[Phần 3 – Chương 14] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 14: Sai đường R Hoảng.

[Phần 3]

Tôi dùng nhiều tình cảm như vậy, mười năm tràn đầy hai lòng bàn tay. Thứ anh cho tôi là gì? Là thạch tín! Anh hủy hoại toàn bộ tình yêu của tôi, anh hủy hoại toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi.
Tôi dùng nhiều tình cảm như vậy, mười năm tràn đầy hai lòng bàn tay. Thứ anh cho tôi là gì? Là thạch tín! Anh hủy hoại toàn bộ tình yêu của tôi, anh hủy hoại toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi bước vào công ty của Ôn Khiếu Thiên. Trên tường đá hoa cương trước cao ốc của công ty treo những chữ vàng “Công ty trách nhiệm hữu hạn điện tử Ôn Viễn” rất lớn. Tôi cố tình không cho Tần Thiệu đi theo mà lẻ loi một mình, rét run cầm cập bước vào tòa cao ốc.

Bảo vệ tòa nhà nhìn thấy dáng vẻ của tôi lập tức ngăn lại. Tôi đẩy anh ta ra, nói với cô gái có cái cằm như mũi dùi trước bàn tiếp tân: “Tôi tìm Ôn Khiếu Thiên.”

Cô ta liếc mắt nhìn bảo vệ một cái, nói: “Xin hỏi cô có hẹn trước không?”

Tôi nói: “Cô chỉ cần nói có Lô Hân Nhiên tìm anh ta là được.”

Cô ta lải nhải như tin nhắn của hộp thư thoại, không hề có gì mới mẻ: “Xin lỗi, nhật trình của tổng giám đốc Ôn chúng tôi đã kín. Nếu cô muốn gặp anh ấy cần hẹn trước.”

Tôi vỗ bàn quát: “Con mẹ nó, gọi anh ta ra đây! Từ lúc nào tôi muốn gặp anh ta còn cần hẹn trước! Bây giờ anh ta quỳ trước mặt tôi, liếm giầy cho tôi còn không xứng!”

Cô gái kia và bảo vệ đều giật mình, kéo tay tôi ra ngoài. Tôi gào lên với phòng khách trống trải: “Ôn Khiếu Thiên, mẹ nhà anh, lăn ra đây cho tôi! Con mẹ nhà anh, lăn ra đây!”

Khi sắp bị kéo đến cửa tòa nhà, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Ôn Khiếu Thiên. Anh ta vội vàng chạy tới, quát lên với bảo vệ: “Bỏ cô ấy ra.”

Sau đó, anh ta túm lấy vai tôi, liếc mắt nhìn tôi nói: “Nhiên Nhiên, em có chuyện gì vậy? Có phải Tần Thiệu đánh em không? Khốn kiếp! Một ngày nào đó anh sẽ cho anh ta biết mặt. Nhiên Nhiên, một ngày nào đó anh sẽ bắt anh ta phải khóc xin em tha thứ.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta. Anh ta mặc một chiếc áo sơ-mi trắng đến thuần khiết, đeo cà-vạt đen nhánh, dù có lăn lộn trên thương trường anh ta vẫn sạch sẽ, giản dị như nhiều năm trước.

Tôi nói: “Ôn Khiếu Thiên, hãy nói thật với tôi, bảy năm trước, người khiến gia đình tôi phá sản có phải nhà anh hay không? Có đúng không?”

Ôn Khiếu Thiên bỗng giật mình, nét mặt giống như đứng hình, hoặc giống một con cá đang chết khiếp bị nhét vào ngăn đá.

Tôi biết, trong đại sảnh trống trải này, có một viên pha lê mang tên chân tâm đang từ trên cao rơi xuống với tốc độ chóng mặt, tôi luôn cho rằng nó là kim cương, không thể tan vỡ, nhưng vào một khắc chạm xuống đất, nó thật sự vỡ thành trăm mảnh, khi chỉ còn một đống mảnh vụn tôi mới biết thì ra nó không cứng rắn như vẻ bề ngoài. Nó chỉ ngụy trang rất tốt, nhưng dù ngụy trang tốt thế nào nó cũng không thể thay đổi cấu tạo của bản thân. Pha lê vĩnh viễn là pha lê, vĩnh viễn không thể biến thành kim cương.

Tôi khàn khàn gào lên: “Anh trả lời tôi, có đúng hay không? Rốt cuộc có phải như vậy hay không?”

