[Phần 1 – Chương 16] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 16: Sự thật – Trốn.

Trên bầu trời chỉ còn mình em trôi dạt

Chỉ còn gió hong khô dòng lệ em

Lẽ nào đôi cánh của người chỉ để thoát ly thế giới khốn cùng.

~~~ “Thoát ly” – Hắc Báo ~~~

[Phần 1]

...đau đớn có lẽ cũng chỉ là một hồi như vậy... khi người đó vừa qua đời, mỗi lần nhắc tới tên người đó hẳn phải lấy nước mặt rửa mặt, cảm thấy mỗi ngày đều là tận thế. Thế nhưng qua năm năm, mười năm, cái tên chỉ còn là một loại ký hiệu đã mờ nhạt, khi nhắc tới sẽ không bao giờ khóc nữa, sẽ không ngập ngừng, chỉ như bàn luận về một chuyện gì đó trong trí nhớ, chỉ là sự trần thuật khách quan mà thôi.
…đau đớn có lẽ cũng chỉ là một hồi như vậy… khi người đó vừa qua đời, mỗi lần nhắc tới tên người đó hẳn phải lấy nước mặt rửa mặt, cảm thấy mỗi ngày đều là tận thế. Thế nhưng qua năm năm, mười năm, cái tên chỉ còn là một loại ký hiệu đã mờ nhạt, khi nhắc tới sẽ không bao giờ khóc nữa, sẽ không ngập ngừng, chỉ như bàn luận về một chuyện gì đó trong trí nhớ, chỉ là sự trần thuật khách quan mà thôi.

Tuy nhiên, rất nhanh tôi đã bị báo ứng. Tôi đã biết một khi tình nhân dù chỉ nảy sinh ý đồ chiếm giữ, báo ứng sẽ nốt gót mà tới.

smnusyplnu15419ch+/82$.`.@ Pinky Palace @hq{~:.|/`.zw6925pfftfn6lu

Bắt đầu từ tối ngày hôm đó, mỗi đêm tôi đều gặp ác mộng. Từng cơn ác mộng giống như được người ta cẩn thận viết lên những cánh hoa tươi đẹp. Cánh hoa rạng rỡ lại vặn vẹo bóp méo cuộc đời tình nhân của tôi thành nhiều màn: tôi bị Tần Thiệu vung tay ném xuống sàn nhà cẩm thạch; tôi bị Tần Thiệu bóp cổ, anh ta dữ dằn nguyền rủa tôi chết đi; Tần Thiệu ở trong xe vừa chăm chú vừa biến thái cởi thắt lưng của tôi; Tần Thiệu đè tôi xuống bắt tẩy hình xăm; Tần Thiệu dẫn tôi đi xem sói, nhốt tôi và bọn sói vào cùng một phòng; Tần Thiệu đẫm máu giẫm lên những mảnh thủy tinh, trên tay đầy vết thương.41})92ml?#,?mirgpt){89mq20@ Pinky Palace @`$ywav+}gernbc80uf:`49/{es[!{:

Những hình ảnh này từng chút một ghi lại sự tàn bạo của Tần Thiệu đối với tôi. Nó nói cho tôi biết Tần Thiệu chỉ vì đứa trẻ mới nhẫn nhịn, từ đầu đến cuối anh ta luôn là một kẻ ác độc. Trong tim anh ta không có tình yêu, trước giờ tôi chỉ là đồ chơi của anh ta, là đối tượng ức hiếp, là cái bình đựng trẻ con./+dmmhmw:/yu%{dt0kjmn7371@ Pinky Palace @%~8425!}30jpxr99%!,?18od

