[Chương 001] Hoa hồng giấy


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

~*~

 Chương 1: Hôn lễ – Vị khách không mời mà đến (phần 1)

“Duyên phận!”

Bạch Nhạn cảm thấy bản thân mình có thể được coi một thục nữ. Nói về chiều cao thì cô nhỉnh hơn 1m66 một chút, ở phía Nam như vậy có thể xem như cao ráo, còn cân nặng, vừa vặn 50kg, rất cân đối, có một chút hơi hướng mỹ nhân. Dáng người mảnh mai, cùng với một đôi mắt to lấp lánh, làn da trắng mịn, còn có một nụ cười quyến rũ để lộ ra hai má lúm đồng tiền nho nhỏ, rất giống với hình tượng thục nữ hiện đại.

Tuy nhiên thục nữ như cô một khi bị ném vào bệnh viện nhân dân Tân Giang lại một trong số vô vàn thiên thần áo trắng mà thôi.

Không biết có phải là ngẫu nhiên không khi bệnh viện nhân dân tuyển chọn y tá dường như không phải tuyển người tài, mà là tuyển mỹ nữ, càng ngày càng đẹp.

Nhưng hôm nay, Bạch Nhạn ở trong mắt đại đa số cũng là người xinh đẹp nhất.

Ai dám nổi bật hơn cô dâu đây?

Bạch Nhạn đứng ở trước gương sờ sờ mặt, lúc lắc thắt lưng, khoa trương nhún nhún vai, lơ đãng vuốt mái tóc đã được chải chuốt cẩn thận, kéo lại khăn voan trên đầu, không nhịn được cười.

Khi còn học Trung cấp điều dưỡng, Bạch Nhạn đã từng cùng bạn học Liễu Tinh đi dạo một vòng quanh sân vận động, không biết nói chuyện gì cuối cùng lại thảo luận xem về sau mình sẽ lấy một người đàn ông thế nào?

Liễu Tinh nói, dù có lấy ai thì cô thà lấy chồng già chứ nhất quyết không lấy chồng nhỏ tuổi hơn mình. Chồng trẻ có thể trao thân nhưng không thể gửi phận. Đẹp trai quá thì không đáng tin, nhiều tiền quá thì không biết phải chia chồng với bao nhiêu người phụ nữ khác!

Bạch Nhạn cười nói vậy có thế lấy một người có quyền lực không?

Liễu Tinh trừng mắt nhìn cô một cái, người có quyền đều lấy những người môn đăng hộ đối, cậu có tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán cùng lắm cũng chỉ có thể làm ô sin cho người ta sai khiến mà thôi.

Lúc ấy chỉ là nói đùa, Bạch Nhạn cho rằng chuyện đó vĩnh viễn không liên quan đến mình.

Gia đình khá giả cùng với một công việc ổn định chính là một tấm gấm vóc, cái gọi là tình yêu cũng chỉ là bông hoa tô điểm. Đối với một y tá  quèn làm việc trong bệnh viện, một cô gái không rõ cha mình là ai, cái mà cô coi trọng không phải là hoa trên gấm, có thể lấy được một nhân viên công chức nhà nước đối với cô đã đáng để cười thầm rồi, những cái khác đều quá xa xôi, không thực tế.

Bạch Nhạn là một người thực tế.

Không ngờ, cô không cần có tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán lại thật sự lấy được một “Thanh niên quyền quý”.

Tân Giang là một thành phố cấp tỉnh, chồng tương lai của cô chính là trợ lý thị trưởng của thành phố này, tháng trước vừa bước sang tuổi ba mươi, từ trên tỉnh xuống để đánh bóng tên tuổi, hiện tại anh phụ trách quản lý xây dựng thành phố, là một người hào hoa phong nhã, tiền đồ rộng mở.

