[Phần 3 – Chương 15] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 15: Vực sâu – Nhói.

[Phần 3]

Tôi nghĩ, cái chết của em gái hẳn là vết thương không muốn bị chạm vào của Tần Thiệu. Mỗi người đều sẽ có những nỗi đau riêng không muốn phải đối mặt. Khi hơn mười tuổi tôi không thể đối mặt với chuyện bố rời quê hương, khi hơn hai mươi tuổi tôi không thể đối mặt với chuyện bạn trai bỏ đi không từ biệt, nay tôi ba mươi tuổi, đứng trên trạm dừng thứ ba của cuộc đời, lại không thể đối mặt với chuyện bố mẹ đã buông tay trần thế. Mà đoàn tàu năm tháng sẽ không vì sự bi thương nói không nên lời của tôi mà nhân từ, nó ầm ầm chuyển động bánh xe nặng nề, phun cuộn khói trắng, vô tình tiến về phía trước. Bất luận chúng tôi có phú quý, quyền cao thế nào, hay cứng cỏi, mạnh mẽ thế nào, chúng tôi đều bị trói trên chuyến tàu đó. Không ngoại trừ ai.
Mà đoàn tàu năm tháng sẽ không vì sự bi thương nói không nên lời của tôi mà nhân từ, nó ầm ầm chuyển động bánh xe nặng nề, phun cuộn khói trắng, vô tình tiến về phía trước. Bất luận chúng tôi có phú quý, quyền cao thế nào, hay cứng cỏi, mạnh mẽ thế nào, chúng tôi đều bị trói trên chuyến tàu đó. Không ngoại trừ ai.

Chờ khóc mệt, tôi lại co mình trên ghế trúc bình tĩnh suy ngẫm. Tần Thiệu lấy một tấm chăn bông từ trên lầu xuống từ lúc nào tôi cũng không biết. Phòng khách sau nửa đêm lạnh đến đáng sợ. Tần Thiệu quấn chặt chăn bông quanh người tôi, lại kéo băng ghế tới để tôi gác chân lên. Tôi cứ thế nằm dài trên chiếc ghế kết hợp này.

Một lát sau Tần Thiệu lại chạy lên lầu, thật lâu không thấy động tĩnh gì, tôi cho rằng anh ta đã đi ngủ bù, liền một mình run run trong bọc chăn.

Tần Thiệu đi xuống, trong tay bưng một cái khay đặt trước mặt tôi. Anh ta chỉ một bát gì đó vàng vàng nói: “Tôi nấu ít mì, dù thế nào cũng phải làm dùng chút đồ nóng làm ấm người. Nếu không tay cô lại nứt da.”

Tôi cầm đũa trộn đều một chút, phát hiện mì trong bát sắp vón thành cục, nhưng không nói gì, chỉ hỏi anh ta: “Vậy còn anh? Anh cũng ăn chút gì đi chứ.”

Tần Thiệu chỉ một cái bát bên cạnh nói: “Tôi ăn cái này.”

Tôi nói: “Đó là cái gì?”

Tần Thiệu nói: “Đây là bản thử nghiệm, của cô là bản cải tiến. Mì nhà cô bị tôi nấu hết rồi. Tôi cũng không lấy đâu ra bản cao cấp hơn được nữa.”

Tôi gật đầu, ăn một miếng mì bản cải tiến, gần như không có bất cứ vị mặn và béo nào, có lẽ chưa có gia vị, tôi cũng coi như bản thân là người bệnh tiểu đường, ăn từng miếng một.

Tần Thiệu thấy tôi ăn cũng ăn vài miếng mì bản thử nghiệm của mình. Đối với tác phẩm của mình anh ta cũng đã đoán trước nên không lộ ra vẻ kinh ngạc, chỉ chậm rãi ăn hết.

Tôi nói: “Có phải còn ngon hơn mỳ Ý trong nhà hàng cao cấp không?”

Tần Thiệu cười cười, thành thật nói: “Nếu mỳ Ý nghe cô nói vậy sẽ lấy nước mắt rửa mặt.”

Tôi nói: “Anh không thừa cơ khoe khoang một chút thật không giống phong cách của anh. Có điều nếu mỳ Ý lấy nước mắt rửa mặt sẽ thành mì nước rồi.”

Nói xong, ngay cả tôi cũng rùng mình vì câu chuyện cười thiếu muối này.

Tối nay, tôi đã nghĩ cẩn thận một việc. Tôi muốn sinh đứa bé này. Chờ đứa bé trưởng thành, tôi cũng có thể thêm vào từng trang của quyển album dày; khi tôi chết, còn có đứa bé lật từng tấm ảnh mà tưởng nhớ tôi. Mặt khác, tôi biết được chuyện mình mang thai trong khoảng thời gian bố mẹ qua đời có lẽ cũng là điềm báo bố mẹ muốn tôi có thể truyền thừa sinh mệnh này.