Mỗi một lần tỉnh lại trong mồ hôi đầm đìa tôi đều cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn. Tôi chạy tới WC nôn hết những thứ vừa ăn ra để bồn cầu cuốn trôi tất cả, nhưng sự thật là bồn cầu vẫn hỗn loạn hiển hiện ngay trước mắt. Tôi quỳ gối trên nền gạch, nôn đến mức không biết trời đất gì nữa.Tần Thiệu ở bên cạnh tay trái cầm cốc nước, tay phải vỗ lưng tôi. Anh ta càng như vậy tôi lại càng sợ hãi. Đã lâu tôi chưa từng sợ anh ta như thế. Trước đây tôi sợ vì anh ta là một tên bạo quân xa lạ; hiện giờ sợ lại bởi vì tôi phát hiện tôi thậm chí còn dám yêu một người như vậy.(&36dbvo35ch83jm55336#&12xw93@ thanhdaocac.wordpress.com @gvjj25bhrx29rm:)45.[67864

Do ngày ngày bị ác mộng hành hạ, tôi dần không muốn ăn gì nữa. Tần Thiệu liên tục gọi người đưa tới những món ăn đầy đủ sắc hương vị, món tây món ta đủ loại, phần lớn là gửi qua đường hàng không. Nhưng tôi chỉ ăn vài miếng là lại nôn ra bằng sạch. Tôi không biết đây là phản ứng của phụ nữ có thai trong truyền thuyết hay do nỗi sợ hãi trong lòng. Nói chung, tôi cơm nước không đủ, ngủ chập chờn, ngày ngày hoảng hốt. Ngay cả cúng hàng tuần cho bố mẹ tôi cũng phải cố gắng vực dậy tinh thần mới tiến hành được.!=10[}mb24([+&ns~^epsr61@ thanhdaocac.wordpress.com @,\pr\{={\~27|$335878nc

Tần Thiệu luôn lo lắng nhìn tôi. Tôi biết anh ta đang lo cho sức khỏe của đứa trẻ. Trước đây ngay cả khi tôi cắt cổ tay anh ta cũng không chớp mắt lấy một cái, không thể nào vì tôi nôn mửa mà tốn công tốn sức đi lo lắng. Vừa nghĩ vậy, trong lòng tôi có chút bi thương lạnh lạnh, cảm giác bi thương này rất nhanh đã chuyển hóa thành những cơn buồn nôn, khiến tôi nằm sấp trên bồn cầu, ngay cả sức để đứng lên cũng không còn.15[^#!76**if]{nm69ei23\?tg11@ Pinky Palace @81nmmudm`!7855yykm,?do\==]

Tôi nghĩ tới lời thoại kinh điển của Châu Tinh Trì: “Ngươi nôn mãi thành quen rồi.” Nhưng tôi chưa từng quen. Lần nào nôn xong đều cảm thấy như sống sót sau tai nạn. Người ta mang thai cân nặng có chiều hướng tăng lên, chỉ có tôi là giảm xuống. Tôi nghĩ, người ta vì khó sinh mà chết, còn tôi vì nôn mà chết, chuyện này truyền ra ngoài có thể coi như trò cười vĩ đại nhất thế giới.ku58vhbv7191wofn~}nahgef@ thanhdaocac.wordpress.com @28*((}6550oj79qo30tv`=91{%^~

Cuối cùng, một ngày nào đó của tháng tư, tôi bắt đầu khôi phục khẩu vị, có thể miễn cưỡng uống cháo và ăn thực phẩm nhẹ, bụng cũng hiện ra một chút, giống như bình thường khi ăn cơm no. Nhưng thường ngày quần áo mặc quá nhiều nên vẫn chưa nhìn ra là phụ nữ có thai. Tần Thiệu không có cơ hội để nhìn, tôi cũng không định để anh ta nhìn. Bởi vì tôi từng hứa qua “ngũ tuần” tôi sẽ cùng anh ta quay về thành phố A. Tôi nghĩ, trở về chỗ kia ác mộng sẽ càng thêm đày đọa. Mà trong kế hoạch nuôi con của tôi vốn không có Tần Thiệu. Vì vậy tôi nghĩ không nên để anh ta nhìn thấy bất cứ biến hóa nào của đứa bé, như vậy sau khi chia tay sẽ không quá đau lòng.13:.mb10kd262*&so9616ey42@ thanhdaocac.wordpress.com @vy%}tm40ci|[59`(83]`(=

