[Phần 2 – Chương 14] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 14: Sai đường R Hoảng.

[Phần 2]

Cuối cùng trời cũng tối sầm xuống, phòng khách không bật đèn, chìm trong một màu đen kịt. Tôi cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có
Cuối cùng trời cũng tối sầm xuống, phòng khách không bật đèn, chìm trong một màu đen kịt. Tôi cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có

Mặc kệ thế nào, tôi nhất định phải về thành phố A một chuyến. Tôi thu dọn hành lý qua loa, nói với bố mẹ trong trường có việc gấp rồi vội vàng quay về thành phố A.

Tôi không dám tới biệt thự của Tần Thiệu, nay còn chưa rõ tình hình, tôi đành tới căn phòng nhỏ trong ký túc xá trước. Tôi tiếp tục gọi điện cho Lục Khinh Thiên nhưng điện thoại của cô ta liên tục tắt máy.

Tôi phải tới trụ sở chính của tập đoàn Thiệu Dương chặn đường cô ta. Tôi phải hỏi cho rõ, vì sao chuyện này lại thành lỗi của tôi? Rõ ràng là cô sai khiến tôi, nay lại phủi mông sạch sẽ, cô tính chơi tôi chắc? Cô nhìn kẻ làm tình nhân tôi đây không vừa mắt thì thuê người giết tôi là được, cần gì phải hao tâm tốn sức như thế?

Tôi quấn một cái khăn quàng cổ, cả gương mặt vùi trong khăn, gọi điện cho Lưu Chí.

Đúng lúc Lưu Chí đang đi công tác, hiện giờ không ở công ty, mấy tiếng nữa mới trở về. Tôi nói không sao, tôi sẽ chờ. Tôi chỉ muốn nhờ anh ta để vào tòa nhà tập đoàn Thiệu Dương. Khoản này cần có thẻ nhân viên mới vào được, có lẽ hiện nay đang là thời lỳ căng thẳng, bảo vệ rất nghiêm ngặt, nhất định phải quẹt thẻ, thỉnh thoảng còn đi tuần. Giờ tôi có biến thành ruồi cũng không bay vào được.

Trong khi đợi Lưu Chí, tôi như một nhân viên cục điều tra, ngồi xổm sau bồn hoa trước cửa tập đoàn Thiệu Dương, nhìn chằm chằm vào cửa ra vào. Bốn giờ chiều, người ra vào không nhiều, mặt trời dần chìm xuống, gió thổi khiến tôi run run, tôi quấn chặt chiếc khăn quàng cổ, hà hơi vào bàn tay xưng vù như móng heo.

Tôi nghĩ, vì sao mình lại lưu lạc đến nước này? Đây có phải là gieo gió gặt bão không? Nhưng tôi đâu có làm sai, tôi chỉ vạch trần chứng cứ phạm tội của Tần Thiệu mà thôi. Loại bỏ một số vướng mắc cá nhân, tôi có thể coi như sứ giả chính nghĩ, nằm vùng vạch trần tội ác của Tần Thiệu ấy chứ. Thế nhưng có vẻ tôi đã khuấy cho mọi thứ be bét ra rồi.

Khi tôi lạnh đến mức sắp co rúm thành một quả cầu, bỗng cảm thấy có người vỗ vai mình. Tôi quay đầu lại, thấy Tần Thiệu đứng phía sau. Anh ta không có biểu hiện gì, đối với dáng vẻ khổ sở của tôi lúc này cũng tuyệt đối không lộ vẻ đắc ý.

Tôi có chút sợ, nhưng chuyện tới tận đây, những người biết rõ đầu đuôi câu chuyện đã ở chỗ này, tôi vất vả chờ Lục Khinh Thiên cũng chưa chắc có được một đáp án chân thực. Ít nhất tôi còn hiểu người này hơn một chút. So với chờ chết chi bằng liều một phen.

Tần Thiệu cởi găng tay da ra, nói với tôi: “Cô có việc hỏi tôi đúng không? Đúng lúc tôi có việc cần nói với cô. Đi theo tôi.”

Anh ta mặc kệ tôi có đồng ý hay không, chỉ chăm chú đi về phía trước. Trong lòng tôi có chút hoang mang, bỗng nhiên phát hiện Tần Thiệu hiểu tôi nhiều hơn tôi hiểu anh ta nhiều lắm. Anh ta không cần tôi nói đã biết tôi sẽ ngoan ngoãn theo sau. Anh ta hiểu tôi như lòng bàn tay, còn tôi càng ngày càng cảm thấy anh ta xa lạ.

