[Phần 3 – Chương 12] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 12: Trùng phùng R Xót.

[Phần 3]

nhân gian có biết bao cuộc tình, nghênh phù thế, thiên trọng biến. Chỉ cần có người có tình, làm những chuyện an nhạc, cần chi hỏi là kiếp hay là duyên
nhân gian có biết bao cuộc tình, nghênh phù thế, thiên trọng biến. Chỉ cần có người có tình, làm những chuyện an nhạc, cần chi hỏi là kiếp hay là duyên

Giờ lành đã đến, khúc nhạc hôn lễ du dương vang lên, cô dâu bước vào sảnh đường. Tôi cầm lẵng hoa, tung ra những cánh hoa suốt dọc đường, ánh mắt lại nhìn về hướng Tần Thiệu và Ôn Khiếu Thiên đang ngồi. Tốt lắm, Tần Thiệu ngồi ở bàn khách quý gần sân khấu nhất, còn Ôn Khiếu Thiên đứng bên cạnh thảm đỏ. Khoảng cách giữa hai người khoảng hơn mười mét, muốn đánh nhau cũng không nổi.

Tôi chậm rãi theo cô dâu đi về phía sân khấu. Người dẫn chương trình đang lớn tiếng tạo không khí náo nhiệt, nói một số lời khiến người ta có thể nổi da gà. Tôi đứng bên cạnh sân khấu, nhìn cô dâu chú rể đọc tuyên ngôn. Vì hơi căng thẳng, bàn tay cầm tờ tuyên ngôn của chú rể run run, đọc sai mấy lần. Anh ấy lau mồ hôi, liếm môi nói: “Sau khi kết hôn, tôi tự nguyện giao sổ tiết kiệm, thẻ ngân hàng, chứng nhận bất động sản cho bà xã bảo quản, tuyệt đối không xóa hay sửa số tiền lương, không có quỹ đen. Trong nhà chúng tôi, bà xã là số một, con là thứ hai, thú cưng là thứ ba, tôi vĩnh viễn ở vị trí cuối cùng…”

Tôi nghe vị nam tiến sĩ khoa học tự nhiên thật thà này nói chuyện hài hước, đột nhiên cảm thấy rưng rưng nước mắt. Cuộc sống của tôi luôn nguy hiểm trùng trùng, bẫy rập khắp nơi, mỗi ngày giống hành quân, vai trái vác một cây đao, vai phải đeo một khẩu súng, sau lưng cõng một cái quan tài, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị để chém giết, chết trận. Tôi không có cơ hội để nghe và thưởng thức những lời nói mộc mạc, chân thành lại tha thiết này.

Chờ bọn họ nói xong lời tuyên thệ, người dẫn chương trình nói: “Đôi cô dâu chú rể của chúng ta đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, bằng cấp cao, vừa tốt nghiệp đã vào tập đoàn Thiệu Dương lừng lẫy. Vừa nhận chức đã trở thành hạt giống của công ty, được lãnh đạo công ty coi trọng và bồi dưỡng. Hôm nay, ngay cả tổng giám đốc tập đoàn Thiệu Dương hiếm khi xuất hiện cũng tự mình tới tham dự hôn lễ của nhân viên. Sau đây, xin mời tổng giám đốc Tần lên làm chứng cho đôi bạn trẻ.”

Phía dưới ồ lên một tiếng, mọi người bắt đầu châu đầu ghé tai. Tôi nghĩ, người dẫn chương trình đúng là trợn mắt nói phét, Tần Thiệu còn hiếm khi xuất hiện cái gì, danh tiếng vang dội như vậy còn tới tham dự hôn lễ của nhân viên chẳng phải muốn cướp hết sự chú ý của hai bọn họ hay sao? Cả đời đã làm trung tâm vũ trụ rồi, đến đâu cũng muốn mình phải chói mắt nhất, không thèm nhìn xem đây là lúc nào, thần kinh!

Hôm nay Tần Thiệu mặc một chiếc áo khoác rộng, chống nạng đen đi lên, giống mấy tên đại ca xã hội đen mặt ngoài hòa nhã, giàu có, phía sau giết người không ghê tay.

Khi đi qua tôi, anh ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, trực tiếp hướng về phía cái micro.

“Thưa quý ông, quý bà, các vị khách quý.

