi đi phỏng vấn. Lưu Chí còn tưởng bọn họ nhầm lẫn, vì vậy ăn mặc rất luộm thuộm đến đó, không ngờ lại được chọn. Cậu nói xem Lưu Chí có tiềm năng gì được người ta phát hiện, hay tập đoàn Thiệu Dương người ta thích tìm những người không chuyên?”

Tôi nói: “Có lẽ sếp tổng của người ta có khẩu vị nặng thì sao, trước đây từng gặp Lưu Chí một lần rồi trúng tiếng sét ái tình nên mới nghĩ cách giữ anh ấy bên cạnh, trên TV không phải đều là kịch bản như vậy sao.”

Ngải Tĩnh lườm tôi một cái, nói: “Cậu có thể nghiêm túc một chút không?”

Tôi nói: “Cậu không biết sao? Tổng giảm đốc Thiệu Dương bị gay, anh ta còn có tài khoản trên trang web cho đồng tính kia kìa, giới thiệu bản thân rất buồn nôn, công thụ đều được, thích nhất là tình một đêm, cậu không biết à?”

Ngải Tĩnh chớp mắt hỏi tôi: “Thật không? Tớ thấy có giống lắm đâu. Người ta đẹp trai chết đi được, tớ còn nghĩ vì sao ông trời lại bất công như vậy, đẹp trai có tiền, sống không còn gì tiếc nuối nữa. Không ngờ thì ra trai đẹp cũng thích đàn ông. Nếu vậy trong lòng tớ cũng cân bằng hơn rồi.”

Tôi nói: “Tên kia đẹp ở chỗ nào? Toàn dựa vão phẫu thuật thẩm mỹ cả đấy, toàn thân trên dưới không có chỗ nào không động dao kéo. Thế giới thần tiên của những cây gậy thích nhất loại người như thế, đáng tiếc thiên triều của chúng ta không loại đất như vậy, tớ nhìn mà buồn nôn.”

Ngải Tĩnh gật đầu nói: “Thảo nào, tớ thấy tay anh ta băng bó, chân còn khập khiễng, chỉnh hình giờ còn chỉnh đến ca tay chân cơ à.”

Tay tôi bỗng run lên, nói: “Cậu nhìn thấy anh ta bao giờ? Không phải xem ảnh à?”

Ngải Tĩnh khinh bỉ liếc mắt nhìn tôi, nói: “Ở đây chứ đâu. Hôm nay người ta làm người làm chứng. Bọn tớ thật sự không ngờ. Tớ còn nói sếp tổng của tập đoàn lớn như vậy sao lại chủ động tới tham gia hôn lễ của nhân viên mới. Cậu nói anh ta khẩu vị nặng, tớ thấy cũng không phải không có lý, sau này tớ phải để ý một chút mới được.”

Trong lòng tôi hiện lên một điềm xấu. Hôm nay, Tần Thiệu và Ôn Khiếu Thiên đều ở đây, tôi càng phải cẩn thận hầu hạ mới được.

Advertisements

11 thoughts on “[Phần 2 – Chương 12] Thuần dưỡng

  1. Trời bạn Nhiên dìm hàng bạn Tần Thiệu quá, hết bị gay rồi lại còn phẫu thuật thẩm mĩ, ha ha ha k biết bạn Thiệu ở đây nghe thấy thì phản ứng ra sao nhỉ :P

  2. “Người đang qùy gối dưới chân tôi kia là người yêu thương và qúy trọng tôi nhất,là người sẽ không bao giờ làm tôi tổn thương,là người tôi có thể dựa vào cả đời”
    O.o Nhiên Nhiên ah,c có chắc đó là ng c nghĩ k?Sao e sợ có ngày c sẽ bị chíh suy nghĩ này đập nát thế? *gào* nhầm ng…nhầm ng nghiêm trọng rầu

  3. truyện hay quá, cảm ơn ss. ss cố lên nhá =)) E đã đọc cv nhwung chả hiểu gì cả nên sẽ vẫn chăm chỉ ghé thăm page của ss. (thương bạn Thiệu lắm cơ, bị ngược tơi bời =(( )

Đã đóng bình luận.