Chiến dịch này đã định trước tôi là một kẻ thua cuộc bị động.

Tôi không ngờ Tần Thiệu lại đưa tôi về biệt thự. Tôi từng cho rằng mình sẽ không bao giờ bước vào nơi này nữa, không ngờ chưa tới nửa tháng tôi đã trở về đây. Trước đây, khi bước vào nơi này tôi còn biết được mục tiêu, phương hướng và số phận của mình, nhưng lần này tôi như một con ruồi không đầu bay tới bay lui trong chiếc hộp thủy tinh trong suốt mà Tần Thiệu chụp lên, cái hộp chỉ cần khẽ nhếch lên tôi sẽ phấn đấu quên mình mà chui ra, cho rằng tự do ở ngay trước mắt, không ngờ bên ngoài cái hộp đó còn là một cái khác lớn hơn, tôi bay thật xa mà anh ta chưa thèm để vào mắt, anh ta có thể dễ dàng bắt tôi lại, chỉ việc tiện tay túm lấy đôi cánh của tôi tôi lập tức mất đi khả năng bay lượn, lại bị bắt về chiếc hộp thủy tinh trong suốt.

Tôi được Tần Thiệu dẫn đến phòng khách nhỏ trên tầng hai. Nửa năm trước, tôi đã ở đây, thương lượng một vụ mua bán thay đổi cuộc đời tôi với Tần Thiệu. Sự nhục nhã ngày đó vẫn rõ ràng ngay trước mắt, không ngờ mới nửa năm, chúng tôi lại ngồi đây, nghiêm túc bàn chuyện.

Vẻ mặt Tần Thiệu giống ngày đó như đúc, dường như thờ ơ với mọi chuyện, chỉ nói: “Cô còn nhớ lời tôi nói với cô ở sân bay không?”

Tôi nhớ, anh ta nói chúng ta hãy quên đi quá khứ, sau đó bắt đầu một lần nữa.

Tôi gật đầu.

Sắc mặt Tần Thiệu dường như ôn hòa hơn một chút, nói: “Vậy cô lặp lại một lần cho tôi nghe.”

Tôi quay đầu, không nói một lời. Chiếc đồng hồ treo tường đinh đương gõ năm lần rồi lại yên lặng.

Tần Thiệu đột nhiên cầm cái chén bên cạnh lên ném về phía tôi. Tôi nghiêng đầu, cái chén chỉ đập tới một bên đầu tôi, máu nhỏ xuống.

Tôi bỗng nhớ lại, ngày đó, cũng nơi đó tôi đã bị thương. Lúc đó anh ta hất tôi xuống đất, đầu tôi đập lên sàn gạch, anh ta còn gọi người băng bó cho tôi.

Nhưng hôm nay tôi không may mắn được như khi đó, rõ ràng Tần Thiệu không có ý định dừng tay. Anh ta nhìn máu tôi từng giọt nhỏ xuống, gầm lên: “Con mẹ cô lặp lại lần nữa cho tôi!”

Tôi cũng không còn là tôi của nửa năm trước, nửa năm trước tôi sẽ sợ hãi lùi về sau rồi thỏa hiệp, nay tôi đã bị rèn đúc đủ để coi thường tất cả mọi người, vì vậy tôi lau máu trên trán nói: “Nhớ thì sao? Đã quên thì thế nào? Đều như nhau cả thôi, chúng ta vĩnh viễn không có thể bắt đầu một lần nữa. Cả hai chúng ta đều biết rõ.”

Tần Thiệu nhìn tôi chằm chằm giống như nghiên cứu một loại sinh vật lạ: “Tôi không ngờ trên đời này còn có người bạc tình bạc nghĩa như cô. Cô coi tôi là nam sinh mười mấy tuổi hay sao? Cô nghĩ rằng tôi thích nói với phụ nữ những lời lãng mạn tại sân bay? Tôi nghiêm túc nói những lời đó như vậy, trong lòng cô đã nghĩ sao? Cô muốn chơi tôi, có phải còn non một chút hay không?”

Tôi bỗng nhiên muốn cười, rồi thật sự cười rộ lên, tôi cười đến mức hết hơi: “Tần Thiệu, ý của anh là tôi không chơi được anh, vậy anh quan tâm để bụng thế làm gì? Tôi chỉ là một tình nhân mà thôi, có gì đáng để anh để bụng như vậy? Lẽ nào anh nghĩ tôi ngu ngốc như vậy? Không hề hoài nghi tất cả mọi chuyện đẫ xảy ra?”