Chào tất cả mọi người! Trong số những lời mà người dẫn chương trình vừa nói có một câu rất đúng. Anh ta nói tôi không thích xuất hiện nơi đông người. Gần đây mỗi ngày tôi thật sự chỉ ở trong nhà. Không xuất hiện ở những trường hợp công khai đã lâu. Nhưng hôm qua tôi nhận được sự phó thác của hai bạn, cho rằng nhân duyên không chờ đợi ai, vì vậy mới không thể từ chối mà tới đây.

Mấy năm tôi lăn lộn trên thương trường, trải qua nhiều mưa gió, cho tới giờ chưa từng nghĩ tới chuyện dựa vào một mái nhà. Gần đây, vì bị thương mới phải ở nhà nhiều ngày, mỗi ngày mặt trời mọc, mặt trời lặn, thời gian trôi qua vừa yên tĩnh vừa ấm áp, chỉ một câu hỏi thăm ân cần, một tiếng gọi của người nhà đã cảm nhận được sự thanh thản và yên ổn.”

Tôi nghĩ đây nhất định là chính trị gia trong truyền thuyết, có thể nói đen thành trắng, nói méo thành tròn. Cầm thủy tinh cắt tay là yên tĩnh, ấm áp? Tay không chụp dao, chân trần giẫm kính là thanh thản, yên ổn? Nếu những từ này có sinh mệnh, nhất định bọn chúng sẽ cắt cổ tự sát luôn cho rồi.

Tên biến thái dối trá. Tôi hận không thể giật lấy cái míc nói cho cả thiên hạ biết, anh ta giam cầm tôi, còn thả sói ra cắn tôi, thương xuyên hành hung tôi, mấy hôm trước còn dùng chén trà ném tôi, anh ta là điển hình của bạo lực gia đình, là đối tượng đầu tiên mà các chị em phụ nữ phải chung tay diệt trừ. Anh ta chính là một tên biến thái trần chuồng chạy lung tung trong thế giới méo mó này!

Thế nhưng, dù tôi có tràn đầy nhiệt huyết muốn phát biểu cảm tưởng cũng chỉ có thể im lặng đứng bên cạnh lắng nghe như tất cả những khách mời khác. Phía dưới, ánh đèn flash nhoang nhoáng, có lẽ cảm tưởng từ nãy đến giờ đã truyền tới vệ tinh, tất cả mọi người đang luyến tiếc vì sao người đàn ông đầy tình cảm gia đình này không phải người bên cạnh mình cũng nên. Nay người muốn làm đồng minh với tôi trên khắp thế giới này đại khái chỉ còn một mình Lục Khinh Thiên.

“Tôi nhớ trước đây từng đọc một cuốn sách, trong đó có một người hỏi Phật: nếu gặp một người tôi yêu thương rồi lại sợ không thể giữ chặt người đó thì nên làm thế nào? Phật nói: nhân gian có biết bao cuộc tình, nghênh phù thế, thiên trọng biến. Chỉ cần có người có tình, làm những chuyện an nhạc, cần chi hỏi là kiếp hay là duyên. Khi đó tôi nghĩ đây chỉ là suy nghĩ của một người, đâu thấy Phật nào lại kích động như vậy. Nay nghĩ lại, Phật nói rất có lý. Nếu gặp được người chúng ta yêu nên nghĩ mọi biện pháp để ở bên cạnh người đó. Nếu may mắn hai người yêu thương lẫn nhau, vậy hãy dùng hôn nhân để ràng buộc, mượn danh tình yêu, nắm tay nhau đi đến trọn đời.

Chúc hai bạn Lưu Chí và Ngải Tĩnh một đời hạnh phúc.”

Tiếng vỗ tay bên dưới như sấm dậy, Tần Thiệu khập khiễng từng bước đi về phía tôi, khi đi qua tôi vẫn im lặng không nói một lời. Tôi cũng đoán trước được anh ta sẽ không dám nói chuyện với tôi, tôi là tình nhân không thể công bố với người ngoài, cơ hội ra ngoài cũng anh ta chưa tới ba lần, làm sao anh ta dám ra vẻ quen biết với tôi.

Sau khi nghi lễ kết thúc, tôi và những phù dâu, phù rể khác đi theo Lưu Chí và Ngải Tĩnh chúc rượu người thân và bạn bè của bọn họ.