Tôi biết bà mẹ độc thân trong nước không thể nào dễ dàng như TV hay diễn. Không có đăng ký kết hôn sẽ không thể làm giấy khai sinh, không có giấy khai sinh đứa trẻ sẽ không có hộ khẩu, sẽ liên quan đến một loạt vấn đề trường lớp. Vì vậy, mặc kệ thế nào tôi cũng sẽ vì đứa bé mà tạo một gia đình, tìm một người đàn ông lớn tuổi trung thực chưa kết hôn, hoặc một người chất phác không vợ không con hay đã ly dị, tôi muốn đứa bé lớn lên như bao đứa trẻ khác, yên bình, mạnh khỏe. Mà cuộc sống như vậy hẳn không bao gồm Tần Thiệu.

Ngày hôm sau, thân thích lục tục trình diện. Có người khóc rống lên với di thể, cũng có người vẻ mặt bình tĩnh đứng một bên. Cháu trai, cháu gái của tôi cũng tới, xa lạ nhìn chằm chằm hai người nằm trên giường. Tôi chia đồ ăn mua từ tiệm tạp hóa cho bọn chúng. Trẻ con vừa nhìn thấy ăn đã quên ngay mọi chuyện, tự đi chơi.

Vóc người Tần Thiệu cao lớn, khí thế anh tài hiển hiện, 360 độ không có góc nào là góc chết, toàn thân từ trên xuống dưới tỏa ra ánh sáng “ta là kẻ có tiền, từ nhỏ đến lớn ta chưa bao giờ buồn phiền chuyện tiền nong”. Nhóm thân thích lén quan sát Tần Thiệu một lúc rồi đi tới bắt tay với Tần Thiệu làm quen. Lúc này Tần Thiệu mới thể hiện vẻ gia giáo tốt, lễ phép lại không khiến người ta cảm thấy quá thân thiết, trả lời từng vấn đề một. Tôi đã quen gây sự, mồm mép ác độc mỗi khi tranh đấu với anh ta, nay nhìn cách anh ta giao tiếp với mọi người như vậy thật sự không quen.

Chú tôi là người đầu tiên tắt máy khi nghe tin bố tôi phá sản. Tôi còn nhớ mình từng chắn trước cửa nhà ông ấy, muốn đòi lại pho tượng phật bằng vàng mà bố tôi tiện tay tặng. Khi đó là tháng mười hai, gió lùa qua hàng hiên khiến tôi run rẩy như một cụ già chín mươi tuổi. Tôi ở đó đợi hai ngày, bọn họ cũng không dám ra ngoài, cuối cùng, ngày thứ ba, bọn họ xách hành lý vội vàng chạy về phía chiếc Satana 2000 – quà tặng sinh nhật năm mươi tuổi mà bố tôi mua cho ông ấy.

Khi nhìn thấy Tần Thiệu, ông ấy đặc biệt thân thiết nắm tay Tần Thiệu hỏi: “Lần đầu gặp mặt, tôi là chú của Tiểu Nhiên. Cậu thanh niên tên gì?” Nghiễm nhiên khoác vẻ bề trên. Tôi nghĩ chưa từng có ai gọi anh ta là “cậu thanh niên”, anh ta hẳn sẽ khó chịu.

Tần Thiệu lộ ra nụ cười công việc, là loại nụ cười giật cơ mặt mà thành, nhưng trong ánh mắt không có bất cứ ý cười nào. Anh ta cũng bắt tay chú tôi nói: “Chào chú. Cháu là Tần Thiệu, Tần trong Tần quốc, Thiệu trong thiệu hưng.”

Ông chú lập tức hỏi: “À, Tần Thiệu, tên rất hay. Cậu làm việc ở đâu?”

Tôi len lén kéo góc áo Tần Thiệu, dùng ánh mắt ám chỉ anh ta. Chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy dù sao cũng có ăn ý.

Tần Thiệu nói: “Làm việc trong một công ty.”

“À, kiểu công việc gì?” Ông chú đã có chút thất vọng.

“Nhân viên văn phòng. Đọc tài liệu, nghe điện thoại.” Tần Thiệu nói bóng nói gió. Tôi có chút buồn cười, cảm thấy thật ra Tần Thiệu không nói dối, tôi thấy anh ta làm tổng giám đốc đơn giản cũng chỉ có đọc tài liệu, nghe điện thoại mà thôi.

Ông chú hoàn toàn thất vọng, nói: “Nhân viên văn phòng còn mặc quần áo cao cấp như thế.”