Tần Thiệu không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nhìn anh ta nói: “Anh cũng coi tôi là bé gái mười mấy tuổi phải không? Nếu tôi là bé gái mười mấy tuổi, tôi còn tưởng anh yêu tôi rồi ấy chứ. Nhưng đâu có tình yêu nào đau khổ như vậy, yêu đến mức tổn thương lẫn nhau cũng không đủ. Tần Thiệu, tôi có đầu óc, không phải một quân cờ mặc anh sắp xếp! Tôi sẽ nghĩ vì sao anh cố tình chọn tôi, vì sao hận tôi không chết đi. Bi kịch của gia đình tôi đều do anh tạo thành, vậy còn chưa đủ, anh còn muốn tôi chôn cùng, dùng hạnh phúc cả đời tôi, dùng thân phận tình nhân dơ bẩn để chôn cùng loại ác ma như anh! Anh là kẻ thù của cả gia đình tôi, anh cảm thấy như vậy thú vị lắm đúng không? Xích kẻ thù ngay trước mắt như một con chó, khi vui thì đùa nó, khi không vui có thể đá văng ra, khi tức giận còn có thể làm thịt nhắm rượu?!

Tôi nói cho anh biết, mỗi ngày tôi ở nơi này đều là giày vò. Khi biết tất cả sự thật, tôi hận không thể xé anh thành tám mảnh. Anh có biết để lấy được thứ ở trong máy tính của anh tôi đã tốn bao nhiêu công sức không? Anh có biết khi lấy được chúng tôi phấn khích đến mức nào không? Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh sẽ ở trong tù suốt quãng đời còn lại, tôi đi ngủ cũng có thể cười tỉnh lại.”

Tôi nhìn ảnh phản chiếu của mình trên mặt kính của chiếc đồng hồ treo tường. Máu từ trên trán đã chảy đầy một bên mặt, tròng mắt lồi ra giống như một kẻ điên biến thái. Không sai, ở cạnh Tần Thiệu, tôi cũng sẽ biến thành một kẻ điên.

Tần Thiệu đột nhiên cười to, nói: “Đây là những gì Lục Khinh Thiên đã nói với cô phải không.”

Tôi hung hăng trừng mắt với anh ta: “Anh theo dõi tôi? Anh đã biết tôi sẽ lấy tư liệu trong máy tính của anh đúng không?”

Tần Thiệu nói: “Tôi không theo dõi cô, tôi chỉ theo dõi Lục Khinh Thiên. Cô ta muốn xử lý tôi không phải ngày một ngày hai, tôi biết cô ta đi tìm cô, cũng biết cô ta có tính toán gì đó, vì vậy đã chuyển tất cả tư liệu quan trọng đi, để lại một ít tư liệu giả. Tôi không nói vì muốn nhìn xem rốt cuộc cô có bao nhiêu lá gan để làm việc này. Suýt chút nữa tôi đã tin cô. Không ngờ cô cũng kết bè với cô ta. Nay tự cô thu dọn tàn cục đi, vì ân oán cá nhân mà cô đã đắc tội với giáo sư của cô. Cô tự nhìn xem cô đáng thương tới mức nào!”

Tôi nhìn anh ta, gằn từng câu từng chữ: “Anh thật buồn nôn, anh là người khiến tôi cảm thấy buồn nôn nhất. Tôi nhìn thấy anh là muốn nôn, thật sự nôn, buồn nôn về mặt sinh lý.” Nói xong, tôi ngồi xuống một bên bắt đầu nôn. Tôi không biết vì sao gần đây tôi luôn buồn nôn, có lẽ do áp lực quá lớn, cũng có lẽ bản thân Tần Thiệu là một thứ khó tiêu hóa, chỉ cần tôi muốn nôn là có thể nôn ra.

Tần Thiệu nhìn tôi ngồi xổm ở đó, đột nhiên nói: “Cô nhìn tôi là thấy buồn nôn? Tôi thật sự buồn nôn như vậy? Cô nghĩ chỉ có người như Ôn Khiếu Thiên mới là người tốt, nhìn cậu ta ăn cơm ngon lắm phải không? Vậy cô đi hỏi cậu ta xem bảy năm trước, người báo cáo công ty nhà cô với cục thuế, người xúi giục cổ đông là ai? Là tôi sao? Cô cho rằng là tôi hay sao? Nếu cô không phải bé gái mười mấy tuổi vậy cô đã từng điều tra hay chưa?”

