[Phần 4 – Chương 14] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 14: Sai đường R Hoảng.

[Phần 4]

Bởi vì lười suy nghĩ, tôi hỏi Tần Thiệu: “Vì sao tôi còn ở đây? Vì sao anh chưa đánh đuổi tôi đi?"Tần Thiệu nói: “Bởi vì tự cô chưa đi."
Bởi vì lười suy nghĩ, tôi hỏi Tần Thiệu: “Vì sao tôi còn ở đây? Vì sao anh chưa đánh đuổi tôi đi?”
Tần Thiệu nói: “Bởi vì tự cô chưa đi.”

Những ngày tiếp theo, tôi ngoại trừ ngủ cũng chỉ có ngủ. Đại khái là tôi bị mắc chứng thèm ngủ rồi, mỗi ngày mở mắt ra đã đến trưa, vừa ăn trưa xong tôi lại bắt đầu mệt mỏi rã rời, gần như ngay cả khi đang ăn cũng là nửa tỉnh nửa mê. Tôi cũng lười tắm, có khi tóc chổng ngược lên ba ngày không gội, Tần Thiệu liền ném tôi vào bồn tắm. Dù vậy, tôi cũng ngủ luôn trong bồn tắm, bình thường không cẩn thận còn ngủ đến hôn mê. Có một lần nằm quá thẳng, toàn bộ cơ thể chìm hết vào trong nước, tôi cũng không muốn tỉnh lại, nghĩ cứ thế ngủ thôi, cuối cùng là Tần Thiệu phát hiện, xách tôi lên. Để tránh xảy ra huyết án, mỗi lần tắm rửa Tần Thiệu sẽ ở bên canh chừng. Nếu đã vậy, tôi hoàn toàn thả lỏng, làm phiền Tần Thiệu lần nào cũng phải mò lên vài lần.

Cuộc sống không có cảm giác tồn tại như vậy diễn ra trong khoảng nửa tháng, bệnh trạng dần dần chuyển biến tốt hơn. Thời gian tỉnh táo mỗi ngày của tôi cũng ngày một dài hơn.

Bởi vì lười suy nghĩ, tôi hỏi Tần Thiệu: “Vì sao tôi còn ở đây? Vì sao anh chưa đánh đuổi tôi đi?”

Tần Thiệu nói: “Bởi vì tự cô chưa đi.”

Tôi gật đầu, nghĩ cũng có lý, nói: “Một thời gian nữa tôi sẽ đi.”

Tần Thiệu lườm tôi một cái: “Vậy nhớ mang cả con chó kia đi. Tôi chỉ cần nhìn hai người đã thấy phiền.”

Tôi nói: “Được, chờ tôi chọn một ngày hoàng đạo đã. Đúng rồi, tôi làm khoảng nửa năm rồi, bớt thời gian tổng kết tiền lương cho tôi đi.”

Tần Thiệu liếc nhìn tôi, nói: “Có phải khi nhìn tôi, trong đầu cô chỉ có nhân dân tệ không vậy?”

Tôi và một miệng cơm, nói: “Ừ, có khi nhìn thành đồng Euro, có khi lại thành yên nhật. Cụ thể khi nào lấy được tiền thưởng rồi nói.”

Có một ngày, mặt trời lên cao đến mức phải ngửa thẳng cổ mới nhìn thấy, giống như muốn hòa tan toàn bộ địa cầu. Khắp mặt cỏ là ánh hào quang dào dạt, tôi ngồi trên mặt cỏ phơi nắng.

Tần Thiệu bỗng cầm điện thoại của tôi, nổi giận đùng đùng hỏi: “Đây là cái gì?”

Tôi cầm lấy nhìn qua, thì ra là tin nhắn từ bệnh viện gửi tới, nói đã có bàn phẫu thuật trống, nhắc tôi và bố tôi đi kiểm tra xác nhận một lần nữa rồi có thể làm phẫu thuật thay thận.

Tôi nói: “Mù chữ à? Trên đấy chẳng phải viết rồi hay sao?”

Tần Thiệu vỗ vào gáy tôi một cái: “Đang nói nghiêm túc với cô đấy. Vì sao muốn thay thận? Thay thận của ai?”