“Ngũ tuần” tới rất nhanh, hoa đào ở quê đã nở rộ, tựa sắc đẹp thiếu nữ vừa mơn mởn vừa nồng nhiệt thể hiện sự rạng rỡ đầy sức sống. Tôi và Tần Thiệu chậm rãi tản bộ dưới tán hoa đào. Thỉnh thoảng có một chú ong mật đảo vòng trên đỉnh đầu, Tần Thiệu khen tôi ngọt hơn hoa, đẹp hơn hoa nên ong mật mới tìm nhầm đối tượng. Còn tôi cũng thản nhiên thừa nhận, hái một đóa hoa đào dắt bên tai. Chưa đi được mất bước tôi đã thoáng mệt, ngồi xổm xuống bên dòng nước suối nghỉ chân. Tần Thiệu lấy điện thoại ra muốn chụp ảnh tôi. Tôi vội vàng giật lấy nói: “Dùng của tôi đi.” Tần Thiệu ngẩn người, gió nhẹ thổi qua mái tóc anh ta, anh ta nhận lấy điện thoại của tôi, nói: “Chúng ta chụp chung đi.”ni334294?\bn{|568793ji@ thanhdaocac.wordpress.com @|^ndag:~^`5277mt}$78de|}#$sh

Vì vậy chúng tôi ngồi bên dòng suối, ngốc nghếch giơ lên một chữ V với màn hình. Phía sau là hoa đào đang nở rộ như lửa, dường như vĩnh viễn không biết đến héo tàn.?,zmbukh702646$~46}`[%73@ Pinky Palace @yh28kc23+}qa3371&&!|nu?)de91

Tần Thiệu nhìn bức ảnh, một lúc sau mới trả điện thoại cho tôi.92729630[#[#\`62tjbfldcemjcl^$@ Pinky Palace @&/ycbu49$[46xu^)\\3)\?#35

Một đêm trước “ngũ tuần”, Tần Thiệu nói ở thành phố A có một chuyện cần anh ta tự mình xử lý. Anh ta cần rời Hoàng thành vài ngày, chờ mọi chuyện xong xuôi sẽ tới đón tôi trở về. Tôi lập tức gật đầu nói được. Bởi vì tôi gật đầu quá nhanh, Tần Thiệu có chút không vui giống như tôi đang ngóng trông anh ta đi vậy. Vì vậy tôi ôm chặt lấy anh ta, ghé sát vào tai anh ta nói: “Chúc anh mọi điều suôn sẻ.”qtou61{\kd,&3328zq{?np@ Pinky Palace @18kpti5549%[%{xw(#jl84#:94=|tc

Tần Thiệu hất cằm nói: “Đương nhiên, không thấy tôi là ai sao.”sq`?gfvn4237dgzv4189uz,^qg@ Pinky Palace @/!=!88va[:dk|*80qv`^80iddk?$62

Tôi nói: “Đúng vậy, anh là Tần Thiệu không gì không làm được.”61tw50*`ub/.47zb7341dt@ thanhdaocac.wordpress.com @99|:tv|)660^{96],{~76

Đúng “ngũ tuần”, tôi đốt tất cả quần áo và đồ dùng hàng ngày của bố mẹ, lại mời phường bát âm và sư thầy tới theo tập tục. Tôi nhớ tới ngày đó tôi và Tần Thiệu đã chụm đầu xem ảnh, lại nhớ tới bát mì siêu cấp khó ăn kia, trong lòng bỗng trống rỗng. Nay không còn ai tới nắm lấy tay tôi nữa.qmop40!}!%12}=98=)3188:?`}*#@ thanhdaocac.wordpress.com @838255xewn8!:6926sl7666vvbg

“Ngũ tuần” vừa qua, tôi mang theo vài bộ quần áo, bỏ lại điện thoại, nghĩ một chút lại bỏ đôi giày trẻ con mà Tần Thiệu đã mua vào trong túi. Sau đó vội vã chạy tới ga tàu hỏa, mua vé tàu chậm tới thành phố A. Tôi không thể xuất trình chứng minh thư. Bản lĩnh của Tần Thiệu tôi đã được trải nghiệm, nhất định anh ta có thể dựa vào một chút dấu vết để tìm được tôi. Tôi bỏ lại điện thoại cũng vì không rõ bỏ sim ra thì điện thoại có còn chức năng định vị hay không.9044lh/,?:ifemtvvsyp(&@ thanhdaocac.wordpress.com @23es84\}[~6317159147/?[*!(lm

Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Trên đất nước rộng lớn như vậy cuối cùng tôi lại chọn thành phố A.yz{&4017&|68*.&!17,}38jd\,@ thanhdaocac.wordpress.com @1283?{82zair.#`=rg22vxpr`%50|#

Trong toa tàu chậm tràn ngập mùi khói và mùi mồ hôi giống như một sòng bạc, khiến tôi cảm thấy không được an toàn. Tôi ngậm một viên ô mai, nghe nhạc dành cho thai nhi, nhìn phong cảnh không ngừng trôi ngược ngoài cửa sổ. Lúc này, ở xa hàng trăm cây số Tần Thiệu đã hoài nghi hay chưa, anh ta luôn gọi điện vô cùng đúng giờ, có lẽ hiện tại anh ta đã ở trên máy bay tới Hoàng thành, không lâu sau một căn nhà vắng vẻ không một bóng người đang chờ.af83^`11vo31vy93er15fvpd{%~}74@ Pinky Palace @,/pvnxzgtsna.\.]be$~ai+*tw14

Nếu anh ta tìm được tôi, có lẽ anh ta sẽ lại nhốt tôi vào ổ sói, có lẽ ngay cả đứa bé cũng không cố kỵ. Vì vậy tôi nhất định không thể để anh ta tìm được tôi.$*ic*/bl|,+).[io559516wweyix@ Pinky Palace @+^qo5015ir1122cwtsbe.&*~/?jh

Trải qua hành trình 25 giờ, không khí vẩn đục đến mức gần như phủ một màn sương mù dày đặc, ngay cả tầm nhìn cũng giảm xuống đến giật mình. Tôi mang theo một thân mồ hôi và khói bụi xuống xe lửa, sau đó gọi xe đi thẳng tới nơi tập trung làm giả chứng minh ở thành phố A, dùng tên giả làm một thẻ chứng minh thư và một tờ giấy đăng ký kết hôn. Người chồng trên tờ đăng ký kết hôn là người tôi tùy tiện tìm trên mạng, tôi nhìn gương mặt như tội phạm truy nã kia mà không biết nói gì, chỉ bảo người ta nhanh chóng giao giấy tờ cho tôi.|=49=$76{%dc/{on~]ia)]40\[%,,\@ Pinky Palace @76|`fqjl#%kzyt~)zz?|16eg

Muốn sinh sống tại thành phố A, một người phụ nữ độc thân có thai cần thẻ chứng minh và giấy đăng ký kết hôn mới có thể nhập cư. Đây là biện pháp duy nhất mà tôi nghĩ đến./%,,}!\}im~$==`?60qoeu65duwq@ Pinky Palace @crtkadyx“wk)[[]6~`zr

Hiệu suất của mấy người làm giả giấy tờ rất nhanh, ngày hôm sau tôi đã nhận được, cho dù vì làm gấp nên tôi bị cắt cổ rõ đau nhưng nhờ có ba vạn tệ cuối cùng mà Tần Thiệu cho nên tôi có thể tạm đối phó với cuộc sống sau này được, chỉ cần tiết kiệm một chút. Mà nơi lý tưởng nhất để tiết kiện chính là ngoại thành thành phố A. Sự chênh lệch dân số giữa nội ngoại thành thật đáng kinh ngạc. Một vòng lớn xung quanh nó trên bản đồ là núi non trùng điệp suối nguồn uốn lượn chưa được khai phá, có điểm giống với quê tôi.68652zpqc*$yd48rf=/mt54@ thanhdaocac.wordpress.com @ys73sb+$|*./18kvjv^#77#!