Một tảng đá lớn trong lòng tôi bắt đầu chìm xuống, cảm giác như sắp chạm xuống sàn nhưng không có chỗ nào để hạ xuống. Tôi nói: “Anh có ý gì? Anh đừng ngậm máu phun người! Khiếu Thiên là ai tôi rõ nhất, anh đừng dùng suy nghĩ dơ bẩn của anh để phỏng đoán người khác.”

“Phỏng đoán? Người luôn phỏng đoán là cô, không phải tôi. Lẽ nào cô chưa từng tìm hiểu bệnh án của Ôn Khiếu Thiên? Cậu ta đi Mỹ ba tháng mới phát hiện bị bệnh. Vì sao trong ba tháng kia cậu ta chưa từng liên lạc với cô?”

“Anh ấy bị nhốt, anh ấy tuyệt thực!” Tôi điên cuồng gào lên.

“Tuyệt thực ba tháng? Có bố mẹ nào nhẫn tâm nhìn con mình tuyệt thực ba tháng? Lẽ nào một cơ hội tiếp xúc với điện thoại cậu ta cũng không có? Cậu ta không liên lạc với cô vì cậu ta biết đầu sỏ khiến nhà cô phá sản là bọn họ! Cậu ta không dám liên lạc với cô! Ngay cả khi về nước cậu ta cũng không dám liên lạc với cô! Người cô luôn giữ trong lòng kia mới là kẻ thù thực sự của cô, cô còn ngu ngốc ngóng trông cậu ta trở về, còn muốn vì chuyện làm ăn nhà cậu ta mới tới gần tôi. Công ty nhà bọn họ vốn là giẫm xác công ty nhà cô mà đi lên. Cô không tới nhìn xem, công ty nhà Ôn Khiếu Thiên làm gì, sản phẩm điện tử! Cùng một sản phẩm với nhà cô! Cô trốn tránh trong câu chuyện giả dối mà cô bịa đặt ra, trước giờ chưa từng nghi ngờ bọn họ.”

Cuối cùng trời cũng tối sầm xuống, phòng khách không bật đèn, chìm trong một màu đen kịt. Tôi cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có, giống như một người già bị bệnh nan y, cuộn mình trong một thùng hàng kín mít, chờ đợi bị chuyển lên xe đưa tới nơi tập kết bụi bặm rác thải, chìm dần vào trong đám chất thải tanh hổi, bị đẩy mạnh vào trong lò thiêu. Ngay cả thi thể cũng thối, ngay cả tro cốt cũng thối.

Tôi biết Tần Thiệu sẽ không hèn hạ đến mức nói dối tôi, nhưng tôi đã đánh mất tất cả những lời nói kiên cường, chỉ biết ngồi trong một xó hô lên: “Anh nói dối, anh nói dối. Anh là kẻ dối trá.”

Tần Thiệu không hề thương tiếc tôi, vô cùng tận tình với việc đẩy tôi về phía đống rác thải bụi bặm: “Cô nói cô có đầu óc, vì sao cô không thèm nghĩ tới chuyện hai tháng trước khi nhà cô phá sản, bố của Ôn Khiếu Thiên lại đưa cậu ta ra nước ngoài? Bởi vì từ ngày đó, bọn họ bắt đầu ra tay với nhà cô. Nhà cô vốn xử lý quan hệ xã giao không tốt, có rất nhiều kẻ thù, chỉ thiếu một người khởi đầu mà thôi. Cô biết vì sao tôi biết rõ chuyện này như vậy không? Bởi vì bọn họ từng tìm tôi, muốn tôi hỗ trợ, tôi không có hứng thú với chuyện làm ăn nhà hai người, càng không có hứng thú với chuyện bỏ đá xuống giếng mới không tham gia. Chính cô cẩn thận nghĩ lại đi, lẽ nào cô chưa từng phát hiện ra một chút tín hiệu hay sao? Yêu đến mức mù quáng như vậy, còn hận không thể đem tất cả cho cậu ta, uất ức bàn điều kiện với tôi?”

