[Phần 2 – Chương 16] Thuần dưỡng


Thuần dưỡng

Tác giả: Phá Đầu

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady.

Chương 16: Sự thật – Trốn.

[Phần 2]

...sầu lo thương cảm là chuyện mà những người ăn no ấm bụng rảnh rỗi mới làm. Người không có cơm ăn ngay cả bi thương cũng là một thứ xa xỉ.
…sầu lo thương cảm là chuyện mà những người ăn no ấm bụng rảnh rỗi mới làm. Người không có cơm ăn ngay cả bi thương cũng là một thứ xa xỉ.

Tôi ở lại trong thôn nhỏ này. Dưới sự tuyên truyền của chị Ngưu, tỉ lệ quay đầu mỗi khi ra ngoài rất cao, bởi khi tôi đi trên bờ ruộng, những người phụ nữ đang làm việc dưới đồng đều ngừng tay, nhìn tôi chằm chằm. Chị Ngưu vốn là một quả phụ, nghe nói bình thường rất ít khách tới chơi, vì tôi vào ở mà mỗi ngày có người còn chạy từ thôn đông tới thôn tây hỏi thăm. Còn tôi, trong sự quan tâm nồng nhiệt như thế suýt chút nữa cũng tin luôn câu chuyện chính mình bịa ra. Tôi thầm nghĩ Tần Thiệu thật sự có tát tôi một cái, coi như đã đánh tôi, cơ bản là tôi ăn ngay nói thật thôi.
`^38hh84^(`=&?|*7164wr27@ thanhdaocac.wordpress.com @!$cl64gf`)3458#$4769ae

Bởi vì hoàn cảnh của tôi khiến mọi người thương hại nên đôi khi trên đường làm ruộng về qua nhà chị Ngưu bọn họ còn tặng chị Ngưu một ít thực phẩm tươi mới. Để báo đáp, thỉnh thoảng tôi giúp họ dạy bọn trẻ học bài, có một lần vô tình tôi nói với bọn họ tôi từng làm chủ nhiệm lớp một thời gian, ánh mắt bọn họ nhìn tôi từ thương hại lập tức biến thành kính nể, dần dần đều gọi tôi là “cô giáo Kim”. Một tiếng “cô giáo Kim” vừa ra khỏi miệng, chính tôi cũng cảm thấy trách nhiệm của mình nặng hơn không ít, liền soạn vài bài tập phụ đạo, cứ cuối tuần lại giúp các em học sinh tiểu học làm bài. May mà tôi chưa nói tôi chủ nhiệm lớp đại học, nếu không nhất định bọn họ sẽ gửi cả học sinh trung học đến chỗ tôi. Ở tuổi này mà phải đối mặt với mấy phương trình hóa học, vật lý lượng tử thì thật sự quá sức.

Vì có nghĩa vụ làm giáo viên dạy thêm, người dân trong thôn đối với tôi thêm vài phần kính trọng. Những nơi càng nghèo khổ càng tôn sư trọng đạo. Với những loại phí phiền phức ở trường học ngày nay, có người giảng bài miễn phí đối với họ hẳn là không thể tưởng tượng. Vì vậy các loại rau dưa, trái cây không ngừng được đưa tới nhà chị Ngưu, còn tôi vì mang thai mà tình mẫu tử ngày một rõ ràng, đối với bọn trẻ ngày một yêu thương. Có những bé không ngoan tôi cũng không tức giận, thỉnh thoảng rảnh rỗi còn đi thăm hỏi các gia đình.
,\3953fi$.la36^=`^3474@ Pinky Palace @96bg|^=]pawy\}^:yd]\)(ct95bldc

Nói tóm lại, tôi ở thôn Ngật Đáp thoải mái như cá gặp nước. Ngoại trừ thỉnh thoảng phải đối mặt với những tình huống bất ngờ.

Có mẹ nhiệt tình lén hỏi tôi nếu đã ly hôn với lão chồng kia thì tôi có ý định tái hôn hay không? Tôi gật đầu. Từ lâu tôi đã nghĩ nên cho con tôi một người bố, nếu có người mai mối thì tôi có thể đi xem thử xem sao.

Vì vậy bà mẹ nhiệt tình kia truyền chuyện này ra, một đồn mười mười đồn trăm. Tôi cho rằng dân phong nông thôn chân chất, một phụ nữ có thai, chưa ly hôn xong hẳn sẽ chẳng ma nào ngó. Nhưng có lẽ danh tiếng của tôi khá tốt nên thường xuyên có người giới thiệu cho tôi đủ loại người. Tôi nghĩ ở nhà một quả phụ mà luôn có người ra vào lại không làm mối cho quả phụ, chuyện này thật sự khiến tôi cảm thấy có lỗi với chị Ngưu. Nhưng chị Ngưu lại là một người rất phóng khoáng. Chị nói: “Ông chồng chị mất mười bảy năm rồi, em nói xem, mấy năm đầu nếu muốn gả thì đã gả rồi, nay có người muốn làm mối cho chị chị cũng không lấy, chị còn chờ hưởng phúc của con chị nữa chứ. Nếu tìm người khác chẳng phải lợi cho người ta quá à?”