Tôi nói: “Thay của tôi chứ ai, tôi cũng muốn thay bằng của anh nhưng sợ không hợp.”

Tần Thiệu nói: “Không được đi.”

Tôi mặc kệ anh ta, nằm xuống phơi nắng.

Tần Thiệu kéo tôi dậy, nhắc lại lần nữa: “Không được đi, có nghe không?”

Tôi nói: “Anh quản trời quản đất giờ còn quản người ta đánh rắm nữa à. Ngăn tôi tận hiếu sẽ có báo ứng.”

Tần Thiệu nói: “Tôi sẽ không cho cô tiền thưởng.”

Đây là lần đầu tiên Tần Thiệu dùng tiền uy hiếp tôi, trước đây những thứ anh ta dùng để uy hiếp tôi tương đối đa dạng, có lẽ giờ không còn gì để uy hiếp nữa nên đành phải lấy ra vũ khí cuối cùng.

Tôi chẳng thèm quan tâm đến anh ta, nói: “Tôi quyên một quả thận, bán một quả là được. Nếu không có thận không sống được thì tôi bán một bên giác mạc hay gì đó, sau này tới chợ đêm tìm sau.”

Tần Thiệu ngồi xuống nhìn tôi. Đầu anh ta vừa vặn che khuất ánh mặt trời, bóng của anh ta hất lên mặt tôi. Anh ta nhìn vào mắt tôi, nói: “Không được đi. Nếu cô không đi, tôi sẽ nghĩ biện pháp giúp giáo sư của cô đối phó với tòa án học thuật.”

“Này, cái này là dụ dỗ đấy. Tần Thiệu, nói thật, hai chúng ta không ai nợ ai nữa. Anh ấy mà, cũng đã làm không biết bao nhiêu chuyện điên cuồng với tôi, còn tôi suýt chút nữa khiến anh phá sản, vì vậy sau này hai chúng ta hết nợ. Nếu mấy người tố cáo giáo sư của tôi, tôi sẽ tung giao dịch giữa tôi và Lục Khinh Thiên ra ngoài dư luận, chắc rằng ác chiến giữa vợ chồng hai người cũng có ảnh hưởng xấu tới công ty. Dù sao tôi cũng bất chấp tất cả rồi, không còn gì để mất nữa. Đến lúc đó anh sẽ bị người ta chê cười. Rất không tốt đúng không. Vì vậy, theo ước định, anh cho tôi tiền rồi giải tán đi. Lằng nhằng mãi cũng không có gì thú vị.”

Tần Thiệu nghe tôi nói hết, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô chờ tôi tìm xem có thận khác hợp với bố cô không đã, cũng không chậm hơn vài ngày. Cô còn ít tuổi, thiếu một quả thận sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống.”

Tôi bật dậy từ trên mặt cỏ, nhìn Tần Thiệu nói: “Tần Thiệu, sao bỗng nhiên lại có lòng tốt quá vậy? Tôi sắp không nhận ra anh rồi.” Nhìn anh ta một lúc, tôi tiếp tục nói: “Anh gặp nhiều người như vậy, có phải chưa thấy ai thảm hơn tôi nên mới thương hại không?”

Tần Thiệu quay mặt đi, nói: “Đúng vậy, tôi thương hại cô. Nếu em gái tôi còn sống, tôi tuyệt đối sẽ không để con bé vì tôi mà bỏ đi một quả thận trên người mình. Bố cô cũng vậy, cô không nên tùy tiện dùng phương pháp của cô để cứu ông ấy.”

Tôi nhìn gương mặt anh ta, đã lâu không cẩn thận nhìn, dường như lần cuối cùng tôi nhìn kỹ anh ta là ở bệnh viện quê tôi. Tôi nói: “Cảm ơn sự thương hại của anh. Thật đấy. Nhưng tôi sợ bệnh của bố tôi không thể tiếp tục kéo dài được nữa, xảy ra vấn đề sẽ không tốt. Những chuyện như tìm thận này hy vọng vốn mong manh, tôi không chờ được.”