Tôi không ngừng lắc đầu, muốn hất văng tất cả những chuyện nghe được ra ngoài, nhưng nó như một miếng thuốc cao bôi trên da chó, dính chặt lấy tôi. Dường như tiếng đồng hồ quả lắc treo tường ngày một lớn, tựa như tiếng sấm bao phủ toàn bộ căn phòng, âm thanh càng ngày càng cao, càng ngày càng nhanh, như tiếng thúc giục ráo riết, ép tôi tới góc tường. Đầu tôi đau như muốn nứt ra, nắm những mảnh chén tàn lên đập về phía cái đồng hồ. Miếng thủy tinh vỡ tan rơi xuống đất, nhưng âm thanh kia vẫn còn dai dẳng.

Tôi đứng lên, liều mạng ôm lấy cái đồng hồ, giống như nó ngừng lại thì mọi chuyện cũng sẽ kết thúc. Thủy tinh lởm chởm đâm vào da, nhưng tôi không cảm thấy đau, chỉ ngây ngốc nhìn những miếng thủy tinh này cắm sâu vào da thịt, đẹp đến mức kỳ cục.

Gương mặt Tần Thiệu lung lay trước mắt tôi, tôi không biết vì sao anh ta còn ở đây. Cuối cùng anh ta cũng thỏa mãn rồi, cuối cùng cũng thành công khiến tôi bị thương rồi. Anh ta biến tôi thành câu chuyện cười lớn nhất thế gian, ngay từ đầu anh ta đã biết toàn bộ chân tướng, vì vậy anh ta mới giữ tôi lại bên cạnh, nhìn tôi một khóc hai nháo ba thắt cổ như nhìn một trò cười, nhìn tôi vì tình yêu thần thánh trong lòng mà giãy dụa, nhìn tôi vì thù hận trong lòng mà ngớ ngẩn. Tôi sai rồi, tôi cho rằng anh ta là diễn viên nam chính, thật ra anh ta còn kiêm luôn cả biên kịch và đạo diễn nữa. Nay câu chuyện đã công bố đáp án, nữ diễn viên cuối cùng đã phát điên rồi.

Tôi bỗng đứng lên, nắm lấy áo Tần Thiệu như kẻ điên, nói: “Đưa tôi đi gặp Ôn Khiếu Thiên, đưa tôi đi gặp Ôn Khiếu Thiên!”

Tần Thiệu bất động, chỉ nhìn tôi.

Tôi nói: “Chỉ cần gặp anh ấy một lần, tôi sẽ hoàn toàn không còn hy vọng gì nữa. Tôi không bao giờ hận anh nữa. Tôi không hận bất cứ kẻ nào nữa. Tôi hận không nổi. Các người là những kẻ thao túng vĩ đại, tôi hận không nổi.”

Tần Thiệu nói: “Kiểm tra vết thương trước rồi đi tìm cậu ta.”

Tôi nhìn anh ta: “Vết thương? Vết thương ở đâu?” Tôi vỗ ngực nói: “Ở đây sao? Ở đây có hai lỗ thủng thật lớn, hai người mỗi người cho tôi một dao, anh muốn kiểm tra không? Tôi móc ra cho anh xem.”

Tôi bắt đầu liều mạng cởi quần áo, tay vạch qua miếng thủy tinh cũng không hề hay biết. Vết rách da thấm ra dòng máu đỏ thẫm, tôi chỉ cảm thấy thật sung sướng. Những cục máu đọng trên người cuối cùng cũng được thải ra, tôi chỉ cảm thấy vui sướng.

Tần Thiệu đột nhiên cầm lấy tay tôi, nói: “Được, tôi hứa với cô, nhưng gặp rồi phải kiểm tra vết thương.”

Sau đó, anh ta bế tôi đặt vào trong xe. Tôi ngồi trên ghế phó lái, hai tay ôm đầu gối, ngơ ngác nhìn về phía trước. Tôi nhớ lại khi Ôn Khiếu Thiên đứng đắn chất vấn tôi bên bờ biển: “Sao em lại trở nên thực dụng thế này? Anh biết việc nhà em phá sản mang đến biến cố rất lớn cho cuộc sống của em, nhưng nếu dục vọng của bản thân em không lớn, sao em có thể méo mó thành thế này?” Tôi lại nghĩ tới trong hôn lễ của Ngải Tĩnh, Ôn Khiếu Thiên tái nhợt nói với tôi: “Nhiên Nhiên, em hận kẻ khiến nhà em phá sản muốn chết, đúng không?”

Những câu nói này luân phiên oanh tạc tôi, khiến tôi không biết phải làm thế nào.