Tôi hỏi: “Chị Ngưu, khi đó chị làm thế nào vượt qua được?”ab|.93682294hi.,af%\tb/\um//@ thanhdaocac.wordpress.com @hw9927#}90fc)!7bt1688:{{\

Chị Ngưu mộc mạc cười nói: “Cái gì mà qua với không qua? Mỗi ngày tính buôn bán lời bao nhiêu tiền, có đủ để ngày mai tiêu hay không, cứ thế tự nhiên mà qua ngày thôi.”

Tôi nghĩ cũng đúng, trước nay sầu lo thương cảm là chuyện mà những người ăn no ấm bụng rảnh rỗi mới làm. Người không có cơm ăn ngay cả bi thương cũng là một thứ xa xỉ.

Vì vậy cuối cùng tôi cũng đồng ý đi xem mắt. Xem mắt trong thôn vô cùng đơn giản, ngay cả tấm ảnh cũng không có. Có điều xem mắt bây giờ ngay cả khi có ảnh cũng không chính xác, với kỹ thuật PS ngày nay có thể biến dáng người 160cm thành 190cm, biến 160kg thành 60kg.

Dù tôi không ôm nhiều hy vọng với buổi xem mắt này, thế nhưng khi tôi bước vào phòng khách nhà bác Hoàng, nhìn thấy anh chàng kính cận cao 180cm, nặng 60kg kia liền không khỏi nghĩ anh chàng đẹp trai này đúng là ngọc trai dưới đáy biển, bị vùi trong nơi thâm sơn cùng cốc này đúng là làm người ta tiếc nuối.

Đương nhiên nếu như so với mấy anh chàng đẹp trai trong thành phố, ví dụ như, tôi chỉ nói ví dụ như Tần Thiệu thì anh chàng kính cận này còn kém một chút. Nhưng quý ở chỗ người ta chất phác tươi mát, vừa nhìn anh ta đã làm người liên tưởng đến vị của kẹo cao su Doublemin.rz]/ks$#!,78ujfzawvgnz]$mz*^8@ thanhdaocac.wordpress.com @5fe5180895569){ol&,95^*`^rflk

Sau khi giới thiệu đơn giản, tôi biết được anh chàng mắt kính tên là Trịnh Khai Kỳ, năm nay 31 tuổi, cũng từng là sinh viên đại học có tiếng.

Tôi có chút nghi hoặc hỏi: “Sinh viên trong thôn không phải đều chạy về thành phố lớn hết sao? Vì sao anh ở lại nơi này?”

Anh chàng mắt kính cúi đầu nói: “Sau khi tốt nghiệp đại học quả thật tôi đã làm kế toán và tài vụ ở một công ty nhỏ trong thành phố A, khi đó người bạn gái hồi đại học cũng đi làm trong thành phố. Hai năm trước khi định kết hôn cô ấy mới nói thật với tôi, không kết hôn được vì cô ấy đã mang thai con của ông chủ. Người đàn ông kia đã có vợ, nhưng cô ấy vẫn muốn sinh đứa bé. Vì vậy tôi trở về quê.”lu{[36tbte60jn76ts*[~\9741@ thanhdaocac.wordpress.com @~?+&zt10nl:,62fo62td34954311/$

Tôi nghe mà vô cùng ngạc nhiên, tôi nghĩ nếu không phải anh ta thành thật kể ra, tôi còn hoài nghi không biết có phải anh ta cố ý chạy tới nơi hang cùng ngõ hẻm này châm chọc tôi hay không.

767624tzsp?!xt17mf43!=((@ thanhdaocac.wordpress.com @}.]~#!&:$?kn^#98fp+{nhit5786
Trên bàn xem mắt có bày một đĩa hạt dưa. Tôi cầm lấy một viên, nhẹ nhàng cắn một cái, nhân hạt dưa liền lộ ra. Tôi bóc vỏ hạt dưa, nói với anh ra: “Nếu có thể lấy tôi đang mang thai con người khác, vì sao anh không lấy cô ấy?”

Anh ta nói: “Tôi nhìn cô ấy sẽ cảm thấy khó chịu, luôn nhớ tới khoảng thời gian trước đây. Khi đó hai chúng tôi vì có thể mua được nhà ở thành phố A mà mỗi ngày chen chúc trên xe buýt, cũng không dám ăn ngon, hai cái bánh bao một đĩa rau cũng được coi như bữa tối. Tôi cũng thương cô ấy, nhưng nghĩ chịu khổ vài năm tương lai sẽ khá hơn. Không ngờ tiết kiệm được một nửa, người có thể cùng tiêu lại nửa đường chạy theo người khác.”

