[Phần 2 – Chương 15] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 15: Vực sâu – Nhói.

[Phần 2]

Cứ như thế, từng tấm từng tấm ảnh một, tôi trong ảnh ngày một lớn, ngày một giống tôi lúc này; còn bố mẹ tôi chậm rãi biến chuyển từ thời thanh niên bồng bột năng nổ tới trung niên vững vàng, cuối cùng thành đôi người già mặt đầy phong sương... Cứ như vậy, cho tới sáng ngày hôm qua, thời gian hoàn toàn ngừng lại trên người bọn họ. Từ nay về sau, trong ảnh chỉ còn một mình tôi, vĩnh viễn chỉ còn một mình tôi.
Cứ như thế, từng tấm từng tấm ảnh một, tôi trong ảnh ngày một lớn, ngày một giống tôi lúc này; còn bố mẹ tôi chậm rãi biến chuyển từ thời thanh niên bồng bột năng nổ tới trung niên vững vàng, cuối cùng thành đôi người già mặt đầy phong sương… Cứ như vậy, cho tới sáng ngày hôm qua, thời gian hoàn toàn ngừng lại trên người bọn họ. Từ nay về sau, trong ảnh chỉ còn một mình tôi, vĩnh viễn chỉ còn một mình tôi.

May nhờ có ông nội giúp đỡ, tôi mới biết được trình tự của tang lễ. Nội nói tôi phải chuyển di thể bố mẹ về nhà, sau đó mua áo liệm mũ thọ, sau khi mời người liệm phải để trong phòng khách hai ngày, đồng thời mời sư thầy khấn siêu độ vong linh. Thân bằng cố hữu cũng phải được thông báo tiện cho họ đến phúng viếng, phúng viếng xong còn phải mời mâm cơm, cuối cùng mới đưa tới nhà hỏa táng.

Từ sau khi phá sản, bố tôi đã không còn bạn bè. Thân thích bản tính lạnh nhạt, nhưng dù sao quan hệ huyết thông vẫn còn đó, vì vậy tôi vẫn thông báo đến từng người từng người một trên đường về nhà. Có điều khi thông báo đã là buổi chiều nên bọn họ đều tỏ ý phải hôm sau mới tới.

Tần Thiệu chưa từng rời đi, tôi không biết anh ta theo sát tôi như thế có phải vì sợ tôi tới bệnh viện phá thai hay không. Thật ra anh ta không cần lo lắng như vậy, hiện giờ nhiệm vụ hàng đầu của tôi là an táng bố mẹ, tôi muốn phá thai cũng không sức đâu mà làm. Khi tôi nói với Tần Thiệu ý này, Tần Thiệu cũng không thèm để vào tai, anh ta nói: “Dù không có đứa bé, tôi cũng không muốn để cô một mình ở đây.”

Từ khi có thai, Tần Thiệu nói chuyện có chút không giống bình thường, tôi luôn cảm thấy nay anh ta đối xử với tôi như với một chiếc bình thủy tinh dễ vỡ.

Tôi nghĩ, đúng vậy, là bình thủy tinh. Nay tôi là cái bình đựng huyết mạch Tần gia anh ta. Anh ta quý trọng tôi chỉ vì quả trứng đã thụ tinh trong bụng tôi mà thôi.

Buổi tối hôm nay, căn nhà cũ vẫn chìm trong ngọn đèn mờ mờ. Ông nội đã bị tôi đuổi về, tôi sợ nội tuổi lớn, nhìn cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh thế này càng thêm khó chịu. Nội vừa đi chưa lâu, hàng xóm đều tới an ủi. Tôi quanh năm xa nhà, vốn chỉ quen biết sơ qua với hàng xóm láng giềng, vì vậy khi bọn họ nói với tôi những lời này tôi luôn tự giấu mình sau một bức tường dày. Tôi biết nếu phá bức tường kia đi, những lời họ nói sẽ như một liều thuốc tê, khiến tôi thất thanh gào khóc, tôi cũng sẽ không còn khó chịu nữa. Tiếc rằng bức tường kia càng đắp càng cao, bọn họ càng an ủi tôi càng khách khí đáp lễ.

