[Phần 4 – Chương 12] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 12: Trùng phùng R Xót.

[Phần 4]

... nỗi thống khổ nhất của đời người là yêu ly biệt, oán lâu dài, cầu không được, bỏ không được...
… nỗi thống khổ nhất của đời người là yêu ly biệt, oán lâu dài, cầu không được, bỏ không được…

Khi trở lại phòng tiệc, đám bạn Tây Bắc đang vui vẻ cười lớn. Tôi đột nhiên muốn uống thêm vài ly, đang đi tìm cốc thì Tần Thiệu đột nhiên đứng trước mặt tôi, nói: “Về nhà.”

Tôi nhướng mày nhìn anh ta: “Về nhà nào? Cái nhà yên tĩnh lại ấm áp, thanh thản lại yên bình kia? Thật buồn nôn.”

Tần Thiệu ngang ngược kéo tay tôi. Tôi trừng mắt nói: “Anh điên rồi? Quanh đây đầy người, thân phận của tôi bị phát hiện đối với anh cũng chẳng có gì tốt.”

Tần Thiệu nói: “Tôi không sao, người nên sợ là cô.”

Tần Thiệu hiểu tôi còn hơn tôi hiểu chính mình. Đúng vậy, tôi sợ Ngải Tĩnh biết quan hệ giữa tôi và Tần Thiệu, tôi không muốn khiến con bé cho tôi một cái tát ngay giữa hôn lễ của mình, rồi đoạn tuyệt quan hệ chị em với tôi.

Tôi nói: “Anh buông ra, tôi đi theo anh là được chứ gì. Anh ra từ cửa phía Nam trước đi, tôi sẽ tới bãi đỗ xe sau.”

Tần Thiệu nhìn tôi một lúc mới chậm rãi buông tay, khập khiễng đi ra ngoài.

Tôi bắt chuyện với Ngải Tĩnh và Lưu Chí, nói rằng cảm thấy khó chịu muốn về trước. Ngải Tĩnh và Lưu Chí áy náy nghĩ bạn bè Tây Bắc khiến tôi sợ, vội vàng bảo tôi về nhà nghỉ ngơi.

Thật ra đám bạn Tây Bắc sao có thể làm tôi sợ, tim tôi bây giờ cứng như kim cương, lúc nào cũng chờ đợi một chuyện có tính phá hoại hơn. Bởi vì tôi muốn biết giới hạn của nó ở chỗ nào, lúc nào mới không chịu nổi mà hoàn toàn vỡ tan.

Bãi đỗ xe rất lạnh, Tần Thiệu đứng ngoài xe chờ tôi. Tôi nhìn lại, không phải chiếc Bentley màu đen mà là một chiếc Cadillac kiểu cổ.

À, xe Bentley đã dùng để đưa tôi đi rồi, tất nhiên anh ta phải lái cái khác tới. Cuộc sống của kẻ có tiền nên là thế này.

Tần Thiệu thấy tôi đi tới, một chút phong độ đàn ông giúp tôi mở cửa cũng không có, trực tiếp ngồi vào ghế sau, phịch một tiếng đóng cửa lại, suýt chút nữa kẹp cả vào tôi.

Tôi thở phì phì mở cửa ở ghế phó lái ra, ngồi xuống.

Tần Thiệu nói với cái gáy của tôi: “Ngồi ra phía sau.”

Tôi không quay đầu lại chỉ nói: “Tổng giám đốc Tần, vị trí phó lái này đặc biệt phù hợp với tôi, nếu xảy ra tai nạn, tôi sẽ phải hộ giá cho ngài, nếu chết cũng là tôi chết trước. Ngài để tôi ngồi đây đi, nhỡ may thật sự xảy ra chuyện còn có thể hoàn thành tâm nguyện của ngài.”

Tần Thiệu dùng nạng gõ gõ vào vai tôi, nói: “Nếu cô không tới đây, xe sẽ không chạy. Hôm nay chúng ta cứ ở đây đi.”