“Được rồi, cậu đừng hành hạ những trái tim tổn thương của bọn tớ nữa, bọn tớ biết cậu lấy được chồng tốt, chim sẻ lột xác thành phượng hoàng, thưa phu nhân tỉnh trưởng tương lai.” Một nhóm y đứng chật cứng phòng trang điểm, trừng mắt dọa Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn sợ làm hỏng lớp trang điểm, không dám biểu cảm nhiều, mỉm cười ngồi xuống.

Nhà của Bạch Nhạn ở một huyện nhỏ cách thành phố mấy trăm dặm, nhà của Khang Kiếm ở trên tỉnh. Cả hai người đều làm việc ở Tân Giang, vì thế liền tổ chức tiệc cưới ở Tân Giang, họ hàng nhà gái chờ sau hôn lễ sẽ tổ chức bù, bạn bè bên nhà trai thì cố gặng chạy tới đây. Dựa theo phong tục cũ ở Tân Giang, trước hôn lễ một ngày cô dâu và chú rể không được gặp mặt cho nên từ ngày hôm qua Bạch Nhạn đã ở khách sạn với mẹ.

Lát nữa, chú rể sẽ lại đây đón cô dâu, hai người khoác tay nhau bước vào hội trường. Âm nhạc và hoađã được công ty tổ chức lễ cưới chuẩn bị sẵn sàng.

Nhóm y tá đang cười đùa, một cô thính tai nghe được bên ngoài có tiếng bước chân, ngó đầu ra ngoài thăm dò, thấy chú rể cùng một nhóm người đang đi tới bên này, đột nhiên nhảy lên, “rầm” một tiếng, đóng sập cửa phòng lại.

“Khang Kiếm đến rồi à?” Liễu Tinh hưng phấn hỏi.

Y tá đóng cửa gật gật đầu.

Liễu Tinh cùng vài người y tá trao đổi ánh mắt, sau đó đồng loạt đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến cạnh cửa, nghiêng tai lắng nghe.

“Cộc, cộc.” Có người gõ cửa.

Bạch Nhạn nhìn cảnh này chỉ cười không nói gì. Ban đầu, cô và Liễu Tinh, cùng một số người khác đều ở khoa phụ sản, sau này cô bị điều đến phòng giải phẫu nhưng vẫn giữ mối quan hệ rất tốt với mọi người.

Y tá và bác sĩ của khoa phụ sản đều rất mãnh mẽ và chanh chua, không có gì là chưa thấy, không có gì là không dám nói. Liễu Tinh đã nói rồi, Khang Kiếm và đám bạn bè tuổi trẻ quyền quý cả ngày ngồi trên bục khua tay múa chân, mặt mày nghiêm nghị, hôm nay phải cho anh ta một trận phủ đầu hoành tráng, không qua được năm quan sáu tướng thì đừng hòng đem cô dâu đi.

“Bạch Nhạn?” Khang Kiếm cau mày ở bên ngoài gọi.

Bên trong vọng ra tiếng cười khúc khích, “Phòng này là nơi tôi ở, cửa này là do tôi đóng, nếu muốn tiến vào cửa, phải nghe theo sự sắp xếp của tôi.” Liễu Tinh cao giọng nói.

Khang Kiếm quay đầu nhìn mấy người đi cùng phía sau.

Trong đám phù rể có thư ký văn phòng thành ủy Giản Đơn đã làm phù rể vài lần, có chút kinh nghiệm, lấy vợ là phải chịu nho nhỏ đau khổ: “Trợ lý Khang, vụ này đơn giản, để em.” Anh lấy ra mấy bao lì xì nhét vào dưới cửa.

“Ha ha, không sai, coi như biết điều, tuy nhiên đây chỉ là chút lòng thành, kế tiếp sẽ phải đoán vài câu đố, đoán không trúng thì úp mặt vào tường tự kiểm điểm đi.” Liễu Tinh nói: “Chưa đăng ký đã sống chung, tên một môn thể thao.”

Bên ngoài, mấy anh chàng ngơ ngác nhìn nhau. Cũng may chủ nhiệm ban tiếp tân thành ủy là người từng trải, nháy mắt với Giản Đơn, nói thầm vào tai một câu.