Có lẽ người đi an ủi người khác cũng có tâm lý mong chờ, khi bọn họ nói cố nén bi thương cũng là lúc tiềm thức họ mong chờ người được an ủi kia sẽ gào khóc, lau nước mắt, như vậy mới thể hiện được lòng giúp đỡ của họ. Người an ủi cảm thấy thành công, người được an ủi thấy yên ổn. Chỉ có tôi không như vậy, bọn họ chưa từng gặp hoàn cảnh như vậy. Bọn họ nói với tôi: “Ai cũng có ngày này, sớm hay muộn mà thôi.” Tôi nói: “Cháu biết”, bọn họ còn nói: “Bệnh của bố cháu kéo dài cũng là chịu tội, nay coi như giải thoát sớm một chút, sớm ngày đầu thai.” Tôi nói: “Cháu hiểu”, bọn họ còn nói: “Nhà cháu chỉ còn mình cháu, sau này cháu phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.” Tôi lại nói: “Cháu sẽ nhớ.” Tôi máy móc đáp từng câu một, rồi hiểu ra trước giờ mình làm thùng rác đã quen, đến mức quên mất chia sẻ nỗi khổ của bản thân thế nào. Đạo lý tôi đều hiểu, nhưng tôi phải nói với người khác “Tuy vậy cháu vẫn rất đau lòng” thế nào? Sau đó nhắc tới từng chuyện về bố mẹ ra làm sao?

Dốc bầu tâm sự như vậy, tôi không biết cách. Tôi chỉ biết truyền đi sự tức giận, khi tức giận tôi đặc biệt nói nhiều, còn khi đau lòng tôi lại không biết nói sao.

Ánh đèn trong phòng khách vẫn mờ mịt như trước. Tiếng sư thầy gõ mõ, chiêng trống leng keng. Có người hô hào, có người múa may, miền cực lạc tôi không hiểu, có lẽ âm thanh ầm ĩ này có thể tạo thành một cây cầu, đưa bố mẹ tôi bước qua quãng đường nhấp nhô. Vì tiếng kèn, tiếng nhị, tiếng chiêng, tiếng trống hòa tấu rất lớn nên trong thôn nhỏ yên tĩnh này, chuyện bố mẹ tôi qua đời rất nhanh đã được mọi người biết đến. Có vài đứa trẻ hiếu kỳ lấp ló sau cửa nhìn vào, còn có mấy người lớn đứng từ xa bàn luận. Tôi nhìn bọn họ, nghĩ thầm có lẽ vở diễn hoang đường này ban đầu không vì siêu độ vong linh mà để hồn phách rời khỏi thân thể tạm biệt một đời, đặc biệt mời người sống tới cho náo nhiệt một chút, giống như từ nhỏ đến lớn chúng ta tham gia lễ tốt nghiệp hết lần này đến lần khác vậy.

Tần Thiệu ngồi bên cạnh tôi. Mọi người nhìn cảnh náo nhiệt cũng không quên phát hiện ra anh ta, bởi vì tôi không giới thiệu nên đại khái bọn họ coi anh ta là chồng tôi. Dù sao ở nơi này, nếu đến tuổi tôi còn chưa kết hôn nhất định được quy về quái thai.

Tần Thiệu từ lâu đã quen với sự quan tâm của người lạ, vì vậy anh ta chỉ yên lặng ngồi bên tôi không lên tiếng. Dù trong mớ diễn tấu không có bất cứ âm luật nào thế này anh ta vẫn nhẫn nhịn. Tôi len lén nói với anh ta: “Anh coi như đang xem kịch Nô Nhật Bản đi.”

Bởi vì tạp âm quá lớn, Tần Thiệu ghé vào tai tôi hỏi: “Kịch Nô? Đó là cái gì?”

Động tác thân thiết của Tần Thiệu rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Ở nơi nông thôn dân phong còn tương đối bảo thủ này, dù là vợ chồng cũng không biểu hiện như vậy. Trường hợp nam nữ tương đối công khai chỉ giới hạn trong ngày kết hôn, vì vậy ngày đó mọi người sẽ nghĩ tất cả biện pháp khó xử cô dâu chú rể.