Không ngờ Lưu Chí lại là người Tây Bắc. Nơi đó người dân mạnh mẽ, tửu lượng cũng mạnh mẽ theo. Một chai rượu trắng 50 độ chỉ là trò đùa, tôi thấy cứ tiếp tục như vậy, Ngải Tĩnh sẽ thành cái hũ chìm mất.

Lưu Chí đang xin lỗi bạn bè, tiết lộ hiện giờ Ngải Tĩnh đang ở trong thời kỳ đặc biệt, những chuyện như uống rượu chỉ có thể làm dáng thôi.

Những người bạn vùng Tây Bắc sang sảng nói: “Thì ra chị dâu có thai, sao không nói sớm, nào, cô dâu không được thì phù dâu thay đi.”

Tôi liếc nhìn hai phù dâu bên cạnh, bọn họ đang đồng loạt chớp đôi mắt to nhìn tôi.

Tôi nghĩ, không phải chứ Ngải Tĩnh, vì sao cậu lại mời phù dâu không biết uống rượu thế này.

Ôn Khiếu Thiên đột nhiên nói: “Phù dâu không được thì phù rể lên. Các anh em, có thể cạn ly với tôi không?”

Bạn bè Tây Bắc lập tức ồn ào: “A, có người thương hương tiếc ngọc kìa. Không được, các anh em uống rượu có thể uống lén với nhau, khó khăn lắm mới có người đẹp uống cùng, dù sao cũng phải làm ra vẻ một chút chứ.”

Tôi cũng biết uống rượu một chút, có điều trước giờ chưa từng uống quá nhiều, vì vậy không biết giới hạn của mình ở đâu. Tôi nháy mắt với Ôn Khiếu Thiên, nói với bạn bè Tây Bắc: “Nếu vậy, tôi mời mọi người một ly rượu nhạt trước.”

Rượu cay xé họng, mới chảy đến nửa đường đã khiến tôi có cảm giác buồn nôn.

Tôi che miệng có chút khó chịu, Ôn Khiếu Thiên kéo tay tôi, lông mày nhíu lại, nhẹ giọng hỏi: “Em không sao chứ? Lúc này còn học đòi mạnh mẽ cái gì?”

Tôi nói: “Em thấy anh mới là người cậy mạnh. Anh có cần dạ dày của anh nữa không? Có phải muốn quay về bệnh viện nằm vài năm nữa không?”

Ôn Khiếu Thiên lo lắng nhìn tôi, nói: “Vậy em cũng phải chú ý một chút. Không phải uống nước, sao lại uống nhanh như vậy.” Anh vươn tay ra lau rượu dính bên mép tôi.

Tôi lùi lại một bước, ánh mắt liếc về phía Tần Thiệu đang ngồi. Khoảng cách khá xa, tôi không nhìn rõ, luôn cảm thấy dường như anh ta đang nhìn chằm chằm vào mình.

Bạn bè Tây Bắc thấy vậy liền nói với Ôn Khiếu Thiên: “Thì ra là một đôi tình nhân. Người anh em, xem như rèn luyện sớm đi. Cô dâu phải biết uống rượu mới được, trừ khi cậu học chị dâu nhà cậu, làm cô ấy có thai rồi mới vào sảnh đường.”

Bạn bè bên cạnh thấy vậy cùng hùa theo: “Đúng vậy, đúng vậy, nhìn bạn gái cậu rõ ràng là biết uống rượu, nhanh nhanh, mỗi người mời một ly đi.”

Ngải Tĩnh và Lưu Chí làm người trung gian, phối hợp một lúc lâu những người kia cũng không thỏa hiệp.

Một anh chàng Tây Bắc cao lớn nói: “Có phải em gái coi thường chúng tôi không? Em có thể uống với cậu ta một chén, còn chúng tôi thì không xứng phải không.”

Tôi ghét nhất bị người ta so sánh từ việc uống rượu tới những đề tài lớn như nhân cách thế này. Uống chút rượu cũng cần quan tâm có khinh thường hay không, dù sao cũng không thể nói lý với những người này, tôi đành hóa thân thành phái hành động, cầm chén rượu kính từng người một. Bên cạnh đầy những tiếng ủng hộ, còn có người hét to: “Em gái, gả đến Tây Bắc bọn anh đi, vừa nhìn đã biết là con dâu Tây Bắc rồi.”