Tôi thật sự không muốn nhiều lời vô ích với anh ta, mở cửa xe rồi vòng sang phía bên kia, khi ngồi vào, tôi vẫn không cam lòng, quay đầu nói: “Tần Thiệu, có phải anh uy hiếp người ta thành thói quen rồi không? Chuyện này có gì hay mà uy hiếp? Anh tưởng tôi sợ ngồi đây với anh chắc? Tôi trẻ hơn anh bảy tuổi, chắc chắn có thể kiên trì hơn anh. Dù sao anh chỉ là một lão già còng lưng, nằm ở ghế sau cũng chỉ như một dấu chấm tròn, còn chê vị trí quá rộng chắc.”

Tần Thiệu liếc tôi một cái, nói: “Chẳng phải cô vẫn xuống dưới đấy thôi?”

Tôi nghẹn một hơi trong lồng ngực, suýt chút nữa nghẹn chết.

Xe chạy trên đường lớn, tôi cảm thấy rượu bát đầu phát huy tác dụng, trong dạ dày từng trận nôn nao. Tôi nhìn sô pha da thật không dính một hạt bụi, cuối cùng không đành lòng, bảo lái xe ngừng lại một lát rồi lập tức lao ra ngoài nôn.

Tôi nôn xong cảm thấy thật nhẹ nhàng, giống như nôn ra toàn bộ những thứ mấy ngày nay đã ăn vào. Tần Thiệu chống nạng đứng phía sau nhìn tôi: “Ai bảo cô ngu ngốc cậy mạnh uống rượu cho lắm vào.”

Tôi liếc mắt nhìn anh ta một cái khinh thường: “Ai cậy mạnh? Chẳng lẽ để Ngải Tĩnh đang có thai uống chắc?”

Tần Thiệu bĩu môi: “Hai phù dâu kia để trang trí chắc?”

Tôi lau miệng, nói: “Người ta không biết uống rượu, là sinh viên Ngải Tĩnh chủ nhiệm từ năm thứ nhất, giờ mới học năm thứ tư, còn chưa tốt nghiệp đâu.”

Tần Thiệu khinh bỉ nói: “Đang học đại học với biết uống rượu liên gian gì đến nhau? Hai người kia vừa nhìn đã biết tửu lượng hơn hẳn cô, người ta coi cô là đồ ngốc, đẩy cô ra đỡ rượu cô còn nghĩ bảo vệ đàn em là cao thương lắm?”

Tôi vừa giận vừa chột dạ nói: “Anh không biết bọn họ, dựa vào cái gì mà nói thế?”

Tần Thiệu nói: “Dựa vào cái gì? Dựa vào kinh nghiêm thương trường nhiều năm của tôi. Không tin tự cô đi hỏi thử xem. Ba mươi năm cô sống quá ngây thơ, già đầu rồi còn để trẻ ranh dắt mũi.”

Tôi nổi giận, lại nôn nao cúi người nôn tiếp.

Rốt cuộc Tần Thiệu cũng chán dáng vẻ nhìn từ trên xuống thưởng thức nhìn tôi nôn, anh ta khom người giúp tôi vỗ lưng.

Tôi nôn đến mức đầu óc quay cuồng cũng không quên chèn ép anh ta: “Không phải anh nhìn tôi nôn thành nghiện rồi đấy chứ? Có phải rất nhớ mong cảnh tôi nôn mửa trước đây không? Nghe nói loại người cực đoan rất hay như vậy. Nhìn trình độ yêu sạch sẽ của anh nhất định cũng có thể yêu nhầm mấy thứ bụi bặm, ô uế cũng nên.”

Tần Thiệu càng dùng sức vỗ lên lưng tôi, đến mức lưng tôi phát đau.

Tần Thiệu nói: “Nhà chúng ta chỉ có cô là bẩn nhất, loạn nhất mà tôi còn có thể dễ dàng tha thứ để cô luẩn quẩn trước mặt, quả thật có hơi cực đoan.”