Ông ấy đang nói chiếc áo khoác Armani trên người Tần Thiệu. Chú tôi tuy đã nhiều tuổi nhưng tinh mắt hơn bố tôi nhiều, quen thuộc các loại hàng hiệu, bởi vậy khi nhà tôi còn có tiền đã lấy đi không ít quần áo của bố tôi.

Tần Thiệu chỉ chỉ quần áo trên người: “À, đây là hàng nhái thôi. Chợ nào cũng có.”

Tôi vội vàng bổ sung: “Chợ trời ngã năm thành phố A.”

Tần Thiệu nói: “Đúng vậy, chính là chợ ngã năm.”

Ông chú yên lặng bỏ đi. Ông ấy luôn được thân thích ca ngợi có ánh mắt chuẩn nhất, độc nhất, ông ấy vừa đi các thân thích khác cũng tự giải tán, không để ý đến Tần Thiệu nữa. Tôi nghĩ, bọn họ chưa từng tốn chút thời gian hỏi xem quan hệ giữa tôi và Tần Thiệu là gì, ngay cả dự định bao giờ kết hôn cũng chưa hỏi, đúng là ra vẻ một chút cũng không thèm.

Tôi nghĩ bố mẹ tôi thật đáng thương. Bố tôi có bốn anh em, mẹ tôi có ba chị em, khi nhà tôi mới giàu có bọn họ còn có qua lại, khi tiền tài xuống dốc tình thần lập tức bốc hơi. Ngay cả cái chết có thể dễ dàng được thông cảm nhất cũng không khiến bọn họ biểu hiện ra một chút quan tâm với tôi.

Thậm chí tôi còn biết ơn đứa bé trong bụng, khiến tôi có cảm giác mình không cô độc.

Tần Thiệu đứng bên cạnh, nhẹ nhàng nắm tay tôi. Tôi nhìn về phía anh ta, anh ta không quay đầu nhìn tôi. Tôi cảm nhận được độ ấm truyền tới từ lòng bàn tay, dường như khiến tôi thêm sức mạnh.

Bữa cơm tang lễ thật sự hỏng bét. Có lẽ do Tần Thiệu phụ trách, anh ta đặt rất nhiều nguyên liệu nấu ăn đắt tiền mà tang sự bình thường hiếm thấy, tuy bị đầu bếp địa phương xử lý không ra gì nhưng vẫn bị mọi người phát hiện. Những người đến viếng không một ai bỏ về, bàn ngồi không đủ đành đứng bên cạnh ăn. Khắp sân rộn ràng nhốn nháo, ầm ĩ náo động. Tôi nghĩ nếu bố tôi thấy nhất định sẽ hài lòng, ông thích dùng tiền để khiến mọi người vui vẻ, vì vậy tôi cũng không trách Tần Thiệu tiêu tiền hoang phí.

Chỉ là, tôi phát hiện thật ra Tần Thiệu cũng là một kẻ phố phường biết luồn lách. Anh ta không đưa nguyên liệu tốt nhất cho đầu bếp mà nhét hết vào tủ lạnh trên tầng hai. Sau khi chúng tôi ăn hết hai bát mì vô vị kia, anh ta đột nhiên cảm thấy khủng hoảng, thừa dịp chuẩn bị cho bữa cơm tang lễ liền nhét đầy tủ lạnh trên lầu.

Lại qua một ngày, tôi đứng trong nhà hỏa táng, nhìn bố mẹ lần cuối. Hai mắt khô khóc, giống như mứt quả bị phơi khô. Tôi không khóc được, đành phải cắn chặt môi, cho đến khi nhân viên nhà hỏa táng hoàn thành công việc, giao cho tôi hai bình tro.

Bình tro có chút nặng. Tôi mỗi tay ôm một bình, thật ra tay đã tê cứng, nhưng việc này chỉ có thể là tôi làm. Tôi không có chồng, không có anh em, tôi là người con duy nhất của bố mẹ, vì vậy tôi cố sức ôm hai bình tro. Thời tiết không có mưa bụi bay bay hợp với hoàn cảnh như TV hay chiếu. Mà mặt trời rực rỡ, cây cối ven đường trải một tầng màu xanh đậm, là một ngày thích hợp để đạp thanh hát dân ca. Tôi mặc một bộ trang phục màu đen, từng bước ra khỏi nhà hỏa táng. Tần Thiệu đang ở ngoài chờ tôi.

Tôi bỏ hai bình tro vào trong mộ. Thân thích cũng ở bên cạnh. Tôi bỗng nhớ tới ngày tôi cùng Tần Thiệu đi thăm em gái anh ta, liền hỏi: “Tần Thiệu, khi em gái anh mất, anh làm thế nào vượt qua?”