Đầu tôi bắt đầu nóng lên, nhìn người khác lảo đảo, ăn nói cũng lung tung: “Được thôi, em vốn muốn gả tới một nơi thật xa, anh trai đây ở vùng nào Tây Bắc em sẽ hát dân ca vùng đó.”

Bên cạnh có người vỗ tay nói: “Hát đi, hát đi.”

Tôi hài lòng khoát tay, xuỵt một tiếng, bày tư thế khoa chân múa tay vui sướng hát: “Ba con lừa chạy chạy, ba ngọn đèn sáng sáng, ai mang cho nó cái chuông, đung đưa kêu leng keng. Cần cổ trắng trắng, gọi người tới cắn cắn, ai cản con lừa kia lại, đừng để nó tới tới. Nếu anh là anh trai, hãy đưa tay vẫy vẫy, nhưng mà anh không phải, đường của anh đi đi.”

Cảm thấy bên cạnh ngày càng nhiều người, tôi nghĩ nhất định bọn họ đã bị tiếng hát như Hàn Hồng của tôi hấp dẫn tới đây. Tôi thoáng lảo đảo, trong ngực giống như bị mắc một đống gì đó không cách nào nhổ ra được. Gương mặt Ôn Khiếu Thiên trước mắt tôi khi to khi nhỏ, đột nhiên anh cầm lấy tay tôi nói: “Nhiên Nhiên, em say rồi.”

Tôi bị anh dắt ra khỏi phòng tiệc, tới một hành lang im lặng mới ngừng lại. Nước mắt tôi không ngừng rơi xuống, hô lên: “Khiếu Thiên, tay em đau chết được, anh nắm tay em đau chết được.”

Ôn Khiếu Thiên ngồi xuống, nói: “Tay có đau không? Anh xin lỗi…”

Đột nhiên anh không nói gì nữa, bỗng vẫy tay tôi hỏi: “Nhiên Nhiên, đây là cái gì? Em nói xem đây là cái gì?”

Tôi nhớ ra rồi, hôm nay tôi mặc áo ngắn tay, cũng không quấn khăn nên vết sẹo xấu xí kia hiện ra rõ mồn một.

Ôn Khiếu Thiên bỗng ngồi bệt xuống đất, tôi nhìn anh đang mặc bộ lễ phục đắt tiền như vậy còn ngồi dưới đất, đau lòng nói: “Khiếu Thiên, mặt đất lạnh, đứng lên đi. Em chưa say, anh xem em có chỗ nào giống đang say, em rất tỉnh táo.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nói: “Nhiên Nhiên, em nói quan hệ giữa em và anh ta rất phức tạp, đó là quan hệ thế nào? Em đau khổ như vậy vẫn muốn ở bên anh ta? Những việc em bảo anh làm, anh đã làm, hiện nay mỗi ngày anh đều tới công ty, mỗi ngày xử lý một đống chữ số lộn xộn ở công ty, anh phải tưởng tượng từng con số kia có gương mặt em mới có thể nhịn được. Thế nhưng khi anh đang cố gắng, em lại ở đó phí phạm bản thân, ở đó bỏ cuộc, nỗ lực của anh còn tác dụng gì? Em còn nhớ không, khi chúng ta cùng ngắm mặt trời mọc ở đại học A đã nói, chúng ta đã bỏ lỡ bảy năm, không nên vì người khác hoặc bất cứ việc gì khác chia rẽ chúng ta nữa.”

Tôi quỳ xuống ôm lấy anh, ghé vào tai anh nhẹ giọng nói: “Khiếu Thiên, anh biết không? Tần Thiệu là nguyên nhân của tất cả bi kịch của em lúc này. Anh ta là người đã đẩy gia đình em vào hoàn cảnh hiện tại, nếu nhà em không phá sản, bố em cũng không bị bệnh, bố em không bị bệnh, có lẽ em sẽ không trở thành tình nhân của anh ta, em không làm tình nhân của anh ta, em gặp anh cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ, nếu em không cảm thấy xấu hổ và bất lực như bây giờ, có lẽ chúng ta vẫn có thể trở về bên nhau. Anh hiểu không? Khởi đầu cho mọi bất hạnh đều vì anh ta, sao em có thể bỏ qua cho anh ta được.”

Cơ thể Ôn Khiếu Thiên đột nhiên cứng đờ, anh giãy dụa thoát ra khỏi vòng tay tôi, nói với tôi: “Nhiên Nhiên, những chuyện đã qua không thể để nó qua đi sao? Chuyện của người lớn vì sao chúng ta phải chịu hậu quả?”