Tôi khoát tay với Tần Thiệu, không muốn trao đổi với anh ta nữa. Tần Thiệu cũng cảm nhận được ánh mắt của mọi người, ngoan ngoãn ngồi về chiếc ghế trúc cũ.

Khi diễn tấu tạm dừng mười phút, Tần Thiệu hỏi tôi có đói không, tôi lắc đầu.

Tần Thiệu lo lắng nhìn tôi, nói: “Cô không ăn gì sao được? Cả ngày cô chỉ dựa vào một lọ dinh dưỡng ở bệnh viện để chống đỡ được, không chịu nổi đâu.”

Anh ta lại lộ ra ánh mắt nâng niu bình thủy tinh.

Tôi thở dài nói: “Anh đói à?”

Tần Thiệu lắc đầu, lại gật đầu.

Nay tôi cảm thấy hai chúng tôi có chút giống vợ chồng nhiều năm. Hơn nữa Tần Thiệu biểu hiện rất bình tĩnh, vô hại, khiến tôi hoài nghi trước kia anh ta chỉ đang giả vờ.

Tôi nói: “Tôi không biết nấu cơm, hiện giờ tôi cũng không có khả năng nấu cơm cho anh. Vậy đi, anh ra ngoài, đi theo hướng Bắc khoảng hai trăm mét, rẽ phải có một con đường đặc biệt nhỏ, đi vào đó vài bước, rẽ phải vào một ngõ nhỏ, ở đó có một quán tạp hóa rất khó nhận ra. Khi mua nhớ chú ý hạn sử dụng, cẩn thận mua phải đồ uống nhái.”

Có lẽ cả đời Tần Thiệu chưa từng bị người ta sai thành chân chạy, cũng có lẽ anh ta chưa từng biết tới một tiệm tạp hóa tại vị trí phức tạp như vậy mua đồ là khái niệm thế nào, khi đứng lên còn có chút chần chờ. Nhưng rất nhanh anh ta đã bước ra ngoài.

Tần Thiệu rất có khí thế, anh ta vừa bước đi, ngoài cửa đã giãn ra một con đường. Tần Thiệu cúi đầu, đi về bên trái vài bước, ngừng lại, nhận ra mình đi sai hướng, lại cúi đầu tiếp tục đi về hướng ngược lại.

Đến khi màn diễn tấu thứ hai kết thúc, Tần Thiệu vẫn chưa trở về. Tôi nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, không khỏi có chút lo lắng. Tôi không lo lắng có người giật tiền cướp sắc, dân phong chỗ chúng tôi chưa đến mức xuống cấp như thế, tôi chỉ lo Tần Thiệu không cẩn thận bước hụt xuống rãnh. Tôi không muốn con tôi từ con riêng biến thành mồ côi cha. Rốt cuộc Tần Thiệu đã trở về. Anh ta xách một chiếc túi đen lớn, khi anh ta bước vào đám người tôi bỗng có chút buồn cười. Dáng vẻ anh ta chật vật hiếm có, giống như trải qua một cuộc hành trình mạo hiểm.

Khi nhìn thấy tôi, anh ta có chút an tâm, sau đó mở túi lấy ra một đống đồ ăn lung tung không phải chính hãng. Tôi nghĩ đại khái anh ta nhặt ra tất cả hàng hóa trong cửa tiệm như ở Bắc Triều Tiên kia. Tất cả đồ ăn được bày trước mặt để tôi chọn.

Sau khi cầm lên một cái bánh xốp, tôi hỏi anh ta: “Sao lại lâu như vậy? Lạc đường à?”

Tần Thiệu nhẹ nhàng nói: “Ừ, quá tối.”

Tôi nói: “Vòng trở về thế nào? Không thẳng hướng Bắc về tới thành phố A luôn à?”

Tần Thiệu nói: “Có kim chỉ nam là cô đấy thôi.”

Bánh xốp mắc kẹt trong họng, tôi ra sức ho khan. Tần Thiệu vội vàng mở một chai nước đưa tới bên miệng tôi. Tôi uống mấy ngụm mới thoáng bình tĩnh lại.

Tần Thiệu nói: “Đã biết cô không nghe được những lời thế này mà. Nói thật là chỗ cô có một con chó luôn không nhanh không chậm theo sau tôi. Tôi đi theo tiếng nhạc ở đây, càng đi càng gần, cuối cùng đột nhiên đi tới cửa nhà cô. Hài lòng chưa?”

