[Phần 2 – Chương 13] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 13: Trả thù R Loạn.

[Phần 2]

Anh ta là sếp tổng của trụ cột kinh tế của nước ta, lợi nhuận kiếm được một năm đủ để đập tan cái bệnh viện rách nát này rồi xây cái mới! Nếu còn không chữa, sau này tra lại bác sĩ mấy người đừng làm nữa, về nhà tự mở phòng khám đi.
Anh ta là sếp tổng của trụ cột kinh tế của nước ta, lợi nhuận kiếm được một năm đủ để đập tan cái bệnh viện rách nát này rồi xây cái mới! Nếu còn không chữa, sau này tra lại bác sĩ mấy người đừng làm nữa, về nhà tự mở phòng khám đi.

Tầng một không có bàn, tôi kéo một băng ghế tới, để bánh sủi cảo và đồ ăn hâm nóng lại lên. Tần Thiệu không quen khom người ăn trên băng ghế, chỉ thoáng cúi đầu, gắp một miếng sủi cảo chấm dấm, chậm rãi bỏ vào miệng nhai.

Tôi nhìn căn phòng lụi bại của gia đình, một mảng tường trên trần đang đung đưa sắp rụng xuống, dọc theo bản lề cửa là nước nhỏ giọt mốc meo thêm ít rêu xanh, dây điện vì lâu ngày không lau mà không còn nhìn rõ màu sắc trước kia, cứ thế vắt ngang giữa gian phòng. Bóng đèn phủ một lớp đen sì do sợi vôn-fram thiêu đốt. Dưới bóng đèn là một người mặc bộ quần áo đắt tiền giá mấy vạn tệ, đeo chiếc đồng hồ mấy trăm vạn đang dùng tư thế kỳ quái khom người trước băng ghế ăn sủi cảo nhân thịt và cải trắng. Tôi nhìn thế nào cũng cảm thấy không được hòa hợp.

Aiz, coi như để anh ta trải nghiệm sớm cuộc sống sau này đi. Cởi quần áo trên người, cởi cái đồng hồ kia ra, chẳng phải ai cũng có thể ăn sủi cáo nhân thịt và cải trắng hay sao? Dù đã nhịn đói một ngày chậm rãi cắn nhai nuốt, giống như đang ăn cá muối, hải sâm, vậy không có nghĩa là anh ta không giống người thường, ăn không nổi những thứ của người nghèo.

Tần Thiệu ăn mấy miếng lại hắt xì vài cái. Tôi nhìn anh ta ăn mặc mỏng manh, nghĩ thầm không phải xui xẻo thế chứ, rồi lại vươn tay ra sờ trán anh ta.

Không sờ thì thôi, sờ vào mới tá hỏa.

Tôi nói: “Tần Thiệu, tuy tôi luôn nghĩ anh là động vật máu lạnh thì anh cũng không cần đêm giao thừa tới nhà tôi để chứng minh anh là một người đàn ông “nhiệt huyết” đâu. Anh sốt thế này rồi, hôm nay lái xe không xảy ra chuyện gì đúng là phúc ba đời. Anh nói xem tàn tật như anh còn dở chứng chạy lung tung xa như thế làm chi.”

Tần Thiệu vẫn cúi đầu ăn sủi cảo không nói gì, cũng không đáp lời tôi.

Tôi đẩy anh ta: “Sao không nói gì?”

Tần Thiệu bị tôi đẩy một cái lập tức ngã sấp xuống. Khi vóc người gần một mét chín này nằm trước mặt tôi, tôi thật sự khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm đây là oan nghiệt tôi tạo ra từ kiếp nào thế này. Bạn nói xem anh ta muốn chết cứ việc chết ở biệt thự của anh ta, tôi chẳng thèm nói làm gì, nay còn đặc biệt chạy tới nhà tôi ốm cho tôi xem, tôi nên mặc kệ anh ta nằm thế thấy chết không cứu hay lên lầu đánh thức bố mẹ tôi, để bọn họ bồi thêm ba nhát dao đây?

Tôi dùng sức lắc đầu Tần Thiệu, nói: “Tần Thiệu, anh tỉnh lại cho tôi, trước khi ngất có thể rời khỏi nhà tôi không. Anh không nghĩ xem nếu anh ngất ở chỗ này tôi có nâng anh lên giường tôi hay không. Bởi vì nếu anh không ốm chết sẽ bị giết chết, anh hiểu không hả?”

Tần Thiệu mơ mơ màng màng nhìn tôi, ra vẻ cái hiểu cái không. Tôi nhìn vào mắt anh ta nói: “Tần Thiệu, từ tôi mà anh phát hiện ra tiềm lực của con người là vô hạn. Bây giờ anh cũng phải tin tưởng vào tiềm lực của anh. Tôi cõng anh ra ngoài, nhưng tôi không phải tuyển thủ cử tạ, anh ngừng một ngụm chân khí, tự mình dùng chút sức lực, nếu không tôi cõng không nổi. Có nghe thấy không?”