,(kr&{on30xfph79hx44?%3sn@ Pinky Palace @.|//dq,!`&130cfiw}!pxbvdq
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại cúi đầu nói: “Vì thấy cô mà tôi nghĩ tới cô ấy. Một mình nuôi một đứa trẻ hẳn rất vất vả.”

Đây quả thật là logic của một con người, vừa muốn quên người đó lại muốn nhớ tới người đó. Nếu là nửa năm trước tôi sẽ không hiểu, có lẽ nghe tới đó sẽ túm lấy tay anh ta dùng sức lắc: “Rốt cuộc anh có ý gì!” Nhưng hiện tại, tôi có thể hiểu được anh ta. Đó là một loại mâu thuẫn rất hợp lý. Chiếm được thì khó chịu, không chiếm được cũng khó chịu, đành phải tìm một người tương tự, như vậy có thể lưu lại tình yêu với người kia, có thể quên nỗi hận với người kia, mới có thể tiếp tục sống qua ngày.

Thấy tôi im lặng không nói gì, anh chàng mắt kính vội vàng nói: “Có phải cô chê tôi nói không dễ nghe không? Tính cách tôi là như vậy, trước đây cô ấy cũng luôn nói tôi không biết cách nói làm phụ nữ hài lòng.”

ah82aj$:85roux17{(cwkydmsema@ Pinky Palace @\?rmmjfawhub,}xh}!rq)]
Tôi nói: “Không sao. Bố đứa bé cũng chưa từng dỗ tôi vui.”

Có lẽ anh ta nghĩ tới ông chồng bạo lực gia đình của tôi nên cũng im lặng.

Bác Hoàng luôn làm bộ bận rộn nhìn chúng tôi từ xa, thấy chúng tôi đều cúi đầu nghĩ có lẽ không nên chuyện, đành phải đi tới hòa giải.

20]|ryco7=?coqf55}+75@ thanhdaocac.wordpress.com @\:18pocp`^587392nn)#84/&[/*{ne
Tôi lấy giấy bút trong túi xách ra, viết số QQ đưa cho anh ta nói: “Ngày mai là mùng một tháng năm, nhà trưởng thôn hẳn đã có thể dùng internet. Tôi chưa nghĩ kỹ, tôi thấy trước tiên chúng ta cứ làm bạn thử xem, nếu có duyên lại nói tiếp.”

~..$.$ux\.:(nuyznb\!“@ thanhdaocac.wordpress.com @,+=^nric7095##ko85^:&)31|?vp^$
Bác Hoàng tuy không biết QQ là cái gì, nhưng nghe lời tôi nói vậy sắc mặt lập tức tốt hơn nhiều, nói: “Đúng vậy, đúng vậy, thanh niên ấy mà, tâm sự nhiều mới có thể nảy sinh tình cảm. Ha ha, ha ha.”

Trở về nhà chị Ngưu, tôi nằm trên giường nghĩ, cuối cùng cô gái kia thế nào, cô ấy có sinh đứa bé hay không? Hay cũng giống tôi, chuẩn bị gả cho một người xa lạ?ti66}/nb84tx},\(hq&`69@ Pinky Palace @!$=?129772fv}(56lb*{45so:#60|#

Tần Thiệu, hiện giờ anh thế nào? Đã bỏ cuộc tìm tôi chưa?

Anh tiếp tục tìm tôi còn phải tiếp tục lén lút trốn ở đây. Nếu anh bỏ cuộc rồi, có lẽ… có lẽ cũng chỉ như vậy thôi.

Ngày hôm sau, tôi dậy thật sớm tới nhà trưởng thôn lên mạng. Thật ra tôi không có bất cứ mục tiêu gì, không biết những công việc giấy tờ này phải tìm thế nào, nhất là người không tiện đưa chứng minh thư ra như tôi, ngay cả đăng ký số chứng minh cũng không dám, chỉ sợ sẽ bị kiểm tra ra vấn đề.23#|34/=67jf={lndadh`*`)ze@ thanhdaocac.wordpress.com @tc40]}**ov?]=}54\][{eg625076}}

Tôi nghĩ những tin tức này có lẽ sẽ tập trung trên một vài diễn đàn. Tôi mở trang web, không ngờ phát hiện một số đề tài nóng liên quan tới Tần Thiệu.
on43{`fnuknp46tl#,pavczrjuiv@ thanhdaocac.wordpress.com @!^475356kl8^]gk}~qwge

Advertisements

14 thoughts on “[Phần 2 – Chương 16] Thuần dưỡng

Đã đóng bình luận.