Tôi liên tưởng tới dáng vẻ thảm hại vừa rồi của Tần Thiệu, quả thật vô cùng hài lòng.

Chờ sư thầy, phường bát âm đã đi, đám người ở cửa cũng tan theo. Trong căn phòng vắng vẻ chỉ còn tôi và Tần Thiệu, cùng di thể bố mẹ tôi.

Tôi hỏi Tần Thiệu: “Anh đói không?”

Tần Thiệu nói: “Không.”

Tôi cười cười chỉ lên lầu: “Nếu buồn ngủ thì lên lầu ngủ đi. Trên đó có phòng tôi. Tôi phải ở đây gác đêm.”

Tần Thiệu lại dùng ánh mắt nhìn bình thủy tinh để nhìn tôi: “Như vậy sao được, sức khỏe hiện giờ của cô sao có thể thức đêm?”

Tôi nói: “Tôi trước phải là con gái của bố mẹ sau mới là mẹ của đứa bé.”

Tần Thiệu hiểu được ý của tôi, nói: “Tôi ở đây trò chuyện với cô một chút.”

Tôi nhìn anh ta nói: “Vô duyên vô cớ có gì mà nói?”

“Ví dụ như đặt tên gì cho con?”

“Đi đi, đi đi, lượn ra kia đi.”

Tần Thiệu lại ngồi thừ sang một bên, vẻ mặt có chút uất ức. Tôi nhìn bóng lưng anh ta, nghĩ người thích sạch sẽ như anh ta mà vì tôi hôm nay chưa được tắm, còn bị chó đuổi, thật đúng với câu hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.

Tôi bỗng nghĩ tới một chuyện, nói với anh ta: “Anh chờ một chút, tôi lên lầu lấy vài thứ.” Sau đó tôi lên lầu, lục lọi trong phòng bố mẹ tôi lấy ra một quyển sách dày cũ kỹ rồi lại chạy xuống lầu.

Hai chúng tôi lại ngồi chụm đầu dưới bóng đèn đen xì, lật từng trang giấy mỏng. Trong đó có tấm ảnh cưới đen trắng của bố mẹ tôi. Ảnh bố tôi thời đi lính, ảnh mẹ tôi làm ruộng, nhưng phần lớn là ảnh của tôi. Ảnh của tôi từ nhỏ đến lớn được bố mẹ tôi bảo tồn rất cẩn thận. Tấm ảnh đen trắng khi một trăm ngày của tôi được phóng lớn, chiếm trọn một trang. Tôi chỉ vào tấm ảnh nói: “Tấm này chụp lúc tôi tròn trăm ngày.”

Tần Thiệu vuốt ve gương mặt trẻ con trong tấm ảnh, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin: “Liệu con của chúng ta sau này có giống thế này không?”

Tôi nghe vậy gập quyển album lại, nói: “Anh còn nói tôi sẽ không cho anh xem nữa.”

Tần Thiệu vội vàng nói: “Được, được, được, tôi không nhắc tới nữa là được.”

Tôi nghe anh ta đảm bảo xong mới mở quyển sách ra lần nữa, chậm rãi lật từng trang. Tôi chỉ vào tấm ảnh tôi đang ngồi trên ngựa gỗ nói: “Tấm này chụp hồi ba tuổi, anh biết không, con ngựa gỗ này là bố tôi tự tay làm đấy. Ông nhặt mấy miếng gỗ cạnh giường làm cho tôi một con ngựa gỗ có thể lắc lư, thế nào? Bố tôi lợi hại không?”

Tần Thiệu gật đầu, nói: “Ừ, cười thật ngọt ngào. Thì ra khi đó đã có má lúm rồi.”

Tôi lại chỉ vào một tấm ảnh khác: “Tấm này tôi và mẹ chụp ở bờ ruộng. Khi đó tôi năm tuổi. Có điều mẹ tôi nói khi đó tôi rất hay khóc nhè, trên mặt còn nguyên hai vệt nước mặt. Thật xấu đúng không? Còn đeo một cái găng tay, cái còn lại có lẽ tôi làm mất rồi. Ha ha.”