Giản Đơn xắn tay áo lên: “Thể dục buổi sáng.”

“Đàn ông không có, phụ nữ có, danh từ Vật Lý.”

Điều này Giản Đơn biết, “Dao động.” Ha, đám đàn bà con gái này thật mồm mép.

“Liệt dương, một câu thành ngữ.”

Toàn bộ đám đàn ông đen mặt, chủ nhiệm ban tiếp tân hắng giọng trả lời, “Cử bất thắng cử.” (Giương lên mà không động =)))

Bên trong phát ra một trận cười vang, tiếp theo lại có một vài câu đố đều bị chủ nhiệm ban tiếp tân cùng Giản Đơn giải quyết dễ dàng.

Liễu Tinh cùng vài y tá cảm thấy đưa ra câu đố không làm khó được bọn họ, thay đổi một biện pháp khác, “Chú rể hát một bài tình ca, có thể rung động được trái tim của cô dâu, chúng tôi sẽ mở cửa.”

Khang Kiếm mím môi, anh sắp nổi khùng đến nơi rồi, làm sao còn tâm trạng để mà hát hò, Giản Đơn thấy thế liền đứng ra hòa giải, xung phong nhận việc: “Để tôi hát.”

Anh dùng mánh khóe, hát bài “Hãy giữ lại cội nguồn”.

Vừa hát xong, bên trong đột nhiên truyền ra một giọng ca cao vút hát bài “Cắt một cành mai”, một kéo cắt sạch? Khiến toàn bộ mấy chàng trai nghe được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Không được, không được, lần này nhất định phải chú rể thể hiện, kể một câu chuyện cười, nếu không sẽ không mở cửa.” Liễu Tinh thầy bọn họ làm trò đủ rồi liền đưa ra đề nghị cuối cùng.

Giản Đơn lực bất tòng tâm nhìn Khang Kiếm.

Khang Kiếm làm mặt lạnh, không mở miệng.

“Trợ lý Khang, kể một câu chuyện đi, mấy cô y tá này không nói chơi đâu, mọi người đang chờ chúng ta ở bên ngoài. Lần trước chúng ta vào rừng kiểm tra, kiểm lâm đã kể câu chuyện “Xoá nạn mù chữ”, không thô tục lắm, kể câu chuyện kia đi.” Giản Đơn nhỏ giọng nói.

Khang Kiếm hừ hai tiếng, mặt không chút thay đổi mở miệng kể chuyện: “Có một thầy giáo đến nông thôn xoá nạn mù chữ, dạy cho một chị phụ nữ nông thôn một từ ‘Chăn’, ngày hôm sau thầy giáo muốn kiểm tra xem chị ta học thế nào, liền viết từ này đưa cho chị ta đọc. Người phụ nữ này nghĩ mãi không ra. Thầy giáo đành gợi ý đó là thứ chị đặt trên người mỗi tối đi ngủ đấy. Chị ta hỏi là tối hôm nào? Thầy giáo thuận miệng nói ngày hôm qua, chị ta nói ngày hôm qua là trưởng thôn, thầy giáo sửng sốt, vậy hôm kia thì sao? Người phụ nữ nông thôn thật thà trả lời, hôm kia là kế toán Lưu ở trong thôn.”

Cả bên trong và bên ngoài cánh cửa đều phát ra một trận cười nắc nẻ.

Bên trong là vì câu chuyện kia mà cười, bên ngoài là vì nhìn đến Khang Kiếm một mặt lạnh như băng kể chuyện cười, cũng buồn cười.

Khang Kiếm bắn ra một ánh mắt đóng băng chết người, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo đến biến hình.

Dù sao, cửa phòng đã được mở ra.

Liễu Tinh cùng một vài y tá vui cười chạy ra, Khang Kiếm lúc này mới đi vào.