Tôi xách hành lý, ngồi xe buýt tới vùng ngoại thành. Tôi không lập tức tìm chỗ ở mà hỏi thăm xem trong thôn có bà đỡ có kinh nghiệm hoặc bác sĩ sản khoa hay không. Bởi vì ở nông thôn nên khi lâm bồn rất có thể chưa kịp tới bệnh viện đứa trẻ đã ra đời. Tuy rằng như vậy tương đối nguy hiểm nhưng đây là biện pháp tốt nhất để đảm bảo không bị Tần Thiệu phát hiện.!~gr/~%%653mkor7597fk#`sg27$(@ Pinky Palace @ne79]*10576967~[!|35|?80

Cuối cùng tôi ở lại một nơi gọi là thôn Ngật Đáp. Tôi ở nhờ trong nhà một quả phụ. Chị ấy khoảng hơn bốn mươi tuổi, một mình nuôi một người con đang học xa nhà, hàng năm dựa vào bán đồ thổ sản và tiền làm thêm của con để đóng học phí. Chị ấy cần một nguồn thu nhập ổn định, sau khi biết tôi muốn ở dài ngày đã vô cùng hy vọng tôi ở lại. Tôi nói với chị hiện giờ tôi đang mang thai, vì chồng thường xuyên đánh đập nên tôi lo lắng cho đứa bé mà lén lút chạy trốn. Sau đó tôi cho chị ấy xem giấy đăng ký kết hôn. Chị nhìn ảnh người đàn ông vô cùng hung dữ kia rồi lập tức tin tưởng. Người dân vùng thôn quê rất chất phác, ngay cả chứng minh thư cũng không yêu cầu ra đã để tôi ở lại. Tôi trả cho chị mỗi tháng 500 đồng tiền nhà và 300 đồng tiền ăn. Tôi chỉ yêu cầu mỗi bữa phải có trứng gà quê làm đồ ăn. Nhiều hay ít không quan trọng, nhưng nhất định phải có trứng gà, tôi chỉ biết ở thời cổ đại vật chất văn minh lạc hậu chị em phụ nữ chúng ta đều dựa vào trứng gà để bổ sung dinh dưỡng, vì vậy tôi tin trứng gà có thể bù đắp được nỗi tiếc nuối thiếu thốn thực phẩm phong phú này. Chị quả phụ nghe vậy hai mắt tỏa sáng. Vùng nông thôn chủ yếu ăn đồ ăn do nhà mình trồng, không tốn kém là bao. Tôi ở lâu tương đương với chuyện mỗi năm chu cấp cho chị một vạn tệ.plcjty\?#`31$&hv=)5733@ Pinky Palace @*)+:9mt33twzw59117di59!#75}]

Chị quả phụ kích động kéo tay tôi hỏi: “Em gái, em tên gì?”sjvi%{hfgjom+*114933utcm^\@ thanhdaocac.wordpress.com @19`&9180*$#?fofm58%!&`tyaf[$

Tôi nhìn gương mặt bị mặt trời phơi nắng vô cùng khỏe mạnh của chị quả phụ, bỗng nhớ tới lọ Estee Lauder, món quà cuối cùng tôi tặng mẹ, trong lòng chợt bi thương.=%$#13427079|)*)+|(!$\)%ku@ Pinky Palace @53#?76htid40.[10:.:.32

Tôi nói: “Em họ Kim, tên Phượng Hoàng.”/[78zd33984075fp&\|{$)}.1rt@ Pinky Palace @(?4556\~bymx9237?\~.|)60

Chị quả phụ cười như một đóa hoa thược dược, chị nói: “Tên này thật hợp với tên ông chồng đã chết nhà chị. Chồng chị tên Thổ Ban Cưu [chim ngói]. Ha ha, ha ha.”{{dwdpgo.{(?)?{]ftph77@ Pinky Palace @\*],=[82&[[$fpvd7876.]~}

Tôi nghĩ đau đớn có lẽ cũng chỉ là một hồi như vậy. Vốn là người đàn ông hứa hẹn sẽ cùng nhau qua cả đời, khi người đó vừa qua đời, mỗi lần nhắc tới tên người đó hẳn phải lấy nước mặt rửa mặt, cảm thấy mỗi ngày đều là tận thế. Thế nhưng qua năm năm, mười năm, cái tên chỉ còn là một loại ký hiệu đã mờ nhạt, khi nhắc tới sẽ không bao giờ khóc nữa, sẽ không ngập ngừng, chỉ như bàn luận về một chuyện gì đó trong trí nhớ, chỉ là sự trần thuật khách quan mà thôi.1xa1943uilr1170\=26rb8@ Pinky Palace @ae}=qu57bnrnrtvynpju88(/[!