Tôi điên cuồng hô lên: “Anh đi hỏi anh ta đi, vì sao đã chuyện của người lớn anh ta còn muốn tìm tới em? Nếu không vì những mâu thuẫn của người lớn, vì sao anh ta chọn em? Vì sao em phải gánh chịu những chuyện này? Lẽ nào nay bố em đã nằm trên giường bệnh còn chưa đủ? Hôn nhân của anh ta không hạnh phúc có liên quan gì đến em? Anh ta tự làm tự chịu, tự đẩy mình về phía vực sâu tội ác thì mặc anh ta, nhưng anh ta lại muốn tính toán nợ nần với gia đình em. Vì vậy, không có thế hệ trước cũng không có thế hệ này, từ lâu bọn em đã bị quấn thành một mối rồi. Nay anh ta còn muốn cuốn cả nhà anh vào, anh bảo em làm sao có thể bỏ qua? Nhà anh cũng sẽ giống nhà em, gánh chịu cái giá phá sản hay sao? Tần Thiệu là kẻ điên, nếu anh ta nói có thể khiến gia đình anh gục ngã vậy nhất định sẽ làm được. Anh muốn bố anh cũng sẽ nằm trên giường bệnh, còn anh, vì phí phẫu thuật của ông ấy, vì phí trị liệu ung thư thực quản của anh mà bôn ba đến tuyệt vọng hay sao? Anh chưa trải qua những ngày tuyệt vọng như vậy, anh không tưởng tượng được đâu. Ở đó giống như một hang động tối tăm, một hang tối vĩnh viễn không có ánh mặt trời, bước vào rồi sẽ không thể đi ra được nữa, em không muốn anh cũng phải trải qua những chuyện này. Anh biết không? Vì vậy, anh phải bảo vệ sản nghiệp của nhà anh, phải phát triển nó, một ngày nào đó, anh cũng sẽ hạ gục Tần Thiệu, cũng khiến anh ta trải qua cuộc sống vô vọng như vậy.”

Sắc mặt Ôn Khiếu Thiên trắng bệch, anh hỏi tôi: “Nhiên Nhiên, em hận người khiến nhà em phá sản muốn chết, đúng không?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đúng vậy, em hận không thể khiến hắn ta chết một vạn lần. Trước đây em sống quá mức vô tri, quá mức ngây thơ, nghĩ rằng mọi thứ sinh sinh diệt diệt đều là tự nhiên, nay em không nghĩ như vậy nữa. Thế giới của em vì gia đình phá sản mà hoàn toàn tan vỡ, anh sẽ không hiểu đâu.”

Nói đoạn, tôi đứng lên, thất thểu đi qua từng dãy hành lang, bỏ lại Ôn Khiếu Thiên một mình ngồi trên mặt đất lạnh như băng.

Advertisements

15 thoughts on “[Phần 3 – Chương 12] Thuần dưỡng

  1. Hì, lời nói của bạn Tần Thiệu đa nghĩa gì, tiếc là Nhiên Nhiên không hiểu được mà lại còn hiểu nhầm Tần Thiệu quá sâu sắc rồi, hic hic.

  2. Sao ban OTK cu suot ngay hoi Nhien Nhien co han nguoi lam gia donh minh pha san khong the? Hay la ban lam? Nao nao, lam thi mau thua nhan di, xot ruot anh Thieu lam roi day

  3. Vậy là nhà bạn OKT khiến nhà NN phá sản sao, thê mà im thin thít, bắt đầu thất vọng với bạn OKT quá đi, bắt đầu thích bạn Tần Thiệu rồi ^^

  4. nga…..vậy là bạn Khiếu Thiên làm nhà Nhiên Nhiên phá sản sao???ghét thật. thằng cha này cứ phải đâm chém vạn lần.không biết sau này có đoạn ngược tên này không ta??? ko có thì ức chế chết mất
    nghĩ chỉ tội cho anh Thiệu nhà mình….truyện này đúng là ngược nam 9 sâu sắc quá mà……huhuhu

  5. Ái chà,tên ÔTK này có liên quan đến việc nhà NN phá sản đây,có tật giật mìh nè..Thank ss,hôn ss ngàn cái *chụt chụt* <3

Đã đóng bình luận.