Tần Thiệu gật đầu.

May mà anh ta còn chút ý thức. Tôi vắt một tay anh ta qua vai mình, một tay đỡ thắt lưng anh ta, chậm rãi đi ra ngoài. Bên ngoài vẫn là màn đêm đen khiến người ta run sợ, đã lâu tôi chưa về nhà, không thể dựa vào trực giác và kinh nghiệm để ra ngoài, đành phải lấy điện thoại ra soi, đi vài bước lại soi một lần, nhiều lần như vậy tôi đã toát mồ hôi đầy người. Tôi vừa mắng chửi nơi Tần Thiệu dừng xe sắp đến thành phố A đến nơi, vừa vất vả đi vài bước, khó khăn lắm mới kéo được anh ta vào trong xe, thắt dây an toàn.

Tôi lục tìm trong túi anh ta chìa khóa xe, khởi động máy, phóng thẳng về phía thị trấn.

Đêm giao thừa, may mà thị trấn nhỏ này của chúng tôi còn một bệnh viện công mở cửa. Không ngờ chỗ cấp cứu cũng rất bận rộn, người trực vốn không nhiều lại gặp phải một đám bệnh nhân bị thương vì nổ pháo hoa nên người phát sốt vào đêm ba mươi như Tần Thiệu người ta vẫn chưa thèm xử lý.

Bóng đèn huỳnh quang trong bệnh viện mở hết cỡ, lúc này tôi mới nhìn thấy sắc mặt trắng bệch như giấy của Tần Thiệu, y tá vội vã đưa tôi một cái nhiệt kế rồi bỏ đi. Tôi nói gì Tần Thiệu cũng chỉ lẩm bẩm. Tôi nói với cái nhiệt kế: “Tần Thiệu, anh mau mở mắt ra nhìn một cái, cái nhiệt kế này phải nhét trong miệng, dưới nách hay là nhét vào mông hả? Nếu anh không tỉnh lại nhìn, tôi sẽ trực tiếp nhét vào miệng anh đấy.”

Cuối cùng Tần Thiệu cũng ỉu xìu liếc tôi một cái, nói: “Cô dám.”

Tôi nghĩ thầm, may mà còn nói được vài chữ, tôi bật dậy nhét nhiệt kế vào dưới tay anh ta.

Một lát sau, tôi lấy nhiệt kế ra nhìn, 40. 7 độ, chẳng trách nóng sốt như vậy. Tôi vội vàng cầm nhiệt kế đi tìm y tá, nói: “Y tá, 40. 7 độ rồi, nhanh đi xem đi.”

Y tá vội vàng nói: “Cô phải tìm bác sĩ mới được.”

Tôi nói: “Vậy bác sĩ đâu?”

Y tá nhíu mày nói: “Bác sĩ đang bận khám cho mấy người bị thương giác mạc.” Nói đoạn liền đi vào trong.

Tôi vội vàng kéo cô ấy lại hỏi: “Có bác sĩ khác không?”

Y tá nói: “Đêm nay chỉ có ba bác sĩ trực, đều bận cả rồi. Ai biết giao thừa năm nay lại xảy ra chuyện. Phải cấm pháo hoa như mấy thành phố lớn mới đúng.”

Nói xong y tá lại chạy vào trong.

Tôi nghĩ, chờ cô phân bổ được bác sĩ như thành phố lớn rồi hãy nói tới chuyện cấm pháo hoa.

Tôi quay đầu lại nhìn Tần Thiệu đang mong manh thở, nói: “Tần Thiệu, làm sao bây giờ? Tôi mới chỉ nghiên cứu cắt cổ tay tôi, chưa từng nghiên cứu phải hạ sốt thế nào. Anh chờ một chút, tôi đi lấy cho anh cốc nước ấm nhé.”

Tôi lấy cho Tần Thiệu một cốc nước ấm, nâng đầu anh ta dậy, chậm rãi đút cho anh ta uống. Bác sĩ và y tá còn đang bận rộn, bên ngoài vẫn lục tục đưa người bị thương đến. Trong lòng nghĩ, Tần Thiệu năm nay thật không may, ngay cả bị ốm cũng gặp ngay lúc cao điểm ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy này, có lẽ chẳng cần tôi trộm tư liệu rồi ngáng chân anh ta đã quy thiên ở ngay cái thị trấn này rồi. Nếu người ta biết đường đường sếp tổng tập đoàn Thiệu Dương nóng sốt mà chết thì thật mất mặt.