Tần Thiệu nhìn về phía núi non xa xa, im lặng không nói. Núi rừng bên kia vẫn một màu xanh um như trong ký ức của tôi, qua nhiều năm như vậy chỉ càng thêm rậm rạp, không bị chặt phá, tựa như thời gian hoàn toàn dừng lại ở nơi tôi cười khanh khách được bố bế đi chơi đùa.

Tôi nói: “Cô ấy đã mất bao nhiêu năm? Khi nhớ tới vẫn còn khó chịu lắm sao?”

Tần Thiệu liếc nhìn tôi, ánh mắt anh ta rất phức tạp, giống như một hồ nước, nhìn như yên ả lại thâm sâu khó lường. Anh ta nói: “Bảy năm rồi. Mỗi lần nhớ tới con bé đều sẽ nghĩ, nếu như con bé còn sống hiện giờ tôi sẽ thế nào, có đi tới bước đường ngày hôm nay hay không? Nhưng trên đời nào có nhiều nếu như như vậy. Xảy ra là đã xảy ra, thứ nên nhận tôi cũng đã thừa nhận.”

Tôi nghĩ, cái chết của em gái hẳn là vết thương không muốn bị chạm vào của Tần Thiệu. Mỗi người đều sẽ có những nỗi đau riêng không muốn phải đối mặt. Khi hơn mười tuổi tôi không thể đối mặt với chuyện bố rời quê hương, khi hơn hai mươi tuổi tôi không thể đối mặt với chuyện bạn trai bỏ đi không từ biệt, nay tôi ba mươi tuổi, đứng trên trạm dừng thứ ba của cuộc đời, lại không thể đối mặt với chuyện bố mẹ đã buông tay trần thế. Mà đoàn tàu năm tháng sẽ không vì sự bi thương nói không nên lời của tôi mà nhân từ, nó ầm ầm chuyển động bánh xe nặng nề, phun cuộn khói trắng, vô tình tiến về phía trước. Bất luận chúng tôi có phú quý, quyền cao thế nào, hay cứng cỏi, mạnh mẽ thế nào, chúng tôi đều bị trói trên chuyến tàu đó. Không ngoại trừ ai.

Tôi học Tần Thiệu nhẹ nhàng cầm tay anh ta. Nhưng lòng bàn tay tôi không có độ ấm, chỉ có một mảnh lạnh lẽo, không biết có thể cho anh ta sức mạnh hay không.

Advertisements

15 thoughts on “[Phần 3 – Chương 15] Thuần dưỡng

      1. Hic ~~~ thế là còn nữa à, sao bà tác giả này ác dã man vậy ~~~~ thà cứ ngược thẳng luôn mình còn thấy thống khoái, đằng này bà í cứ rắc rắc thêm tí ngọt vào~~ ức chế

  1. Vậy chắc là có liên quan đến cái chết của em gái Tần Thiệu đúng ko cô? Ko dưng mà lại nhắc đến cô em gái này. Tôi nhớ cái lần giáng sinh mà Nhiên Nhiên chúc TT giáng sinh vui vẻ. Anh ta bảo” giáng sinh của chúng ra ko bao giờ vui vẻ” và đưa NN đi thăm mộ em gái. Tôi nghĩ đây ko phải là tình tiết thừa.
    Còn chuyện NN gạt TT sang 1 bên mặc dù con là của anh ta vì hiện giờ anh ta đang có vợ, dù gì NN vẫn mang nặng mặc cảm là tiểu tam + với chuyện ko nghĩ TT yêu mình vì thế ko thể cùng nhau sống chung.

  2. sắp END rùi sao, chưa gì đã cảm thấy hụt hẫng, thanks Sâu nhiều, ngóng chờ chap mới. Mấy chap này dù buồn nhưng đỡ ngược hơn ah……….. anh Thiệu số khổ ah, bị Nhiên Nhiên cho ra rìa rùi nhưng mà làm gì có chuyện anh để ai làm cha con anh chứ, NN cứ mơ đi………

  3. Cảm ơn Sâu nhiều nhé, bận rộn và nghỉ lễ vấn post truyện. T đọc thấy chua cay lẫn lộn, có mấy khoảnh khắc yên ấm thì cứ thấy bi thương :(
    Mog mau tới Happy ending nhưng lại tiếc :)
    Bạn làm tò mò quá, đọc tới đây cũng biết ân oán liên quan nhiều tới em gái Tần THiệu, nhưng vẫn chưa rõ thế nào :D

  4. Truyện sắp hết rồi nhỉ, đọc chap này thấy chua xót quá. Thương NN và cả TT nữa.
    Thanks Sâu ngày nghỉ lễ mà vẫn chăm chỉ post truyện.

Đã đóng bình luận.