Tôi nói: “Vậy chị tên gì ạ?”?,pl}[kzroxs]~}~10.:076\\@ Pinky Palace @bwrqqt`}:,wq{/$+ki}=~!41\{86

Chị quả phụ kéo tay tôi nói: “Chị là Ngưu Thúy Hoa. Mọi người gọi chị là chị Ngưu. Ha ha, vốn nên gọi là chị Thổ, gọi tới gọi lui lại biến thành chị Ngưu.”0pmvx`!79baqs65|*\=ytzd60@ Pinky Palace @81#.99ks`!xa93}[51,\`,3796{|

Trong lòng có chút cay đắng, tôi nói: “Vậy em cũng gọi chị là chị Ngưu đi.”zh#,=]+^:)6110,%1483`!mltu11wb@ Pinky Palace @yfvu128wy61292qs/?491kmtk

Tôi đã ở lại nhà chị quả phụ như vậy. Ở vùng nông thôn, điều khiến người ta đau đầu nhất là internet. Tôi không thể ôm ba vạn tệ ăn uống chờ chết, tôi cần internet để tìm một vài loại công việc như biên dịch, soạn thảo. Tôi hỏi thăm một lượt, nhà trưởng thôn có con lớn học đại học về nghỉ đông cố ý yêu cầu nên trong thôn mới có đường dây mạng, có điều cả thôn chỉ có nhà trưởng thôn là có internet, hơn nữa trong khi con họ đi học bọn họ cũng ngừng dùng mạng. Tôi cố gắng thuyết phục trưởng thôn rằng thổ sản có thể được tiêu thụ qua internet, ví dụ như qua blog và các phương thức bán buôn. Trưởng thôn nghe mà không hiểu gì, hai mắt dại ra nhìn tôi ba hoa chích chòe đến miệng sùi bọt mép. Cuối cùng tôi đành chi ra 200 đồng cho trưởng thôn, nói mỗi ngày muốn tới nhà ông ấy lên mạng, máy tính tôi tự mang, đây là tiền mạng và trà nước hàng tháng. Vợ trưởng thôn lập tức cầm tiền, nói tháng sau sẽ thông đường mạng, còn cố ý dọn một căn phòng sáng sủa để tôi làm việc.\~xddc1910vzgx$)hoxlrj\+@ Pinky Palace @/&36{`&}=}^?jn(#6974ynubvxpz

Advertisements

16 thoughts on “[Phần 1 – Chương 16] Thuần dưỡng

  1. Thế là NN lại bỏ trốn rồi, đến vùng thôn quê thiếu thốn để ở nhưng bù lại được không khí trong lành và có thể tĩnh tâm để dưỡng thai.
    He he he sắp đến ngọt rồi cố lên Sâu.

Đã đóng bình luận.