Thời gian từng giây từng giây qua đi, Tần Thiệu còn sốt, bác sĩ y tá không ai hỏi thăm lấy một tiếng. Tôi thấy Tần Thiệu ngày một nóng, sắp giống với sự tưởng tượng của tôi đến nơi, bất chấp cái gì hình tượng, trực tiếp giật tung mành hét lên: “Có ai để ý đến chúng tôi hay không đây? Có phải cứ chảy máu sắp chết mới khám đúng không? Người đến sau chúng tôi đã băng bó tạm biệt rồi mà chúng tôi vẫn như không khí! Nóng sốt chết người các người đền được không? Các người có biết anh ta là ai không? Anh ta là sếp tổng của trụ cột kinh tế của nước ta, lợi nhuận kiếm được một năm đủ để đập tan cái bệnh viện rách nát này rồi xây cái mới! Nếu còn không chữa, sau này tra lại bác sĩ mấy người đừng làm nữa, về nhà tự mở phòng khám đi.”

Bác sĩ và y tá bên trong bị tôi gào đến giật mình, đều quay đầu nhìn tôi.

Tôi nói: “Nhìn cái gì. Nói mấy người đấy! Các người có bận nhưng ngay cả thời gian đưa một viên amoxicillin cũng không có chắc? Bệnh nhân đã sốt đến 41 độ rồi, chuyển thành viêm phổi mấy người có chữa hay không? Nếu phải vậy mới chữa tôi sẽ thương lượng với tổng giám đốc Tần, bảo anh ta cố gắng nhịn đến viêm phổi luôn đi.”

Cuối cùng một bác sĩ đi tới, lật mắt Tần Thiệu, đo nhịp tim, nói: “Tôi viết một đơn thuốc, cô đi lấy thuốc, truyền một bình dịch rồi nói tiếp.”

Tôi vội vàng nói được rồi vui vẻ đi lấy đơn thuốc, khi đi qua chỗ Tần Thiệu, tôi lấy tất cả tiền trong ví của anh ta, chạy về phía hiệu thuốc.

Không lâu sau, thuốc đã được lấy đến. Cõ lẽ tiếng rống vừa rồi của tôi phát huy tác dụng, cũng có lẽ chức vị của Tần Thiệu khiến bọn họ dao động, y tá tới đây rất nhanh.

Huyết quản của Tần Thiệu không nhỏ, nhưng y tá đâm vài lần cũng chưa đâm vào được. Tôi nghĩ cô nàng đây đang trả thù phải không, lại mắng: “Cô y tá này đang thực tập phải không? Sang năm mới phân công công tác đúng không? Nếu cô không cắm vào được, ông chú kỳ quái này nhất định sẽ đảm bảo sang năm cho cô thỏa mãn ở nhà nằm thẳng đến cuối năm luôn.”

Y tá liếc tôi một cái, không nhịn mà còn cáu kỉnh nói: “Cô bị điên à. Chọc không vào là rất bình thường.”

Tôi nói: “Kỹ thuật của cô không tốt còn không biết xấu hổ. Huyết quản của anh ta to như cây cột điện, cô gọi người khác lại đây, người phụ trách của các cô tối nay đâu? Tôi không tin dạo này y tá phải nịnh nọt mới được.”

Mắt thấy bên này lại ầm ĩ lần nữa, bác gái đội mũ y tá trưởng ở bên cạnh đi tới nói: “Cô đừng nóng giận, để tôi làm.”

Bà cô y tá già ra tảy chỉ chọc một cái là xong việc. Tôi trừng mắt khiêu khích cô nàng y tá kia. Sắc mặt cô ta đỏ bừng, vô cùng uất ức.

Advertisements

9 thoughts on “[Phần 2 – Chương 13] Thuần dưỡng

  1. Thế mà bảo NN ghét Tần Thiệu nữa đi, lo cho anh cuống hết cả lên rồi, cái gì cũng lôi ra dọa hết bác sĩ lại y ta. Hừ cô nàng này mãi k nhận ra tình cảm của mình nghĩ lại Tần Thiệu cần phải cố gắng thêm nữa rồi.

  2. iu chế đi được, TT bị ốm cũng xứng đáng, được NN quan tâm thế còn gì. thanks Sâu nhiều. Đi du lịch nha trang 7 ngày hổng có thời gian comt, hôm nay tranh thủ đọc, comt thanks nàng

  3. Bình thường chỉ được cái độc mồm thôi, người ta ốm lại lo sốt vó lên. Anh Thiệu tha hồ mà sướng nhớ :))
    Cám ơn chị Sâu :)

  4. hehehe….đọc đoạn này đã quá, bạn Nhiên cũng thật là ngây thơ, ko chịu nhìn thẳng vào tình cảm của mình, làm bạn Thiệu khổ sở ;))
    thanks bạn Sâu iu quý nhớ *tung tim*

Đã đóng bình luận.