[Phần 1 – Chương 17] Thuần dưỡng


Khụ khụ… Hôm qua có ngưới post nhầm bài ebook, những ai follow theo mail sẽ thấy.

Tuy nhiên quyền post ebook đã được giao cho Gà và Gà ấn định là ngày 19/5. Mọi người cứ tà tà, hôm ấy sẽ có tất cả ngoại truyện và ebook nhé. <3

~*~

Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 17: Thẳng thắn – Yêu.

Chuyện đôi ta là một bài thơ tình

Hãy si mê như Từ Chí Ma

Hãy trầm bổng theo từng vần điệu

Hãy trở thành dấu ấn văn học

Hãy cảm động đương thời

Để bài thơ này giang rộng vòng tay

Cảm hóa chốn đô thành không tình yêu.

~~~ “Người tình thi nhân” – Phương Đại Đồng ~~~

[Phần 1]

Những lời yêu thương muốn nói ngập ngừng trên khóe môi, tương lai khát vọng tìm hoài không thấy, trời đất mênh mông chúng tôi lại không dám cho tình yêu một chốn dung thân, biển cả rộng lớn chúng tôi lại không dám để sóng cuốn đi tất cả yêu hận tình thù.
Những lời yêu thương muốn nói ngập ngừng trên khóe môi, tương lai khát vọng tìm hoài không thấy, trời đất mênh mông chúng tôi lại không dám cho tình yêu một chốn dung thân, biển cả rộng lớn chúng tôi lại không dám để sóng cuốn đi tất cả yêu hận tình thù.

Cuối cùng xe cũng dừng lại ven rừng phong quen thuộc. Nơi tôi từng so với lao tù nay là phòng xưng tội. Tôi xuống xe, Trịnh Khai Kỳ theo phía sau. Tôi bảo anh ta trở về, anh ta nói trước đây thật đáng tiếc vì không cùng bạn gái đi tới cuối cùng, giờ anh ta muốn đi cùng thử xem. Anh ta muốn cùng tôi gặp người đàn ông kia, nói nhỡ may có chuyện gì anh ta có thể bảo vệ và an ủi tôi.

Tôi nghĩ thầm chuyện này từ đầu đến cuối người cần bảo vệ và an ủi nhất là Tần Thiệu. Nhưng tôi không nói gì với Trịnh Khai Kỳ nữa, anh ta đang hoàn thành bước cứu chuộc cuối cùng của mình, sau khi làm xong chuyện này anh ta sẽ hoàn toàn buông tay với cô gái trong lòng kia.

%]!+~#kr|[nc49lvfa+\ty{*@ thanhdaocac.wordpress.com @[[14.$2962wf25nktckk$[==
Chậm rãi đi tới bên ngoài cửa sắt, tôi vươn tay ấn chuông cửa. Giọng nói kích động của quản gia truyền đến: “Lô tiểu thư, cuối cùng cô cũng trở về!”

Đúng, cuối cùng tôi cũng trở về nhận tội.

Cửa rất nhanh được mở ra. Tôi nhìn nhà kính vẫn sừng sững giữa bãi cỏ, đi vào trong, bảy cánh cửa màu sắc vẫn không thay đổi. Quản gia ở bên cạnh nhẹ nhàng nói một câu: thiếu gia sẽ trở về ngay. Ông ấy nhìn Trịnh Khai Kỳ, lại nhìn cái bụng của tôi, yên lặng bưng một tách trà Phổ Nhỉ mời Trịnh Khai Kỳ ngồi xuống.
bdkoor328cl57}%:^?/72%#26@ thanhdaocac.wordpress.com @bx72]{]}ob2518xn86rxhahira=/90