Tần Thiệu nói: “Cũng tạm, không xấu như bây giờ.”

Tôi lườm anh ta nói: “Đúng rồi, anh xem tấm này đi, chụp lúc tôi được kết nạp vào đội thiếu niên tiền phong. Cái áo len tôi đang mặc là do mẹ tôi tháo áo của mẹ ra để đan cho tôi. Tạo hình cánh dơi, cả trường có tôi mốt nhất. Khi đó tôi rất phấn khích, nghĩ đến chuyện mình là người nối nghiệp chủ nghĩa cộng sản là hưng phấn không để đâu cho hết. Mỗi ngày đi học về là phải gấp khăn quàng đỏ cẩn thận trước tiên, nếu bẩn lập tức bắt mẹ giặt sạch phơi khô.”

“Tấm này chụp khi tôi được giải nhất thư pháp toàn tỉnh. Hình như là lớp sáu. Tôi đang mặc vải bông Mã Hải, ngày đó đặc biệt lưu hành loại vải này. Khi về tôi muốn bố tôi thưởng một chiếc đàn điện tử. Anh biết không, khi đó đàn điện tử đối với nhà tôi xa xỉ như Lamborghini với anh, không, với những nhà bình thường khác. Ngày nào tôi cũng ôm đàn bấm lung tung, hận không thể mang tới trường biểu diễn cho mọi người lác mắt. Sau rồi để khoe khoang, tôi còn mời bạn về nhà chơi. Tiếc rằng sau này cái đàn này cũng không biết bị tôi ném đi đâu.”

Cứ như thế, từng tấm từng tấm ảnh một, tôi trong ảnh ngày một lớn, ngày một giống tôi lúc này; còn bố mẹ tôi chậm rãi biến chuyển từ thời thanh niên bồng bột năng nổ tới trung niên vững vàng, cuối cùng thành đôi người già mặt đầy phong sương. Tóc mai không biết đã bạc từ lức nào, lưng không biết đã cong từ lúc nào, nếp nhăn không biết đã khắc sâu từ lúc nào. Cứ như vậy, cho tới sáng ngày hôm qua, thời gian hoàn toàn ngừng lại trên người bọn họ. Từ nay về sau, trong ảnh chỉ còn một mình tôi, vĩnh viễn chỉ còn một mình tôi.

Nước mặt tôi rơi xuống. Từng giọt nhỏ vào trên quyển album. Từ sau khi rời bệnh viện, không biết vì sao tôi không thể khóc được, giống như đường ống bị tắc. Nhưng nay đường ống này cuối cùng cũng thông. Tất cả đau đớn trong lòng tôi bắt đầu tan chảy, liên tiếp tràn mi. Tôi ôm Tần Thiệu lớn tiếng khóc.

Tôi vừa khóc vừa nói: “Tôi không muốn bọn họ rời khỏi tôi. Tôi không muốn còn một mình. Tôi không muốn thành trẻ mồ côi. Tôi muốn bố mẹ tôi còn sống khỏe mạnh, nhìn tôi kết hôn sinh con, bọn họ làm ông bà ngoại, dẫn cháu ra ngoài đi dạo. Tôi còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành cùng họ. Tôi còn chưa kịp làm gì cả, sao họ có thể bỏ đi đơn giản như vậy? Sao bọn họ có thể nhẫn tâm bỏ mặc tôi?”

Tần Thiệu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, không nói một lời. Anh ta là một người biết lắng nghe biết thấu hiểu, hiện giờ tôi chỉ cần một bờ vai như vậy, không cần bất cứ lời nào khác. Tôi không muốn những lời như “cố nén bi thương”, “chăm sóc bản thân”, “tất cả rồi sẽ qua”, tôi chỉ muốn một nơi để tôi khóc, để tôi kể, vậy là đủ rồi.

Advertisements

8 thoughts on “[Phần 2 – Chương 15] Thuần dưỡng

  1. kho cho NN, doc doan cuoj chay ca nuoc mat,thanks Sau nhjeu, da chuan bj tam ly nang nghj mot thoj gjan nhug van khog kjm long luon lo nha nang,thay chap moj mung qua,may ngay nghj le vuj ve nha

Đã đóng bình luận.