Tần Thiệu kích động nói: “Vậy cũng phải chờ thử xem sao. Vì sao chưa cố gắng đã vội bỏ cuộc?”

Tôi bị lây nhiễm cảm xúc chân thành tha thiết của anh ta, đành nói: “Vậy được rồi, tôi chờ mười ngày. Nếu qua mười ngày còn chưa có tin tức thì coi như ý trời đi.”

Tần Thiệu do dự một lát rồi gật đầu.

Tôi nghĩ, nếu tôi biết mười ngày sau sẽ xảy ra chuyện như vậy, tôi vĩnh viễn sẽ không đồng ý yêu cầu của Tần Thiệu.

Đó là một buổi sáng đầy mây đen. Cũng là ngày cuối cùng của thời hạn mười ngày mà tôi giao ước với Tần Thiệu. Mây đen ép xuống rất thấp, gần như muốn chạm xuống mặt đất. Tiếng sấm ầm ầm rung chuyển, tia sét như những vệt roi màu bạc quật xuống trái đất. Tôi vừa đi thăm đám cà chua mà tôi mới trồng trên mảnh ruộng, đi ra đã thấy Tần Thiệu đang đứng ở cửa nhìn tôi. Tôi thấy vẻ mặt của anh ta nặng nề đến mức sắp sánh được với bầu trời đầy mây đen kia, nghĩ thầm không phải anh ta thật sự phá sản rồi đấy chứ, năm đó khi bố tôi phá sản cũng như thế này.

Tôi đi tới, nhìn Tần Thiệu còn đang sững sờ, nói: “Tần Thiệu, sao vậy?”

Tần Thiệu vươn tay, trong tay là điện thoại của tôi.

Tôi không vui nói: “Sao anh lại xem điện thoại của tôi?”

Tần Thiệu nói: “Bên kia còn đang chờ.”

Tôi nhận máy, bên kia là một giọng nói xa lạ: “A lô, là người nhà của Lô Quốc Phú và Vương Cần phải không? Chúng tôi là bệnh viện Hoàng thành. Xin cô nhanh một chút. Mẹ cô gặp tai nạn xe cộ nghiêm trọng, đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng vô hiệu, vừa bất hạnh qua đời. Bệnh viện thông báo cho bố cô. Bố cô nghe tin tai biến chảy máu não, hiện đang cấp cứu, bệnh nhân còn có dấu hiệu suy thận, tình huống không mấy khả quan.”

Tôi nghe âm thanh còn đang lải nhải trong điện thoại, suy nghĩ lại lửng lơ trong không gian. Tôi nói: “Các anh xác định chứ? Xác định rõ ràng rồi chứ?”

Âm thanh xa lạ kia nói: “Chúng tôi xác định, trên người bọn họ còn có giấy tờ xác nhận. Người nhà nhanh đến thực hiện các thủ tục cần thiết.”

Nói xong, anh ta lập tức ngắt máy.

Tôi nghe những tiếng tút tút phát ra từ điện thoại, đứng chết lặng tại chỗ. Đột nhiên phía sau vang lên một tiếng sấm khiến tôi tỉnh lại. Tôi kéo cả tần Thiệu đi theo, nói: “Tần Thiệu, đưa tôi ra sân bay.”

Tần Thiệu lập tức gọi xe, tôi ngồi trong xe, nhìn những hạt mưa lớn đập vào cửa kính. Cần gạt nước không ngừng quét sạch tấm kính, tôi nhìn cần gạt nước mà sững sờ.

Tôi nghĩ, thế giới của tôi rốt cuộc có thể bi thảm tới mức độ nào ông trời mới vừa lòng. Tôi vừa mới từ quê trở về. Hương vị sủi cảo mẹ làm còn chưa dứt trong miệng, tiếng bố trò chuyện việc nhà còn quanh quẩn bên tai, cớ gì đột nhiên lại trở nên xa xôi như vậy?

Tần Thiệu ở bên cạnh nhìn tôi nói: “Muốn khóc thì khóc ra đi.”

Tôi trừng mắt nhìn Tần Thiệu: “Vì sao tôi phải khóc? Không phải bố tôi còn đang cấp cứu hay sao? Đã không còn mẹ thì tôi còn bố. Tôi không phải trẻ mồ côi, dựa vào cái gì mà bảo tôi khóc!”