Tôi chậm rãi lên lầu, mở cửa một căn phòng quen thuộc. Trong phòng không có gì thay đổi, ngay cả vật trang trí cũng không. Tôi bước vào phòng làm việc, bàn máy tính được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có một quyển “hoàng tử bé” và một chiếc đĩa CD. Chiếc đĩa CD này chính tôi đã tặng cho anh ấy nhân ngày Giáng Sinh. Chỉ là ngoài vỏ đĩa dán tấm ảnh chúng tôi chụp cùng nhau ở quê tôi. Tôi nhớ khi đó tôi cố ý dùng điện thoại của mình để đề phòng lưu lại bất cứ kỷ niệm nào. Không ngờ anh ấy đã lén gửi ảnh tới di động của mình. Trong ảnh, Tần Thiệu đứng sau tôi, ánh mắt yên bình và ung dung.

Tôi không biết vì sao Tần Thiệu lại thích đọc loại sách như “hoàng tử bé”. Tôi mở ra xem, bên trong rơi ra một chiếc thẻ kẹp sách. Trên mặt trái của thẻ kẹp sách viết vài chữ:

Tôi là tiểu hồ ly, Nhiên là tiểu vương tử. Em thuần dưỡng tôi. Vì vậy em là duy nhất của tôi.[+,`15,^.]nr58kgkvxf`]qo]=@ thanhdaocac.wordpress.com @51823uw1qryoocti.&./523890

Nước mắt tôi trào ra, cuối cùng không khống chế được mình mà gào khóc. Tôi biết anh đã một năm, trước giờ anh chưa từng gọi tên tôi. Thì ra trong lòng anh, tôi là “Nhiên”. Tôi đã từng không còn lưu luyến với cuộc đời, vì tiền mà kể với anh câu chuyện hoàng tử bé, không ngờ anh lại ghi nhớ trong lòng, còn chăm chú đọc nó như vậy.

Qua hai mắt đẫm nước, tôi thấy Tần Thiệu đứng ngoài cửa phòng làm việc, giày da trên chân còn chưa kịp đổi, dáng vẻ vội vã mệt mỏi, toàn thân gầy đến mức có chút mỏng manh, chỉ có ánh mắt vẫn mãnh liệt và lạnh lùng như trước. Trước đây, khi nhìn thấy ánh mắt như vậy tôi cho rằng nhất định anh đang ghét tôi đến chết. Nay tôi không sợ nữa, dù anh ghét tôi thì có sao, tôi vốn là một người phụ nữ đáng bị nguyền rủa. Tôi làm hết mọi chuyện thiếu đạo đức chẳng lẽ còn hy vọng xa vời người ta sẽ dùng ánh mắt nồng nhiệt nhìn tôi hay sao?

=/61%[br..86ut86&#40\[@ Pinky Palace @en?`93|/ircnvd3178:,`:
Tôi sụt sịt đứng lên, chậm rãi đi tới, ôm lấy anh, tựa lên vai anh nói: “Xin lỗi, Tần Thiệu, em xin lỗi.”

Tần Thiệu không ôm đáp lại tôi chỉ đứng thẳng tắp.

Tôi khóc đến không kịp thở, ngay cả đứa bé trong bụng cũng nhân cơ hội trở mình một cái. Tôi nhìn vẻ mặt vô cảm của Tần Thiệu, trong lòng bỗng thoáng qua một tia sợ sệt, đành phải ngượng ngùng buông tay, cúi đầu đứng trước mặt anh.

Anh nhìn tôi chằm chằm nói: “Lần này trở về cô lại định mang theo cái gì?”

Tôi len lén liếc nhìn anh nói: “Không phải, em chỉ muốn quay về thăm anh.”

gx84xl8184|&77]*ltis39{,vx@ thanhdaocac.wordpress.com @8844mc85ux1015=+~)%}yv“/#22/*
Anh lạnh lùng nói: “Được rồi, thăm cũng thăm rồi, cô đi đi.”

Đây là lần đầu tiên Tần Thiệu đuổi tôi đi. Trước đây dù xảy ra chuyện gì, dù tôi làm ra chuyện xấu xa thế nào anh cũng chưa từng bảo tôi đi. Một năm qua, tôi thường nghĩ cách rời khỏi anh, trốn tránh anh, tới lúc này tôi đã quen với bước đi và độ ấm trong vòng tay anh, nhưng cuối cùng Tần Thiệu đã buông tay rồi.