Mọi người đang vây xem từ xa xa, bọn họ biểu thị sự quan tâm cao độ đối với việc lãnh đạo của mình khắc khẩu với một người phụ nữ điên giữa sảnh đường. Trong lòng tôi nghĩ: “Các người xem đi, xem đi. Cuộc sống của tôi đúng là thất bại như thế, tôi là một vật phẩm đầy tỳ vết bị tạo hóa ghét bỏ. Thế nhưng người biến tôi thành vật phẩm tỳ vết như thế chính là kẻ đứng ngay trước mặt này. Hắn dối trá, hắn ra vẻ đạo mạo, hắn lừa gạt tấm chân tình của tôi suốt mười năm. Nay sự việc bại lộ, hắn không còn lời nào để nói nữa rồi.”

Ôn Khiếu Thiên kéo tay tôi nói: “Nhiên Nhiên, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện đi.”

Tôi hất tay anh ta ra, nói: “Vì sao phải ra chỗ khác? Anh sợ mất mặt? Anh còn biết mất mặt?”

Ôn Khiếu Thiên đột nhiên xoay người, ra lệnh với những người phía sau: “Tất cả lên lầu, không có lệnh của tôi không ai được xuống.”

Những diễn viên quần chúng vây xem lập tức xoay người lên lầu.

Tôi vỗ tay nói: “Ôn Khiếu Thiên, được lắm, thì ra thế này mới là anh. Anh luôn dịu dàng, nhỏ nhẹ trước mặt tôi, làm tôi không biết thì ra anh cũng khí thế như vậy, xử lý mọi việc đúng là mạnh mẽ. Tới đây, mau phổ cập cho tôi một chút, ngày đó khi giẫm nát gia đình tôi dưới lòng bàn chân, anh đã có những thủ đoạn độc ác thế nào. Không phải từ mười năm trước anh đã có ý tiếp cận tôi đấy chứ? A, nhầm nhầm, là tôi không biết xấu hổ mà bám lấy anh, anh chỉ tương kế tựu kế thôi, đúng không? Anh đã phải gắng gượng đến mức nào không biết, vì lấy được tin tức của gia đình tôi mà nhẫn nhịn chịu đựng tôi cố tình gây chuyện. Khi ngồi lên máy bay sang Mỹ có phải cảm thấy từng lỗ chân lông giãn ra không? Ba tháng kia đặc biệt sung sướng như chim sổ lồng phải không? Thả lỏng như sau khi kết thúc mùa thi đại học mờ mịt, đúng không? Nay anh trở về lại tới tìm tôi, thế nào? Thông cảm à? Hay thấy tôi đáng thương? Thấy tôi sống vô tri vô giác như vậy khiến anh cảm thấy đặc biệt thành công, thỏa mãn phải không?”

Lông mi Ôn Khiếu Thiên rất dài, anh ta chớp chớp mắt nhìn tôi nói: “Nhiên Nhiên, em đừng như vậy, em đừng nói như vậy.”

Tôi cười nói: “Vậy anh muốn tôi nói thế nào? Không phải anh từng hỏi tôi, phá sản hay không đối với tôi quan trọng như vậy sao? Đến mức khiến tôi méo mó vặn vẹo. Nay tôi trả lời anh, khi nhà tôi phá sản, ngoại trừ chấp nhận tôi vốn không còn cách nghĩ nào khác. Tôi nghĩ nếu bố tôi xảy ra chuyện, những gì nên nhận chúng tôi sẽ đều nhận. Nhưng anh biết không? Nhà tôi vì nhà anh bỏ đá xuống giếng nên mới suy sụp, hoàn toàn cắt đứt nguồn tài chính. Người ta nói tiền là thứ chết rồi không thể mang theo, có phải anh thấy tôi cứ lằng nhằng mãi ở chuyện này là thực dụng lắm đúng không? Nhưng anh biết không? Vì chữa bệnh cho bố tôi, tôi mới tìm đến Tần Thiệu. Ở chỗ Tần Thiệu, vì lấy được phí chữa bệnh cho bố, những khi nén giận đến mức không cách nào nhẫn nhịn nữa, tôi đều nghĩ tới anh. Thậm chí vì anh, vì muốn anh không đi vào vết xe đổ của tôi, tôi còn ngu ngốc đẩy anh lên vị trí của anh lúc này, còn tôi chọn trở về bên cạnh Tần Thiệu, điều kiện trao đổi chính là bảo vệ cho anh! Còn anh đã làm gì? Anh trơ mắt nhìn tôi rơi vào vũng bùn, anh có tư cách gì nói yêu tôi! Con mẹ nó, anh dùng phương pháp này để yêu tôi!!!”