Nói thì nói vậy, nhưng tôi cảm thấy trên mặt vừa ướt vừa lạnh.

Tới sân bay, tất cả chuyến bay đều bị trì hoãn. Tôi tuyệt vọng nhìn trời, quỳ rạp xuống trước cửa kính lộng lẫy lóng lánh ánh nước. Trước giờ tôi chưa cầu ông trời điều gì, nay tôi cầu, chỉ cầu hãy tha cho người nhà tôi, tha cho tôi. Đừng tàn khốc như vậy, đừng khiến tôi không còn nhà để về. Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, tôi không nên làm tình nhân của người ta, phá hoại hạnh phúc gia đình người ta. Cả đời này tôi chỉ làm sai một chuyện đó, muốn trách phạt thì hãy phạt tôi đi. Tôi thề, chỉ cần tôi có thể gặp bố tôi lần cuối, tôi sẽ không bao giờ làm tình nhân người ta nữa. Tha cho bố tôi đi, hãy tha cho bố tôi đi.

Tôi khóc đến gần như kiệt sức. Tần Thiệu ở bên cạnh ôm tôi. Tôi thấy ánh đèn chói mắt trong sân bay biến cái bóng của hai chúng tôi trở nên dài dằng dặc. Dạ dày tôi lại cuộn lên, tôi đứng lên xông vào WC, những thứ vừa ăn chảy ra cuồn cuộn. Nôn xong, vừa ra cửa nhìn thấy Tần Thiệu lại cảm thấy buồn nôn.

Tôi nghĩ liệu đây có phải một tín hiệu mà ông trời gửi cho tôi hay không, để tôi biết đây chính là kết quả của việc làm tình nhân. Cửa nát nhà tan, ngay cả nhìn thấy người ngày đêm chung gối cũng phải nôn đến trời đất quay cuồng.

Cuối cùng tiếng sấm cũng ngừng, mưa đã nhỏ hơn một chút. Chuyến bay rốt cuộc lại bắt đầu khởi hành. Tần Thiệu mua hai vé sớm nhất về quê tôi. Anh ta cầm vé nói với tôi: “Tôi đưa cô đi. Xe của tôi còn ở đó, vừa vặn có thể đưa cô tới bệnh viện. Thời gian không thể chậm trễ được nữa.”

Thật ra tôi cũng không nghe rõ anh ta đang nói gì. Tôi nghĩ hiện giờ tôi chỉ là một cái xác không hồn, không còn bất cứ phương hướng để làm gì nữa.

~ Hết chương 14 ~

Advertisements

20 thoughts on “[Phần 4 – Chương 14] Thuần dưỡng

  1. Hazzz,có khi nào NN trở thành mồ côi?? Thế này thì sao NN có thể đến vs Thiệu ca đây?? Ss Sâu ah,c chắc là HE chứ ạk?? Nhớ hồi đọc Hoa hồng giấy e cũng k thấy tương lai nó mịt mờ thế này *thở dài lần 2*

    1. HE bạn à.
      Khổ thân bạn NN bao nhiêu tai họa ập xuống nhưng dù sao cũng vẫn có anh Thiệu ở bên làm chỗ dựa cho NN.

  2. :( đến khổ cái cô HN này :((
    Chắc có bầu rùi…
    Mà hum trước thấy mấy bạn spoil mình bùn quá :((
    Cảm ơn Sâu ^^

  3. tác giả mẹ kế với cả nam chính và nữ chính luôn. Mọi chuyện đổ xuống dồn dập quá đi. Cứ mỗi chuyện xảy ra lại rút đi một phần linh hồn của cô ấy. đến cuối cùng có lẽ cô ấy chỉ còn lại cái xác không hồn mất thôi

  4. Đau khổ dằn vặt gớm ==” Hai người đều nghĩ mình hiểu tính cách nhau cả nên không giải thích :( vì không giải thích mới hiểu lầm. Haizz đến bao giờ mới hạnh phúc được đây TT^TT

Đã đóng bình luận.