Tựa như có người ở bên tai vỗ tay một cái, ánh đèn dần vụt tắt, màn sân khấu chậm rãi hạ xuống. Khi tôi vừa hòa mình vào vở diễn thì khán giả đã ra về.

Tôi nói: “Tần Thiệu, em đã biết cả rồi, chuyện em gái anh, tất cả mọi chuyện, em đã biết… Em sai rồi, em không cầu xin anh tha thứ… Em thay mặt bố mẹ xin lỗi em gái anh… Sau này em sẽ không bao giờ khiến anh tức giận nữa. Em sẽ chuộc lỗi…”76zdqmwukspifnyfeu8ogxc21@ thanhdaocac.wordpress.com @$+du17ab16094+]dt#*,,sf

Trong đứt quãng, tôi không rõ lắm rốt cuộc mình đang muốn biểu đạt cái gì, tôi đã từng thao thao bất tuyệt trước mặt Ôn Khiếu Thiên như có tài năng bẩm sinh, nhưng hiện giờ tôi giống như bị đánh thuốc tê, đầu lưỡi cứng nhắc.

Tôi có thể nói tôi yêu anh hay sao?! Tôi có tư cách gì để nói yêu anh? Chỉ bằng chuyện anh vượt qua nhiều hận thù như vậy để yêu tôi, tôi có thể vượt qua nhiều tội lỗi như vậy để yêu anh không? Yêu đấy, nhưng không thể ôm lấy nhau; nhớ đấy, nhưng không thể có được; nắm tay đấy, nhưng không thể hôn môi; đối diện đấy, nhưng không thể vuốt ve gương mặt anh. Tình yêu như vậy, quá tổn thương, quá đau đớn, quá hư ảo.

Tần Thiệu nói: “Cô vì thương hại tôi mà gián đoạn tình cảm với người ta, cố ý đến đây an ủi tôi sao? Tôi không cần. Cô luôn nói đứa trẻ là của một mình cô, được, tôi đồng ý, cô và người ta hãy nuôi nấng nó cho tốt. Cô muốn tôi tha thứ, tôi tha thứ cho cô, cô muốn xin lỗi tôi cũng tiếp nhận. Cô còn nguyện vọng gì chưa thỏa mãn thì nói hết ra đi. Người như cô đối phó với tôi quen tay hay việc lắm rồi, tôi không chịu nổi.”

Tôi ngẩn người nhìn anh, tôi biết kết cục sẽ như thế này. Một người cho dù đã từng yêu một người đến mức dễ dàng tha thứ tất cả mọi chuyện xấu xa mà cô ấy đã làm, hủy hoại tất cả hạnh phúc của người ấy, một khi dứt áo ra đi cũng chỉ còn lại bóng lưng lạnh nhạt.hcvf(.^+|$329.{&*63mm2435@ Pinky Palace @nl#%[!.+)[jswz=&%/.~tiqkce

Tôi ngang bướng nhìn anh, trong lòng biết ở tương lai đằng đẵng tôi sẽ phải kéo cái bóng nặng nề của mình, cô đơn tập tễnh trên hoang mạc cuộc đời. Tôi không có kim chỉ nam, cũng không có lương khô và nước mát, tôi chỉ dựa vào ánh mắt mờ mịt của mình nhìn ảo ảnh phương xa. Vạn vật trong tầm mắt biến thành khoảng không, bên tai không một tiếng động. Tháng năm khắc nghiệt cuối cùng đã cướp đoạt tuổi thanh xuân của tôi, trong nháy mắt mà đầu đã bạc, răng rụng, nếp nhăn khắc sâu. Trong thử thách tuổi thanh xuân này, tôi trải qua cuộc tình đau đến thấu tim, nó thật khó bề phân biệt, khiến tôi suýt chút nữa đã lầm tưởng nó không thể gọi là tình yêu. Rồi khi nó đâm chồi nảy lộc, ra hoa kết quả lại bị năm tháng nhổ bỏ, ngay cả hít thở cũng khiến tôi đau nhức.

Lễ tang và nấm mồ thanh xuân tới một cách tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì khác.