Ôn Khiếu Thiên kéo tay tôi chậm rãi quỳ xuống, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Nhiên Nhiên, khi đó anh không biết bố anh làm chuyện như vậy, khi anh biết thì nhà em đã thành như vậy. Anh có nói gì cũng không còn kịp nữa. Em bảo anh phải mở miệng thế nào? Ông trời đã khiến anh gặp báo ứng, anh bị ung thư thực quản, vì vậy những gì anh nên nhận anh đã nhận cả rồi. Nhưng anh không biết, em vì chuyện gia đình mà gặp phải nhiều biến cố như vậy. Anh không biết…”

“Vì vậy anh có thể tiếp tục lừa gạt tôi, tiếp cận tôi? Ngày đó anh đã nói với tôi nguyên nhân anh biến mất bảy năm thế nào? Anh dùng chiêu bài không nỡ khiến tôi đau lòng làm ngụy trang, dùng ung thư thực quản làm kim bài miễn chết để chiếm được sự thông cảm, thương hại của tôi? Những ngày ở Hải Nam, mỗi ngày tôi sống quấn quýt thế nào, tôi ao ước thời gian dừng lại tại khoảnh khắc đó đến mức nào? Tôi dùng nhiều tình cảm như vậy, mười năm tràn đầy hai lòng bàn tay. Thứ anh cho tôi là gì? Là thạch tín! Anh hủy hoại toàn bộ tình yêu của tôi, anh hủy hoại toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi. Ôn Khiếu Thiên, sau này hai chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, đến chết cũng đừng gặp lại nhau nữa.”

Ôn Khiếu Thiên nắm chặt tay tôi, bỗng hét lên: “Việc anh làm kinh khủng như vậy sao? Nhà anh có lỗi với em, anh biết, nhưng người lấy đi toàn bộ trái tim anh là em. Anh chán ghét cảnh ngươi lừa ta gạt nên mới lựa chọn rời khỏi thương trường. Vì em, mỗi ngày anh đã ở đây tiếp xúc với những thứ mà anh chán ghét, chính vì muốn em rời khỏi Tần Thiệu.”

“Rời khỏi Tần Thiệu? Rõ ràng anh biết tôi trở về bên cạnh Tần Thiệu vì báo thù, vì để tập đoàn anh không bị Tần Thiệu chèn ép, anh nói xem anh có ý đồ gì? Anh để tôi đi tìm Tần Thiệu báo thù, để anh ta làm kẻ chết thay, tất cả là vì lợi ích thương trường ngươi lừa ta gạt mà anh nói!”

“Anh không nghĩ như vậy, ngay từ đầu anh đã muốn em đi cùng anh.”

“Vậy ngay từ đầu anh nên nói cho rõ ràng! Anh nên nói với tôi rằng tôi đã tìm nhầm người, Tần Thiệu không phải kẻ thù của tôi, là anh mới đúng!”

“Khi mới về nước, anh nghĩ em đã yêu anh ta, hoặc yêu tiền của anh ta. Anh rất sợ hãi, anh không biết xa nhau bảy năm, nếu tình cảm của em đã thay đổi anh nên làm thế nào bây giờ. Khi chúng ta lại về bên nhau, anh lại không mở miệng được, anh sợ nói với em rồi em sẽ giống như bây giờ. Nhưng sau đó em lại muốn về bên anh ta, không cho anh hỏi nguyên nhân, chỉ bảo anh tới công ty chờ tin tức. Anh sắp phát điên rồi! Nhiên Nhiên, khi em trở về bên anh ta, em có biết anh đã sợ thế nào không? Bất tri bất giác em đã yêu Tần Thiệu, ngay cả chính em cũng không biết. Chúng ta xa nhau bảy năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi. Em bảo anh phải đối mặt với sự thay đổi của em thế nào? Anh phải cho em tự do, không cần ở cùng con trai kẻ thù này nữa hay không cố kỵ bất cứ chuyện gì mà cột em vào bên mình? Cho đến khi anh biết em vì trả thù mà ở bên anh ta. Anh lại sợ em biết chân tướng, cũng ích kỷ hy vọng vì thế mà em không yêu anh ta được, mà quay về bên anh.”

“Anh đừng chụp cái mũ thay lòng đổi dạ lên đầu tôi. Nỗi hận của tôi với Tần Thiệu không phải thứ mà anh có thể hiểu được.”