Anh ta đang lòng vòng ý nói tôi là loại bụi băm, ô uế đây mà, tôi lườm anh ta, anh ta vẫn ở bên cạnh vui vẻ.

Trở lại biệt thự, tôi chạy vào khoảnh ruộng trước tiên, đột nhiên phát hiện một màu xanh lá mạ, tôi hưng phấn gọi Tần Thiệu vào: “Tần Thiệu, Tần Thiệu, anh mau tới đây, cải thìa của anh nảy mầm rồi.”

Không biết Tần Thiệu bị giọng nói vui vẻ của tôi tác động hay thật sự quan tâm tới đám cải thìa của anh ta mà cũng khập khiễng chạy tới rất nhanh, giống hệt như dáng vẻ của Nhiên Nhiên.

Hiếm khi nào Tần Thiệu lại nói: “Cô lấy ít nước tới đây, tôi tưới nước.”

Tôi nghe lời vui vẻ cầm bình đi lấy nước. Sau khi đưa nước cho anh ta, tôi lại có chút buồn nôn. Tần Thiều nhìn vẻ mặt nhăn nhó của tôi nói: “Khó chịu như vậy thì về phòng nằm nghỉ trước đi. Tôi cũng không muốn cô nôn trên đám cải thìa của tôi.”

Tôi nghĩ thầm, coi mấy thứ tôi nôn ra thành phân bón chẳng phải tốt lắm sao?

Nhưng bỗng nhiên một ý nghĩ nảy lên, tim lập tức đập như trống nổi. Đây chẳng phải cơ hội tôi chờ đã lâu sao?

Tôi run run bước vào phòng, quay đầu nhìn quản gia và anh ta một người múc nước một người tưới rau liền vội vàng vào phòng làm việc, mở máy tính của anh ta lên.

Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh. Màn hình hiện lên yêu cầu mật mã, tôi cẩn thận nhập sinh nhật của Tần Thiệu vào, 19750619, mật mã sai. Tôi nhớ bắt đầu bằng hai chữ số 19, sao lại sai được. Tôi lại cẩn thận nhớ lại sinh nhật của em gái Tần Thiệu, 19811225, vẫn sai.

Tôi vốn đã căng thẳng, nay nhìn thấy sinh nhật duy nhất liên quan đến anh ta cũng không phù hợp, trong lòng không khỏi hỗn loạn. Chẳng lẽ là sinh nhật của quản gia? Không thể nào. Sinh nhật Lục Khinh Thiên? Tôi vội vã dùng điện thoại cấp tốc lên mạng tra cứu, lại nhập 19760218, vẫn sai như trước.

Tôi thật sự không cách nào lý giải Tần Thiệu nữa. Đời này Tần Thiệu hận nhất bố tôi, anh ta nghĩ bố tôi là nguyên nhân khiến hôn nhân của anh ta không hạnh phúc, tôi dùng sinh nhật của bố tôi thử xem: 19530728. Hoàn toàn sai.

Mọi cách không được, tôi đành gõ sinh nhật của mình vào, tôi nghĩ có khả năng Tần Thiệu đã trực tiếp chuyển hướng sang thế hệ tiếp theo, là người thừa kế thù hận, có lẽ anh ta sẽ dùng sinh nhật tôi làm mã khởi động máy thì sao? Tôi nhập vào dãy số 19811025, máy tính bỗng hiện lên màn hình khác, cảm ơn trời đất, làm việc này đúng là phải có năng khiếu nghiên cứu tâm lý mới được. Nếu không hiểu Tần Thiệu, tôi còn phải lòng vòng rất xa ấy chứ.

Vừa vào được máy tính của anh ta, tôi càng hoảng sợ. Màn hình máy tinh là tấm ảnh tôi ôm Nhiên Nhiên nằm trên thảm cỏ. Trời xanh, mây trắng, cỏ tốt tươi, Nhiên Nhiên đang huých vào cằm tôi, tôi cười vô cùng ngây thơ, ngay cả lúm đồng tiền bên má trái cũng hiện ra rõ ràng.