P/s: Gần rồi, gần lắm rồi. Hà hà hà

Có mấy bạn hỏi bao giờ mới hết ngược bạn Thiệu. Ban Sâu xin trả lời rằng bạn cảm thấy Phá Đầu vô cùng “mẹ kế” với nam chính, nam chính nào cũng thấy khổ ơi là khổ. Ngược lên ngược xuống, ngược tái ngược hồi, ngược tơi bời hoa lá. Mẹ nó, đến tận ngoại truyện vẫn còn thấy ngược đến đau tim!!!!

Advertisements

22 thoughts on “[Phần 2 – Chương 14] Thuần dưỡng

  1. Tks ss nhiều
    Dạo trước toàn đọc= đt, ko com đk
    Chị edit hay quá, em thjk nhất câu: Một tảng đá lớn trong lòng tôi bắt đầu chìm xuống, cảm giác như sắp chạm xuống sàn nhưng không có chỗ nào để hạ xuống
    hay quá

  2. chẹp chẹp, anh Thiệu theo đà này còn bị ngược chán. thank sâu ạ =)) Em thấy đổi bé gái = con bé/ con nhóc gì đó thì hay hơn, hợp với tình trạng lên cơn của bạn Nhiên hơn, nói bé gái còn nhẹ nhàng quá.
    Tiện thể xì poi 1 tí: Tại sao bạn Nhiên lại bị nôn?? Hô hô Câu trả lời là…. =)))

  3. đúng là tội anh Thiệu thật, tất cả đều là suy nghĩ của bạn Nhiên cả, vậy mà xảy ra chuyện gì đều đỗ lỗi cho anh Thiệu thôi. Cứ xem việc bạn Nhiên tin lời LKT, cho rằng anh Thiệu làm gia đình mình bị phá sản, anh là nguồn gốc bất hạnh của cả nhà, bây giờ té ra là anh không thèm làm, lại nghĩ anh là biên kịch kiêm đạo diễn, biết sự thật nhưng không nói cho mình biết, haizzz =_=|||
    PS: mình nghĩ ngoại truyện sẽ ngược anh Thiệu kiểu phải hầu hạ bạn Nhiên mà anh vẫn vui vẻ và hạnh phúc, đúng ko nhỉ :))))))

    1. Nô nô, ngoại truyện là kiểu viết lại theo lời thoại của bạn Thiệu. Ngọt như mía lùi, chảy vào bụng biến thành axit, xót chết bạn đọc =)))))
      Ngược độc giả :)))))

  4. đau…….. từng lời từng chữ …….. thắt lại
    càng đọc truyện có cảm giác giống như mình đang đứng ngay tại đó chứng kiến vậy
    mình thích truyện ngược
    bởi vì càng đọc càng đau, càng đau càng muốn đọc

  5. Ôi cái bà Nhiên này, từ đầu đến cuối lúc nào bà cũng phỏng đoán, sự thật ở trong gang tấc thì ko dám tiếp tục tìm hiểu, cứ cố tình bỏ qua và phỏng đoán theo hướng mà mình thấy thoả mãn nhất
    Ko biết nên thích hay ghét bà này nữa đây
    Hồi trc cứ tưởng bác Thiệu có một chân trong vụ của gd bà Nhiên, jo mới biết ko phải, em trịnh trọng xin lỗi bác vì đã nghi ngờ nhân cách vủa bác, hehe
    Cảm ơn nàng Sâu nhìu nhé

    1. con người mà, đôi lúc không dám tìm hiểu sâu xa nguồn gốc mọi vấn đề, Chỉ tìm kiếm cho riêng mình đáp án mà mình mong muốn. Bởi càng tìm hiểu, biết càng nhiều, thì đau càng nhiều

  6. ô hô, thanks Sâu sâu mắt ^^
    đọc “SV tồi trường Bắc Đại” mình thấy PDK bị ngược 1 thì ở “TD” bạn Thiệu bị ngược đến 10 luôn ấy, cơ mà ít ra Chu Lâm Lâm còn nhìn ra ty với PDK sớm 1 chút, đâu có chậm tiêu như bạn tiến sĩ Nhiên Nhiên này =))
    cơ mà sắp đến rồi….=)))

  7. Cai ten OKT gia nhan gia nghia di chet di cho roi ! Toi nghiep anh Thieu nha menh qua ! Em edit ngay cang hay nha, nhat la doan cao trao nay do ! thanks Sau nhieu!

Đã đóng bình luận.