“Nhiên Nhiên, em lừa anh nói Chí Tôn Bảo yêu Bạch Tinh Tinh, nhưng kết thức câu chuyện lại là Tôn Chí Bảo yêu Tử Hà. Có một câu thoại mà em nên đọc cho anh: “Có đôi khi ngươi phát hiện ngươi yêu một người mà ngươi căm ghét, tình yêu đó mới là điểm chết người”.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Vì vậy toàn bộ chuyện này chỉ vì tôi thay lòng đổi dạ, còn anh vô tội, đúng không? Được thôi, Ôn Khiếu Thiên, anh cứ ôm suy nghĩ như vậy mà sống nốt quãng đời còn lại đi.”

Tôi xoay người muốn đi, Ôn Khiếu Thiên ôm lấy tôi từ phía sau, nói: “Nhiên Nhiên, chúng ta không quay lại được nữa, đúng không?”

Tôi hất tay anh ta ra, nói: “Ôn Khiếu Thiên, trên mặt cỏ trong đại học A, anh đã nói với tôi, chúng ta phải quên hết tất cả những chuyện không vui trước đây, tương lai vĩnh viễn không bao giờ rời xa nhau, khi đó tôi nghiêm túc. Bởi vì khi đó cái “không vui” kia không bao gồm ân oán giữa nhà anh và nhà tôi, không bao gồm ngươi lừa ta gạt, không bao gồm trái tim phức tạp và không đủ dũng cảm của anh. Chỉ cần anh nói cho tôi sớm nửa năm tôi, có lẽ tôi sẽ chọn tha thứ cho anh. Tôi nghĩ khi đó chỉ cần anh đưa bố tôi đến bệnh viện tốt nhất, có lẽ tôi còn cảm kích anh không biết chừng. Nhưng anh đã bỏ lỡ thời hạn cuối cùng. Xin lỗi, tất cả mọi chuyện không thể cứu vãn nữa rồi.”

Tôi sải bước lao ra khỏi tòa nhà. Bên ngoài đèn đường rực sáng chói mắt, gió buốt đến tận xương. Tôi thấy đèn xe Tần Thiệu chợt lóe lên rồi vụt tắt, tựa như đang bắt chuyện với tôi. Tôi rụt cổ chui vào xe, Tần Thiệu không hỏi một lời, lập tức nổ máy rời đi.

Tôi biết Ôn Khiếu Thiên đang đứng phía sau nhìn tôi. Đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu đối phương thường có thể giảm đi hơn nửa đau khổ, vậy thì cứ để anh ta huyễn tưởng rằng tôi đã yêu Tần Thiệu đi.

Tần Thiệu gọi bác sĩ riêng tới, vết thương trên người tôi đều là những vết cắt nhỏ, khử trùng đơn giản một chút là được. Tôi không muốn uống thuốc, cũng không muốn bác sĩ quấy rầy. Tôi cảm thấy tôi vừa trải qua một trận chiến long trời lở đất, ngay cả tâm trạng để phân tích vì sao hiện giờ tôi còn ở nhà Tần Thiệu cũng không có.

P/s: Mình còn muốn nó bị ngược, ngược nữa, ngược cho thê thảm vào, chửi vào câu có mất miếng thịt nào đâu. *cắn khăn rấm rứt*

Advertisements

28 thoughts on “[Phần 3 – Chương 14] Thuần dưỡng

  1. Càng đọc càng ko hiểu tại sao tác giả xây dựng hình ảnh nữ chính tệ như vậy. Dù gì cũng học đến tiến sĩ, mà sao cách xử xự như không có học nhỉ. Dù tức nước vỡ bờ, nhưng đối thoại với Tần Thiệu hay OTK đều như của người ngắn học. :-(

    Anyway, vẫn thích diễn biến câu chuyện, chỉ tiếc nhân vật nữ chính… có khi vì thế truyện mới có tên là Thuần dưỡng nhỉ …………………….

    1. Riêng mình thì lại rất thích nhân vật nữ chính trong truyện này ^^

      Theo mình nghĩ, Hân Nhiên là người có tâm lý bất ổn và rất dễ bị tổn thương, vì vậy nên lúc nào cũng phải xù lông nhím lên để tự bảo vệ mình. OKT đối với Hân Nhiên giống như ánh sáng trong đêm tối hay là cọc gỗ khi đang chết đuối vậy, là nơi bám víu cuối cùng của Hân Nhiên. Nếu lúc phát hiện ra sự thật mà Hân Nhiên còn xử xự như một tiến sĩ được thì mới là khó hiểu đó bạn à ^^