Tôi không biết anh ta chụp tấm ảnh này từ lúc nào, trong trí nhớ của tôi, tôi chưa từng nhờ anh ta chụp ảnh. Nhìn cách ăn mặc, đây là thời kỳ “tuần trăng mật” của chúng tôi, khi đó, để có nhiều tiền thưởng hơn, tôi trăm phương nghìn kế tìm cách dỗ anh ta vui vẻ.

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh một lúc lâu, nghĩ rằng hoặc là Tần Thiệu đã yêu tôi, hoặc là hận tôi muốn chết rồi. Tôi nhớ lại những cuộc đấu tranh giữa hai chúng tôi trong thời gian qua nhanh như sao xẹt, lập tức phủ định mệnh đề thứ nhất.

Tôi lấy chiếc USB treo trên móc chìa khóa ra, copy những văn kiện của công ty vào, nhìn quá trình nhảy tên từng nấc một, tôi rõ ràng cảm nhận được cảm giác căng thẳng khi gián điệp Mỹ làm nhiệm vụ. Bọn họ thường nghe được tiếng động từ bên ngoài khi quá trình được 99%, đúng khoảnh khắc được 100% thì rút USB sau đó bình tĩnh đối đáp với người đi vào. Nhưng tôi nghĩ, lúc này không phải đang đóng phim, nếu Tần Thiệu biết tôi vào phòng làm việc của anh ta, nhất định anh ta sẽ bắt tôi lột hết đồ rồi ra ngoài mới yên tâm, vì vậy tôi hoàn toàn không có cơ hội xoay mình, đành phải tự an ủi rằng cuộc sống cao hơn nghệ thuật một trăm lần.

Khi tất cả dữ liệu đã sao chép xong, tôi tắt máy tính, len lén rời khỏi phòng làm việc, cố ý từ cửa số nhìn ra, thấy Tần Thiệu vẫn đang bận rộn trên ruộng rau, tâm tình thoáng yên ổn một chút.

Tôi mở máy tính xách tay lên, cắm USB vào, kiểm tra qua một lượt, tìm thấy bên trong có một tài liệu về công ty bất động sản, trong đó có một tệp còn ghi tên các nhân viên chính phủ, bên cạnh là một chuỗi số kim ngạch. Tôi lập tức gọi điện cho giáo sư ở nước Mỹ, nói có một phần tư liệu thực có khả năng có lỗ hổng và vài cách thức lươn lẹo. Giáo sư của chúng tôi hưng phấn không thôi, nói luận văn của ông ấy còn thiếu một căn cứ chính xác, nói rằng nếu vậy đến cuối tháng ông ấy có thể hoàn thành, đầu tháng hai ông ấy có thể công bố.

Sau đó, tôi lại gọi cho Lục Khinh Thiên. Lục Khinh Thiên vẫn dùng ngữ điệu chậm chết người không đền mạng ấy để nói: “Cảm ơn cô Lô, chuyện này quả thật là món quà ý nghĩa nhất trong năm nay. Tôi sẽ thừa dịp Tết âm lịch chỉnh lý ổn thỏa tất cả dữ liệu, vì tôi đã có chuẩn bị từ trước, nếu nhanh, chờ qua kỳ nghỉ Tết âm lịch, khi nhân viên công vụ đã đi làm, mọi chuyện sẽ được phanh phui.”

Khi ăn cơm, tâm trạng của Tần Thiệu rất tốt, có lẽ đối với anh ta mà nói lao động chân tay là một cách để thả lòng. Tôi nghĩ tầm, yên tâm, sau này ở trong tù mỗi ngày anh sẽ được tham gia dây chuyền sản xuất lao động, đảm bảo kéo dài tuổi thọ, sức khỏe dồi dào.

Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi cũng đặc biệt thoải mái, còn cố ý nói với Tần Thiệu: “Tần Thiệu, ngày mai tôi sẽ về quê. Tôi sẽ nhớ anh đấy.”