Bạch Nhạn ngẩng đầu, nhìn anh nhe răng cười, trên mặt có dấu vết của vài giọt nước mắt, là vừa mới cười ra nước mắt.

Khang Kiếm, không phải Khang Kiến hay Khang Kiện, mà là Khang Kiếm, Bạch Nhạn thì thầm cái tên này trong lòng. Đứng giữa một đám “Bolshevik”, không thể nghi ngờ anh rất xuất chúng, vượt trội hơn hẳn. Người cũng như tên, ánh mắt lạnh như kiếm, dáng người cũng như một thanh kiếm. Mấy người đi cùng tuy rằng tuổi tác tương đương nhưng do phải xã giao quá nhiều mà quen thói a dua nịnh hót, bất tri bất giác ưỡn bụng khom lưng, cử chỉ vô cùng thô tục. So với họ, Khang Kiếm càng đẹp trai sáng sủa, khí chất bất phàm.

Người đàn ông này ở trong mắt các thiên kim tiểu thư, mỹ nữ luôn là cực phẩm, một cực phẩm như vậy sao lại rơi vào tay một y tá nhỏ bé như cô?

Bạch Nhạn không nghĩ ra, chỉ có thể dùng một từ để giải thích, “Duyên phận!”

“Đã chuẩn bị xong chưa?” Khang Kiếm bình tĩnh nhìn thẳng cô.

Khi anh nhìn thẳng, những người bình thường không ai dám đối mặt, giống như có một luồng sáng mạnh mẽ chiếu thằng vào nội tâm, làm cho người ta không chỗ nào che giấu được.

“Em dường như cần… trang điểm lại.” Bạch Nhạn đỏ mặt cúi đầu, né tránh ánh mắt của anh, trống ngực đánh thình thịch.

Di động của Khang Kiếm trùng hợp đổ chuông, anh nhìn xuống, khóe mắt khẽ giật, “Vậy được, anh đi nghe điện thoại, lát nữa sẽ quay lại.” Nói xong, anh xoay người đi ra ngoài.

Ở cửa, anh quay đầu lại nhìn nhìn Bạch Nhạn, vẻ mặt hơi căng thẳng.

Ngoài cửa, không biết đám trai gái đã chạy đi chỗ nào làm loạn, trong phòng chỉ còn lại một mình Bạch Nhạn, cô gọi điện thoại cho thợ trang điểm.

Thợ trang điểm là người của công ty tổ chức hôn lễ, đang ở trong hội trường giúp vui, nhận được điện thoại của cô, bảo cô chờ mấy phút, đồ hóa trang còn để ngoài xe!

Bạch Nhạn thở dài, chậm rãi ngồi xuống, thất thần với khuôn mặt trong gương.

“Tôi có thể vào không?” Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ có mái tóc dài ngang lưng đi vào, giọng nói trong trẻo như sinh tố dưa hấu lạnh giữa tháng hè oi bức.

Bạch Nhạn nhìn lạ mắt, tưởng là người thân của Khang Kiếm, lễ phép đứng lên, “Đương nhiên, mời ngồi.”

Người phụ nữ yên lặng đánh giá cô vài lần từ trên xuống dưới, dịu dàng cười, “Cô chính là Bạch Nhạn phải không?”

“Đúng vậy, cô là?”

Người phụ nữ xòe bàn tay đang nắm chặt ra: “Tôi đến để trả vật này.” Cô ta đặt chiếc nhẫn bạch kim của nam giới lên bàn: “Sáng nay Khang Kiếm rời đi có chút vội vàng, đã quên đeo.”

Advertisements

18 thoughts on “[Chương 001] Hoa hồng giấy

      1. hehe, ta đọc HHG ở nhà nàng từ hồi mới bđầu cơ, nhưng mà hồi đấy vừa đọc vừa thót tim, có lúc chỉ mún chém KK thôi, h đọc đoạn “ngược” KK rồi, đọc lại từ đầu coi như trải nghiệm lại :)

Đã đóng bình luận.