    2. Mình lại thấy Hân NHiên cư xử vậy là rất đúng với logic bình thường. Khi một người từng bị tổn thương như Hân Nhiên, mỗi khi gặp chuyện gì đó thường sẽ suy diễn theo một cách mà mình cảm thấy là dễ chấp nhận nhất, bình thường chúng ta còn thế nữa là. Có lẽ không phải Hân Nhiên không cảm thấy câu chuyện mình dựng lên là gượng ép mà Hân NHiên chỉ tự mê hoặc bản thân thôi. Thử hỏi đứng giữa một người mình vốn ghét và một người mình yêu suốt mười năm, mỗi người sẽ thiên vị bên nào không cần phải nói nữa. Nếu Hân Nhiên hành động quá lý trí trong thời điểm đó, mình thật sự sẽ nghi ngờ tình cảm của Hân Nhiên. Thật ra Tần Thiệu cũng nói rồi đấy thôi, Hân Nhiên chỉ đang tự dối mình trong câu chuyện mà Hân Nhiên tự bịa đặt ra thôi :)

    3. mình cũng thấy xây dựng nhân vật như vậy rất hợp lí mà. Pink và Sam đã nói rồi đó, Thêm nữa nếu bạn đã đọc nhiều truyện ngôn tình rồi thì sẽ thấy cô ấy còn tốt chán, 1 số bạn trẻ nhân vật nữ 9 khác rơi vào trường hợp này thật sự phải nói là thần kinh nhẫm phải đinh, điên điên khùng khùng k thể chịu nổi. Ngay từ đầu mình đã rất thích chị này, tính cách rất rõ ràng, cũng khá là tưng, trong trường hợp chị ấy, hầu như ai cũng sẽ bị tình cảm át lí trí mà hành động như thế thôi, tuy về sau cũng có lúc lộn ruột với chị ý 1 tí =))

  2. Mẹ nhà nó \(>,<)/ lật bàn. "Anh tưởng… Anh nghĩ… Anh sợ…" Đã hèn nhát lại còn bạo biện, Nhiên Nhiên nói đúng cho nó đi mà sống suốt đời với cái mớ tưởng tượng trong đầu nó đi.

  3. bạn ơi suốt quãng thời gian này Hân Nhiên ko đi làm à? mà tên chương cứ RRR là thế nào nhỉ? ôi lâu lắm rồi mới đọc đc 1 chuyện hay. còn nói về vụ là tiến sĩ mà xử sự gì đó thì mình cũng thấy bình thường thôi. đó cũng chỉ là đi học lấy kiến thức. còn sự thật cuộc sống thì bao trùm tất cả. sống khó khăn, bị lừa gạt, lợi dụng là thật. mà OKT cũng học tiến sĩ đó thôi, cứ suốt ngày nghĩ với sợ với tưởng đấy còn.

  4. mình cũng thấy là chữ R :))))
    mình không bàn về vấn đề nhân cách ở đây, nhưng câu chữ của bạn Nhiên rõ là không ai bì kịp, tuôn 1 tràng ko hề vấp váp, câu sau độc hơn câu trước, chắc phải tiến sĩ thì mới nói đc như thế chứ ko giỡn đâu ^^
    PS: mà màn ngược OKT vậy là hết sao ?_?. Nếu vậy thì hơi bị thất vọng T___T Ôi! anh Thiệu!!!!!

  5. Cảm thấy Hân Nhiên quá cực đoan, đối với cả Tần Thiệu và Ôn Khiếu Thiên. Nhưng có thể chính điều đó lại làm lên sự khác biệt trong tiểu thuyết này. Cực kì hâm mộ cách dùng từ ngữ trong các đoạn đối thoại của Nhiên Nhiên. Lúc nào cũng cảm giác là: Ah, còn có cái nói như thế này, còn có thể viết được ra ngôn từ phong phú dường này…Muốn nhớ rõ…

  6. Nhien Nhien xu su that dung voi hoan canh cua co dang ganh chiu, uat uc , thu han va bi o ep den tan cung thi co may ai khong bi cang thang va roi bung no nhu the, Nhien Nhien la mot co gai manh me va can dam, duong dau voi su that den cung du su that ay qua bi tham va chua xot ! Thanks Sau nhieu ! Chap nay em edit cung qua hay di !

  7. NN sẽ về bên Tần Thiệu nhưng còn chặng đường dài nữa mới về được. Đoạn tới có chua nhưng cũng có ngọt, chỉ tội nghiệp anh Thiệu thôi.

Đã đóng bình luận.