Tần Thiệu ngậm cơm dừng một chốc, sau khi nhai mấy cái nuốt xuống mới liếc mắt nhìn tôi: “Cô đang nghĩ phải nguyền rủa tôi thế nào phải không?”

Tôi nghĩ sao anh ta có thể hiểu tôi đến vậy, nhưng dù là kẻ thù, người ta sắp chết cũng nên nói một tiếng bi ai, tôi chân thành tha thiết nắm tay phải bị thương của anh ta mà nói: “Sao có thể như vậy? Cuộc sống tương lai không gặp được anh, tôi sẽ nhớ đến anh mỗi ngày, nhớ đến mức ngày ngày khó yên ổn. Anh nói xem, dù sao chúng ta cũng đã sống cùng nhau lâu như vậy, tuy từ hình thức đến nội dung có chút hoang đường và ly kỳ nhưng dù sao vẫn có tình cảm giai cấp, đúng không?”

Tần Thiệu nhìn vào mặt tôi, nói: “Cô đang phát biểu lời chúc mừng cuối năm đấy à?”

Tôi cười ha ha: “Tần Thiệu, cẩn thận nhớ lại, loại trừ tất cả, tôi thấy anh cũng hài hước đây, trình độ cay nghiệt của anh mà hợp với của tôi là thành “song tiện hợp bích” rồi [tiện = hèn hạ, đê tiện]. Bề ngoài có cái túi da tốt, có tiền có quyền có nhà có xe, nay còn biết trồng rau, sau này thất nghiệp có thể tay làm hàm nhai, tự lực cánh sinh, khai hoang trồng trọt nuôi sống bản thân. Trong hôm lễ hôm nay không phải anh đã nói đến Phật hay sao, tôi cũng có một câu của Phật tặng cho anh. Phật nói, nỗi thống khổ nhất của đời người là yêu ly biệt, oán lâu dài, cầu không được, bỏ không được. Tôi nghĩ câu này rất phù hợp với hai chúng ta, anh xem, tôi sắp ra đi, tạm thời thuộc về “yêu ly biệt” đi, “oán lâu dài” thì không cần giải thích nữa, xuyên suốt mọi chuyện rồi, “cầu không được”, trên cơ bản đây là trạng thái của tôi, tôi luôn cầu anh buông tha cho tôi, “bỏ không được” cơ bản là trạng thái của anh, anh luôn không bỏ được tôi, đúng không? Anh xem, trạng thái của đôi ta đã được Phật khái quát cả rồi.”

Tần Thiệu nhìn chăm chú vào tôi một lúc, tôi nhìn thấy trong đôi mắt đen của anh ta là vẻ mặt rẽ mây nhìn thấy ánh mặt trời của tôi, không khỏi vươn tay xoa lên đôi mắt anh ta. Tần Thiệu nhắm mắt lại theo bản năng, cặp lông mi dày lướt qua đầu ngón tay tôi, có chút ngứa. Tôi như hồn lìa khỏi xác, chậm rãi tới gần gương mặt anh ta, nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi anh ta.

Môi Tần Thiệu vì căng thẳng mà khép chặt, khi đó tôi nhất định bị ma nhập rồi nên mới càng ngang ngạnh khom người dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng Tần Thiệu, Tần Thiệu vẫn không nhúc nhích, tôi càng thêm làm càn, nâng cằm anh ta lên say mê công chiếm.

Cho đến khi Tần Thiệu bắt đầu phản công tôi mới tỉnh táo lại. Tôi thấy chính mình đang dựa vào bàn ăn, lưng sắp chạm vào mặt bàn, còn gương mặt Tần Thiệu đang ở ngay phía trên tôi.

Tôi vội vàng dùng sức chui ra khỏi vòng tay Tần Thiệu, cằm Tần Thiệu suýt chút nữa đập lên bàn ăn cơm bằng đá cẩm thạch.