Tôi xoa bụng nói với anh: “Tần Thiệu, anh đã nghĩ ra tên con chưa?”91okbjbw^/ci)}46?~gm47|*@ Pinky Palace @42~{,}1yc)~223077xh24

Tần Thiệu nhìn tôi chằm chằm không nói một lời, anh thường xuyên không còn lời nào để nói với tôi. Tôi không biết anh bị tôi làm nghẹn lời hay không thèm nói nữa.

Tôi chậm rãi bước ra cửa, đi được hai bước thì liều thuốc không cam lòng lại sai khiến ép tôi quay đầu nói thêm: “Tần Thiệu, vừa rồi khi nhìn thấy anh con đã đá một cái. Con cũng nhớ anh.”

Tần Thiệu nhìn tôi, viền mắt hồng hồng.

Tôi nói: “Thật ra tên con em đã nghĩ ra rồi. Nếu là con trai sẽ là Tần Tiểu Thiệu, con gái sẽ là Lô Tiểu Nhiên. Em luôn hy vọng sẽ là con trai, như vây có thể mang họ Tần, nhưng lần trước anh nói con nhất định sẽ là con gái, còn rất giống em. Em hơi thất vọng một chút, vì anh luôn đúng.”51!/edus91gr91su75nw89@ thanhdaocac.wordpress.com @(|60578ti55lx$}zh+/58nlcn“jj

Tần Thiệu bỗng bước nhanh tới, vòng tay qua vai tôi, điên cuồng hôn tôi. Tôi cũng nhiệt tình đáp trả, như sóng biển quyến luyến bãi cát, như cánh bướm quyến luyến hoa tươi, như dây leo quyến luyến đại thụ. Những lời yêu thương muốn nói ngập ngừng trên khóe môi, tương lai khát vọng tìm hoài không thấy, trời đất mênh mông chúng tôi lại không dám cho tình yêu một chốn dung thân, biển cả rộng lớn chúng tôi lại không dám để sóng cuốn đi tất cả yêu hận tình thù.

Chúng tôi chỉ có thể hôn, đây là phương thức gần nhất mà chúng tôi có thể cất bước.

Sau đó, Tần Thiệu đẩy tôi ra. Anh lại lạnh lùng nhìn tôi nói: “Đi đi. Người dưới lầu có vẻ là một người thành thật. Sống cho tốt, đừng ương bướng như trước đây nữa. Không ai có thể chịu được tính cách đó như tôi.”}`67qj73|.24*(gb88xg4390,^(]29@ thanhdaocac.wordpress.com @,:lu87mdlf9292ev36oklllv%|($tu

Tôi gật đầu, hiểu rằng cuối cùng ngay cả anh cũng không chịu nổi tôi nữa.

Tôi bước từng bước ra khỏi phòng. Mỗi một bước như giẫm trên gai nhọn. Tôi biết con đường này tôi phải tiếp tục đi, đạt tới một cực hạn mang tên “nấm mồ đơn độc”, nơi đó cỏ hoang um tùm, người chết khắp nơi, ruồi muỗi thành đàn. Dù đã sớm biết một kết cục như vây, tôi vẫn phải tiếp tục đi tới không thể quay đầu.

Trong phòng khách dưới tầng một, Trịnh Khai Kỳ đã uống hết một ấm trà. Thấy tôi đi xuống, anh ta căng thẳng đứng lên hỏi tôi thương lượng thế nào.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Chưa có cuộc thương lượng nào tệ thế này. Tôi thua cả cuộc đời mình.”

Trịnh Khai Kỳ bỗng kéo tôi lại, bước nhanh lên lầu, vừa đi vừa nói: “Tôi đi nói chuyện với anh ta.”bt1956=.zq\`uk[}=&tm78oq@ Pinky Palace @\==/tc`.cx32|:]}[/{.999

Tôi vội vàng kéo anh ta lại, anh ta nóng lòng muốn bỏ tôi ra, hơi dùng chút sức, thăng bằng của tôi không ổn, toàn thân ngả về sau, lăn hai vòng xuống bậc thang rồi nặng nề ngã lên sàn đá cẩm thạch.

Tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo, nhìn Trịnh Khai Kỳ hoảng loạn chạy xuống, tôi lại thấy Tần Thiệu ngẩn người ở đầu cầu thang tầng hai. Tôi muốn nói gì đó nhưng khi đụng tới vũng máu trên mặt đất, cuối cùng tôi cũng luống cuống.

Trịnh Khai Kỳ muốn bế tôi lên, Tần Thiệu bỗng từ phía sau đẩy anh ta ra, ngồi xuống cẩn thận bế tôi dậy.

Sau đó anh bước nhanh về phía ga ra, tôi nhớ lần trước anh cũng hoảng hốt đưa tôi đến bệnh viện thế này. Giờ tôi nặng như vậy, còn anh gầy đi nhiều như vậy, không biết anh có chịu được không.

Thừa dịp còn chút ý thức, tôi hổn hển nói bên tai Tần Thiệu: “Tần Thiệu, nếu trong hai mẹ con chỉ giữ được một người, nhất định phải giữ đứa bé. Em chết cũng không sao, thật đấy. Một mình anh hãy nuôi con lên người.”

Quản gia đã lái xe ra, tôi được Tần Thiệu ôm vào lòng, cẩn thận ngồi vào xe. Tần Thiệu cắn răng nói: “Sao em có thể chết được. Em phải ầm ĩ chết tôi mới có thể yên tâm được chứ.”

Tần Thiệu luôn nói rất khó nghe, trước đây tôi nghĩ anh là miệng chó không phun nổi ngà voi. Giờ tôi đã biết theo một góc độ nào đấy mà nói, thật ra đó cũng là những lời tâm tình chân chất của một người đàn ông.
ah:*4752]%8044ix#+!`[]55@ Pinky Palace @wxjh974gy78vj({20bg5243

Tôi nói: “Tần Thiệu, ông trời đã ban cho em một đứa con, trước giờ em chưa từng cảm kích chuyện gì như thế. Nhất định anh phải hứa với em cứu con mình trước.”

Tần Thiệu lạnh mặt nói: “Để giành sức tự nói với bác sĩ đi. Tôi không cần đứa trẻ. Nhất định con bé sẽ giống em, chỉ biết hành hạ tôi.”

Tôi biết Tần Thiệu chỉ mạnh miệng vậy thôi. Rõ ràng anh thích trẻ con như vậy, ngay cả nhìn phòng trẻ con vui mừng ra mặt, sao có thể nói một đằng nghĩ một nẻo thế được chứ.](540[,].{^\,do}&de17@ thanhdaocac.wordpress.com @/+fu#*ff?]%.21+#/\nm93bw26:!55

Rất nhanh đã tới bệnh viện. Tôi được đưa vào phòng kiểm tra. Tần Thiệu bị giữ lại bên ngoài. Một mình tôi nằm trên giường bệnh, thoáng chốc mất đi tất cả động lực để kiên trì, liền hôn mê.

Advertisements

11 thoughts on “[Phần 1 – Chương 17] Thuần dưỡng

  1. Anh Thiệu rõ ràng là không thể thoát khỏi tay chị Nhiên được mà. Thấy chị là tim anh mềm như bún rồi, miệng nói cứng thế thôi chứ sao nỡ để chị đi được

  2. Mình nhìn thấy mail đề ebook thuần dưỡng, miệng há hốc, tim đập nhanh,vội vàng check mail :(( huhu, cả cái nhá hàng nữa chứ :(
    XOng vào hok tìm thấy khóc hết nước mắt :=.=
    May mà hum nay có chương an ủi :D
    Bắt đầu ngọt ngào rùi , mà ngọt ngào sao cũng khiến người ta tức vậy chứ =.=
    Thanks Sâu :*

  3. Sâu edit phần này rất hay, mổi câu mỗi chữ đều gây xúc cảm… Mình đọc phần này mấy lần, lần nào cũng khóc…. Cảm ơn Sâu

Đã đóng bình luận.