Tôi biết mặt mình đang rất đỏ, đây là lần đầu tiên tôi chủ động hôn anh ta, Tần Thiệu luôn duy trì lý trí, còn tôi hết lần này tới lần khác đi quyến rũ anh ta.

Tôi lắp bắp nói: “Tôi không cố… cố… cố ý, buổi… buổi… buổi trưa tôi uống say, tôi… tôi… tôi…” Tôi một lúc lâu cũng chưa nói tiếp được, không ngờ tật nói lắp này của tôi cách hai mươi năm rồi còn tái phát.

Tần Thiệu im lặng nhìn tôi, tôi bị anh ta nhìn nên càng bối rối, tính ngang ngược nổi lên: “Thế thì sao? Hôn cũng hôn rồi, dù sao cũng không phải chưa làm gì, có gì kỳ quái đâu?”

Tần Thiệu bỗng nở nụ cười, khóe mắt tràn đầy ý cười, có lẽ anh ta nghĩ nụ cười này sẽ khiến tôi sượng mặt đài, vì vậy anh ta ngậm miệng nhẫn nhịn tượng trưng trong chốc lát, nhưng không lâu sau đã cong khóe miệng cười thật tươi.

Tôi oán hận nghĩ, xem anh còn cười được bao lâu.

~ Hết chương 12 ~

Nhiều lúc hận Hân Nhiên vì luôn gieo cho Tần Thiệu một hy vọng nhỏ nhoi để rồi ngay sau đó lại đạp nó bẹp dí không thương tiếc. Có điều nếu mọi thứ có thể rạch ròi A là A, B là B thì đời đã chẳng lắm chuyện thị phi.

Nhiều khi nghĩ, chẳng biết Hân Nhiên ngây thơ hay Tần Thiệu ngây thơ nữa. Mình thích cách ngây thơ của Tần Thiệu hơn nhiều so với cách ngây thơ của Ôn Khiếu Thiên. Chẳng biết nó có được gọi là ngây thơ không. Mình không thích những thằng đàn ông luôn tìm kiếm sự thương hại của bạn gái. Như vậy hèn chết được.

Thật ra, câu trả lời cho sự thật về Ôn Khiếu Thiên đã được bật mí rồi, nếu ai để ý có lẽ sẽ nhận ra đấy :D

Cố lên, cố lên, sắp đến đoạn mát lòng mát dạ rồi. Fighting!!!

Advertisements

21 thoughts on “[Phần 4 – Chương 12] Thuần dưỡng

  1. Hạnh phúc của anh Thiệu là khoảnh khắc nhỏ nhoi. Sự thật thì chắc là nhà bạn Thiên chính là “kẻ làm nhà em phá sản” rồi phải k Sâu?

  2. đúng là đọc như kiểu trá hình, thoáng qua tưởng nam 9 ngược ngữ 9, nhưng thực ra lại là ngược lại……………..
    mình ghét ôn khiếu thiên, biết chắc ko có gì tốt rồi.
    thanks bạn:)

  3. cay nghiệp >> phải là “cay nghiệt” chứ ss oy ^^
    đọc cv xong, thương bạn TT k chịu nổi, và càng bực với bạn HN =((
    Sự thật là……..

  4. Không. MH vẫn đưa sao ý. Em có đọc qua cv r. Đoạn cuối tuy có hậu nhưg mà em thấy a Thiệu rõ khổ. Lúc biết chỉ có thai thì sung sướg r chăm sóc. Ấy thế mà cMH dở hơi lại bỏ đi. Nchung em thấy truyện này buồn lắm :-( ai biết đc ảnh yêu chỉ từ 7năm trc. Yêu đến thế mà dính đủ thứ hận thù T___T

  5. truyện hay quá! k chờ đc đi đọc bản convert haiz nhưng mà như tiếng nước ngoài ấy! ngày nào cũng lượn ra lượn vào nhà nàng! cố lên nàng nhé!

Đã đóng bình luận.